Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, May 9, 2024

Chùm ảnh ĐÔI UYÊN ƯƠNG CACTUS MẦU TRẮNG - Chu Vương Miện

 






READ MORE - Chùm ảnh ĐÔI UYÊN ƯƠNG CACTUS MẦU TRẮNG - Chu Vương Miện

BAN MAI MƯA BỤI & TÔI - Thơ Khaly Chàm

 


khaly chàm

ban mai mưa bụi & tôi


muốn chạm vào khuôn mặt ban mai

với ý nghĩ vuốt ve sự trì hoãn của đám mây mưa

mong sao, nó sẽ rơi và trở về từ nơi tiền kiếp

khi ấy, chẳng ai cần biết mặt trời hửng nắng từ phía nào

tôi linh cảm trong đồng tử của giọt sương nhú ra mầm lá nõn


người ta cứ tưởng mình là ánh sáng

luôn dao động để tự thỏa hiệp cùng rực rỡ ảo hình phiếm dụ

niềm hoan lạc không ngừng mơn trớn thuộc tính của hiện thể

lòng khấp khởi chăng 

hãy hồi ức nụ cười có bao giờ tái hiện lại trong giấc mơ


ban mai, hình dung lũ chim lười biếng hót

nhàn nhạt màu đêm còn nấn ná trong tán lá thẫm xanh

vẫn thế, ly cà phê đen chậm rãi giọt rơi và góc chỗ ngồi quen thuộc  

hơi thuốc đầu ngày thơm lừng hương bóng khói

ngoài đường phố dòng xe như cuồng lũ chảy xiết qua ánh nhìn  hờ hững

tôi ơi, hãy định nghĩa 

tại sao cái bóng minh hiện rõ là một chấm đen mưa!


trại st văn học 2024 phú yên

hình: nv bích ngân chụp.













READ MORE - BAN MAI MƯA BỤI & TÔI - Thơ Khaly Chàm

MỘT QUẢNG TRỊ ĐẰM SÂU TRONG THƠ VÕ VĂN HOA - Ts. Hoàng Thị Thu Thủy

 

Nhà thơ Võ Văn Hoa

MỘT QUẢNG TRỊ ĐẰM SÂU TRONG THƠ VÕ VĂN HOA

 

Không hiểu sao khi nhớ về Quảng Trị trong tôi luôn xuất hiện hình ảnh hai nhà thơ trong một gia đình – Võ Văn Hoa, Võ Văn Luyến – dường như cả hai anh đã tạo nên gạch nối giữa con người, vùng đất nơi đây với bạn đọc khắp mọi miền đất nước. Những tên đất, tên người thân thương gần gũi ngấm vào tâm thức độc giả từ khi nào không biết qua tập thơ “Đất lửa xanh”: Thành Cổ, núi Mai, chợ Cầu, chợ Đình, chợ Hôm, chợ Kẻ Diên, chợ Diên Sanh, thác Chờng, sông Hiếu, sông Ô Lâu, Hướng Hóa, Cam Lộ, Cồn Cỏ… Gắn bó với mảnh đất và con người nơi đây, mỗi bài thơ như là một bản nhật kí nội tâm về cảm xúc, tâm hồn trước thời gian và không gian hiện hữu.

     Có những tứ thơ ngỡ như là bất chợt, nhưng để viết ra nó chắc cũng phải thấm từ gan ruột, đau đáu nỗi niềm cùng tháng năm: “Nửa đêm thức với Hiếu Giang/ Nghe thơ cuộn chảy sóng tràn giao bôi/ Nhìn sông bên lở bên bồi/ Thương nhau tiếc ngọc một thời vàng son” (Đêm sông Hiếu), da diết, đằm sâu cùng bao đổi thay của dòng sông bên lở bên bồi, để rồi thương tiếc – không nói xót xa mà xót xa, bởi không gian lắng sâu “nửa đêm” đã đánh thức trong anh cả một trời kí ức.

     Bên này sông Ô Lâu” như là kí sự bằng thơ về một vùng đất với “Trầm tích một “tình sử Ô Lâu” – có lẽ vì thế mà thơ anh lắng đọng nhiều hơn trong tâm thức độc giả những chi tiết, hình ảnh về con người, lịch sử của mảnh đất đã từng trải qua bom đạn chiến tranh. Nơi đây có những chiến công, có những hi sinh, mất mát, thương đau… Bởi vậy, khi viết về Cồn Cỏ, về Trường Sơn, về Hướng Hóa với anh như là trách nhiệm thiêng liêng của người cầm bút, thi nhân như  thao thức” cùng với quê hương của mình: “Có người hong tóc mỗi sớm mai thức dậy/ Có người ngủ quên chuyện tình mười mấy năm/ Có một nơi xa nào/ Tôi đi tìm em…” (Có một nơi xa nào), những câu thơ mở đầu như thể hứng trong ca dao, rồi tứ thơ kể về những tháng năm đi tìm đồng đội, xúc động tình người -  Có người hong tóc/ Mắt vẫn hướng về xa ấy/ Trường Sơn”.

     Bài thơ “Cồn Cỏ” sáng tác theo thể thơ 5 chữ - thể thơ quen thuộc trong sáng tác của anh đã đi vào chiều sâu suy tư: “Giao bôi nào có say/ Chiều lên Trạm đèn biển/ Cơn mưa nào chợt đến/ Ướt áo, ướt vần thơ”… Thể thơ 5 chữ với anh khá quen thuộc, trong tập thơ “Đất lửa xanh” có đến 12 bài được sáng tác theo thể thơ 5 chữ, ở những bài thơ theo thể loại này, tứ thơ đến tự nhiên, dòng cảm xúc trôi chảy, nhẹ nhàng.

     Dường như mỗi địa danh khi anh trở lại đều khơi gợi cảm xúc, tâm tư, tình cảm trong anh, bởi vậy có những câu thơ thật hay, tứ thơ thật đẹp: “Anh về thăm lại Đakrông!/ Cô gái năm xưa đã lấy chồng/ Cầu treo như nhắc ngày xưa cũ/ Anh mãi đi về - một nhánh sông” (Đakrông) – câu thơ kết “Anh mãi đi về - một nhánh sông” tạo cảm giác như bài thơ hết mà ý tình chưa hết.

     Thế giới nội tâm trong thơ anh thẳm sâu cùng không gian thân thuộc. Thời gian càng trôi chảy, cảm xúc trong thơ Võ Văn Hoa càng như tiếc nuối, và dường như đó là nguyên cớ khiến cho giọng thơ của anh da diết, quyến luyến: “Dòng sông Ô Lâu – em đi về đâu?/ Dòng sông Ô Lâu – không còn em – tôi đi về đâu?/ Trăng lẻ bóng, trăng trôi về đâu?” (Tình ca Ô Lâu) – những câu hỏi tu từ liên tiếp nhau như sóng lòng thi nhân đang cuộn trào cảm xúc. Có những thi ảnh xuất hiện liên tiếp nhau cùng cái nhìn thấm đẫm chất thi ca khiến độc giả xao xuyến: “Gánh cá chiều chạy từ biển lên/ Đòn gánh cong đời mẹ/ Người phu già khuân miền dâu bể/ Điếu thuốc Lào phả khói hoàng hôn” (Chợ Hôm) – chợ cá, vội vàng là thế, nhộn nhạo là thế mà cái nhìn so sánh bất chợt, khiến lòng mình như chùng lại – đòn gánh cong đời mẹ; khói thuốc – khói hoàng hôn

     Từ Hải Lăng đến Huế không xa, bởi vậy khoảng cách không gian địa lý không gần, không xa này cũng là nguyên cớ khiến thi nhân khắc khoải, đó cũng là duyên cho những tứ thơ trữ tình luyến láy trong ai một trời nhớ nhung: “Anh về trầm hương lá cỏ/ Màu chiều như thể ca dao/ Cùng em nhìn vô trong Huế/ Ấm tình xuân biếc xanh cao” (Ngày chưa xa). Cái cảm giác phóng túng, khoáng đạt khi đến Làng Rào trong thơ anh cô đọng, chắt lọc qua vài ba hình ảnh, như khơi, như gợi, như mời, như gọi: “Người dân làng Rào/ Chân chất, thật thà, bến quê neo đậu/ Lươn, ốc, chuột đồng… thơm mùi xào nấu/ Thết khách miền xa/ Người dân làng Rào/ Khách khí mần chi cho mệt!/ Sống tung tẩy cho đời vui/ Như giăng lưới bắt chim trời/ Tôi cảm nhận lần đầu tiên đến/ Gọi tên làng như gọi mối tình xa” (Làng Rào). “Qua chợ Kẻ Diên Xưa” không chỉ là cảm xúc thơ mà là câu chuyện dài được gợi lên từ câu ca dao thuở nào “Còn da lông mọc còn chồi nảy cây”. Âu đây cũng là tài thơ của thi nhân ở vùng đất có quá nhiều dấu tích văn hóa. Thơ là gợi, là cảm, là rung động từ những thi ảnh quen mà lạ… Đọc bài thơ “Phiên chợ chuột”, trong tôi mang mang một chút kí ức về khoảng thời gian gia đình tôi sống ở nơi tập kết – huyện Lệ Thủy, vừa háo hức mong có dịp được dự phiên chợ có một không hai này. Âu đó cũng là công lao của nhà thơ khi tái hiện thật sinh động một loại hình văn hóa hiếm có ở một vùng đất nắng gió: “Phiên chợ chuột một năm vài lượt/ kể cũng vui trên bước đường đời/ Bạn hãy về cùng mình đi phượt/ Tranh Đông Hồ đâu phác một lần thôi”.

     Đi để viết, đó là cảm hứng trong thơ Võ Văn Hoa, mỗi nơi anh đi qua chỉ vài ba nét phác thảo, mà đã tái hiện đặc điểm về vùng đất, con người, quả là tài hoa: “Giao mùa cơn nắng ong ong/ Tôi về Cam Lộ lòng vòng đường quê/ Gặp em răng rứa mô tê/ Tiêu Cùa cay xé, kim kê gọi mời...” (Tháng tư về Cam Lộ).        Miệt mài sáng tác, hăm hở cảm nhận, xúc cảm chín trong tâm hồn vương vấn với tình quê, tình người; bề dày tri thức, văn hóa đã dệt nên những tứ thơ quen mà lạ, nhẹ nhàng mà lưu luyến, gần gũi mà thẳm sâu. Chất thơ gắn liền với sự rung động và cảm xúc trực tiếp nên đọc kĩ thơ anh sẽ nhận ra nét riêng của thơ anh được chắt lọc bởi tri thức văn hóa về miền đất, con người Quảng Trị, thi tứ trong thơ anh giản dị, không lên gân, không vặn vẹo con chữ, mà có nhiều bài như đang tự sự, lại dạt dào cảm xúc bởi những vần thơ nhẹ nhàng, luyến lưu.

     Từ tác phẩm đầu tay “Còn ta với mình” (2004), đến “Đất lửa xanh” (2021) anh đã đi qua chặng đường sáng tác với 5 tập thơ đã làm nên dấu ấn riêng về tên tuổi của anh trên thi đàn. Tôi vẫn đọc thơ anh xuất hiện đây đó trên các trang báo, nhưng có lẽ đây là lần đọc kĩ về tập thơ “Đất lửa xanh”, chợt giật mình tự nghĩ, kẻ hậu sinh vẫn còn nhiều non nớt, nhưng cảm nhận và rung động trước thơ ca dẫu có vụng về thì vẫn cứ gõ lên trang giấy, âu đó cũng là nhờ duyên mùa xuân với quà tặng từ tác giả “Đất lửa xanh” trong những ngày chộn rộn đón năm mới.

     Câu thơ cũ từ bao giờ/ Đời nay có kẻ ngẩn ngơ đi tìm!/ Bay qua những nẻo đường chim/ Băng qua muôn lối đồi sim quê nhà/ “Phương thảo địa” không đâu xa/ Xuân nay ta gặp rừng hoa … cỏ bồng” (Qua miền cỏ thơm – Võ Văn Hoa).

                                                                             Huế 10/3/2022

                                                                             TS. Hoàng Thị Thu Thủy

      

 

READ MORE - MỘT QUẢNG TRỊ ĐẰM SÂU TRONG THƠ VÕ VĂN HOA - Ts. Hoàng Thị Thu Thủy

HOÀI NIỆM NHÂN MÙA PHẬT ĐẢN - Lê Quang Thái

 


 HOÀI NIỆM NHÂN MÙA PHẬT ĐẢN

Lê Quang Thái

 

Vào mùa sen nở, Phật Lịch 2553, từ thượng tuần tháng tư năm Kỷ Sửu, 2009 mọi sinh hoạt trong đời sống dân gian đô  thị Huế diễn ra khá tưng bừng, nhộn nhịp. Hoà chung trong không khí chuẩn bị đón mừng ngày Đức Thế Tôn thị hiện cứu độ chúng sanh, tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Liễu Quán Huế, Ban Trị sự tỉnh GHPG Thừa Thiên Huế đã tổ chức triển lãm với chủ đề: “DI SẢN VĂN HÓA PHẬT GIÁO PHÚ XUÂN”, từ ngày 9/4 âm lịch đến hết ngày Rằm tháng Tư (3-9/5/2009). Hai nhà nghiên cứu Trần Đình Sơn và Nguyễn Hữu Thông suốt đời nặng tình với quê hương xứ Huế đã sẵn sàng và dọn lòng tham gia theo lời mời của Chư Tôn đức trong Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo tỉnh nhà. 

Vào chiều ngày 10 tháng tư âm lịch (4/5/2009), tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Liễu Quán Huế, nhà nghiên cứu văn hóa Trần Đình Sơn trình bày đề tài: “Di sản văn hóa Phật giáo dưới thời các chúa Nguyễn”. Nhân dịp diễn giả nhắc đến cụ Nguyễn Khoa Chiêm, tác giả sách “Nam triều công nghiệp diễn chí”, ấn hành năm 1719, có nói đến về lễ Phật đản năm 1603 được tổ chức tại chùa Sùng Hoá, cõi Hoá Châu, đã khiến cho tôi vui mừng khôn xiết. Chúng tôi rất tỏ lòng kính phục và tri ân sâu xa đến tác giả. Không biết tác giả đã viết trong thời gian bao nhiêu năm để cho ra mắt bạn đọc bộ sách quý giá này. Không những người Việt thừa nhận mà các nhà nghiên cứu nước ngoài như Pháp, Trung Quốc, Nhật Bản, Hòa Lan... đều tỏ lòng trân quý, trí tuệ và đạo hạnh của tác giả Nguyễn Khoa Chiêm viết về Xứ Đàng Trong. 

Viết về cảnh tượng lễ Phật đản ở Thuận Hóa - Phú Xuân - Huế xưa nay thì có rất nhiều tác giả trong nước và nước ngoài như Cadière, Thạch Liêm thượng nhân, Trần Kinh Hòa... Nhưng chưa có ai mô tả khá thật rõ nét như tác giả Nguyễn Khoa Chiêm gốc xứ Hải Dương của đất Bắc Hà. Ông đã từng sống với Thuận Hoá và đã gởi tấm thân tứ đại giữa lòng đất cố kinh. Nhờ thế Huế mới thấm đẫm hồn non nước qua nội dung và văn phong kỳ vỹ của tác giả Nguyễn Khoa Chiêm. 

Nguyễn Khoa Chiêm đã miêu tả cảnh tượng ngày lễ Phật Đản thiêng liêng và uy nghi tại chùa Sùng Hóa vào năm Quý Mão, PL: 2147, cách đây 406 năm, uy ngi và hoành tráng còn hơn lễ Vu Lan vào năm trước 1602 trong tác phẩm NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ,  như sau: 

“Năm Quý Mão, niên hiệu Hoằng Định thứ tư (1603), mùa hạ, tháng tư, Đoan Vương Nguyễn Hoàng lại sai thỉnh nhà sư Trú trì đứng ra mở hội Đại Pháp đọc kinh Đại Thặng, giải phép Thượng Thặng cứu độ cho chúng sinh ba đường, sáu lối, cầu siêu cho bảy tổ chín huyền được vẹn thành chính giác. Trong ngày hội ấy thần dân thiên hạ kéo đến xem hội rất đông, ai nấy đều tấm tắc ngợi khen cho là khá sánh với hội lớn Vô Già. Mọi bề công đức hoàn thành, lòng chúa Đoan vương hết mực thư thái. Từ đó vương rộng mở thi hành nhiều việc chính sự giáo hóa, ơn chăm trăm họ, bề tôi tuân phục vui lòng, các nước láng giềng đều đến viếng thăm, thiên hạ đều xưng tụng cho là bậc vua sáng ở đời thái bình”. 

Hình ảnh chùa Sùng Hóa đã được miêu tả trong tác phẩm như sau: 

“Chùa ở xã Lại Ân, huyện Tư Vinh, trước có sông Linh Giang bao bọc, sau có đầm lớn vòng quanh phía nam có sông Hoài Tài, phía Bắc có bia Sùng Phúc. Tượng thần tôn nghiêm, cung tiên nguy nga. Vào những ngày lễ tiết tế lễ, các quan ở nha môn, vệ sở, tam ty đều đến tham dự, mũi áo lễ nhạc tụ tập như mây. Khi cầu đảo đều được linh ứng. Đây là ngôi chùa nổi tiếng ở Hóa châu”.

Nay, ai muốn về thăm chùa quan hay quốc tự Sùng Hóa xưa mà nay là chùa Lại Ân có tên dân gian là “làng Sình” nổi tiếng làng văn hiến, với các lễ hội vật võ đầu xuân, trồng hoa, làm hoa giấy cạnh các làng cổ Mậu Tài, Thanh Tiên, Qui Lai thì thuê thuyền rồng hoặc đò đò dọc mà đi để vừa ngắm cảnh sông Hương vừa viếng lại xứ chùa chiền ở hai bên bờ sông và kể cả thành cũ Hóa Châu đã tàn phế:“Đò từ Đông Ba, đò từ Vỹ Dạ, thắng ngã Ba Sình.

Chúng tôi cũng thiết nghĩ nên có một tour du lịch bằng đường thủy như lộ trình mà dân gian đã vạch qua câu hò mái đẩy thì kỳ thú biết dường nào, vì rằng: Quê tôi có gió bốn mùa / Có trăng giữa tháng, có chùa quanh năm, như nhà thơ Nguyễn Bính đã sáng tác trong thời gian ngắn ngày sống với xứ Huế thân thương.

Và du khách nào đến Huế hôm nay cũng xin mời đến thăm chùa Ba La Mật, nhà thờ họ Nguyễn Khoa ở làng Vỹ Dạ, chùa Tra Am ở xã An Tây, lăng mộ Nguyễn Khoa Chiêm ở làng An Cựu mà nay thuộc khu vực dưới chân núi Ngự Bình để nghe tiếng lòng của dân gian nói về giòng tộc Nguyễn Khoa đóng vai trò hộ pháp cùng với nhạc phụ của mình là Đại thần Trần Đình Ân đã từng chọn Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên xưa làm quê hương.

Nhân mùa Phật đản, PL. 2553, hơn ai hết người sông Hương xin dọn lòng thành kính mừng ngày Đức Thế Tôn thị hiện, thắp nén hương lòng quỳ lạy tưởng nhớ đến các bậc tiền bối lâu đời, lâu kiếp, nhớ đến các chúa Nguyễn, vua Nguyễn đã có công xây dựng kinh đô, đền đài, miếu vũ, chùa tháp...và các tác giả đã dày công biên khảo, sáng tác để lại cho đời sau những tác phẩm, di vật quý giá. Chúa Nguyễn Hoàng, Chúa Nguyễn Phúc Nguyên, Nguyễn Phúc Tần, Nguyễn Phúc Chu và các Vua Nguyễn đã đóng vai trò hộ pháp rất hiệu quả trong việc trị nước an dân. Xin tri ân các nhà nghiên cứu tiền bối như, Dương Văn An, Đào Duy Từ, Nguyễn Khoa Chiêm, Lê Quý Đôn....đã để lưu lại cho đời sau những bút tích, di vật quý giá. Xin tri ân những nghệ nhân các ngành nghề đúc đồng, tạc tượng, thêu may, in ấn ... và các nhà lưu giữ cổ vật đã phân tích lý giải ý nghĩa của từng di sản văn hóa Phú Xuân một cách nghiêm túc, cẩn trọng... để người cho người đời sau thấy được bóng đổ thời gian.

 

Lê Quang Thái

Nguồn: lieuquanhue.vn, 07/05/2009

READ MORE - HOÀI NIỆM NHÂN MÙA PHẬT ĐẢN - Lê Quang Thái

Tuesday, May 7, 2024

LIÊU TRAI CHÍ DỊ - Trần Vấn Lệ



Lạ nhỉ!  Sáng nay ra phố sớm / thấy người ai cũng dáng co ro, áo thêm một lớp... hình như lạnh, tất cả vòng tay giống học trò!
 
Hay mình đang đi trong chiêm bao?  Hay mình đang bay trời đất nào?  Mình vẫn yên mà, đang tỉnh táo.  Cõi đời tĩnh lặng chẳng xôn xao!
 
Chắc mình lạc đường?  Lạc một mình.  Người ta là cái bóng cái hình... Lung linh trước mặt là hoa lá.  Mình lặng im đường phố lặng thinh...
 
Một hồi chuông buông boong boong boong.  Tiêng ngân nghe sao buồn buồn buồn... Hay mình không phải người đang sống mà chỉ là ma vất vưỡng vương...
 
Hôm qua thơ có vài câu sót... đâu có câu nào ẩm ướt đâu? Có nhớ áo ai dài lướt thướt, lẽ nào hoa cúc nở nương dâu?
 
Lẽ nào mình lạc vô trường cũ, khuynh diệp rung rinh tưởng dáng người, như có Bà Cai ra mở cổng, sân trường không thấy học trò chơi...
 
Bao nhiêu năm nhỉ, ngôi trường ấy / bát ngát mù sương những sớm chiều...Những sớm chiều sương Thầy Giáo cũ, nắng, mưa, không xóa được buồn hiu!
 
Buồn hiu.  Tình yêu.  Hay mơ?  Mong?  Mặt trời đừng mọc nữa, phương Đông, đừng nghe rắc rắc thuyền tan vỡ, đừng thấy Quê Hương sóng chập chùng...
 
Cảm tạ Bà Cai còn cái bóng.  Cảm tạ các em... người đi đường.  Sáng nay tôi biết mình yên ổn mà thật tình tôi sa mạc hoang...
 
Trần Vấn Lệ

READ MORE - LIÊU TRAI CHÍ DỊ - Trần Vấn Lệ

NÓNG NẮNG – Thơ Lê Phước Sinh




 
NÓNG NẮNG
 
Chiều rải nắng đong đều khắp chốn,
nồi hong hơi đã tới độ bung xì.
Muốn chào cười nhưng cái miệng cũng méo,
làm răng đây cho cây cỏ xuân thì...?!
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - NÓNG NẮNG – Thơ Lê Phước Sinh

Monday, May 6, 2024

TRẦN ĐĂNG ĐỨC VỚI MỘT VỤ TAI NẠN KINH HOÀNG VÀ MỘT CÁI KẾT CÓ HẬU - Võ Văn Cẩm

 

 


TRẦN ĐĂNG ĐỨC VỚI MỘT VỤ TAI NẠN KINH HOÀNG 

VÀ MỘT CÁI KẾT CÓ HẬU

01/04/2024.

 

Vào giữa năm 2018 Tại khu du lịch Hồ Tràm (Bà Rịa Vũng Tàu), một vụ tai nạn điện cao thế xảy ra kinh khiếp. Nạn nhân là 3 công nhân điện người Quảng Trị.

Tin ấy làm tôi xót xa vô cùng vì họ là người quê tôi, còn rất trẻ. Chắc họ không được may mắn đến giảng đường Đại học như những người con Quảng Trị khác?

Tin ấy làm tôi mất ngủ. Tôi gọi cho Hoa khôi du lịch VN năm 2016 Ngọc Hiệp. Tôi nghĩ Ngọc Hiệp sẽ là người có khả năng mang lại niềm vui và hạnh phúc cho những người bất hạnh.

Hiệp là một người đẹp có sức cuốn hút, kết nối những nhà doanh nghiệp có tâm huyết, bao dung rộng lượng. Trước mắt tôi, Hiệp đã làm được nhiều việc mà tôi khâm phục và quý trọng. .

Sáng hôm sau, Hiệp gọi cho tôi và gởi địa chỉ, mời gặp nhau để trao đổi hướng giúp đỡ.

Chúng tôi đã có mặt ở giường bệnh tại Bệnh viện Chợ Rẫy khá sớm trước giờ BS khám bệnh.

Tai nạn xảy ra làm một người chết, một người bị thương nhẹ nằm giường bên. Một người không còn tay, chân đó là Trần Đăng Đức quê Gio Sơn, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị.

Vì điện cao thế làm cháy da, nên trên thân người và tay chân đen thui. Tôi không cầm được nước mắt khi nhìn thân xác một thanh niên bảnh bao, trắng trẻo hiện chỉ còn chưa đầy một mét. Tay chân bị cột vào 4 góc giường. Tiếng rên la làm mọi người thương xót, phải tránh xa, và làm con tim tôi đau nhói.

Tai nạn của Đức qúa khủng khiếp. Phần đau thể xác, phần nghĩ về tương lai, về phận người đen bạc, nên Đức xem giường bệnh là của riêng mình. Anh la hét tự nhiên.

Ba mẹ Đức chị từ Quảng Trị vào rất sớm. Anh chị còn rất trẻ, tràn trụa những giọt nước mắt, ruột gan quặn đau, không biết giúp con điều Quá đau xót, anh chị không cầm nỗi cảm xúc, không dám nhìn thẳng vào đứa con bất hạnh, đành ngậm đắng nuốt cay tránh ra hành lang mỗi lúc Đức la hét.

Trước sự đau thương tận cùng. Mẹ Đức đến ôm tôi như muốn chia sẻ và gởi gắm một điều gì?

Trong hoàn cảnh xót xa ấy được lan ra trên nhiều trang báo, trang mạng, đến với nhiều tấm lòng rộng mở. Nhiều hội đoàn trong và ngoài nước quan tâm.

Tình thương yêu chia sẻ đã động viên khuyến khích Đức vững tâm vượt qua nghịch cảnh.

Mấy năm sau, tôi đến tiễn Trần Đăng Đức về quê nhà, khi một công ty thiết bị dành cho người tàn tật người Đức giúp cháu hoàn thành đôi chân và tay giả với một chi phí khá lớn.

Những sự cảm thông, những hành động tiếp sức thương yêu chia sẻ của một số anh em Cựu HS Nguyễn Hoàng có tâm huyết cũng làm cho Đức vơi bớt nỗi đau.

Vào nhà máy chuyên sản xuất những thiết bị phục vụ người khuyết tật, với hàng chục công nhân lành nghề, nhiều cán bộ tâm huyết trí tuệ, những thiết bị hiện đại của nhiều nhà khoa học, tiếp sức cho những phận người mất mát bất hạnh.

Tôi có nhiều bài viết về Trần Đăng Đức để động viên, khuyến khích Đức vượt qua nỗi đau bất hạnh của đời mình.

Tôi nhận nhiều cuộc gọi, nhiều tin nhắn của nhiều nhà hảo tâm của Đức và gia đình nhiều năm qua.

Nếu không phải là người có bản lĩnh như Đức thì câu chuyện coi như chấm dứt và cuộc đời đến đó mà thôi!

Nhờ sự thương yêu đùm bọc, sự chia sẻ về tinh thần lẫn vật chất. Đức tự tin, vượt qua nhiều nỗi đau tận cùng của một con người. Tôi tin Đức sẽ vượt qua nghiệt ngã và làm được những gì Đức ước vọng.

Một đêm đã khuya ở quê nhà, tiếng điện thoại gọi. Tôi bắt máy.

-Thưa bác, cháu là Đức đây…

-Bác Cẩm đang ở Quảng Trị đây.

-Bác về quê hả? Cháu sắp cưới vợ.

Tôi ngồi bật dậy khi đón nhận một tin vui lớn.

-Ngày nào? Lúc nào?  Ở đâu?

Đức trà lời:

- Ba mẹ cháu sẽ gọi cho bác ngay.

Tôi chờ. Tiếng điện thoại vang lên. Tiếng một người đàn bà trung niên nghe rất dễ thương:

-Thưa bác Cẩm, cháu là mẹ Đức đây. Nhân ngày 02/04/2024 này có đám hỏi của cháu Đức. Xin mời Bác ra dự. Sự có mặt của Bác là một niềm vui và hạnh phúc lớn cho gia đình cháu. Gia đình mong muốn gặp Bác. Tôi chần chừ rồi nói:

-Xin chúc mừng. Tôi sẽ cố gắng. Ngày mai tôi trả lời nghe chị.

Sáng sớm hôm sau, tôi gọi điện thoại báo tin vui này cho Trị, hội trưởng Ái hữu Cựu Học sinh Nguyễn Hoàng Quảng Trị tại Sài Gòn để hỏi ý kiến và cách hành xử.

Trị vui vẻ khi được nghe tin mừng và nói sẽ có quà cho Đức trong ngày cưới sắp tới.

Theo dự kiến, tôi về Huế dự đám cưới một đứa cháu theo cuộc gọi của vợ. Vì ra chung vui với Đức, tôi báo vào trễ.

Nghĩ về cuộc hành trình lên tới Nam Đông, Cồn Tiên, Dốc Miếu khi tuổi tác đã cao, sức khỏe không còn nhiều trong điều kiện phương tiện khó khăn, thời gian eo hẹp, lại phải đi dưới cơn nắng gắt của mùa hè xứ gió Lào khiến tôi không khỏi lo ngạị.

Tuy nhiên tôi chuyển cảm xúc mình qua hướng tích cực. Cuộc đời này ta còn lại gì ngoài tình thương yêu, niềm vui và hạnh phúc. Một số người mưu cầu danh lợi, họ thường tìm thấy một điều nào đó có lợi cho mình, là cúi đầu, không suy nghĩ. Việc này tôi đã gặp quá nhiều trong đời sống thường ngày. Tôi từng chung sống với họ.

Tôi quyết tâm đến chia sẻ niềm vui này với cháu.

Tôi gọi cho thầy giáo Lê Văn Ân và bạn Nguyễn Đình Hạnh ở Đông Hà để thông báo chuyến đi này. Ai cũng vui vẻ đồng tình ủng hộ.

Hạnh là một người bạn thân, một thầy giáo có tiếng ở vùng Đông Hà . Chúng tôi bên nhau trong những lần tôi về quê hoặc những lần làm tài xế cho Hạnh khi Hạnh vào Sài Gòn.

Riêng thầy giáo Ân tôi quen qua một buổi tiệc với Hoa khôi Ngọc Hiệp mới vài năm thôi. Thầy Ân là một thầy giáo Anh văn ở trường Chuyên Lê Quý Đôn, Đông Hà, sau thầy du học ở Úc. Thầy về dạy ớ trường Cao Đẳng Sư phạm, mở Trung tâm Ngoại ngữ rất sớm.

Ngoài nghề làm thầy giáo Ân còn là một nhà kinh doanh, có mối quan hệ với nhiều tập đoàn nước ngoài, con cái anh đều thành danh. Anh vẫn đứng vững trên bục giảng cho đến ngày về hưu.

Trong buổi tiệc năm nào, thầy Ân từng gọi cho một người học trò là BS Trưởng Khoa Cấp cứu BV Quảng Trị, theo đề nghị của tôi để giúp cho một Cựu HSNH đang nằm cấp cứu về tai biến.

Nhờ vậy mà sau đó tôi biết BS giỏi này là con Lê Văn Tôn bạn thân tôi. Tôn đã qua đời nhiều năm. Rồi quen thân với thầy từ đó.

Quý mến tôi, thầy Ân vui vẻ nhận lời chở tôi và Nguyễn Đình Hạnh ra dự đám hỏi của Đức tại Cồn tiên.

Chiều 01/04/2024 tôi ra Đông Hà để có những cuộc vui mà gần 60 năm nay mới ngủ lại đêm để ngày mai ra Cồn Tiên như dự định.

Rất tiếc Hạnh không khỏe, thầy Ân tiếp khách ở Lào về, không như ý nguyện. Tôi đến thăm nhà người em con bà cô ở một khách sạn nhỏ mà nhiều lần ra Đông Hà tôi không có thời gian đến. Nay chú đã 85 tuổi, người khỏe mạnh nhưng trí nhớ kém.

Chú không nhận ra tôi. Vợ chú nhắc vài lần. Khi nhớ ra, chú ôm lấy tôi với những giọt nước mắt lằn dài trên má.

Chú gọi con chở đi ăn tối. Tôi dành đêm nay cho người em cô cậu này.

Anh em ngồi tâm tình cho đến 10 giờ đêm.

Như chương trình, 6 giờ sáng anh Ân đón tôi đi ăn sáng. Một quán bún bò bên vệ đường ở An Lạc, quê hương anh.

Ngon quá. Tôi nói với cô chủ quán như vậy.

6giờ 45 xe lăn bánh theo bác Google. Tôi gọi cho Đức hướng dẫn đường về điểm hẹn.

7giờ 10 tôi có mặt ở nhà Đức sau khi dò dẫm theo con đường làng ngoằn ngoèo cuối thôn. Gia đình đón tôi và thầy Ân như một vị khách quí. Cả nhà ùa ra khi chúng tôi xuống xe.



 

 


Nhìn đoàn xe chuẩn bị, mà mừng cho Đức và gia đình.

Nhà Đức khá khang trang ở một thôn làng hẻo lánh tận min núi Gio Linh. Sân nhà lợp tôn khá đẹp ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Đúng 7giờ 30 đoàn xe khởi hành về làng Trúc Khê trên Quốc lộ 1A thuộc quận Cam Lộ.

Từ cầu Trúc Kinh, theo con đường nhỏ, ngoằn ngoèo khá xa dưới cơn nắng rát mặt. Ngồi sau xe tôi, Đức cầm điện thoại trên khuỷu tay và liên hồi gọi điện thoại cho vợ báo tin nhà trai trên đường về, sắp đến điểm này điểm kia. Cậu nói vui, vô tư và đầy ấn tượng, lộ vẻ vui mừng, sung sướng.

Đôi lúc Đức kể cho chúng tôi nghe cái cảm xúc lần đầu gặp gỡ ở một điểm hẹn.

Đúng giờ nộp lễ như giao ước, nhưng kiểm tra lễ vật còn thiếu con heo quay nơi cửa hiệu đặt hàng tận chợ Nam Đồng. Mọi người đứng đợi dưới cơn nắng không dưới 38 độ. Thay vì nhờ cửa hàng mang về thì ba Đức lái xe trở lại.

Đứng nhiều giờ Đức không chịu nổi. Phần trong nhà gái đã đợi quá lâu. Tôi với Đức vào xin lỗi do xe lễ vật trở ngại nên xin phép vào chậm.

Hơn nửa giờ làm thủ tục nghi lễ. Cơn nắng gắt dưới mái nhà tôn làm ai nấy mệt lả.

Gia đình Đức mời bà con dùng cơm trưa khá thịnh soạn. Vợ chồng Đức đến chào khách với lời cảm ơn.

Nhìn Đức kẹp ly bia nơi khuỷu tay đến từng bàn tươi cười vô tư, rất dễ thương.

Không làm theo những nghi thức như hiện nay, lễ hỏi và lễ cưới gộp. Nên sức khỏe của Đức khó khăn lại khó hơn.

Vì sợ phiền thầy Ân nên buổi tiệc chưa hoàn mãn, tôi phải cáo từ để có thời gian vào Huế.

Gia đình Đức tiễn tôi và thầy Ân trang trọng quý mến đầy tình thương yêu và hẹn gặp chúng tôi trong ngày cưới sắp tới.

Thầy Ân chở tôi về nhà thầy, nghỉ lại cho đến 16 giờ mới đi uống cà phê, ăn tối rồi chia tay.

Tôi gọi cho Nguyễn Xuân Rạng một sinh viên trường Hành Chánh Quốc Gia. Rạng là một SV năng nổ của CLBSVQT Nay là một cán bộ nòng cốt của Sớ Nội vụ cùng vợ chồng bạn hiền Nguyễn Hữu Hoàng đi uống cà phê.

20giờ tôi mới về tới nhà.

Ở nhà thầy Ân, tôi tranh thủ viết bài này tại phòng khách của con trai anh. Nhìn bức hình con anh treo tường như một nghệ sĩ bên cô vợ người Myanmar xinh đẹp.

Một kỷ niệm khá dễ thương với một chuyến đi đầy ân tình và ấn tượng.

Tôi đã làm được một điều lý thú, tôi thấy vui và tự hào bên một thanh niên bất hạnh, gặp một tai họa kinh hồn với một cái kết có hậu. Tôi không có lời nói chia tay với bà con, mà chỉ có lời chúc dành riêng cho Đức: 

-Chúc vợ chồng cháu được răng long đầu bạc. Trăm năm hạnh phúc. Gặp vạn sự an lành. Chúc đạt mọi điều ước nguyện. Sớm có cháu nối dõi tông đường, hướng tới một cuộc sống tươi sáng đầy thuận lợi.

 

Võ Văn Cẩm

 

 

 

READ MORE - TRẦN ĐĂNG ĐỨC VỚI MỘT VỤ TAI NẠN KINH HOÀNG VÀ MỘT CÁI KẾT CÓ HẬU - Võ Văn Cẩm