Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Huỳnh Gia. Show all posts
Showing posts with label Huỳnh Gia. Show all posts

Tuesday, April 12, 2022

BƯỚC THỜI GIAN - Thơ Huỳnh Gia

                                  

Nhà thơ Huỳnh Gia


Bước thời gian


Thời gian vô ý nhuộm màu  

tóc xưa 

chừng đã trắng phau nỗi buồn 


Giấu gì sau buộc ủ hương 

mà thoang thoảng nỗi víu vương 

loang dần 

rối đau từng cọng mỏng manh

lệch ngôi từ độ phân ranh lối về


Buồn se lạnh 

 bóng ủ ê

vô duyên 

nên lỗi câu thề từ khi …


 Vói tìm chi bóng thiên di 

mịt mù cuối nẻo 

còn gì cho ta 


Một ngày mỏi cạn bước xa 

kiếp người tựa buổi chiều tà 

đợi đêm …


Trách mà chi những yếu mềm 

những lần chạm mặt 

rối ren xoáy tròn


Thời gian 

 xin hãy bào mòn

bằng tia nắng cuối 

để còn biết quên 



Huỳnh Gia 

02/11/2019



READ MORE - BƯỚC THỜI GIAN - Thơ Huỳnh Gia

Sunday, April 10, 2022

BÌNH MINH XANH - Thơ Huỳnh Gia

                   

Nhà thơ Huỳnh Gia

Bình minh xanh



Có một bình minh xanh
nằm trên thảm cỏ thềm xuân
mỗi sáng lắng nghe giọt cà phê rơi
chậm rãi ...
nắng - gió - mưa - giông
phía hiên ngoài
xin bỏ lại
thong thả - ung dung
ngồi ngắm những chú sẻ nâu ríu rít trên bậu rào


Và có một bình yên màu xanh
giữa cuộc sống lao xao
nhẹ hẫng như ánh mắt lướt khắp mọi nơi...
rồi quay về chỗ cũ
nơi hạnh phúc chung tay
xây vững vàng vách trú
tô lại niềm tin sau lần suýt sụp đổ bởi cuồng phong


Một bình yên màu xanh
không là những mơ ước viễn vông
bằng những câu thơ huyễn hoặc đời - hư ảo
mà bằng tiếng gõ của chiếc kim đồng hồ lạnh lùng từng khắc báo
cuộc sống vốn vô thường
ai chắc biết được ngày mai


Một bình minh xanh Ta bắt gặp hôm nay
sau cái nhoẻn môi cười mặc kệ đời gian dối
từng cám dỗ gọi mời
dặn ghìm lòng không trao đổi
để mảng bình yên ta trong trẻo tựa màu trời


Bước độc hành 
dắt ta về nơi bắt đầu cuộc rong chơi 
thả sải mình ra nằm nhìn gió chiều giũ nắng 
giữa không gian bao la 
Ta và im lặng 
lắng nghe tiếng cuộc đời thì thầm căn dặn 
bình minh đa sắc màu 
ta chọn lấy màu hy vọng dẫu mong manh



Huỳnh Gia
14/02/2019

<huynhthumai263@gmail.com>


READ MORE - BÌNH MINH XANH - Thơ Huỳnh Gia

BÂNG QUƠ MIỀN PHỦ DỤ - Thơ Huỳnh Gia

Nhà thơ Huỳnh Gia


Bâng quơ miền phủ dụ



Chênh chếch nắng chiều. ngày buồn thiu ngái ngủ

muộn màng đôi mắt hướng phía xa trùng

những chiếc lá vàng bay về cuối miền di trú

trong cơn mưa dày nghiêng giọt xối rát không gian


Ta bắt gặp đâu đây có sợi buồn treo lơ lửng

như chú dơi đêm treo ngược giấc mơ hồ

sợ nuối tiếc chông chênh trong những lần lựng khựng 

con đường cũ gập gềnh ngược dốc đứng gió xô

Dừng lại lắng nghe dường vọng về câu tạ lỗi

kỷ niệm dẫu phai mờ xin đậm dấu một hình dung

cơn lốc thời gian chực xoáy tung lần ngược lối

vách bao dung xin che chắn mọi bão bùng 


Ta đi qua đời nhau nhẹ nhàng như cánh gió

như bốn mùa đi. lần chạm mặt gửi câu chào

phút bịn rịn ăn năn … xôn xao từng lá cỏ

đừng trách sợi mây trời không buộc chặt đời nhau


Và như thế trong góc khuất đời có một người lẳng lặng

đón nắng sớm rải tràn. mang trả lại mỗi chiều vơi

vô định những bước chân trong cơn mưa lẩn thẩn

phủ dụ nỗi bâng quơ . xua cơn sốt đàn hồi 



Huỳnh Gia

01/06/2019

<huynhthumai263@gmail.com>





READ MORE - BÂNG QUƠ MIỀN PHỦ DỤ - Thơ Huỳnh Gia

Sunday, February 13, 2022

KHÔNG TÊN - CHIỀU | KHI TA PHA LẠI MÀU HY VỌNG | KHÚC LUÂN VŨ MÙA ĐÔNG - Thơ Huỳnh Gia

 

Nhà thơ Huỳnh Gia

Không tên – chiều 


À! 

mùa thu vẫn chưa đi 

là cánh gió phiêu du gọi lá về với cội 

ta ngỡ mùa đông tới 

lại băn khoăn 

 

À! 

mùa chẳng thiết dừng chân 

khi biết những cơn mưa ồn ào cứ tranh giành với nắng 

khoe từng hạt nặng 

cho chiều giận hờn vo cụm những đám mây 

 

À! 

rồi cũng qua hết một ngày 

bóng thời gian mải miết chạy theo mùa 

bỏ rơi miền quá khứ 

chiều rất bình yên 

sao từng bầy chim di trú? 

và ta ngồi với bóng mình 

yên lặng ngó mông lung 

 

À! 

có một nỗi nhớ rớt lưng chừng ... 


Huỳnh Gia 

08/09/2014 



Khi ta pha lại màu hy vọng



Cứ tưởng đã chôn vùi đóm lửa 

lụi tàn theo năm tháng long đong 

nào hay lại nhú mầm điểm tựa 

bùng lên - như chỉ có một lần

Cảm ơn con nước đời xuôi chảy 

kiên trì bào phẳng đá - khỏa rong 

cho ta thả lại con thuyền giấy 

chở một ước mơ thuở ngại ngần

 

Cảm ơn một phút đời ngoảnh lại 

nhắc nhở ta còn nợ thế nhân 

gọi ta khơi bấc niềm khát cháy 

âm ỉ từ sâu thẳm - lan dần

 

Lề đời vốn dĩ nhiều gai nhọn 

lối bàn chân bước – rải tai ương

đôi khi dẫm phải - đau - gượng nhón 

dừng lại – âm thầm trị vết thương

Cứ tưởng cửa bầu trời đã đóng 

tự vẽ bóng mình giữa giấc mơ

nhưng khi pha lại màu hy vọng 

bức tranh tối – sáng rõ vạch - chờ

Huỳnh Gia 

30/11/2015


Khúc luân vũ mùa đông


Đêm lận bận

mùa đông ngây ngấy lạnh

bấc chăm chăm

lừa khe vách - gạt hiên 

ánh đèn đường vẽ vệt

bóng se nghiêng

co cụm góc 

chăn buồn trùm bóng cỗi


Giữa đan xen

kiên trì bung bước rối

Ta đi tìm phút tĩnh lặng

tự  ru

nẻo mơ hồ - gương phản chiếu

hình như 

trên lối vắng - hồn nhiên in dấu nhớ


Đêm lận bận

trăng vắt mòn mảnh vỡ

khuyết nửa đời

thít chặt nỗi gầy hao 

vịn vào đông

cơn gió nhởn nhơ ào

Ta quýnh quáng 

chạm đúng phần trống hoác 


Đêm lận bận 

ta vẽ mình ngơ ngác

mỉm môi cười

màu son nhạt dửng dưng

ngăn cợt đùa  chực thổi tắt bao dung

bằng đóm lửa hơ ấm mùa luân vũ 


Đêm lận bận 

nhác thấy đời phủ dụ 

Thơ và Ta ngồi xâu hạt câu từ

quên thời gian - niệm tịnh một ôn nhu

đợi tia sáng đầu tiên soi lối mở


Huỳnh Gia 

18/12/2015

huynhmai26363@gmail.com



READ MORE - KHÔNG TÊN - CHIỀU | KHI TA PHA LẠI MÀU HY VỌNG | KHÚC LUÂN VŨ MÙA ĐÔNG - Thơ Huỳnh Gia

Sunday, January 9, 2022

KHÔNG TÊN - CHIỀU | KHI TA PHA LẠI MÀU HY VỌNG | KHÚC LUÂN VŨ MÙA ĐÔNG - Chùm thơ Huỳnh Gia

Nhà thơ Huỳnh Gia



Không tên – chiều

À!
mùa thu vẫn chưa đi
là cánh gió phiêu du gọi lá về với cội
ta ngỡ mùa đông tới
lại băn khoăn

À!
mùa chẳng thiết dừng chân
khi biết những cơn mưa ồn ào cứ tranh giành với nắng
khoe từng hạt nặng
cho chiều giận hờn vo cụm những đám mây

À!
rồi cũng qua hết một ngày
bóng thời gian mải miết chạy theo mùa
bỏ rơi miền quá khứ
chiều rất bình yên
sao từng bầy chim di trú ?
và ta ngồi với bóng mình
yên lặng ngó mông lung

À!
có một nỗi nhớ rớt lưng chừng ...

Huỳnh Gia
08/09/2014


Khi ta pha lại màu hy vọng 

Cứ tưởng đã chôn vùi đóm lửa
lụi tàn theo năm tháng long đong
nào hay lại nhú mầm điểm tựa
bùng lên - như chỉ có một lần 

Cảm ơn con nước đời xuôi chảy
kiên trì bào phẳng đá - khỏa rong
cho ta thả lại con thuyền giấy
chở một ước mơ thuở ngại ngần

Cảm ơn một phút đời ngoảnh lại
nhắc nhở ta còn nợ thế nhân
gọi ta khơi bấc niềm khát cháy
âm ỉ từ sâu thẳm - lan dần

Lề đời vốn dĩ nhiều gai nhọn
lối bàn chân bước – rải tai ương
đôi khi dẫm phải - đau - gượng nhón
dừng lại – âm thầm trị vết thương 

Cứ tưởng cửa bầu trời đã đóng
tự vẽ bóng mình giữa giấc mơ
nhưng khi pha lại màu hy vọng
bức tranh tối – sáng rõ vạch - chờ

Huỳnh Gia
30/11/2015


Khúc luân vũ mùa đông

Đêm lận bận
 mùa đông ngây ngấy lạnh
bấc chăm chăm
lừa khe vách - gạt hiên
ánh đèn đường vẽ vệt
bóng se nghiêng
co cụm góc
 chăn buồn trùm bóng cỗi

Giữa đan xen
kiên trì bung bước rối
Ta đi tìm phút tĩnh lặng
tự  ru
nẻo mơ hồ - gương phản chiếu
hình như
trên lối vắng - hồn nhiên in dấu nhớ

Đêm lận bận
trăng vắt mòn mảnh vỡ
khuyết nửa đời
thít chặt nỗi gầy hao
vịn vào đông
cơn gió nhởn nhơ  ào
Ta quýnh quáng
chạm đúng phần trống hoác

Đêm lận bận
ta vẽ mình ngơ ngác
mỉm môi cười
màu son nhạt dửng dưng
ngăn cợt đùa  chực thổi tắt bao dung
bằng đóm lửa hơ  ấm  mùa luân vũ

Đêm lận bận
nhác thấy đời phủ dụ
Thơ và Ta ngồi xâu hạt câu từ
quên thời gian - niệm tịnh một ôn nhu
đợi tia sáng đầu tiên  soi lối mở

Huỳnh Gia
18/12/2015

 huynhmai26363@gmail.com




READ MORE - KHÔNG TÊN - CHIỀU | KHI TA PHA LẠI MÀU HY VỌNG | KHÚC LUÂN VŨ MÙA ĐÔNG - Chùm thơ Huỳnh Gia