Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, August 10, 2013

Mùa Vu Lan: EM LÀ VẦNG TRĂNG - thơ Tâm Thường


Mến tặng những người em áo Lam




Em  là vầng trăng giữa bầu trời cao rộng
Mát và dịu hiền như một dòng sông
Đem yêu thương đi vào cuộc sống
Bằng trái tim dào dạt biển đông


Em là vầng trăng, sáng những tấm lòng
Nơi thị thành hay làng quê nghèo khó
Em đã tới mang theo làn gió mới
Chia sẻ bao điều vất vả long đong


Em là vầng trăng, sáng những cánh đồng
Hương lúa hương cau mang mang nỗi nhớ
Áo lam dài đẹp thêm lối nhỏ
Hoa mướp hoa cà sương sớm còn vương


Em là vầng trăng, sáng những con đường
Xóm dưới làng trên rộn ràng câu hát
Hoa Từ Bi tỏa hương thơm ngát
Trên mảnh đất tên gọi “Gia Đình”


Em là vầng trăng, sáng tỏa lung linh
Từ chùa xa vang vang từng nhịp mõ
Lời kinh cầu xóa tan bao nỗi khổ
Thức tỉnh cuộc đời thắp sáng niềm tin


Em là vầng trăng, sáng giữa bình minh
Là món quà thiên nhiên trao tặng
Cám ơn em đã cho tôi nắng ấm
Cùng niềm vui Sen Trắng tuyệt vời.


Sài Gòn, những ngày Thu đầy mưa
Tháng 8 năm Đinh Hợi – 2007

Tâm Thường
tamthuong_07@yahoo.com.vn
READ MORE - Mùa Vu Lan: EM LÀ VẦNG TRĂNG - thơ Tâm Thường

Nguyễn An Bình - SAU MÙA CHINH CHIẾN



Nhìn theo dòng nước chảy
Hoa lau trắng ngút ngàn
Lục bình trôi mê mãi
Về chốn nào mênh mang?

*

Bạn sau mùa chinh chiến
Không về, lại ly hương
Ngày đi ai đưa tiễn
Phong trần kiếp gió sương?

*

Sông vẫn là sông cũ
Bờ vẫn là bờ xưa
Mây bay mù cố xứ
Đâu bến đợi đò đưa?

*

Mấy mươi năm trôi mất
Tàn một cuộc bể dâu
Trùng dương màu xanh ngắt
Chỉ thấy sóng bạc đầu.

*

Chiếc cầu mới dây giăng
Hai bờ đâu xa ngái
Sao bạn còn lang thang
Nơi đầu non nắng quái?

*

Bạn bây giờ có lẽ
Vui cùng bọn trẻ con
Hay một mình bóng xế
Lại vào nursing home?*

*

Có như loài chim Việt
Mơ về đậu cành Nam
Gởi lòng lên phương Bắc
Ngựa Hồ hí âm vang?

*

Đời giống như chớp bể
Mưa nguồn lạnh ai hay?
Xứ người ai ứa lệ
Quê nhà vẫn mưa bay.

Tháng 8-2013 


*nursing home: nhà dưỡng lão

Nguyễn An Bình
luongmanh2106@gmail.com
READ MORE - Nguyễn An Bình - SAU MÙA CHINH CHIẾN

NHỮNG VIÊN ĐÁ TRƯỜNG SA - Trường Hải Lê Văn Đông




Trường Sa, Hoàng Sa nơi biển cả mênh mông,
Nơi hào phóng mây trời và gió nắng,                  
Nơi Tổ quốc thân yêu đầu ngọn sóng,
Nơi lưu dấu kiên cường chiến tích cha ông!


Những viên đá xám xanh, vàng mơ, đỏ sậm,
Hai mươi mốt đảo xa gửi tặng đất liền,
Đá – cầu nối để xóa đi khoảng cách,
Để quê nhà gần gũi với biên cương!


Những viên đá mang hình, hồn biển  đảo,
Đây Trường Sa, Cô lin, Sinh Tồn, Nam Yết…
Đá chủ quyền thiêng liêng, tha thiết,
Đá lặng im nhưng chứa biết bao điều!


Soi gương đá thấy  hình hài Tổ  quốc,
Thấy ngời lên những gương mặt anh hào.
Mặn chát mồ hôi, và thắm giọt máu đào,
Trường Sa, Hoàng Sa thương quý  biết bao!


Ở đất liền góp đá xây Trường Sa,
Cho vững chãi, trường tồn đảo đá,
Để đất nước đẹp một màu hoa lá,
Đất liền – đảo xa hòa khúc hát tình ca !


Đỉnh Sơn, 10/8/2013
Trường Hải Lê Văn Đông
ledong6853@gmail.com
READ MORE - NHỮNG VIÊN ĐÁ TRƯỜNG SA - Trường Hải Lê Văn Đông

Mùa Vu Lan: VU LAN BỒN (Ullambara) - Trương Nguyễn




Hàng năm đến ngày rằm tháng bảy, mọi Phật tử chúng ta luôn nhớ đến Ngài Mục Kiền Liên (Magalyayana) vì Ngài là một nhân vật lịch sử, hiện nay tại Ấn Độ vẫn còn ngôi tháp thờ Xá Lợi của Ngài.

Mục Kiền Liên theo Hán dịch là Đại Tán Tụng, Đại Hồ Đậu hay Thái Thúc Thị, vì Ngoại tổ của Ngài là bậc ‘tiên nhân’ thường ăn hoa quả, ngũ cốc nên Ngài mang Họ Ngoại chứ không phải là tên thật (đó cũng là cách tôn kính các bậc tiền nhân như người ta thường gọi Cụ Phan,Cụ Huỳnh v.v…)

Ngài là bạn chí thân của Ngài Xá Lợi Phất (Sàriputra); hai người là dòng dõi quý tộc và nổi danh thời ấy. Họ cho rằng trên đời không ai làm Thầy mình  được. Nhưng chỉ một buổi sớm mai tại thành Vương Xá, khi được Tỳ Khưu  Mã Thắng (Assaji) khai thị về Lý Nhân Duyên Sanh, quý Ngài đều quy y Tam Bảo chỉ một thời gian sau Ngài chứng quả A La Hán thành vị đại đệ tử thần thông đệ nhất của Phật.

Trước khi nói đến thần thông của Ngài, chúng ta cần hiểu biết cụ thể về vấn đề nầy. Đối với hàng Phật tử bình thường thì cho đó là huyễn hoặc, kỳ lạ. Đối với hàng thiện tri thức và hành giã thì đây là sự diệu dụng của tuệ giác. Vào Đời nhà Lý Thiền sư Nguyễn Minh Không tên thật là Chí Thành (ở Xã Đàm Xá, Huyện Gia Viễn, Phủ Trường Yên,Tỉnh Ninh Bình) tu ở chùa Không Lộ tại làng Giao thủy (nay là Huyện Xuân Trường,Tỉnh Nam Hà) đã giải thích phép thần thông một cách đơn giản khi Ngài chữa bệnh cho Vua Lý Thần Tông (1128-1138) sau khi nhà Vua được chữa khỏi bệnh hóa cọp (*).Vua Lý Thần Tông lúc ấy 20 tuổi bỗng nhiên lông mọc khắp mình nhảy đi, nhảy lại, gầm thét, đầu như đầu cọp. Các ngự y trong cung đều bó tay. Triều đình sai sứ giả đến mời, Ngài liền đồng ý và đi vào trong cung bằng hư không. Ngài cho người nấu nước tắm rửa cho Vua, nhà Vua liền khỏi bệnh. Nhà Vua liền hỏi nguyên do, Ngài đáp: Kẻ tu hành khi mắc phải lỗi lầm thì sám hối mà rửa đi là hết,chẳng có gì khó khăn.Vua hỏi tiếp: Ngài có phép thần thông gì mà đi trên hư không được. Ngài đáp:Thần vốn có bệnh phong, khi bệnh phát khởi thì không còn thấy cảnh vật, chẳng biết gì là hư không, cứ tin như vậy mà đi chứ chẳng thần thông gì cả. Nhà Vua cảm kich sự khiêm nhường của Ngài mà ban tặng danh hiệu là ‘Thần Tăng’và đặt tên chùa là Không Lộ. Qua lời giải thích của Thiền sư Không Lộ thì chúng ta hiểu rằng khi tâm trí không còn u trệ, thì tuệ giác bừng sáng, lóe lên sự diệu dụng thần thông vô ngại. Cùng quan điểm ấy nhà du hành người Pháp là bà Alexandre David Neel đã thuyết trình vấn đề thần bí của các nhà pháp thuật Tây Tạng, mà bà chứng kiến tại một học viện Pari trước số đông học giả, các nhà khoa học vào năm 1929, tài liệu nầy đã in thành sách(**).

Thời quá khứ Tôn Giả Mục Kiền Liên là một ngư phủ. Nhờ duyên lành Ngài gặp một vị Bích Chi Phật, Ngài cảm kích và mời vị ấy về nhà kính lễ.Vị Bích Chi Phật nầy đặc biệt chỉ dùng thần thông để giáo hóa chúng sanh. Ngài Mục Kiền Liên vui mừng và phát nguyện đời sau tinh tấn tu hành để được thần thông tự tại giáo hóa chúng sanh do nguyên nhân ấy mà đời nầy Ngài được toai nguyện.

Một lần từ thành Vương xá,Tôn Giả Mục Kiền Liên đã hầu chuyện với đúc Phật ở thành Xá Vệ bằng năng lực thiền định, khiến Ngài Xá Lợi Phất ngạc nhiên.

Thời ấy ở Ấn Độ có nhiều nhóm đạo sĩ chứng được Ngũ - thông, nhưng đa phần thuộc về tà thuật, Tôn giả ân cần khuyến hóa họ quy y chánh pháp, tuy vậy cũng có người mê muội, tỵ hiềm, cố tìm cách hãm hại, cốt yếu là hạ uy tín của Tôn Giả. Họ thuê nàng Liên Hoa Sắc-một kỵ nữ đẹp tuyệt trần để quyến rũ Ngài, nhưng họ đã thất bại, vì cuối cùng nàng đã quy y Phật và trở thành vị Tỳ Kheo Ny thuần tịnh.

Một hôm Tôn giả Mục Kiền Liên dừng chân bên bờ sông Hằng, hoàng hôn đổ xuống, đêm đến đượm vẻ thê lương, u tịch. Ngay bên bờ sông, Ngài nhìn thấy vô số sinh linh (ngạ quỷ) tranh nhau uống nước. Nhưng thương thay ở đó có một số quỷ dữ hung ác xua đuổi.Tôn Giả gọi chúng lại thuyết pháp cho nghe về nghiệp duyên quả báo. Nhất là Ngài dùng thần thông và sức thiền định để nói rõ về nhân quả trong ba đời, khiến loài ngạ quỷ phát tâm hướng thiện quy y Tam bảo.Và cũng nhờ lúc nầy, Ngài liên tưởng đến những người thân quá cố, trong đó có mẹ Ngài. Dùng thần thông thấy mẹ Ngài bị đọa vào các loài ngạ quỷ, thương xót vô hạn. Ngài đem thức ăn cho mẹ, nhưng than ôi! khi bà vốc cơm đưa lên miệng thì biến thành than lửa rực cháy. Ngài đành quay về bạch với Đức Phật những điều mà Ngài nhìn thấy.

Nhân dịp nầy, đức Phật thuyết giảng về kinh Vu Lan Bồn (Ullambara Sutra) chỉ dạy phương pháp cứu độ các vong linh hiệu quả. Chữ Vu Lan Bồn người Trung hoa dịch là Cứu đảo huyền, nghĩa là dứt cái dây treo ngược, bằng cách thức tỉnh hương linh qua lời kinh, tiếng kệ và sự chú nguyện. Khi vong linh tỉnh thức thấy được sự nhiệm mầu của Phật Pháp, hiểu rõ được về nhân quả, nghiệp báo mà chuyển hóa tâm mình, tự thoát khổ.  Còn  chú nguyện là phần trợ lực.

Nghi thức chú nguyện, chẩn tế vào dịp Vu Lan mà chúng ta thực hiện ngày nay bắt nguồn từ Ngài Tam Tạng Quảng Trí Bất Không (Amoghavajna) truyền lại.

Năm 758, Ngài Bất Không lập đàn chẩn tế đầu tiên tại Trung hoa để cứu độ vong linh, nguyện cầu siêu thoát. Ngài tịch năm 774 đời Đường Đại Tôn. Được Vua Đường tôn xưng danh hiệu của Ngài là  Đại  Biên Chính Quảng Trí Bất Không Đại Hòa Thượng.(***)
Hiện nay ở Việt Nam chúng ta Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam thường tổ chức lập đàn chẩn tế ở khắp mọi nơi để siêu độ cho muôn vàn vong linh đã khuất, đó là nghĩa cử cao đẹp cho tất cả những ai ngưỡng vọng về  mùa  Báo Hiếu Vu Lan.

Trên bước đường hoằng pháp, Ngài Mục Kiền Liên đã bị nhóm đạo sĩ lõa thể lăn đá ám hại dưới chân núi Y-Tư-Xà-Lê.Việc này đã gây xúc động xôn xao trong bảy chúng đệ tử của Phật  và được đức Thế Tôn giải thích: Đó là dự báo phải trả của một ngư phủ, đúng như tiền kiếp của MụcKiềnLiên. Tiếp theo cái tang của Ngài Mục Kiền Liên là cái tang Ngài Xá Lợi Phất khi trên đường về thăm mẹ già. Cả hai vị đệ tử lớn được trà tỳ (Jhapcta-thiêu) và thâu Xá Lợi để người-trời kính thờ . Gương sáng về trí tuệ và thần thông của các Ngài mà cho đến ngày nay hàng Phật tử tin theo.

Tháp thờ của hai vị Tôn giả hiện ở phía đông bắc đại tháp Sanchi Vua A Dục (thế kỷ thứ 3 trước TL) đã cho xây dựng trụ đá để kỷ niệm thánh tích nầy.


Mùa Báo Hiếu năm nay lại về trong không khí trang nghiêm, đạo vị khói trầm hương lan tỏa lâng lâng bay bỗng, quyện vào gió thu thê lương ảm đạm, Phật tử chúng ta bâng khuâng bùi ngùi luyến nhớ các bậc sanh thành, dưỡng dục còn hiện tiền hay quá vãng. Dù cuộc sống có nhiêu khê, trắc trở đến đâu, dòng đời thăng trầm đến mấy, khổ đau phiền não bao nhiêu, thì chúng ta cũng chắp tay hướng về ngày Báo Hiếu mà nguyện cầu cho Cửu Huyền Thất Tổ, Cha mẹ nhiều đời, cùng muôn vàn hương linh thấm nhuần phật pháp mà siêu sanh tịnh độ.

Trương Nguyễn
<truonguyen49@gmail.com>
READ MORE - Mùa Vu Lan: VU LAN BỒN (Ullambara) - Trương Nguyễn

Mùa Vu Lan: VIẾT CHO MÙA VU LAN - thơ Huỳnh Gia




Ta nhặt được một cành hồng người vô ý đánh rơi
Len lén cài - vài giây ...
trên ngực áo
Dẫm mạnh vào đời - mỉm cười gượng gạo
Như muốn nghiến nỗi buồn nát vụn dưới gót chân

Mùa vu lan đến gần ...
Đêm ...
như thấy bóng hình mẹ in hằn trên liếp vách
Thoăn thoắt những mũi kim - vá mảnh đời chật vật
Như cố vá víu niềm tin bằng lo toan tất bật
Hy vọng một tương lai ...

Cứ ngỡ như  vừa mới hơn ngày
Giọt nước mắt mồ côi còn chưa kịp lạnh
Đêm cuộn mình trong chăn ấm
Nhớ quá mái tranh nghèo rộn rã tiếng đùa vui

Bất giác xoay nghiêng - ngước mặt nhìn đời
Nhìn khoảng trời bao la phía trước
Xòe tay đếm cho mình những dọc ngang trầy xước
Đếm cả hơn thua - cả những điều mất - được .
Mà thương hạt nắng chiều đang cố soi rọi những tàn cây

Mùa Vu lan đến gần hơn ...
Bất giác thèm được nghe tiếng mẹ la rầy
Thèm được sấp mình nhận roi mỗi khi lầm lỗi
Thèm quá những đêm lạnh co ro trong vòng tay gầy cỗi
Hay bó gối co tròn - nghe kể chuyện ngày xưa ...

Ta nhặt được một cành hồng trong buổi xế trưa
Đảo mắt nhìn quanh muốn tìm xem ai là người vô tâm thế
Mắt dường ngân ngấn lệ
Bất chợt nghe lòng nhói một niềm đau .... 

Huỳnh Gia
huynhmai263@yahoo.com
22/08/2012 (06/07 al)
READ MORE - Mùa Vu Lan: VIẾT CHO MÙA VU LAN - thơ Huỳnh Gia