Chùm thơ Lê Văn Trung
GIẤC MƠ
Người chẳng mùa thu mà rừng tôi
vàng úa
Người chẳng mù sương mà rừng tôi lạnh
đầy
Người chẳng hoàng hôn mà chập
chùng nỗi nhớ
Sao người không cầm giọt nắng trên
tay
Tôi
Giọt nắng phương Nam nhớ áo lụa
vàng phai
Người chẳng giăng mưa
Không mịt mù gió
Mà suối rừng tôi nằm nghe lá đổ
Người chẳng là sông mà bờ tôi sóng
vỗ
Người không là sóng mà thơ tôi bập
bềnh
Người không về đâu!
Người chẳng về đâu!
Tôi sân ga nghìn năm nằm đợi một
con tàu
Người không về đâu!
Tiếng còi hú xé lòng đêm hun hút
Người không về đâu!
Bóng con tàu là giấc mơ hiu hắt
Chạy suốt cõi vô cùng, chạy suốt
cuộc tình không.
Lê Văn Trung
GIẤC MƠ
Anh thức dậy lúc trời chưa kịp
sáng
Và ánh trăng thượng huyền đã nằm
ngủ trong mây
Anh bước vào vườn đêm như kẻ mộng
du đi mãi trong giấc mơ dài
Giấc mơ về tự do của gió
Giấc mơ về lãng du của mây
Giấc mơ về khát vọng vô cùng của
những dòng sông nghìn năm chảy hoài ra biển lớn
Giấc mơ về những con đường mở vào
vô tận
Giấc mơ về những lâu đài có trái
tim tình yêu vĩ đại
Của em
Giấc mơ về vòng tay ôm cả bầu trời
xanh như màu áo người yêu dấu
Giấc mơ về đường chân trời anh đi
hoài không tới
Để còn nuôi những hoài bão mặt trời
Giấc mơ về những vì sao rực sáng
như đôi mắt rạng ngời
Ngày em đến hiến dâng linh hồn em
thanh khiết
Giấc mơ về những loài hoa nở vào bất
diệt
Nở vào cõi vô cùng thánh hiển lòng
em
Anh thức giấc mặt trời chưa thức dậy
Anh đi tìm gì trong ánh sáng đục
mù sương
Không phải niềm đau không phải nỗi
buồn
Không suối hân hoan không nguồn hạnh
phúc
Anh mộng du qua chưa hết giấc mơ
anh
Để biết điều gì ở cuối ngày sau hết
Để biết ai đợi chờ anh bên bờ sông
sinh diệt
Và
Anh chỉ mơ thôi
Giấc mơ là những điều kỳ diệu anh
chưa hề theo kịp
Chỉ là mơ thôi
Sao lòng anh tha thiết
Em có đứng chờ anh ở cuối giấc mơ
này ?
Lê Văn Trung
29.12.2019
GIẤC MƠ MÀU XANH NƯỚC BIỂN
Về gọi hết những màu thu vàng óng
Ta dệt lời nhung lụa viết nên thơ
Về gọi hết những chiều tơ biếc mộng
Những sợi tình đan thắm suối nguồn
mơ
Ôi cơn gió lãng du qua miền tuổi dại
Ta lãng du qua đời em trọn buổi
xuân thì
Em xanh quá cho ta nhìn không thấy
Cho ta nhìn không thấy áo hoa bay
Em xanh quá ươm màu xanh của biển
Sóng tình ru dìu dặt giấc mơ trầm
Em xanh quá ta mơ hoài không đến
Ta mơ hoài màu - áo - mộng - giai
– nhân
Về gọi hết những màu thu huyền thoại
Những lời thu vàng thắm cả chiêm
bao
Ta sẽ vẽ lên môi tình mời gọi
Linh hồn thơ đẫm hương mật ngọt
ngào
Về đây nhé; cho áo người xanh mãi
Cho tình người xanh suốt cõi trăm
năm
Cho lệ người rơi như từng nốt nhạc
Trong hồn ta trầm lặng tiếng dương
cầm.
Lê Văn Trung
GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG
Có tiếng chim bay động cuối vườn
Tưởng người về chạm gió mùa đông
Tưởng trăng xưa ngủ chìm trong lá
Tưởng lá run vì những giọt sương
Hãy lắng nghe hơi thở đất trời
Thơm như màu mật đã nồng môi
Thơm như hương lúa thì con gái
Và đóa quỳnh thơm lụa trắng ngời
Tôi đặt tim mình lên mặt đất
Nghe bàn chân của vạn mùa thu
Và tiếng em cười như tiếng hát
Ngọt ngào như tiếng gọi tình nhau
Tôi đặt tim mình lên trái tim
Cho từng sợi máu cũng rung lên
Cho nghe tê buốt từng hơi thở
Cho tình vời vợi đến vô biên
Hình như có tiếng chim vườn cũ
Vỗ cánh bay từ trong giấc mơ
Tưởng áo vàng hoa em từ độ
Bay về nhuộm thắm những câu thơ.
Lê Văn Trung
Viên Hướng gởi đăng qua email
vienhuong1956@gmail.com.