Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, April 19, 2025

TRẦM KHÚC THÁNG TƯ / GIẤC QUÊ – Thơ Tịnh Bình


 

 
TRẦM KHÚC THÁNG TƯ
 
Chỉ một cánh cò thôi...
Sao lòng ta mê mải?
Những hồi tưởng mùa xanh vô tận
Đứa trẻ thơ ngây bay lả cánh diều
 
Tháng Tư
Màu mặt trời bốc cháy trên đám cỏ khô
Chẳng thể nào tìm lại
Con đường mòn li ti hoa dại
Và khúc hát mùa xuân
 
Nhặt nhạnh tàn tro
Trong bụi mờ dư âm quá vãng
Những hoài niệm thường mang gam màu tươi đẹp
Và non tơ như tiếng chim lích chích trên cành
 
Bay về đâu hỡi giấc mơ
Những cánh diều cánh cò chấp chới
Góc trời quê thương đến nhói lòng
Buổi chiều đứng im hoa súng tím
Có nghe gió nói gì trong mắt lá tháng Tư?
 
 
GIẤC QUÊ
 
Mơ màng nửa giấc quê xưa
Cánh chuồn xanh đỏ vẽ mùa ấu thơ
Sen trưa bóng lá non tơ
Đường làng tan học ngây thơ học trò
 
Sông quê hờ hững dáng đò
Cánh đồng chấm trắng áo cò phất phơ
Tre cong vạt nhớ ơ thờ
Ả trăng mười sáu đợi chờ mối mai
 
Lời ru vương khóe mi cay
Giấc quê thiếp ngủ mơ ngày thảo thơm
Mùa vàng mát dạ rạ rơm
Mưa chiều bếp ấm bữa cơm sum vầy
 
Sông xưa bến cũ đò đầy
Gửi thương gửi nhớ cánh mây phiêu bồng
Chân trời lạc xứ long đong
Thiên di cánh mỏi đèo bòng niềm tôi...
 
                                                Tịnh Bình

*
Họ tên: Nguyễn Thị Bình (Tịnh Bình)
Địa Chỉ: 20AB Khu phố 1 nội ô A, Thị Trấn Gò Dầu, huyện Gò Dầu,  tỉnh Tây Ninh.

READ MORE - TRẦM KHÚC THÁNG TƯ / GIẤC QUÊ – Thơ Tịnh Bình

XUÂN XUÂN 60 / XUÂN LAM ĐIỀN – Thơ Chu Vương Miện


 


XUÂN XUÂN 60
 
60 năm cuộc đời
Ngừơì chết không còn gì? để nói
chỉ để dành cho kẻ sống nói thôi?
mà nói cái chi? bây giờ
thiên hạ ghét nhất là cái tôi?
chỉ thích riêng mỗi cái nồi
nấu cơm cùng nấu cháo?
nấu hầm bà lằng và nấu xôi
người chết có khi khỏe cái thân
người sống bon chen nợ với nần?
tóc trắng trên đầu sao trắng quá?
nỗi sầu nản theo lá rụng đầy sân?
chả có ai? và cũng chả muốn gì?
mới ngày nào? chả biết cái chi chi *
bây giờ thời biết hết trọi
chờ mãi một chuyền xe đi?
kẻ soạn ra bản nhạc thời đã chết?
mà kẻ hát permanent cũng chả còn?
thiên hạ hầu như quên để ý
còn ta? thời chả làm sao quên?
60 năm cuộc đời?
Xào đi xào lại cũng thế thôi?
Đao to buá lớn tiền dông trước?
Không tiền đành đứng khóc thôi?
 
* Thơ Dương Khuê
 
 
XUÂN LAM ĐIỀN
 
Ngày xưa Bùi Hàng chỉ cần tới
Lam kiều (cầu bắc trên sông Lam)
Cùng mang theo chiếc chầy ngọc?
Là kết duyên vợ chồng với Vân Anh
thủ chiếc cối ngọc dùng giã thuốc
vốn căn là thần tiên? không cần tiền bạc?
sống theo hạc nội non ngàn? đồng xanh bát ngát
sống trọn đời già bỗng thành tiên?
bay về thiên thai trên lưng hoàng hạc?
bây giờ thời hậu hiện đại hình như có khác?
vác chầy gỗ chả ai? thèm nhòm
không tiền con ghế thủ cái cối quay đi chỗ khác
thành ra ôm nhịn đói thiếu ăn nằm chèo queo?
không chầy không cối? không còn ai giã thuốc
mậu dậu xìn bô xu chờ chết?
từ lâu văn thơ không ai mua không ai đọc?
chán thấy mồ? nên các thi văn hào bỏ viết?
tình hình khó khăn chung? không biết tính sao?
than sơ gì? cũng toàn thất nghiệp
chiều ly trà móc câu tẩm hoá chất?
hàng hiệu vừa thơm vừa buồn nôn?
nguyễn tố như viết trong kiều như vậy?
mà đúng y bơong sòng dời là như thế đấy?
chầy vồ để mốc meo? cối đành xếp xó?
xuân lam kiều bên tàu ngày nọ
còn thư sinh bùi hàng nghèo gặp tiên?
 
xuân này nghèo già? chỉ thiếu em?
 
chuvươngmiện

READ MORE - XUÂN XUÂN 60 / XUÂN LAM ĐIỀN – Thơ Chu Vương Miện