Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Thuỷ Điền. Show all posts
Showing posts with label Thuỷ Điền. Show all posts

Sunday, December 22, 2019

BẾN GA BUỒN - Thơ Thủy Điền






BẾN GA BUỒN

Nắng, mưa nào có ngại
Tàu xuôi anh vẫn đây
Tàu ngược anh vẫn đợi
Ngày ngày như mọi ngày

Thế mà ai chẳng thấy
Cứ ngỡ cây điện gầy
Đêm đêm soi thắp sáng
Những hình dáng giai nhân

Gió, sương nào cũng nhẫn
Tàu xuôi vẫn âm thầm
Tàu ngược vẫn mình không
Đi, về trong lặng lẽ

Thế chẳng ai thèm hé ...
Xin tránh nắng bên dù
Xin trú mưa bên mũ
Mặc tiết trời đong đưa

Mặc ai đứng dưới mư
Mặc ai phơi dưới nắng
Vô tư và thầm lặng
Ngày, xuôi ngược con tàu.

                      Thủy Điền
                     22-12-2019

READ MORE - BẾN GA BUỒN - Thơ Thủy Điền

Thursday, November 28, 2019

RỒI TỪ ĐÓ... ! - Thủy Điền






RỒI TỪ ĐÓ... !

Sáng thức dậy, vừa ăn sáng với mẹ xong. Marco bảo Herry, thôi hai anh em mình chuẩn bị hành trang rời khỏi chốn nầy. Herry hỏi?
- Tại sao?
- Đừng có lòng vòng, anh bảo đi là đi, nghe chưa.
- Dạ. À nầy! Còn mẹ, anh quên rồi sao?
- Em yên tâm, mẹ đã có người khác lo rồi. Mau lên đi, đừng để anh đợi lâu.
- Vâng, em cố gắng làm nhanh.
- Tốt.

Sahra là một cô gái trẻ, ham vui, thường hay đu đưa với anh nầy, chàng nọ và kết quả là người ta đã tặng cho nàng hai cậu con trai rất khá khỉnh, hai đứa cách nhau ba tuổi. Marco năm nay đã lên mười còn Herry thì lên bảy. Vì cuộc sống nàng phải đi làm hàng ngày cộng những cuộc vui đột xuất, bởi thế nàng hay phế mặc, bỏ hai con một mình ở nhà. Nhiệm vụ cao nhất của nàng là chỉ mua thực phẩm và nước uống dự trữ sẵn còn bao thứ khác thì nàng quên mất. Trong những lúc vắng mẹ, vì đói Marco bỗng trở thành một tay đầu bếp bất đắc dĩ và là một người nội trợ không hơn, không kém, như nào là phải lo cho em ăn, mặc, dẫn em đi chơi, dẫn em đi học v...v...

 Một hôm Marco dẫn em đi chơi về mình mẫy lấm lem, lấm luốc. Marco bắt em phải đi tắm ngay. Trước khi tắm Marco phải mở nước sẵn xong rồi Herry mới vào bồn. Sơ hở, Marco chỉ mở vòi nước nóng mà quên mở vòi nước lạnh để pha lẫn. Herry không biết nhẩy vào và chàng bị phỏng cả đôi chân. Marco lật đật kéo em ra và gọi điện cho mẹ về ngay để chở em đến nhà thương trị chữa. Khi chữa xong hai chân Herry đầy vết thẹo và mất hết một khoảng thời gian dài đến trường.

Ngỡ tưởng mọi việc sẽ đi qua. Không ngờ! Đúng một tháng sau, nhà chức trách biết được và gởi thơ mời cả nhà Sahra đến để thẩm tra sự việc. Cuối cùng họ buộc Sahra phải giao Marco và Herry cho nhà nước nuôi chớ nàng không được giữ hai đứa trẻ. Hai bên đấu tranh bằng miệng rất gắt gao, kết quả Sahra phải chịu nhượng bộ và nhà nước chỉ đem Marco về trại sống tập thể. Nơi ấy có nhân viên lo ăn, ngủ, học hành đàng hoàng và Sahra chỉ còn Herry nàng sẽ nhẹ gánh hơn.

Nhưng chứng nào, tật nấy dù hiện tại chỉ còn có Herry mà nàng cũng chẳng làm tròn người mẹ. Nay thì gởi Herry đầu nầy, mai thì gởi Herry đầu kia khiến bạn bè cũng chẳng mấy gì vui.

 Nơi xa xa Marco sống trong tù tốn, mặc dù mọi thứ chàng rất đầy đủ, nhưng tình cảm gia đình, cha me, anh em chàng dường như thiếu thốn hoàn toàn cộng những lúc bị những đứa trẻ lưu manh cùng số phận hiếp đáp, chàng càng thấy cô đơn và tức giận hơn. Bởi thế mỗi khi chiều về chàng hay ra ngồi dưới gốc cây già mà ao ước được trở về sum họp với gia đình, nơi đó có mẹ, có em thật là ấm cúng.

 Tuy, nhà nước tách rời cuộc sống gia đình chàng, nhưng mỗi năm khi hè đến chàng cũng như bao người khác đều được về thăm gia đình hai tuần rồi trở lại. Khi nghe nhân viên quản lý thông báo sắp đến ngày về nghỉ hè mỗi người phải điện thoại về gia đình để có người đến rước. Mừng quá. Chàng điện thoại về cho mẹ là chuẩn bị đến rước con. Nhưng tiếc thay, đầu dây bên kia trả lời là mẹ không thể. Hạ ống nói xuống mà nước mắt cứ tuôn trào như thác đổ, nhưng phải biết làm sao. Thế là cuộc đời bất hạnh của chàng phải làm ông Từ cho bao người khác no say sau những ngày xa cách.

 Trong những ngày cô đơn, buồn chán, sự suy nghĩ cạn cùng chàng quyết định trốn trại về nhà. Đi thì đi nhưng chẳng biết nhà mình ở đâu hơn nữa trong túi thì không có xu nào. Chàng lang thang hết đầu làng, ngõ xóm, ăn thừa, sống bụi như một kẻ ăn mày ngoài phố. Qua cơn mưa trời lại nắng cuối cùng chàng gặp một người quen trước đây ở đối diện nhà chàng. Hỏi qua, hỏi lại, rõ việc và người ta đã giúp chàng về đến tận nhà.

 Về đến nhà thì căn nhà khóa kín, mẹ không có, em không có. Nỗi bi quan chất chồng lên bộ óc trẻ thơ thật là khó tả. Chàng lê la hết chốn nầy đến chốn khác thì rõ ra thẫng Herry giờ đang ở chung với người tình cũ của mẹ mình. Từ khi mẹ chàng xách giõ vào tù. Lẽ ra khi trốn trại về chàng cũng có thể ở chung với ông ta, nhưng gì trước đây chàng đã nhiều lần phản đối và dụt đồ ông ta ra khỏi nhà khi mỗi lần ông đến với mẹ chàng. Nên khi thấy chàng, ông ta rất câm giận và tống cổ cả hai anh em chàng ra khỏi nhà ngay.

 Trước đây đi bụi chỉ một mình, bây giờ có cả thằng Herry theo nữa, một gánh nặng đè vai, nhưng ngược lại chàng thấy hết cô đơn gì mình đã tìm lại được cái gia đình nho nhỏ, mặc dù không nguyên vẹn lắm, nhưng cũng nói lên được sự ấm áp tình người.

 Lang thang cuộc đời cứ lang thang. Cả hai đều không biết mẹ mình đang vướng vào vòng lao lý, cứ ngỡ mẹ đi làm xa mà chưa về.

 Cứ năm ngày, bảy ngày hai anh em trở lại căn nhà cũ để tìm mẹ, nhưng chẳng thấy mẹ đâu. Dù rằng mỗi lần về đều có viết cho mẹ vài câu bỏ vào chỗ kín, nhưng cũng chẳng thấy mẹ trả lời hay đi tìm kiếm.

 Hai năm dài lưu lạc, chắng ai chăm sóc, chẳng học, chẳng hành chỉ biết tranh đấu với cuộc sống bằng sự ma giáo, lăn lộn, lưu manh. Hai thằng giờ đã lớn, già đi so với tuổi đời, khôn lanh, tráo trở.

 Nói đi, nói lại dù thế nào đi nữa cũng có lúc nó nhớ lại gia đình, nhớ mẹ, nhớ nơi nó được sinh ra và lớn lên. Tuy là khoảnh khắc nhưng tất cả là kỷ niệm, ký ức mà mỗi con người đều có cả.

Hôm nay trời đẹp, hoài hương. Đứng ngoài ngõ nhìn vào căn nhà có ánh đèn rực sáng. Nó biết chắc là có người. Nhấn chuông, mẹ nó ra mở cửa, đón hai con trong vòng tay trìu mến, những dòng lệ xa cách đã quyện hoà nhau trên đôi má. Bỗng dưng nó nhìn thấy người đàn ông ấy, người đàn ông luôn gợi trong lòng nó những ác cảm từ bấy lâu nay, người đàn ông đã giấu nhẹm Herry người mẹ của mình bao tháng ngày xa cách.

Thương mẹ lắm, cần mẹ lắm, dù mẹ là gì đi nữa chúng con vẫn chấp nhận. Nhưng nó không thể sống chung với một người mà mình không thương mến. Rồi từ đó... !

Thủy Điền
26-11-2019

READ MORE - RỒI TỪ ĐÓ... ! - Thủy Điền

Sunday, November 17, 2019

CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN




GIỌT BUỒN RƠI THEO LÁ

Rơi... rơi từng chiếc lá
Xạc xào chạm vào tai
Trơ con chim ngủ dài
Giấu mỏ quên trời sáng

Những hạt sương lành lạnh
Đọng quanh lớp lông dầy
Trắng xóa một màu mây
Im lìm nằm bất động

Đêm tàn thu gió lộng
Gieo rét cả lòng người
Nỗi nhớ kẻ tha hương
Dâng tràn như sóng biển

Mẹ quê xa triền miên
Em thơ nơi ngàn dặm
Người tình giờ cách ngăn
Giọt buồn rơi theo Lá.

                  Thủy Điền
                 17-11-2019


         KHÁT TÌNH

Khát tình uống cạn vầng trăng
Đêm đen dạ cứ lâng lâng còn thèm
Ngắm Hằng đêm đuỗi- theo đêm
Thế mà mắt chẳng lem nhem mỏi mòn
Ngồi nơi đáy biển- vọng non
Thế gian bé bỏng, đèo bồng Tiên xa

Khát tình trước một đài hoa
Sắc trời, mây nước lòng ta rã rời
Vớ tay muốn bắt của trời
Tiếc thay vườn cấm "Thầy coi" bảo! " Đừng"
"Tương tư" giọt lệ mưa buồn
"Si tình" cánh Bướm lượn vườn hắt hiu

Liêu xiêu, nghiêng ngã, liêu xiêu
Tay ôm Bạch tửu sáng, chiều mặc ai
Ta yêu, ta khát, ta say
Trần gian của quí trưng bày trước ngươi
Tội chi không dám mở lời
Được, không. Không, được ai thời trách..., ... ca

Khát tình là vốn người ta
Tương tư mắy kẻ bảo là "Ta không .... .." !

Thủy Điền
16-11-2019



VỀ ĐÂU ? HỠI! “KIẾP THI NHÂN”

Thuở còn xuân nhiều mơ, lắm mộng
Lấy bút chì, xé tập làm thơ
Tả người yêu, tả tuổi dại khơ
Thơ chẳng điệu, chẳng vần  ... ... hay lắm

Em, khúc khích chạy quanh khoe bạn
Bài thơ tình người mới tặng trao
Lòng xôn xao. Ôi ! .... sướng làm sao
Viên ngọc quí ... lọt vào mắt thánh

Giờ vào đông, tuổi buồn giá lạnh
Câu thơ tình đã chuyển sang trang
Cứ đó, đây cho hết nhật tàn
Nhìn đây, đó vội vàng đôi chữ

Mặc bão tuyết, ta, "Đời lữ thứ"
Đi về đâu? Hỡi! " Kiếp Thi nhân"

Thủy Điền
15-11-2019


MẤY THUỞ ẤY EM VỀ

Mấy thuở em về sao chẳng sang
Chuyện xưa, quá khứ đã phai tàn
Nhớ chi rồi lạnh lùng cúi mặt
Bên đây, bên đó chỉ tầm gang

Hôm ấy em về sao chẳng sang
Ngồi bên hiên vắng đợi trông nàng
Trắng đêm tôi mượn vầng trăng tỏ
Soi đường mà chẳng thấy em ngang

Tôi nghĩ chuyện tình dù cay đắng
Nhưng rồi ngày tháng cũng qua đi
Sao ai chất chứa, hoài tâm trí
Nửa đời sâu đọng giận, thương mang

Mấy thuở em về sao chẳng sang
Gặp nhau đôi phút để ngỡ ngàng
Nhìn nhau khoảnh khắc rồi xa cách
Để rồi mai lại. Nẽo quan san.

Thủy Điền
15-11-2019


CÒN ĐÂU CHIẾC ÁO BÀ BA

Còn Đâu chiếc áo bà ba
Còn đâu cái dáng thướt tha giữa hè
Còn đâu hình ảnh... gái quê
Bình minh nặng gánh đi - về chợ phiên
Còn đâu ... bóng ngã, chiều lên
Ngồi bên bếp lửa nghiêng nghiêng má hồng
Còn đâu những lúc mặn nồng
Hoàng hôn biển vắng sóng chồm hôn thân
Giả hờn quây mặt lặng câm
Tay anh nhè nhẹ làm khăn, ... mỉm cười
Còn đâu những lúc em ngồi
Giếng sâu, giặt áo nhìn trời bao la
Còn đâu những.... phút tình ta
Kề vai, tựa má mặn mà đêm trăng

Còn chăng người hỡi còn chăng
Bóng đêm u tối, chiếu chăn lạnh lùng

Thủy Điền
14-11-2019


SOI GƯƠNG

Có soi gương mới thấy mình xấu, đẹp
Để tô son, nhuộm phấn nét suy tàn
Khỏa lấp đi những đường nét nhăn ngang
Người đối diện có cái nhìn quí giá

Có soi gương mới rõ mình thật, giả
Để chữa lòng những nhơ nhuốt còn mang
Để rửa đi những ăn có, tập đoàn
Cho lí trí quây về tìm chính nghĩa

Hãy soi gương ngày ngày nhìn, ngắm ngía
    Đừng lầm lì che mặt, ngỡ mình khôn
Rồi vội quên, toàn làm chuyện bất thường
Gây tiếng oán một đời mang tội lỗi.

Web Inhaber
12-1-2019



TA NHƯ...!

Anh như con Bướm đa tình
Tôi như hoa Cúc chứa bình mật ngon
Bình minh Bướm lượn vườn son
Lả lơi cúc Bạch cười giòn hiến dâng

 Anh như bụi Trúc xanh xanh
Tôi như con Sáo đeo cành hót vang
Mùa xuân nắng ấm dịu dàng
Đỏng đưa trước gió mây ngàn thầm ghen

Anh như đêm vắng, lửa đèn
Tôi như quyển vở từng đêm... thư tình
Sáng soi, soi sáng tim mình
Kề tôi anh ngắm, ... lặng thinh hé cười

Anh như con Bướm gọi mời
Tôi như hoa thắm đẹp ngời trao duyên
Anh như là một con thuyền
Tôi là biển cả vượt miền Đại dương

Ta như đôi bạn chung đường
Như đôi cánh Nhạn chập chùng bay cao.

Thủy Điền
10-11-2019

READ MORE - CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN

Wednesday, November 13, 2019

KỶ NIỆM ĐÁNG YÊU - Thơ Thủy Điền





 KỶ NIỆM ĐÁNG YÊU
(Vài nét về tỉnh Cà mau)  

Tiếng "Phành phạch" lướt sông Cửa Lớn
Đưa tôi về thị trấn Năm căn
Nơi tận cùng Tổ quốc phía nam
Để nhìn lại những hình ảnh cũ

Nơi cha ông ngày đêm lam lũ
Làm cái nghề đóng "Đáy Hàng khơi"
Hai... nắng, mưa giáp mặt biển trời
Lây lất với những con cá biển

Đời họ sống giản đơn, cần kiệ
Một mái nhà bốn cột, che tôn
Không bon chen hoa mỹ, ôn tồn
Không đậm nét thị thành hương sắc

Tàu "Phành phạch" qua từng ngõ ngách
Biển và trời cùng dậy hiện lên
Một màu xanh tươi thắm thiên nhiên
Làm ngây ngất lòng người viễn xứ

Tôi lần bước quê hương trình tự
Qua Tam giang, Lâm hải, Hiệp tùng
Mõ Vàng đen rừng Đước trùng trùng
Xa xa khói, ... sương mù bao phủ

Ghé chợ "Trôi", Hàm rồng lắm thú...
Tam giang đông... Ba khía nực nồng
Hàng vịnh chiều bánh cống trên sông
Tiếng cô gái chào hàng, dạ đói

Rời Năm căn hoàng hôn ngả tối
Tôi mang về một kỷ niệm yêu.

                                     Thủy Điền
                                   04-11-2019

READ MORE - KỶ NIỆM ĐÁNG YÊU - Thơ Thủy Điền

Thursday, June 13, 2019

NHỚ MÙA HOA SỮA - Thơ Thủy Điền




NHỚ MÙA HOA SỮA

Hà nội mùa nầy hoa Sữa nở
Hỏi em còn nhớ, nhớ không em ?
Thuở xưa hai đứa thường hò hẹn
Chiều về dạo phố ngắm hoa say

Hà nội mùa nầy vai  sát vai
Thanh nam, thiếu nữ áo lộng, hài
Dìu nhau đi giữa Hà nội phố
Vui, nở nụ cười, tay nắm tay

Hà nội mùa nầy em có hay... ?
Sắc, hương hoa Sữa tỏa, trắng ngời
Có thường tiếc, nhớ ngày xưa hỡi
Hay đã quên rồi, như gió bay

Hà nội mùa nầy em có hay.....?
Nhớ cây hoa Sữa nở  đêm ngày
Nhớ ai đang đứng kề... song cửa
Đợi tiếng chuông chiều, đợi  dáng ai.

                                      Thủy Điền
                                     12-06-2019

READ MORE - NHỚ MÙA HOA SỮA - Thơ Thủy Điền

Sunday, March 3, 2019

TÌNH ĐỜI - Thơ Thủy Điền





TÌNH ĐỜI

Ánh trăng nào che lấp
Những nỗi đau cuộc đời
Áng mây nào bao phủ
Những chua sót hồn tôi

Ngân nga vòng tội lỗi
Tình sao tình mau vội
Để lại vạn nỗi sầu
Tô thấm nhạt trên môi

Trăng ơi! Nầy trăng hỡi
Trăng có hiểu lòng tôi
Một đóa hoa khờ dại
Đáng trách đến ngàn sau

Mây ơi! Mây có thấu
Tình đen bạc vội mau
Kẻ lăn cuộn cuốn nhào
Người ngoảnh mặt làm ngơ.

                          Thủy Điền
                        28-02-2019

READ MORE - TÌNH ĐỜI - Thơ Thủy Điền

Monday, May 7, 2018

TRỞ CỜ - Truyện ngắn của Thuỷ Điền



           Tác giả Thuỷ Điền



   TRỞ CỜ

   Hôm nay, người hắn rất lạ hơn mọi khi, trong rất sạch sẽ, ăn mặc chĩnh tề, đầu chải tém, miệng nhe cái hàm răng nửa giả, nửa thật, hát vu vơ cười lia lịa như mới vừa trúng số. Thường thường sáng sớm bước chân vào hãng hắn ít chào hỏi ai, ngược lại hôm nay gặp ai hắn cũng bắt tay vui vẻ, làm mọi người rất ngạc nhiên và sững sốt. Rồi tự hỏi? Cái thằng nầy hôm nay chắc ăn trúng một quả gì đấy.

      Hắn là người có gia đình, có vợ, có con đàng hoàng, nhưng bấy lâu nay vì vui tính, đa tình hắn lẹo tẹo với cô hàng xóm của hắn. Hồi đầu hắn chỉ nghĩ vui qua loa rồi đường ai nấy đi, chuyện ai nấy làm, nhà ai nấy ở. Nhưng vì ham vui nên chuyện tình cảm càng ngày càng lúng sâu mà không thể nào thoát ra được.

      Nàng cũng thế là người phụ nữ không chồng mà lại có con, nàng quen hắn qua tình hàng xóm, gặp nhau như ăn cơm bữa. Trong những lúc giao du, vui, cộng nét hài hước, quả tim hắn đã vô tình để lọt vào mắt nàng và từ đó hai người đã có những chuyến qua, lại vượt đèn đỏ bất thường. Với những lần ấy nàng cũng nghĩ cạn cợt như hắn. Ai dè ...........................!

      Câu chuyện xảy ra khá lâm ly trong nhiều năm, cũng may là vợ hắn chưa một lần hay biết. Một hôm ngồi uống bia một mình bên Bankon, gương mặt hắn trầm xuống, suy nghĩ và thầm bảo: Đàn ông như hắn là hạng người không tốt, đáng được khinh bỉ, hổ thẹn với vợ, con. Hắn quyết định phải xa lánh người đàn bà ấy và trở về với cuộc sống bình thường được. Nhưng phải làm sao?

      Thường thì vài ba ngày họ gặp nhau một lần hay điện thoại. Nhưng cả mấy tháng nay hắn cố tình lẫn tránh nàng và nàng cũng chẳng ngó ngàng gì với hắn. Hắn ngỡ dần dần mọi chuyện có thể đi qua, nhưng cũng cần thời gian. Cơn vui chưa dứt thì tai nạn tình ái đã đến.

      Bỗng dưng đang làm việc, hắn nhận một cú phon thật choáng váng:
- Hôm qua anh đi phố với vợ anh phải không ?
- Đâu có, anh ở nhà mà.
- Đừng chối, em thấy tất cả, mua cái gì và làm cái gì, tình quá chứ.
- Em nói oan cho anh rồi, chắc em thấy ai rồi hoán gà lên.
- 100% đừng chối nữa, anh hãy mau sắp xếp mà dẫn em đi phố ngay đi, em đang cần một ít hàng.
- Thú thật, anh không quen đi phố, hơn nữa anh không có thời giờ, mong em hiểu, khi khác đi nhé.
- Bao giờ ?
- Anh sẽ gọi cho em sau, còn bây giờ anh phải làm việc. 
- Nói phải nhớ nhé.
- Chào em.

      Một tuần sau, hắn gọi cho nàng, rồi nói vòng vo tam quốc nội dung là tránh né việc đi phố. Nàng tức giận :
- Thôi, thì anh đừng bao giờ gặp mặt hay điện thoại cho tôi nữa, tôi sẽ không bao giờ tin anh. Hắn giả vờ:
- Có gì đâu mà nóng giận thế em.
Tiếng điện thoại bỗng dưng cúp ngang chỉ còn nghe Tít....tít... tít. Hắn nửa vui, và nửa sợ. Vui là gì mọi chuyện sẽ được giảm dần đi, sợ là không biết nàng sẽ quậy vào lúc nào mà còn tránh đỡ.

      Buổi chiều cuối tuần, đang vui trong bàn rượu với bạn bè, nàng gọi đến. Hắn xin phép và ra phía ngoài để nói chuyện với nàng.
- Em muốn ngày mai anh đi phố mua sắm cùng em có được không?
- Tuần rồi anh đã nói là anh sẽ sắp xếp để đi, em cúp điện thoại ngang hông và không cần anh nữa. Nếu không cần nữa thì gọi lại làm gì. Hay nhất là ta nên chia tay ngay, chuyện đi phố, đi phường bây giờ không còn trong đầu anh nữa, em đừng chờ đợi cho tốn công.
- Khốn nạn. Rồi cúp điện thoại.

      Khi gọi điện thoại xong, hắn trở vào bàn nhậu, nhậu tiếp và mừng thầm, thế là mình đã Trở cờ. Hy vọng những điều tốt đẹp sẽ đến bên tay.

                                                                 Thủy Điền
                                                                 06-05-2018

READ MORE - TRỞ CỜ - Truyện ngắn của Thuỷ Điền