Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Lê Nghị. Show all posts
Showing posts with label Lê Nghị. Show all posts

Wednesday, February 3, 2021

TRẬN CHIẾN CHƯA NGƯNG: ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH VÀ KIM VÂN KIỀU TRUYỆN # 5, PHỤ LỤC 3 – Nguyên Lạc

 

 
DẪN NHẬP
 
Trước khi vào phần phụ lục 3, tôi xin tóm lược các phần trước đã nói để độc giả dễ theo dõi:
Trong các bài trước, chúng tôi đã nói:
 
1- Kim Vân Kiều Lục là một bản văn viết bằng chữ Hán của một người rất thân cận với Nguyễn Du; ông đã được chính Nguyễn Du chia sẻ từng ý trong từng câu thơ lục bát truyện Kiều của mình nhờ đó viết ra quyển này để giảng rõ thơ Truyện Kiều. Vai trò của Kim Vân Kiều Lục là sách xưa nhất chú giải Truyện Kiều một cách nhẹ nhàng, đáp ứng những thắc mắc có thể có. Lối hành văn chọn lọc từ ngữ, tác giả không bao giờ dẫn một điển tích nào của Trung Hoa để lý giải từ ngữ; tác giả chỉ diễn thơ Kiều ra văn xuôi và bổ sung một ít tình tiết mà trong câu thơ Kiều nói chưa rõ. Tóm lại Kim Vân Kiều Lục đóng vai trò: “Bổ khuyết sử cho thành tín sử”, nó giống như là tư liệu bổ sung tin cậy để chú giải Truyện Kiều. Kim Vân Kiều Lục về thực chất không là một cuốn tiểu thuyết, cũng không là một cuốn tóm tắt hoặc dịch Truyện Kiều, mà là cuốn giảng thơ Truyện Kiều bằng văn xuôi.
 
2- Duy Minh Thị đã dựa vào quyển Kim Vân Kiều Lục viết dài thêm ra, bằng một thứ văn phong của người kinh doanh chữ nghĩa, dạng bạch thoại chương hồi, ngôn ngữ luận viết theo kiểu Tam Quốc Chí diễn nghĩa, sao cho phù hợp với thị hiếu của những người có nhu cầu đọc sách giải trí biến Kim Vân Kiều Lục thành quyển tiểu thuyết thương mại tầm thường: Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân A.953.
 
Duy Minh Thị lấy người này một câu thơ, tỉ như lấy câu thơ của Phong Tuyết Thập Thanh Thị ở chỗ này, ở chổ kia lấy trọn một bài thơ, cũng như lấy trọn một bài tứ tuyệt trong Kim Vân Kiều Lục - bài thơ tuyệt mệnh của Kiều trước khi nàng nhảy xuống sông Tiền Đường vì ân hận; hay “copy” lấy thứ tự tình tiết, hành vi của vở tuồng Kim Vân Kiều của Tiến sĩ Đình Nguyên Ngụy Khắc Đản (1817–1873).

Để thỏa mãn thị hiếu độc giả:
– Duy Minh Thị thêm những chi tiết tình dục vào Kim Vân Kiều Lục, ở đoạn Tú Bà dạy các kỷ năng lôi kéo khách làng chơi cho Thúy Kiều ở thanh lâu - khiến truyện Kiều bị xem nhầm là dâm thư  (Đàn ông chớ kể Phan Trần/ Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều)
– Duy Minh Thị tả thêm cảnh Thúy Kiều xử tội báo oán gớm ghê, dã man, vô nhân tính với Bạc Hạnh, Bạc Bà, Tú Bà … (trong hồi thứ 18) khiến người ta phải chau mày và chán ghét Thúy Kiều.
Bởi những điều trên, nhà nghiên cứu Laiquangnam mới nói: “Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân đã làm nhiểm bẩn Truyện Kiều, phá hỏng giá trị của Truyện Kiều”. [*]
 
Mời các bạn tìm hiểu thêm về Kim Vân Kiều Tuồng mà Duy Minh Thị dựa vào qua bài viết của nhà nghiên cứu Lê Nghị
 
 
 
 
SO SÁNH KIM VÂN KIỀU TUỒNG VÀ KIM VÂN KIỀU TRUYỆN – Lê Nghị
 
Trên con đường tìm hiểu các tác phẩm Hán Nôm liên quan đến Truyện Kiều, để thấy sự kế thừa của tác phẩm, trước hết chúng tôi sắp xếp theo thời gian các tác phẩm ra đời có di lục ghi nhận. Tiếp đến là so sánh nội dung, nếu hai tác phẩm có nội dung giống nhau, thì cuốn ra đời sau đương nhiên kế thừa cuốn ra đời trước.
 
1. Theo thời gian xuất hiện
Truyện Kiều => Kim Vân Kiều Lục => Các phóng tác Truyện Kiều (văn, thi, phú… Tuồng Kim Vân Kiều, Đào Hoa Mộng Ký) => Thanh Tâm Tài Nhân Truyện => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Tử => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân.
Quá trình diễn tiến từ Truyện Kiều đến Kim Vân Kiều truyện, các tác phẩm kế thừa trải qua khoảng 100 năm kể từ năm 1820, năm cụ Nguyễn Du qua đời đến năm 1925. Chúng tôi đã có những bài chứng minh tổng quát. Bài này nhằm giới thiệu sâu hơn về một tác phẩm quan trọng vào hàng bậc nhất, là cha đẻ trực tiếp ra KVKT (mà giai đoạn 1902-1905 sách gọi là Thanh Tâm Tài Nhân Truyện), đó là cuốn Tuồng Kim Vân Kiều.
 
 2. Địa vị của Kim Vân Kiều Tuồng trên văn đàn
Cũng như Kim Vân Kiều Lục, Kim Vân Kiều Tuồng (theo phiên âm chữ Nôm là Kim Vân Kiều Chiệp) gần như không được nhắc tới trong các bài viết của các nhà Kiều học. Trước đây chúng tôi chỉ thấy Phạm Đan Quế trích đoạn Hoạn Thư hành hạ Thúy Kiều và không có nhận xét gì. Hình như nếu có cái gì cộm lên, ngược với thuyết của mình thì người ta không muốn nhắc tới. Trong các bài viết trước chúng tôi cũng đã trích đoạn để chứng minh Kim Vân Kiều truyện đã lấy chất liệu từ tuồng này.
Trong bài này chúng tôi giới thiệu thêm cho bạn đọc hiểu hơn: Tuồng Kim Vân Kiều được cho là từ những vở tuồng Lãm Thúy Hiên Ký của Ngụy Khắc Đản, một vị quan có tiếng giỏi văn thơ thời Tự Đức, ông qua đời năm 1872. Bản in chữ quốc ngữ đầu tiên năm 1896 được Trương Minh Ký chuyển sang quốc ngữ hồi thứ nhất.

Về việc xác định, tác giả bài viết chỉ dựa vào thông tin ít ỏi: quảng cáo sách Tuồng Kim Vân Kiều trên Gia Định Báo số 52 ngày 29/2/1930 (2), chứ không in trong tập hiện lưu. Thông tin trên báo này cho biết Trương Minh Ký đã chuyển Tuồng Kim Vân Kiều sang quốc ngữ hồi 1 và năm 1930 Bùi Quang Nhơn đem in hồi thứ 2. Trọn tập 3 hồi mới vừa được Phan Thị Thu Hiền phiên âm và phát hành đầu tháng 12/2020, nguồn từ thư viện của Pháp.

Xét ra, sau 30 năm Trương Minh Ký qua đời mới có thông tin trên dòng quảng cáo của một tờ báo, độ chính xác tới đâu về tác giả và dịch giả chúng tôi không dám chắc. Nhưng vì chưa có thông tin khác, tạm thời mặc định tác giả là Ngụy Khắc Đản (1) để dễ phân biệt với các vở tuồng khác sau này.
 
Theo trang đầu ấn bản tập 1 năm Ất Dậu 1875, vở Tuồng Kim Vân Kiều chữ Nôm này tên nguyên thủy là Lãm Thúy Hiên Ký. Lần in 1875 có thể đủ 3 tập, có bổ sung trước khi in, nhưng người bổ sung đem in lại không có tên. Tập 2, 3 đi kèm chỉ còn bản in năm Quí Mùi 1883 tức không cùng bản in 1875, chúng ta không chắc 2 tập này có được hiệu chỉnh lại bản 1875 lần nữa hay không. Hiện nay chưa tìm được bản Nôm gốc Lãm Thúy Hiên Ký, nhưng ít nhất cũng cho biết Lãm Thúy Hiên Ký là một tác phẩm phóng tác Truyện Kiều ra tuồng đầu tiên. Đồng thời nếu Ngụy Khắc Đản là tác giả, thì bản của ông soạn phải trước năm 1872, năm ông qua đời.
 
Sách 3 tập đều ghi Ninh Định Đường tàng bản. Xét ra 2 lần in cách nhau 9 năm, bản in tốt, cùng một thương hiệu, cùng một khổ và nét chữ, có ít sai sót trong việc khắc chữ nên nhà in này uy tín, tồn tại khá lâu nhưng không có tên ở Việt Nam. Từ đó cho phép suy luận sách được in tại Quảng Đông, cùng thời nhóm Duy Minh Thị hoạt động mạnh mẽ, hoặc do chính nhóm Duy Minh Thị hiệu chỉnh in ở Quảng Đông. Dễ nhận ra tuồng là do người trung-trung bộ viết bởi chen nhiều phương ngữ như: mần, ri, răng, rứa… Với những đoạn “nói lối”, giọng Xuân, Ai, Tán, Vãn… cho biết đây là tuồng hát bộ Quảng Nam, chứ không phải tuồng cung đình Huế hoặc tuồng Nam bộ. Ngụy Khắc Đản từng làm Án sát Quảng Nam, nên có thể chính ông là tác giả.
 
 

 
3. So nội dung với Kim Vân Kiều Lục
Là một phóng tác cho sân khấu, do đó Tuồng chú trọng lời thoại nhân vật, không miêu tả hành động và ngoại cảnh, việc đó là sáng tạo của đạo diễn và diễn viên sân khấu khi sử dụng kịch bản. Tuồng viết bằng chữ Nôm, tức đọc ra âm tiếng Việt ngày nay. Tuy trong tuồng đôi khi có câu tiếng Hán thông dụng hoặc bài thơ chữ Hán khi phiên âm Hán Việt, từ ngữ cũng rất quen nghe. Đặc biệt tiếng Việt trong sáng gần với ngôn ngữ đời sống ngày nay. Ta không ngờ cách nay gần 200 năm mà tiếng Việt đã phong phú, tinh nghĩa và diễn cảm gần với các sáng tác trong 2 thập niên 1925-1945, tức là ngôn ngữ đời sống thường nhật ngày nay.
 
Đặc điểm của Kim Vân Kiều Tuồng có 2 chi tiết khác với Kim Vân Kiều Lục: Theo Tuồng, Kiều quê Bắc Kinh, và lần đầu hò hẹn là Kiều qua nhà Kim Trọng (theo chúng tôi tác giả hiểu lầm câu thơ Kiều hoặc cố tình phóng tác). Tuy nhiên dễ nhận ra tuồng có tham khảo Kim Vân Kiều Lục vì trong tuồng có trích ý và thơ của Kim Vân Kiều Lục. Ví dụ:
 
a.
– Kim Vân Kiều Lục:
 
“Chưa tới một năm, gió nổi lên ở Đông Hải, mọi người đều hoảng sợ, muốn bỏ chạy mà chẳng biết chạy đi đâu nên còn trù trừ chưa quyết. Bỗng thấy tinh binh nghìn số, ngựa xe như nước dừng trước trướng của Kiều, nói; có thư xin đón phu nhân về”
 
– Tuồng Kim Vân Kiều:
 
Dân:
Thị kinh hoàng, thị kinh hoàng
Chân khủng khiếp, chân khủng khiếp
Quân tướng trùng trùng điệp điệp
Tinh kỳ lẫm lẫm hoàn hoàn
Kêu nhau vào núi vào non
Âu kíp cõng con cõng vợ
Hú sợ, hú sợ
Kinh mang, kinh mang
Chạy đã mất gói cơm
Lại bỏ đòn bánh tét
 
Kiều:
Rày tôi sớm biết
Xin đó an cư
Đã hẹn hò cùng đó ngày xưa
Dầu sống thác không dời chốn ấy
 
Các tướng:
Chúng tôi vâng lời dạy
Lễ đem rước phu nhân
Đại vương còn hãy đồn quân
Tiểu tướng trước qua nghinh giá
 
b.
– Kim Vân Kiều Lục (bản AC521)
 
Sáng tác bài tuyệt bút, ta không thấy trong Truyện Kiều rất hay:
 
Thập ngũ niên tiền hữu ước
Kim Triêu chi đáo tiền đường
Bách thế quang âm hỏa thước
Nhất sinh sự nghiệp hoàn lương
Triều tín thôi nhân khứ giả
Đẳng gian khước liễu đoạn trường
 
– Tuồng Kim Vân Kiều:
 
Bài thơ trên của Kim Vân Kiều Lục được biến tấu trong vở tuồng:
 
Thập ngũ niên tiền tằng hữu ước
Kim Triêu phương thị đáo Tiền Đường
Vô đoan triều tín thôi nhân khứ
Giá lý hồng nhan liễu đoạn trường.

 
Rất nhiều bằng chứng cho thấy tác giả vở tuồng có tham khảo Kim Vân Kiều Lục. Điều này càng cho thấy Kim Vân Kiều Lục ra đời xưa hơn mọi phóng tác sau này.
 

 

4. So với Kim Vân Kiều Truyện.
Vở tuồng đã phân ra 3 hồi với 3 câu đối chữ Hán tóm tắt nội dung. Mỗi hồi lại phân ra nhiều đoạn, mỗi đoạn là định hướng bằng trích dẫn một câu Kiều. Ví dụ: “Ngổn ngang trăm mối bên lòng” là báo hiệu đoạn Kiều mộng thấy Đạm Tiên sau khi đi thanh minh về…
Kim Vân Kiều Truyện là tiểu thuyết văn xuôi chương hồi: Ta dễ thấy 3 hồi trong Tuồng được phân thành 20 hồi nhỏ trong tiểu thuyết Kim Vân Kiều Truyện. Đặc điểm của tiểu thuyết chương hồi bao giờ cũng diễn đạt ngoại cảnh kèm thái độ nhân vật, kết hợp với lời thoại.
 
Trong các bài trước chúng tôi đã dẫn chứng Tuồng Kim Vân Kiều cung cấp trình tự và nội dung lời thoại cho tiểu thuyết Kim Vân Kiều Truyện. Nói cách khác, Kim Vân Kiều Truyện dựa trực tiếp vào Tuồng Kim Vân Kiều, chứ không chỉ dựa vào Đoạn Trường Tân Thanh và Kim Vân Kiều Lục để diễn ra thành văn xuôi. Riêng kiến thức sử học, tác giả vở tuồng biết sâu hơn tác giả Kim Vân Kiều Truyện: Kim Vân Kiều Truyện gọi Hồ Tôn Hiến là Đốc phủ - đó là cách gọi của Mao Khôn tường trình cho triều đình - không thể hiện Hồ Tôn Hiến là một trọng thần. Tuồng phóng tác có thêm vua nhà Minh, Thượng Thư (Người đỡ đầu Hồ Tôn Hiến ở triều, trong chính sử là Nghiêm Tung), và tuồng đổi tên Hồ Tôn Hiến thành Hồ Tôn Chánh.
 
Nội dung Tuồng Kim Vân Kiều đã phóng tác thêm nhân vật và tình tiết Đoạn Trường Tân Thanh nhiều hơn cuốn giảng văn Kim Vân Kiều Lục và Kim Vân Kiều Truyện. Kim Vân Kiều Truyện lại phóng tác từ Tuồng nên càng xa nguyên bản Đoạn Trường Tân Thanh hơn. Tuy nhiên tính logic của chi tiết, cũng như tâm lý nhân vật Tuồng Kim Vân Kiều đi sát với Đoạn Trường Tân Thanh hơn Kim Vân Kiều Truyện. Về hành văn dĩ nhiên lời hát tuồng gần với thơ: câu ngắn, thường có cước vận. Chỉ cần bỏ cước vận, dùng các liên từ nối vào thì trở thành câu văn dài hơn.
 
Ngay ở tập 1, sự liên quan rõ ràng giữa Tuồng Kim Vân Kiều với Kim Vân Kiều Truyện. Ví dụ tờ thề nguyền giữa Kiều và Kim Trọng sẽ dẫn đoạn dưới giống hệt nhau. Tuồng xuất hiện nhiều nhân vật hơn tiểu thuyết. Sân khấu là thể loại nghệ thuật trực quan: Thay vì tiểu thuyết kể tên và giới thiệu nhân vật, Tuồng sẽ cho nhân vật xuất hiện trên sân khấu và tự giới thiệu mình. Ví dụ ở hồi 1 của Tuồng Kim Vân Kiều, ai đó đọc vài lời giáo đầu ở hậu trường, nhân vật Vương Quan xuất hiện trên sân khấu, ra điệu bộ rồi hát:
 
Vương Quan là tên mỗ
Sanh gặp vận triều Minh
Dòng nho gia nối dấu trâm anh
Đạo thánh chuyên nghề hàn mặc
 
Lại nói:
 
Kinh bố chưa vầy duyên cầm sắt
Xuân huyên còn êm bóng môn đình
 
Ngoài tên nhân vật, trong Truyện Kiều đương nhiên phải có đủ trong Tuồng. Tuồng tạo nhiều nhân vật phụ hơn. Dưới đây là liệt kê tên nhân vật tuồng sáng tạo, mà Kim Vân Kiều Truyện mượn lại, lược bỏ, đổi tên, tạo thêm:
 
– Mượn lại: Thúc Thủ, Bộ Tân, Thúc Chánh, Huyền Động, Sử Chiêu, Lôi Phong, Âm Mưu, Trương Năng.
 
– Lược bỏ: Dân ấp, Đầu Sưu, Ấp trưởng, gia nhân thúc sinh, thể nữ của Kiều (quanh nhà riêng Kiều-Thúc). Trương Hổ, Thiên Hùng, Vạn Dũng (tướng của Từ Hải). Vua nhà Minh, Thượng Thư. Phí Hư, Nguy Kỳ, Cừu Nhiêu, Ngươi Tề, Lý Vu, Đỗ Vận (tướng của Hồ Tôn Hiến) Tuyên, Nghĩa (hai cô gián điệp Hồ tặng hầu Thúy Kiều), vài nhân vật khác không quan trọng.
 
– Đổi: Hoạn phu nhân (thành Hoạn Kế), Biện Báo (thành Hạ Báo).
– Tạo thêm: duy nhất Vệ Hoa Dương (bạn Thúc Sinh).
 
Ta thấy nhân vật trên sân khấu tuồng cổ Việt Nam lẫn Trung Hoa mang tính ước lệ từ cách ăn mặc, trang điểm… Khi nhân vật vừa bước ra sân khấu khán giả đã nhận ra vẻ chánh- tà, bi-hài… Khi xưng tên, điệu bộ, giọng, lời thì biết ngay tính cách. Nhưng tên gọi thì không ước lệ, chỉ là danh xưng, không có ý nghĩa gì. Ví dụ: Phạm Công, Cúc Hoa, Đổng Kim Lân, Vu Quế Nương, Đào Phù Nô…
 
Truyện Kiều chỉ có 3 nhân vật Thúy Kiều - Từ Hải - Hồ Tôn Hiến có tên trong chính sử, còn lại là tên hư cấu. Truyện Kiều có 1 tên nhân vật trùng tên nhân vật trong vở kịch Hổ Phách Trủy Trung Hoa. Tại vở kịch lầu xanh này có nhân vật Thúc Giãn. Nếu hiểu nghĩa theo âm Hán Việt thì Thúc là bị bó lại, Giãn là xa ra. Nói cách khác là anh chàng sợ vợ nhưng luôn tìm cách lén lẹo tẹo cô khác. Trong Bắc hành tạp lục, Tố Như đã có lần xem kịch và chắc ông có xem vở Hổ Phách Trủy mới mượn tên nhân vật Thúc Giãn biến thành Thúc Kỳ Tâm (nghĩa bản chất bị quản thúc), đồng thời hư cấu ước lệ tên các nhân vật qua cách chơi chữ liên tưởng của người Việt: Thúy Vân, Vương Quan, Kim Trọng, Thúc Kỳ Tâm, Sở Khanh, Hoạn Thư, Bạc Hạnh, Giác Duyên, Tam Hợp…Mỗi tên mang một đặc điểm hoặc tính cách nhân vật đó. Ví dụ Thúy Vân: vẻ đẹp rạng rỡ như nước mây; Vương Quan: dòng nho học sẽ làm quan; Kim Trọng: nghĩa trọng thiên kim, chung tình; Hoạn Thư: tiểu thư nhà quan; Bạc Hạnh: hạnh kiểm bạc bẽo…
 
Trong Truyện Kiều, Nguyễn Du miêu tả hành động nhân vật rất sinh động, dễ thành điệu bộ trên sân khấu: “Tay tiên một vẫy đủ mười khúc ngâm” ta hình dung ngay diễn viên múa tay viết trong không khí. “Lạ thay oan khí tương triền/ Kiều vừa phục xuống, Từ liền ngã ra”, là những hình ảnh kịch tính gần gũi sân khấu. Điều đó góp phần dễ tạo rất nhiều tuồng, chèo, cải lương minh họa hoặc phóng tác Truyện Kiều, hơn những truyện khác.
 
Tác giả vở tuồng tạo thêm nhiều nhân vật là đặc điểm phóng tác của kịch nghệ. Ví dụ trong văn người ta chỉ viết:  “Quân lính thay phiên đưa tin cấp báo” là đủ. Nhưng trên sân khấu một anh lính tên A chạy tới quỳ: báo!… anh này vừa ra thì anh B chạy tới: báo!… Nhìn thái độ hấp tấp và thay nhau báo, khán giả biết là các tin dồn đập. Nhìn gương mặt diễn viên người ta biết tin lành hay dữ, không cần phải nói như văn: gương mặt người nghe báo rạng rỡ, vuốt râu đắc chí hay thất sắc hồn kinh.
 
Chính đặc điểm các tên nhân vật ước lệ trong Truyện Kiều, nó cho ta khẳng định Truyện Kiều khác với cách đặt tên nhân vật trong các tác phẩm của Trung Hoa ở mọi thể loại văn học, trong các thời đại. Ngay cả ở Việt Nam cũng không thấy tác phẩm nào hư cấu ước lệ tên nhân vật, trừ các tác phẩm phóng tác theo Truyện Kiều.
 
Duy Minh Thị đi sát kết cấu vở tuồng, mượn tên nhân vật lẫn lời thoại trong tuồng diễn ra văn xuôi. Vì vậy kết luận rằng: Kim Vân Kiều Tuồng có tham khảo Kim Vân Kiều Lục khi chuyển thể cốt truyện Đoạn Trường Tân Thanh từ thơ ra tuồng. Kim Vân Kiều Truyện lại chuyển thể từ tuồng ra tiểu thuyết văn xuôi.
 
Việc đối chiếu từng hồi, từng đoạn dễ dàng nếu người đọc có cả 3 cuốn Kim Vân Kiều Lục, Kim Vân Kiều Tuồng và Kim Vân Kiều Truyện sẽ thấy sự kế thừa. Đặc biệt giữa Tuồng và Truyện có thể nói nhiều đoạn giống nhau như đúc. Ở đây chúng tôi chỉ ra vài chi tiết giúp các bạn đọc chưa có Kim Vân Kiều Lục, Kim Vân Kiều Tuồng và Kim Vân Kiều Truyện trong tay. Kim Vân Kiều Truyện sử dụng những câu này của Kim Vân Kiều tuồng:
 
a.
- Truyện Kiều:
 
Tiên thề cũng thảo một chương
Tóc mây một món dao vàng chia đôi.
 
– Kim Vân Kiều Tuồng (tập 1) phóng tác Kim Trọng viết bản minh thệ:
 
Phu phụ trọng nghĩa, nghĩa trọng chung thân bất di
Nhi nữ đa tình, tình thiết cổ kim vô phụ
Kiều nguyện hữu gia
Kim nguyện hữu thất
Liên tài ái sắc
Thâm kết vu đồng tâm
Trọng lự kỳ thủy
Kiều lự kỳ chung
Lịch phủ khuynh tâm
Cảm hàn minh vu dị nhật
Nam kỳ cửu phi vô biến
Nữ nguyện nhất tiết chung thân
Cẩu dư thử minh
Thần nhân cộng giám
 
– Kim Vân Kiều Truyện, hồi 3 (hiện chưa so bản Hán Văn, qua bản dịch của Tô Nam trong Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Tử, đọc bản dịch cũng biết chính là bản Hán văn trên)
 
Vợ chồng trọn nghĩa, nghĩa phải chung thủy không rời
Nhi nữ đa tình, tình dẫu tử sinh không phụ
Trước đây:
Kiều muốn lấy chồng, Trọng mong có vợ, thương tài mộ sắc, đã nguyện đôi chữ đồng tâm
Ngày nay:
Trọng lo buổi mới, Kiều sợ về sau, tạc dạ ghi lòng cùng thề đến khi mãn kiếp
Sau giờ minh thệ ví thử chẳng may
Gặp cảnh bất thường quyết không thay đổi
Ai mà phản bội lời ước
Cúi xin thần thánh xét soi
 
Rõ ràng là sao chép gần như nguyên văn.
 
b.
- Truyện Kiều: Đoạn Quan huyện nghe Thúc Sinh trình bày Kiều có ăn học, quan thử cho làm bài thơ “cái gông” (mộc già):
 
Cười rằng đã thế thì nên
Mộc già hãy thử một thiên trình nghề
Nàng vâng cất bút tay đề
Tiên hoa trình trước án phê xem tường.
 
Tuy nhiên ta không biết bài thơ mộc già như thế nào?
 
- Kim Vân Kiều Tuồng, tập 2, phóng tác: Thơ đề cái gông theo điệu Hoàng Oanh Nhi khúc:
 
Tuy dữ nhất vi cừu
Hạnh khuyên sáo trung đắc xuất đầu
Cảm phương viên già cái toàn thân xú
Đãn khán tài tử chi tọa khả ưu
Khả liên lệ lưu bất biệt chẩn hòa tụ
Tạ Giám hầu xá nhân
Cường hạng bất hứa phóng ca dư.
 
– Kim Vân Kiều Truyện, hồi 12, cũng theo điệu Hoàng Oanh Nhi khúc, xáo xào chút nguyên văn:
 
Ngã dữ mộc vi cừu
Hỉ khuyên sáo trung đắc xuất đầu
Cảm phương viên già cái toàn thân xú
Hạ tằng mi vũ tu
Tọa tĩnh khả ưu
Khả liên lệ ngẫm lệ lưu đáo chẩn hòa tụ
Tạ hiền hầu
Giao nhân cường hang, tái bất hứa phóng ca hầu.
 
c.
- Truyện Kiều (đoạn Hoạn Thư thấy Thúc Sinh nghe Kiều đàn rớm lệ, thét bảo Kiều đổi khúc vui):
 
Tiểu thư lại thét lấy nàng
Cuộc vui gảy khúc đoạn tràng ấy chi.
Nhưng ta không biết khúc vui thế nào, Tuồng đệm vào.
 
-  Tuồng Kim Vân Kiều:
 
Lang bỉ phù tang hề khứ Doanh Châu
Yếu đương thục nữ hề vi hảo cầu
 
- Kim Vân Kiều Truyện biến tấu thành:
 
Lang phù điêu hề thoại Doanh Châu
Yêu liệt tử hề vi hảo cầu
 
d.
– Truyện Kiều: Kim Trọng lập đàn tế Thúy Kiều bên sông Tiền Đường:
 
Chiêu hồn thiết vị lễ thường
Giải oan lập một đàn tràng bên sông.
 
Bài Chiêu hồn trong Truyện Kiều không có.
 
– Tuồng Kim Vân Kiều lấy bài thơ Chiêu Hồn của Tống Ngọc để ngâm:
 
Hồn hề quy lai
… 55 câu …
Vãng quy cố hương.
 
– Kim Vân Kiều Truyện, hồi thứ 20 cũng chép lại nguyên bài thơ của Tống Ngọc như trên.
 
Như trên đã nói, Tuồng có 2 chi tiết ngược Kim Vân Kiều Lục: chi tiết cho rằng quê Kiều ở Bắc Kinh, Kiều qua nhà Kim Trọng lần đầu. Kim Vân Kiều Truyện lại hệt theo Tuồng. Chứng tỏ rằng Kim Vân Kiều Truyện ảnh hưởng trực tiếp từ Kim Vân Kiều Tuồng, dựa theo kết cấu chi tiết của Tuồng. Nói cách khác Kim Vân Kiều Truyện là chuyển thể từ tuồng sang văn xuôi.
 
Điểm khác nhau là cùng chi tiết, nhưng tâm lý Kim Vân Kiều Tuồng gần gũi người Việt, trong khi Kim Vân Kiều Truyện xa lạ với tâm hồn người Việt. Ví dụ Tuồng miêu tả Kiều đền ân báo oán phải lý phải tình. Nhấn mạnh những chiến công dồn dập, nêu bật vai anh hùng của Từ Hải khi chiến thắng cũng như lúc sa cơ. Tuồng nhấn mạnh đến bi kịch Kiều bị Hồ Tôn Chánh lừa, chiếm đoạt thể xác. Tuồng cũng không diễn cảnh dâm ô chốn lầu xanh… đúng theo như tinh thần trong thơ Đoạn Trường Tân Thanh.
 
Trong khi đó, Kim Vân Kiều Truyện thì ngược lại: Kiều trả thù tàn khốc, không nêu tính cách anh hùng của Từ Hải. Ngược lại miêu tả tỉ mỉ trận thắng của Hồ Tôn Hiến và bỏ qua phẩm cách đồi bại của Hồ, xem đó là lẽ thường tình. Cũng như miêu tả nghệ thuật lầu xanh câu khách, rẽ tiền.
 
Tất cả cho thấy Kim Vân Kiều Tuồng thể hiện tính cách các nhân vật với tâm hồn người Việt khi phóng tác Truyện Kiều; trái lại, người viết Kim Vân Kiều Truyện phá nát tư tưởng và tâm lý Truyện Kiều. Tuy cùng là xuất phát từ Việt Nam nhưng cách hiểu Truyện Kiều, tư duy văn hóa của người Việt khác với người Minh Hương như Duy Minh Thị rất rõ.
 
Tóm lại Tuồng Kim Vân Kiều chẳng những đóng góp vào văn học sử như là tiền thân gần nhất của Kim Vân Kiều Lục, mà còn là một tác phẩm sân khấu rất giá trị. Tiếc thay, trước đây các nhà Kiều học và đạo diễn sân khấu chẳng đoái hoài. Dịp 200 năm ngày giỗ cụ Nguyễn Du không thấy đóng lại, diễn lại vở Kim Vân Kiều Tuồng này.
 
TỔNG KẾT

Để bàn đến nguồn gốc Truyện Kiều và chú giải truyện Kiều, việc nghiên cứu sách nước ngoài cũng quan trọng, nhưng các tác phẩm Hán Nôm của Đại Nam mới thật sự chứng minh được Kim Vân Kiều Truyện là do người Việt viết.
 
Các công trình của tác giả nước ngoài dẫn tới kết luận: tên tác giả Thanh Tâm Tài Tử không có ở Trung Hoa (cho là viết nhầm Thanh Tâm Tài Nhân ở Trung Hoa theo lý thuyết của người Việt). Tại Trung Hoa, cho đến 1983 tác giả Thanh Tâm Tài Nhân không thấy ghi trên cuốn sách nào, lạ thay học giả Hoa lẫn Việt đều nhận quàng Thanh Tâm Tài Nhân quốc tịch Trung quốc. Đến nay họ cũng không biết nhân thân bút danh này. Không có cuốn sách nào đi sát với nội dung Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Nhân hiện nay. Chỉ có vài truyện ngắn đi sát với sự kiện Từ Hải - Hồ Tôn Hiến. Có đọc bao nhiêu sách cũng chỉ chừng ấy kiến thức mơ hồ.
 
Tại Việt nam, các tác phẩm Hán Nôm lại cho thấy từ sự kiện Từ Hải - Hồ Tôn Hiến và một người thiếp tên Thúy Kiều của Từ Hải, Nguyễn Du xây dựng nên trường thi Đoạn Trường Tân Thanh. Tiếp theo là sách giảng Kiều, thi phú ngâm vịnh, chuyển thể, đi sát với nội dung Đoạn Trường Tân Thanh. Trong đó, một tác phẩm vừa chuyển thể vừa phóng tác nổi bật là tuồng Lãm Thúy Hiên còn gọi là Kim Vân Kiều Tuồng, ra đời giữa thế kỷ 19. Tiểu thuyết Kim Vân Kiều truyện ra đời đầu thế kỷ 20 phóng tác Truyện Kiều trên cơ sở tham khảo Truyện Kiều, Kim Vân Kiều Lục, Đào Hoa Mộng Ký, Kim Vân Kiều Tuồng. Trong đó Kim Vân Kiều Tuồng được Kim Vân Kiều Truyện mượn trực tiếp từ bố cục, nhân vật, lời thoại, thơ chữ Hán chuyển thành tiểu thuyết chương hồi.
 
Người yêu Truyện Kiều, nhất là người muốn tham gia bình giảng Truyện Kiều cho chính xác, tối thiểu cần phải đọc kỹ thêm 3 cuốn: Kim Vân Kiều Lục, Tuồng Kim Vân Kiều và Kim Vân Kiều Truyện. Các bạn tự so sánh nội dung, sau đó các bạn kiểm tra mỗi cuốn được công chúng biết đến sớm nhất tại thời điểm nào. Đối chiếu, kiểm tra xong các bạn sẽ biết cuốn Kim Vân Kiều Truyện là sách của Việt Nam. Tên tác giả và quá trình hình thành chúng tôi đã trình bày trong loạt bài: Ai viết Kim Vân Kiều Truyện? Ở đây xin nhắc lại nhanh: Duy Minh Thị (Trần Quang Quang) viết vào cuối thế kỷ 19. Một khi xác định tác giả và tác phẩm ở Việt Nam thì khỏi tìm ở nước khác mất công.
 
Cuốn Kim Vân Kiều Truyện bạn có thể không cần mua, tải trên mạng bản PDF: “Truyện Kiều đối chiếu”, bản dịch Kim Vân Kiều Truyện của Tô Nam Nguyễn Đình Diệm, và bản chuyển quốc ngữ Truyện Kiều của Đào Duy Anh. Bạn chỉ cần mua 2 cuốn Kim Vân Kiều Lục và Tuồng Kim Vân Kiều, cộng lại chưa tới 500k VNĐ. Chỉ với bấy nhiêu tiền bạn sẽ thay đổi tư duy về truyện Kiều trên căn cứ sự thật, chứ không cần phải nghe lời ai. Chưa đọc 3 cuốn trên, bạn sẽ tốn thời gian tranh cãi và nhiều lúc sai lầm. – Lê Nghị
 
 
(Nguyên Lạc biên tập)
 
……………….
 
Ghi chú

[*] Trang Facebook “Tình Tự Dân Tộc”, tác giả Lai Quang Nam.
https://www.facebook.com/groups/1141641829504367

Mời đọc:

– 200 năm, hậu thế nhớ Tố Như: Thử ‘giải mã’ lại Truyện Kiều - Lê Nghị
https://tuoitre.vn/200-nam-hau-the-nho-to-nhu-ky-cuoi-thu-giai-ma-lai-truyen-kieu-20200916201701822.htm?fbclid=IwAR0UvQrKM5yPbCeL8XovA-jp-nkho4KmpA5r6A_jaAfFTRjJn6gi3gYVyQY

– Từ Đoạn Trường Tân Thanh Đến Phát Sinh Kim Vân Kiều Truyện
Click to access lenghi_KimVanKieu.pdf

READ MORE - TRẬN CHIẾN CHƯA NGƯNG: ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH VÀ KIM VÂN KIỀU TRUYỆN # 5, PHỤ LỤC 3 – Nguyên Lạc

Sunday, January 17, 2021

TRẬN CHIẾN CHƯA NGƯNG: ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH VÀ KIM VÂN KIỀU TRUYỆN # 5, PHỤ LỤC 2 - Nguyên Lạc

 



DẪN NHẬP
 
Trước khi vào phần phụ lục 2, tôi xin tóm lược các phần trước đã nói để độc giả dễ theo dõi:
 
- Nguyễn Du dựa vào tích sử triều Minh, Vương Thúy Kiều của Dư Hoài (dài khoảng 3, 4 trang giấy), Tình sử Phùng Mộng Long, và các hý kịch/ hát bộ nhà Thanh- như Thu Hổ Khâu, ông thêm vào các nhân vật đệm sáng tác ra truyện thơ Đoạn Trường Tân Thanh/ Truyện Kiều. Xuất hiện sau Đoạn Trường Tân Thanh/Truyện Kiều => Kim Vân Kiều Lục => Các phóng tác Truyện Kiều (văn, thi, phú … tuồng Kim Vân Kiều, Đào Hoa Mộng Ký) => Thanh Tâm Tài Nhân Truyện => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Tử => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân(. Duy Minh Thị) => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân (Tàu) – (Xem phần ghi chú ở cuối bài)
 
Sơ đồ biểu diễn sau đây cho dễ nhớ:
 
ĐTTT => KVKL=> TTTNT=> KVKT (DMT)=> KVKT (TÀU)
 
READ MORE - TRẬN CHIẾN CHƯA NGƯNG: ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH VÀ KIM VÂN KIỀU TRUYỆN # 5, PHỤ LỤC 2 - Nguyên Lạc

Tuesday, January 12, 2021

TRẬN CHIẾN CHƯA NGƯNG: ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH VÀ KIM VÂN KIỀU TRUYỆN # 5, PHỤ LỤC 1 – Nguyên Lạc

 


Phụ lục 1:

TẦM ẢNH HƯỞNG CỦA KIM VÂN KIỀU LỤC
 
DẪN NHẬP

Trước khi vào phần phụ lục, chúng tôi xin tóm lược các phần trước đã nói để độc giả dễ theo dõi:
Nguyễn Du dựa vào tích sử triều Minh, Vương Thúy Kiều của Dư Hoài (dài khoảng 3, 4 trang giấy), Tình sử Phùng Mộng Long, và các hý kịch/ hát bộ nhà Thanh - như Thu Hổ Khâu, ông thêm vào các nhân vật đệm sáng tác ra truyện thơ Đoạn Trường Tân Thanh / Truyện Kiều. Xuất hiện sau Đoạn Trường Tân Thanh / Truyện Kiều => Kim Vân Kiều Lục => Các phóng tác Truyện Kiều (văn, thi, phú… tuồng Kim Vân Kiều, Đào Hoa Mộng Ký) => Thanh Tâm Tài Nhân Truyện => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Tử => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân(Duy Minh Thị) => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân (Tàu) – (Xem phần ghi chú ở cuối bài)
 
Quá trình diễn tiến từ Truyện Kiều đến Kim Vân Kiều truyện và các tác phẩm kế thừa trải qua khoảng hơn 100 năm, kể từ năm 1820, năm cụ Nguyễn Du qua đời, đến năm 1925.
 
Theo đó Kim Vân Kiều Lục kế thừa Đoạn Trường Tân Thanh, Thanh Tâm Tài Nhân Truyện kế thừa Kim Vân Kiều Lục, Kim Vân Kiều Truyện (Duy Minh Thị) VN kế thừa Thanh Tâm Tài Nhân Truyện và rồi Kim Vân Kiều Truyện (Tàu) kế thừa Kim Vân Kiều Truyện (Duy Minh Thị) VN.
 
Sơ đồ biểu diễn sau đây cho dễ nhớ:
 
ĐTTT => KVKL=> TTTNT=> KVKT(.DMT)=> KVKT (.TÀU)
 
Bản văn Kim Vân Kiều Lục là đứa con song sinh của Nguyễn Du. Đây là một bản văn của một người rất thân cận với Nguyễn Du, ông đã được chính Nguyễn Du chia sẻ từng ý trong từng câu thơ lục bát truyện Kiều của mình, cho nên mới viết được lời văn như thế. Hạo Như và Phạm Quý Thích là hai ứng viên sáng giá.

Nhưng dù là ai chăng nữa thì Kim Vân Kiều Lục là của Việt Nam, vẫn phải có thời Minh Mạng, trước năm 1825. (Hạo Như Nguyễn Tứ mất trước 1820, vì khi cụ Nguyễn Du chết thì Nguyễn Ngũ – người con trai khác – lo tang ma. Phạm Quý Thích mất 1825)
 
Vai trò của Kim Vân Kiều Lục, áng văn ngôn viết bằng chữ Hán chỉ là quyển giảng thơ Truyện Kiều, không phải là tiểu thuyết. Duy Minh Thị đã dựa vào quyển này viết dài thêm ra, bằng một thứ văn phong của người kinh doanh chữ nghĩa, dạng bạch thoại chương hồi, ngôn ngữ luận viết theo kiểu Tam Quốc Chí diễn nghĩa, biến Kim Vân Kiều Lục thành quyển tiểu thuyết thương mại tầm thường: Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân A.953.
Trong cuốn văn xuôi diễn nghĩa Kim Vân Kiều Truyện này, Duy Minh Thị thêm hàng chục nhân vật phụ, tình tiết giật gân để thỏa mãn thị hiếu độc giả, mà quên mất tính logic thời gian của cốt truyện:
 
[… Trong Kim Vân Kiều Truyện: Kiều bán thân ngày rằm tháng tư năm Gia Tĩnh thứ 11 (1532)- bằng chứng là tờ hôn ước làm vợ bé Mã Giám Sinh. 16 năm sau Kiều tái hợp- tức năm Gia Tĩnh thứ 27 (1548). Trong chính sử nhà Minh ta đọc thấy năm Từ Hải chết là 1556 (Gia Tĩnh thứ 35). Vậy thì Thúy Kiều đoàn tụ với gia đình trước khi Từ Hải chết 8 năm? – Lê Nghị].
 
Chính quyển A 953 này, Hoàng Dật Cầu năm 1958 qua Hà Nội vào Thư ṿiện quốc gia dịch ra Trung văn đem về Trung Quốc, rồi Lý Chí Trung 1981 nói là phát hiện ở thư viện Đại Liên, Trung Quốc quyển Kim Vân Kiều của Thanh Tâm Tài Nhân (Tàu) như đã nói trong các bài trước. Đổng Văn Thành đã “vơ” Kim Vân Kiều Lục về Tàu, cho nó là bản giản lược của Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân (Tàu); bản A.953 là bản trung và bản Đại Liên là bản đầy đủ, bản phồn - theo Laiquangnam là bản văn họ tự bịa” tút” lại từ A 953 của Việt Nam.
 
Nhiều người Việt tin ông Đổng Văn Thành, cho Kim Vân Kiều Lục là của Tàu và là bản giản lược Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Nhân (Tàu). Chính ông Trần Văn Giáp đã từng nói: “đây có lẽ là bản lược thuật lại truyện ở bản Trung Quốc (tức Kim Vân Kiều Tuyện của Thanh Tâm Tài Nhân) rồi thêm thơ văn vào”. (Tìm hiểu kho sách Hán Nôm Việt Nam -Trần Văn Giáp)
 
Gs Dương Quảng Hàm, năm 1941 dùng cuốn Kim Vân Kiều Lục in năm 1888 để khảo chứng với 2 cuốn Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Tử 1910 và Thanh Tâm Tài Nhân 1924. Giáo sư không biết thời điểm ra đời của Kim Vân Kiều Lục trước khi được in. Nói chung, đối với Gs Dương thì đó là quyển không quan trọng, mục đích chỉ là tóm tắt Truyện Kiều.
Đa số người Việt tin theo Gs Dương, cho Kim Vân Kiều Lục không quan trọng, “đơn giản và bình dân”, không bằng Kim Vân Kiều Truyện. Mời độc giả đọc đoạn trích sau đây của Trần Thị Kim Anh:
 
[ … Kim Vân Kiều lục là tác phẩm Truyện Kiều viết bằng văn xuôi chữ Hán ở Việt Nam. Tác phẩm được khắc in vào niên hiệu Đồng Khánh thứ 3 (1887), song do sức ảnh hưởng của Đoạn trường tân thanh (Truyện Kiều) của Nguyễn Du quá lớn trong độc giả nên tác phẩm này hầu như không được chú ý đến, và cho đến nay vẫn rất ít người được biết.

Trần Văn Giáp trong Tìm hiểu kho sách Hán Nôm Việt Nam, đã xếp tác phẩm này chung vào mục 343 – Kim Vân Kiều truyện – Phần 6. Các bản Truyện Kiều viết bằng văn xuôi chữ Hán (T2, trang 146), ở đây ông giới thiệu về 3 văn bản tác phẩm này (gồm các ký hiệu AC.561, VHv.1898, AC.521) và theo ông: “Bản truyện chữ Hán này, mỗi giai đoạn có điểm xuyết thêm lời thơ ngâm vịnh, không phải bản Thanh Tâm Tài Nhân của Trung Quốc. Có lẽ đó là bản lược thuật lại truyện ở bản Trung Quốc, thêm thơ văn và là bản riêng của Việt Nam”.

Hiện ba văn bản được Trần Văn Giáp đề cập vừa nói trên đều được lưu trữ tại Viện Nghiên cứu Hán Nôm, tình hình văn bản đều đúng với những điều Trần Văn Giáp đã khảo tả.
Về nội dung, theo Trần Văn Giáp thì đây “có lẽ là bản lược thuật lại truyện ở bản Trung Quốc (tức Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân) rồi thêm thơ văn vào”. Thư mục đề yếu cũng cùng quan điểm như vậy khi đem nhập Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân và sách này vào chung một mục.
 
Theo chúng tôi Kim Vân Kiều lục đúng là tác phẩm riêng của Việt Nam như Trần Văn Giáp nhận xét, song là tác phẩm được tái sáng tác chứ không phải bản lược thuật Kim Vân Kiều Truyện. Vấn đề đặt ra ở đây là tác phẩm được tái sáng tác trên cơ sở Đoạn Trường Tân Thanh của Nguyễn Du hay Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân?

Như vậy qua so sánh bước đầu có thể nhận thấy Kim Vân Kiều lục được tái sáng tác từ Truyện Kiều của Nguyễn Du. Ngoài ra về phần thơ trong tác phẩm, ở Truyện Kiều của Nguyễn Du, các chi tiết đề thơ đều được ông nhắc đến đầy đủ nhưng phần thơ bị tước bỏ. Chẳng hạn khi Kiều đề thơ ở mộ Đạm Tiên, tác giả viết: “Rút trâm sẵn giắt mái đầu / Vạch da cây vịnh bốn câu ba vần”, sau đó chuyển ý khác mà không dẫn thơ. Ở những đoạn này tác giả Kim Vân Kiều lục đã đưa các sáng tác thơ của mình vào, chính vì vậy ở Kim Vân Kiều lục , từ bài thơ Kiều đề mộ Đạm Tiên cho đến mười bài trong tập đoạn trường rồi nhiều đoạn đề thơ khác của Kiều đều hoàn toàn khác với Kim Vân Kiều truyện . Chẳng hạn bài thơ Kiều đề mộ Đạm Tiên, ở Kim Vân Kiều lục đúng là một bài thơ “bốn câu ba vần”:
 
“Tuyền hạ giai nhân tri giã vô
Hồng nhan thùy thị cánh vô phu
Lạc nhạn trầm ngư mê khách tứ
Thê phong lương nguyệt xúc nhân sầu”.
 
Thì ở Kim Vân Kiều truyện là:
 
“Sắc hương hà xứ dã
Bằng điếu thống tâm tai
Minh nguyệt lãnh uyên bị
Ám trần đối kính đài
Ngọc tuy hoàng thổ yểm
Danh vị bạch vân mai
Thượng hữu như quy tửu
Vô nhân điện nhất bôi”.
 
(Chính vì vậy mà Trần Văn Giáp cho rằng đây là bản lược thuật Kim Vân Kiều truyện rồi thêm thắt thơ văn vào).
 
Khảo sát nội dung Kim Vân Kiều lục có thể nhận thấy câu chuyện về Kim-Vân-Kiều diễn biến tuần tự theo đúng cốt chuyện của Truyện Kiều:

Mở đầu giới thiệu về gia đình Vương Viên ngoại. Vương Quan – Thúy Kiều – Thúy Vân vào tiết Thanh minh viếng mộ Đạm Tiên. Kiều đề thơ bên mộ Đạm Tiên. Kim Trọng gặp Thúy Kiều. Kiều mộng gặp Đạm Tiên và đề thơ đoạn trường. Kim Kiều gặp nhau và đính ước. Kiều bán mình chuộc cha, rơi vào tay Mã giám sinh và Tú Bà. Bị Sở Khanh lừa. Lấy Thúc Sinh. Bị Hoạn Thư hờn ghen trả thù. Gặp Giác Duyên. Rơi vào tay Bạc Bà Bạc Hạnh. Lấy Từ Hải. Bị Hồ Tôn Hiến lừa. Từ Hải chết. Kiều tự vẫn ở sông Tiền Đường được Giác Duyên cứu. Đoàn viên.

Đại để kết cấu tác phẩm đều theo đúng cốt truyện của Truyện Kiều nhưng nhiều chi tiết bị lược gọn khiến câu truyện trở nên đơn giản, chiều sâu tư tưởng và tính triết lý vốn được thể hiện rất thành công dưới ngòi bút của Nguyễn Du thì ở Kim Vân Kiều lục đều bị tước bỏ. Đồng thời khác với Truyện Kiều, Kim Vân Kiều lục không dừng lại đi sâu đặc tả tâm trạng nhân vật, triết lý về nhân sinh mà mang đậm tính tự sự, kể lướt theo các tình tiết, có xu hướng bình dân hóa. Mặc dù có ý thêm thắt vào các chi tiết cho thêm phần hấp dẫn, nhưng điều đó lại khiến tác phẩm trở nên đơn giản, bình dân hơn.

Tóm lại, Kim Vân Kiều lục là tác phẩm được tái sáng tác trên cơ sở Đoạn Trường Tân Thanh của Nguyễn Du nhưng cách kể đơn giản và bình dân hơn. Có thể thấy đây là một diễn biến khá lý thú của Kim Vân Kiều truyện, là minh chứng cho sự trường tồn và sức lan tỏa không biên giới của văn hóa. Chúng ta từng biết truyện về Thúy Kiều được các tác gia Trung Quốc dựa vào một vài sự kiện lịch sử xảy ra vào thời Minh để viết thành, sau đó thi hào Nguyễn Du dùng thể thơ Nôm lục bát tái sáng tác thành Đoạn Trường Tân Thanh trên cơ sở Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Nhân…]
(Kim Vân Kiều lục – Truyện Kiều văn xuôi chữ Hán của Việt Nam – Trần Thị Kim Anh) [*]
 
Nhận xét của tôi:
 
– Trần Thị Kim Anh có tích cực trong việc cho: “Kim Vân Kiều Lục là tác phẩm được tái sáng tác trên cơ sở Đoạn Trường Tân Thanh của Nguyễn Du”
– Trần Thị Kim Anh nhận xét không chính xác ở điểm này: “Chúng ta từng biết truyện về Thúy Kiều được các tác gia Trung Quốc dựa vào một vài sự kiện lịch sử xảy ra vào thời Minh để viết thành, sau đó thi hào Nguyễn Du dùng thể thơ Nôm lục bát tái sáng tác thành Đoạn Trường Tân Thanh trên cơ sở Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Nhân”.

Theo chúng tôi – nhóm Tình Tự Dân Tộc - bà nên tìm hiểu thêm về điều này: Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Nhân dựa vào Đoạn Trường Tân Thanh, thông qua Kim Vân Kiều Lục mà viết thành, và nó là một tiểu thuyết chỉ có giá trị thương mại.
 
 
Bản nôm Truyện Kiều của Hoàng Gia ở thư viện Anh)
 
Giờ mời độc giả đọc các bài viết của nhà nghiên cứu Lê Nghị:
 
TẦM ẢNH HƯỞNG CỦA KIM VÂN KIỀU LỤC – Lê Nghị
 
1. Kim Vân Kiều Lục: mục đích bị hiểu nhầm thành nguồn gốc
Gs Dương Quảng Hàm, năm 1941 dùng cuốn Kim Vân Kiều Lục in năm 1888 để khảo chứng với 2 cuốn Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Tử 1910 và Thanh Tâm Tài Nhân 1924. Giáo sư không biết thời điểm ra đời của Kim Vân Kiều Lục trước khi được in. Nói chung đối với gs Dương thì đó là quyển không quan trọng, mục đích là tóm tắt Truyện Kiều.
 
Về thời điểm xuất hiện Kim Vân Kiều Lục theo gs Nguyễn Tài Cẩn, tuy ấn bản có vào thời Đồng Khánh, nhưng bản gốc để in là rất cổ, sau khi xét kỵ húy. Nhưng cổ tới đâu gs Nguyễn Tài Cẩn cũng không nói rõ. Chúng tôi truy ra nó phải có trước 1872. Nhiều yếu tố trung gian từ sử, sách, Kim Vân Kiều Lục có từ thời Minh Mạng (Xem đoạn sau).
 
Về mục đích viết Kim Vân Kiều Lục chúng tôi nghĩ khác giáo sư Dương Quảng Hàm. Tóm tắt truyện Kiều là thừa, vì không có cuốn Kim Vân Kiều Lục thì ai cũng có thể tóm tắt được cốt truyện Kiều sau khi đọc xong. Theo chúng tôi mục đích Kim Vân Kiều Lục là giảng Truyện Kiều, minh họa thêm để hiểu cốt truyện nhất quán là phụ, nhưng mục đích chính là để hiểu câu thơ Kiều. Những bài thơ làm thay nhân vật nhằm diễn đạt tâm lý nhân vật trong từng tình huống cụ thể, giúp người đọc nhận rõ câu thơ Kiều. Đến nay vẫn còn nhiều cách lý giải khác nhau về ngữ nghĩa chữ, câu, khổ và cả một đoạn thơ. Và lạ thay cách hiểu khác nhau xuất phát từ những từ ngữ thuần Việt chứ không phải Hán Việt hoặc thuần Hán. Nếu đọc Kim Vân Kiều Lục sẽ hiểu câu thơ Truyện Kiều chính xác hơn. Chúng tôi sẽ có chuyên đề riêng, trong bài này chỉ nêu vài gợi ý.
 
Về thời điểm xuất hiện, chúng tôi thấy rằng nhắc tới Kim Vân Kiều Lục sớm nhất là Mộng Liên Đường. Ông thọ 86 tuổi, nhưng tài liệu năm sinh tử thì mỗi nhà nghiên cứu ghi có khác: 1795- 1880 hoặc (1800-1885). Chúng tôi nghĩ rằng Đào Hoa Mộng Ký của ông, và Đào Hoa Mộng Ký Diễn Ca (Cấn phong Hà Đạm Hiên có thể là bút danh khác của Mộng Liên Đường hoặc là người cùng thời) nhắc tới Truyện Đoạn Trường và Kim Vân Kiều Lục xuất hiện trong các câu:
 
Canh khuya nguyệt gác ngàn sương
Chị em giở truyện Đoạn Trường xem chơi
 
Và:
 
Bao nhiêu cổ tích xem tường
Kim Vân Kiều Lục lại càng thích xem
 
Một tác phẩm nhắc tới một tác phẩm khác, đương nhiên nó phải ra sau tác phẩm nhắc tới. Mặt khác cái nhan: “Đào Hoa Mộng” vốn là chi tiết đặc trưng về thân thế của Kiều kiếp trước trong Kim Vân Kiều Lục. Hội Hoa Đào lại là hội Đoạn Trường của Lan nương (tên của Kiều kiếp sau) trong Đào Hoa Mộng ký. Phối hợp với sự xuất hiện của Đoạn Trường Tân Thanh cho ta thấy hai cuốn song hành từ rất lâu, cho dù Kim Vân Kiều Lục có sau. Vì vậy chúng tôi đoán rằng Kim Vân Kiều Lục ắt có khi Phạm Quý Thích đem Truyện Kiều ra giảng cho học trò (1820-1825).
 
Đến năm 1884, mới thấy Abel des Michels nói rằng đã nhận cuốn Kim Vân Kiều Lục in năm 1876. Hiện nay bản in còn là 1888, kèm theo 5 dị bản chép tay, trong đó có bản không rõ niên đại. Xem xét Thanh Tâm Tài Nhân Truyện của Duy Minh Thị, có mang nội dung Kim Vân Kiều Lục. Do đó Kim Vân Kiều Lục phải có những bản chép tay từ nam chí bắc trước 1872, và nó chưa từng được in đến 1876. Một hiện tượng giống như Truyện Kiều, các bản viết tay hoặc in Kim Vân Kiều Lục luôn gắn ở đầu chính văn bài thơ Đoạn Trường Tân Thanh của Phạm Quý Thích làm đề từ. Một chỉ dấu cho thời điểm cuốn sách xuất hiện song song với Truyện Kiều.
 
Chúng ta hiểu rằng, lời thơ súc tich hơn văn, nhiều khi cần thuận vần, sử dụng phương ngữ, do đó đôi khi nghĩa câu thơ mơ hồ. Truyện Kiều ngoài một số điển từ, điển tích của cổ văn, ngay cả tiếng thuần Việt, một từ tùy theo mỗi thi cảnh mà nghĩa lại khác nhau, cần phải có một cách chú giải. Tác giả Kim Vân Kiều Lục thay vì chú giải từng trang, tác giả sử dụng một quyển sách mỏng để chú giải, bằng cách diễn văn xuôi theo câu thơ, chỉ khi cần thiết mới nói thêm những tình tiết mà trong thơ không rõ. Ai đọc xong Kim Vân Kiều Lục có thể hiểu đến 90% những câu thơ Kiều.
 
Ví dụ ngay đoạn mở đầu:
 
“Rằng năm Gia Tĩnh nhà Minh” cho đến khi Mã Giám Sinh mua Kiều, ta có nhiều thắc mắc. Kiều và Vân là chị em, nhưng cùng gọi đầu lòng, vậy sinh đôi hay kề nhau? Cụ thể Kiều sinh năm nào, ở tỉnh nào, gặp gia biến năm nào, Lâm Thanh là ở đâu? Đôi chi tiết khác: Lần đầu gặp gỡ, Kim Trọng và Kiều ai chui qua nhà ai, bức tranh cây Tùng là của Kiều hay của Kim Trọng? Mã Giám sinh mua Kiều thật giá bao nhiêu?…
 
Kim Vân Kiều Lục xác định Kiều và Vân sinh cùng năm Gia Tĩnh thứ 4 (1525). Quê quán ở Lôi Châu. Ba chị em đi chơi Thanh Minh năm Gia Tĩnh thứ 24 (1545) tức tuổi 20, và gặp gia biến cùng năm. Giá mua Kiều là 500 xâu bạc xanh. Suy ra sau 15 năm lưu lạc, Kiều đoàn tụ gia đình năm 1560, (so với sử sau khi Từ Hải chết 4 năm, được xem là hợp lý). Đối với câu “Đầu lòng hai ả tố nga” được hiểu là sinh đôi. Hai chị em cùng đi học với Vương Quan, đến tuổi 12-13 đã nổi tiếng xinh đẹp, sau có người đánh tiếng nhưng cả hai không vội vàng. (Để hiểu khổ thơ: “Phong lưu rất mực hồng quần/ Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê/  Êm đềm trướng rủ màn che/  Tường đông ong bướm đi về mặc ai”)

Bản Kiều Trương Vĩnh Ký theo hướng đó viết: “Một đôi nghiêng nước nghiêng thành”. Thay vì như các bản sau : “Một hai nghiêng nước nghiêng thành”, khi chú giải, dẫn ý cổ thi Trung Hoa: “Nhất tiếu/cố khuynh thành, tái tiếu/cố khuynh quốc”. Một đôi: nghĩa là cả Kiều lẫn Vân. “Kiều càng sắc sảo, mặn mà” ý nói Kiều hơn Vân ở tài ăn nói chứ không phải hơn nhan sắc. Về nhan sắc cả hai đều nghiêng nước nghiêng thành và: “Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười”. Sắc sảo là khi phản biện, mặn mà là khi thuyết phục. Do đó cộng lại tài sắc thì Kiều có phần hơn về tài. Kim Vân Kiều Lục giảng theo nghĩa trên. (1). Kim Trọng chui qua nhà Kiều ban ngày, bức tranh cây tùng là Kiều vẽ, Kim Trọng khen và bảo Kiều đề thơ lên bản phác thảo cho toàn bích, cũng là muốn xem tài làm thơ của Kiều.
 
Khác với Kim Vân Kiều Truyện phóng tác: Kiều sinh trước thời Gia Tĩnh không rõ năm nào, quê ở Bắc Kinh, bán thân năm Gia Tĩnh 11 (1532), bán thân khoảng 15 tuổi, chỉ giống với Kim Vân Kiều Lục giá 500 xâu bạc xanh. Nhưng ban ngày Kiều qua nhà Kim Trọng, bức tranh cây Tùng là Kim Trọng vẽ, bảo Kiều đề thơ. Kim Vân Kiều Truyện phóng tác Kiều lưu lạc 16 năm đến khi đoàn tụ là năm 1548. (So với sử thì Kiều đoàn tụ trước khi Từ Hải chết 8 năm, tức năm 1556).
 
Cả hai cuốn truyện không cho ta biết Lâm Thanh là nơi nào hiện nay. Theo lý giải của Kim Vân Kiều Lục thì quê Kiều ở Lôi Châu - Quảng Đông, gần với Lâm Thanh, lưu lạc xa nhất ra hướng Bắc là Lâm Tri. Bị Hoạn Thư bắt ngược vào Vô Tích, rồi bị Bạc Hạnh bắt về Châu Thai, Triết Giang. Kim Vân Kiều Truyện thì ngược lại cho quê Kiều ở Bắc Kinh, lưu lạc dần về phía Nam, xa nhất là châu Thai, thuộc tỉnh Triết Giang. Nhưng cả hai cuốn truyện không cho ta biết Lâm Thanh là nơi nào hiện nay. Phải chăng Lâm Thanh chỉ là tên hư cấu? Vị nào biết xin chỉ giáo thêm.
 
Thiển nghĩ, theo âm cổ (không phải chữ viết) lẫn âm hiện nay tiếng Việt: Tri là biết, Thanh là âm được nghe chứ không thấy. Rất có thể cụ Nguyễn dựa vào tên Lâm Tri là nơi biết mà gợi ý hư cấu tên Lâm Thanh là nơi chỉ nghe. Có thế mới kể được công Kim Trọng chung tình cho người đi tìm 3 lần 7 lượt:
 
Biết bao công mướn của thuê
Lâm Thanh mấy độ đi về dặm khơi
Người một nơi hỏi một nơi
 
Ba con của Vương ông ai cũng được ăn học, Thúy Kiều lại giỏi soạn nhạc, làm thơ. Trong Truyện Kiều nhiều khi ta muốn biết tài làm thơ của Kiều ra sao. Ví dụ khi gặp mã Đạm Tiên:
 
Rút trâm sẵn giắt cài đầu
Vạch câu thơ vịnh bốn câu ba vần
 
Kim Vân Kiều Lục liền viết 4 câu thơ thay Thúy Kiều:
 
Tuyền hạ giai nhân tri dã vô
Hồng nhan thùy thị cánh vô phu
Lạc nhạn trầm ngư mê khách tứ
Thê lương phong nguyệt xúc nhân sầu
 
Trong khi Thanh Tâm Tài Nhân Truyện (Sau này thành Kim Vân Kiều Truyện) phóng tác là bài thơ 8 câu 4 vần. Vì vậy năm 1902, Kiều Oánh Mậu dựa vào cuốn Thanh Tâm Tài Nhân Truyện mới sửa câu thơ thứ 100 thành: “Vạch da cây vịnh tám câu bốn vần”.
 
Những dẫn chứng đôi nét trên, cho thấy rằng Kim Vân Kiều Lục chú trọng giảng thơ Truyện Kiều, lâu dần bị lầm tưởng là nguồn gốc Truyện Kiều. Thanh Tâm Tài Nhân truyện mà truyền bản Kim Vân Kiều Truyện của nó chú trọng phóng tác nên không nhất thiết giống tinh thần câu thơ Kiều. Các cuốn bị nhầm là nguồn gốc Truyện Kiều, nhưng dùng Kim Vân Kiều Lục giảng Kiều là đúng đắn, còn dùng Thanh Tâm Tài Nhân Truyện hoặc Kim Vân Kiều Truyện phóng tác đem chỉnh nguyên bản là sai lầm.
 
Cuốn Truyện Kiều của Hoàng gia nhà Nguyễn, ra đời trong khoảng 1872-1894 là cuốn đầu tiên dùng Kim Vân Kiều Lục để giải nghĩa truyện Kiều. Soạn giả cung đình mặc nhiên cho cuốn Kim Vân Kiều Lục là nguồn gốc Truyện Kiều, nên khi trích dẫn họ gọi là từ nguyên lục. Ông Abel des Michels thấy trùng tên Kim Vân Kiều, lầm sách Trung Hoa đã đành; nhưng triều đình Huế thời đó, cả Trương Minh Ký, cho đến 1900 đọc mà không thấy nó là sách của người Việt thì đúng là một điều rất lạ, trách chi các học giả đời sau.
 
Cuốn Kim Vân Kiều Lục nhiều lần trích nguyên văn các câu thơ trong Chinh Phụ Ngâm Khúc của Đặng Trần Côn, một tác phẩm nổi tiếng bậc nhất trước khi Truyện Hoa Tiên, Đoạn Trường Tân Thanh ra đời, lẽ nào các vị tiền bối trước 1900 không nhận ra. Cho nên không loại trừ thuyết âm mưu do Lê Công Y khởi xướng, tuy có phần cực đoan nhưng cũng có điều khiến ta phải suy nghĩ. Có một sự hợp tác của triều đình Huế với Pháp (theo Lê Công Y) hoặc là có một nhóm qua mặt và nhân danh triều đình Huế (theo chúng tôi) trong việc khuynh đảo nguồn gốc Truyện Kiều.
 
Trước khi cuốn Thanh Tâm Tài Nhân Truyện ra đời các học giả đã cố tình gọi Kim Vân Kiều Lục là sách của Trung Hoa. Thanh Tâm Tài Nhân truyện ra đời, được các vị tòa soạn báo Đồng Văn xem là nguồn gốc Truyện Kiều. Nhưng nó còn dấu vết mượn chi tiết của Kim Vân Kiều Lục: “Giấc mộng hoa đào”. Vì vậy chỉ trong vòng 3-5 năm, nó được hiệu chỉnh, bỏ luôn “giấc mộng hoa đào”, trở thành A.953 - Thanh Tâm Tài Tử tại Viễn Đông Bác Cổ. Đến lượt A.953 lại lộ ra nhược điểm là văn kỵ húy thời Nguyễn, nên không thể là sách cổ. Nó được hiệu chỉnh lần nữa tránh kỵ húy, lần này đổi tác giả Thanh Tâm Tài Tử thành Thanh Tâm Tài Nhân; đem in vội vàng ở Quảng Đông, dẫn tới lỗi rất nhiều ở trang đầu và trong ruột các bản in nháp. Tuy nhiên, vì lam bản (bản nguồn - NL) Thanh Tâm Tài Nhân Truyện vốn mượn nhiều chi tiết của các tác phẩm ở Đại Nam, nên dù các truyền bản đã chỉnh sửa vẫn còn sót lại những chi tiết của Kim Vân Kiều Lục, Đào Hoa Mộng Ký, Tuồng Túy Kiều.
Trong buổi giao thời Hán- Quốc ngữ, các nhà nho học ở triều đình có cả tàng thư mà còn lẫn lộn chữ “Kim Vân Kiều Lục” với “Kim Vân Kiều Truyện”, huống chi các nhà nho tài tử, các ông đồ làng, vốn là người giảng Kiều cho học trò. Lục là từ sử dụng chung cho mọi loại sách bao gồm cả sách “Truyện”, trừ thuật ngữ “ thực lục”. Thực lục là từ chỉ dành riêng cho cuốn sử một triều đại do chính sử gia triều đại đó ghi lại theo trình tự thời gian. Ví dụ: Lam Sơn Thực Lục chỉ chép việc đời Hậu Lê do Nguyễn Trãi viết. Đại Nam Thực Lục chỉ chép việc xảy ra trong nhà Nguyễn do chính quốc sử quán triều Nguyễn viết. Các loại “liệt truyện” chỉ kể tiểu sử của các nhân vật, không ghi rõ thời gian. Các sách sử chép nhiều triều đại khác nhau gọi là sử ký, quốc sử, thông sử.
Phải đến sau 1925, khi nghe ai nói Kim Vân Kiều Truyện thì người ta mới hỏi lại: – Muốn nói đến cuốn thơ hay cuốn tiểu thuyết văn xuôi? vì 2 cuốn trùng nhan. Nhưng khi nghe cuốn Hán văn Kim Vân Kiều Lục hoặc Kim Vân Kiều TruyệnThanh Tâm Tài Nhân Truyện, không ai hỏi lại, vì tưởng rằng cùng một cuốn, gọi sao cũng được. Cho nên nhiều người thời sau 1925 cũng hiểu lầm theo: Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Nhân đã có từ rất lâu. Sự hiểu lầm này được kéo dài đến 2004 khi cuốn “Nghiên cứu câu chuyện Vương Thúy Kiều” của Trần Ích Nguyên được dịch. Ông là học giả khảo sát kỹ nội dung của các văn bản Truyện Kiều. Trước đó cụ Trần Văn Giáp chủ yếu là miêu tả hình thức. Đến năm 2015 bản dịch Kim Vân Kiều Lục do Phạm Tú Châu dịch cũng đã ra đời. Nhưng đến nay đại đa số người đọc lại chưa biết những khảo sát này. Mặc khác người đã đọc nghe theo nhận định mà không chính mình so sánh kỹ tư liệu để có nhận định riêng, nên vẫn còn hiểu lầm. Vài người dẫn chứng lại bài viết của tiền bối nho học, hoặc giao thời vốn chưa từng phân biệt ba cuốn, xem là chân lý của tiền nhân, coi ý kiến người hôm nay là ếch ngồi đáy giếng!
 
 

 
2. Tầm ảnh hưởng của Kim Vân Kiều Lục
 
Về thời gian như đã nói, Kim Vân Kiều Lục song hành Truyện Kiều nhưng không rõ thời điểm cụ thể. Xét ra Kim Vân Kiều Lục mục đích là giảng nghĩa câu thơ Kiều nên nó phải có sau Truyện Kiều và trước các tác phẩm phóng tác Truyện Kiều. Do đó nhiều tác phẩm phú, thơ ngâm vịnh, chú giải Kiều, trường thi, tuồng, chèo, kịch… thỉnh thoảng phản ánh đã tham khảo Kim Vân Kiều Lục. Những tác phẩm nhắc tới Lôi Châu, hoặc “giấc mộng hoa đào”, hoặc trích thơ Kim Vân Kiều Lục thì ta biết là có tham khảo Kim Vân Kiều Lục. Ở đây có thể kể đến: Đào Hoa Mộng Ký, bản Kiều Hoàng Gia, một vở chèo khuyết danh, vở chèo của Vũ Hi Tô, cuốn cải lương của Lê Công Kiên, bản Kiều Ngô Tử Cống, bản Kiều Ngô Đê Mân, Kịch Phong Tình Lục Thúy Kiều Thật sự của Trương Minh Ký 1900… Những tác phẩm này đều ra đời trước 1920 vì viết bằng chữ Nôm. Đó là chưa kể đến các nhà chú giải như Phạm Kim Chi, Chiêm Vân Thị cũng đều nhắc tới Kim Vân Kiều Lục.

Các hiện tượng trên cho thấy Kim Vân Kiều Lục có một bề dày thời gian và bề rộng từ nam chí bắc trong văn học sử Việt Nam. Tất cả các tác giả trên lại không ai nghĩ là cuốn của Việt Nam. Phó Giáo sư tiến sĩ Phạm Tú Châu từng bóng gió: “Không khéo cuốn này mà lọt sang Trung quốc thì nghĩ nó là cổ thư Trung Hoa”. Nhưng phó Giáo sư lại không biết nó đã từng được học giả Trung Hoa Lý Trí Trung đọc và “bịa” là cuốn Vương Thúy Kiều có trong di lục Hồ Khoáng tại thư viện Bắc Kinh, là tiền thân của Kim Vân Kiều Truyện.
 
Lý Trí Trung đúng một phần: “Kim Vân Kiều Lục là tiền thân Kim Vân Kiều Truyện”. Cái sai là ông nhận bừa nó tên Vương Thúy Kiều Truyện. Thực ra sau này thẩm tra, ông không đọc bản nào cả mà chỉ đọc bản tóm tắt của ông Giản Chi, Việt Nam. Giản Chi đã tóm tắt Kim Vân Kiều Lục (2), lại “bịa” ra tên nó là Vương Thúy Kiều có trong di lục Hồ Khoáng ở thư viện Bắc Kinh. Lý Trí Trung mượn thông tin này mà xem như phát hiện của mình. Báo hại Đổng Văn Thành mừng hụt, tìm chảy máu mắt ở thư viện Bắc Kinh nhưng không tìm ra cuốn Vương Thúy Kiều mà Lý Trí Trung nói năm 1983 (3). Nói cho cùng, Kim Vân Kiều Lục ảnh hưởng tận Trung Hoa đến nay.
 
Tóm lại trước 1925, thuyết nguồn gốc Truyện Kiều từ một sách Trung Hoa là do hiểu lầm cuốn Kim Vân Kiều Lục khuyết danh của người Việt tồn tại quá lâu mà không rõ xuất xứ. Sau 1925 lại hiểu lầm là cuốn Kim Vân Kiều Truyện. Thực tế này dẫn tới nhiều chuyện hài hước trong văn học sử Việt Nam, chúng tôi sẽ nói thêm ở các bài sau – Lê Nghị
 
(Bài tiếp: Phụ lục 2, So Sánh 3 Cuốn Sách Hậu Thân Truyện Kiều Dễ Hiểu Lầm)
 
                                                 Nguyên Lạc biên tập
 
…………….
 
Ghi chú
 
– Bài viết Vương Thúy Kiều – Trong tuyển tập Ngu Sơ Tân Chí của Trương Trào (1650-1707), của Dư Hoài (1616-1696)
– Phong Tình Lục (Tình Sử) của Phùng Mộng Long: Bộ tập hợp gồm 804 câu chuyện tình trong cổ thư Trung Hoa; từ Tây Thi đến Chiêu Quân, đến Tiểu Thanh, đến Vương Thủy Kiều, Trác văn Quân Thôi Oanh Oanh … đều có đủ. Sách rất phố thông như Liêu Trai Chi Dị .
– Kịch hài = hý kịch (tuồng hát bộ Tàu) như Thu Hổ Khâu của Vương Long trước tác 1676, và Hổ phách trủy (Thi) (1707). Nguyễn Du được xem khi đi sứ sang Thanh.
Nguyễn Du đã xử dụng những văn bản nguồn trên, thêm thắt chi tiết, các nhân vật phụ như Kim Trọng, Thúc Sinh, Hoạn Thư, Thúy Vân, Vương Quan… để hư cấu, sáng tạo ra Đoạn Trường Tân Thanh / Truyện Kiều
 
Chú thích:
 
[*] Kim Vân Kiều lục – Truyện Kiều văn xuôi chữ Hán của Việt Nam – Trần Thị Kim Anh
http://www.hannom.org.vn/detail.asp?param=1513&Catid=475
 
(1) Nguyễn Du rất chú trọng đến lời ăn tiếng nói của nhân vật. ví dụ, nói về Thúy Vân:” Hoa cười ngọc nói đoan trang”. Hoạn Thư: ”Trộm nghe kẻ lớn trong nhà/ Ở vào khuôn phép nói ra mối giường” hoặc: “ Ở ăn thì nết cũng hay/ Nói điều ràng buộc thì tay cũng già”. Còn Kiều thì hết chê. Nàng đối đáp với các nhân vật rất nhanh trí, khi bài bác hoặc thuyết phục thì Kim Trọng, Sở Khanh, Thúc Sinh, Từ Hải, Hồ Tôn Hiến đều thua. Tài ăn nói Kiều chỉ thua mỗi Hoạn Thư. Từ Hải vì yêu Kiều, mong cho Kiều có cơ hội đoàn viên nên:“ Nghe lời nàng nói mặn mà/Thế công Từ đã đổi ra thế hàng”….
(2) Giản Chi nói theo Lý Văn Hùng, bịa bạn của ông ấy thấy cuốn Kim Vân Kiều truyện của Từ Vị bên Tàu bị Benoit vạch trần. Giản Chi tóm tắt Vương Thúy Kiều Truyện của ông không khác gì tóm tắt Kim Vân Kiều Lục. Cái đuôi lò ra rõ nhất là có câu đối của Kim Vân Kiều Lục:
 
Nhất song ngọc thủ thiên nhân chẩm
Bán điểm chu thần vạn khách thường
 
(Một đôi tay ngọc nghìn người gối
Nửa điểm môi son vạn khách hôn)
 
Xin tham khảo nguyên văn tóm tắt Vương Thúy Kiều của Giản Chi trong bài “Giản Chi ác quá” trang Facebook “Tình Tự Dân Tộc”, tác giả Lai Quang Nam.
https://www.facebook.com/groups/1141641829504367

(3) Trần Ích Nguyên, “Nghiên cứu câu chuyện Vương Thúy Kiều” nxb Lao Động 2004, trang 64.
 
Mời xem:
 
  - Từ Đoạn Trường Tân Thanh Đến Phát Sinh Kim Vân Kiều Truyện
http://chimvie3.free.fr/baivo/lenghi/lenghi_KimVanKieu.pdf
 
  –  200 năm, hậu thế nhớ Tố Như – Kỳ cuối: Thử ‘giải mã’ lại Truyện Kiều- Lê Nghị

https://tuoitre.vn/200-nam-hau-the-nho-to-nhu-ky-cuoi-thu-giai-ma-lai-truyen-kieu-20200916201701822.htm?fbclid=IwAR0UvQrKM5yPbCeL8XovA-jp-nkho4KmpA5r6A_jaAfFTRjJn6gi3gYVyQY

READ MORE - TRẬN CHIẾN CHƯA NGƯNG: ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH VÀ KIM VÂN KIỀU TRUYỆN # 5, PHỤ LỤC 1 – Nguyên Lạc