Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, October 20, 2025

CHUYỆN TÌNH – Thơ Lê Kim Thượng


   

Chuyện Tình   
 
1.
Nhớ ngày vừa ngỏ lời yêu
Hoa chen đua nở, cho nhiều mộng mơ
Em còn đẹp mãi trong thơ
Lời tình viết mãi, ngu ngơ dại khờ
Mắt em trong vắt ngây thơ
Nhìn nhau say đắm, Thực – Mơ giữa đờ
Dẫu mưa hay nắng vẫn cười
Mặt hoa, da phấn thắm tươi diễm kiều
Dịu dàng bóng dáng người yêu
Nắng xiên khoai chiếu liêu xiêu má đào
Môi hoa hương vị ngọt ngào
Say say men rượu Bồ Đào xứ quê
Rượu bầu cạn chén si mê
Em ngồi chuốc rượu, môi kề với nhau
Mặc cho gà gáy canh thâu
Bên nhau nói mãi những câu tự tình…
2.
Cám ơn em đã cho anh
Cuộc tình đã lỡ, đã thành hoàng hôn
Người đi trăng khuyết lại tròn
Tìm trong nỗi nhớ hao mòn phai phôi
Chỉ là riêng với anh thôi
Sông tình còn chảy, lở bồi tháng năm…
Em đi xa vắng, xa xăm
Cho anh một mảnh trăng rằm lẻ loi
Sổ lồng… con sáo có đôi
Nhớ chi tới kẻ đơn côi một mình
Ngày qua phai nhạt chuyện tình
Lòng anh vẫn nhớ bóng hình đêm đêm
Nơi này giờ đã vắng em
Úa vàng lối cỏ, ướt mèm mưa Ngâu
Em về đâu… Anh về đâu
Trăm năm Ô Thước bắc cầu… tim duyên…
       
                        Nha Trang, tháng 10. 2025
                               Lê Kim Thượng

READ MORE - CHUYỆN TÌNH – Thơ Lê Kim Thượng

ĐỌC “LỜI CA VÔ THANH” CỦA NGUYÊN BÌNH - Khê Giang

 


ĐỌC “LỜI CA VÔ THANH” CỦA NGUYÊN BÌNH

Khê Giang 

 

Đọc xong bài thơ lời ca vô thanh của Nguyên Bình, một cảm giác sâu thẳm bềnh bồng lại đến.

Bài thơ là một khúc ngợi ca trữ tình, mang đậm tính tượng trưng và siêu thực. Ngôn ngữ thơ mộng và giàu hình ảnh gợi mở một thế giới nội tâm tinh khiết, nơi cái đẹp của thiên nhiên và linh hồn con người hòa quyện làm một.

Mở đầu, “Em ôm trăng ngủ say / bằng linh hồn đêm mầu nhiệm” – hình ảnh “em” xuất hiện như một thực thể huyền diệu, tượng trưng cho thiên nhiên, cho người nữ, hay cho chính vẻ đẹp nguyên sơ của tâm hồn. Hành động “ôm trăng” là cái ôm của người hòa vào vũ trụ, còn “linh hồn đêm mầu nhiệm” gợi một không gian huyền ảo, tĩnh mà đầy năng lượng tinh thần.

Những câu thơ tiếp theo:

“vuốt từng sợi gió / tết bím cho đồi hoang rong chơi”

đưa người đọc đến một miền tưởng tượng trong trẻo và tinh khiết đến lạ thường: gió, đồi hoang, mây trời được nhân hóa qua bàn tay “em” – người sáng tạo cái đẹp, kết nối con người với thiên nhiên.

Đến đoạn giữa, thi phẩm chuyển sắc:

“bầu trời xanh tự kỉ / đánh mất những chòm sao” – hình ảnh bầu trời tự kỉ là một sáng tạo độc đáo, như phản xạ nghề nghiệp (Y khoa) tôi chợt rùng mình. Nó biểu trưng cho sự cô đơn của thời hiện đại: giữa phố thị rực rỡ, con người lại mất đi ánh sao – tức mất đi sự giao hòa, niềm tin và vẻ đẹp tự nhiên vốn có. Sự “ bắt mạch” để tìm ra những triệu chứng hiếm để gột tả, để chẩn đoán một căn chứng chia xa là rất khó mà anh đã làm được.

Phần ba của bài thơ:

“Em ruộng nương / em núi cao / cánh tay vút dài đâm nhánh / thiện lương trổ hoa”

là khúc ca về sự tái sinh của cái đẹp và lòng nhân. “Em” giờ đây hóa thân vào đất trời, thành biểu tượng của sức sống, của thiên tính nữ nuôi dưỡng và hồi sinh thế giới.

Khổ cuối khép lại bằng hình ảnh siêu hình đầy ẩn dụ:

“Em và Ta / khơi mạch nguồn nguyên thủy… / ta hát lời ca vô thanh.”

Đó là sự hợp nhất giữa “em” và “ta”, giữa con người và vũ trụ, trong cõi tĩnh lặng của tâm linh. “Lời ca vô thanh” là tiếng nói vượt trên ngôn ngữ – tiếng nói của tâm hồn đã đạt tới hòa điệu tuyệt đối.

Ở góc nhìn tổng thể, “LỜI CA VÔ THANH” là một bản giao hưởng của hồn nhiên và triết lý, nơi Nguyên Bình khắc họa vẻ đẹp tinh thần thuần khiết trong thế giới đầy biến động. Ngôn ngữ giàu nhạc tính, hình tượng gợi cảm và tầng ý nghĩa sâu sắc đã làm nên sức ngân vang lặng lẽ nhưng da diết của bài thơ.

 

LỜI CA VÔ THANH

Em ôm trăng ngủ say

bằng linh hồn đêm mầu nhiệm

vuốt từng sợi gió

tết bím cho đồi hoang rong chơi.

Em kéo mây xa khơi

điểm tô mái nhà phố thị

bầu trời xanh tự kỉ

đánh mất những chòm sao.

Em ruộng nương

em núi cao

cánh tay vút dài đâm nhánh

thiện lương trổ hoa.

Em và Ta

khơi mạch nguồn nguyên thủy

em đá lát lòng thung

rêu xanh mọc rễ

ta hát lời ca vô thanh.

 

READ MORE - ĐỌC “LỜI CA VÔ THANH” CỦA NGUYÊN BÌNH - Khê Giang