Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 26, 2012

NỤ HÔN ĐẦU, TÌNH YÊU CUỐI - Trạch An – Trần Hữu Hội

                                                                                                                  .
                Hóa mừng đến run rẩy khi thấy hàng chè tàu vào nhà Hạnh không thay đổi. Từ bến xe đi bộ dọc theo con đường Chi Lăng cũ, hai bên đổi khác như mình đã đi lộn đường, nhầm con phố nào xa lạ!
                Hóa nhớ lại cái ngày anh đứng trân nhìn thầy Giám học trường thông báo: “Em không đủ tuổi hoản dịch để hoàn thành năm học, Hóa à!”
                Hóa bàng hoàng, anh không hề lo lắng hay sợ hải chuyện phải nhập ngủ, nhưng hình ảnh Hạnh với đôi mắt buồn u uất mổi lần hai đứa tình cờ nói đên chuyện phải chia tay một ngày nào đó, khi anh phải lên đường nhập ngũ.
                Hồi ở quê lên tỉnh, anh không ngờ mất hai năm học vì hoàn cảnh nông thôn lại đưa đến hậu quả tai hại này, cha anh cũng không ngờ. Cứ cắm cúi học cho giỏi vào vì so với các bạn cùng lớp, anh hơn hẳn họ cái đầu về chiều cao và hơn hai tuổi tính theo năm sinh!
               Thế là chia tay. Ngày hôm ấy Hạnh thẫn thờ như kẻ mất hồn, u sầu như một thiếu phụ đã thực sự mất chồng tuy rằng cả hai chưa hề thề thốt với nhau đều gì và trên người anh vẫn còn bộ đồ thư sinh, áo sơ mi màu nâu và chiếc quần xanh đen, đồng phục của trường Nông Lâm Súc.
                 Hóa rụt rè tằng hắng khi vào sâu trong ngõ, có tiếng ai đó hỏi vọng ra:
                 - Ai rứa hè, anh tìm ai?
                 - Phải đây là nhà Hạnh không cô?
                 - Anh ở mô? Chắc lâu rồi không về Huế hay răng mà chừ hỏi Hạnh?
                 Một cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng ngực làm anh ngộp thở:
                 - Dạ lâu rồi bác à, 18 năm, anh nhẩm thầm, Hạnh còn ở đây không ạ?
                 - Quen biết ra răng, đi vô nhà rồi nói chuyện.
                 Hóa theo người đàn bà vào nhà, ngập ngừng từng bước chân, căn nhà vẫn như những ngày anh còn trọ học, nhưng lạnh lẽo hơn, trống vắng hơn, làm anh linh cảm một sự mất mát nào đó đã xãy đến cho căn nhà! Vóc dáng và gương mặt người đàn bà gợi cho anh nhớ đến một ai đó quen nhưng không tài nào xác định được. Mẹ của Hạnh thì chắc chắn không phải, nhưng vẫn có nét hao hao.
                  - Ngồi đây đi, anh là ai, ở mô?
                  - Dì Thuận! Hóa như hét lên khi nghe lại giọng nói, Phải dì Thuận không dì ?
                  - Ôi chao, mệ nội mi, thằng Hóa!
                  - Con đây dì, Hóa bật dậy, Dì Cãnh mô rồi dì?
                  Người đàn bà nghẹn ngào, nước mắt tuôn ra từ hai hốc mắt sâu, đỏ hoe:
- Chết hết rồi mi ơi!
                  Quá hoảng hốt, Hóa bật dậy:
-         Cả nhà à dì, Hạnh, Chanh, Chương …cũng rứa à?
               -  Ừ, nhà đi kinh tế mới lên Ban Mê Thuột, thằng Chương chết vì cuốc trúng lựu đạn, Dì chết vì sốt rét, con Hạnh lấy chồng, chết khi sinh đứa con đầu ! Còn chắc con Chanh  mà chừ không ai biết hắn ở mô !
                  Dì Thuận ngừng khóc, kéo chiếc khăn vắt trên vai lau mặt:
                  - Tau không cho hắn đi lên côi nớ, hắn nói là: “Thằng Chương ghiền xì ke, bắt lên bắt xuống, lên côi nớ họa may hắn cai được! Với lại cả nhà ngồi không lấy chi mà ăn, không vốn không liếng, chiêu yếu cả!”
            Hóa chới với như rơi vào một cõi xa xăm nào, bềnh bồng, dập dềnh với những tiếng la loạn hỗn độn! Hồi lâu, anh mới hỏi được một câu:
                   - Rứa chừ dì ở với ai?
                  - Thằng Danh chết năm 72 khi mới ra trường, dượng buồn rầu, cũng chết  theo hắn năm 78, con Vân lấy chồng vô Nam, chừ dì ở với con Tý, hắn đi bán rau muống tối mới về !
                   Ôi bao mất mát! Hóa gục đầu khóc rưng rức. Bao năm mong đợi một ngày về, nơi không là quê hương nhưng lại là chốn đã cho anh nhiều tháng ngày đẹp nhất với những kỷ niệm êm đềm thủa thành niên, anh đâu ngờ lần ra đi ấy là lần cuối cùng, đễ không bao giờ còn gặp lại Hạnh, gặp lại người con gái đã ban cho anh nụ hôn đầu đời và những giây phút ngọt ngào đằm thắm, thơ ngây!

                                                       *

                   Ngày ây, ở Quảng Trị mà tình chuyện vào trọ học ở Huế chỉ những nhà giàu mới dám nghĩ đến. Nhà Hóa không giàu, nhưng không còn cách nào khác, anh vào Huế thi vô Trường Nông Lâm Súc, hy vọng đủ tuổi để học xong lớp đệ nhất, vì trường này hoản thêm cho học sinh một măn.
                   Dì Thuận ngày đó ở cùng xóm với gia đình Hóa, có đứa con trai là bạn của anh. Danh, học hơn Hóa một lớp, cũng Trường Nông Lâm Súc Huế, chính Danh đã bày cho Hóa vào trường này. Hè năm đó anh thi vào lớp 10, cùng trọ nhà dì của Danh ở Gia Hội, dì Cảnh.
                   Những ngày đầu rụt rè của cậu học trò ở trọ qua nhanh nhờ sự cởi mở, dạn dĩ của hai cô con gái nhà dì Cảnh. Hạnh và Chanh xem Hóa như người thân. Những tối xem phim ở rạp Châu Tinh, Hưng Đạo, về khuya, co ro vì cái rét. Hạnh ôm lấy tay anh đi sát vào nhau và cố ý chậm hơn mọi người, Hóa cảm thấy mình chơi vơi trong hạnh phúc, cậu học trò xa nhà quên đi những lo âu…
                   Một năm trôi qua, ba tháng hè đằng đẵng là ba tháng nhớ nhung, quay quắt, của cả hai. Ngày trở lại Huế tựu trường chao ôi là hạnh phúc, không phải vì anh lên lớp 11 mà chính là sự trưởng thành trong con người cậu trai học trò và sự chín muồi của tuổi xuân nơi Hạnh. Ngôi mộ cổ bằng đá ong sần sùi lại là nơi cho anh phút giây đắm say hạnh phúc một đêm hè!
                   - Làm chi ngoài nớ mà đen rứa?
                   - Gió Nam và gió Lào thổi khô hết có chừa ai mô! Đen lắm à?
                   - Ừ, Nhớ Hạnh không?
                   Hóa bóp bàn tay nhỏ nhắn của Hạnh như để bù vào nỗi nhớ từng phút, từng ngày…Hóa không tìm ra được ngôn từ nào để diễn đạt hết nổi nhớ nhung của anh, trong ba tháng qua, Hóa không nói vì tim anh như muốn chảy tan vì một cảm giác ngọt ngào trong giọng nói trong trẻo vui tươi của Hạnh.
- Nhớ không ?
                   - Nhớ, nhớ lắm!
                  Tình cảm lên ngôi, Hóa choàng tay ôm lấy vai Hạnh, run rẩy đặt lên đôi môi Hanh nụ hôn đầu đời, vụng về nhưng ngọt ngào, say đắm!
                  Đêm hôm đó, trong cùng một nhà, có hai tâm hồn thơ trẻ nằm thao thức nhớ nhung và thèm khát được gần nhau!
                  Giữa niên khóa ấy có lệnh đôn quân và sự xuất hiện của thầy Giám học. Anh quay về nhà chuẩn bị nhập ngũ….Rồi biến cố 72, chưa kịp tìm về thì 75 đến ! Lao đao mưu sinh cùng gia đình lúc này đã vào Nam, Hóa vẫn không hiểu sao số phận đẩy đưa anh trôi nổi mải cho đến hôm nay, 18 năm, bao nhớ nhung nghi hoặc, bao hy vọng mong chờ một ngày có điều kiện về tìm lại Hạnh. Tuổi xuân trôi đi trong các nông trường, công trường, những cánh rừng âm u ngùn ngụt khói của rẩy nương và những hầm than …
                   Thời gian qua mau đem theo những đổi thay không ngờ!
                   Hóa gần như tuyệt vọng.

                                                       *
                  
                    Đêm sập xuống như bức màn đen  phủ trong lòng Hóa, anh lửng thững bước chầm chậm  ra ngôi mộ đá ong, ngồi chỗ bờ thành ngày nào hai đứa cùng ngồi, anh vẫn còn hình dung rõ ràng hình ảnh Hạnh, nụ hôn ngọt ngào khi môi chạm môi…
                    Hạnh ơi, sao không chờ nhau hả Hạnh ?
                    Nước mắt Hóa cứ tuôn ra như một chú bé thơ, đôi vai rung lên theo từng tiếng nấc nghẹn ngào! Sự hối hận dày vò làm tim anh nhói lên, sao không tìm cách quay về sớm hơn nhỉ!
                   Có tiếng bước chân thật khẻ đến bên Hóa, anh nhìn lên, Tý dứng bên anh. Gương mặt ngày nào bé dại đã đổi thay thành một thiếu phụ đẹp dịu dàng, Tý nhìn anh không nói, trong đầu Hóa lóe lên một câu hỏi bất ngờ “Sao chị em bạn dì lại giống nhau vậy nhỉ?” Anh buột miệng gọi tên như ngày xưa thường gọi khi Tý còn bé .
                  -Tý !?
                  - Mạ nói anh vô ăn cơm. Răng anh không đi luôn đi mà về mần chi ?!
                  Hóa nắm tay Tý:
   -Tý cũng trách anh à? Anh khổ quá mà Tý !
                  -Thôi vô ăn kẻo mạ chờ !
                  Buông bàn tay hơi thô cứng, Hóa đứng dậy cùng Tý vào nhà. Ngọn đèn diện vàng vỏ soi bóng dì Thuận nghiêng nghiêng cô độc làm Hóa như ở trong một cõi mơ hồ ! Mâm cơm don sẵn cũng đơn sơ như khung cảnh buồn bã của mất mát, đau thương…
                   -Mi có nhớ mặt hắn không Hóa?
                   -Tý à, con nhớ chớ.
                   -Bựa ni đừng kêu hắn bằng Tý nữa, giấy khai sinh hắn tên Trâm, mi kêu Tý hắn ghét lắm!
                   -Dạ, con thì ưng gọi Tý như ngày xưa cho thân mật, mà vui nữa dì ạ,
                   Anh nhìn qua Tý, Tý cười, gương mặt giờ đẹp và càng giống Hạnh hơn làm Hóa bối rối,
                   -Ưng rứa thì cứ kêu rứa, chết ai mô mà sợ! Tý nói, giọng nói vui hơn lên với nụ cười vô tư.
          
                                                               *
                 
                    Ngày ấy, khi còn ở Quảng Trị, nhà không xa nhau là mấy nên Hóa và Danh thường đến nhà nhau nằm nghe nhạc, chuyện trò hàng buổi. Hóa qua nhà Danh thường hơn, sau lưng nhà Danh có một ngôi mộ hoang, lâu lâu ngày rằm, Dì Thuận, mạ Danh thắp nhang với một dĩa trái cây đơn sơ…Nơi đây cũng là nơi hai đứa thường ôm đàn hát những ca khúc của TCS, Ngô thụy Miên và tiền chiến…
                   Tý là thứ tư trong nhà, hồi ấy, nhà có bán một cái quán nho nhỏ, Tý đi học về là trông quán giúp mạ. Cô bé còn nhỏ và mau miệng nên lắm lúc nói năng ngây ngô…Hóa nhớ có lần ngồi cả nhà, dì Thuận hỏi vui:
                   -Hóa, mi với thằng Dương lớn cả rồi, răng không thấy bồ bịch chi cả, cứ đeo nhau hoài rứa?
                   -Dạ, có ai ưng mô dì!
                   -Bây kén quá chớ con gái chán chi!?
                   -Không biết ưng ai dì ạ!
                   Tý ngồi nghe, còn nhỏ lắm, vọt miệng nói làm ai cũng phì cười:
                   -Ưng em đây cũng được nì! Ngày mô cũng xin: “Cho anh hai điếu Ruby Tý, cho anh ca nước đá Tý…, khi mô cũng cho, rứa mà không ưng người ta!!!
                    Năm tháng qua đi với những xáo trộn khôn lường!
                   Anh nhớ lại lúc chiều tối, khi anh nắm bàn tay Tý hơi thô sần vì ngâm nước và cắt rau muống. Giọng nói trong trẻo ngây thơ ngày xưa và trách hờn hôm nay: “Ưng em đây cũng được nì…”. “Răng anh không đi luôn mà về mần chi?! “
                    -Mi không dẫn thằng Hóa đi chơi à Trâm, lâu rồi bữa ni hắn mới về có biết chi Huế mô, đễ đó mạ dọn cho. Dì Thuận nói sau bữa ăn, không khí không còn u ám  như khi mới ngồi vào bàn !
                  Tý nhìn Hóa, anh hơi bối rối vì ánh mắt dịu dàng:
                  -Hai quán cà phê Sương Lan và Dạ Thảo còn không Tý?
                  -Còn, mà không đẹp như trước mô, bỏ nhạc chi không à!
                  -Kệ, mình ra đó ngồi đi Tý, ngày xưa anh và Danh ngồi triền miên ở đó, chừ thấy nhớ…
                 
                                                            *

                   Hoa sứ rụng trắng ngôi mộ cổ và ven đường, quán ngày xưa không còn thú vị vì ồn ào những chuyện làm ăn, đèn sáng trưng, có cả những bàn mang rượu từ ngoài vào, khách khứa huyên thuyên.
                   Hóa và Tý lang thang một quãng ngắn đọc đường Chi Lăng cũ rồi quay về, anh nhớ Hạnh, nhớ đôi tay Hạnh quấn lấy cánh tay anh ngày xưa, bất giác, anh nắm bàn tay Tý…
                  -Răng không lấy chồng?
                  -Không ai ưa mà cũng không ưa ai!
                  -Có nhớ hồi nhỏ nói gì không?
                  -Nhớ chớ, nhưng chừ lớn hết rồi!
                  Hóa vòng tay ghì Tý vào lòng, Tý đặt hai bàn tay vào ngực anh, ngước mắt nhìn Hóa đợi chờ…Nồng nàn, Hóa đặt lên môi Tý nụ hôn dài, ngọt ngào và ấm áp. Tiếng ve râm ran trong tĩnh lặng êm đềm và mùi hoa sứ dịu dàng…Những nụ hôn nối tiếp trong hạnh phúc chơi vơi…
                  -Tý có vô Nam cùng anh không?
                  -Mạ đi thì …đi.
                  -Mình đưa mạ vô luôn.
                  -Anh có muốn lên Ban Mê Thuột tìm thăm mộ Hạnh không?
                  -Vô trong đó ổn định rồi mình cùng đi nghe Tý.
                  -Dạ, anh tính khi mô đi?
                  -Mai đi thăm mộ anh Dương, rồi chuẩn bị…Nhưng mình không tổ chức đám cưới à?
                  -Khỏi, bà con có ai mô mà bày vẽ!
                  -Em có buồn không?
                  -Không, lâu ni em chờ anh!!!
                  Hóa nghèn nghẹn trong cổ, anh muốn nói gì đó với Tý nhưng đôi tay anh lại ghì Tý mạnh hơn, một nụ hôn tưởng chừng bất tận, bù đắp cho những tháng năm dài cô độc,  thay cho  những ngôn từ vô nghĩa !
                  Đêm ngọt ngào với những nụ hôn và mùi hoa sứ!

                                                         
                                                              Tháng VIV- 2012
READ MORE - NỤ HÔN ĐẦU, TÌNH YÊU CUỐI - Trạch An – Trần Hữu Hội

HOA DẺ THƠM HƯƠNG - Ngô Diệu Hằng

 
Nhã và Thi chơi thân với nhau từ bé. Cha mẹ vào Nam làm ăn, Thi sống cùng cậu mợ.

  Thi rất yêu hoa dẻ. Cứ mỗi độ hoa dẻ ngả sắc vàng ửng là Nhã lại hái mang đến cho Thi. Cô bé vừa treo chúng lên tủ sách, vừa ép vào cuốn sổ thơ vài cánh nhỏ. Thi thường hay nhẩm đi nhẩm lại câu thơ của một nhà thơ nào đó: “Mùi hương mật lẫn mùi hương cỏ đắng – Bay thì thào trong không gian xanh”. Trong suy nghĩ của Thi, cô bé coi hoa dẻ là loài hoa đẹp nhất, giản dị và hiền hòa nhất. Hoa dẻ không sặc sỡ, không nổi bật nhưng sẽ không một ai có thể vô tình đi qua mà không đưa mắt tìm kiếm khi nghe mùi hương dịu dàng của cây hoa dẻ nào đó bên đường. Dường như con người Thi cũng thế - khiêm nhường và lặng lẽ nhưng luôn để lại cái gì đó sâu sắc trong lòng mọi người.

  Sau khi tốt nghiệp, Thi chuyển vào Đăk Lăk sống cùng mẹ. Cô thi đỗ vào trường Đại học Tây Nguyên, chuyên ngành sư phạm văn như ước muốn của cô. Còn Nhã thì trượt Đại học và đi học lái xe. Dù ở cách xa nhưng Nhã và Thi vẫn thường xuyên liên lạc và tình bạn của họ vẫn tươi đẹp như ngày nào.

  Về phần Thi, dường như con đường đi đầy chông gai đã làm cho đôi chân của cô bé yếu ớt ngày nào trở nên cứng cáp hơn. Ông Hùng bỏ đi theo người đàn bà khác, chỉ để lại cho mẹ con Thi căn nhà gỗ tạm bợ và một phần đất trồng vườn. Để đỡ đần cho mẹ, Thi vào ở ký túc xá và ngày ngày đi làm thêm ngoài giờ học. Dù vất vả thế nào đi nữa Thi vẫn luôn từ chối sự giúp đỡ của Nhã cũng như cậu mợ. Thi lặng lẽ và luôn cố gắng, cố gắng hết mình học tập và kiếm tiền trang trải cuộc sống. Nhưng rồi đến một ngày, cô sinh viên năm ba phát hiện mình bị u não. Cả bầu trời như đang sập xuống...

  Đến bây giờ trong đầu Nhã vẫn còn văng vẳng những lời của bác sĩ như lời tuyên án của tử thần trước giờ hành hình:

- Như gia đình đã biết, bệnh nhân bị u não ác tính giai đoạn cuối. Nếu phẫu thuật thành công thì có thể giúp bệnh nhân kéo dài thời gian sống thêm một vài năm. Tuy nhiên, trong trường hợp này chúng tôi khuyên gia đình nên suy nghĩ thật kỷ bởi vì cơ hội thành công là rất mong manh trong khi chi phí lại rất tốn kém.
  Nghe xong, không một ai có đủ dũng khí để nói với Thi điều đó. Gia đình đành đánh cuộc vận may và chiều hôm đó Thi nhập viện, chờ vài ngày sau phẫu thuật. Nhã ở bên Thi cả ngày lẫn đêm, chứng kiến người mình yêu phải vật vã chiến đấu với từng cơn động kinh thật đáng sợ, đôi khi còn không nhận ra cả người thân. Nhã nhận ra một điều, tình bạn quá trong sáng giữa hai người đã khiến anh chưa bao giờ dám nói ra tình cảm thực sự của mình giành cho Thi. Vậy mà giờ đây Thi nằm trên giường bệnh như ngọn nến leo lắt trước gió, không biết sẽ bị thổi tắt lúc nào. Nhã cứ nắm lấy tay Thi, kể cho Thi nghe về những thay đổi ở quê nhà, về bạn bè cùng trang lứa, và cả cây hoa dẻ hai đứa trồng ở góc vườn nhà anh…

  Bà Hạnh tìm đến người chồng cũ cậy nhờ sự giúp đỡ. Ông Hùng cũng tỏ ra hết sức lo lắng và đã đến thăm con gái. Nhìn thấy người cha mà bấy lâu mong nhớ, giờ đây Thi bỗng nhiên sợ hãi hét lên “Kẻ xấu! Kẻ xấu!” rồi níu lấy áo Nhã.

  Một lần ông Hùng tưởng Thi đã ngủ, ông ta nói với bà Hạnh:

- Tôi sẽ hỗ trợ chi phí cho con Thi phẫu thuật, mặc dầu tôi e cũng không hy vọng gì mấy đâu. Nhưng tôi phải nói trước với bà là sau này mà con Thi chết, tôi sẽ bán thận của nó để trả lại số tiền phẩu thuật tôi bỏ ra. Bà cũng biết mà, tôi có giàu có gì đâu, lại còn vợ con tôi nữa.

  Nghe được những lời ấy của người cha đã từng sinh ra mình, răng cắn chặt môi mà nước mắt Thi chảy dài. Thi một mực đòi ra viện không phẫu thuật nữa, một phần vì điều kiện gia đình, một phần vì Thi sợ rằng sau ca phẫu thuật cô sẽ không bao giờ tỉnh lại.

  Rồi một hôm Thi gặp Như, một cô bé người Tây Nguyên 16 tuổi dễ thương, hiền lành. Đôi mắt sáng hồn nhiên và nụ cười tươi luôn thường trực trên môi của cô bé đã làm cho Thi ấn tượng mạnh mẽ. Mẹ cô bé cho Thi xem tấm ảnh em chụp lúc đang nhận giấy khen ở trường. Người trong hình là một cô học trò nhỏ nhắn, xinh xắn khác hẳn với cô bé đang ở trước mặt cô. Như bị suy thận nặng, toàn thân thể phù lên. Vì gia đình qúa nghèo, cha mẹ em chưa thể ghép thận cho em được. Thi thấy khâm phục em bé người dân tộc kia. Từ lúc gặp Như, chưa một lần Thi thấy em khóc dù có đau đến mấy. Như luôn cười và động viên ba mẹ, thậm chí còn trò chuyện với Thi, thích thú kể cho Thi nghe về những câu chuyện ở lớp, ở trường những ngày em đi học. Nhìn thấy ánh mắt như đang cười của cô bé lúc em kể về những ngày tháng được đến trường, Thi cảm nhận thấy một sức sống mãnh liệt trong em, một niềm khao khát được tiếp tục sống, tiếp tục đến lớp. Những lúc ấy Thi thấy mình thật yếu đuối, không bằng cả em bé kia. Thế rồi Thi yêu cầu bác sĩ xét nghiệm xem cô có thể hiến thận cho Như hay không.

  Thật may mắn khi nghe bác sĩ cho biết giữa hai người có sự hòa hợp HLA (nghĩa là tỉ lệ tương thích giữa thận của người nhận và người cho). Mặc dù ai cũng đang đau khổ, rối bời nhưng mọi người tôn trọng quyết định của Thi:

- Thưa bác sĩ! Nếu ca phẫu thuật không thành công, cháu xin được tặng hai quả thận của mình cho Như. Còn nếu may mắn còn sống thêm vài năm nữa cháu cũng muốn bác sĩ giúp đỡ để ghép một quả thận của cháu cho em ấy.

  Mọi người cảm động trước hai số phận mỏng manh, leo lắt trong bàn tay tử thần đang cố tựa vào nhau để tiếp tục chiến đấu giành giật sự sống.

  Bệnh viện Chợ Rẫy, đúng 8 giờ sáng, ca phẩu thuật bắt đầu. Trước khi vào phòng mổ Thi trông rất tỉnh táo. Cô nhìn tất cả mọi người với một nụ cười đã chờ sẵn trên môi. Thi nắm tay Nhã, cố gắng nói thật to để che giấu đi giọng nói rung rung, yếu ớt của mình:

- Nhã đừng có lo. Thi vào rồi sẽ lại ra ngay mà. Phải ra để còn về chăm sóc cây hoa dẻ của tụi mình nữa chứ. Nhưng nếu lỡ Thi không có ra nữa, thì… Thi nhờ Nhã chăm sóc mẹ dùm Thi được không? Còn nữa, sau này hãy đưa Thi đến một nơi thật nhiều hoa dẻ để Thi được nhìn ngắm và ngửi mùi hoa dẻ nghe Nhã!

- Không sao đâu Thi ơi! Thi phải cố lên. Vài bữa nữa Nhã đưa Thi về quê, chúng mình sẽ đi hái hoa dẻ. Dạo này hoa dẻ nở đầy rừng, thơm lắm!

  Rồi Thi sờ lên bàn tay gầy guộc của mẹ:

- Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ lắm! Thực sự con gái mẹ chưa một lần lau chân, chưa một lần đút cháo cho mẹ như những ngày qua mẹ đã chăm sóc con. Con sẽ sớm khỏe thôi. Mẹ gắng ăn uống một chút đi mẹ nhé!

  Bảy giờ đồng hồ dài dằng dặc như có lửa đốt trong lòng, mọi người thấp thỏm chờ đợi. Thế nhưng, không một chút xót thương, bàn tay tử thần rốt cuộc cũng mang Thi đi mãi mãi.

  Một năm đã trôi qua, ngày này năm ngoái Nhã đã đưa Thi về lại nơi chôn nhau cắt rốn. Mộ Thi nằm bên một đồi sim, nơi có rất nhiều hoa dẻ cứ hè đến lại tỏa hương thơm ngát.

  Sáng nay Như cũng cùng cha mẹ về thăm mộ Thi, vị ân nhân đã sinh ra em lần nữa. Như giờ đây hoàn toàn khỏe mạnh và còn học rất giỏi. Nhìn thấy Như, Nhã bỗng nhiên nhìn thấy hình ảnh của Thi trở về, cứ như thể Thi đang cười với anh, một nụ cười nhân hậu, ấm áp.

  Bên cạnh mộ Thi, những chùm hoa dẻ cứ đung đưa như bàn tay thiếu nữ thon dài vuốt nhẹ vào làn gió mát lành, làm tỏa ra hương thơm dịu dàng, thoang thoảng bay giữa núi rừng ngây ngất nắng chiều…

NGÔ DIỆU HẰNG












READ MORE - HOA DẺ THƠM HƯƠNG - Ngô Diệu Hằng

HOÀI NIỆM THU - Hoàng Đình Chiến

                               
                                                                                         
                    Ta chẳng chờ chẳng đợi
                           Bỗng dưng nhớ người dưng
                           Nôn nao đến vô chừng
                           Giọt nắng vàng trong cỏ

                           Lá vàng rơi vàng ngõ
                           Mây trắng bay trắng trời
                           Tiếng gió nghe vời vợi
                           Dường như đời thinh không?

                           Bến vắng nửa dòng sông
                           Trơ con sào đứng đợi
                           Trăng thu vàng rười rượi
                           Lẻ loi treo lưng trời.

                           Ta dùng dằng chờ đợi
                           Lá đỏ bàng Phương Nam
                           Rắc một chút nắng vàng
                           Se se Thu Hà Nội.

Thu 2008
Hoàng Đình Chiến
hoangdinhchien48@yahoo.com

                                                                               
                                                                                                              

 









READ MORE - HOÀI NIỆM THU - Hoàng Đình Chiến