Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, January 19, 2023

LƯU BỊ TAM CỐ THẢO LƯ – Tạp ghi và phiếm luận của Chu Vương Miện



Theo như lời dặn dò cuả Từ Thứ Đan Phúc lúc từ biệt ra đi và lời khuyên bảo của Tư Mã Thuỷ Kính tiên sinh, Lưu Dự Châu cùng hai em kết nghiã là Quan Vân Trường và Trương Dục Đức ba người, ba ngựa lên đồi Long Trung để cầu Khổng Minh Gia cát Lượng. Trời muà đông, gió thổi như cắt thịt, tuyết bay lả tả trên vòm trời như những chiếc lông ngỗng, mây xám xịt. Ba vị Lưu Quan Trương hỏi thăm nhà. Tới nơi thì trước sau cửa đóng then cài, ngay cái quả nắm mở cửa thì treo một miếng bìa cứng đề vỏn vẹn hai chữ “đi vắng”. 

Ba anh em tự động rút lui, đi khoảng trăm trượng đến một góc đồi, thì thấy một tiên sinh, phong thái phiêu hốt từ từ trong đó đi ra. Lưu Bị bèn xuống ngưạ vái dài chào:
- Tiên sinh có phải là Khổng Minh Gia Cát Lượng?
- Tại hạ là bạn cuả Khổng Minh, tên là Thôi Châu Bình người ở vùng Bắc Lăng cũng gần đây thôi. Sứ quân có lẽ kiếm Gia Cát huynh vì công vụ?
 
Hai người bèn ngồi xuống tảng đá gần đó nói chuyện, còn Quan và Trương thì đứng hầu đằng sau. Lưu Huyền Đức nói:
- Lưu Mỗ là hậu duệ cuả Trung Sơn Tĩnh Vương nhà Đại Hán, hoàn cảnh đất nước bây giờ đại loạn, nay đến cầu kiến tiên sinh Khổng Minh về giúp dật.
 
Thì Thôi Châu Bình phân tích như sau:
 
- Nhân tình thế thái và các triều đại tuy không phải là toán học, cơ học, nhưng vô hình chung là có một định luật. Nước có khi mạnh khi ròng, ngườii có lúc già lúc trẻ, triều đại có khi thịnh khi suy nhưng tương đối có thời gian. Nhà Tây Hán cuả Lưu Bang cường thịnh được 200 năm thì suy vi. Vương Mãng làm loạn cướp ngôi, là từ bình tới loạn. Sau đó thì Hán Quang Vũ dẹp Vương Mãng lập lên nhà Đông Hán, từ loạn tơí trị. Nhà Đông Hán kéo dài tới nay gần 200 năm, bây giờ bắt đầu suy vi, lại là từ trị tới loạn, từ đó tới giờ mới khoảng 5 năm. Thời gian quá ngắn để chuyển từ Loạn qua Trị, dù tài cán đến mức nào đi chăng nưã cũng không thể  xoay chuyển càn khôn mau chóng lại cho được kể cả Khổng Minh Gia Cát Lượng?
- Vậy kính mong tiên sinh về Tân Dã giúp cho kẻ hèn này một tay một chân?
- Ta ấy à? Ta chỉ là một gã hủ nho xó núi, toàn nói phét nói lác cho nó đã cái miệng thôi! Không làm được trò trống gì đâu? Vậy không nên làm mất thì giờ quí báu cuả sứ quân. Theo tại hạ thì khoảng nửa tháng nữa thì Gia Cát Khổng Minh mới về.
 
Đoạn chia tay, Trương Phi bàn thêm:
- Gia Cát thì không gặp, lại gặp cái thằng lẻo mép, nói ba lăng nhăng, bốn lăng nhăng chả ra làm sao?
 
Lưu Bị chặn họng:
- Nói được như lão cũng không phải là ai cũng có trình độ nói ba lăng nhăng được như vậy đâu?
 

Nghỉ ngơi một tuần, ba ngươì lại đi nữa, mưa tuyết lai rai, trời lạnh kinh khủng. Ba ngườì đi bộ, gần đến chân đồi thì ghé vào quán rượu làm vài ly xay chừng cho đỡ lạnh. Vào thì gặp hai tiên sinh, hình dung tiêu sái, đang ngồi ngâm thơ và cùng cười toáng cả lên với nhau. 

Lưu Bị xá một cái và hỏi:
- Trong hai vị có vị nào là Khổng Minh Gia Cát Lượng chăng?
 
Hai vị tiên sinh mời ba anh em Lưu, Quan, Trương ngồi an vị đâu đó và nói rằng:
- Tại hạ là Thạch Quảng Nguyên người Dĩnh Châu, còn đây là Mạnh Công Uy, người Nhữ Nam cũng đều là bạn thâm giao với Gia Cát Khổng Minh cả. Lúc nẫy chúng tôi có tới nhà cuả Khổng huynh, nhưng tiên sinh đi xa chưa về, mà trời lạnh quá, đành vào quán kiếm chén. Không ngờ lại gặp sứ quân tới đây,  âu cũng là vạn hạnh cho anh  em chúng tôi.
- Nếu hai tiên sinh nhàn nhã ở không thì về thành Tân Dã dậy bảo cho Bị này (ổn định thiên hạ) thì quí lắm.
 
Hai tiên sinh cùng loạt đứng dậy xá dài:
- Bọn lão phu là thứ quê mùa, làm sao mà giúp sứ quân làm việc lớn thiên hạ được. Chắc chỉ có Khổng Minh giúp được mà thôi. Xin sứ quân đừng nói thêm phí lời.
 
Nói xong hai tiên sinh biến mất. Lưu, Quan, Trương lại nhắm nhà cuả Khổng Minh mà tiến tới, gặp ngay một người. Người này lại là Gia Cát Quân em út cuả Khổng Minh. Lưu Bị mượn giấy bút viết đôi giòng và lấy hẹn một ngày đẹp trời sẽ trở lại. Vừa đi được một thôi đường, thì thấy một lão tiên sinh đầu đội mũ len, choàng áo lông cừu, cưỡi trên lưng lừa đi tới. 

Lưu Bị chắp tay xá và nói:
- Chắc tiên sinh là Khổng Minh ? Ông già vội vàng xuống lừa, chắp tay xá lại, thì ngay lúc đó Gia cát Quân đứng đằng sau la lớn lên rằng:
- Đây là Hoàng Thừa Ngạn, nhạc trượng cuả anh tôi Khổng Minh đó.
 
*

Khổng Minh trải tấm bản đồ bằng giấy bồi Trung Quốc ra bàn rồi lấy tay chỉ:
- Cái thế chia ba chân vạc tuy có hé mở ra, nhưng phải thiệt là chân mệnh thiên tử mớí tranh lại được thiên cơ này. Tào Tháo tuy là gian hùng, tham công tham việc, nhưng cũng là một thứ đại anh hùng hào kiệt, ổn định lại triều cương, vẫn tôn phù Hán thất, cai quản 6 phần đất nước thịnh vượng trù phú giầu có. 

Phiá Tây Lương cuả Mã Đằng, Hàn Toại một phần tự trị. Còn lại hiện giờ thì còn ba phần, Tôn Quyền ổn định 1 phần ½ là từ Hồ Nam và một nửa Kinh Châu. 

Phần tướng quân là ½ Kinh Châu và trọn Ích Châu “Tứ xuyên”?
- Đó là mơ hay thực, quân số cuả Bị hiện giờ ở Tân Dã chỉ có trên dưới ba ngàn, tiên sinh nói làm Dự Châu này hoang mang lắm!
- Cái chuyện làm chủ một phần đất nước thì không lấy gì làm khó. 

Ngày xưa Lưu Bang Hán Cao Tổ vào sinh ra tử cũng chỉ được Tây Sở bá vương Hạng Vũ phong cho đất khỉ ho cò gáy này mà thôi, và cũng chỉ nhậm tước Hán Vương là cùng. Đêm đêm Khổng mỗ nhìn thiên văn trên giải Ngân Hà mà thở dài thườn thượt, nhân tài hàng hàng lớp lớp, lấy xe bắt chó hốt đi không hết. Tào Tháo cả triệu quân, tướng tá cả văn lẫn võ cả ngàn. Phiá Đông Ngô dựa vào điạ thế sông Trường Giang, bên kia Hồ Bắc là Hồ Nam, sau lưng là vùng Lưỡng Quảng.Tào Tháo chả đánh chác làm đựợc gì. Chỉ có mỗi tướng quân là vất vả, chưa có đất cắm dùi.

- Theo như tiên sinh Tư Mã Thuỷ Kính nói, phần đất Tân Dã Nam Tương Dương này nhân tài hào kiệt nhiều nhiều lắm lắm, sao tiên sinh không mời họ giúp cho đại sự chúng ta một tay?

- Họ là bạn thân cuả Khổng mỗ cả. Họ đều có tài vương tá, làm thứ sử, quận thú đều đựợc cả. Nhưng hiện giờ thì cái tài đó chưa dùng đến được, vì chúng ta có mảnh đất cắm dùi nào đâu? Thời này là thời loạn, những nhân vật đó chưa phải nhân tuyển phù hợp nên Tào Tháo có biết đến có nghe danh, nhưng cũng để cho tất cả lêu lổng cà lơ phất phơ chơi, chả mời thiên tài nào cả.

- Vậy theo tiên sinh thì trong cái đám đại thiên tài vĩ đại ấy, có ai tiếp tay với chúng ta đựợc chăng?
- Được một người nưã là Bàng sĩ Nguyên tức Bàng Thống Phượng Sồ.
- Theo như Tư Mã tiên sinh Thuỷ Kính nói thì được một trong hai người Ngọa Long, Phượng Sồ thì sẽ đựợc cả thiên hạ. Mà nay được một lúc cả hai mà chỉ có 1 ½ đất nước mà thôi sao?

- Đó là lời cuả Thuỷ Kính tiên sinh, chứ đâu phải lời cuả thiên hạ, với nữa phước phận tổ tiên hiện tại cuả sứ quân chỉ có chừng đó, mai sau trời đất nhìn lại thì chưa biết sẽ vinh hiển như thế nào?
 
Nói xong, vào nhà trong dặn dò phu nhân và chú em Gia Cát Quân, rồi thu dọn quần áo khăn gói quả mướp đi theo sứ quân Lưu Huyền Đức về thành Tân Dã .
 
chuvươngmiện

READ MORE - LƯU BỊ TAM CỐ THẢO LƯ – Tạp ghi và phiếm luận của Chu Vương Miện

NGƯỜI YÊU DẤU MANG TÊN MỘT LOÀI HOA - Nhạc Phạm Anh Dũng - lời Vĩnh Phúc - Ngọc Quy hát, - Quang Đạt hòa âm


Nhạc buồn gợi nhớ tên em một loài hoa
Loài hoa thanh khiết anh yêu không phai nhòa
Ngày nào gặp gỡ, đôi ta đi chung lối
Phút ấy đã qua rồi, tìm em trong giấc mơ thôi

Yêu nhau trong thuở ban đầu
lòng anh khắc sâu
kỷ niệm xưa yêu dấu

Quỳnh ơi!
trên đường muôn lối
bóng em xa vời
anh nâng niu trọn đời

Gọi người em gái mang tên một loài hoa
Loài hoa thanh khiết anh yêu không phai nhòa
Giờ này em có hay chăng anh thương nhớ
Có biết anh đang gọi tên người yêu dấu, Quỳnh ơi!   


phamanhdung1@gmail.com
READ MORE - NGƯỜI YÊU DẤU MANG TÊN MỘT LOÀI HOA - Nhạc Phạm Anh Dũng - lời Vĩnh Phúc - Ngọc Quy hát, - Quang Đạt hòa âm

ĐÊM GIAO THỪA – Thơ Nguyên Lạc





ĐÊM GIAO THỪA
 
Có được gì đời lưu vong đất khách?
Ngoài vết thương sâu kín giấu trong lòng
Năm mới về nhức nhối lắm biết không?
Bao năm nữa? Quê hương bao năm nữa!
 
Bông tuyết trắng rơi rơi ngoài song cửa
Đêm giao thừa gió luồn lạnh qua khe
Rượu lữ thứ tay nâng mừng năm mới
Sao đắng môi? Lại lỗi hẹn câu thề!
 
Đã bao năm kể từ ngày dâu bể
Người xa người bỏ lại mảnh tình quê
Đời luân lạc đêm ba mươi nâng chén
Ta chúc ta sao lòng bỗng não nề!
 
Đêm đất khách giao thừa trời tuyết lệ!
Nhớ nắng xưa hồng thắm Tết quê nhà
Cố nhân ơi! Đón xuân nơi xứ lạ
Người phương nào? Lệ tuyết trắng thiết thê!
 
Dòng đời đó biết khi nao quay lại?
Cố hương ơi! Chờ ta nhé... ngày về!
 
                                   Nguyên Lạc
 
READ MORE - ĐÊM GIAO THỪA – Thơ Nguyên Lạc

ĐẦU NĂM ĐI LỄ -Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Angel Mai Phạm - Ca sĩ: Huỳnh Lợi -Hát bè: Hợp Ca Nắng Mới



Đầu năm đi lễ

Nắng ấm mây xanh

Chim vui chuyền cành

Vỗ cánh bay nhanh             

 

Sáng nay đi chùa

Nghe thầy giảng pháp

Giảng về từ bi

Chợt thấy nhu mì

 

Bài pháp thật hay

Từ bi hỷ xã

Xin người thứ tha

Tội  lỗi con đầy

 

Đầu năm dâng hương

Kính cẩn cúng dường

Nguyện chẳng sát sanh

Tránh dữ làm lành

 

Đầu năm đi chùa

Sao thấy thanh tao /Tránh chốn lao xao  

Phật ngồi  trên cao

Phật quá nhân từ  

 

Đầu năm lễ chùa

Nhàn nhã thảnh thơi

Cuộc đời rong chơi

Chả tội gì buồn               

 

Sáng nay đi chùa

Hớn hở vui tươi

Phật ở trên cao

Nhìn xuống mĩm cười 

Như Nguyệt

 
nhunguyet9963@gmail.com
READ MORE - ĐẦU NĂM ĐI LỄ -Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Angel Mai Phạm - Ca sĩ: Huỳnh Lợi -Hát bè: Hợp Ca Nắng Mới

LỤC XUẤT KỲ SƠN, NGỤY DIÊN –Tạp ghi và phiếm luận của Chu Vương Miện



Tư Mã Ý là nguyên soái cuả quân Tào Ngụy, đón sứ giả của Thục quốc rất là trọng thể. Sứ giả đưa thư và một gói đồ của Gia cát Khổng Minh. Trọng Đạt mở thư và đồ ra coi. Thư thì có ý coi thường không dám xuất quân nghinh chiến, còn đồ là một bộ quần áo đàn bà và các vật gia dụng guốc dép son phấn. Tư Mã Ý khen ngợi thừa tướng Khổng Minh không hết lời rồi nói với sứ giả:

- Ba cha con cuả Tư Mã Ý này, mà Gia Cát thừa tướng chỉ ban cho có một bộ quần áo, thì ai mặc ai đừng? Kỳ sau tôn sứ có qua, xin cho thêm hai bộ đồ mới nữa.
 
Nói rồi kêu người ra đo thước tấc cho Tư Mã Sư và Tư Mã Chiêu, giao tận tay và dặn sứ giả:

- Thừa tướng mang quân đi đánh quân Nguỵ Tào là quyền cuả thừa tướng. Còn trấn giữ ở Kỳ Sơn cửa ngõ cuả Hán Trung là trách nhiệm cuả ta. Vậy vần đề đánh hay giữ là quyền cuả người làm tướng, giữ làm sao mà không mất thành cũng là tạm được rồi.
Sứ giả nhà Thục Hán kiếu từ ra về, tuần sau lại qua ngay, mang theo hai bộ đồ đàn bà cùng son phấn giầy dép nữa. Hai bộ sau này lòe loạt hoa hòe hoa sói hơn bộ trước  nhiều. Tư Mã Ý mở tiệc khoản đãi, trong tiệc Tư Mã Ý hỏi sứ giả:

- Chắc thừa tướng Gia Cát Lượng làm việc mệt nhọc lắm?
 
Sứ giả trình bày:

- Nhập gia tuỳ tục, nhập giang tuỳ khúc. Thực ra kẻ hèn này cũng có theo đòi nghiên bút, nhưng thực ra làm quan cho nhà Thục Hán trên hai mươi năm nay. Tại hạ cũng chả hiểu ất giáp gì cả, nước thì chia ra làm hai phần, đại thừa tướng ngoại vụ là Vũ Hương Hầu Khổng Minh Gia Cát Lượng lo việc đánh dẹp, bình định. Còn Phó thừa tướng nội vụ là Vú Anh Hầu Triệu Tử Long, kiêm nhiệm Cửu Môn đề đốc và Ngự Lâm Quân. 

- Nhiệm vụ cuả đại thừa tướng thì Ý này tạm hiểu, nhưng nhiệm vụ cuả phó thừa tướng thì Ý này đành khoanh tay mà chịu thôi!

- Trước đây trên hai mươi ba năm, Tôn phu nhân về Đông Ngô thăm nhà, thăm Ngô Quốc Thái, thăm huynh trưởng, dẫn theo tiểu chủ là Á Đẩu. Quân sư Khổng Minh, tướng Triệu Vân, tướng Trương Dục Đức dùng chiến thuyền đoạt tiểu chủ về. Từ đó tướng Triệu Vân được đặc trách chăm nuôi tiểu chủ. Sáng nào cũng vậy, tướng quân Triệu Tử Long đổ sữa lon con chim ra chai bằng thuỷ tinh, đổ nước sôi vào, lắc lắc lên mấy cái, rồi cho tiểu chủ Ả Đẩu uống. Uống xong màn sữa thì ăn qua chè lục tàu xá, ăn thêm chén chí mà phù rồi uống hồng trà. Có khi còn xi cho tiểu chủ đi đái nữa. Cứ nội vụ thì Vú Anh Hầu Triệu Tử Long lo. Đôi khi ngài đau hoặc nghỉ phép thường niên hoặc vì một công vụ đặc biệt nào đó, thì công việc cao quí thân thiết này lại đích thân đại thừa tướng Khổng Minh lo. Thành ra dù có gần ba mươi tuổi, thì Hậu Chuá Thục Hán cũng chỉ là “xô lộc cố” mà thôi. Ngoài uống sữa, ăn bánh màn thầu, dào cháo quẩy, uống thanh hồng trà, moị việc Hậu chúa giao khoán cho hai vị chánh và phó thừa tướng khanh gia lo liệu cả!

- Thế thì cũng tốt thôi?

 *
Phái đoàn Thục Hán ở chơi vài ngày ở quân doanh Tư Mã Ý nguyên soái. Ngày hôm sau thì Tư Mã Ý theo sứ giả qua trại của Khổng Minh diện kiến, Tư Mã Ý chỉ thị cho hai con trai như sau:
- Tư Mã Sư ở lại giúp cha giữ thành, còn Tư mã Chiêu lấy một nửa quân số nơi đây mang về giao cho Bộ Quốc Phòng ở Hứa Đô để lập thủ tục cho giải ngũ, vì cha thấy nhu cầu chiến trận Kỳ Sơn không còn cần thiết cho lắm.
Hôm sau thì cứ y như vậy mà thi hành. Đoàn quân cuả Tư Mã Chiêu đi khỏi. Tư Mã Ý bèn mặc nguyên con bộ quần áo bà ba đàn bà mà thừa tướng Khổng Minh ban cho, kèm theo guốc cao gót, bóp đầm, dù Tây nữa, y như Cô Thắm về làng vậy, cùng đi với sứ thần Thục Hán. Thừa Tướng Gia Cát cùng toàn bộ tướng lãnh trấn thủ Kỳ Sơn hiếu kỳ ra tận đàng xa đón rước. Thừa tướng ra lệnh cấp kỳ làm tiệc chiêu đãi. Rất tiếc trong buổi tiệc này không có mặt tướng Nguỵ Diên vì có việc quân ở xa. Trong quân doanh thì ngoài Gia Cát tiên sinh ra còn có trưởng sử Dương Nghi, Đại tướng Khương Bá Ước, Mã Đại…
 
Tư Mã Ý lên tiếng trước:

- Thưa niên trưởng thừa tưởng, tiểu đệ vốn là cháu goị Tư Mã Thuỷ Kinh là bác (giòng trên) còn phụ thân của tiểu đệ là Tư Mã Thuỷ Ngân giòng dưới, nhưng không cùng sinh sống ở vùng Nhã Nam Tương Dương này, thành ra nghe tiếng huynh và các danh nhân lẫy lừng vùng Tân Dã  như sét đánh bên tai, rất là ngưỡng mộ, cũng may là tiểu đệ mới đựợc Nguỵ Vương Tào Duệ cho về chăn gà cũng trên 10 niên rồi!

Khổng Minh Gia cát Lượng nói:

- Thôi, đường đất quá xa xôi, gặp nhau nơi này thì rất tốt. Vậy xin hỏi hiền đệ là tài cuả huynh chả thua thằng tây đen nào cả, mà hai mươi bẩy năm này muá may quay cuồng đủ thứ mà chả đựợc một cái tích sự gì cả nguyên nhân do đâu? do người? do trời?

- Trước đây 27 năm, Thôi Châu Bình đã trả lời Lưu Huyền Đức rồi. Tiểu đệ không lặp lại những câu nói đó làm gì cho mất thì giờ. Thì như huynh đã rõ “thiên thời, điạ lợi, nhân hoà” cái chuyện huynh thất bại là cái chuyện chung chung, sách vở mưu lược thì quanh quẩn cũng trong Tôn Ngô binh pháp mà kẻ thành người bại. Xin trình bày vài ý kiến thô thiển cuả tiểu đệ về trường hợp cuả huynh. Đây nói về điạ dư nhân văn vùng Vân Nam đi xuống là nước Lão Qua (Ai Lao). Dân tộc này có liên hệ gần xa với nước Thái Tạng, đời sống giản dị. Buổi sáng, gia đình nấu một chõ xôi, chia ra cho đủ mỗi người một gói. Đàn ông đàn bà ra rừng, ra ruộng, làm tà tà, trưa ăn xôi, uống nước, hút thuốc lào, nhìn trời nhìn đất, tối về nhà ngủ khỏe ru. Sau đó họ bị nước lớn chia họ ra làm hai nước, phát súng đạn cho họ rồi bảo họ “bắn nhau”. Họ đều mang vũ khí đạn dược ra “Cánh đồng Chum” quăng cả xuống đó. Đấy nói về vùng đất Vân Nam, đất này cho đến bây giờ thời Tam Quốc vẫn là vùng đất bỏ hoang, không ai làm chủ và chiếm hữu. Hiện sống rải rác trên vùng đất này có khoảng cả 100 dân tộc thiểu số, đa số là người Miêu và Bà Di, nhưng có rất nhiều loại thảo mộc cực độc và nhiều loại mãng xà cực độc. Dân chết dài dài, ngay cả Ngũ Độc Giáo chuyên trị về độc mà đôi khi chết gần hết cả giáo phái. Ngay đất Tứ Xuyên tức Ba Thục ngày nay là vùng đất khỉ ho cò gáy, ngày xưa nhà Hạ nhà Thương, nhà Chu chỉ dùng làm chỗ đầy aỉ tù nhân. Vùng đất ngang dọc cả 2 ngàn dặm thời tiết khắc nghiệt, đường xá khó khăn, phải dùng tới 300 dặm sạn đạo. Dân cư nghèo khó vất vả nhất là tính hiền hoà “lại không ưa đánh nhau?” Làm sao mà huynh trưởng mang sở trường và sở đoản sở học ra mà thi thố nơi chốn này cho được. Nói tóm lại, nói nôm na như vầy cho nó rõ nghĩa:

- Dân Phi Châu, bình thường tóc đã quăn tít thò lò, thì bất cứ ai có nghề “cúp tóc” sang bên đó hành nghề thì cũng đành bó tay! Cũng như dận Ả Rập, toàn quấn vải trên người hoặc xà rông... thì cái nghề may sang đó cũng đành chiụ! Tài cuả huynh thì chả thua ai, hơn xa cả Khương Thượng Tử Nha, ăn đứt cả Trương Tử Phòng! Nhưng nhân hoà thì chỉ như thế đó. Làm sao mà vận động lên được? Với nưã theo di mệnh cuả TàoTháo và Tào Duệ luôn luôn để yên mặt phiá Tây (tức Ích Châu) cho giòng dõi Lưu Bị làm đất cắm dùi. Chẳng qua cũng vì nể mặt huynh, bao giờ huynh kéo quân ra Kỳ sơn, thì quân Bắc Ngụy mang quân ra chặn, chứ tuyệt đối không dám đánh lại, đánh giữ chừng vài tháng quân Ba Thục hết lương thực thì tự động  rút lui. Với nữa, cuộc chiến Tam Quốc là cuộc chiến “nhuận vận” câu giờ để chuyển qua chế độ khác!
 
*
Theo đúng bài bản, kịch bản đã học thuộc lòng thì ngôi sao bản mệnh cuả Khổng Minh Gia Cát Lượng khi mờ khi tỏ, nhưng ánh sáng yếu lắm, sau đó thì rụng xuống cái đạch. Gia Cát ngỏm ngay ở đồi Ngũ Trượng Nguyên, thuộc điạ phận Kỳ Sơn thọ 54 tuổi. Xác thật thì được Khương Duy và Dương Nghi bỏ vào trong một cái quan tài bằng gỗ, hộ tống mang cấp kỳ về kinh đô Ba Thục để làm ma chay. Còn Nguỵ Diên thì mang pho tượng gỗ cuả Khổng Minh để trên cái xe bốn bánh thường nhật đẩy ra trận. Cha con Tư Mã Ý, Tư Mã Sư mặc quần áo liền bà, mang dép nhật, ngồi trên lưng ngưạ thấy vậy bèn nhẩy phăng xuống đất, nhìn pho tượng gỗ Khổng Minh rồi quì xuống lậy mỗi người bốn lạy. Lạy xong lên ngựa ngoắc tay ra hiệu cho quân Tào Ngụy tháo rút lui tức thì...
 
chuvươngmiện

READ MORE - LỤC XUẤT KỲ SƠN, NGỤY DIÊN –Tạp ghi và phiếm luận của Chu Vương Miện

VẼ XUÂN – Thơ Trần Mai Ngân


 
 

VẼ XUÂN
 
Ai vẽ mùa Xuân trong mắt em
Để hương thêm ngát, ngày thêm ngoan
Để tôi quay gót đường lữ thứ
Về lại quê nhà Xuân ấm êm
 
Ai vẽ Xuân hồng trên môi xinh
Nụ cười hoa nắng tỏa lung linh
Để tôi mê mãi lòng bất tận
Yêu đến mây trời như ngưng trôi...
 
Tôi vẽ mùa Xuân còn xa xôi
Cho gần thêm chặt gắn đôi môi
Ngậm lấy cả Xuân và mật ngọt
Xuân gần... ở mãi lại bên tôi...
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - VẼ XUÂN – Thơ Trần Mai Ngân

ĐÔI MẮT MÙA XUÂN – Thơ Đan Thụy




 
ĐÔI MẮT MÙA XUÂN
 
Em yêu núi Bà Đen*
Tinh mơ mờ mây phủ
Hoàng hôn sương huyền ảo
Quyện hương trầm, chuông ngân
 
Quê em ở Tây Ninh
Miền Đông không có biển
Chỉ có núi và sông
Cảnh đẹp như trong tranh
 
Rừng cao su bạt ngàn
Dâng cho đời nhựa trắng
Bàn tay em nho nhỏ
Ôm giấc mơ rất đầy
 
Gió sớm vương hương chanh
Lung linh từng sợi tóc
Yêu mình nhé bé ơi!
Thanh xuân chẳng hai lần
 
Em níu xanh tim tôi
Dấu vào trong đôi mắt
Câu thơ tình góp nhặt
Chẳng bao giờ nhạt phai
 
Nắng mùa xuân như hát
Reo trên tầng lá xanh
Đôi mắt huyền long lanh
Chứa nồng nàn nắng quái
 
Khoảng trời xanh như lá
Vương vương nỗi nhớ người
Ước mình thành hạt nắng
Cho ngày…
đời thênh thang…

P/S: Núi Bà Đen* có độ cao 986 mét, là ngọn núi cao nhất Nam Bộ.
 
                        Đan Thụy

*
Bút danh: Đan Thụy      
Tên thật: Đàm Thị Hải

READ MORE - ĐÔI MẮT MÙA XUÂN – Thơ Đan Thụy