Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, November 10, 2025

TRANG THƠ PHONG NGUYỄN - Có về thăm Huế / Tình quê / Mùa nắng chướng

Phong Nguyễn và phu nhân.


Phong Nguyễn

Có về thăm Huế

 

Nếu em có về thăm Huế

Ghé qua bên Nội... Thử xem

Hàng phượng vẫn còn hay mất

Chiều đưa... lá rụng... tóc mềm

Tịnh Tâm hồ sen có nở

Hương đưa... dìu khách... xa thăm

Tóc thề thả nghiêng vành nón

Lầu son...  gác bóng trăng rằm

Nếu em có về thăm Huế

Sông Hương ắt vẫn còn trong

Thương thu... Mờ giăng...  sương phủ

Đò qua lặng lẽ xuôi dòng

Bên tê vườn ai... Vĩ Dạ

Cau xanh nắng nhuộm mấy chiều

Gió đưa tình chi trong mộng

Mà em thả nụ cười yêu

Nếu em có về thăm Huế

Áo xưa nhớ mặc một lần

Đôi tà... thả bay... trong gió

Trắng chiều…  áo trắng...  trường tan

Nhớ chăng gót chiều chân sáo

Bâng quơ...  ai đó... đang nhìn

Chao ôi!... Người răng...  mà lạ

Không nói ... chỉ đứng... lặng im

Nếu em có về thăm Huế

Cho anh... Ừ ... Chỉ thế thôi !

Nhạn chiều... quay về núi Ngự

Chừ răng... Huế... Chỉ một người...

                   26-10-2017, PN

 

 

Tình quê

 

Đã thơm lừng!

mùa lúa chín quê tôi

Con chiền chiện

nghiêng chiều bay đón gió

Nắng hoàng hôn... tim tím chừng thật lạ

Mênh mông trời... Êm ả bóng đò trôi

Thương làm răng!

Cô gái đứng bên sông

Lục bình chở

Nỗi buồn xa vời vợi

Hoa cà tím... Tháng ba mùa nở vội

Để tình ai... Sâu lắng mãi bên lòng

Quang gánh nhớ!

Bờ vai thơm mùi rạ

Cọng rơm mùa

Vàng óng cả chân đê

Gió xa đưa... Tóc bồ kết hương quê

Mà day dứt... Để chiều hoa khế rụng

Nhớ đến thế!

Tiếng guốc khua khẻ động

Tao nôi về

Ru ngọt giọng em thơ

Con chim cu... Cất tiếng gáy trong mơ

Và gió hững... Trưa bờ tre cuối bãi

Em đứng đó... Ô Lâu chiều chậm rãi

Hoa lục bình... Chở nỗi nhớ về xa...

                    8-11-2017, PN

 

 Mùa nắng chướng

 

Nắng chiều ni! Cớ chi vàng đến lạ

Phải chăng vàng vì lụa áo em bay

Thu chưa tới mà nghe lòng cứ nhớ

Chút hương mùa trên đôi má ai say

Trời tháng sáu bổng dưng hóa heo may

Vườn ai đó rưng rưng chùm hoa khế

Chiều thương ơi! Nắng thấp dần bóng xế

Để vết chiều chìm sâu dưới hoàng hôn

Có chút gì trên đôi mắt ai hờn

Bởi câu nói đã bao lần bỏ ngỏ

Vết chân chừ mất dần bên lối nhỏ

Guốc mộc nằm thương nhớ mấy mùa qua

Nắng đã vàng... vàng nhuộm cả vườn xa

Bờ tóc rối đêm nằm say hương bưởi

Đêm gió lạ buồn răng nghe rười rượi

Thoảng ai cười như văng vẳng đâu đây

Nắng chiều ni! Răng nắng cứ vơi đầy

Để cho hạ xót đau mùa nước lỡ...

                  15-7-2023,  PN

 

 

 

 

 

READ MORE - TRANG THƠ PHONG NGUYỄN - Có về thăm Huế / Tình quê / Mùa nắng chướng

HAI THẾ GIỚI MỘT ĐƯỜNG TÀU - Thế Lăng

 

Tác giả Thế Lăng

HAI THẾ GIỚI MỘT ĐƯỜNG TÀU

Thế Lăng

 

Tuổi thơ tôi gắn liền với đường lộ Một. Ngày tôi đi, con đường trước mặt nhà bị cày lên loang lổ, người ta đang nắn thẳng Quốc Lộ đoạn từ cầu Mỹ Chánh ra thẳng cầu Quảng Trị chạy song song với đường sắt. Công trình này ngắn hơn, tiện lợi hơn, bỏ đi ít nhất là ba bốn khúc cua quẹo, lên dốc và xuống dốc. Với tiến độ thi công bằng cơ giới do hãng RMK thực hiện được xem là nhanh, đường rộng và đẹp hẳn lên. Có điều tôi không hiểu được tại sao phải phá banh con đường cũ, mục đích là gì?

 


Bây giờ khi trở lại con đường đã được trùng tu và làm mới, dưới một cái tên khác, âu đó cũng là thay đổi, cũng là bể dâu, có một chút gì tiếc nuối, nhớ nhung...

Chạy theo đường tàu, mà đường tàu thủa đó tịnh không có một bóng người, ga tàu lúc bấy giờ toàn là ga nhỏ, người ta gọi là ga xép, gồm ga mỹ Chánh, ga Trường Sanh, ga Diên Sanh và ga lớn Quảng Trị. Nhà ở gần với đường tàu nhất cũng phải hơn hai trăm mét. Đường tàu như lằn ranh phân chia, bên trên đường tàu là vùng oanh kích tự do, bất cứ lúc nào, chỉ cần một di biến động lạ là sẵn sàng đón nhận pháo cấp tập. Từ năm 1966, hầu như xe lửa không còn lưu thông từ Huế ra và chiều ngược lại. Cũng trên đoạn đường này, các khu vực như Lương Điền, Trường Vĩnh,Trường Xuân, Trường Thọ,... gần như hoàn toàn mất an ninh. Bên dưới đường tàu là vùng được xem là an toàn, đêm đêm người ở vùng trên xuống vùng dưới tá túc ở nhà người quen, sáng sớm lại trở về với nhà cửa, nương rẫy, hình thành hai thế giới một con đường.

Khi trở lại nhìn đường rầy thẳng tắp, từng chuyến tàu  rú còi khi qua cầu Bến Đá, hai bên bờ lộ của Quốc Lộ Một, nhà cửa, xí nghiệp, công sở, trường học... đông vui, hồi sinh kỳ diệu, không có thù, chỉ có bạn, dấu trong lòng dù có kẻ cho là đau xót, cũng có người xem là hào hùng, ai cũng vậy tránh nói ra, bởi lẻ vết thương đã kéo da non hay đã lành hẳn. Hai bên đường rầy đó, trên những trạng cát đó, bạn và thù nằm cạnh nhau, giả thử có một cảnh đời khác, ắt hẳn họ sẽ mời nhau đi uống cà phê, hay lai rai vài lon bia, nhắc nhớ làm chi, qua rồi mà, chừ con tui cháu tui, con anh cháu anh... chúng nó đã được sống tuy có hơi chật vật, nhưng cũng đủ đầy hạnh phúc.

Đường bây giờ là đường chung, người ta đốt nhang ở đài Địa Tạng chỉ là tưởng nhớ.

Đã trở lại rất nhiều lần, đi qua khe ông Tè, đi qua Bến Ông Quản, đi sâu vào vạt rừng tràm để nhớ ngày xưa đã một vài lần qua nơi đây, có lần tưởng tượng những hòn đá trấy xưa lăn lóc giũa đường tàu. Cũng thương cho một số người, ở bên trên đường tàu thuở ấy, họ bị giằng xé giữa ở hay đi, đi thì lấy gì để sống. Cho đến một ngày tất cả cùng đi.

Bây giờ mấy ai về mà làng trên xóm dưới vẫn đông vui. Ông bà ta dạy: Có mợ chợ cũng đông, không mợ chợ chẳng không bữa nào. Về để thấy, để nghe, khi đi vương vương một chút nhớ, một chút thương, một chút hờn, một chút lẫy...

Trời bắt đầu vào đông, như có một chút rét len lỏi vào lòng.

     SG 10.11.2025

     THẾ LĂNG

FB: Văn Thăng Lê

 

READ MORE - HAI THẾ GIỚI MỘT ĐƯỜNG TÀU - Thế Lăng

TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Thẫn thờ nỗi quê / Rú cát Hải Lăng / Chiều Hồ Xá

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình


Thẫn thờ nỗi quê

 

Tìm về thăm lại cảnh quê

thăm đàn em nhỏ mô tê nô đùa

thăm đồng lúa chín ươm vàng

bâng khuâng lòng lại, rộn ràng bước chân

 

Thăm người bạn cũ ân cần

một thời đèn sách đồng hành bên nhau

thăm con đường mới sau làng  (1)

nhớ thời chạy nhảy, đuổi chuồn bắt ve

 

Vẳng nghe tiếng gáy chim gù

từ trong vườn ổi, vườn chè nhà bên

khói lên bếp lửa chiều quê

mông mênh sương trắng, tỉ tê cõi lòng

 

Về quê nhớ đến giếng làng

nhớ người gánh nước, dịu dàng duyên xinh

nhớ vành nón lá che nghiêng

giấu trong nhan sắc gái quê thục hiền

 

Người quê mộc mạc chân quê

cùng nhau đùm bọc đi về sớm hôm

làng quê ôm ấp nôi đưa

tiếng ru của mẹ dịu trưa nắng hè

 

Chiều quê cảnh cũ bờ tre

chim ca ríu rít, mà nghe rộn ràng

quê hương, làng nước, tuổi thơ

vấn vương nỗi nhớ, thẫn thờ nỗi quê…

 

                    Đông Hà, 2018

 

(1) Con đường bờ bao, men theo Sông Hiếu, chạy dọc phía sau làng Lạng Phước.


Rú cát Hải Lăng  

           

Chiều về rú cát Hải Lăng (1)

chập chùng đồi cát rú cây um tùm

cuối trời tít tắp chân mây

cát như bất tận, dịu dàng bước chân

bần thần rú cát ven đường

thoảng hương hoa dại trên đồi cát bay

dấu chân bước vội cuối ngày

gió về lấp cả núi đồi hoang vu

khúc ru miền cát một thời

nơi vùng ẩn nấp, cho người đấu tranh

để giành độc lập nên ngày hôm nay

cát bay dấu tích còn lưu

ưu tư đứng lặng, giữa cơn gió chiều…

 

 

Chiều về rú cát Hải Lăng

gió như thịnh nộ cát xây nên đồi

bồi hồi đứng ngắm xương rồng

trông hoa khoe sắc lung linh đất trời

điểm tô vùng cát, một đời cằn khô

nhấp nhô hạt cát nhỏ nhoi

nhưng mà cứng rắn, dễ đâu coi thường

chẳng vương bụi bẩn trắng tinh

chẳng bao giờ chịu lẫn mình vào ai…

 

Chiều về

rú cát Hải Lăng

mịn màng đồi cát, dáng cây ngập ngừng

lưng chừng bóng ngã chân đồi

xa xôi thấp thoáng, một vùng cỏ may

hoa may níu bước chân trần

vấn vương chút cát, đi về nhớ thương

câu thơ viết vội, lời thề uyên ương

người đi lưu luyến xương rồng

dấu chân trên cát, mong đừng vội tan

lòng ai trang trải cát vàng

trái tim lỗi nhịp, bàng hoàng cát bay…

 

                            Hải lăng, 2019

                             

 (1) Rú: Tiếng Hải Lăng Quảng Trị là rừng. Rú cát là rừng cây trên cát.



Chiều Hồ Xá

     

Về thăm Hồ Xá chiều nay

lâng lâng vị ngọt, nồng say hương chè

 

Gió đan tóc rối trong chiều

liêu xiêu dáng nhỏ, hao gầy liêu xiêu

 

Đường chiều lối cũ còn xa

em tôi mắt biếc điệu đà làm duyên

 

Vườn tiêu trĩu hạt vào mùa

bâng khuâng đứng lặng sân phơi gió lùa

 

Lao xao quán, lao xao chiều

mình tôi lẻ bóng, xa xăm nỗi niềm…

 

Về thăm Hồ Xá chiều nay

ngỡ ngàng phố mới, mỗi ngày khang trang

 

Bê tông, rải nhựa đàng hoàng

đường ngang, lối dọc tựa ô bàn cờ

 

Giấc mơ lên phố từ làng  (1)

bù khô Hồ Xá xanh xang bao ngày (2)

 

Chiều buông cõi lặng mơ hồ

một ta với phố, nhớ về xa xưa…

 

Hồ Xá một thời đạn lửa

mảnh đất kiêu hùng, lũy thép Vĩnh Linh

 

Gan dạ, anh dũng, kiên trung

Hồ Xá ngày ấy, anh hùng vang danh …

 

                             Hồ Xá, 2019

 

(1) Hồ Xá thuở trước là làng. Do nhiều tộc họ thời nhà Hồ di dân vào lập nghiệp mà lập nên làng, nên phố như ngày nay.

(2) Trái bù khô: Dân gian có câu “ Hồ xá có trái bù khô”.

Người dân Hồ Xá, Vĩnh Linh gọi công trình cấp nước tập trung được xây dựng trên địa bàn Hồ Xá từ rất lâu rồi là “ Trái bù khô”,vì không có nước. 

READ MORE - TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Thẫn thờ nỗi quê / Rú cát Hải Lăng / Chiều Hồ Xá