Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Trần Thị Quỳnh Hoa. Show all posts
Showing posts with label Trần Thị Quỳnh Hoa. Show all posts

Sunday, July 31, 2022

HẠNH NGUYỆN - Cảm nhận của Lê Liên - Thơ: Trần Thị Quỳnh Hoa

 

Tác giả Lê Liên

HẠNH NGUYỆN

Cảm nhận của Lê Liên

Thơ: Trần Thị Quỳnh Hoa

 

Nhà thơ Quỳnh Hoa

CÓ MỘT NGÀY

Có một ngày bỗng muốn tìm quên

Bỏ lại sau lưng mặt người nhiều lớp

Ta về lại rong chơi miền thơ ấu

Để tiếng hồn nhiên mơn trớn trái tim khô

 

Có một ngày bỗng hóa trẻ thơ

Cứ chạy tung tăng, lò cò như thưở nhỏ

Rồi cười vang giữa trời lộng gió

Ai cau mày, ai nhếch miệng...ta cứ ngu ngơ...

 

Có một ngày bỗng thấy mình điên

Gom hết niềm tin cược vào cuộc sống

Cười với thị phi

Thương lời cay đắng

Yêu chiếc lá trên cành, mùa đón mùa tự tại an nhiên.

 

Có một ngày giữa chợ đời đong đếm

Ta, kẻ khờ ngắm cảnh lao xao

Ừ! Thì vậy

Giữa lòng người trần trụi

Thà điên một chút còn hơn tỉnh buồn đau.

 

Trần Thị Quỳnh Hoa

04.06.2017

 

Tôi vẫn hay nuối tiếc vì không có thời gian dành cho thi ca, nhưng tự an ủi vì cũng có chút duyên lành, được đọc vài bài thơ của những Nữ thi sỹ mà tôi yêu mến.Trong đó Quỳnh Hoa từ thơ Lục bát, đến thơ Tự do và cả Đường thi nữa.

 

Mỗi bài thơ của em đều mang một thông điệp về tình yêu cuộc sống, rất nhẹ nhàng, rất nhân bản …mà em gởi đến cho mọi người.

 

Với bài thơ CÓ MỘT NGÀY của em, tôi bỗng thấy chừng như tác giả đã nói lên "Hạnh Nguyện" của nhiều người, trong đó có tôi.

 

“Có một ngày bỗng muốn tìm quên

  Bỏ lại sau lưng mặt người nhiều lớp”

 

Thật vậy, khi bước vào lứa tuổi thích ô mai, tôi tình cờ nghe một anh Tráng sinh (Hướng Đạo) nhắc đến một khái niệm về cuộc đời: “Cuộc đời là sân khấu lớn! Và mỗi chúng ta đều là những diễn viên, trên sàn diễn đó…”

 

Thế là tôi tập quan sát mọi người chung quanh mình “diễn” như thế nào (?) trong thinh lặng, vì tôi không cho phép mình xét đoán người khác, hơn nữa lúc đó tôi còn non dại lắm, rất ngại nói lên chính kiến của mình.

 

Tôi nhớ lại khi còn rất nhỏ, lâu lâu có đòan Hát Bội về làng, tôi được theo Ba của tôi đi xem tuồng tích.

Mỗi khi có người mới xuất hiện trên sân khấu, chỉ cần nhìn khuôn mặt hóa trang của họ, là Ba tôi nói ngay vai Nịnh, vai Trung, Vai già, vai Trẻ…. (Trong khuôn khổ bài viết này tôi xin phép không đi sâu vào chuyên môn, kỹ thuật hóa trang của hát Tuồng). Lúc đó con bé tôi đây, cảm thấy thú vị làm sao (!) khi qua những lớp phấn màu thôi, mà Ba của tôi nói trúng phóc tính cách nhân vật rồi!

 

Quả thật ngày đó, trong trí óc non nớt của mình, tôi nhận ra ngoài đời có quá nhiều lớp mặt nạ: Thiện, Ác trong mỗi con người, khiến tôi hoang mang, hoài nghi và trở nên e dè, thận trọng!

 

Có khi tôi kinh ngạc, ghê tởm rồi xót xa vì cái mặt nạ Ác (bởi, tôi đau lòng khi chạm phải cái ác, tôi không thích nó tí nào!)

 

Có khi tôi ngưỡng mộ, xúc động với chiếc mặt nạ Thiện.

 

Nên cũng nhiều lần tôi thấm thía câu tục ngữ “Đừng trông mặt mà bắt hình dong”.

 

Và giờ đây tôi tán dương câu thơ của Quỳnh Hoa:

  “Bỏ lại sau lưng mặt người nhiều lớp”.

 

Vâng! Tại sao không, nhỉ? Cớ chi làm chật chội cái đầu của mình, bởi mặt nạ nhiều lớp của thiên hạ kia chứ? Chẳng lành chút nào!

 

Rồi, bỗng một ngày tôi học được từ Cavett Rober: “Cuộc đời tựa như một viên đá, chính bạn là người quyết định để viên đá ấy bám rong rêu hay trở thành VIÊN NGỌC SÁNG.”


Thế nhưng không phải ai cũng dễ dàng trở thành Viên Ngọc Sáng vì nhiều lẽ khác nhau…

 

Và Quỳnh Hoa đã tìm ra giải pháp: Tìm quên, về lại, … để trở thành Viên Ngọc Sáng.

 

  “Ta về lại rong chơi miền thơ ấu

  Để tiếng hồn nhiên mơn trớn trái tim khô”

  (Thơ TTQH)

 

  “Trái tim khô” phải chăng nó chai lỳ, không còn nhựa

  sống? Vậy để có một trái tim tràn đầy năng lượng

  yêu thương sau biết bao thăng trầm, cay đắng, khổ

  đau…trong đời sống, hẵn phải là cả một quá trình Tu

  -Tập - Hạnh - Bồ - Tác mới trở thành Viên - Ngọc -

  Sáng, để rồi mới “mơn trớn được trái tim khô”, bạn

  nhỉ?

 

Để “Ngộ” ra điều trên, cần có cả tấm lòng quảng đại với tha nhân, bao dung với chính mình.

 

Lòng tôi nao nao đọc thêm đoạn thơ này:

 

   “Có một ngày bỗng hóa trẻ thơ

  Cứ chạy tung tăng, lò cò như thưở nhỏ

  Rồi cười vang giữa trời lộng gió

  Ai cau mày, ai nhếch miệng...ta cứ ngu ngơ”...

  (thơ TTQH)

 

“Nhân Chi Sơ, Tính Bổn Thiện” là Tư tưởng của Đức Khổng Tử được đưa vào Tam Tự Kinh, để làm nền tảng cho Nho Giáo.

 

  Ngẫm lại, Ngài thật thấu đáo khi nhìn nhận về con

  người không bằng đôi mắt khắt khe xác thịt, mà bằng

  cảm nhận của trái tim nhân hậu, với tâm hồn thanh

  cao, khi kỳ vọng về nhân cách con người.

 

Phải chăng cuộc đời đã nhào nặng “tính Bổn Thiện” của con người thành quỷ dữ, nhưng mang mặt nạ của người hiền lương? Hoặc vì một lý do nào đó mà sắm vai ngược lại?

 

Phải chăng, Sau bao tang thương, thăng trầm của đời sống, ai ai rồi cũng muốn quay về với "tính bổn thiện" của mình?

 

Các bạn có biết không?

** Tôi đã dấu trong lòng tôi những câu Kinh Thánh của Ma-Thi-Ơ (18: 3, 4)

 

3.“Quả thật tôi nói với anh em, nếu anh em không quay trở lại, và trở nên như con trẻ, thì không thể vào được Nước Trời.

 

4. Vì vậy, hễ ai khiêm nhường, xem mình như đứa trẻ này thì sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời”.

 

Chúa Thật tuyệt vời, phải không? Và tôi khát khao làm con, con Trẻ của Ngài trên Nước Thiên Đàng. Tôi thật sự hân hoan khi nghĩ đến điều này.

 

** Tôi cũng yêu thích tác phẩm “Đường Xưa Mây Trắng” của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh. Sư Ông kể rằng Đức Phật rất yêu quý trẻ con. Trên con đường Tu Đạo của Ngài, trẻ con luôn được ưu tiên tiếp xúc với Phật. Ngài rất Ưu ái, thậm chí còn khiêm nhường học hỏi từ trẻ con. (Ví như câu truyện Chăn Trâu của cậu bé Cát Tường chẳng hạn). Còn trẻ con thì rất tự nhiên, đầy phước hạnh khi đến với Ngài.

 

Chia sẻ tới đây, hẵn chúng ta đã có câu trả lời tại sao chúng ta nên “Cải Lão Hoàn Đồng” như Quỳnh Hoa rồi, phải không ạ ?!

 

Và này, tôi càng cảm thấy rộn ràng hơn nữa khi đọc:

“Có một ngày bỗng hóa trẻ thơ

Cứ chạy tung tăng, lò cò như thưở nhỏ

Rồi cười vang giữa trời lộng gió

Ai cau mày, ai nhếch miệng...ta cứ ngu ngơ”...

(Thơ TTQH)

 

Tôi lại nhớ đến trò chơi dân gian “LÒ CÒ” mà hầu hết thế hệ chúng tôi, ít nhiều đều đã từng chơi, mà không hiểu trong đó chứa đựng sâu xa một triết-lý-sống! Bạn đã nhớ ra trò chơi này chưa, hở bạn?

 

Vậy, liên hệ lại giữa trò chơi này với hiện thực cuộc sống, tất cả những gì chúng ta có trong cuộc đời này đều phải tuân theo một quy tắc, đánh đổi bằng cả tâm sức của mình, rồi phải dám vượt ra khỏi phạm vi an toàn, chấp nhận may rủi thì mới dành được quyền sở hữu nào đó.

 

Tôi yêu khổ thơ có trò chơi “lò cò” này lắm lắm! Nó cho tôi hòa âm trong trẻo của tiếng cười trẻ thơ, hồn nhiên vang trong gió lộng, bay khắp cả bầu Trời.

Nó giàu hình tượng lắm! (Cau mày, nhếch miệng… ta cứ ngu ngơ) Ôi! Thần thái ngu ngơ này sao mà đáng yêu thế!

 

Tâm thái này chỉ đạt được khi ta thực sự buông bỏ, phá chấp mới có được thôi.

“Có một ngày bỗng thấy mình điên

Gom hết niềm tin cược vào cuộc sống

Cười với thị phi

Thương lời cay đắng

Yêu chiếc lá trên cành, mùa đón mùa tự tại an nhiên.

(thơ TTQH)

 

Tôi đang tự hỏi sao Quỳnh Hoa lại “...bỗng thấy mình điên”? Người điên đâu biết mình điên? Vì thế giới nội tâm của họ khác với mọi người!

 

Tôi chẳng thấy em điên, mà tôi thấy em rất dũng cảm ấy chứ !. Khi con người có sức mạnh nội tại, sẽ biết trân quý giá trị bản thân và cuộc sống, mới viết được điều này.

Muốn thay đổi thì phải đánh đổi và chấp nhận hy sinh. …Chẳng dễ dàng gì khi ta buông bỏ tất cả những gì thuộc về bản ngã, để rồi muốn “đặt cược niềm tin” vào sự hướng thiện:

 

Bàng quan với thị phi, chẳng những miễn chấp mà thương cả lời cay đắng… một khi ta hiểu tất cả rồi cũng thuận theo vòng tuần hoàn tự nhiên : lá xanh rồi sẽ rụng vàng …ta sẽ rất đỗi an nhiên, rất đỗi tự tại.

 

“Có một ngày bỗng thấy mình điên

Gom hết niềm tin cược vào cuộc sống

Cười với thị phi

Thương lời cay đắng

Yêu chiếc lá trên cành, mùa đón mùa tự tại an nhiên.”

Có một ngày giữa chợ đời đong đếm

Ta, kẻ khờ ngắm cảnh lao xao

Ừ! Thì vậy

Giữa lòng người trần trụi

Thà điên một chút còn hơn tỉnh buồn đau

(thơ TTQH)

 

Liên kết hai khổ thơ trên tôi lại nhớ đến “Thập Mục Ngưu Đồ” trong Thiền Tông, được Đại Lão Hòa Thượng Thích Thanh Từ dịch lại, qua từng khổ thơ, qua từng bức tranh. Và đây là bức tranh thứ mười: “Thõng Tay Vào Chợ” của Thầy:

"....Chân trần bày ngực thẳng vào thành

Tô đất trét bùn nụ cười thanh

Bí quyết thần tiên đâu cần đến

Cây khô cũng khiến nở hoa lành".

 

Qua "Thập Mục Ngưu Đồ" của Thầy Thích Thanh Từ. Tôi cảm nhận bài thơ "Có một Ngày " của Quỳnh Hoa với Tự - Thức Mới. Tích cực hơn.

 

Tôi thấy mình có duyên lành và biết ơn thầy Thích Thanh Từ rất nhiều.

 

Lạ chưa? Đến với tứ thơ cuối cùng này, tác giả không kết thúc, mà đã mở toang thế - giới - quan của mình ra. Không ngu muội, không đố kỵ, cũng không bàng quan, mà với tâm thế “Phá Chấp” theo lẽ vô thường.

 

Bài thơ CÓ MỘT NGÀY cô đọng chỉ vài câu, với thi phong trong sáng, lại chẳng cho ta biết “Thời Điểm” nào là chính xác “Có Ngày Đó” cả… Nhưng nó không mơ hồ, mà đủ chau chuốt “Niềm Tin” về “Tính Bổn Thiện” lại còn “Hướng Thượng” nữa! Rất tuyệt vời!

Cảm ơn Quỳnh Hoa, Em từng là “Viên Sỏi Nhỏ” của Hạt Mưa Nhỏ tôi đây, trong một bài thơ rất xưa ở trang Đất Đứng (Tây Ninh). Bây giờ em là Viên Ngọc Sáng. Tỏa Ánh sáng dịu mát, Tỏa-Ấm-Tình-Người qua bài thơ “Có Một Ngày” mà tôi tình cờ cất giữ trong trái tim mình.

 

Lê Liên xin cảm ơn và Tin rằng quý thi hữu chúng mình cũng Yêu Thích bài thơ đậm chất Thiền này của Quỳnh Hoa.

 

ĐàLạt, Cuối tháng 7.2019.

Lê Liên

READ MORE - HẠNH NGUYỆN - Cảm nhận của Lê Liên - Thơ: Trần Thị Quỳnh Hoa

Thursday, August 1, 2019

HẠNH NGUYỆN | Cảm nhận của Lê Liên về bài thơ CÓ MỘT NGÀY của Trần Thị Quỳnh Hoa.

Nhà thơ Trần thị Quỳnh Hoa


HẠNH NGUYỆN
Cảm nhận của Lê Liên về bài thơ CÓ MỘT NGÀY của Trần Thị Quỳnh Hoa.

CÓ MỘT NGÀY

Có một ngày bỗng muốn tìm quên
Bỏ lại sau lưng mặt người nhiều lớp
Ta về lại rong chơi miền thơ ấu
Để tiếng hồn nhiên mơn trớn trái tim khô

Có một ngày bỗng hóa trẻ thơ
Cứ chạy tung tăng, lò cò như thưở nhỏ
Rồi cười vang giữa trời lộng gió
Ai cau mày, ai nhếch miệng...ta cứ ngu ngơ...

Có một ngày bỗng thấy mình điên
Gom hết niềm tin cược vào cuộc sống
Cười với thị phi
Thương lời cay đắng
Yêu chiếc lá trên cành, mùa đón mùa tự tại an nhiên.

Có một ngày giữa chợ đời đong đếm
Ta, kẻ khờ ngắm cảnh lao xao
Ừ! Thì vậy
Giữa lòng người trần trụi
Thà điên một chút còn hơn tỉnh buồn đau.

Trần Thị Quỳnh Hoa
04.06.2017

Tác giả Lê Liên
Tôi vẫn hay nuối tiếc vì không có thời gian dành cho thi ca, nhưng tự an ủi vì cũng có chút duyên lành, được đọc vài bài thơ của những Nữ thi sỹ mà tôi yêu mến, trong đó có thơ Quỳnh Hoa, từ Lục bát, đến Tự do và cả Đường thi nữa.

Mỗi bài thơ của Quỳnh Hoa đều mang một thông điệp về tình yêu cuộc sống, rất nhẹ nhàng, rất nhân bản …mà tác giả gởi đến cho mọi người.

Với bài thơ : CÓ MỘT NGÀY của em, tôi bỗng thấy chừng như tác giả đã nói lên " Hạnh Nguyện " của nhiều người, trong đó có tôi.

“Có một ngày bỗng muốn tìm quên
Bỏ lại sau lưng mặt người nhiều lớp”

Thật vậy, khi bước vào lứa tuổi thích ô mai, tôi tình cờ nghe một anh Tráng sinh (Hướng Đạo) nhắc đến một khái niệm về Cuộc đời “Cuộc Đời là sân khấu lớn! Và mỗi chúng ta đều là những diễn viên, trên sàn diễn đó…”

Thế là tôi tập quan sát mọi người chung quanh mình “diễn” như thế nào (?) trong thinh lặng, vì tôi không cho phép mình xét đoán người khác, hơn nữa lúc đó tôi còn non dại lắm, rất ngại nói lên chính kiến của mình.

Tôi nhớ lại khi còn rất nhỏ, lâu lâu có đòan Hát Bội về làng, tôi được theo Ba của tôi đi xem tuồng tích.

Mỗi khi có người mới xuất hiện trên sân khấu, chỉ cần nhìn khuôn mặt hóa trang của họ, là Ba tôi nói ngay vai Nịnh, vai Trung, vai già, vai trẻ…. (Trong khuông khổ bài viết này, tôi xin phép không đi sâu vào chuyên môn, kỹ thuật hóa trang của hát Tuồng). Lúc đó con bé tôi đây, cảm thấy thú vị làm sao (!) khi qua những lớp phấn màu thôi, mà Ba của tôi nói trúng phóc tính cách nhân vật rồi!

Quả thật ngày đó, trong trí óc non nớt của mình, tôi nhận ra ngoài đời có quá nhiều lớp mặt nạ: Thiện, Ác trong mỗi con người, khiến tôi hoang mang, hoài nghi và trở nên e dè, thận trọng!

Có khi tôi kinh ngạc, ghê tởm rồi xót xa vì cái mặt nạ Ác (bởi tôi đau lòng khi chạm phải cái ác, tôi không thích nó tí nào!)

Có khi tôi ngưỡng mộ, xúc động với chiếc mặt nạ Thiện.

Nên cũng nhiều lần tôi thấm thía câu tục ngữ “Đừng trông mặt mà bắt hình dong”.

Và tôi tán dương câu thơ của Quỳnh Hoa:
“Bỏ lại sau lưng mặt người nhiều lớp”.

Vâng! Tại sao không, nhỉ? Cớ chi làm chật chội cái đầu của mình, bởi mặt nạ nhiều lớp của thiên hạ kia chứ? Chẳng lành chút nào!

Rồi,
Bỗng một ngày tôi học được từ Cavett Rober: “Cuộc đời tựa như một Viên Đá, Chính bạn là Người quyết định để viên đá ấy bám rong rêu hay trở thành VIÊN NGỌC SÁNG.”

Thế nhưng không phải ai cũng dễ dàng trở thành Viên Ngọc Sáng vì nhiều lẽ khác nhau…

Và Quỳnh Hoa đã tìm ra giải pháp: Tìm quên, Về lại, … để trở thành Viên Ngọc Sáng.

“Ta về lại rong chơi miền thơ ấu
Để tiếng hồn nhiên mơn trớn trái tim khô”
(Thơ TTQH)

“Trái tim khô” phải chăng nó chai lỳ, không còn nhựa sống? Vậy để có một trái tim tràn đầy năng lượng yêu thương sau biết bao thăng trầm, cay đắng, khổ đau…trong đời sống, hẵn phải là cả một quá trình Tu -Tập - Hạnh - Bồ - Tát thì mới “mơn trớn được trái tim khô”, bạn nhỉ?

Để “Ngộ” ra điều trên cần có cả tấm lòng quảng đại với tha nhân, bao dung với chính mình.

Lòng tôi nao nao đọc thêm đoạn thơ này:

“Có một ngày bỗng hóa trẻ thơ
Cứ chạy tung tăng, lò cò như thưở nhỏ
Rồi cười vang giữa trời lộng gió
Ai cau mày, ai nhếch miệng... ta cứ ngu ngơ”...
(thơ TTQH)

“Nhân chi sơ, tính bổn thiện” là tư tưởng của Đức Khổng Tử được đưa vào Tam Tự Kinh, để làm nền tảng cho Nho Giáo.

Ngẫm lại,
Ngài thật thấu đáo khi nhìn nhận về con người không bằng đôi mắt khắt khe xác thịt, mà bằng cảm nhận của trái tim nhân hậu, với tâm hồn thanh cao, khi kỳ vọng về nhân cách con người

Phải chăng cuộc đời đã nhào nặng “tính bổn thiện” của con người thành quỷ dữ, nhưng mang mặt nạ của người hiền lương? Hoặc vì một lý do nào đó mà sắm vai ngược lại?

Phải chăng, Sau bao tang thương, thăng trầm của đời sống, ai ai rồi cũng muốn quay về với "tính bổn thiện" của mình?

Các bạn có biết không?

** Tôi đã dấu trong lòng tôi những câu Kinh Thánh của Ma-Thi-Ơ (18: 3, 4)
3.“Quả thật tôi nói với anh em, nếu anh em không quay trở lại, và trở nên như con trẻ, thì không thể vào được Nước Trời.
4. Vì vậy, hễ ai khiêm nhường, xem mình như đứa trẻ này thì sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời”.
Chúa Thật tuyệt vời, phải không ? Và tôi khát khao làm Con, Con Trẻ của Ngài trên Nước Thiên Đàng. Tôi thật sự hân hoan khi nghĩ đến điều này.

** Tôi cũng yêu thích tác phẩm “ Đường Xưa Mây Trắng” của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh. Sư Ông kể rằng Đức Phật rất yêu quý trẻ con. Trên con đường Tu Đạo của Ngài, Trẻ con luôn được ưu tiên tiếp xúc với Phật, Ngài rất Ưu ái, còn trẻ con thì rất tự nhiên, phước hạnh khi đến với Ngài.
.
Chia sẻ tới đây, hẵn chúng ta đã có câu trả lời tại sao chúng ta nên “Cải lão hoàn đồng” như Quỳnh Hoa rồi, phải không ạ ?!

Và này,
Tôi càng cảm thấy rộn ràng hơn nữa khi đọc:

“Có một ngày bỗng hóa trẻ thơ
Cứ chạy tung tăng, lò cò như thưở nhỏ
Rồi cười vang giữa trời lộng gió
Ai cau mày, ai nhếch miệng...ta cứ ngu ngơ”...
(Thơ TTQH)

Tôi lại nhớ đến trò chơi dân gian “LÒ CÒ ” mà hầu hết thế hệ chúng tôi, ít nhiều đều đã từng chơi, mà không hiểu trong đó chứa đựng sâu xa một triết-lý-sống! Bạn đã nhớ ra trò chơi này chưa, hở bạn ?

Vậy, liên hệ lại giữa trò chơi này với hiện thực cuộc sống, tất cả những gì chúng ta có trong cuộc đời này đều phải tuân theo một quy tắc, đánh đổi bằng cả tâm sức của mình, rồi phải dám vượt ra khỏi phạm vi an toàn, chấp nhận may rủi thì mới dành được quyền sở hữu nào đó.

Tôi yêu khổ thơ có trò chơi “lò Cò” này lắm lắm! Nó cho tôi hòa âm trong trẻo của tiếng cười trẻ thơ, hồn nhiên vang trong gió lộng, bay khắp cả bầu Trời.

Nó giàu hình tượng lắm! “Cau mày, nhếch miệng… ta cứ ngu ngơ”. Ôi! Thần thái “ngu ngơ” này sao mà đáng yêu thế!

Tâm thái này chỉ đạt được khi ta thực sự buông bỏ, phá chấp mới có được thôi.

“Có một ngày bỗng thấy mình điên
Gom hết niềm tin cược vào cuộc sống
Cười với thị phi
Thương lời cay đắng
Yêu chiếc lá trên cành, mùa đón mùa tự tại an nhiên.
(thơ TTQH)

Tôi đang tự hỏi sao Quỳnh Hoa lại “...bỗng thấy mình điên”? Người điên đâu biết mình điên? Vì thế giới nội tâm của họ khác với mọi người!
Tôi chẳng thấy tác giả điên, mà tôi thấy tác giả rất dũng cảm ấy chứ! Khi con người có sức mạnh nội tại, sẽ biết trân quý giá trị bản thân và cuộc sống, mới viết được điều này.

Muốn thay đổi thì phải đánh đổi và chấp nhận hy sinh. … Chẳng dễ dàng gì khi ta buông bỏ tất cả những gì thuộc về bản ngã, để rồi muốn “đặt cược niềm tin” vào sự hướng thiện:
Bàng quan với thị phi, chẳng những miễn chấp mà thương cả lời cay đắng… một khi ta hiểu tất cả rồi cũng thuận theo vòng tuần hoàn tự nhiên: lá xanh rồi sẽ rụng vàng … ta sẽ rất đỗi an nhiên, rất đỗi tự tại.

“Có một ngày bỗng thấy mình điên
Gom hết niềm tin cược vào cuộc sống
Cười với thị phi
Thương lời cay đắng
Yêu chiếc lá trên cành, mùa đón mùa tự tại an nhiên.

“Có một ngày giữa chợ đời đong đếm
Ta, kẻ khờ ngắm cảnh lao xao
Ừ! Thì vậy
Giữa lòng người trần trụi
Thà điên một chút còn hơn tỉnh buồn đau”
(thơ TTQH)

Liên kết hai khổ thơ trên tôi lại nhớ đến “Thập Mục Ngưu Đồ” trong Thiền Tông, được Đại Lão Hòa Thượng Thích Thanh Từ dịch lại, qua từng khổ thơ, qua từng bức tranh. Và đây là bức tranh thứ mười: “Thõng Tay Vào Chợ” của Thầy:

"....Chân trần bày ngực thẳng vào thành
Tô đất trét bùn nụ cười thanh
Bí quyết thần tiên đâu cần đến
Cây khô cũng khiến nở hoa lành".

Qua "Thập Mục Ngưu Đồ" của Thầy Thích Thanh Từ. Tôi cảm nhận bài thơ "Có một ngày " của Quỳnh Hoa với tự thức mới. Tích cực hơn.
Tôi thấy mình có duyên lành và biết ơn thầy Thích Thanh Từ rất nhiều.

Lạ chưa? Đến với tứ thơ cuối cùng này, tác giả không kết thúc, mà đã mở toang thế - giới - quan của mình ra. Không ngu muội, không đố kỵ, cũng không bàng quan, mà với tâm thế “Phá Chấp” theo lẽ vô thường.

Bài thơ CÓ MỘT NGÀY cô đọng chỉ vài câu, với thi phong trong sáng, lại chẳng cho ta biết THỜI ĐIỂM nào là chính xác “có một ngày” đó cả… Nhưng nó không mơ hồ, mà đủ chau chuốt “niềm tin” về “tính bổn thiện” lại còn “hướng thượng” nữa! Rất tuyệt vời!

Cảm ơn Quỳnh Hoa, bạn từng là “Viên Sỏi Nhỏ” của Hạt Mưa Nhỏ tôi đây, trong một bài thơ rất xưa ở trang Đất Đứng (Tây Ninh). Bây giờ bạn là Viên Ngọc Sáng. Ánh sáng dịu mát, Tỏa-Ấm-Tình-Người qua bài thơ “Có Một Ngày” mà tôi tình cờ cất giữ trong trái tim mình.

Lê Liên xin cảm ơn và tin rằng quý thi hữu chúng mình cũng yêu thích bài thơ đậm chất Thiền này của Quỳnh Hoa.

Lê Liên
ĐàLạt, cuối tháng 7.2019.


READ MORE - HẠNH NGUYỆN | Cảm nhận của Lê Liên về bài thơ CÓ MỘT NGÀY của Trần Thị Quỳnh Hoa.

Monday, October 12, 2015

VÌ TÔI LÀ NGƯỜI PHÀM TỤC - Thơ: Trần Thị Quỳnh Hoa

Tác giả TT Quỳnh Hoa











Thơ: Trần Thị Quỳnh Hoa
VÌ TÔI LÀ NGƯỜI PHÀM TỤC
Vì tôi là người phàm tục
Niềm vui rất đỗi bình thường
Chỉ một đôi lần gặp gỡ
Lòng trần lắm những tơ vương...
Nhớ tiếng bạn cười trong sáng
Hồn nhiên rung lá thu phong
Nhớ tiếng chim chi rất lạ
Nhẹ nhàng buông giữa rừng không
Nhớ bậc thềm rêu khúc khủyu
Đưa ta thăm chốn Phật Thiền
Tìm vui bên dòng suối vắng
Nghe rừng trổi khúc bình yên
Người cứ cười ta khờ dại
Xin làm tảng đá ngây ngô
Muộn phiền theo dòng nước chảy
Để hồn tan giữa hư vô
TTQH
READ MORE - VÌ TÔI LÀ NGƯỜI PHÀM TỤC - Thơ: Trần Thị Quỳnh Hoa

Wednesday, September 30, 2015

NHẮN NGƯỜI TÌNH QUÊ - thơ Trần Thị Quỳnh Hoa

Tác giả TT Quỳnh Hoa


NHẮN NGƯỜI TÌNH QUÊ

Anh có về thăm thành phố !
Nhớ cho em xin chút nắng Gò Dầu,
Màu giòn tươi nhuộm vàng phố huyện
Mấy năm rồi nhớ nắng quê thơm

Có thể nào quên được sao anh !
Phố chợ hiền hoà bên dòng sông Vàm Cỏ
Năm tháng bình yên bên những  ngày xôn xao chợ
Thương những ngã đường in dấu tuổi ngây thơ

Nhớ nghe anh,
cho em xin mấy cánh hoa dầu
Ở Sân Đình những chiều gió lộng
Em thương lắm một thời thơ mộng
Bên hiên trường mơ cánh lụa xoay xoay

Anh có ghé Dinh Ông, An Thạnh,
Cho em xin cả tiếng chuông chùa
Chiều đồng vọng không gian thanh tịnh
Cổ thụ mùa tiếp mùa thanh thản tuổi già nua

Có tham quá không anh !
Khi mơ cả khung trời Hầm Sỏi
Bóng cha mẹ nhọc nhằn bên rẫy nương xanh
Trên con đường làng uốn khúc quanh quanh
Bóng Anh hiền lành, cuốc trên vai lưng trần mắt sáng

Bao kỷ niệm đã lùi vào dỉ vãng
Để lòng em rưng rức mối tình quê
Dù ngày mai trên đường đời vấp ngã
Vẫn còn trong em một vùng đất đam mê

TT Quỳnh Hoa

(Tp Tây Ninh, 02/ 9/2015)
READ MORE - NHẮN NGƯỜI TÌNH QUÊ - thơ Trần Thị Quỳnh Hoa

Saturday, June 27, 2015

NGƯỜI PHỤ TÔI RỒI CÓ PHẢI KHÔNG - thơ Trần Thị Quỳnh Hoa

Tác giả Trần Thị Quỳnh Hoa


NGƯỜI PHỤ TÔI RỒI CÓ PHẢI KHÔNG (1)
(Nhân nghe bài hát "Bỏ Phố Lên Rừng" của cố nhạc sỹ Châu Kỳ).

Người phụ tôi rồi có phải không
Đời như con nước đổi thay dòng
Cung thương vẫn trổi trong chiều hạ
Giọt nhớ hoài vương tận đáy lòng
Van gió đừng trêu làn tóc rối
Để ta sống lại giấc mơ hồng
Hương còn ấm bến hoàng hoa ấy
Sao nhánh tình kia đọng tuyết đông…

                                TT. Quỳnh Hoa


(1) Lời trong bài hát "Bỏ Phố Lên Rừng"
READ MORE - NGƯỜI PHỤ TÔI RỒI CÓ PHẢI KHÔNG - thơ Trần Thị Quỳnh Hoa

Thursday, April 9, 2015

MỘT PHẬN ĐỜI - T.T. Quỳnh Hoa









MỘT PHẬN ĐỜI
(Viết cho những trẻ
mưu sinh vùng sông nước)

Dòng sông trôi êm ả
Có cuốn phăng nỗi sầu
Mái chèo khua sóng nước
Đưa em tôi về đâu

Đôi vai gầy bé nhỏ
Chở nặng gió mưa đời
Bát cơm lưng nuốt vội
Chân lý bỗng nghẹn lời

Con sóng đời chìm nổi
Đưa giấc mơ lạc loài
Em một ngày lam lũ
Ta ôm sầu trầm luân


        T.T. Quỳnh Hoa
READ MORE - MỘT PHẬN ĐỜI - T.T. Quỳnh Hoa

Monday, March 30, 2015

ĐỌC “SẦU RIÊNG” THƠ T.T.QUỲNH HOA - Châu Thạch


Châu Thạch

ĐỌC “SẦU RIÊNG” THƠ T.T.QUỲNH HOA


Nhà thơ Trần Thị Quynh Hoa




SẦU RIÊNG
 
Chiều về trông ra hướng núi
Mây mù khuất đỉnh quê hương
Hơi sương thấm lòng ly khách
Sầu riêng trĩu bước tha hương

Sóng đời xô con xa mẹ
Vai gầy nặng áng phù vân
Lá thời gian úa rụng bao lần
Đêm thoi thóp đường về xa ngái

Nợ áo cơm lưng đời chưa cạn
Đoá phù dung rả cánh xuân thì
Gió chiều hoài trỗi khúc ly quê
Chân lữ thứ đã mòn nơi phố lạ

Trong thâm sâu ước một lần được khóc
Được cúi đầu tạ lỗi khoảng trời xưa
Được kể mẹ nghe những phút dại khờ
Vì con hiểu lòng người biển cả

Con muốn về bên mẹ, mẹ ơi !
Chiều nay khi tóc quyện mây trời
Con nghe tê cứng hồn hoang lạnh
Bỗng thấy mình đơn côi…

                            T.T.Quỳnh Hoa


Lời bình:   Châu Thạch

Đầu đề của bài thơ là “Sầu Riêng” nhưng bài thơ lại nói lên nỗi sầu chung của bao lớp người trãi qua bao thế hệ. Mấy ai mà không biết hai câu ca dao “Chiều chiều ra đứng ngõ sau/Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”, hay quê tôi là Quảng Nam thì có câu ca dao “Ngó lên Hòn Kẽm Đá Dừng/Thương cha nhớ mẹ quá chừng bậu ơi” nói lên biết bao sự trăn trở thắm thiết của tấm lòng con, nhất là những người phải ly cách mẹ cha. Tuy thế tác giả dùng chữ “Sầu Riêng” không sai đâu, vì nỗi sầu nầy không ai giống ai bởi quê hương khác nhau, hoàn cảnh ly biệt khác nhau, và sự nhớ thương đau đáu trong lòng của mỗi người khó mà chia sẻ cùng ai. Bài thơ “Sầu Riêng” của T.T. Quỳnh Hoa hình như chứa đựng hết sự thắm thiết trong hai câu ca dao trên. Đọc câu thơ đầu tiên đề cập đến núi, tự nhiên tôi nghĩ đến Hòn kẽm Đá Dừng của quê hương tôi. Đây là một thắng cảnh ở thượng nguồn con sông Thu Bồn. Tại khu vực nầy sông trôi hiền hoà giữa hai dãy núi có vách đá sừng sững mà ai nhìn cái vẻ đẹp vừa trầm lặng vừa hùng vĩ ở đây lòng đều tự nhiên nhớ đến mẹ cha.
 Không như cái nhìn trực tiếp thấy Hòn Kẽm Đá Dừng, T. T. Quỳnh Hoa vào đề ở vế thơ đầu với dãy núi rất xa có mây mù che khuất với hơi sương từ dãy núi đó lại thấm vào lòng của người ly khách đứng từ xa xôi ngóng lại quê mình:  

Chiều về trông ra hướng núi
Mây mù khuất đỉnh quê hương
Hơi sương thấm lòng ly khách
Sầu riêng trĩu bước tha hương

Vế thơ cho ta thấy sự vắng vẻ, hiu quạnh và lạnh lẽo trùm khắp bầu trời. Người ly khách đứng trước cảnh vật cao rộng thấy lòng mình cũng cao rộng, nhưng đó là sự cao rộng của nỗi buồn trùm không gian, khiến cho sự thê thiết của nỗi sầu riêng càng trĩu nặng.
Qua vế thơ thứ hai tác giả dùng sóng, dùng mây, dùng lá hình dung cho thăng trầm của đời mình khiến cho ta thấy được hết sự lao lung và sự phôi pha của một kiếp người:

Sóng đời xô con xa mẹ
Vai gầy nặng áng phù vân
Lá thời gian úa rụng bao lần
Đêm thoi thóp đường về xa ngái

“Phù vân” chỉ đám mây hợp tan trong thoáng chốc, thay đổi không ngừng. Đám mây đó ở trên trời cao nhưng ở đây tác giả lại cho nó nằm ngay trên chiếc vai gầy của mình. Đám mây đó phiêu bồng nên rất nhẹ nhưng tác giả lại cho nó nặng trên vai mình. Câu thơ dùng hình ảnh sống động mà diễn tả tâm tư là cái vô hình dáng, lột tả tận cùng những biến đổi liên tục và sự biến đổi ấy công phá vào điểm mong manh trong cuộc sống. Trong vế thơ nầy tác giả còn dùng “lá thời  gian úa rụng” là một cách chơi chữ tuyệt vời, biến từng phiến thời gian như từng chiếc lá vàng rơi rụng, diễn tả trọn vẹn được hình ảnh thơi gian chết vừa buồn thảm mà cũng vừa rất nên thơ.
Qua vế thứ ba tác giả đưa vào thơ sự mệt mõi của cuộc đời, ta thán nợ áo cơm, chân lữ thứ để làm sâu đậm nỗi sầu riêng vì ngày ngày “Gió chiều hoài trổi khúc ly quê:

Nợ áo cơm lưng đời chưa cạn
Đoá phù dung rả cánh xuân thì
Gió chiều hoài trỗi khúc ly quê
Chân lữ thứ đã mòn nơi phố lạ

Hoa Phù Dung là loài hoa sớm nở tối tàn. Sáng hoa có màu trắng tinh khiết, trưa hoa đổi màu hồng và tối thì hoa có màu đỏ thẫm rồi nhạt lần, nhạt lần, tàn rụi trong đêm. Tác giả dùng câu thơ “Đoá phù dung rả cánh xuân thì” sau câu thơ “Nợ áo cơm lưng đời chưa cạn” cho thấy cái nợ áo cơm nó tàn phá đời ta đến là thế nào! Câu thơ cũng cho ta thấy ngoài nợ áo cơm, cuộc đời con biết bao nhiêu nợ khác, khiến nhiều người phải xa quê hương, phải thương cha nhớ mẹ mà chẳng có dịp quay về. Vế thơ như đưa nhiều nỗi khắc khỏi vào trong cơn gió chiều thổn thức, trong bước chân lữ thứ cô dơn, lạc loài nơi phố lạ. Tác giả dùng chữ “phố lạ” chứ không dùng chữ “Xứ lạ” vì chữ “phố lạ’ có gợi lên một chút niềm vui ở chổ đông người, nhưng ở chổ đông người mà không có thân quen thì sự lạc lõng ta cảm thấy tăng lên càng rỏ rệt. Vế thơ còn cho ta thấy có một chút ý vị trong bước chân người xa xứ, vì có lẽ bước chân ấy là bước chân của người thơ nên ngoài sự gian truân thì còn chiêm nghiệm thêm chút ý nghĩa trong cuộc đời lang bạc. Từ đó “sầu riêng” còn chứa đựng nét “sầu thơ”.
Hai vế chót của bài thơ là toàn bộ những lời thỏ thẻ tác giả nói một mình. Đây là sự biểu hiện tâm lý của con người, thổ lộ ra hết để vơi đi những chất chứa trong lòng:

Trong thâm sâu ước một lần được khóc
Được cúi đầu tạ lỗi khoảng trời xưa
Được kể mẹ nghe những phút dại khờ
Vì con hiểu lòng người biển cả

Con muốn về bên mẹ, mẹ ơi !
Chiều nay khi tóc quyện mây trời
Con nghe tê cứng hồn hoang lạnh
Bỗng thấy mình đơn côi…

Hai vế thơ gói trọn ước mơ của hàng vạn người xa mẹ. Ước mơ thật chính đáng và càng ước mơ càng bày tỏ thêm những điều chưa hề đạt được.

Đọc “Sầu Riêng” ta thấy nhưng hình ảnh nổi lên thật rõ nét. Quê hương thì như mây mù phủ đỉnh non xa. Đời thì như con sóng, như áng phù vân. Thời gian như những chiếc lá vàng rơi và nợ áo cơm làm cho ta như đoá phù dung rả cánh. Tất cả nhưng suy nghiệm đó do đâu mà đến? Do nỗi nhớ mẹ mà ra. Hình ảnh mẹ trong “Sầu Riêng” không rỏ nét, nhưng chính sự không rỏ nét đó làm cho thơ hình dung được mẹ của bao người, 
                “Sầu Riêng” ơi “Sầu Riêng”
                  Bao giờ cho hết “sầu riêng” nhỉ?
                  Lúc đó Mẹ gần khắp thế gian
                  Lúc đó “Sầu Riêng” thôi nước mắt
                  Và ta không khóc bởi thơ Quỳnh.

                                                      Châu Thạch
                 



READ MORE - ĐỌC “SẦU RIÊNG” THƠ T.T.QUỲNH HOA - Châu Thạch