Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, May 21, 2025

TÔI VỀ GIỮA NHỮNG NGÀY XƯA

 











Tiếng thở dài của mùa cũ, chén trà thơm buổi sớm, hay ánh mắt em lấp lánh một thời ... từ nỗi nhớ thềm rêu hạ cũ (Vinh Nguyên), vị thanh tao trong chén trà sáng (Ngọc Oanh), đến vuông sân mẹ chở che suốt đời con (Trần Thanh Bình). Có người trở về với chính mình qua ký ức chênh vênh (Dũng Tôn Thọ Dương), có người mượn nét vẽ để hóa giải nỗi đau thời đại (Thu Hà). Còn có người khép lại một cuộc tình với câu thơ như thì thầm gió cát (Kare Kim), hoặc vẫn cứ mãi nghĩ suy về một mối duyên chưa dứt (Minh Quý). Và cuối cùng là nỗi niềm tìm em, như một hồi chuông lặng, ngân lên từ tận cùng miền ký ức (Phạm Thanh Nhàn), để rồi tất cả tan vào giấc mơ siêu thực, đầy đau thương nhưng cũng rực rỡ tái sinh (Trần Thảo Vy).


THỀM RÊU HẠ CŨ

(Vĩnh Nguyên)

Về đây chốn xưa chiều hạ
Lâng lâng hương hoa ngang qua
Nắng hắt bên thềm rêu phủ
Lá đưa mà ngỡ người xa
Ngỡ còn đây tiếng thơm môi
Chiều nào em vui bên tôi
Đôi chim hót lời tình tự
Âm xưa còn thoảng bên trời
Chiều nay bên thềm rêu phủ
Mây trôi êm êm xa xa
Cánh chim cuối trời đã mỏi
Trong tôi vẫn dáng em ngồi
Chiều nay bên thềm rêu phủ
Mưa giăng mờ rơi vườn hoa
Gió lay trong màn mưa hạ
Còn gì không, giữa nhạt nhòa...
++++

THƯỞNG TRÀ (Ngọc Oanh)
Xin được nâng lên chén trà thơm
Thấm vị hương xưa sớm mai ngan ngát
Chén ngọc tay ngoan mời người thưởng thức
Hương trà gom vị nắng nhân gian
Thức tỉnh vườn xuân dậy mối lương duyên
Thoát ưu tư trọn thâm tình kì ngộ
Chút đắng ngọt ướp tình duyên đôi lứa
Lãng đãng hương đời sương khói mênh mang
Hương trà đưa ta đến cõi an nhiên
Hồn phiêu lãng tiêu dao thoát tục
Bỏ lại sau lưng toan tính điều còn mất
Mượn chén trà thơm trao gửi với bạn hiền
Nhấp ngụm trà trong một sớm bình yên
Tiếng hát Trương Chi vọng về bao khao khát
Gạn chút thanh tao chén Bạch đàn vơi cạn
Nâng chén trà
Ta cùng bạn
Thăng hoa
++++

VUÔNG SÂN CỦA MẸ

Trần Thanh Bình)

Con đi không khỏi vuông sân
bóng trăng bóng mẹ trong ngần giọt sương
bốn mùa chạm khắc vấn vương
bức tranh sơn thủy màu thương sân nhà
Lưng ong mẹ gởi đồng xa
đau lòng vạt tép nương cà con trông
lớn khôn con hỏi dòng sông
cửa nào chảy mãi tràn không bến bờ ?
Cửa nào xanh tuổi ấu thơ ?
cửa cha cửa mẹ con thờ trong tâm
cửa nhà ấm áp tình thâm
bước qua bậc cửa thanh âm ngỡ ngàng
Vuông sân rộng mở mênh mang
mẹ trao chìa khóa mở toang cổng trời
mở toang "quyền thế" muôn nơi
tự do chuốt cánh hát lời đắm say
Vuông sân của mẹ ngày nay
chiếc nôi mẹ tặng con bay vào đời.

++

Tôi về nghe tôi
(Dũng Tôn Thọ Dương)
Tôi về gió thổi ngang trời,
Phố xưa lặng lẽ bên đời quạnh hiu.
Tôi qua dĩ vãng buồn thiu
Con đường xưa cũ giờ nhiều đổi thay
Tôi về trời vẫn mây bay
Hồn tôi khép mở những ngày xa xôi
Tuổi thơ tiếng khóc đầu đời
Giấc xưa ru mãi một thời hồn nhiên.
Tôi về bóng ngã bên thềm
Lòng như nắng úa muộn phiền liêu xiêu
Đời người chẳng có bao nhiêu
Thoáng qua năm tháng đã chiều mênh mông
Tôi về lẫn khuất hoài mong
niềm đau thực mộng trong lòng không nguôi
Tôi về nhớ lại nụ cười
Rớt trên tháng rộng, rơi nơi năm tàn.
Tôi về em đã sang ngang
Em đi xa khuất đá vàng gió mây
Hàng cây nín lặng thở dài
Như chia sẻ nỗi quắt quay của mình
Tôi về ký ức thân quen
Từng trang xưa vỡ nhịp tim bàng hoàng
Rồi như lá úa bao lần,
Hồn tôi khuỵu xuống hoang mang mịt mù
Tôi như viên đá bơ vơ
Như cây cỏ dại ngồi chờ hồi sinh
Với thương nhớ, với bóng hình,
Tôi như sương khói lặng thinh cuối chiều.
Tôi mơ màng nắng cô liêu
Trãi áo ảo ảnh liêu xiêu phai tàn
Khoả thân nằm giữa không gian
Trần truồng một bóng trăng rằm buông lơi
Gió qua hiên vắng chơi vơi,
Một cây thập tự bên đời dung thân
Tháng ngày run rẩy ân cần
Một lời sâu thẳm trăm năm vo tròn
Tôi về lòng đã héo hon
Tôi về chừ cũng mỏi mòn xác thân
Đời như sương khói lỗi lầm
Tôi về lạnh buốt hư không cõi tình

+++

TÔI VẼ
(Thu Hà)
Đủ màu tôi vẽ hình tôi
Thời đại công nghệ cho vui cả ngày
Thích quá hình đẹp đổi thay
Tranh thêu hoa lá mà hay với mình
Đam mê vẽ bóng vẽ hình
Tự ta ta ngắm “ lung linh sắc màu”
Quên đi dối trá ngọt ngào
Ganh đua ghen ghét làm đau xé lòng
Vẽ người … đâu vẽ bên trong
Thôi đành chấp nhận… để không ưu phiền
Không buồn ta sống an nhiên
Trải lòng ta vẽ bình yên chân thành.

+++

Ừ THÔI KHÉP LẠI
(Kare Kim)

Trưa nao trên chuyến xe ngập nắng
Bàu Trắng mênh mông gió lộng đầy.
Hỏi người xưa ấy tình có nặng ?
Vẫn biết cuộc đời lắm đổi thay.
.
Từng dấu chân trần đùa cát nóng,
Sưởi ấm nồng nàn thuở yêu em.
Bao nhiêu kỷ niệm còn ghi dấu ?
Ngỡ ngàng đếm từng phiến buồn riêng.
.
Bên hồ nước rộng xanh biêng biếc
Thả ước mơ hồng với ngàn mây.
Ừ thôi khép lại đừng nuối tiếc.
Dẫu đã một thời yêu đắm say…

+++

CỨ NGHĨ SUY
(Minh Quý)
Cứ nghĩ đến là ta nhớ về nhau
Dòng thời gian mỗi ngày lại qua đi
Tình yêu xưa cứ nghĩ là quên lãng
Chợt thẩn thờ ray rức cả hồn thơ.
Cứ nghĩ suy là ta lại ngờ ngợ
Trong khoảng lặng rồi lại nghĩ vu vơ
Để đơn côi cõi lòng ta trống vắng
Nhớ nhau hoài năm tháng đã vượt trôi
Cứ nghĩ đến lại lật từng trang cũ
Lại một ngày tìm hết bảng nhắn tin
Trái tim rung khi những người đã hứa
Biết phận mình sao vẫn mãi khát khao
Cứ nghĩ đến chẳng xóa được ngày yêu
Có những tin trong nỗi nhớ vô vàn
Cho đôi mình không bao giờ xa cách
Mong một lần để nhớ để quên mau./.

+++

TÌM EM
(Phạm Thanh Nhàn)
Lâu lắm rồi từ khi mình chia biệt
Con đường làng hun hút bóng chiều rơi
Khoát trên vai những gánh nặng cuộc đời
Em đứng tiễn mắt buồn rưng ngấn lệ..
Đã đi qua bao sóng đời dâu bể
Anh quay cuồng theo cơn lốc thời gian
Đến hôm nay khi cuộc mộng sắp tàn
Anh về lại tìm hương tình ngày cũ..
Bao mùa qua nhen bếp lòng ấp ủ
Ánh trăng rơi tìm mãi bóng em mờ
Chén rượu sầu anh rót mấy vần thơ
Buông theo gió ru lòng người mong đợi..
Anh vẫn nhớ dẫu tình xa vời vợi
Thuở ban đầu đôi bóng dưới hàng tre
Con đường làng in dấu những trưa hè
Bao nhung nhớ dâng đầy trang kỷ niệm...

++++

Màu Tái Sinh .
(Trần Thảo Vy)
Mãnh lực thời gian, giấu tàn dị biệt
nỗi nhớ cùng kiệt gạn giấc mơ hoang
chưng cất giọt yêu, chắt chiu dệt mộng
ta bóng đêm mụ mị
nương nơi em rọi ánh trăng ngà.
Khuyết vào nhau
ngày đêm Nhật Nguyệt
lạc trôi tìm muôn ức kiếp điêu linh
sa mạc cháy bùng nguồn cơn khát
sông suối nào,chẳng thao thiết về biển khơi
tình yêu ơi muôn đời dung tưởng .
Tạc vào nhau hút nhả từ trường
hoạ hình dung, đằm sâu nỗi nhớ
tứ thời hóa thân miền tối sáng phiêu linh
tìm môi nhau luyênh loáng mắt cười
đất nhớ trời gửi da diết vào mưa .
Xa ngải loang những cơn gió mùa gào thét
lỗi nhip tim, run ngọt đằng nghĩ về
giọt nước mắt em, lem màu ta vẽ
tim khẽ vè lên màu yêu cuối huy hoàng
hủy diệt hay tái sinh lần nữa .
Có phải không ?
màu mắt em nhấn chìm ta chết lịm
vò võ hương yêu liêu xiêu mật ngọt
ta rót một đời, ánh mắt em ám ảnh
hẹn cuộc yêu trong nhân ảnh xa mờ .
READ MORE - TÔI VỀ GIỮA NHỮNG NGÀY XƯA

VĂN HOÁ XƯNG HÔ ĐÔI ĐIỀU NHÌN LẠI - Hoàng Thị Bích Hà

 



VĂN HOÁ XƯNG HÔ ĐÔI ĐIỀU NHÌN LẠI 


Hôm qua về làng tình cờ gặp anh rể của cô bạn. Cậu ấy hỏi:

-Chị có phải con của dì N không?

-Dạ đúng rồi anh, sao anh biết hay vậy?

-Tui nhìn thấy chị giống dì N nên tui nhận ra. Chị đừng gọi tui bằng anh. Mẹ tui là em họ của mẹ chị, nên tui tất nhiên phải gọi chị bằng chị rồi. 

- Vậy à! Cảm ơn cậu. Vậy mà tui chừ mới biết. Tui ít về làng ngoại (vì bây giờ nhà ngoại tui không còn ai ở đó) nên không biết hết bà con họ hàng. Cậu bỏ lỗi cho tui. Nghe cậu nhìn bà con tui rất vui!

Cậu ấy hơn tôi 6 tuổi, nhưng vì biết bà con nên cậu ấy gọi chị. Tôi gọi lại là cậu xưng tui cho nó lịch sự. Chỉ là quyền ông vải thôi, chứ họ lớn tuổi hơn!

        Khi đi học ở cấp học tiểu học (cấp 1) thì trong các đề thi thầy cô thường có yêu cầu làm bài bắt đầu từ cụm từ: Em hãy: ví dụ em hãy viết một đoạn văn tả..., bước vào thời kỳ học PTCS ( cấp 2), hay PTTH (cấp 3) trong các đề thi thầy cô thay cụm từ các em bằng: Anh (chị) ví dụ: Anh (chị) hãy phân tích tác phẩm…

Tôi sinh ra và lớn lên được nền tảng giáo dục gia đình và nhà trường rất căn bản. Đó là một may mắn. Tôi rất biết ơn vì điều đó. Tôi để ý và nhớ rất rõ từng lời xưng hô. Những ai đã có gia đình, với ngay cả các con của ông bà khi đã lập gia đình và có con cái. Ông bà nội không bao giờ gọi bằng tên hay kèm theo danh từ con, thằng đằng trước cả. Mà gọi chị, anh kèm tên đứa con đầu của họ. Đó là điều rất lịch sự!

Ở đâu tôi không biết chứ ở làng quê tôi, điều này đến thế hệ mình ít thấy được duy trì cách gọi này. Thôi thì con cái họ, họ cứ gọi tên cũng được, không sao! Nhưng với người khác nhất là anh em họ hàng nhưng họ lớn tuổi hơn mình thì cần lưu ý cách xưng hô cho lịch sự, dễ nghe để hiệu quả giao tiếp được tốt hơn.

        Có một dạo, đứa cháu gái đám cưới ở huyện Phú Vang cách nhà tôi hơn mười cây số. Nhà dì nó ở ngay sau lưng nhà, tại trên tp Huế. Tôi gọi điện qua nhà dì nó (hồi đó chỉ có điện thoại bàn) để liên hệ mai nếu được đi cùng cho vui. Vì mùa đám cưới ở Huế có tháng chúng tôi nhận từ 5- 10 đám, có khi trong 1 ngày 2 đám cưới thì hai vợ chồng chia nhau mà đi, chứ không thể đi cùng.

-Alo! 

(Đầu dây bên kia là tiếng của T, nó là con của người mà ba mình gọi bằng chị, nhưng bản thân nó cỡ tuổi con út mình)

Tôi hỏi:

-Anh T à? Có Hùng nơi không, cho tui gặp nó chút.

Nghe tiếng của T trong điện thoại:

- Hùng ơi! Điện thoại con Hà nè!

(Lúc này tui thiệt chưng hửng luôn, nó nhỏ chút, bằng con út mình mà nó gọi mình bằng tên kèm theo từ con đằng trước nữa, chịu nổi không? Sao nó không gọi O (cô) Hà à! Và xưng lại là tui, có phải lịch sự hơn, dễ nghe hơn không?) 

Trở lại chuyện xưng hô, tôi rất dị ứng với lối xách mé này. Sau này tôi rất ngại giao tiếp với những đối tượng này, là anh chị hay bà con mà quyền ông vải thì họ lớn hơn mình nhưng tuổi đời mình lớn hơn họ, nhất là đối với trường hợp họ chỉ đáng tuổi con mình mà thôi.

Ngoài ra còn gặp nhiều lần nữa đối với con của một số người dì mà mẹ tôi gọi bằng chị. Mấy anh chị đó cũng nhỏ chút, cũng xách mé như vậy. Có lần mình bực mình quá, tôi nói thẳng luôn.

- Ê, mẹ anh sinh trước mẹ tui chứ không phải anh sinh trước tui. Hai điều đó cần phân biệt cho rõ. Tui sinh ra trước anh (chị) một ngày là tui đã khám phá thế giới trước anh một ngày đó huống chi tui hơn anh (chị) hàng chục tuổi mà anh (chị) cứ con thằng sao được. Tự nhiên nghe được gọi bằng chị, bằng anh sướng quá tưởng to à! (tức điên quá hết lịch sự luôn) 

Lúc nhỏ, tôi từng nghĩ nếu ba mẹ mình sinh ra đầu trong đàn con của ông bà nội ngoại thì mình là chị cả, bọn đàn em nó lớn hơn mình mình cũng gọi lại nó kiểu gọi nhường thay cho con mình, chứ nhất định mình không gọi kiểu xách mé ấy, cảm thấy chối tai, rất khó nghe!


Vài lời góp ý chân thành để khi gặp nhau chào hỏi vui hơn, ấm áp hơn, giao tiếp hiệu quả hơn!

Sự thật có thể mất lòng nhưng đó là điều chân thành xin được thẳng thắn bộc bạch!


Sài Gòn ngày 30/12/2024

Hoàng Thị Bích Hà

READ MORE - VĂN HOÁ XƯNG HÔ ĐÔI ĐIỀU NHÌN LẠI - Hoàng Thị Bích Hà

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Hoa sẽ nở, mùa xanh tươi mới / Còn đây một nỗi u hoài / Nhớ nắng / Em đứng đó, một khát khao thầm kín / Gió… / Về thăm quê

Nhà thơ Lê Thanh Hùng



Hoa sẽ nở, mùa xanh tươi mới

 

Cuối cùng rồi anh cũng thay đổi cách nhìn cuộc sống

Thì cuộc sống đã đổi thay

Theo những tháng năm tràn đầy biến động

Khuất lấp đời thường bao nhiêu chuyện rủi may

Cuộc sống vần xoay cũng là quy luật

Sao cứ loay hoay ngồi tính chuyện đúng sai

Rồi cắn đắng với nỗi niềm u uất

Trói buột đời nhau trong những tiếng thở dài

 

Khi không thể vượt qua hoàn cảnh, để xây dựng mục tiêu mới

Cô độc đắm chìm trong một nỗi khát khao

Điều gì đang mong đợi

Vương vãi rơi một ký ức ngọt ngào

Có những chuyện không sai, đâu có nghĩa là đúng

Sao cứ dập dờn gờn gợn, nước trà hai

Trên bến vắng cửa sông, nổi trôi những điều thô vụng

Theo dòng trôi lặng lẽ miệt mài…

 

Khi lại lấy ước mơ, để thực hiện điều mình mơ ước

Nghe thật buồn cười, những chuyện viễn vông

Cơn váng vất, trong cái nhìn giản lược

Nỗi đời treo trong suốt bấn lòng

Thập thững vội vàng, niềm tin không tự dưng mà có

Lận đận một góc nhìn, bao trắc dọc trắc ngang

Đường ta đi, một tiến trình còn đang để ngỏ

Sẽ bung vỡ nụ mày, hoa nở gọi mùa sang…


 

Còn đây một nỗi u hoài

 

Có một điều gì, gió cuốn bay đi

Mộng hoa vàng, trang đài em gấp vội

Trong xa vắng, cơn giông chiều thốc xối

Đợi chờ đêm bùng vỡ buổi đương thì

 

Lời hẹn nào, năm tháng đã loang tan

Tóc mai rối, sợi dài chen sợi ngắn

Quên đắm đuối, một nỗi buồn trĩu nặng

Tình cũ xa xăm, nay đã lỡ làng

 

Sao cứ âm thầm trói buột đời nhau

Bằng ý nghĩ, rồi sẽ còn có thể

Dẫu đã biết, đời quanh co như thế

Trúc trắc chao nghiêng, mộng tưởng rũ nhàu

 

Cứ tưởng nguôi ngoai, bao nỗi u hoài

Em còn đó, tuổi xuân hồng chín mọng

Dằn vặt khát khao, hững hờ cháy bỏng

Lặng lẽ chiều trong khắc khoải, loay hoay

 

Thôi em nhé! bến đời quá xa xôi

Chiều đã muộn, ánh hoàng hôn hắt bóng

Trong tâm tưởng có một chiều gió lộng

Hoa cỏ mùa thu, tím cả triền đồi…

 

 

Nhớ nắng 

 

Anh đến Huế, mùa thu ẩm ướt

Mưa giăng giăng cả tháng lê thê

Đường thành nội, mờ trơn bước trợt

Khách đường xa, háo hức đi về

                     *

Mây loang tan đôi bờ phẳng lặng

Tiếng chèo khua sương trên sông Hương

Cứ mê mãi miệt mài sâu lắng

Một tiếng hò xa nỗi nhớ thương

                    *

Dáng nhỏ qua Trường Tiền gợn gió

Áo mưa e ấp, nét hoa duyên

Chợ Đông Ba chắc còn để ngỏ

Dặm đời xa gồng gánh ưu phiền

                    *

Mưa dai dẳng, đoạn khoan đoạn nhặt

Bến sông xa, mờ tỏ nhọc nhằn

Mưa qua phố, màn trời xám ngắt

Sóng gọi bờ vọng đổ lăn tăn

                    *

Anh lặng lẽ ngồi đây bó gối

Chợt nhớ màu nắng ở phương nam

Nhớ quay quắt, vô chừng vô đổi

Nắng nồng nàn, nỗi nhớ miên man ...


 

Em đứng đó, một khát khao thầm kín 


Gió nam non mơn man bịn rịn

Trong mơ hồ, niềm ẩn ức phơi đêm

 

Ngày đã cạn, bến đời trôi tránh né

Khúc mắc tuổi hoa niên, như còn vương nhè nhẹ

Đổ xuống màu đêm, lặng lẽ bên thềm

 

 

Gió…

 

Từ phía biển, thổi nồng nàn như thế đó

Cũng như em… đương buổi chợ đông

 

Hình như có điều gì, đang bức bối trong lòng

Gió dịu êm mà thốc xối

Gợn con thuyền, chao phía biển mênh mông…


 

Về thăm quê

 

Em ngập ngừng bước xuống bến sông xưa

Con nước đã thay dòng, trôi đâu tuổi em mười tám

 

Dòng sông êm xuôi, vắng lặng tiếng đò đưa

Chỉ có nắng hồn nhiên lấp loá

Kìa con sáo vô tư gọi bạn, líu lo trên những ngọn dừa

               

    Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

    SĐT: 0919004625

     lethanhhung4625@gmail.com

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Hoa sẽ nở, mùa xanh tươi mới / Còn đây một nỗi u hoài / Nhớ nắng / Em đứng đó, một khát khao thầm kín / Gió… / Về thăm quê