Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Lê Viên Ngọc. Show all posts
Showing posts with label Lê Viên Ngọc. Show all posts

Thursday, April 13, 2017

ÔI THÔI RỒI NỒI XÔI, thơ Lê Trung Đình - Lê Viên Ngọc giới thiệu

ÔI THÔI RỒI NỒI XÔI là bài thơ của tác giả LÊ TRUNG ĐÌNH (1857-1885), một danh nhân Lịch sử Quảng Ngãi – thời đại Triều Nguyễn, được Hòa thượng Thích Hồng Ân, trụ trì Thiên Ấn - Tổ Đình ghi lại vào tiết thanh minh năm Bính Ngọ – 1966.
Lê Viên Ngọc trân trọng kính giới thiệu.




ÔI THÔI RỒI NỒI XÔI

Giận quá người Nam dại quá ôi
Làm quan với mọi chẳng nên thôi
Giữ gìn cương thổ cùng chung đó
Đoái thấy giang sơn đổ nát rồi
Cũng giống gà cồ bươi lộn bếp
Như loài chó dữ khới hư nồi
Tội đồ chẳng biết chi điều nhục
Ngọng miệng bởi vì ngậm nắm xôi
                           Lê Trung Đình

Tiểu sử LÊ TRUNG ĐÌNH (1857-1885)

Quê làng Phú Nhơn, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, Lê Trung Đình là con thứ 6 trong một gia đình gồm 10 người con của quan Án Sát Bình Thuận Lê Trung Lượng, xuất thân trong một nhà toàn khoa bảng, có tư chất thông minh, được giảng dạy chu đáo, lên 15 tuổi ông đã làu thông kinh sử và nổi tiếng về tài năng văn chương, khoa Giáp Thân 1884, Ông đỗ cử Nhân tại trường thi hương Bình Định.

Sinh trưởng và thi đỗ trong lúc vận nước đen tối: bên ngoài giặc Pháp xâm chiếm đất đai, bên trong triều đình rối ren, loạn lạc ở nhiều nơi...ông không ra làm quan mà âm thầm chuẩn bị lực lượng ứng nghĩa. Cùng với các sĩ phu trong tỉnh, Lê Trung Đình bí mật lập Nghĩa hội, tổ chức hai đội quân là Đoạn Kiệt và hương binh, đồng thời ráo riết xây dựng chiến khu ở Tuyền Tung Huyện Bình Sơn chuẩn bị đối phó với quân Pháp xâm lược.

Sau đó, nhận lệnh Tham biện Sơn phòng Nghĩa-Định Nguyễn Duy Cung, Lê Trung Đình cùng Nguyễn Bá Loan ra Huế gặp người đứng đầu phe chủ chiến là Tôn Thất Thuyết để nhận lệnh phối hợp hành động, và Lê Trung Đình được cử làm Chính quản hương binh.

Ngày 23 tháng 5 năm Ất Dậu (5-7-1885), cuộc phản công của phe chủ chiến ở Kinh thành Huế thất bại, Phụ chính Tôn Thất Thuyết phải phò vua Hàm Nghi chạy ra Quảng Trị, xuống dụ Cần Vương (13 tháng 7 năm 1885).

Nhận được dụ, Lê Trung Đình cùng với các cộng sự là Nguyễn Tự Tân, Nguyễn Bá Loan  Nguyễn Tân Kỳ … kéo đến đòi các quan lại đầu tỉnh cấp vũ khí, lương thực để chống Pháp, nhưng quyền Bố chính Lê Duy Thụy và quyền Án sát Nguyễn Văn Dụ từ chối.

Ngay trong đêm ấy, các ông tập hợp khoảng ba ngàn hương binh tại khu vực bãi sông Trà Khúc (phía tả ngạn, trước đền Văn Thánh). Sau khi làm lễ tế cờ, cả đoàn quân nhanh chóng vượt sông, tấn công tỉnh thành Quảng Ngãi.

Được sự hỗ trợ của quân nội ứng, hương binh Quảng Ngãi nhanh chóng đánh chiếm tỉnh thành, bắt giữ các quan lại, thả tù phạm, thu ấn triện, binh khí và tiền lương...rồi phát động phong trào Cần Vương trong toàn tỉnh.

Nghĩa quân làm chủ tỉnh thành được một hai hôm, vào ngày 5-6-Ất Dậu   (16-7-1885), quyền Tiễu Phủ sứ Sơn phòng Nghĩa-Định bấy giờ là Nguyễn Thân (trước theo Nghĩa hội Quảng Ngãi, sau theo Pháp) cùng Đề đốc Đinh Hội đem khoảng 900 biền binh tiến về tỉnh thành mở cuộc vây đánh.

Sau khi quân triều giết chết Nguyễn Tự Tân và sáu viên chỉ huy khác, thì bắt được Lê Trung Đình. Dụ hàng không thành, ngày 23-7-1885, Lê Trung Đình bị phe triều đình thân Pháp đem ra xử chém tại góc phía Bắc thành Quảng Ngãi. 

Sài Thành tiết Thanh Minh năm Đinh Dậu – 2017.
    
Lê Viên Ngọc cẩn chí
.........
* Theo Sử Liệu Bách Khoa Toàn thư Google.

READ MORE - ÔI THÔI RỒI NỒI XÔI, thơ Lê Trung Đình - Lê Viên Ngọc giới thiệu

Monday, June 3, 2013

LẼ ĐỜI - thơ xướng họa - Lê Viên Ngọc và 14 thi hữu


LẼ ĐỜI
(Bài xướng)

Một viên ngọc quý giữa trần ai!
Đã bấy lâu nay chẳng giũa mài
Khiến kẻ vô tình coi rẻ rúng
Mà người hữu ý cũng phôi phai
Của phàm nỡ hỏi chàng mờ mắt
Kiếp tục chẳng buồn khách lãng tai
Duyên phận trăm năm là mối chỉ
Hiên khuya bóng nhạn cảm thông hoài!

                                    Lê Viên Ngọc

Lê Viên Ngọc quê ở Phước Thị, Gio Linh, Quảng Trị.
Hiện sống ở Di-Linh, Lâm Đồng.
                
                    
Các bài họa:

Họa 1:
VIÊN NGỌC QUÝ
          
Ngó sau coi trước chẳng còn ai!
Ngọc quý lâu nay chửa chịu mài
Có phải đồ cao nên kén chọn
Hay là hàng dõm mặc tàn phai
Văn chương lắt léo cần cho biết
Bút nghĩa chân thành muốn rỉ tai
Chán kẻ ăn chay còn nếm mặn
Lẽ nào heo đói  cám treo hoài!  
                   
                        Trương Văn Lũy



Họa 2:
NGỌC THẦM
 
Tình tự đêm dài ai hỡi ai
Ngọc sao cất đó vẫn chưa mài
Trăng thâu bóng lẻ đôi vành khuyết
Nắng sớm mây mờ một dáng phai
Điều ước tháng ngày chờ trước mắt
Nỗi buồn khuya sớm vẳng bên tai
Chạnh niềm thao thức vì sao lạc
Dạo bước thềm xuân có ái hoài

                                 Linh Đàn



Họa 3:
GIÁ NGỌC

“Nhạn tại khuê trung” biết hỏi ai,
 Ẩn danh quí ngọc, khéo trau mài.
Trăng soi mành phượng im lìm rủ,
Nắng chiếu rèm loan vàng võ phai
Nhắn gởi mấy tầng mây cõi biếc,
Thăm chừng bao lớp gió ù tai.
Nay mừng tuyệt diệu gieo liền vận,
Chừng ấy thi nhân ngóng đợi hoài.

               Hạ Thái-Trần Quốc Phiệt



Họa 4:
NGỌC HIỆN TRONG MƠ

Đèn khuya heo hắt chạnh thương ai,
Nhí nhảnh vần thơ đọc miệt mài.
Mặc khách tao nhân càng thắm thiết,
Giang hồ lãng tử chẳng mờ phai.
Nhẹ nhàng giỡn cợt nhìn phồng mũi,
Thoang thoảng giận hờn cảm nặng tai.
Ngọc hiện trong mơ nằm tưởng tượng,
Vầng trăng chênh chếch nhớ nhung hoài.

                               Lê Ngọc Kha



Họa 5:
NGỌC THÔ

Trần gian lắm hỉ, nộ, bi, ai!
Ngọc để ban sơ xin chớ mài.
Nét đẹp trời cho thường vĩnh cữu,
Dung nhan nhân tạo sớm tàn phai!
Ngu ngơ đôi lúc là duyên phúc,
Rành rõi lắm khi hóa nạn tai.
Tâm tịnh ngộ ra nhiều ý lạ,
Hư vô sao dạ cứ ai hoài ?!    

      Tâm Giao-Nguyễn Văn Tương


Họa 6:
VIÊN NGỌC

Viên đá qúy kia thuộc của ai?
Cớ sao không giũa lại không mài?
E chừng nhọn cạnh trầy tay ... nắm?
Hay bởi tươi màu sợ sắc ... phai?
Hãy cứ đem chưng xem ... ngọt mắt?
Thôi cho cầm gõ  có ... ngon tai?
Ngọc mà thành khí cần nên trác (1)
Hòm kín cất đi  kể cũng hoài!

                          Hoàng Đằng

(1) Lấy từ câu trong sách Luận Ngữ: "Ngọc bất trác bất thành khí" (ngọc mà không mài giũa thì không dùng được việc gì ...)



Họa 7:
ĐỢI AI?
  
Cảnh đẹp trời xanh Ngọc đợi ai ?
Văn chương chữ nghĩa khéo dùi mài.
Thanh xuân mấy thuở hoa chưa nở,
Tuổi tác bao nhiêu sắc dễ phai.
Chẳng lẽ đường tình không lọt mắt
Hay là cửa ái khó vừa tai.
Pha phôi cánh liễu vươn trong gió
Có muộn gì đâu để  tiếc hoài.                                           

                         Pine-HillNJ, USA 
                         Lê Bá Lộc



Họa 8:
BÊN QUẦY NGỌC QUÝ

Đợi xem ngọc quý sẽ về ai?
Lắm khách tìm mua ngắm miệt mài.
Khung cảnh đổi thay không vẩn đục
Thời gian dịch chuyển chẳng mòn phai.
Dửng dưng nọ mấy người hư mắt,
Dáo dác kìa đông kẻ lảng tai.
Có khách sang kia nhìn bảng giá,
Bước đi tiếc ngẩn tiếc ngơ hoài.

                            Nguyễn Tường
           

Họa 9:
LẼ ĐỜI

Viên Lê bạn hỡi tại vì ai,
Bảo ngọc bao năm vẫn chữa mài?
Đợi bóng thi nhân chiều nắng nhạt,
Hay hồn tráng sĩ buổi thu phai?
Buồn chi duyên phận mà cay mắt,
Trách mãi tình người cũng chán tai.
Ngươi ở phương nao đời lẻ mộng,
Thềm trăng quạnh quẽ nhớ mong hoài.

                                      Lê Ngọc Phái


Họa 10:
TIẾC THẦM

Đọc dòng thơ xướng xót cùng ai!
Ngọc quý vội chi gọt đẽo mài…
Để phó thân ngà phiên chợ hỗi!
Lại trơ phận liễu bến chiều phai…
Xót công con tạo gầy duyên nghiệp
Giờ vướng luân hồi lụy thiện tai
Danh tiếng trâm anh ngời khắp chốn,
Qua vòng nhật nguyệt lé loi hoài…

                          Văn Thiên Tùng


                       
              Họa 11:
              ĐỪNG KÉN

              Viên Ngọc lâu nay lẩn tránh ai
              Mà nay tỉnh mộng mới đem mài?
              Xuân thì hồ dễ buông tàn tạ
              Hương sắc sao đành để nhạt phai
              Đừng trách tri âm không hiểu ý
              Mà khuyên thục nữ chớ bùi tai.
              Cảm thương một thuở phòng loan quạnh
              Liệu sớm xe duyên, kẻo muộn hoài!

                                              HỒ TRỌNG TRÍ
                                              Kim Long, BRVT


Họa 12:
NHỚ HOÀI 

Vốn ngọc thì ai cũng giống ai
Muốn cho bóng nhoáng phải lau mài
Mong đừng sắc nọ mau tàn tạ
Chớ để hoa này chóng nhạt phai
Cõi thế thiếu chi người tỏ mắt
Trần gian còn chán kẻ tinh tai
Cứ mời thiên hạ cùng chiêm ngưỡng
Trăm họ gần xa sẽ nhớ hoài  
                      
                         TRẦN NGỘ
                         LÂM ĐỒNG




Họa 13:
THI  ĐÀN VÀ NỮ  SĨ

Nữ sĩ thi đàn chẳng mấy ai
Lâu nay đóng cửa lại dùi mài
Hoa xuân phơi phới hương còn đậm
Cỏ hạ đong đưa sắc chửa phai
Có phải tình lang đang dấu mặt
Hay là sáo khách đã quen tai
Thu đông khoảnh khắc qua mau lắm
Lửa tắt  không khơi để rứa hoài!

                                     Lê Bá Lộc



Họa 14:
TÂM SỰ

Tâm sự đôi vần gởi đến ai
Lư lân muốn sáng phải siêng mài
Ẩn mình đừng trách người khinh rẻ
Giấu phận chớ hờn kẻ nhạt phai
Ngọc nát phàm nhân xem nửa mắt
Ngói lành tục tử tán bùi tai
Cổ kim trần thế thường ngang trái
Đen trắng đồng thau lẫn lộn hoài

                         TRƯƠNG ĐÌNH ĐĂNG
                         ĐÀ NẴNG



Lê Viên Ngọc biên tập và gởi đăng
levienngoc@gmail.com


READ MORE - LẼ ĐỜI - thơ xướng họa - Lê Viên Ngọc và 14 thi hữu

Thursday, March 14, 2013

DÁNG KHUYA - Thơ xướng họa của Lê Viên Ngọc, Lê Đăng Mành, Trần Ngộ


DÁNG KHUYA

Lòng luống bâng khuâng những sự tình
Lên chùa niệm PHẬT với cầu kinh
Sao nghe trong dạ niềm hư tưởng
Vẫn để ngoài tai chuyện bất bình
Một áng xuân đi nào hẹn ước
Mấy cành hạ cháy đứng làm thinh
Liễu buồn rủ xuống bờ trăng rụng
Chìm với dáng khuya một bóng hình


LÊ VIÊN NGỌC 

(ĐÀ LAT)

Bài họa 1:
TUỆ GIÁC


Cảnh vật quanh đây lắm đạo tình
Thanh hương tĩnh lặng cũng lời kinh
Sáng nghe gió gõ tâm hằng tịnh
Chiều ngắm mây trôi ý vẫn bình
Vạn pháp vô thường năng thốt gọi
Hạnh tròn bất nhiễm lặng âm thinh
Mong cầu đã nguội thân như thị
Bát nhã quán soi tỏ bóng hình


LÊ ĐĂNG MÀNH


Bài họa 2:
BÓNG TRĂNG


Tằm nhà tơ trao cuộn mối tình
Đôi bờ sinh tử thấy mà kinh
Hơn thua dục ý nào an ổn
Thắng bại xui tâm ấy khó bình
Nhìn áng mây trôi vào cảnh sắc
Nghe làn gió thổi tới hư thinh
Trăng vàng ôm bóng cành xuân mộng
Rụng xuống cho tôi lượm đóa hình

TRẦN NGỘ 
(LÂM ĐỒNG) 
READ MORE - DÁNG KHUYA - Thơ xướng họa của Lê Viên Ngọc, Lê Đăng Mành, Trần Ngộ