Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Cao Hữu Điền. Show all posts
Showing posts with label Cao Hữu Điền. Show all posts

Friday, February 23, 2024

CA KHÚC CAO HỮU ĐIỀN - Nguyễn Văn Nho

 



CA KHÚC CAO HỮU ĐIỀN


Những ca khúc có mùi vị sũng nước mùa mưa của hai hàng cây ôm hôn nhau dọc đường Lê Lợi trong những ngày thành phố Huế về đêm hoặc không có, hoặc chỉ có một vài ngọn đèn đường vàng vọt.

Những ca khúc có mùi vị của chuyến tàu về muộn trên sân ga, có người em trở về mệt mỏi, có người bán hàng vừa tất bật vừa sợ hãi, những cô cậu sinh viên áo quần ướp mùi oi nồng ngai ngái của những toa tàu đầy ăm ắp người và hàng hoá, chạy lây lất lúc nhanh lúc dừng gần như là hên xui, mà hành khách cứ thở phào bởi con tàu chỉ trễ vài ba tiếng chứ chẳng phải bốn năm ngày.

Những ca khúc ấy còn đượm hương nồng của mùi rượu sắn chở ra từ Quảng Ngãi, của tình huynh đệ buổi chiều đạp xe hoặc đi bộ tìm nhau rồi gặp nhau bên chân cầu Gia Hội, những đêm trăng nghiêng ngả nằm cùng nhau, gối đầu trên xe đạp bên lề cầu mới, nằm nghêu ngao đọc thơ hay khoe nhạc đề của bài hát đang viết, rồi nói như sanh như sứa chuyện triết Đông triết Tây, chuyện Bài giảng trên Núi hay chuyện lắng nghe âm thanh tiếng vỗ của một bàn tay.

Những ca khúc ấy có ân tình của những người con gái cô đơn mà đôi mắt ngây nồng màu ước nguyện, bên những công việc lam lũ ban ngày kiếm sống, đêm đêm về ngồi hát với chúng tôi, chịu khó ngồi nghe chúng tôi lảm nhảm bên tách trà như những kẻ vĩ đại một cách đê hèn, những con người kiêu hãnh một cách nhát gan, thấy ông công an, thấy ngài văn nghệ nhà nước thì nép mình tránh né như loài gián thấy ban ngày.

Nhưng Ca khúc Cao Hữu Điền, mặc dù được viết ra nhiều trong khoảng thời gian đó, sau năm 1975, lẫn bên trong những mùi vị kia hãy còn đọng lại một chiều sâu tâm thức vô bờ của người lữ hành luôn vén lộ giữa nhân gian cho riêng mình từng con đường nguyệt bạch, từng lối cỏ trong sương.

Anh đã đi từ tuổi thơ u buồn, trong vòng tay khắt khe của người mẹ kính yêu nhưng không là mẹ đẻ, đã trầm uất điên khùng rồi từ bỏ Y khoa Đại học.

Anh trở thành thầy giáo sau đó. Rồi Quảng Trị, rồi Sài Gòn, Đà Nẵng, dạy học, đánh đàn, viết báo, đi Tây, vấn thuốc lá dỏm, bán hàng rong, rong chơi cùng trí thức, bè bạn với cả chú bé đánh giày, người dán áo mưa, chia rượu cùng những gã xích lô nhốt cả bầu trời thơ mộng dưới gầm xe trên dặm đường gió bụi.

Rồi anh dẫn Tây đi dọc đường Nam Bắc, đến cả những buôn làng miền Bắc xa xôi hay những cánh rừng tràm cuối miền Nam bộ, miệng nói như nhu cầu phải nói, nhưng thầm lặng sững sờ trước hoàng hôn bên vạt cỏ chiều, cô đơn nhả khói thuốc vào đầu sông sương bạc, lòng rưng rưng nghe giọng hót sau cùng của một cánh chim khản giọng bên cánh rừng rỉ máu. Đi như một sinh kế, hay đi như một người không muốn đến? Đi để ngắm nhìn hay đi để chiêm nghiệm? Đi để thấy những chiều phai tóc trắng, hay đi để lưng chừng trong giọt máu phiêu lưu?

Và giờ đây, anh không còn đi lại xa xôi nữa khi bàn chân đã yếu, nhưng anh vẫn tiếp tục lộ trình kia trong tâm tưởng. Bởi đi là sống, và đến là chết, nên anh trở về thành phố Huế thân yêu, ngắm vệt nắng cuối ngày bên đám cỏ úa vàng ở góc đường hàng me cũ, tiếp tục mộng du, tiếp tục đi và thở như kẻ lãng mạn sau cùng suốt cuộc đời thèm đi và thèm thở. Thỉnh thoảng, anh mỉm cười vì nhớ rằng mình đã từng là người này hay kẻ nọ trong đôi mắt ai kia.

Anh là nhạc sĩ ư? Không! Anh có là thi sĩ, là triết gia? Cũng không! Dường như, đối với những tâm hồn sung mãn, bất cứ sự đóng khung vào danh hiệu nào cũng chính là không còn đi nữa, và cũng chính là khi họ tự trói mình trong hạn cuộc khô cứng của ý niệm khen chê đầy chết chóc…

Và tôi, tôi hát những bài hát của anh, một vài người bạn cất lên bài hát của anh ở một góc buồn nào đó giữa mặt đất quạnh hiu này. Những sắp xếp hoán vị của 7 nốt nhạc theo tự tình kia có thể không hài lòng ai đó, nhưng nó ý nghĩa làm sao cho những người đã yêu anh và từng được anh yêu mến. Và họ, và những người như tôi, hãnh diện cất lên từng giai điệu bổng trầm kia như cất lên bài ca chan chứa của kẻ yêu trần gian mà chẳng dám cầm tay.

Anh Cao Hữu Điền thân yêu ơi, anh nghe không, ở một nơi đó, có người trở về…

Về để làm gì hở anh? Quy hà, quy hà vi?...

 

Nguyễn Văn Nho

Đà Nẵng, 2009.


(Xin đăng lại bài này trong ngày thân xác anh được gởi về lòng đất, ngày 21, tháng 2, năm 2024. Quý vị quan tâm có thể nghe một vài nhạc phẩm của anh, đăng trong https://art2all.net/)

Nguồn: https://www.facebook.com/nguyen.vannho.1 

Bấm vào liên kết sau để nghe 11 ca khúc của Cao Hữu Điền trên art2all.net: 

ÂM NHẠC CAO HỮU ĐIỀN - ART2ALL


READ MORE - CA KHÚC CAO HỮU ĐIỀN - Nguyễn Văn Nho

Friday, November 22, 2019

Friday, December 14, 2018

KHI MÙA ĐỔI THAY - Ca khúc Cao Hữu Điền

READ MORE - KHI MÙA ĐỔI THAY - Ca khúc Cao Hữu Điền

QUÊ NHÀ -Ca khúc Cao Hữu Điền

READ MORE - QUÊ NHÀ -Ca khúc Cao Hữu Điền

Wednesday, January 14, 2015

TA TRỞ LẠI CON ĐƯỜNG XƯA ÁO LỤA - Phan Phụng Thạch, Cao Hữu Điền, Trần Quang Lộc

           







              Thơ: Phan Phụng Thạch.
              Nhạc: Cao Hữu Điền.
              Tiếng hát: Trần Quang Lộc.
              Video clip: Phú Đoàn.

    TA TRỞ LẠI CON ĐƯỜNG XƯA ÁO LỤA


     Ta trở lại con đường xưa áo lụa
     Hàng cây cao đứng đợi các em về
     Các em chưa về cây già bóng xế
     Ta cũng buồn đi giữa nắng lê thê

     Những chuyến đò ngang qua về Thừa Phủ

     Còn chở tình bên nớ tới bên ni
     Ta mỗi bước càng thêm dài nỗi nhớ      
     Những chiều mưa sớm nắng các em về

     Từ bờ bên ni nhìn qua Thành Nội

     Phượng đã tàn rụng xuống buổi đầu thu
     Làm sao quên những ngày qua bóng tối
     Lửa kinh thành ngùn ngụt khói âm u

     Ta trở lại giữa sân trường ngày cũ

     Lòng hoang vu nhớ cỏ dại ven đường
     Ôi những con đường cây già lá úa
     Có điều chi muốn nói với quê hương

                                  Phan Phụng Thạch







READ MORE - TA TRỞ LẠI CON ĐƯỜNG XƯA ÁO LỤA - Phan Phụng Thạch, Cao Hữu Điền, Trần Quang Lộc

Thursday, May 17, 2012

TÌNH KHÚC ĐÊM XUÂN - Cao Hữu Điền

Nhạc sĩ Cao Hữu Điền


Mời các bạn click vào liên kết sau để nghe ca khúc Tình Khúc Đêm Xuân. 
Nhac: Cao Hữu Điền. 
Lời: Phương Xích Lô và Cao Hữu Điền. 
Ca sĩ: Trần Quang Lộc.


:
  


CẢM NHẬN VỀ TÌNH YÊU QUA CA KHÚC TÌNH KHÚC ĐÊM XUÂN CỦA CAO HỮU ĐIỀN

Nguyễn Khắc Phước


Ca khúc TÌNH KHÚC ĐÊM XUÂN của Cao Hữu Điền hai lời, lời 1 của nhà thơ Phương Xích Lô, lời 2 của chính nhạc sĩ, cả hai tác giả đều khá nổi tiếng trong giới văn học nghệ thuật đất Thần Kinh.

tình yêu thứ không nhìn thấy được nên cả hai tác giả đều dùng những hình ảnh tính ẩn dụ - dùng cái cụ thể để gọi tên những cái trừu tượng - để diễn tả cho hết ý nghĩa tình yêu tha thiết đậm đà say đắm của mình.

Phương Xích sáng tác bài thơ này vào lúc giao thừa nên anh không tránh khỏi quan niệm cho rằng giao thừa thời khắc chuyển giao năm sang năm mới - một̀ thời điểm quan trọng, trời đất giao hòa, âm dương hòa quyện để vạn vật bừng lên sức sống mới. Sự kết hợp giữa trời đất sự kết hợp dường như cố định vĩnh viễn, thủy chung, do bàn tay tạo hóa, ngoài sự hiểu biết của con người. Trời đất hai thực thể không bao giờ rời xa nhau. trời mới đất, không trời thì đất cũng không. Đất với trời hai nhưng một. Trong Kinh A Hàm, Phật dạy: Cái này nên cái kia có, cái này không nên cái kia không, cái này sinh nên cái kia sinh, cái này diệt nên cái kia diệt. Đây một định về duyên sinh duyên khởi. Tất cả các pháp từ tình đến hữu tình đều vay mượn nhau, hỗ trợ nhau, nương tựa nhau sinh khởi tồn tại. duyên khởi giải thích sự tồn tại của trụ sinh vật nói chung, kể cả con người giống hữu tình.

Mặc đất trời kết hợp để tạo nên trụ, nhưng không phải đâu cũng sự sống, chỉ trên trái đất vào mùa xuân, sự sống mới đâm chồi nảy lộc. Anh em, chỉ hai ta chớ không phải một người đàn ông hay một người đàn nào khác, gặp nhau vào một địa điểm thơì khắc lẻ do nghiệp duyên đã định để nảy sinh tình yêu, sự sống cả một trụ riêng chỉ tồn tai hai người chỉ hai người đó mới trải nghiệm tường tận. Anh nương tựa vào em, em nương tựa vào anh. Sự tồn tại của một người phụ thuộc vào sự tương quan với người khác. anh thì em, anh không thì em cũng không tồn tại, tựa như sự sống tùy thuộc vào ánh sáng của mặt trời, không mặt trời thì không sự sống.Ta mất người yêu rồi thì trụ cũng bằng không. thể quan niệm này đã dẫn đến sự suy sụp về sau của anh chăng?

Đất trời nói đến vật chất, còn ngày đêm, mùa đông mùa xuân, tháng chạp tháng giêng nói đến thời gian. Phương Xích lẻ không ý định diễn tả một tình yêu duy nhất tính bất diệt, trường tồn bởi ngay cả trụ cũng thường thời khắc giao hòa đó rồi cũng qua đi. Anh nói Ôi tình yêu ta mùa Xuân thì mùa Xuân đây không còn mùa Xuân của đất trời mùa Xuân trong tim, không ngày tháng cụ thể phụ thuộc vào tình cảm giữa hai người, bao giờ ta còn yêu nhau thì còn mùa Xuân. Khi người ta yêu nhau say đắm thì thời gian dường như ngừng lại, mặc cho trụ học bên ngoài đổi thay, trụ trong tim họ vẫn bất động, không lệ thuộc vào không gian, thời gian cả nhân gian. Trịnh Công Sơn diễn tả cái trụ riêng của tình yêu: Hãy yêu nhau đi khi rừng thay lá. Hãy yêu nhau đi, giòng nước đã trôi xa nhưng Phương Xích chỉ nói một câu: Trời đứng yên đất mãi vần xoay !

(Những xảy ra về sau làm Phương Xích sụp đổ, theo lời kể của Phùng Tấn Đông Thìn - hai người bạn khá thân với anh - không phải do lỗi của anh do anh quá tin vào vợ bạn bè).

Nhìn bên ngoài thì thân thế, sự nghiệp, lối sống, tính tình, cách ứng xử với bạn hội của Phương Xích Cao Hữu Điền hoàn toàn khác nhau. Thế nhưng Cao Hữu Điền đã bắt được cái đó trong bài thơ của Phương Xích Lô, không những phổ nhạc lại còn cảm tác thêm lời 2, dỉ nhiên, không phải để viết về tình yêu của bạn mình để diễn tả tình yêu của chính mình.

Mở đầu, Cao Hữu Điền viết: Ta yêu nhau như trời yêu mây. Bầu trời thể mây hoặc không. Không mây, bầu trời vẫn tồn tại. Nhưng một bầu trời không mây trở nên trống trải cảm thấy thiếu một cái đó. Bầu trời không mây bầu trời học, cảm, thể bầu trời của hành tinh khác. Trong hội họa, không ai vẽ một bầu trời không mây không diễn tả một cảm xúc nào cả. Cũng không ai vẽ một bầu trời đêm không trăng sao bức tranh sẽ một tấm đen ngòm. Người ta thể dự đoán chính xác thời tiết bằng căn cứ vào hình dạng của mây (và người ta cũng đoán được hạnh phúc một cặp vợ chồng ra sao khi nhìn sắc mặt người vợ).

Hãy tưởng tượng một thế giới không phụ nữ! người cho rằng, lúc đó, hàng loạt nhà thơ, hoạ sĩ, văn sĩ, nhạc sĩ...sẽ tự sát không còn ai để cho họ ca ngợi, thăng hoa cảm xúc, trách móc, hờn dỗi, tôn thờ đôi khi... căm hận.

Anh bầu trời, em mây. Em làm cho cuộc sống anh ý nghĩa, bồi hồi, xúc động, vui, buồn, hạnh phúc, hờn giận, sóng gió, lặng êm. Anh cây, em cành. Cây không cành cây khô cây héo. Em hoa, anh hạt mưa. Hoa đẹp nhưng hoa hạt mưa hoa càng đẹp hơn, sinh động hơn. Sự kết hợp của hai thực thể đây không phải sự tồn tại hay không tồn tại, khác với những hình ảnh trong thơ của Phương Xích Lô. Sự kết hợp đây cũng không hoàn toàn quyết định sự hiện hữu của một sự vật như sự kết hợp của tứ đại trong Phật giáo, sự kết hợp tính mỹ học, như sự kết hợp của của ong bướm, của chậu hoa bên cửa sổ, của làn gió rèm cửa, của tài tử giai nhân.

Trong ca khúc Đời sống không già chúng em của Trịnh Công Sơn đoạn: chúng em nên đời sống mãi không già. chúng em nên mặt đất luôn nở hoa. Bàn chân em đến giữa đời thế giới thêm niềm vui. Bàn tay măng non bên người tìm xoá những lo âu dài . Mặc đó một ca khúc dành cho thiếu nhi nhưng Trịnh Công Sơn xem sự hiện hữu của người này luôn làm cho suộc sống người khác ý nghĩa, một cuộc sống tràn đầy tình yêu vị tha.

Quan niệm về tình yêu lẻ cả về cuộc sống của Cao Hữu Điền cũng như vậy nên cho sức khỏe kém tuổi cao, anh phu nhân luôn hiện diện với khuôn mặt tươi cười hạnh phúc bất cứ cuộc gặp mặt của bạn học sinh nào, ngay cả khi nhà anh cũng online đề gởi thơ nhạc của anh làm món quà biếu, mang niềm vui hạnh phúc đến cho mọi người khắp năm châu.

NKP

CA KHÚC TÌNH KHÚC ĐÊM XUÂN TRÊN TRANG ART2ALL.NET
READ MORE - TÌNH KHÚC ĐÊM XUÂN - Cao Hữu Điền