Hoàng Thị Bích Hà
Truyện ngắn
TẤM LÒNG TRUNG
TRINH
Chị Hương đẹp lắm!
Một vẻ đẹp đài các sang trọng của một giai nhân xứ Huế. Dáng người dong dỏng
cao, thanh thoát, nước da trắng hồng, mái tóc óng mượt buông lơi xỏa sau bờ vai
tròn. Đặc biệt, chị có đôi mắt rất có hồn, đẹp và yên bình như mặt nước hồ thu.
Nụ cười như tỏa nắng, để lộ những hạt răng trắng muốt rất có duyên! Khi chị
Hương bước vào tuổi xuân xanh thì tôi chỉ mới là con bé con đang học tiểu học.
Thời còn đi học, chị là hàng xóm của tôi.
Chị lập gia đình
với anh - một sĩ quan cấp tá của quân đội VNCH. Anh làm trưởng bộ phận gì mà phụ
trách sắc tộc, cơ quan đóng bên bờ nam thành phố Huế.
Tôi chưa gặp anh
bao giờ, nhưng qua hình ảnh chị Hương, tôi vẫn hình dung ra người chị chọn làm
chồng chắc phải đẹp trai, lịch lãm, học thức lắm mới xứng đôi với chị.
Thế rồi biến cố
75, anh là sĩ quan, dĩ nhiên anh phải đi tập trung cải tạo. Chị Hương chưa kịp
sinh đứa con nào cho anh. Chị khóc nức nở khi tiễn anh đi tập trung lao cải. Ở
lại thành phố không có chồng bên cạnh mà với nhan sắc mặn mà, đẹp như diễn viên
(Nhìn chị Hương tôi thường liên tưởng đến các cô diễn viên người mẫu) như thế
tránh sao khỏi cạm bẫy bướm ong, sự ve vãn của các gã trai xung quanh. Chị quyết
định rời thành phố lên một huyện miền núi của Thừa Thiên Huế. Ở đó có nhà ba mẹ
anh. Rồi chị làm một căn nhà nhỏ ở cạnh bên. Chị ra chợ huyện tạo một quầy hàng
nhỏ bán áo quần và những vật dụng gia đình kiếm kế mưu sinh. Chị Hương vừa lo
kinh tế vừa chăm sóc cha mẹ chồng già yếu. Bà con quanh vùng ai cũng khen! Chị
tự nguyện làm bổn phận dâu con, thay mặt anh để lo tròn hiếu đạo. Khi có dịp chị
lại thăm nuôi, bới xách cho anh. Chuyện thăm nuôi cũng “trần ai khoai củ lắm”
vì anh không được ở cố định mà khi chuyển trại này, lúc trại khác xa ngút ngàn.
Mỗi lần đi phải xin giấy phép của địa phương, rồi mua vé tàu xe cũng là một vấn
đề. Rất khó nhưng chị đều vượt qua, lòng thầm cầu mong ơn trên cho anh sức khỏe,
chị “chân cứng đá mềm”. Chị hiền lành, với phong thái của người có học thức, ăn
nói nhã nhặn, giao tế dịu dàng, và rất chỉnh chu nên được mọi người xung quanh
quý mến. Lên chợ huyện hỏi thăm về chị Hương, không ai là không biết. Chị nổi bật
lên ở khu chợ huyện như một bông hoa trang điểm cho núi rừng . Cũng có một đôi
lần công an gởi giấy mời lên làm việc. Người ta nghĩ rằng chị là vợ sĩ quan, rời
thành phố lên miền núi sát biên giới sống có mục đích gì chăng? Lần nào chị
cũng trả lời rành mạch, đầy đủ là chồng đi vắng về quê chồng sinh sống để chăm
sóc bố mẹ chồng đợi ngày chồng trở về. Vì vậy sau vài lần “thăm hỏi” như vậy,
chị vẫn ngày ngày ra chợ mưu sinh, duy trì cuộc sống, thăm nuôi bới xách cho chồng
và khắc khoải chờ chồng trong nỗi thương nhớ không nguôi.
Chục năm sau, cha
mẹ chồng chị cũng đã dìu nhau về cõi Phật. Chị Hương vẫn gắn bó với vùng đất
này trong một căn nhà nhỏ ở quê anh, đối diện với một trường học. Có vài người
bạn của tôi khi ra trường được điều lên dạy ở đây. Nhờ vậy, tôi vẫn biết được
thông tin về chị trong quãng thời gian sau này.
Năm tháng trôi
đi, những vết thương chiến tranh đã khép lại, thay da đổi thịt, những đồi thịt
băm, cây cối phủ màu xanh nhưng không thấy anh trở về. (có lẽ anh đã mất trong trại cải tạo.) Nếu anh về thì anh chị lại có nhau để cùng xây dựng cuộc sống, hoặc nếu đủ tiêu chuẩn HO thì anh chị sẽ đi định cư ở nước ngoài theo chương trình, chứ sao chị chỉ có một mình. Khi tôi viết truyện ngắn về chị thì tôi đang ở
cách xa chị cả ngàn cây số. Tôi hỏi thăm những người bạn dạy ở huyện này thì họ
kể chị vẫn vậy, vẫn sống một mình ngày ngày kinh doanh ở chợ huyện.
Bây giờ đã xấp xỉ
thất thập rồi, chị vẫn đẹp, vẫn đài các và duyên dáng như thế!
Nhớ lại ngày ấy,
chị cũng như bao hoàn cảnh, những thiếu phụ vợ sĩ quan, chồng đi cải tạo, họ ở
nhà vừa làm lụng nuôi con, thăm nuôi chồng, chờ chồng về đoàn tụ. Rồi cũng được
Trời ngó lại họ đón chồng trở về làm ăn sinh sống. Dẫu nghèo nhưng hạnh phúc,
cũng nuôi được con cái ăn học nên người tại quê nhà. Có người về đôi ba năm gì
đó rồi đi HO. Vẫn biết rằng mỗi người một hoàn cảnh, người ở nhà cũng lắm nhiêu
khê, trầy trật kiếm sống trong giai đoạn rất khó khăn. Nhưng thật đáng buồn vì
có những người vợ ở nhà thay lòng đổi dạ, đi bước nữa, có khi là cán bộ địa
phương để ấm thân. Có khi là đồng nghiệp trẻ, họ nhẫn tâm đưa đơn vào trại. Thấy
vợ lên thăm, người chồng mừng lắm! Hóa ra không phải. Vợ tới trại bắt chồng ký
vào đơn ly dị để về tự do sống với người khác. Mỗi người một số phận. Dẫu rằng trải qua những thăng trầm dâu bể, nhưng xét ra, có đau đớn nào hơn thế! Có gì tàn
nhẫn hơn thế! Người chồng đang cải tạo đã buồn vì xa nhà, thiếu thốn mọi thứ,
lao động vất vả, lại bị bồi thêm nỗi đau tận xương tủy là vợ bội tình nữa thì
còn gì để sống. Nên vì thế, có người không chịu nổi cú sốc này đã ngã bệnh và
qua đời. Gần nhà tôi có trường hợp cô giáo nọ, vợ sĩ quan, đã có với nhau đứa
con trai. Chồng đi cải tạo, cô được lưu dung giảng dạy nhưng cô ưa người khác.
Đó là một thầy giáo trẻ còn son. May mà chồng cũ của chị có bản lĩnh nên anh đã vượt qua cú sốc này và yên tâm cải tạo, đợi ngày về đón đứa con riêng, rồi hai cha con sống với nhau. Khi anh được gọi đi diện HO, anh và con trai lên đường định
cư ở Mỹ. Trước những trường hợp phụ tình nhan nhãn như vậy, so với chị
Hương, tôi cảm phục chị vô cùng. Chị chưa có con, lại quá đẹp, một vẻ đẹp thánh
thiện, khả ái mà phụ nữ trong vùng ít ai sánh nổi. Không những đẹp, chị vừa nhân hậu, giỏi giang vậy, thiếu gì người đeo đuổi tán tỉnh. Nhưng không! Chị vẫn một
lòng chung thủy, dẫu chồng đi mãi không về. Chị Hương quả là một tấm gương
trung trinh xứng danh tiết phụ. Có thể chị có một tình yêu duy nhất với anh,
ngoài anh ra chị không có một rung cảm nào khác. Hay nói cách khác là không ai
vượt qua cái bóng của anh trong lòng chị. Đến nay chị đã ở tuổi thất thập. Bước
vào thu, chị vẫn là một phụ nữ đẹp, vẻ đẹp thanh tao, trang nhã. Dẫu vẻ đẹp đã
nhuốm màu thời gian, nhưng vẫn còn lưu lại dấu ấn của một thời xuân sắc. Và chị
vẫn sống một mình bình yên nơi ngôi chợ huyện nghèo. Có lẽ chị có niềm tin nơi
anh. Dù sống hay thác thì chị vẫn xem mình là người của anh để giữ lời vàng đá.
Khi buồn vui chị lại tâm sự cùng anh dù anh đang ở một thế giới khác chị. Nhưng
không sao, miễn trong lòng chị có anh, thì chị vẫn nghĩ là điểm tựa an yên. Cuộc
sống tinh thần của chị vẫn luôn có anh bên cạnh và đó cũng là hạnh phúc!
Sài Gòn ngày
25/11/2021
Hoàng Thị Bích Hà

.jpg)




