Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, March 7, 2026

EM CÓ VỀ QUÊ THÁNG BA - Thơ Đoàn Trung Phong

 

Nhà thơ Đoàn Trung Phong


 

EM CÓ VỀ QUÊ THÁNG BA

 

Em về quê tháng ba không?

Hoa xoan mùa này tím rộ

Đêm bung biêng gió trườn khe cửa

Nàng Bân vẫn thế chưa già…

 

Tháng ba trời lưng lửng xuân

Sợi bông gạo chờ ngày ta hò hẹn

Lúa cũng sắp kỳ thai nghén

Bến sông nhớ dáng em gầy

 

Về thôi em, tháng ba nồng say

Hương bưởi thơm vầng trăng mười sáu

Áo bà ba phập phồng bên bờ dậu

Mắt ai nói một điều gì

 

Quê đợi mình tháng ba

Đường làng gánh gồng mưa nắng

Ta mấy mùa xa vắng

Giấc mơ trổ một miền thương.

 

                                 Đoàn Trung Phong

 

Đc: xóm Quỳnh Khôi, xã Vân Tụ, tỉnh Nghệ An

doantrungphong1973@icloud.com

READ MORE - EM CÓ VỀ QUÊ THÁNG BA - Thơ Đoàn Trung Phong

HOA HỒNG VÀ THÁNG BA - Chùm thơ Nguyễn Hồng Linh

 

Nhà thơ Nguyễn Hồng Linh

1.

RU TÌNH

 

Xuân về anh trao em

Nụ hôn ngọt môi mềm

Tháng Ba gió ru êm

Trước thềm hoa hồng nở

 

Em nụ cười rạng rỡ

Cho anh dệt cung tơ

Dặt dìu dưới trăng mờ

Phím thơ lay sóng dậy

 

Tình anh như áng mây

Ru em giấc mộng đầy

Đêm xuân yêu nồng cháy

Ngất ngây hồn đắm say

 

Anh gửi trọn vòng tay

Mong có em tháng ngày

Tám tháng Ba hương bay

Nồng nàn men rượu cay...

 

2.

 

Em vẫn mơ trong vòng tay ấm

Muốn cùng anh hạnh phúc cả đời

Em vẫn mơ và em vẫn đợi

Tay trong tay hát khúc tình ca

 

Sáng..

Ngắm hoa hồng đọng giọt sương mai

Nghe chim ríu rít ngoài hiên vắng

Mái tóc em lung linh như giọt nắng

Môi tìm môi, quấn quýt chẳng rời nhau

 

Cho...

Xuân, Hạ, Thu, Đông bỗng xôn xao

Tình yêu với giây phút thật ngọt ngào

Cho chiều xuống nắng nghiêng bờ vai nhỏ

Anh bên em nghe giọng hát dịu dàng

Con đường cũ bỗng đầy hoa nở

Bước chân mình ấm áp mênh mang

 

Đêm khẽ xuống trăng treo đầu ngõ vắng

Sao lung linh như mắt dõi tìm nhau

Em nép nhẹ trong vòng tay rất khẽ

Nghe tim mình chung một nhịp yêu sâu

 

Mai năm tháng đủ dài theo gió lộng

Tay vẫn còn tay nắm chẳng rời xa

Bởi trong tim đã thành lời hứa hẹn

Một lời yêu... như buổi mới ban đầu.

 

3.

CHỜ ANH

 

Ngày tám tháng ba trời xuân dịu gió

Em một mình đứng đợi cuối con đường

Bó hoa nhỏ khẽ rung trong tay ấm

Chỉ mong anh kịp đến giữa yêu thương

 

Phố vẫn đông mà lòng em lặng lẽ

Tiếng cười vui vang khắp lối đi về

Ai cũng có người kề bên bước nhẹ

Còn riêng em vẫn đứng đợi anh về

 

Cánh hoa hồng nghiêng nghiêng trong nắng sớm

Giọt sương mai như cánh nhớ long lanh

Em vẫn tin giữa dòng người tấp nập

Sẽ có lúc em nhìn thấy bóng anh

 

Còn nếu muộn, em vẫn chờ rất khẽ

Bởi trong tim đã lỡ hẹn cùng anh

Tình yêu ấy như mùa xuân ở lại

Dẫu đợi chờ vẫn ấm giọt tình xanh.

 

Nguyễn Hồng Linh

honglinh8861@yahoo.de

READ MORE - HOA HỒNG VÀ THÁNG BA - Chùm thơ Nguyễn Hồng Linh

Thursday, March 5, 2026

MÙNG 8/3 CỦA THÍM TÍM - Truyện ngắn - Hoàng Thị Bích Hà



 Hoàng Thị Bích Hà

Truyện ngắn

MÙNG 8/3 CỦA THÍM TÍM

 

Hôm mùng 8 tháng Ba, chú Đỏ, như mọi ngày, sáng sớm đẩy chiếc xích lô ra đầu ngõ để bắt đầu một ngày mưu sinh. Chú chợt thấy hai bên đường các hàng bày bán hoa tươi thật đẹp. Những bó hoa hồng đỏ, vàng, cam,… được gói giấy đủ màu trông bắt mắt.

Chú nghĩ bụng:

- Sao hôm nay hoa nhiều vậy cà?

- À nhớ rồi! Hôm ni mùng 8-3!

Chú tấp vô lề mua hai bó hoa hồng: một bó đỏ, một bó vàng. Chú buộc gọn gàng hai bó hoa vào đầu xe rồi ghé tiệm đậu quen, chất mấy bao đậu nành, đậu phụng chở ra chợ theo mối đã định. Khi có khách thì chở khách, khi có hàng thì chở hàng. Hồi đó chưa có xe công nghệ, nghề xích lô vẫn đủ nuôi sống gia đình.

Chú chở được năm chuyến thì trời cũng đã đứng bóng. Chú quay xe về phía Cầu Kho rồi rẽ vào một con hẻm nhỏ có ngôi nhà thờ cổ nằm khuất bên trong.

Chú ôm bó hồng vàng xuống tặng cho cô Kem.

Cô Kem nhìn bó hoa, nở một nụ cười cảm động, mắt ngân ngấn nước.

Chú Đỏ là mối ruột chuyên chở hàng buôn bán nhỏ cho mẹ cô Kem mấy chục năm nay. Sau này mẹ già yếu, chú vẫn thường chở hàng cho cô nên ra vô cũng quen như người nhà.

Cô Kem hiền, ít nói. Năm nay cũng gần bốn mươi tuổi. Cô sống với mẹ trong một căn phòng nhỏ bên hông nhà thờ họ Hoàng. Mẹ cô là người trông coi nhà thờ họ đã mấy chục năm.

Cô học hết cấp hai rồi ở nhà thêu máy kiếm sống. Hai mẹ con lặng lẽ sống qua ngày, ít giao du với ai. Cô cũng không tính chuyện chồng con.

Ba tháng trước, mẹ cô qua đời vì tuổi già sức yếu.

Sau lễ cúng một trăm ngày cho mẹ xong, họ hàng trong họ họp lại và nói với cô:

-Kem à! Mẹ con họ Hoàng nên coi sóc nhà thờ họ là đúng rồi. Còn con là cháu ngoại, mang họ khác nên không thể tiếp tục ở từ giữ nhà thờ họ được. Cô bác báo để con tính liệu. Sang năm họ sẽ cử người khác về ở từ. Nếu có khó khăn gì phiên họp họ sau sẽ bàn tiếp.

Nghe xong, Kem chỉ biết cúi đầu. Thực ra trước đây mẹ cô cũng biết rằng luật cho ở từ giữ nhà thờ chỉ là người trong họ. Nên việc thông báo chỉ là sớm hay muộn thôi!

Kem nghĩ tiền thêu thùa đâu đủ để thuê nhà. Mà rời chỗ này thì biết đi đâu bây giờ?

Hôm nay nhận bó hoa của chú Đỏ, Kem rơm rớm nước mắt kể lại sự tình.

Chú Đỏ nghe xong ngồi im suy nghĩ một lúc rồi nói:

-Hay là ri hi! Tui chở em về nhà tui sống. Làm chị làm em với vợ tui.

Chú nói thêm:

-Để tui chở em về gặp bả. Nếu bả chịu thì chiều tui quay lại dọn đồ cho em. Còn nếu bả không chịu thì tui phụ em kiếm phòng trọ rồi tính sau.

Nhà chú Đỏ ở cuối xóm Chuối. Chú đã có vợ và ba đứa con trai.

Vợ chú là thím Tím, bán đồ ăn sáng ở nhà: bún, bánh canh,… Thím người to con, mộc mạc, chân chất, chịu thương chịu khó.

Trưa hôm đó chú Đỏ về nhà, tay cầm bó hồng đỏ, phía sau xe là “món quà” nặng năm chục ký là cô Kem.

Thím Tím thấy chồng về, phía sau có thêm người lạ, liền hỏi:

- Mình về rồi à? Để tui dọn cơm. Mà ai rứa?

Chú Đỏ nói:

-Đây là Kem, con mệ Nâu ở xóm Chuối. Nay tui chở Kem về ở nhà mình, làm chị làm em với mẹ mi, được không?

Cô Kem cúi đầu:

-Dạ… em chào chị.

Thím Tím hơi bất ngờ, nhưng thím biết tính chồng mình. Ông thiệt thà, nghĩ sao nói vậy.

Thím bình tĩnh nói:

- Thôi chuyện đó nói sau. Chừ hai người vô ăn cơm đã, kẻo quá bữa.

Thím dọn cơm. Nhà thím ăn trưa lúc mười một giờ để ba đứa con còn đi học. Cơm phần chú vẫn để riêng. Sợ thiếu, thím đổ thêm hai gói mì tôm, đập hai quả trứng gà nấu lên cho đủ phần.

Kem ngồi ăn mà tay run run.

Chú Đỏ ghé tai nói nhỏ:

- Yên tâm đi. Bả đạo đức lắm. Cho hay không thôi chứ bả không làm chi em mô!

Kem lí nhí:

-Dạ… em cảm ơn chị… cảm ơn anh Đỏ đã cưu mang.

Ăn cơm xong, ba người lên bàn uống nước.

Thím Tím thong thả nói:

-Thôi được. Ba mi đã nói rứa thì tui cũng không hẹp hòi chi. Cô Kem đã chịu theo về đây chắc cũng thương và chịu ba mi rồi. Nhưng nhà thì phải có tôn ti.

Thím nói tiếp:

-Tui không cưới hỏi vợ bé cho ba mi được, vì pháp luật không cho phép. Nhưng gái lỡ thì, nhà neo đơn, cũng cần có chỗ nương tựa. Nhà ni đã có ba đứa con trai. Kem ở đây thêm người thêm việc. Cứ ở cho đàng hoàng, làm ăn chăm chỉ.

-Ban ngày thì giữ mối thêu hàng, rảnh thì phụ tui bán bún bán bánh canh.

-Còn chỗ ngủ thì kê cái giường dưới nhà bếp.

Thím nhấp ngụm nước rồi nói thêm, tỉnh bơ:

- Tháng đôi bữa, khi tui vui thì để cho ba mi xuống dưới nhà ngủ với Kem chút đỉnh… rứa hí.

Chú Đỏ nghe xong gãi đầu cười hề hề.

Từ đó nhà chú Đỏ có thêm người.

Nhà có ba gian chính: gian giữa thờ tự, một gian cho ba đứa con trai, một gian cho hai vợ chồng chú Đỏ. Còn nhà ngang thì có bếp, bộ bàn ăn, chiếc võng và cái giường của Kem.

Xóm giềng nghe chuyện thì hỏi thím Tím:

- Răng chị dễ rứa?

Thím cười:

-Dễ chi! Ông nhà tui thiệt thà, có đem về trình báo với xin phép tui đàng hoàng còn hơn đi ra ngoài lén lút. Đàn ông mà! Miệng thì nói một vợ một chồng, chớ ra ngoài ít ai tránh khỏi thèo quèo thẹt quẹt.

Thím nói tiếp:

- Hơn nữa mẹ con Kem tui biết từ lâu. Hiền lành lắm. Thêm người thêm việc, có chi mà lo.

Chú Đỏ cũng ra phường đăng ký tạm trú cho Kem. Quan hệ với chủ hộ ghi là người giúp việc, chớ đâu có ghi vợ bé hay nàng hầu được.

Nhiều đêm, chú Đỏ đang ngủ bỗng ngồi dậy định lẻn xuống nhà dưới. Có bữa thím Tím làm ngơ cho qua. Nhưng cũng có bữa chú vừa nhúc nhích là thím đè xuống liền.

Thím to con phốp pháp, gấp đôi chú Đỏ. Thím gác cái đùi to chà bá lửa qua bụng chú kẹp chặt, chú không tài nào nhúc nhích được.

Có đêm chú ngủ quên, thím Tím gác nguyên cái đùi lên ngực. Trong mơ chú tưởng trời sập, mình thành anh hùng “đội đá vá trời” đang giơ tay chống đỡ.

Chú ú ớ một hồi, tỉnh dậy mới biết… cái đùi của thím Tím.

Kem hiền, sai gì làm nấy. Làm việc lại khéo. Từ ngày có Kem, thím Tím đỡ vất vả hẳn.

Thời gian trôi qua, Kem có em bé.

Ngày đi sinh, chính thím Tím đưa lên bệnh viện. Ai hỏi thì thím nói tỉnh bơ:

- Dì nó.

Kem sinh một bé gái.

Cả nhà ai cũng mừng. Ba anh trai cũng thương em gái lắm.

Chú Đỏ thì khoái chí:

-Rứa là có nếp có tẻ rồi! Mai mốt về già có đứa bưng cơm rót nước.

Thím Tím đặt tên bé là Kim Thanh.

Bé gọi thím Tím là mẹ, còn gọi cô Kem là Đẽ.

Thím Tím cũng thương bé Kim Thanh lắm. Rảnh lúc nào là bồng lúc nấy. Bé mủm mỉm dễ thương. Thím bảo chú Đỏ.

-Đi làm giấy khai sinh, đặng cho em mai mốt đi học. Khai tên cha là Nguyễn Văn Đỏ nghe.

Nhưng cán bộ tư pháp nói phải xét nghiệm ADN mới ghi tên cha được. Thế là chú Đỏ lại phải đi xét nghiệm cho đàng hoàng.

Thời gian trôi qua nhanh.

Bây giờ Kim Thanh đã học gần xong trung học, đang chuẩn bị thi đại học.

Ba người anh đã đi làm ở Sài Gòn và Đà Nẵng, thỉnh thoảng gửi tiền về phụ ba mẹ nuôi em gái ăn học.

Chú Đỏ giờ đã nghỉ, không còn đạp xích lô nữa. Còn thím Tím với Kem vẫn bán đồ ăn sáng cho xóm. Lớn tuổi rồi, mắt yếu nên Kem cũng không còn thêu máy nữa. Nhưng nhà cửa vẫn đủ sống, trên thuận dưới hòa.

Đôi khi cuộc đời đưa đẩy những chuyện rất bất ngờ. Không phải cái kết nào cũng buồn. Có những điều tưởng chừng trái khoáy nhưng rồi lại đầy tình người. Dĩ nhiên bài viết này không cổ xúy cho việc đèo bồng chỉ là chuyện xảy ra ở xóm tôi đã lâu rồi, kể lại cho mọi người nghe chơi thôi, phái mạnh đừng bắt chước!

Saigon, ngày 5/3/2026

Hoàng Thị Bích Hà

habich1963@gmail.com

 

READ MORE - MÙNG 8/3 CỦA THÍM TÍM - Truyện ngắn - Hoàng Thị Bích Hà

NHA TRANG BIỂN GỌI - Thơ: Hồng Thúy - Nhạc: Nguyễn Tuấn - Ca sĩ Hà Thanh - Hòa âm: Đỗ Hải




THƠ
NHA TRANG BIỂN GỌI

Biển phố Nha Trang biển phố dài Hàng cây dương liễu bóng đan soi Bồng bềnh con sóng xô bờ cát Động cả trùng dương tiếng gió gọi Hờ hững khăn san mộng ngút sầu Hòn Chồng tìm dấu bước chân xưa Tiếng Cầm đâu lại Hòn Tre nhớ Lệ đá chờ mong bến Vọng Phu Hỏi Hòn Một còn say hương nắng Khói Hòn Tằm còn trắng xa khơi Đàn Hải Âu còn tung chao cánh Về Hòn Sầm cát thắm đầy vơi Thương Nha Phu mưa chùng sương tóc Đóa Hoàng Lan Cầu Đá ngẩn ngơ Qua Hòn Mun lời ai hẹn cũ Đã phai rồi ...từ lúc mùa đi... Hồng Thúy
READ MORE - NHA TRANG BIỂN GỌI - Thơ: Hồng Thúy - Nhạc: Nguyễn Tuấn - Ca sĩ Hà Thanh - Hòa âm: Đỗ Hải

Trang thơ Valentine của Quách Như Nguyệt: CHÚC VALENTINE / BE MY VALENTINE / SINH NHẬT THÁNG HAI, HAPPY VALENTINE! /MƯỜI BỐN THÁNG HAI / VALENTINE NHỚ

 

Quách Như Nguyệt

LỜI CHÚC VALENTINE

 

Anh tặng em bó hoa ngày tình ái

Nhìn vào mắt em, anh nói:

“Anh yêu em hôm qua, hôm nay, ngày mai;

yêu em bây giờ, hiện tại, tương lai và mãi mãi…

My sweetheart, Happy Valentine!”

 

Ngày ấy xa rồi, xa lắc!

Ngày ấy bây giờ... vẫn nhắc nhớ anh ơi!

 

Valentine năm nay

Lại thêm một lễ Tình NhânValentine

Ngày lễ tình nhân không còn anh

Mất thật rồi… mất thật!

Người đã chết có bao giờ sống lại?

Nơi tim em, anh còn đó, còn hoài! 


                          Quách Như Nguyệt

 

 

"BE MY VALENTINE"


Vào ngày lễ tình yêu

Ngạc nhiên, vui thật nhiều

Bất ngờ em nhận được

Vài chục đóa hoa hồng

“Be my Valentine” anh viết

Ngắn gọn nhưng tha thiết

Thêm nước hoa Chanel N°5

“I LOVE YOU” đi kèm

  •  

Em khóc mắt ướt nhèm

Khóc như ngày anh viết

Tình bạn mình bất diệt

Anh luôn chịu thua thiệt

Để làm bạn với em

  •  

“You’re my best friend”

Em nói thế nhiều lần

Anh trầm ngâm ngại ngần

Mĩm cười chẳng nói năng

  •  

Chả hiểu tại vì sao,

chúng ta lại xa nhau?

Xa nhau từ dạo ấy 

Dẫu còn thương biết mấy

  •  

Valentine năm nay

Nhớ Valentine năm cũ

Tình bạn giờ ủ rũ

Huống chi là tình yêu?


           Quách Như Nguyệt

 



SINH NHẬT THÁNG HAI, HAPPY VALENTINE!


 

Mỗi tháng Hai có ngày lễ tình yêu

Có sinh nhật anh vài ngày trước đó

Ôi tháng Hai sinh nhật của người yêu

Mỗi tháng Hai em thấy nhớ anh nhiều

 

Có những điều đã quên đi,

tháng Hai lại quay về nhắc nhở

Ôi tháng Hai, ôi chập chùng nỗi nhớ                                       

Ôi tháng Hai, em lại mộng lại mơ

 

Lễ Tình Nhân vui quá phải không anh?

Hai mươi bốn đóa hồng nhung anh tặng

Bài thơ tình anh đọc dưới ánh trăng

Hơn hai năm nhưng tình nồng nghĩa nặng

 

Happy Birthday, Happy Valentine’s Day!

Mối tình xưa giờ xa xưa, xa quá!

Mỗi tháng Hai, có hai ngày đáng nhớ

Sinh nhật anh và ngày lễ Valentine

 

Q. Như Nguyệt

14 tháng Hai, 2022

 

 

MƯỜI BỐN THÁNG HAI, HAY EM YÊU TÔI?


Em đến, em đi chuyện bình thường

Nhưng sao tôi lại thấy tơ vương

Mùa Xuân em đến trời lộng gió

Tự hỏi lòng mình hay đã thương?

 

Mùa Xuân em đến mùa tình yêu

Tháng Hai nắng sớm đẹp, mưa chiều

Áo trắng tinh khôi cười hoa nở

Mười bốn tháng Hai ngày tình yêu

 

Em đến thăm tôi ngày tình yêu

tôi thắc mắc, ngẩn ngơ nhiều

Chẳng hiểu em có điều ẩn ý?

Sao chọn ngay ngày lễ thương yêu?

 

Hay em yêu tôi như tôi yêu?

Hay tôi đang mơ, ước tưởng nhiều

Em nói với tôi mình là bạn

Sao thăm bạn hữu ngày tình yêu?

 

Q. Như Nguyệt

Feb. 14th, 2012

 

 Youtube

MƯỜI BÔN THANG HAI, thơ Quách Như Nguyệt, diễn ngâm Hương Nam


VALENTINE NHỚ


Chiều nay hái mớ hoa hồng

Gai đâm nhỏ máu tình nồng nhớ thương

Vẫn biết chẳng thoát vô thường

Vẫn biết sẽ mất vẫn thương yêu hoài!

Hoa hồng đem cắm vào bình

Yêu anh, yêu lắm tình mình thiên thu

Lễ Tình yêu đến rồi anh

Hái hoa hồng thắm nhớ anh quá chừng!


Q. Như Nguyệt

nhunguyet9963@gmail.com



READ MORE - Trang thơ Valentine của Quách Như Nguyệt: CHÚC VALENTINE / BE MY VALENTINE / SINH NHẬT THÁNG HAI, HAPPY VALENTINE! /MƯỜI BỐN THÁNG HAI / VALENTINE NHỚ

XUÂN NHỚ / XUÂN TỰ TẠI / AN LẠC - Thơ Lưu Lãng Khách

 


XUÂN NHỚ

 

Xuân trào trên khắp quê hương

Hồn tre bóng lúa đồng sương có mừng

Ở đây vui cũng vô chừng

Đã lưng lửng Tết đã lừng khừng chơi

Ở đây cũng đất cũng trời

Cũng hoa cũng bánh cũng lời chúc nhau

Nhưng không mái rạ vườn cau

Mồng tơi xanh giậu giàn trầu thắm tươi

Ở đây cũng tiếng nói cười

Của cư dân của tình người người đổi trao

Đây không giếng nước bờ ao

Con don- cá bống thuở nào mẹ kho

Đây không củi đụn tàn tro

Lá khô tre chuối- tàu mo óng vàng

Cùng thiên hạ đón xuân sang

Trông về cố quận mây đang bỏ trời

Men nồng vẫn lạnh đầu môi

Biết làm sao ấm một đời ly hương

Xuân viễn xứ- Xuân yêu thương!

Đêm xuân xin chút mộng thường ngủ yên.


Mùng 5 Tết Xuân BÍNH NGỌ

(21/02/2026)

 

 

XUÂN TỰ TẠI

 

Tuổi trẻ một đi không trở lại

Ai người đại khí chờ nghinh bái

Cầu hiền cạn chén Tết an nhiên

Chúc sĩ nâng ly Xuân tự tại

Tối xuống tiêu tan vía khổ phiền

Ngày lên rạng rỡ hồn thư thái

Mùa vui trú ngụ ngõ tâm tiên

Chớ bảo xuân lòng ta bất tái.


Mùng 6 Tết Xuân Bính Ngọ

22/02/2026 

 

 

AN LẠC

 

Thân tâm an lạc sao mà khó

Hiện tại xuân miên trường ở đó

Rửa chén lau nhà dạ vẫn vui

Xem hoa thưởng rượu lòng luôn tỏ

Sông yêu lạc thú trẻ không lùi

Bể ái sầu đau già quyết bỏ

Bất tịnh vô thường chẳng ngậm ngùi

Duyên sinh giả hợp không rồi có.

 

Mùng 7 Tết Xuân BÍNH NGỌ

(23/02/2026) 

Lưu Lãng Khách            

 <luulangkhach@gmail.com>

READ MORE - XUÂN NHỚ / XUÂN TỰ TẠI / AN LẠC - Thơ Lưu Lãng Khách

Chùm thơ ngày 8 tháng 3: XIN / GIẬT.. / NGHIÊNG - Thơ Lê Thi

 


XIN

 

Anh xin em cả nụ cười

Xin luôn mái tóc của người anh thương

Xin lưu giữ cả mùi hương

Xin mua luôn cả con đường em đi

 

Giờ vàng phút ngọc khắc ghi

Sương khuya đêm ấy thầm thì lời thương

Tình sâu nghĩa nặng còn vương

Mong em hiểu kẻ tha hương…cuối trời

 

Tháng ba nỗi nhớ đầy vơi

Nhìn về phía ấy chân trời Nhớ - mong.

 

GIẬT..

 

Giật mình mồng tám tháng ba

Online gửi tặng lãng hoa cho nàng

Câu thơ anh viết vội vàng

Nhưng trong giấc ngủ mơ màng có em

 

NGHIÊNG

 

Chim nghiêng bên cửa sổ

Nghe giọt cà phê tí tách

Ta nghiêng qua cửa sổ

Lắng nghe tiếng hót líu lo

Chợt nhận ra ngồ ngộ

Đi tìm những thứ xa xôi

Chưa trân quý những gì ta đang có

Ngoảnh lại cà phê nguội

Chim bay xa về phía ấy chân trời

Mênh mang… mênh mang

Sáng Xuân về


Lê Thi

thivanle1569@gmail.com

READ MORE - Chùm thơ ngày 8 tháng 3: XIN / GIẬT.. / NGHIÊNG - Thơ Lê Thi

TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Dòng sông đời người / Cơm mưa / Ngọn núi trầm tư / Nghĩa vuông tròn

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình


Dòng sông đời người

 

Dòng sông bắt nguồn

từ những mạch nước nhỏ giữa rừng sâu

như đời người sinh ra từ lòng mẹ

và bắt đầu những bước đi chập chững đầu tiên

 

Dòng sông đi qua nhiều miềm quê xa lạ

mặt nước sông lặng lẽ

mang theo hình ảnh của mây trời

hơi thở của cỏ cây, hoa lá đôi bờ

đời người cũng vậy

đi qua muôn nẻo

mang theo bao ký ức hoài vọng

 

Dòng sông

để duy trì dòng chảy

phải tự uốn mình

với những đường cong mềm mại

tránh bao chướng ngại vượt qua

mà học cách hướng ra biển cả

như đời người sau bao khúc quanh nghiệt ngã

cuối cùng cũng tìm về nơi bến đổ bình yên

 

                                             NVT

 

Cơm mưa

               

Cơn mưa rơi trong chiều muộn

khẽ khàng như một lời tự tình

những hạt mưa rơi chậm

chạm vào không gian tĩnh lặng

như nỗi lòng ai khắc khoải đợi chờ

 

Phố vắng hơn giữa làn mưa mỏng

một giọt mưa rơi, như một nỗi chờ mong

đủ để ướt niềm thương, nỗi nhớ

và đủ để làm cho lòng người thêm thổn thức

 

Có ai đang đứng dưới hiên nhà cũ

lắng nghe mưa kể chuyện tâm tình

những điều chưa kịp nói đã tan vào cơn mưa

như yêu thương chưa trọn

như nỗi niềm vấn vương

 

Cơn mưa chiều rả rích

không vội vàng, không dứt

tựa như một trái tim biết yêu sâu

và biết đau lặng lẽ

để đợi chờ một ngày nắng lên

                            

                             NVT

 

Ngọn núi trầm tư

                      

Ngọn núi đứng trầm tư giữa hoàng hôn

chỉ lặng lẽ đối thoại với gió và thời gian

cha ngồi lặng lẽ như núi khi đêm muộn

để mặc bóng tối phủ lên vai mình

nhường cho con, cả khoảng trời sáng mai

 

Có những lúc núi im lìm đến lạ

như cha ngồi rất lâu, nhìn về phía xa xăm

mà chẳng nói điều gì

trong sự im lặng ấy

tôi nghe được tiếng yêu thương của cha

chảy ngầm như mạch suối

 

Ngọn núi đứng suy tư, không vì mình

mà vì con đường, con sẽ đi qua sắp tới

cha mang dáng núi vững vàng

để chở che cho con khôn lớn, trưởng thành

ngọn núi không cúi đầu trước gió bão

và cha cũng thế

âm thầm gánh bao nỗi nhọc nhằn

để con được sống yên vui

 

                                     NVT

 

Nghĩa vuông tròn                    

 

Đất ôm mình trong chiều sâu thẳm

nghe mầm non thức dậy từng đêm

hơi đất ấm ươm thành nhựa sống

cội rễ bền sẽ lớn dần thêm

 

Cây vươn thẳng từ miềm đất lạ

mang khát khao gửi gió bay xa

rễ cắm đất như lời thề hẹn

giữ cho nhau những mùa thay lá

 

Nắng đổ lửa hong lòng đất khát

đất âm thầm giữ nhựa nuôi cây

thêm xanh lá che miền cát rát

đất thêm màu bớt nỗi gầy hao

 

Lá trở gót quay về với đất

để mùa sau ấp ủ những chồi non

đất và cây ân tình sâu nặng

chung một đời, trọn vẹn nghĩa vuông tròn

 

                                                 NVT


Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị 

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

 

 

READ MORE - TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Dòng sông đời người / Cơm mưa / Ngọn núi trầm tư / Nghĩa vuông tròn