Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, August 28, 2026

SOMEONE STILL REMEMBERS YOU / VẪN CÒN MỘT NGƯỜI NHỚ ANH - Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

 



SOMEONE STILL REMEMBERS YOU

 

Co-Authors

Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussain, Assam, India

 

The wind still wanders down the stream,

Perhaps it bears your silent dream.

The rain that taps upon my door

Whispers your name forevermore.

 

The golden leaves may drift away,

Yet every fall prepares the May.

Each fading branch, each autumn sky

Protects the promise spring is nigh.

 

The river keeps its ancient flow,

No matter where the seasons go.

If rivers never cease to run,

Then hearts remember, one by one.

 

Do not grieve the empty shore,

The waiting boat is there once more.

The village path, the old bamboo,

Still keep their faithful watch for you.

 

Love cannot be weighed or sold,

Nor measured out in coins or gold.

No gain, no loss can ever prove

The quiet strength of faithful love.

 

The darkest rain will clear at last,

No storm is ever meant to last.

Beyond the clouds, beyond despair,

A gentler morning waits somewhere.

 

If hope still lives within your soul,

Then let tomorrow make you whole.

Do not lock every dream away

Because of yesterday.

 

Perhaps beyond the distant blue,

Someone is still waiting for you.

Not with promises loud and grand,

But with a warm and open hand.

 

I cannot promise endless days,

Nor perfect love in countless ways.

Yet while our hearts remember true,

My thoughts will always walk with you.

 

Though silver threads may crown our hair,

True hearts grow younger in their care.

Time may bend each winding lane,

Yet love will bloom through joy and pain.

 

One day, when every storm has flown,

We'll weave our sorrows into home.

And somewhere, softly, in the night,

A voice still calls your name with light.

 

 

VẪN CÒN MỘT NGƯỜI NHỚ ANH

 

Đồng tác giả:

Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussain, Assam, India

 

Liệu giờ này gió sang sông

Có mang nỗi nhớ về cùng người xa. 


Em nghe mưa rớt hiên nhà,

Nghe trong giọt nước ngân nga tên người.

 

Lá vàng đâu chỉ lá rơi,

Mỗi mùa thay lá cho đời nở xuân. 


Sông kia còn chảy bao lần,

Thì duyên còn đợi bước chân quay về.

 

Đừng buồn chiếc bóng ven đê,

Con đò vẫn đậu bến quê đợi người. 


Trầu xanh vẫn thắm nụ cười,

Cau cao vẫn giữ khoảng trời thủy chung. 

 

Đừng đem mất được cân cùng,

Yêu thương vốn chẳng đo lường thiệt hơn.

 

Mưa rồi trời sẽ trong hơn,

Qua cơn gió ngược lại vờn nắng mai.

 

Nếu còn giữ một tương lai,

Xin đừng khép cửa những ngày đã qua.

 

Biết đâu cuối nẻo đường xa,

Người thương vẫn đợi dưới tà áo mây.

 

Em không hứa trọn đời này,

Chỉ xin giữ trọn những ngày có nhau.

 

Dẫu cho tóc điểm bạc màu,

Tấm lòng vẫn ấm như đầu mùa xuân.

 

Nếu anh còn nhớ một lần,

Thì em còn giữ muôn phần nhớ anh.

 

Đường đời dẫu khúc quanh quanh,

Tin yêu sẽ nở trên cành thời gian. 

 

Mai này hết những trái ngang,

Mình đem thương nhớ dệt thành bình yên.

 

Liệu giờ này ở bên hiên,

Có người vẫn lặng gọi tên... là mình.

 

Copyright © 2026 Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain. All Rights Reserved.

*

From:Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran 
Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de
READ MORE - SOMEONE STILL REMEMBERS YOU / VẪN CÒN MỘT NGƯỜI NHỚ ANH - Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

TÔI ĐÃ THUA TRẮNG VÁN KẺ IN LẬU SÁCH CỦA MÌNH - Đặng Xuân Xuyến

 


TÔI ĐÃ THUA TRẮNG VÁN 

KẺ IN LẬU SÁCH CỦA MÌNH

  

Tối 12 tháng 6 năm 2026, vào google mới biết cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI của tôi bị Nguyễn Văn Dũng (biệt danh Dũng Cá Ngão) công khai "tái bản trộm" và quảng cáo bán sách rầm rộ được 1 thời gian dài rồi.

 

Chuyện bắt đầu từ ngày 4 tháng 4 năm 2025, Dũng đến nhà tôi xin tái bản mấy đầu sách của tôi, trong đó có cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI. Biết Dũng đã từng bán sách in lậu của tôi khá nhiều nên tôi đồng ý cho Dũng tái bản mấy đầu sách đó thời hạn 1 năm với giá nhuận bút rẻ gần như cho không để mấy đầu sách đó không bị Dũng bán bản in lậu đã xuất bản từ năm 2010 nữa. Hôm đó, tôi và Dũng chuyện trò khá lâu, gần trọn buổi chiều.

 

Biết Dũng từ những ngày Dũng chập chững vào "nghề sách" nên tôi thật lòng với Dũng: -"Chú hãy làm ăn đàng hoàng đi, đừng in lậu sách, đừng bán sách lậu của người khác nữa ví tầm chú nhỏ nên lời lãi chẳng đáng bao, lại là việc làm thất đức, tổn phúc, dễ vướng vào pháp lý lắm.". Dũng vâng vâng dạ dạ rồi khoe mới mua thêm mấy ngôi nhà, mở thêm chuỗi cửa hàng bán sách online thu nhập khủng. Tôi cười rồi thủng thẳng: -"Chú đến nhà anh bằng xe ôm. Có mấy chục triệu tiền mua bản quyền cũng không xuống tiền được thì chú đại gia chỗ nào? Chú vào nghề cùng thời với Minh Thắng, Nguyễn Huy Hoàng nhưng chú thua các em ấy xa quá, thua các em ấy nhiều quá. Chú không có nền tảng kiến thức, không có tầm nhìn như Nguyễn Huy Hoàng, không trọng tình, trọng nghĩa như Minh Thắng nhưng lại giỏi ba tuếch ba toác nên chú mãi lẹt đẹt, mãi cảnh giật gấu vá vai. Anh tin cuộc đời mỗi người đều chịu sự chế tài khắc nghiệt mà công minh của Luật Nhân Quả nên nghe anh, làm ăn đàng hoàng đi, tuổi của chú không còn thời gian để sai sẽ từ từ sửa nữa đâu.". Dũng cau mày một lúc rồi ngập ngừng: -"Anh từng rất nổi danh trong nghề sao anh không giàu? Anh có biết tại vì sao không?". Tôi cười, thật lòng: -"Vì anh quản lý tài chính và nhân sự kém. Vì anh kinh doanh đàng hoàng, không in và bán sách lậu như một số người trong nghề. Anh không giàu nhưng anh bằng lòng với những gì anh đang có.". Dũng thở dài, ngập ngừng một lúc rồi đề nghị đặt cọc trước 10 triệu vì "dạo này em thật sự kẹt tiền lắm" và hứa "chậm nhất mười lăm ngày sau em sẽ thanh toán nốt số tiền còn lại". Tin lời Dũng, tôi giao sách mẫu và khẳng định lại nếu Dũng làm ăn nghiêm chỉnh 3 đầu sách này thì tôi sẽ chuyển tiếp cho Dũng số đầu sách Dũng đã chọn theo giá như 3 đầu sách vừa thỏa thuận.

 

Bẵng đi nửa năm, sau nhiều lần khất đi khất lại vì "em mới đầu tư vào mấy dự án bất động sản nên kẹt tiền quá" thì ngày 18 tháng 10 năm 2025 Dũng cũng ứng tiếp được 1 phần nhuận bút và ký CAM KẾT với nội dung: 

 

"Trách nhiệm của ông (bà): Nguyễn Văn Dũng

 

- Thực hiện 100% quy trình xuất bản và phát hành tác phẩm theo đúng Luật Xuất bản và Luật Sở hữu Trí tuệ. 

- Giữ đúng tên tác giả và nội dung tác phẩm như bản gốc. 

- Trả nhuận bút cho ông Đặng Xuân Xuyến: như thỏa thuận dù bản thảo được cấp phép hay không được cấp phép xuất bản. 

- Gửi 15 cuốn sách quyền tác giả khi đã tái bản tác phẩm trên cho ông Đặng Xuân Xuyến.

 

Ông (bà): Nguyễn Văn Dũng cam kết thực hiện đúng các nội dung ghi trên, nếu vi phạm sẽ bồi thường những thiệt hại đã gây ra cho ông Đặng Xuân Xuyến và chịu mọi trách nhiệm trước pháp luật.

 

Cam kết được lập thành 2 bản, có giá trị pháp lý như nhau, mỗi bên giữ 1 bản để thực hiện." 

 

Đến ngày 27 tháng 11 năm 2025, Dũng gửi ảnh bìa cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI qua zalo và nói sẽ in đợt đầu 5.000 cuốn với giá bìa 320.000. Tôi yêu cầu Dũng đem bản thảo vừa dàn trang đến nhà để tôi kiểm tra nội dung có giữ đúng như bản gốc không và nhắc Dũng thiết kế lại bìa vì bìa đó không phù hợp với kiến thức Tử Vi. Dũng sẵng giọng bảo sẽ không mang bản thảo đã dàn trang đến vì tôi không có quyền đưa ra yêu sách phi lý đó. Tôi nói nếu Dũng không đem bản thảo đã dàn trang đến để tôi đọc lại thì tôi không cho Dũng tái bản. Chưa kịp nói hết câu thì Dũng đã chửi rất bậy, còn thách đố tôi: - "Mày làm b. gì được tao.". Tôi liền điện thoại tới Nguyễn Thị Nhung, cán bộ Nhà xuất bản Hồng Đức, người trực tiếp làm việc về xin giấy phép xuất bản 3 đầu sách của tôi cho Nguyễn Văn Dũng, kể lại sự việc và thông báo không nhất trí cho Dũng tái bản 3 đầu sách đó nữa.

 

Tưởng chuyện đã xong, cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI sẽ không được cấp phép tái bản nhưng tối 12 tháng 6 năm 2026, vào google tôi mới biết cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI đã bị Nguyễn Văn Dũng công khai tái bản trộm và quảng cáo bán sách rầm rộ được 1 thời gian dài.

 

Tôi điện đến Nguyễn Thị Nhung hỏi Nhà xuất bản Hồng Đức không cấp giấy phép xuất bản sao Dũng lại quảng cáo rầm rộ trên các nền tảng xã hội với thông tin tái bản do Nhà xuất bản Hồng Đức cấp giấy phép thì Nhung phân trần vì tin vào lời Dũng cam kết nên đã cấp giấy phép xuất bản. Tôi nói sẽ kiện Dũng thì Nhung vội ngăn cản: - Anh Dũng đang bị Công an làm việc vì tội in lậu sách của nhiều Nhà xuất bản. Tội nặng lắm. Anh mà kiện thì tội anh ấy nặng thêm. Anh tha cho anh ấy đi. Hoàn cảnh của anh ấy bi thương lắm. Công an cũng đã đến làm việc với Nhà xuất bản Hồng Đức, họ nói bắt sách anh Dũng in lậu ở bên kho Bắc Ninh, liên quan đến mấy Nhà xuất bản chứ không phải của riêng Nhà xuất bản Hồng Đức anh ạ.

 

Tôi thật thà tin lời Nhung và nghĩ cũng tội nghiệp cho hoàn cảnh của Dũng nên đồng ý sẽ nhận sách tác giả, bỏ qua chuyện tôi đã điện thoại cho Nhung ngày 27 tháng 11 năm 2025 thông báo không cho Dũng tái bản 3 đầu sách của tôi.

 

Khi nhận sách tác giả, kiểm tra sách thì Dũng đã không làm đúng cam kết: 

- Không in thông tin người giữ bản quyền là Đặng Tuấn Hưng (con trai tôi). 

- Bỏ bớt bài phụ chú. 

- Trình bày sách cẩu thả như sách photo.

 

Tôi điện cho Dũng về 3 điều đó thì chưa nghe hết ý kiến của tôi Dũng đã cướp lời: - Sách ế lắm, giờ anh bắt em làm theo cam kết thì em xin chịu vì tiền em sạch nhẵn túi rồi, em bê bết lắm. Nếu anh thích kiện em thì anh cứ thoải mái kiện, vừa tốn tiền vừa tốn công sức mà anh cũng chẳng được lợi lộc gì đâu. Mấy vụ em đang bị công an xử lý cũng đã nằm kịch khung rồi, thêm vụ kiện này của anh nữa thì án của em cũng chẳng tăng thêm được nữa đâu.

 

Tôi lặng người khi nghe những lời cù nhầy bội tín Dũng nói để thêm lần nữa cay đắng vì lòng trắc ẩn mù quáng của mình. Tôi nhắc số tiền Dũng còn nợ thì Dũng viện lý do 2 đầu sách kia chưa có giấy phép xuất bản. Tôi nhắc tới bản cam kết thì Dũng cười, cợt nhả: -“Ký đấy nhưng em làm gì có tiền mà trả.”. Tôi thừa nhận Dũng nói đúng. Dũng đã bê bết như thế, tôi có kiện thì cũng chỉ thắng trên giấy tờ còn Dũng chẳng sứt mẻ gì thêm vì Dũng sẽ cù nhầy vì "bê bết lắm", vì "án đã kịch khung rồi".

 

Tôi đã thua nhưng không thua vì đuối lý mà thua vì đã quá tin vào lời phân trần giả dối của cô cán bộ nhà xuất bản, thua vì lòng trắc ẩn mù quáng tôi đã trao cho kẻ thất tín, lừa lọc. Đây là bài học đắt giá cho tôi và cũng là lời cảnh tỉnh cho các tác giả khác: Trước nạn sách lậu và những kẻ lọc lừa, sự khoan dung, lòng trắc ẩn chính là tự sát. Bản quyền tác phẩm phải được bảo vệ bằng sự nghiêm minh của pháp luật, tuyệt đối không thể gửi gắm vào lương tâm của những kẻ bội tín!

 

*.

 

Hà Nội, sáng 22 tháng 08/2026 

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

.

READ MORE - TÔI ĐÃ THUA TRẮNG VÁN KẺ IN LẬU SÁCH CỦA MÌNH - Đặng Xuân Xuyến

DU LỊCH HUẾ: BẢO VỆ CẢNH QUAN THIÊN NHIÊN VÀ BIẾN CHÚNG THÀNH TÀI SẢN DU LỊCH - Nguyễn Khắc Phước

Bình minh trên sông. Ảnh: Ngô Lễ (Huế)

 

DU LỊCH HUẾ: BẢO VỆ CẢNH QUAN THIÊN NHIÊN 

VÀ BIẾN CHÚNG THÀNH TÀI SẢN DU LỊCH

 


Một đề xuất quy hoạch du lịch Tam Giang – Cầu Hai và Bạch Mã theo hướng: kiếm tiền từ cảnh quan nhưng không đánh đổi cảnh quan


 

Huế có một lợi thế địa lý mà khơông nhiều địa phương ở miền Trung có được: một không gian tự nhiên đa dạng và quý hiếm: từ núi rừng phía Tây, trung du, đồng bằng, sông Hương, bờ biển dài và đẹp nhưng nhiều nơi còn hoang vắng; đặc biệt, hệ thống đầm phá Tam Giang – Cầu Hai kéo dài dọc theo mìền duyên hải từ bắc chí nam với hệ sinh thái nước lợ có tổng diện tích mặt nước khoảng 21.600 ha (tương đương 216km2), lớn nhất ở Việt Nam và khu vực Đông Nam Á.  


Đó không chỉ là một địa điểm đẹp trên bản đồ.

 

Nếu được quy hoạch đúng, nó có thể trở thành một hệ thống du lịch sinh thái liên hoàn, trong đó mỗi vùng có một sản phẩm riêng nhưng tất cả kết nối thành một hành trình thống nhất: từ núi xuống biển, từ rừng đến đầm phá, từ thiên nhiên đến văn hóa và đời sống của người dân.

 

Huế hiện đã xác định kinh tế biển, đầm phá, du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng và du lịch nông nghiệp là những hướng phát triển quan trọng. Quy hoạch của thành phố cũng đặt vấn đề khai thác Tam Giang – Cầu Hai và kết hợp với Bạch Mã thành các khu du lịch trọng điểm. ([Thành phố Huế][1])

 

Nhưng câu hỏi quan trọng hơn là:

 

Huế sẽ khai thác những tài sản ấy như thế nào để vừa giàu lên, vừa giữ được vẻ đẹp mà thiên nhiên đã ban tặng?

 

Theo tôi, câu trả lời không phải là xây thật nhiều.

 

Ngược lại:

 

Huế cần kiếm tiền từ cảnh quan nhưng phải bảo vệ chúng.

 

Đặc biệt, Tam Giang – Cầu Hai và Bạch Mã nên trở thành hai hình mẫu tiêu biểu cho triết lý phát triển ấy. 


I. ĐỪNG CHỈ KHAI THÁC “DI SẢN CỐ ĐÔ”, HÃY KHAI THÁC TOÀN BỘ KHÔNG GIAN HUẾ

 

Trong nhiều năm, hình ảnh du lịch Huế chủ yếu gắn với Đại Nội, lăng tẩm, chùa Thiên Mụ, sông Hương và lễ hội.

 

Đó là những tài sản vô giá.

 

Nhưng Huế còn một “di sản” khác ít được khai thác đúng mức: 

Ø núi – rừng – sông – đồng bằng – đầm phá – biển.

 

Nếu nối chúng lại, Huế có thể tạo ra một sản phẩm du lịch rất khác biệt: 

Một thành phố di sản nằm giữa một hệ thống cảnh quan thiên nhiên kéo dài từ Trường Sơn đến Biển Đông.

 

Du khách có thể bắt đầu hành trình ở rừng núi A Lưới, đi xuống Nam Đông, về Huế, tiếp tục đến vùng đồng bằng, làng quê, đầm phá Tam Giang – Cầu Hai và kết thúc ở biển Thuận An, Cảnh Dương, Lăng Cô.

 

Đó là một hành trình mà rất ít thành phố ở Việt Nam có thể tạo ra trong cùng một không gian

 

II. TAM GIANG – CẦU HAI: ĐỪNG BIẾN ĐẦM PHÁ THÀNH MỘT KHU ĐÔ THỊ MỚI

 

Nếu Bạch Mã là “lá phổi xanh” thì Tam Giang – Cầu Hai có thể trở thành “mặt nước đặc trưng” của Huế.

 

Đầm phá không nên được nhìn đơn giản như một vùng đất còn trống để xây dựng khu nghỉ dưỡng.

 

Giá trị của nó nằm chính ở:

 

* mặt nước;

* hệ sinh thái;

* làng chài;

* nghề đánh bắt;

* cảnh hoàng hôn;

* chim nước;

* thủy sản;

* những con thuyền;

* đời sống người dân;

* văn hóa làng ven phá.

 

Quy hoạch hiện nay của Huế cũng đã định hướng phát triển du lịch cộng đồng gắn với sinh kế ngư nghiệp, trải nghiệm đánh bắt, ẩm thực hải sản và tham quan làng chài, đồng thời nhấn mạnh việc bảo vệ môi trường nước và cảnh quan đầm phá. ([Thành phố Huế][2])

 

Đây chính là hướng cần được đẩy mạnh.

 

III. HÃY TẠO RA “CÔNG VIÊN ĐẦM PHÁ TAM GIANG – CẦU HAI”

 

Một ý tưởng đáng được Huế nghiên cứu nghiêm túc là xây dựng Tam Giang – Cầu Hai thành một công viên đầm phá quy mô lớn, nhưng không phải công viên theo nghĩa xây dựng nhiều công trình.

 

Đó phải là: một công viên thiên nhiên sống cùng cộng đồng.

 

Trong đó có các khu:

 

1. Khu bảo tồn sinh thái 

Hạn chế tối đa xây dựng. 

Nhưng nơi cần được bảo vệ: 

* bãi chim;

* vùng sinh sản thủy sản;

* thảm thực vật;

* vùng nước quan trọng;

* cảnh quan tự nhiên.

 

2. Khu làng chài 

Không di dời người dân để xây resort. 

Ngược lại, đưa chính đời sống làng chài trở thành sản phẩm du lịch.

 

Du khách có thể: 

* đi thuyền;

* xem đánh bắt;

* học cách đan lưới;

* câu cá;

* thưởng thức hải sản;

* ăn cơm cùng gia đình địa phương;

* ngủ homestay;

* tìm hiểu đời sống ngư dân.

 

3. Khu du lịch sinh thái

 

Chỉ xây dựng quy mô nhỏ: 

* nhà nghỉ sinh thái;

* homestay;

* nhà hàng địa phương;

* bến thuyền;

* điểm ngắm cảnh;

* đường đi bộ;

* đường xe đạp.

 

4. Khu sản xuất thủy sản kết hợp du lịch

 

Đây là điểm rất quan trọng.

 

Không tách du lịch khỏi sinh kế.

 

Một đầm nuôi tôm, nuôi cá hoặc vùng khai thác thủy sản có thể trở thành: nơi sản xuất + nơi trải nghiệm + nơi ăn uống + nơi bán sản phẩm. 

Như vậy, người dân không phải bỏ nghề truyền thống để làm du lịch.


IV. XÂY DỰNG “CON ĐƯỜNG CẢNH QUAN TAM GIANG – CẦU HAI”

 

Huế không nhất thiết phải xây một con đường mới thật lớn. Điều cần thiết là kết nối những tuyến đường hiện có thành một mạng lưới du lịch cảnh quan.

 

Dọc tuyến phải có: 

* điểm dừng chân;

* bãi đỗ xe nhỏ;

* nhà vệ sinh sạch;

* quán cà phê;

* nhà hàng;

* điểm ngắm hoàng hôn;

* bến thuyền;

* đường xe đạp;

* đường đi bộ;

* biển chỉ dẫn thống nhất;

* các làng nghề;

* vườn cây;

* điểm bán đặc sản.

 

Một con đường du lịch đẹp không nhất thiết phải rộng. 

Cảnh quan hai bên đường mới là sản phẩm. 


V. HÃY BIẾN “HOÀNG HÔN TAM GIANG” THÀNH MỘT THƯƠNG HIỆU

 

Huế có một sản phẩm du lịch gần như không cần xây dựng: hoàng hôn trên đầm phá.

 

Có thể tổ chức những tour rất đơn giản:

 

Chiều lên thuyền → ngắm chim → xem ngư dân → thưởng thức hải sản → ngắm mặt trời lặn → trở về trong ánh đèn làng chài.

 

Không cần một tòa nhà lớn nào.

 

Nhưng nếu tổ chức chuyên nghiệp, đây có thể trở thành một sản phẩm du lịch đặc trưng của Huế.

 

VI. TẠO “100 ĐIỂM ĐẾN HUẾ” ĐỂ KHÁCH Ở LẠI LÂU HƠN

 

Thay vì chỉ đầu tư vài khu du lịch khổng lồ, Huế có thể xây dựng một chương trình:

 

*100 điểm đến thiên nhiên – văn hóa – cộng đồng

 

Mỗi điểm chỉ cần có một đặc trưng: 

* một làng;

* một khu vườn;

* một dòng sông;

* một cây cầu;

* một ngôi chùa;

* một làng nghề;

* một món ăn;

* một bãi biển;

* một khu rừng;

* một đầm nước;

* một điểm ngắm bình minh;

* một điểm ngắm hoàng hôn.

 

Sau đó kết nối thành các tour: 

*1 ngày – 2 ngày – 3 ngày – 5 ngày.

 

Như vậy, du khách không chỉ đến Huế vài tiếng để xem Đại Nội rồi đi. Họ có lý do để ở lại lâu hơn.

 

Và ở lại lâu hơn chính là cách tạo ra nhiều thu nhập hơn cho địa phương.

 

VII. BẠCH MÃ: ĐỪNG BIẾN NÚI RỪNG THÀNH MỘT “BÀ NÀ THỨ HAI”

 

Nếu Tam Giang – Cầu Hai cần tránh đô thị hóa, thì Bạch Mã cần tránh một nguy cơ khác: du lịch hóa quá mức. 

Bạch Mã có những tài sản mà không công trình nhân tạo nào có thể thay thế:

 

* rừng;

* khí hậu núi cao;

* suối;

* thác;

* mây;

* chim;

* động vật;

* thực vật;

* cảnh quan;

* lịch sử.

 

Vườn quốc gia Bạch Mã nằm ở phần cuối dãy Trường Sơn Bắc, có địa hình lên tới trên 1.700 m và có giá trị đa dạng sinh học, cảnh quan và lịch sử rất cao. ([Lâm Nghiệp Việt Nam][3])

 

Vì vậy, Bạch Mã không nên cạnh tranh với Bà Nà bằng số lượng công trình.

 

Bạch Mã phải cạnh tranh bằng: sự hoang sơ.

 

VIII. TRIẾT LÝ PHÁT TRIỂN BẠCH MÃ NÊN LÀ:

 

Không xây thêm một Bà Nà – hãy xây dựng một Bạch Mã không nơi nào có.

 

Bà Nà có thể bán:

Công trình – giải trí – dịch vụ – cảnh quan nhân tạo.

 

Bạch Mã có thể bán:

Rừng – khí hậu – trekking – chim – thác – suối – mây – sự tĩnh lặng.

 

Hai sản phẩm hoàn toàn khác nhau.

 

Và Huế không cần phải bắt chước Đà Nẵng.

 

IX. CHIA BẠCH MÃ THÀNH BA VÀNH ĐAI

 

Đây là nguyên tắc tôi cho rằng cần đưa vào quy hoạch rất rõ ràng.

 

Vành đai 1: Rừng phải được bảo vệ nghiêm ngặt

 

Không xây, không cho mở: 

* khách sạn;

* resort;

* nhà hàng;

* cáp treo;

* đường ô tô;

* công trình thương mại.

 

Chỉ dành cho: 

* bảo tồn;

* nghiên cứu;

* kiểm lâm;

* khoa học;

* trekking có kiểm soát;

* quan sát động vật;

* nhiếp ảnh thiên nhiên.

 

Đây phải là kho báu không được đụng tới.

 

Vành đai 2: Du lịch sinh thái cực nhẹ

 

Đây là nơi du khách được tiếp xúc với thiên nhiên.

 

Nhưng cơ sở hạ tầng phải rất nhẹ: 

* đường mòn;

* cầu gỗ;

* bậc đá tự nhiên;

* biển chỉ dẫn;

* điểm nghỉ nhỏ;

* chòi quan sát.

 

Không san núi để tạo mặt bằng. 

Không chặt rừng để xây khu nghỉ dưỡng. 

Không biến đường mòn thành đường bê tông.

 

Một tuyến có thể là: 

Ø > cổng rừng → đường mòn → suối → thác → rừng cổ thụ → điểm ngắm mây → trở về.

 

Du khách trả tiền để được trải nghiệm rừng, chứ không phải để bước vào một khu vui chơi xây trong rừng.

 

Vành đai 3: Xây dựng dịch vụ ở ngoài (bìa) rừng. 

Đây là giải pháp quan trọng nhất. 

Không nhất thiết phải đưa khách sạn lên đỉnh Bạch Mã. 

Hãy đặt các trung tâm dịch vụ ở: chân núi – vùng đệm – những khu vực đã có hạ tầng.

 

Tại đây có thể xây: 

* khách sạn;

* eco-lodge;

* nhà hàng;

* bãi đỗ xe;

* trung tâm du khách;

* bảo tàng thiên nhiên;

* trung tâm nghiên cứu;

* khu giáo dục môi trường;

* dịch vụ vận chuyển.

 

Sau đó, đưa khách lên núi bằng: xe điện hoặc xe buýt nhỏ chuyên dụng của công ty du lịch. 

(Có thể mang giống cây phong hương từ khu rừng ven hồ thủy điện Rào Quán, Quảng Trị, loại cây có lá vàng vào mùa thu, để trồng xen kẻ hoặc trồng thành một khu rừng để tạo cảnh quan mới lạ và thơ mộng.)

 

Nguyên tắc rất đơn giản: 

Tiền được kiếm ở vùng đệm – rừng được giữ ở vùng lõi.

 

X. KHÔNG NÊN VỘI VÀNG XÂY CÁP TREO LÊN ĐỈNH

 

Nếu mục tiêu của Huế là bảo tồn bản sắc Bạch Mã, tôi cho rằng không nên lấy cáp treo làm biểu tượng phát triển. 

Bạch Mã có thể bán một trải nghiệm khác: 

Bạn phải đi bộ để gặp Bạch Mã:  

Trekking, đi bộ trong rừng, quan sát chim, chụp ảnh thiên nhiên và khám phá thác suối chính là sản phẩm.

 

XI. HÃY BIẾN BẠCH MÃ THÀNH “THỦ ĐÔ XEM CHIM CỦA MIỀN TRUNG”

 

Đây là một thị trường rất đáng chú ý. Không cần xây công trình lớn.

Chỉ cần:

R > Rừng rậm, cây to → chim nhiều → đường mòn → chòi quan sát → hướng dẫn viên giỏi.

 

Có thể phát triển:

* tour xem chim bình minh;

* nhiếp ảnh chim;

* quan sát động vật ban đêm;

* nghiên cứu thực vật;

* tìm hiểu côn trùng;

* tour chuyên đề về đa dạng sinh học.

 

Đặc biệt, khách quốc tế yêu thiên nhiên có thể ở lại 2–4 ngày.

Đây là nhóm khách có khả năng chi tiêu tốt nhưng lại không đòi hỏi những công trình khổng lồ.

 

XII. TẠO SẢN PHẨM “MỘT NGÀY SỐNG TRONG RỪNG”

 

Có thể giới hạn số lượng khách, chẳng hạn vài trăm người/ngày tùy sức chịu tải thực tế.

 

Một chương trình mẫu: 

**7 giờ:** vào rừng

**8 giờ:** trekking

**10 giờ:** quan sát chim

**11 giờ:** thác, suối

**12 giờ:** picnic

**14 giờ:** đường mòn sinh thái

**16 giờ:** ngắm mây

**17 giờ:** rời rừng.

 

Không cần xây thêm một công trình lớn nào. 

Nhưng nếu dịch vụ được tổ chức tốt, mỗi vé có thể có giá trị cao. 

Đáng chú ý, Bạch Mã hiện đã có định hướng phát triển nhiều điểm và tuyến du lịch sinh thái; cơ quan quản lý cũng đang triển khai cho thuê môi trường rừng để kinh doanh du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng, giải trí tại các phân khu phù hợp. ([Lâm Nghiệp Việt Nam][3])

 

XIII. KHÁCH SẠN NÊN NHÌN VÀO RỪNG, KHÔNG NẰM TRONG RỪNG

 

Có thể xây những khu nghỉ dưỡng sinh thái (eco-lodge) ở vùng đệm với mật độ thấp.

Du khách thức dậy, mở cửa và nhìn thấy: Bạch Mã. Nhưng trước mắt họ không phải là một dãy biệt thự chen chúc. Đó là rừng.

Đây mới là cách biến cảnh quan thành tài sản kinh tế mà không phá hủy nó.

 

XIV. “100 ĐIỂM ĐẾN” KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ 100 CÔNG TRÌNH

 

Đây là điều cần đặc biệt nhấn mạnh. 

Một điểm đến có thể chỉ là: 

Ø   > Một cây cổ thụ + một bảng giới thiệu + một đường mòn. 

Một điểm khác: 

>  > Một thác nước + một chòi quan sát nhỏ. 

Một điểm khác: 

 > > Một làng chài + một bến thuyền. 

Một điểm khác: 

    > Một vườn cây + một gia đình làm homestay.

 

Như vậy, chi phí đầu tư không nhất thiết phải quá lớn. 

Giá trị nằm trong việc tổ chức và kết nối.

 

XV. NGƯỜI DÂN PHẢI LÀ NGƯỜI HƯỞNG LỢI

 

Đây là nguyên tắc quyết định sự thành công. 

Nếu một doanh nghiệp xây resort lớn rồi đưa khách vào, nhưng người dân địa phương chỉ đứng ngoài nhìn, thì đó chưa phải là phát triển du lịch cộng đồng. 

Mô hình tốt hơn là:

> Du lịch → nông nghiệp → thủy sản → ẩm thực → làng nghề → homestay → vận tải → dịch vụ địa phương.

 

Ví dụ một gia đình ven phá có thể có: 

Ø > 3–5 phòng homestay + thuyền du lịch + đánh bắt thủy sản + bán hải sản + nấu ăn cho khách.

 

Một làng có thể cùng nhau làm: 

Ø > tour thuyền + nhà hàng + đặc sản + homestay + trải nghiệm nghề cá.

 

Tiền du lịch vì vậy đi sâu vào cộng đồng, thay vì chỉ tập trung vào một số dự án lớn.

 

XVI. DU LỊCH PHẢI TRẢ TIỀN CHO VIỆC BẢO TỒN

 

Đây là một nguyên tắc kinh tế rất quan trọng: 

Ai kiếm tiền từ rừng và đầm phá thì phải đóng góp trực tiếp cho việc bảo vệ rừng và đầm phá.

 

Mỗi vé tham quan có thể dành một phần cho: 

* bảo vệ rừng;

* phục hồi sinh cảnh;

* xử lý rác;

* bảo vệ nguồn nước;

* nghiên cứu đa dạng sinh học;

* hỗ trợ cộng đồng vùng đệm.

 

Bạch Mã hiện đã có những hoạt động gắn bảo tồn với sinh kế cộng đồng; cơ quan quản lý cho biết đã hỗ trợ sinh kế cho các thôn vùng đệm và triển khai các hoạt động giáo dục môi trường. ([Lâm Nghiệp Việt Nam][4])

 

Cần phát triển mạnh hơn nữa mô hình này.

 

XVII. KHÔNG PHẢI “CÀNG NHIỀU KHÁCH CÀNG TỐT”

 

Đây là tư duy cần thay đổi.

Một khu rừng không thể đón vô hạn khách.

Một đầm phá cũng không thể chịu vô hạn tàu thuyền, rác thải và công trình.

Vì vậy cần xác định:

 

Sức chứa sinh thái của từng khu vực.

 

Nếu một tuyến chỉ chịu được 300 người/ngày thì bán 300 vé.

Nếu một khu vực chỉ chịu được 50 khách thì chỉ bán 50 vé.

Không nên chạy theo con số: 1 triệu khách, 2 triệu khách, 5 triệu khách.

 

Mục tiêu phải là: Ít khách hơn nhưng mỗi khách ở lâu hơn, chi tiêu nhiều hơn và gây tác động nhỏ hơn.

 

XVIII. HUẾ CẦN MỘT “BỘ LUẬT CẢNH QUAN” CHO HAI VÙNG

 

Tôi đề nghị thành phố nghiên cứu một bộ quy tắc riêng cho Tam Giang – Cầu Hai và Bạch Mã.

 

Không được: 

* bê tông hóa bờ phá;

* san lấp mặt nước;

* xây công trình phá vỡ cảnh quan;

* quảng cáo khổng lồ;

* xây nhà cao tầng ở những vùng nhạy cảm;

* chặt rừng để lấy mặt bằng;

* mở đường tùy tiện;

* xả nước thải chưa xử lý;

* biến làng quê thành phố thương mại lộn xộn.

 

Phải: 

* ưu tiên cây xanh;

* kiến trúc thấp tầng;

* vật liệu thân thiện;

* biển hiệu thống nhất;

* hạn chế nhựa dùng một lần;

* xử lý nước thải;

* phân loại rác;

* bảo vệ mặt nước;

* bảo vệ rừng;

* bảo vệ sinh kế cộng đồng.

 

XIX. MỘT QUY TẮC RẤT ĐƠN GIẢN CHO MỌI DỰ ÁN

 

Trước khi cấp phép bất kỳ dự án du lịch nào, hãy đặt một câu hỏi:

Ø - Nếu không xây công trình này thì du lịch có bị ảnh hưởng nghiêm trọng không?

Nếu câu trả lời là không, thì không cần xây.

 

Nếu phải xây, hãy hỏi tiếp:

Ø - Có thể xây ở vùng đã có hạ tầng, ngoài vùng nhạy cảm hay không? 

Nếu có, hãy xây ở đó.

 

Đây là cách tránh tình trạng xây dựng trước rồi mới tìm cách bảo tồn sau.

 

XX. HUẾ KHÔNG NÊN BẮT CHƯỚC ĐÀ NẴNG

 

Đà Nẵng có những thành công riêng. Bà Nà Hills cũng có sản phẩm riêng. Nhưng Huế không cần phải làm một Bà Nà thứ hai. 

Nếu Huế xây một khu vui chơi khổng lồ trên Bạch Mã, nó sẽ rất khó thắng Bà Nà về quy mô và vốn đầu tư. 

Nhưng nếu Huế bảo tồn được Bạch Mã như một khu rừng nguyên sinh tuyệt đẹp, thì Bà Nà không thể cạnh tranh với Bạch Mã về chính thứ đó.

 

Tương tự:

Đầm phá nhân tạo có thể được xây ở nhiều nơi.

Nhưng Tam Giang – Cầu Hai tự nhiên thì không thể xây lại nếu mất đi.

 

 XXI. HÃY TẠO RA MỘT “VÒNG DU LỊCH NÚI – PHÁ – BIỂN”

 

Đây mới là lợi thế chiến lược của Huế.

Có thể hình thành một vòng:

Ø > Huế → Bạch Mã → Nam Đông → Cầu Hai → Tam Giang → biển → Huế 

Hoặc các tuyến nhỏ hơn.

 

Du khách có thể lựa chọn:


Tuyến thiên nhiên:

Ø > Huế – Bạch Mã – Nam Đông – A Lưới 

Tuyến núi – phá – biển:

Ø > Huế – Bạch Mã – Cầu Hai – Lăng Cô

 Tuyến đầm phá:

Ø > Huế – Tam Giang – làng chài – Thuận An 

Tuyến văn hóa – làng quê: 

> Huế – nhà vườn – làng cổ - làng nghề – Tam Giang 

Tuyến trải nghiệm dài ngày: 

Ø > Huế → rừng → đầm phá → biển.

 

Như vậy, các địa phương không còn cạnh tranh với nhau mà bổ sung cho nhau.

 

XXII. HUẾ ĐANG CÓ CƠ HỘI ĐỂ LÀM ĐIỀU NÀY

 

Đây không phải là một ý tưởng hoàn toàn nằm trên giấy. 

Các định hướng chính thức của Huế đã đề cập đến phát triển kinh tế biển, đầm phá, du lịch cộng đồng, du lịch sinh thái, homestay và du lịch nông nghiệp. ([Thành phố Huế][1])

 

Đáng chú ý hơn, định hướng phát triển hiện nay còn đề cập tới việc phát triển Tam Giang – Cầu Hai thành “Công viên đầm phá quốc gia”, kết hợp với Bạch Mã thành khu du lịch trọng điểm quốc gia. ([Thành phố Huế][5])

 

Ở Bạch Mã, đề án du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng, giải trí giai đoạn 2024–2030 cũng đã được Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn phê duyệt tại Quyết định 942/QĐ-BNN-LN ngày 27/2/2025. ([Lâm Nghiệp Việt Nam][6])

 

Nói cách khác: Cơ hội đã có, định hướng đã có; vấn đề còn lại là cách triển khai.

 

XXIII. ĐỀ NGHỊ MỘT “CHIẾN LƯỢC HUẾ XANH 2050”

 

Tôi đề nghị Huế không nên xem Tam Giang – Cầu Hai và Bạch Mã là hai dự án du lịch riêng biệt.

Hãy đặt chúng vào một chiến lược lớn:

HUẾ XANH 2050

Phát triển kinh tế từ cảnh quan, bảo tồn cảnh quan bằng kinh tế.

 

Chiến lược này có thể dựa trên 5 nguyên tắc:

 

Một – Bảo tồn trước, khai thác sau. 

Hai – Xây dựng ngoài vùng nhạy cảm. 

Ba – Du lịch sinh thái thay cho bê tông hóa. 

Bốn – Người dân địa phương phải được hưởng lợi. 

Năm – Mọi hoạt động du lịch phải đóng góp trở lại cho bảo tồn.

 

XXIV. MỤC TIÊU CUỐI CÙNG KHÔNG PHẢI LÀ “CÓ BAO NHIÊU KHÁCH”

 

Mục tiêu phải là:

Ø > Du khách ở Huế lâu hơn.

Ø > Chi tiêu nhiều hơn.

Ø > Đi nhiều địa phương hơn.

Ø > Người dân địa phương kiếm được nhiều tiền hơn.

ừ > Rừng được bảo vệ tốt hơn.

Ø > Đầm phá sạch hơn.

Ø > Làng quê đẹp hơn.

 

Đó mới là phát triển du lịch bền vững.

 

KẾT LUẬN: ĐỪNG BÁN CẢNH QUAN BẰNG CÁCH PHÁ CẢNH QUAN

 

Huế đang đứng trước một cơ hội rất lớn.

Một bên là mô hình phát triển quen thuộc: 

Ø > Có cảnh đẹp → xây resort → xây đường → xây khách sạn → bê tông hóa → đón thật nhiều khách. 

Một bên là mô hình khó hơn nhưng có giá trị lâu dài: 

Ø > Có cảnh đẹp → bảo vệ cảnh đẹp → tổ chức trải nghiệm → giới hạn khách → thu phí cao hợp lý → tiền quay trở lại bảo tồn và cộng đồng.

 

Tôi cho rằng Huế nên chọn con đường thứ hai.

 

Tam Giang – Cầu Hai không cần trở thành một thành phố ven đầm phá. Nó cần trở thành một công viên đầm phá sống động, nơi thiên nhiên và người dân cùng tồn tại.

 

Bạch Mã không cần trở thành một Bà Nà thứ hai. 

Nó cần trở thành một khu rừng mà du khách trên thế giới muốn đến, chính vì nơi ấy vẫn còn là rừng. 

Và Huế không cần xây dựng thật nhiều để chứng minh mình phát triển.

 

Có khi, thành công lớn nhất của Huế trong 30 năm tới lại là những thứ Huế quyết định không xây.

Ø > Không xây một khách sạn giữa rừng.

Ø > Không xây một khu đô thị bên đầm phá.

Ø > Không san một quả đồi.

Ø > Không lấp một vùng nước.

Ø > Không chặt một cánh rừng chỉ để lấy mặt bằng.

 

Bởi những thứ đó có thể được xây ở rất nhiều nơi.

 

Nhưng một Bạch Mã nguyên sinh và một Tam Giang – Cầu Hai còn sống nguyên vẹn (mà khi đã phá đi rồi) thì không thể xây lại được.

 

Nếu Huế biết bảo vệ chúng, rồi tổ chức chúng thành những sản phẩm du lịch đẳng cấp, thiên nhiên sẽ trở thành một loại “hạ tầng kinh tế” lâu dài của thành phố.

 

Và khi ấy, Huế có thể tạo ra một mô hình phát triển rất riêng:

Một thành phố di sản xanh, nơi núi, rừng, sông, đầm phá, biển và con người cùng tạo ra thịnh vượng — nhưng không ai phải hy sinh thiên nhiên để có được sự thịnh vượng ấy.

 

[1]: https://hue.gov.vn/Portals/0/Attachs/Nam2024/T7/Baocaothuyetminh_DCQHSDD_ThanhphoHue.pdf?utm_source=chatgpt.com "ĐẶT VẤN ĐỀ"

[2]: https://hue.gov.vn/Portals/0/Uploads/VBPL/Nam2026/Thang4/00.00.H57-188-KH-UBND-2026-PL1_signed.pdf?utm_source=chatgpt.com "3

 

\- Đầu tư, hoàn thiện và đưa vào khai thác tối t"

[3]: https://vnforest.gov.vn/2025/04/15/vuon-quoc-gia-bach-ma-cho-thue-moi-truong-rung-de-kinh-doanh-du-lich-sinh-thai-nghi-duong-giai-tri/?utm_source=chatgpt.com "Vườn quốc gia Bạch Mã cho thuê môi trường rừng để kinh doanh du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng, giải trí – Cục Lâm nghiệp và Kiểm lâm"

[4]: https://vnforest.gov.vn/2025/12/05/vuon-quoc-gia-bach-ma-nhan-chung-nhan-vuon-di-san-asean/?utm_source=chatgpt.com "Vườn Quốc gia Bạch Mã nhận Chứng nhận Vườn Di sản ASEAN – Cục Lâm nghiệp và Kiểm lâm"

[5]: https://hue.gov.vn/Portals/0/Uploads/GopYDuThaoVBPL/Nam2025/Thang8/du%20thao%20bao%20cao%20chinh%20tri.pdf?utm_source=chatgpt.com "THÀNH ỦY HUẾ"

[6]: https://vnforest.gov.vn/wp-content/uploads/2025/04/942_QD-BNN-LN_QDinh-De-an-DLST-BachMa_final.pdf?utm_source=chatgpt.com "CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM"

READ MORE - DU LỊCH HUẾ: BẢO VỆ CẢNH QUAN THIÊN NHIÊN VÀ BIẾN CHÚNG THÀNH TÀI SẢN DU LỊCH - Nguyễn Khắc Phước