Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, June 30, 2026

CÁT BỤI – Thơ Lê Kim Thượng


   


Cát bụi
 
1.
Xa quê xứ lạ dung thân
Trong lòng vẫn mãi bâng khuâng trông chờ…
Quê nhà đẹp tựa bài thơ
Sông dài nối những bến bờ chiêm bao
Chiều buông vạt nắng hanh hao
Gió đùa sóng lúa dạt dào mông mênh
Cánh diều no gió thênh thênh
Trời xanh xanh thẳm bồng bềnh mây trôi
Gió lùa mây xuống góc trời
Ráng chiều sắc đỏ chơi vơi dạt dào
Nắng chiều rũ bóng xanh xao
Xô nghiêng chiều tím ngã vào hoàng hôn…
Những ngày chớp biển mưa nguồn
 
Võng đưa kẽo kẹt, tiếng buồn ru con
Lời ru tha thiết héo hon
“Cái cò lặn lội… nỉ non…” chung tình…
 
2.
Một mình thì vẫn một mình
Cô đơn một bóng, một hình đơn côi…
Quê nhà xa cách phương trời
Chôn nhau, cát rốn là nơi thiếu thời
Gom từng chiếc lá vàng rơi
Đếm từng nỗi nhớ đầy vơi thắm đằm
Người đi, đi mãi biệt tăm
Quê nhà là tiếng gọi thầm mà đau
Chỉ là cát bụi mai sau
Cuối đời chỉ thấy một màu thê lương
Nhân sinh mộng ảo vô thường
Trầm luân một kiếp vấn vương làm gì…
Nhớ nhiều ngày ấy Mẹ đi
Rưng rưng nước mắt chia ly không lời
Khói nhang đưa tiễn một đời
Mẹ đi về phía xa vời Tây Phương…
 
Nha Trang, tháng 06. 2026
       KIM  THƯỢNG
 
READ MORE - CÁT BỤI – Thơ Lê Kim Thượng

TRẦM KHÚC HẠ, GIÓ QUÊ, DƯỚI RẶNG HOÀNG HÔN – Thơ Tịnh Bình


   
 
 
TRẦM KHÚC HẠ
 
Không gì mới giấc mơ đời cũ kỹ
Mùa quen hơi tiếng ve hạ trưa mòn
Con mọt gỗ nhai hoài lời đay nghiến
Hạ oi nồng mưa giận dỗi trời không
 
Chiều sót lại vài mặt người hoang hoải
Gió về đâu và nắng về đâu
Chân trời cũ sao lối về đã khác
Trống vắng ơi không bắc nổi nhịp cầu
 
Mây ảo vọng trùng trùng muôn phương hướng
Tiếng chim xưa khắc khoải gọi ta về
Mưa thong thả giọt tẩy trần chiếu lệ
Cõi tạm nào phản chiếu bóng hình ta ?
 
 
GIÓ QUÊ
 
Mát ngọt sông quê phù sa chan vị gió
Lồng lộng trưa hè phơ phất lá tre rơi
Trâu lim dim mắt vờ như say ngủ
Cắn rốn chuồn chuồn dạy bầy trẻ tập bơi
 
Gió nội hương đồng bao đời quê chân chất
Ầu ơ ví dầu... câu mẹ hát ru con
Quang gánh tảo tần quản chi mưa nắng
Muối mặn cay gừng vẹn nghĩa sắt son
 
Cay mắt khói phía hoàng hôn ráng đỏ
Gió chòng chành con thuyền giấy ra khơi
Những đứa trẻ chuồn chuồn thôi cắn rốn
Bỏ sau lưng man mác giọng ru hời
 
Nghe thổn thức niềm quê lay phía gió
Đứa trẻ xa nhà còn bận rong chơi
Gió quê ơi ngập ngừng lời thương nhớ
Dẫu bôn ba xuôi ngược bốn phương trời...
 
 
DƯỚI RẶNG HOÀNG HÔN
 
Neo bóng hoàng hôn ngóng về quê mẹ
Nhớ nước sông quê lấp loáng trưa hè
Vệt bùn cũ nhớ chân người lội ruộng
Quê vẫn lặng thầm dáng đứng bờ tre
 
Lao xao gió trôi về đâu phiến nắng
Khoảng sân rêu ngày thơ ấu vui đùa
Thành giếng cũ tiếng gàu sòng âm vọng
Đêm khép hờ vụn vỡ giấc trăng khua
 
Chiều đong đếm tiếng thở dài lặng lẽ
Nhòa trăng xa như hiu hắt nỗi niềm
Bâng khuâng nhớ nao lòng vạt khói
Sớm mai nào huyên náo chợt bình yên
 
Thăm thẳm mùa trăng hẹn lần hẹn lữa
Gửi cánh chim xa bao nỗi vui buồn
Hơn nửa đời ta lạc loài xứ viễn
Hoài niệm quê nhà dưới rặng hoàng hôn...
 
TỊNH BÌNH
READ MORE - TRẦM KHÚC HẠ, GIÓ QUÊ, DƯỚI RẶNG HOÀNG HÔN – Thơ Tịnh Bình

Friday, June 26, 2026

ĐẤT QUÊ / MÊNH MANG / THIỆT THÀ / CHUYỂN TIẾT - Chùm thơ: Hoa Nguyên

 

Nhà thơ Hoa Nguyên

ĐẤT QUÊ

 

Xuân sang cây cối trổ hoa

Phù sa kênh mương cuộn đỏ

tưới tiêu đồng áng rẫy vườn

Nhựa căng lộc nảy khắp phố

 

Gió ngàn thốc xới mỡ màu

Bao đời miệt mài lúa rau

trúng mùa đắc hàng được giá

khô đất, nắng nhường đổ mưa

 

Vỉa tầng huyết mạch sơn khê

Ụ rơm gốc rạ trăng thề

cày sâu cần lao cuốc bẳm

Dân nghèo gánh nghĩa tình thâm

 

lạnh đêm qua dội vào mây

Mái hiên giọt khi thưa dày

 

Trời buông nắng trải cơ may

hắc mùi rơm rạ cỏ cây đốt đồng

mưa đi cho mát đồi non!

thinh không nóng nhiệt chẳng còn

 

Ruộng nương làng quê thung lũng

ấm áp lòng người dịu vợi  

tan vào đất những đục trong

Vạn nhánh rẽ xuôi hợp nguồn

 

                          HOA NGUYÊN

 

  

MÊNH MANG

 

dạo qua đầm Nại núi Đình

vờn con sóng đuối mảng tình dạt trôi

vớt lên thấy ngạc nhiên tôi!

Nào đâu dám uất ức người mênh mang

 

trả chiều Ninh Hải gió đầm

Giờ thì về với Phan Rang lặng hồn

Trái sầu man mác rơi tuôn

kệ cho thân vẹt sắc mòn hương bay

 

Kìa mênh mang, liệu có hay!

phai hoa úa cánh hao gầy xế trưa

hỏi đòi tặng dấu ấn chưa?

Nếu không chẳng lạc dấu xưa yêu vì

 

Phố bừng sáng, tỉnh thức đi!

Phong trần cố chấp làm chi lẽ thường?

mênh mang rẽ lối tơ vương

Lộ trình kết thúc tạm nương bên lề

 

Gió lên hối hả ngựa xe

mênh mang tiếc nuối trăng thề cô liêu 

Yến về tổ hợp hoang chiều

bỏ tôi lại với sáo diều đơn côi

 

                            HOA NGUYÊN

 

  

THIỆT THÀ

 

Cổng chào, trăng sao đầu ngõ

Hồn neo luống đất vỡ hoang

rời quê mưa dầm nắng cháy

trở về, sen ngát xóm làng

 

Cuối lộ trình, tạm dừng chân

Chợt nghe tiếng lòng tin cậy

đến bao giờ chờ hoài vậy?

Đò ngang bến nước tần ngần

 

Chuông chiều kinh kệ cầu an

Miễu đền đơn sơ tịnh lặng

bén duyên gừng cay muối mặn

tắt lửa tối đèn tương lân

 

Vòng tay rộng mở thênh thang

Tri kỷ tri âm thân ái

nghĩa ơn đong đầy luôn mãi

đậm đà nhân văn sắc thái

 

Tình quê khắc cốt thiệt thà

giữ nét đặc trưng dân dã

 

nhớ mong nhau biết chừng nào!

Nên tình đã thắm nồng sâu 

hẹn ngày gặp lại bên Trời

hỏi một câu có thiệt lời bền lâu?

 

                           HOA NGUYÊN

 

  

CHUYỂN TIẾT

 

Sáng ra chuyển tiết thực phồn

đang tạnh ráo bỗng mưa dồn đám mây

Nắng cam chịu lấp ánh ngày

nhường lời thơ thẩn giãi bày trăng sao

 

xin đừng lơi mối duyên trao

Ngày sum họp chắc còn lâu mới về!

vùi thương nhớ, giấu đam mê

Để thao thức nguyện cùng quê dãi dầu

 

vội mưa xối gột chợ cầu

gắng gồng giữ cái ơn sâu cũng đành! 

Nắng lên hào phóng vượt tầm 

Cây đời tươi rói vươn tràn sức xuân

 

nhẹ nương tháo gỡ chùng căng

khấn Trời uyển chuyển tiết thanh an bình

đưa tình vào cõi huyền linh

thoát cơn giông tố phục sinh hôn hoàng

 

                                        HOA NGUYÊN

 

 

NGUYỄN THỊ HOA

<ninhthuanhoanguyen@gmail.com>

49/83A NGÔ GIA TỰ

PHAN RANG,  NINH THUẬN

KHÁNH HOÀ (mới)

READ MORE - ĐẤT QUÊ / MÊNH MANG / THIỆT THÀ / CHUYỂN TIẾT - Chùm thơ: Hoa Nguyên

THĂM LÁN NÀ LỪA - Thơ: Nguyễn Đại Duẫn

 


Thăm lán Nà Lừa

 

Con về thăm lán Nà Lừa

Ngỡ như hình bóng Người vừa đâu đây

Ngắm nhìn non nước trời mây

Bâng khuâng nhớ Bác tháng ngày Nà Nưa!

 

Con về thăm lán Nà Nưa

Nơi đây ghi dấu năm xưa Bác về

Ngân vang khúc nhạc tiếng ve

Bằng lăng sắc tím trưa hè ngát hoa

 

Tân Trào bóng nắng chan hòa

Suối trong vượn hót chim ca vang rừng

Đình xưa Hồng Thái trầm hùng

Cây đa lịch sử xanh cùng thời gian

 

Hè sang trắng nở hoa ban

Nà Lừa thấp thoáng giữa ngàn suối reo

Con đường lên lán cheo leo

Gió rừng hun hút vờn theo bước Người

 

Đơn sơ mái lá rạng ngời

Vẫn nguyên sàn gỗ một thời dấu xưa

Còn in hình bóng Bác Hồ

Về đây xây dựng cơ đồ giang san

 

Qua bao gian khổ nguy nan

Đêm Người ngồi viết mênh mang núi rừng

Áo nâu rọi bếp lửa hồng

Ngọn đèn tỏa sáng núi sông cùng Người

 

Vì dân vì nước trọn đời

Tấm lòng cao cả - Bác người vĩ nhân

Vào sinh ra tử quên thân

Giữ cho đất nước mùa xuân mượt mà

 

Đường lên độc lập nở hoa

Cách mạng tháng Tám nước nhà vùng lên

Lán Nà Lừa mốc thiêng liêng

Điểm son lịch sử vẹn nguyên muôn đời.

 

Nguyễn Đại Duẫn

51, Nguyễn Hữu Cảnh

Thôn Hùng Phú, xã Quảng Ninh, tỉnh Quảng Trị


 

 

 

READ MORE - THĂM LÁN NÀ LỪA - Thơ: Nguyễn Đại Duẫn

Thơ: Chu Vương Miện - DƯỚI CẦU NƯỚC CHẨY / NẠ DÒNG

 










Chu Vương Miện

DƯỚI CẦU NƯỚC CHẨY

 

tôi sống chốn này không ai biết

tôi bệnh nhiều năm không ai hay

thở dài nghĩ ngợi về nỗi chết

một ngày nào đó xuôi hai tay

thôi thì đồng hương qua đồng khói

thôi thì đồng môn ái hữu miềng

bản tin email toàn quyên góp

1000 năm toàn mùa thu lá bay

giọt máu đào hơn ao nước lã

ao nước lã đậm hơn nước dưới cầu

đứng ngó bên này qua bên nớ

vô tình giòng nước chẩy hơi mau

đọc qua loa nhân tình thế thái

đọc ngược lại thế thái nhân tình

lời nói luôn luôn là bạc vụn

vàng ròng có lẽ miệng làm thinh

tình đời vôi thường là mầu trắng

tinh ròng là ngân nhủ trắng hơn

sách cụ Khổng Khâu toàn nhân nghĩa

mà sao nhân thế lại to mồm?

ba phía toàn là im tiếng gió

một phía chắc là gió nồm nam

 

 

NẠ DÒNG

 

bà già đi chợ cầu bông

vô duyên con ghế nạ dòng đứng chơi

chời ơi chời hỡi là chời

con trai đi lính chết toi dần dà

bọt trong bể khổ tháng ba

hè khô sắp tới toàn hoa móng rồng

bà già đi chợ vừa xong

quay về ruộng đã đòng đòng vươn cao

gió thu vừa thổi cái ào

 

                             CVM

READ MORE - Thơ: Chu Vương Miện - DƯỚI CẦU NƯỚC CHẨY / NẠ DÒNG

Wednesday, June 24, 2026

BLOSSOMS OF ANOTHER SPRING / MÙA SAU NỞ HOA - Thơ: Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain


 

BLOSSOMS OF ANOTHER SPRING

Thị Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany)

Musharraf Hussain (Assam, India)


Autumn winds still linger in the sky,

Yet I have felt a lifetime passing by.

To let you go was never born of spite—

Some things, when held too long, lose all their light.

The rain will cease; the clouds will drift away,

A wounded heart will heal another day.

You left your shore upon the silent sea,

While I gathered dreams that never came to be.

If love has bloomed but once beneath the sun,

I'll keep its fragile grace when days are done.

White reeds are swaying where the cold winds roam,

Yet cannot wash the memories from home.

Do not be sad as vast horizons are;

Parting does not erase the ones we are.

It is but one more road we must walk through,

To learn the art of peace and starting new.

And if one day my name returns to you,

Do not awaken nights that once we knew.

For love still breathes within this human sphere,

Like autumn rain that sings when skies grow clear.

I'll gather all the fleeting things we've known,

And cast them to the gentle winds alone.

If destiny still keeps a seed in store,

Another spring shall bloom forevermore.

________________________________________

© Copyright 2026

All Rights Reserved

Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain



MÙA SAU NỞ HOA

Thị Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany)

Musharraf Hussain (Assam, Indien)


Gió thu còn vướng ven trời

Mà em đã thấy một đời chênh vênh

Tay buông chẳng phải vô tình

Là vì giữ mãi cũng thành xa xôi

Mưa qua rồi sẽ tạnh thôi

Dẫu tim có ướt cũng rồi sẽ khô

Người đi để lại bến bờ

Em ngồi nhặt lại giấc mơ chưa thành

Nếu tình chỉ một lần xanh

Thì em xin giữ mỏng manh cuối mùa

Lau chiều trắng xóa gió đưa

Cũng không xóa được ngày xưa trong lòng

Đừng buồn như thể mênh mông

Chia xa đâu phải là không nhớ người

Chỉ là một đoạn đường trôi

Để ta học cách mỉm cười bình yên

Mai này nếu có gọi tên

Xin đừng gọi vội những đêm đã tàn

Tình còn thở giữa nhân gian

Như mưa còn hát dịu dàng cuối thu

Em về gom lại phù du

Thả theo gió nhẹ cho dù cách xa

Nếu duyên còn một mầm hoa

Thì mùa sau sẽ nở ra dịu dàng.

________________________________________

© All Rights Reserved

Copyright © 2026 by Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

Aschaffenburg, Germany / Assam, Indien

***

E-Mail: Wirtschaftskanzlei@Dipl-Kauffrau-Tran.de

Dipl.- Kauffrau Thi Lan Anh Tran







READ MORE - BLOSSOMS OF ANOTHER SPRING / MÙA SAU NỞ HOA - Thơ: Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Vết xước / Sông vương nỗi niềm / Khe Sanh



Vết xước

       Nguyễn Văn Trình

 

Mái tóc

em rơi xuống chiều

như rừng thu thay lá

gió đi qua cũng chậm lại

sợ làm xao động mùa thu

 

Từng sợi

mềm như ký ức

vương chút nắng vàng phai

tôi đứng nhìn rừng thu ấy

mà lòng đã lạc từ lâu

 

Đôi mắt em mở ra

một hồ xanh không gợn sóng

bầu trời

còn nằm yên trong đáy mắt

quên cả việc phải trôi

 

Tôi nhìn mà không dám

vì sợ mình tan ra

giữa ánh mắt và làn tóc

giữ tôi lại rất lâu

cho đến khi, ký ức thành vết xước

 

                                     NVT

 

Sông vương nỗi niềm

                          Nguyễn Văn Trình

 

Hiếu giang nguồn tận Trường sơn

ngàn lau nhuộm trắng, dập dờn gió lay

sông êm như khúc nhạc say

chảy qua năm tháng thêm dày phù sa

 

Về qua phố thị Đông Hà

sông ôm bóng phố, như là ôm mơ

đèn khuya rơi xuống đôi bờ

lòng sông lặng giữ, bao giờ phôi pha

 

Sông xuôi về phía biển xa

Cửa Việt rộng mở chan hòa gió khơi

dấu xưa mở cõi một thời

nhà Trần còn đọng, giữa trời nước xanh

 

Người đi chợt thoáng mong manh

Huyền Trân ngoái lại, một lần cố hương

sóng xô trắng cả hàng dương

nước hòa biển rộng, sông vương nỗi niềm

 

                                                  NVT

 

Khe Sanh

        Nguyễn Văn Trình

 

Khe Sanh đồi biếc, suối xanh

cà phê trải rộng nối thành triền xa

gió về lay nhẹ hương hoa

đất đỏ ngan ngát, chan hòa trời mây

 

Mùa hoa trắng nở nơi đây

như mây xuống núi đong đầy không gian

hương thơm dịu ngọt lan tràn

cho lòng lữ khách, ngỡ ngàng bước chân

 

Sớm mai sương phủ xa gần

sườn đồi ẩn hiện, dần dần mờ sương

nắng lên vẽ lối con đường

huyền ảo trải khắp, phố phường Khe Sanh

 

Thác Chên Vênh đổ long lanh

nước tuôn trắng xóa, vờn quanh đá tràn

âm vang, vọng giữa đại ngàn

hoang sơ giữ trọn, muôn vàn tình quê

 

                                              NVT

      Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI   

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914 415 931

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Vết xước / Sông vương nỗi niềm / Khe Sanh

CHÙM THƠ HOẢNG THỊ BÍCH HÀ: Dấu xưa / Vệt nắng chiều / Gửi tri âm độc giả

 


DẤU XƯA

 

Những yêu dấu giờ chỉ còn rất khẽ

Như mây chiều lặng lẽ phía hư không

Con đường cũ qua bao mùa gió bể

Đã bạc màu theo những bước chênh chao

 

Em giờ đã biết giấu mình sau mắt

Không dễ buồn như thuở mới yêu ai

Bao năm tháng góp nhặt thành được mất

Dạy lòng người quen với những phôi pha

 

Anh giờ chắc cũng bình yên đâu đó

Bên một miền thương nhớ khác riêng anh

Chỉ có chút tình xưa mới chớm

Đôi lúc về lay động chút mong manh

 

Ta đã đi qua thời nông nổi

Qua nồng nàn, qua cả những chênh vênh

Nên gặp lại trong chốn nào ký ức

Chỉ mỉm cười nghe gió lướt phiêu du

 

Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy

Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi

Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ

Chạm tim người một tiếng động xa xôi.

 

Saigon, ngày 02/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

VỆT NẮNG CHIỀU

 

Có những chuyện giờ thôi, không nhắc nữa

Vẫn âm thầm như sương mỏng cuối sông

Năm tháng cũ đi qua miền ký ức

Để lòng người lặng lẽ biết bao dung

 

Em đã quen với những mùa lá rụng

Không giật mình trước một thoáng mưa xa

Những vui buồn từng làm tim nghiêng ngả

Đã ngủ yên trong đáy mắt nhạt nhòa

 

Anh có lẽ giữa bộn bề nhân thế

Cũng đôi lần ngoái lại phía sau lưng

Nơi kỷ niệm nằm im như cỏ dại

Mọc xanh hoài trên lối cũ, đường xưa

 

Ta đã sống qua nhiều lần đổi khác

Qua đắm say, qua hờ hững,…lạnh lùng

Hiểu hạnh phúc đôi khi không nắm giữ

Mà là khi buông bỏ thật…nhẹ nhàng

 

Nên nếu gặp giữa dòng đời rộng lớn

Giữa đông người hay cuối một chiều đông

Ta vẫn sẽ mỉm cười như bè bạn

Nghe thời gian khép nhẹ một nhành sông

 

Vệt nắng chiều gần như là đã cũ

Vẫn đôi khi thấp thoáng thật dịu dàng

Như hương bưởi từ một mùa xa ngái

Thoảng qua đời rồi phảng phất, không tan.

 

Saigon, ngày 13/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

GỬI TRI ÂM ĐỘC GIẢ

 

Ai cũng có riêng một niềm kiêu hãnh

Cũng bất cần khi ai đó quay lưng

Ta cũng thế! Khi yêu thì tha thiết

Rất nồng nàn như rượu ấm trên môi

 

Nhưng khi tình quay gót…cũng là thôi

Ta nhẹ bẫng xem người như cơn gió

Trong tim ta thật tình không hề có

Chữ Lụy Tình…đâu đó rất xa xôi

 

Tình chợt đến và đi như chiếc lá

Ai làm rơi mùa thu cũ chiều xưa

Những thương nhớ, cuộc tình ta lưu giữ

Ký ức buồn đem dâng hết cho thơ

 

Tình của ta là thi phú, văn chương

Không có chỗ cho đau buồn vật vã

Ta cất giữ tình yêu làm vốn liếng

Để rãi đều lên câu chữ thi văn

 

Chẳng còn gì để hụt hẫng băn khoăn

Ta dành hết cho nỗi niềm thi tứ

Khi cầm bút là dạt dào cảm xúc

Trải tấc lòng cho tri kỷ đọc chơi.


Saigon, ngày 18/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

(Bài thơ gửi gắm nỗi niềm của tác giả cho bạn đọc tri âm. "Tình" ở đây là ước lệ, có thể dùng chỉ tình yêu, tình bạn, tình quen biết, đối tác, ...nói chung).

 

READ MORE - CHÙM THƠ HOẢNG THỊ BÍCH HÀ: Dấu xưa / Vệt nắng chiều / Gửi tri âm độc giả