Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, August 27, 2026

SOMEONE STILL REMEMBERS YOU / VẪN CÒN MỘT NGƯỜI NHỚ ANH - Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

 



SOMEONE STILL REMEMBERS YOU

 

Co-Authors

Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussain, Assam, India

 

The wind still wanders down the stream,

Perhaps it bears your silent dream.

The rain that taps upon my door

Whispers your name forevermore.

 

The golden leaves may drift away,

Yet every fall prepares the May.

Each fading branch, each autumn sky

Protects the promise spring is nigh.

 

The river keeps its ancient flow,

No matter where the seasons go.

If rivers never cease to run,

Then hearts remember, one by one.

 

Do not grieve the empty shore,

The waiting boat is there once more.

The village path, the old bamboo,

Still keep their faithful watch for you.

 

Love cannot be weighed or sold,

Nor measured out in coins or gold.

No gain, no loss can ever prove

The quiet strength of faithful love.

 

The darkest rain will clear at last,

No storm is ever meant to last.

Beyond the clouds, beyond despair,

A gentler morning waits somewhere.

 

If hope still lives within your soul,

Then let tomorrow make you whole.

Do not lock every dream away

Because of yesterday.

 

Perhaps beyond the distant blue,

Someone is still waiting for you.

Not with promises loud and grand,

But with a warm and open hand.

 

I cannot promise endless days,

Nor perfect love in countless ways.

Yet while our hearts remember true,

My thoughts will always walk with you.

 

Though silver threads may crown our hair,

True hearts grow younger in their care.

Time may bend each winding lane,

Yet love will bloom through joy and pain.

 

One day, when every storm has flown,

We'll weave our sorrows into home.

And somewhere, softly, in the night,

A voice still calls your name with light.

 

 

VẪN CÒN MỘT NGƯỜI NHỚ ANH

 

Đồng tác giả:

Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussain, Assam, India

 

Liệu giờ này gió sang sông

Có mang nỗi nhớ về cùng người xa. 


Em nghe mưa rớt hiên nhà,

Nghe trong giọt nước ngân nga tên người.

 

Lá vàng đâu chỉ lá rơi,

Mỗi mùa thay lá cho đời nở xuân. 


Sông kia còn chảy bao lần,

Thì duyên còn đợi bước chân quay về.

 

Đừng buồn chiếc bóng ven đê,

Con đò vẫn đậu bến quê đợi người. 


Trầu xanh vẫn thắm nụ cười,

Cau cao vẫn giữ khoảng trời thủy chung. 

 

Đừng đem mất được cân cùng,

Yêu thương vốn chẳng đo lường thiệt hơn.

 

Mưa rồi trời sẽ trong hơn,

Qua cơn gió ngược lại vờn nắng mai.

 

Nếu còn giữ một tương lai,

Xin đừng khép cửa những ngày đã qua.

 

Biết đâu cuối nẻo đường xa,

Người thương vẫn đợi dưới tà áo mây.

 

Em không hứa trọn đời này,

Chỉ xin giữ trọn những ngày có nhau.

 

Dẫu cho tóc điểm bạc màu,

Tấm lòng vẫn ấm như đầu mùa xuân.

 

Nếu anh còn nhớ một lần,

Thì em còn giữ muôn phần nhớ anh.

 

Đường đời dẫu khúc quanh quanh,

Tin yêu sẽ nở trên cành thời gian. 

 

Mai này hết những trái ngang,

Mình đem thương nhớ dệt thành bình yên.

 

Liệu giờ này ở bên hiên,

Có người vẫn lặng gọi tên... là mình.

 

Copyright © 2026 Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain. All Rights Reserved.

*

From:Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran 
Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de
READ MORE - SOMEONE STILL REMEMBERS YOU / VẪN CÒN MỘT NGƯỜI NHỚ ANH - Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

TÔI ĐÃ THUA TRẮNG VÁN KẺ IN LẬU SÁCH CỦA MÌNH - Đặng Xuân Xuyến

 


TÔI ĐÃ THUA TRẮNG VÁN 

KẺ IN LẬU SÁCH CỦA MÌNH

  

Tối 12 tháng 6 năm 2026, vào google mới biết cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI của tôi bị Nguyễn Văn Dũng (biệt danh Dũng Cá Ngão) công khai "tái bản trộm" và quảng cáo bán sách rầm rộ được 1 thời gian dài rồi.

 

Chuyện bắt đầu từ ngày 4 tháng 4 năm 2025, Dũng đến nhà tôi xin tái bản mấy đầu sách của tôi, trong đó có cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI. Biết Dũng đã từng bán sách in lậu của tôi khá nhiều nên tôi đồng ý cho Dũng tái bản mấy đầu sách đó thời hạn 1 năm với giá nhuận bút rẻ gần như cho không để mấy đầu sách đó không bị Dũng bán bản in lậu đã xuất bản từ năm 2010 nữa. Hôm đó, tôi và Dũng chuyện trò khá lâu, gần trọn buổi chiều.

 

Biết Dũng từ những ngày Dũng chập chững vào "nghề sách" nên tôi thật lòng với Dũng: -"Chú hãy làm ăn đàng hoàng đi, đừng in lậu sách, đừng bán sách lậu của người khác nữa ví tầm chú nhỏ nên lời lãi chẳng đáng bao, lại là việc làm thất đức, tổn phúc, dễ vướng vào pháp lý lắm.". Dũng vâng vâng dạ dạ rồi khoe mới mua thêm mấy ngôi nhà, mở thêm chuỗi cửa hàng bán sách online thu nhập khủng. Tôi cười rồi thủng thẳng: -"Chú đến nhà anh bằng xe ôm. Có mấy chục triệu tiền mua bản quyền cũng không xuống tiền được thì chú đại gia chỗ nào? Chú vào nghề cùng thời với Minh Thắng, Nguyễn Huy Hoàng nhưng chú thua các em ấy xa quá, thua các em ấy nhiều quá. Chú không có nền tảng kiến thức, không có tầm nhìn như Nguyễn Huy Hoàng, không trọng tình, trọng nghĩa như Minh Thắng nhưng lại giỏi ba tuếch ba toác nên chú mãi lẹt đẹt, mãi cảnh giật gấu vá vai. Anh tin cuộc đời mỗi người đều chịu sự chế tài khắc nghiệt mà công minh của Luật Nhân Quả nên nghe anh, làm ăn đàng hoàng đi, tuổi của chú không còn thời gian để sai sẽ từ từ sửa nữa đâu.". Dũng cau mày một lúc rồi ngập ngừng: -"Anh từng rất nổi danh trong nghề sao anh không giàu? Anh có biết tại vì sao không?". Tôi cười, thật lòng: -"Vì anh quản lý tài chính và nhân sự kém. Vì anh kinh doanh đàng hoàng, không in và bán sách lậu như một số người trong nghề. Anh không giàu nhưng anh bằng lòng với những gì anh đang có.". Dũng thở dài, ngập ngừng một lúc rồi đề nghị đặt cọc trước 10 triệu vì "dạo này em thật sự kẹt tiền lắm" và hứa "chậm nhất mười lăm ngày sau em sẽ thanh toán nốt số tiền còn lại". Tin lời Dũng, tôi giao sách mẫu và khẳng định lại nếu Dũng làm ăn nghiêm chỉnh 3 đầu sách này thì tôi sẽ chuyển tiếp cho Dũng số đầu sách Dũng đã chọn theo giá như 3 đầu sách vừa thỏa thuận.

 

Bẵng đi nửa năm, sau nhiều lần khất đi khất lại vì "em mới đầu tư vào mấy dự án bất động sản nên kẹt tiền quá" thì ngày 18 tháng 10 năm 2025 Dũng cũng ứng tiếp được 1 phần nhuận bút và ký CAM KẾT với nội dung: 

 

"Trách nhiệm của ông (bà): Nguyễn Văn Dũng

 

- Thực hiện 100% quy trình xuất bản và phát hành tác phẩm theo đúng Luật Xuất bản và Luật Sở hữu Trí tuệ. 

- Giữ đúng tên tác giả và nội dung tác phẩm như bản gốc. 

- Trả nhuận bút cho ông Đặng Xuân Xuyến: như thỏa thuận dù bản thảo được cấp phép hay không được cấp phép xuất bản. 

- Gửi 15 cuốn sách quyền tác giả khi đã tái bản tác phẩm trên cho ông Đặng Xuân Xuyến.

 

Ông (bà): Nguyễn Văn Dũng cam kết thực hiện đúng các nội dung ghi trên, nếu vi phạm sẽ bồi thường những thiệt hại đã gây ra cho ông Đặng Xuân Xuyến và chịu mọi trách nhiệm trước pháp luật.

 

Cam kết được lập thành 2 bản, có giá trị pháp lý như nhau, mỗi bên giữ 1 bản để thực hiện." 

 

Đến ngày 27 tháng 11 năm 2025, Dũng gửi ảnh bìa cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI qua zalo và nói sẽ in đợt đầu 5.000 cuốn với giá bìa 320.000. Tôi yêu cầu Dũng đem bản thảo vừa dàn trang đến nhà để tôi kiểm tra nội dung có giữ đúng như bản gốc không và nhắc Dũng thiết kế lại bìa vì bìa đó không phù hợp với kiến thức Tử Vi. Dũng sẵng giọng bảo sẽ không mang bản thảo đã dàn trang đến vì tôi không có quyền đưa ra yêu sách phi lý đó. Tôi nói nếu Dũng không đem bản thảo đã dàn trang đến để tôi đọc lại thì tôi không cho Dũng tái bản. Chưa kịp nói hết câu thì Dũng đã chửi rất bậy, còn thách đố tôi: - "Mày làm b. gì được tao.". Tôi liền điện thoại tới Nguyễn Thị Nhung, cán bộ Nhà xuất bản Hồng Đức, người trực tiếp làm việc về xin giấy phép xuất bản 3 đầu sách của tôi cho Nguyễn Văn Dũng, kể lại sự việc và thông báo không nhất trí cho Dũng tái bản 3 đầu sách đó nữa.

 

Tưởng chuyện đã xong, cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI sẽ không được cấp phép tái bản nhưng tối 12 tháng 6 năm 2026, vào google tôi mới biết cuốn TỬ VI KIẾN GIẢI đã bị Nguyễn Văn Dũng công khai tái bản trộm và quảng cáo bán sách rầm rộ được 1 thời gian dài.

 

Tôi điện đến Nguyễn Thị Nhung hỏi Nhà xuất bản Hồng Đức không cấp giấy phép xuất bản sao Dũng lại quảng cáo rầm rộ trên các nền tảng xã hội với thông tin tái bản do Nhà xuất bản Hồng Đức cấp giấy phép thì Nhung phân trần vì tin vào lời Dũng cam kết nên đã cấp giấy phép xuất bản. Tôi nói sẽ kiện Dũng thì Nhung vội ngăn cản: - Anh Dũng đang bị Công an làm việc vì tội in lậu sách của nhiều Nhà xuất bản. Tội nặng lắm. Anh mà kiện thì tội anh ấy nặng thêm. Anh tha cho anh ấy đi. Hoàn cảnh của anh ấy bi thương lắm. Công an cũng đã đến làm việc với Nhà xuất bản Hồng Đức, họ nói bắt sách anh Dũng in lậu ở bên kho Bắc Ninh, liên quan đến mấy Nhà xuất bản chứ không phải của riêng Nhà xuất bản Hồng Đức anh ạ.

 

Tôi thật thà tin lời Nhung và nghĩ cũng tội nghiệp cho hoàn cảnh của Dũng nên đồng ý sẽ nhận sách tác giả, bỏ qua chuyện tôi đã điện thoại cho Nhung ngày 27 tháng 11 năm 2025 thông báo không cho Dũng tái bản 3 đầu sách của tôi.

 

Khi nhận sách tác giả, kiểm tra sách thì Dũng đã không làm đúng cam kết: 

- Không in thông tin người giữ bản quyền là Đặng Tuấn Hưng (con trai tôi). 

- Bỏ bớt bài phụ chú. 

- Trình bày sách cẩu thả như sách photo.

 

Tôi điện cho Dũng về 3 điều đó thì chưa nghe hết ý kiến của tôi Dũng đã cướp lời: - Sách ế lắm, giờ anh bắt em làm theo cam kết thì em xin chịu vì tiền em sạch nhẵn túi rồi, em bê bết lắm. Nếu anh thích kiện em thì anh cứ thoải mái kiện, vừa tốn tiền vừa tốn công sức mà anh cũng chẳng được lợi lộc gì đâu. Mấy vụ em đang bị công an xử lý cũng đã nằm kịch khung rồi, thêm vụ kiện này của anh nữa thì án của em cũng chẳng tăng thêm được nữa đâu.

 

Tôi lặng người khi nghe những lời cù nhầy bội tín Dũng nói để thêm lần nữa cay đắng vì lòng trắc ẩn mù quáng của mình. Tôi nhắc số tiền Dũng còn nợ thì Dũng viện lý do 2 đầu sách kia chưa có giấy phép xuất bản. Tôi nhắc tới bản cam kết thì Dũng cười, cợt nhả: -“Ký đấy nhưng em làm gì có tiền mà trả.”. Tôi thừa nhận Dũng nói đúng. Dũng đã bê bết như thế, tôi có kiện thì cũng chỉ thắng trên giấy tờ còn Dũng chẳng sứt mẻ gì thêm vì Dũng sẽ cù nhầy vì "bê bết lắm", vì "án đã kịch khung rồi".

 

Tôi đã thua nhưng không thua vì đuối lý mà thua vì đã quá tin vào lời phân trần giả dối của cô cán bộ nhà xuất bản, thua vì lòng trắc ẩn mù quáng tôi đã trao cho kẻ thất tín, lừa lọc. Đây là bài học đắt giá cho tôi và cũng là lời cảnh tỉnh cho các tác giả khác: Trước nạn sách lậu và những kẻ lọc lừa, sự khoan dung, lòng trắc ẩn chính là tự sát. Bản quyền tác phẩm phải được bảo vệ bằng sự nghiêm minh của pháp luật, tuyệt đối không thể gửi gắm vào lương tâm của những kẻ bội tín!

 

*.

 

Hà Nội, sáng 22 tháng 08/2026 

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

.

READ MORE - TÔI ĐÃ THUA TRẮNG VÁN KẺ IN LẬU SÁCH CỦA MÌNH - Đặng Xuân Xuyến

Monday, August 24, 2026

“DỊU DÀNG XUÂN” - NHỮNG VẦN THƠ NỒNG HẬU! - Bài viết của Phạm Ngọc Tâm Dung



Đã dăm năm nay, chúng tôi quen nhau, là bạn phây rồi gặp gỡ giao lưu ở Miền Cổ Tích và một số hội thơ. Ái Nhân đã tặng tôi bốn tập thơ, trong số mười một tập thơ tình của anh được Nhà xuất bản Hội Nhà văn cấp phép. Thật thú vị, tập nào cũng là 101 bài. Có lần, tôi hỏi anh: Tại sao cậu lại in mỗi tập 101 bài? Ái Nhân cười hóm hỉnh, trả lời đùa tôi bằng mấy câu thơ:
 
“Bắc thang lên hỏi ông giời
Rằng trăm thằng Cuội thằng nào là anh?
Cuộc người dâu bể mong manh
Một trăm lẻ một - là Cuội anh thật thà”.
 
Quả thật, Ái Nhân là “Chàng Cuội thật thà” và lãng mạn nhất mà tôi được biết!
Là bạn văn và cũng là một người chị mà Ái Nhân yêu quý, Ái Nhân kể cho tôi nghe về cuộc đời chìm nổi ba đào của mình. Anh đã từng là người lính Quân đoàn 2, về học sĩ quan chính trị, tốt nghiệp năm 1985, đi dự nhiệm biên giới một năm (làm Chính trị viên Đại đội, giữ chốt Pa Đí – Lộc Bình – Lạng Sơn).
 
“Dự nhiệm chuyên ban một năm biên ải
Tao xung phong lên điểm chốt tiền tiêu
Chính Ủy hỏi: Vì sao đồng chí lại (…)?
Hồn nhiên cười: “Để làm thơ cho phiêu!”
(Đồng đội à - Thơ Ái Nhân)
 
Năm sau về học lớp giáo viên Kinh tế Chính trị, tháng 8 năm 1987 tốt nghiệp. Chàng Thượng úy trẻ măng 25 tuổi, hứa hẹn một tương lai cống hiến.
Vậy mà…
Rằm tháng Tám năm đó, anh bị tai nạn ô tô. Nằm viện sáu tháng, rồi năm sau chống nạng vào Trường sĩ quan Lục quân 2 -  Đồng Nai, bắt đầu sự nghiệp làm thày.
Một năm sau anh lại bị thần kinh, rồi cuối năm 1990 ra quân.
    
Cuộc đời thật trớ trêu, có hơn một triệu tiền trợ cấp phục viên của tám năm mười tháng quân ngũ, anh bị một gã buôn chuyến, rủ đi buôn cùng, hơn một tháng sau, bị hắn lừa hết, hắn bỏ anh bơ vơ ở ga Hàng Cỏ.
 
Về quê, lang thang đó đây gần sáu năm giời, anh mới lấy được vợ. Anh kể nhiều lúc muốn gục ngã, nhưng nghĩ đến mẹ già, anh lại gượng dậy, anh vịn vào thơ mà đứng lên làm một Người thơ chân thành tốt bụng.
Ái Nhân đã làm thơ từ hơn bốn mươi năm trước, bài thơ đầu tiên được in trong tập "Kiếp dã tràng" - Nxb hội Nhà văn - 2007. Bài thơ như lời tự sự về cuộc tình thầm của anh:
 
MƠ MÀNG
"Đêm đầu tháng trăng tàn quá sớm
Ngoài trời mưa cứ lất phất rơi
Chỉ còn riêng một mình thôi
Nhớ vừng trăng của hồn tôi mơ màng".
(Ân Thi – Thu 1980)
 
Thơ Ái Nhân luôn thấp thoáng những bóng hồng hoài niệm, những bóng hồng ký ức ấy như muốn cổ vũ anh phải kiêu hãnh sống đẹp, phải tự tin sống như dòng máu lính trong anh. Hơn hai mươi năm ra Hà thành ở trọ, nuôi mẹ già, vợ con ở “phố đường tàu”, đánh vật với miếng cơm, manh áo, Ái Nhân vẫn làm thơ. Rồi cũng vẫn là Ái Nhân, gần mười năm nay, dành số tiền nhuận bút ít ỏi, với tiền bán thơ cho bạn phây, cùng một số bạn trẻ thành lập câu lạc bộ thiện nguyện “Tấm Lòng Thơ”. Ái Nhân là thế đấy!
 
Cầm bản thảo tập thơ “Dịu dàng xuân” trong tay, lòng tôi đắn đo, nên viết sao đây?
 Tôi chợt nhớ, trong tập “Đóa Thu mơ” của Ái Nhân có bài thơ “Dịu dàng” mà tôi từng ấn tượng thật sâu:
 
“Dịu dàng ánh trăng như lụa
Biển dâng cong ngọn thủy triều
Mơ màng mắt đen lay láy
Cồn cào lửa cháy tim yêu”
 
Thôi đúng rồi, đây là một sự vỡ lẽ chân thành qua bao chua xót, đắng cay; Một mỉm cười nghèn nghẹn sau khi thấm thía bao nhiêu là trải nghiệm; Một thú vị, khi ta thấy tác giả dành hẳn một trăm lẻ một bài thơ cho sự “dịu dàng”. Hướng chủ đạo của tập thơ, trước hết làm tâm thế một Người thơ đi tìm vẻ đẹp của làng quê xưa, mùa xuân xưa, nụ cười xưa, ánh mắt xưa, giai điệu xưa, dịu dàng xưa và niềm tự hào về quê hương trong những câu thơ chân chất, hiền lành:
 
“Quê anh ở cạnh Sông Hồng
Bốn mùa mướt mát xanh đồng lúa ngô
...
Trống quân níu lấy câu hò
Đồng Tam Thiên Mẫu cánh cò lả lơi”
(Về với quê anh)
 
Người Thơ đa tình ấy đã dành những lời thơ rất đỗi dịu dàng khi viết về những thôn nữ:
 
“Làm duyên con gái chưa chồng
Bên hoa, tóc thả bềnh bồng ban mai
Nồng nàn mắt ngọt Giêng Hai
Vân vê tà áo liếc dài tiếng quyên
Mi cong má lúm đồng tiền
Ngẩn ngơ xuân nở xanh miền thảo thơm”
(Duyên xuân)
 
“Áo em mây trắng ngỡ ngàng
Lưng ong, môi thắm, mơ màng mắt nai”
(Thức nụ)
 
“Đoan trang em gái chưa chồng
Cổ kiêu ba ngấn phiêu bồng tóc mây
Rỡ ràng trinh trắng thơ ngây
Miệng như hoa thắm hây hây má đào”
(Hương Xuân)
 
Ái Nhân say sưa viết về vẻ đẹp của các thôn nữ, những cô gái góp phần dệt lên mùa xuân xanh:
 
“Chân trần nà nõn, vai thon
Đường xuân em gánh mạ non ra đồng
Ban mai hương bưởi thơm nồng
Thơ mơ lên lối phiêu bồng hân hoan”
(Bóng quê)
 
“Chân trần nà nõn gái quê
Tóc thơm hương bưởi bùa mê hồn làng”
(Thương thầm)
 
Nếu đem so sánh những hình ảnh đẹp của những người con gái xinh, ngoan hiền trong tập thơ này, với hình ảnh những “Nàng Tiên” trong tập “Phiêu diêu đường Giời” (Nxb Hội Nhà văn in – 2019), thì ta thấy, vẻ đẹp ảo ảnh đã bị khuất lấp bởi những hiện thực tràn ngập trong cuộc sống mà chính tác giả đã nhìn thấy, cảm thấy một cách ngọt ngào.
Nhất là khi Người thơ tìm thấy những hình bóng đẹp trong lễ hội mùa Xuân. Ở đây, có gì như gặp lại những câu thơ quen thuộc ngày trước, trong những bài thơ chưa xa của cố Nhà thơ Nguyễn Bính
 
“Yếm đào ôm lấy eo xinh
Quai thao nón trắng rung rinh hội làng
Lả lơi lên mắt trăng vàng
Dây lưng xanh thắt trễ tràng lưng ong”
(Hẹn mùa)
 
 Nhớ về miền quê Kinh Bắc, nơi anh đã từng sống và học tập gần năm năm trời, Ái Nhân đã hoá mình thành một “Liền anh” Quan Họ, để hát giao duyên với Chị hai Quan họ làng Y Na, Làng Diềm duyên dáng:
 
“Miếng trầu năm ấy nhạt vôi
Môi thơ chẳng đỏ chơi vơi nỗi niềm
Mắt đen em gái Làng Diềm
Lả lơi mời gọi sang miền nhớ mong”
(Tương tư Quan họ)
 
 Có thể thấy tình yêu thương miền quê Quan họ, mê say những làn điệu dân ca, những bóng hình Quan họ, được Người thơ thể hiện trong các bài thơ: Lỡ hẹn, Uống lời quan họ, Dấu xuân, Tầm xuân, Giã bạn, Hoài niệm áo vàng, Ngóng sang Quan họ... thật duyên.
 
“Dịu dàng xuân” còn là sự cảm thông và chia sẻ với những cô gái lỡ làng, những phận nạ dòng, những cô gái không may mắn trong hạnh phúc. Động viên họ vượt qua đau khổ, khép lại quá khứ buồn, hướng đến tương lai:
 
“Nào nâng chén uống đi quên dĩ vãng
Bao đau thương nuối tiếc mộng phù vân
Em cứ khóc nước mắt cay hòa rượu
Gột trần em lòng kiêu hãnh thiên thần

Nào nâng chén chúc mừng xuân náo nức
Gọi mùa xuân thao thiết đợi tình xuân.”
(Uống đi xuân)
 
Cách chia sẻ thật lạ và chỉ có cách diễn đạt ấy mới dỗ dành được nước mắt của người con gái bất hạnh đến xót thương ngưng chảy...
Từng là người lính nên Ái Nhân cảm thông, trân trọng những người vợ, người yêu của lính, chia sẻ những mất mát đau thương của họ:
 
“Bến sông quê lở bồi
Mắt răm vời vợi khóc
Lau trắng màu tang tóc
Sông Sứ buồn mênh mang”
(Chuyện tình hoa cải)
 
Những câu thơ khắc khoải như níu vào lòng người, nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ quên những hy sinh mất mát của những người lính, người vợ, người yêu của lính…để cho chúng ta có được những mùa xuân tươi đẹp hôm nay.
 
Trong “Dịu dàng xuân”, Cái tình sâu đậm nhất, ấn tượng nhất trong thơ Ái Nhân là tình yêu quê hương đất nước, yêu làng quê mình, yêu những vùng quê anh đã đi qua; Tình yêu những người lao động, những người dệt nên những mùa vàng bội thu.
 Với một trăm lẻ một bài thơ trong “Dịu dàng xuân”, Ái Nhân đã đánh dấu một cột mốc mới cho con đường thơ đầy truân chuyên của mình.Tác giả tỏ ra khá vững vàng khi sử dụng những thủ pháp nghệ thuật thường gặp trong thơ. Ái Nhân thành công trong nhiều thể loại thơ, nhưng hay nhất vẫn là lục bát.
Những câu lục bát nhiều khi khá gấp gáp, mạnh mẽ, cồn cào, khắc khoải nhưng không vì thế mà mất đi sự duyên dáng dịu dàng, có nhiều câu đạt đến độ: “Trong veo tiếng ngọc gieo lời”.
 
Thơ và văn của Ái Nhân, là kết tinh của sự từng trải, là cảm xúc mạnh mẽ của một người yêu đời, của lòng nhân ái khát khao cống hiến. Nội lực mạnh của một trang nam tử, lúc nào cũng như muốn bung ra, để giải phóng cho chính mình, cho tình yêu của mình. Và vì thế, đôi khi thơ tình của Ái Nhân hơi liêu trai một chút, mơ màng một chút và hơi kiêu hãnh một chút, nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng, đằm thắm, nồng hậu, đáng yêu.
 
Hà Nội tháng Giêng – 2023
Nhà văn Phạm Ngọc Tâm Dung
 
READ MORE - “DỊU DÀNG XUÂN” - NHỮNG VẦN THƠ NỒNG HẬU! - Bài viết của Phạm Ngọc Tâm Dung

Saturday, August 22, 2026

CHIM TRỜI – Thơ Lê Kim Thượng


   

Chim  Trời
 
1.
Đôi ta như cánh chim trời
Đôi chim liền cánh không rời xa nhau…
Dừng chân đứng lại bên cầu
Nhớ nơi lưu giữ tình đầu chứa chan
Yêu nhau yêu tới vô vàn
Yêu bờ mi khép, yêu làn môi xinh
Yêu nhau cho cạn lời tình
Những ngày hạnh phúc chúng mình chân quê
Mắt nhìn đăm đắm si mê
Tôi và em giữa bốn bề tình yêu
Nụ hôn trong nắng liêu xiêu
Ngọt ngào thắm thiết với nhiều chút chăm
Ước gì “Hạnh phúc trăm năm…”
Tình ta như bóng trăng rằm vẹn nguyên
Quên đi cơm áo, gạo tiền
Trái tim son đỏ thề nguyền mãi yêu…
 
2.
Cuối Thu cây lá tiêu điều
Heo May thổi rụng bao nhiêu lá vàng
“Ừ thôi… tình đã sang trang
Chúc em Hạnh phúc…” lỡ làng riêng tôi
Nợ duyên, duyên nợ hết rồi
Nhớ thương một bóng, tim bồi hồi đau…
Mưa rơi nặng hạt về đâu
Giọt thương, giọt nhớ, giọt sầu đêm đêm
Còn gì đâu nữa “Ơi em…”
Con tim đau nhói, lòng thêm đau lòng
Cuộc tình như một dòng sông
Tan vào biển cả mênh mông mất rồi
Tiễn em về xứ xa xôi
Quay lưng ôm nặng đơn côi tình sầu…
Ước gì có được kiếp sau
Tôi em giữ mãi tình đầu… vẹn nguyên…
 
                 Nha Trang, tháng  08. 2026       
                       LÊ KIM THƯỢNG

READ MORE - CHIM TRỜI – Thơ Lê Kim Thượng

Thursday, August 20, 2026

HỌA SĨ LÊ BÁ ĐẢNG VỚI HẠT GẠO QUÊ NHÀ VÀ SÔNG NÚI TRƯỜNG SƠN - Nguyễn Hoàn (thực hiện)

 

 

Họa sĩ Lê Bá Đảng (trái) và nhà báo Nguyễn Hoàn


HỌA SĨ LÊ BÁ ĐẢNG VỚI HẠT GẠO QUÊ NHÀ 
VÀ SÔNG NÚI TRƯỜNG SƠN

Nguyễn Hoàn (thực hiện)


Đông Hà, một ngày ấm áp đầu Xuân Tân Tỵ 2001, họa sĩ Lê Bá Đảng nhân chuyến về thăm quê đã đến tại trụ sở Ủy ban bảo vệ và chăm sóc trẻ em tỉnh Quảng Trị để trao quà (trị giá 200 ngàn đồng/suất) cho 100 trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, trong đó có nhiều em khuyết tật, có em bố chết bắt đắc kỳ tử vì tai nạn, hai mẹ con còn nguyên vành tang trắng. Họa sĩ nghẹn ngào không cầm được nước mắt: “Bác không nói gì được nữa! Bác sẽ về thăm lại các cháu!”

 

Trong không khí nồng ấm và xúc động của ngày xuân, dĩ nhiên, tôi đã dò hỏi đến những cảm nhận mới nhất của họa sĩ về mạch nguồn quê hương, tôi đã đề nghị họa sĩ hé mở thêm về “không gian Lê Bá Đảng”.

 

- Ông đã có nhiều lần về thăm quê hương, xin ông cho biết cảm nhận của mình sau những lần về thăm đó, nhất là với lần về đầu xuân Tân Tỵ này.

 

Cảm nhận của tôi là thấy Quảng Trị khá hơn trước, đời sống dân tình khá hơn. Về nhà quê thấy rất hay, nhà nào cũng có đủ ăn, các cháu giờ đây nhanh nhẹn hơn do có lẽ được ăn no đủ hơn. Tôi thấy việc dẫn nước tưới vào ruộng là hay nhất, thời trước chưa có. Trí thức mình bây giờ đã nhiều hơn, nhưng đứng nên sa vào tình trạng cái gì cũng bắt chước nhau. Mấy năm nay, tôi cố ý lắm, cố ý làm ra cái gì đó. Nhưng muốn làm mà chưa làm được. Có người bảo ông này chết đi thì 20 năm sau người ta mới biết ông. Nghe nhiều khi cũng có lý nhưng mà không có lý. Phải làm sao cho từ trong cây cỏ của mình, đất đai của mình nó thành hình nên cái gì đó, khi ấy nó mới khác người ta và nó chắc chắn, không thì thời gian sẽ cuốn trôi đi. Sao ta không chữa lại hòn núi, chữa lại con sông cho đẹp. Anh em tôi sẽ kêu gọi các nghệ sĩ hoặc những người không phải nghệ sĩ cũng được. Nghệ sĩ học ở trường có cái nếp của người ta, nghệ sĩ mình không cần cái nếp ấy. Quảng Trị có thể làm được điều đó, vì tôi là người Quảng Trị, tôi còn làm được hơn người ta.

Tôi có ý về đào tạo một nhóm người, gồm trẻ em tàn tật, những người thương binh, những người về hưu chẳng hạn, để làm ra những thứ gì đó. Phải tạo ra một trường phái mới. Vừa rồi, tôi có đưa mấy bức tranh lên Internet, chấp nhận bán mất giá để lấy tiền về giúp trẻ em đấy. Tôi có bán một hột gạo bằng đất nung giá 1000 프랑franc Pháp.

 

- Xin ông cho biết kỹ hơn về cấu trúc, về kỹ thuật làm ra hột gạo này? Ông có thể giúp cho người khác “sản xuất” ra hàng loạt hột gạo này không?

 

Ở quê nhà, tôi đã từng thấy cảnh bà con ta còng lưng cày cấy suốt ngày suốt đêm mà không đủ ăn. Tôi chỉ mấy phút đã làm ra hột gạo. Hột gạo của tôi có thể tròn, méo, vuông, dài, ngắn. Có cái có thể làm lớn như ngôi nhà tôi ở trong đó được. Có cái nhỏ nhỏ, tôi bỏ trong túi, lúc buồn, tôi sờ đến hột gạo của tôi, gây một tình cảm. Tôi có thể bó hột gạo dưới gối và nó “nói chuyện” với tôi. Hột gạo đó chưa ai có, nó ở tỉnh Quảng Trị này ra đấy. Vậy đó. Không phải cao siêu, văn chương trăng gió gì đâu, tôi không có những cái đó. Tôi sẽ chỉ cho những “đệ tử” của tôi làm được những hột gạo đó. Tôi làm cái gì là phải làm ra tiền, nếu không thì không có giá trị. Tôi muốn nghệ thuật của tôi thành một kỹ nghệ. Mà phải là một nghệ thuật không ai có. Ai cũng vẽ cái này, cái kia, tôi không vẽ mà in nổi, đắp nổi lên thì có khác người ta không nào.


- Nhiều người rất quan tâm đến các dự án nghệ thuật lớn của ông như dự án về Thánh Gióng ở Sóc Sơn, dự án về Cõi người ta ở đồi Vọng Cảnh, Huế, nhưng vì sao các dự án này vẫn chưa thành hiện thực? Biết đến bao giờ? Vướng mắc ở chỗ nào?

 

Tôi đã mất 2 năm để bàn cãi với trong nước về dự án Vọng Cảnh này. Tôi chỉ cần một lời đảm bảo để tôi làm, không yên tâm thì tôi không làm. Và phải để cho tôi tự do thực hiện ý tưởng của mình, chứ bắt tôi phải làm thế này, làm thế kia mới được thì tôi không làm được. Tôi đợi mãi mà chưa thấy hồi âm thì chưa làm được. Anh có hỏi sau mấy năm các dự án của tôi mới làm được ư? Ai cũng đã biết tôi từ xưa. Từ ngày kháng chiến đến giờ ai cũng đã biết tôi làm những cái gì rồi. Hồi năm 1970, ở bên Pháp, tôi nghe nói đến đường mòn Hồ Chí Minh, tôi suy nghĩ làm thế nào về nước. Ông Lê Đức Thọ và ông Xuân Thủy báo anh về thì chết mất. Thế là, qua trí tưởng tượng, qua sách báo và qua lời kể lại của nhiều người, tôi đã đưa con đường mòn Hồ Chí Minh vào trong óc tôi, tôi đã làm cả hàng trăm cái tranh về con đường mòn Hồ Chí Minh, đặt tên là “Phong cảnh Bất Khuất”, đem triển lãm ở Mỹ, Pháp, Thụy Điển, bán rất chạy... Ông Thọ còn mang sang cho tôi một thùng mảnh xác máy bay B52 để tôi có chất liệu sáng tạo. Năm 1976 về nước, tôi đã được đi trên đường Hồ Chí Minh.


- Riêng với Quảng Trị, ông có tâm nguyện để lại công trình gì mang dấu ấn Lê Bá Đảng không? Hiện ở Quảng Trị đang hướng đến một dự án tạo dựng một không gian nghệ thuật ngoài trời tại khu di tích danh thắng Đakrông, có tên gọi là “Cõi Trường Sơn”. Nếu đem gắn “Phong cảnh Bất khuất” của ông trước đây với “Cõi Trường Sơn” của Quảng Trị giờ đây thì tốt quá.

 

Như thế thì hay biết mấy. Nếu tôi làm được cái gì đó ở Trường Sơn, ở trên Sông Đakrông, hỏi ai có, chỉ Việt Nam có. Nhưng đừng bắt tôi phải thế này, phải thế kia, tôi không làm được.


- Nghĩa là phải dành cho ông một khoảng tự do sáng tác, một khoảng tung hoành?


 Đúng thế. Nhưng mục đích cuối cùng là vì dân tộc. Cái gì cũng nằm trong dân tộc hết. Ra ngoài dân tộc là không được.


- Quê hương luôn sẵn sàng kêu gọi ông Đảng. Nếu quê hương sẵn sàng giao một đoạn sông, một đoạn núi cho ông Đảng sáng tạo, vậy thì còn vướng ở điểm gì nữa? Vướng do kinh phí đầu tư, do ngân sách Quảng Trị hạn hẹp, hay do cái gì? 


Chuyện này để lo sau. Chuyện tài chính là chuyện thứ hai và cũng không đáng ngại lắm đâu. Hôm qua, tôi đi thuyền trên dòng Đakrông, tôi thấy có những núi đá, cục đá, cây rừng rất đẹp. Cái ý tưởng tạo dựng không gian mỹ thuật ngoài trời mà tôi từng viết trong cuốn sách: “Ta về ta tắm ao ta” là rất hợp với Quảng Trị. Dọc bờ sông Đakrông, tôi sẽ tạo ra được những hình tượng lớn, chẳng hạn, tôi làm cho người đi thuyền ở dưới sông nhìn thấy ở bờ bên kia có cái gì như hình hạt gạo, người ta có thể đến tắm và ở đấy, ai cũng muốn đến. Người ta có những khách sạn 5 sao, 6 sao nhưng không bao giờ có những thứ đó. Mỹ thuật của tôi nó khác người ta, không cần láng bóng, không ai có. Làm thế nào cho có một đoạn trên sông Đakrông, cái đó rất dễ dàng, tôi đào tạo một nhóm “đệ tử” làm được ngay. Đây là chuyện đầu năm có thể làm nhanh.


- Như vậy là các ý tưởng nghệ thuật đã có rồi, ngân sách không thành vấn đề, cái còn lại là cách làm thôi, cách quản lý sao cho đồng tiền không hao hụt và ý tưởng nghệ thuật không bị xâm phạm. Xin cảm ơn ông và xin chúc cho ước nguyện: “Ta về ta tắm ao ta” của ông sớm trở thành hiện thực.

 

NGUYỄN HOÀN (thực hiện)

Quảng Trị Cuối tuần09-2-2001 | 5


Những lần gặp gỡ danh họa Lê Bá Đảng:










READ MORE - HỌA SĨ LÊ BÁ ĐẢNG VỚI HẠT GẠO QUÊ NHÀ VÀ SÔNG NÚI TRƯỜNG SƠN - Nguyễn Hoàn (thực hiện)

CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG: Bạn trẻ ngồi hóng chuyện ngày xưa / Đợi một điều gì? / Cơn mưa đầu mùa trên bãi vắng

 


Bạn trẻ ngồi hóng chuyện ngày xưa


Ngồi kể chuyện mấy ông bạn cùng thời

Chúng nó bảo, mấy ông già nói quá

Chuyện đâu xưa, sao mà nghe là lạ

Thêm bớt gì không, những chuyện trời ơi

 

Thời cấm vận, bao vây, những đói nghèo

Khổ như thế, làm sao mà sống được

Nhưng vẫn bền lòng, nghĩa tình sau trước

Giữ lấy nếp nhà, khắc khoải lần theo…

 

Những gian nan, có thể chúng không tin

Thời tao loạn, giặc phía nam, phía bắc

Giật gấu vá vai, áo cơm tối mặt

Nhưng sáng bừng lên, trong mỗi góc nhìn

 

Ngồi lai rai, ôn chuyện cũ một thời

Ai cũng khó, nên mình không thấy khổ

Cuộc sống mới, đang mỗi ngày hiển lộ

Một niềm tin, soi tỏ những cuộc người

 

Dặm đường xa, vững bước chúng ta đi

Vượt qua đói nghèo, khó khăn ngăn lối

Năm tháng dãi dầu, mưa tuôn nắng gội

Cho hôm nay, đời lộng gió đương thì…

 

 

 Đợi một điều gì?


Em đợi gì trong nắng sớm mai

Mà lúng túng vê tròn ngọn tóc

Cơn gió thỏang qua miền tuổi ngọc

Để lại đôi bờ sóng mắt cay…

 

Ngước mắt nhìn phía núi xa xăm

Mây lễnh lõang pha màu quên nhớ

Năm tháng đã gần xa cách trở

Khát khao nghe một tiếng ru trầm

 

Em đợi gì, trong tiếng gió xoay

Tóc rối chiều xưa, ngày biển động

Bầy hải âu vờn đôi cánh mỏng

Bến đợi thuyền, sâu thẳm đường mây…

 

Gió mưa theo ngày cũ qua rồi

Sao trăn trở bên làn nắng ấm

Nồng nàn gió, trời trong xanh lắm

Mơ hồ nghe, câu chuyện lứa đôi…

 

Cơn mưa đầu mùa trên bãi vắng


Mảnh ký ức và khát khao vụn vỡ

Cuốn trôi đời, năm tháng cũ mờ theo

Sao lướng vướng, nỗi buồn trên đỉnh nhớ

Trắc dọc trắc ngang, loang lổ ngoằn ngoèo

 

Không quên được, thiệt tình không quên được

Một vòng tay, khê đọng bốn mươi năm

Giấc mộng hoàng hoa, những điều mong ước

Lẳng lặng chìm trôi trong tiếng sóng thì thầm…

 

Biết nhịp sống theo thói đời buông trả

Nỗi nhớ phai dần, năm tháng quẩn quanh

Chiều bất chợt, tiếng mầm cây tách lá

Cơn mưa đầu mùa, gọi những vòm xanh

 

Như khách lạ, thẩn thờ trên bãi vắng

Anh lơ ngơ tìm lại dấu yêu quen

Trôi đâu mất, vạt nắng chiều dấm dẵng

Kệ ngoài kia, phố xá đã lên đèn…

 

Một dĩ vãng, những vui buồn thấm đẫm

Người chân mây, không biết đã về đâu?

Còn nguyên đó, những ân tình sâu đậm

Vọng đổ ngàn khơi, con sóng bạc đầu…

            Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Lâm Đồng


From: Thanh Hùng Lê <lethanhhung4625@gmail.com>

READ MORE - CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG: Bạn trẻ ngồi hóng chuyện ngày xưa / Đợi một điều gì? / Cơn mưa đầu mùa trên bãi vắng