Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, June 24, 2026

BLOSSOMS OF ANOTHER SPRING / MÙA SAU NỞ HOA - Thơ: Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain


 

BLOSSOMS OF ANOTHER SPRING

Thị Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany)

Musharraf Hussain (Assam, India)


Autumn winds still linger in the sky,

Yet I have felt a lifetime passing by.

To let you go was never born of spite—

Some things, when held too long, lose all their light.

The rain will cease; the clouds will drift away,

A wounded heart will heal another day.

You left your shore upon the silent sea,

While I gathered dreams that never came to be.

If love has bloomed but once beneath the sun,

I'll keep its fragile grace when days are done.

White reeds are swaying where the cold winds roam,

Yet cannot wash the memories from home.

Do not be sad as vast horizons are;

Parting does not erase the ones we are.

It is but one more road we must walk through,

To learn the art of peace and starting new.

And if one day my name returns to you,

Do not awaken nights that once we knew.

For love still breathes within this human sphere,

Like autumn rain that sings when skies grow clear.

I'll gather all the fleeting things we've known,

And cast them to the gentle winds alone.

If destiny still keeps a seed in store,

Another spring shall bloom forevermore.

________________________________________

© Copyright 2026

All Rights Reserved

Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain



MÙA SAU NỞ HOA

Thị Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany)

Musharraf Hussain (Assam, Indien)


Gió thu còn vướng ven trời

Mà em đã thấy một đời chênh vênh

Tay buông chẳng phải vô tình

Là vì giữ mãi cũng thành xa xôi

Mưa qua rồi sẽ tạnh thôi

Dẫu tim có ướt cũng rồi sẽ khô

Người đi để lại bến bờ

Em ngồi nhặt lại giấc mơ chưa thành

Nếu tình chỉ một lần xanh

Thì em xin giữ mỏng manh cuối mùa

Lau chiều trắng xóa gió đưa

Cũng không xóa được ngày xưa trong lòng

Đừng buồn như thể mênh mông

Chia xa đâu phải là không nhớ người

Chỉ là một đoạn đường trôi

Để ta học cách mỉm cười bình yên

Mai này nếu có gọi tên

Xin đừng gọi vội những đêm đã tàn

Tình còn thở giữa nhân gian

Như mưa còn hát dịu dàng cuối thu

Em về gom lại phù du

Thả theo gió nhẹ cho dù cách xa

Nếu duyên còn một mầm hoa

Thì mùa sau sẽ nở ra dịu dàng.

________________________________________

© All Rights Reserved

Copyright © 2026 by Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

Aschaffenburg, Germany / Assam, Indien

***

E-Mail: Wirtschaftskanzlei@Dipl-Kauffrau-Tran.de

Dipl.- Kauffrau Thi Lan Anh Tran







READ MORE - BLOSSOMS OF ANOTHER SPRING / MÙA SAU NỞ HOA - Thơ: Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Vết xước / Sông vương nỗi niềm / Khe Sanh



Vết xước

       Nguyễn Văn Trình

 

Mái tóc

em rơi xuống chiều

như rừng thu thay lá

gió đi qua cũng chậm lại

sợ làm xao động mùa thu

 

Từng sợi

mềm như ký ức

vương chút nắng vàng phai

tôi đứng nhìn rừng thu ấy

mà lòng đã lạc từ lâu

 

Đôi mắt em mở ra

một hồ xanh không gợn sóng

bầu trời

còn nằm yên trong đáy mắt

quên cả việc phải trôi

 

Tôi nhìn mà không dám

vì sợ mình tan ra

giữa ánh mắt và làn tóc

giữ tôi lại rất lâu

cho đến khi, ký ức thành vết xước

 

                                     NVT

 

Sông vương nỗi niềm

                          Nguyễn Văn Trình

 

Hiếu giang nguồn tận Trường sơn

ngàn lau nhuộm trắng, dập dờn gió lay

sông êm như khúc nhạc say

chảy qua năm tháng thêm dày phù sa

 

Về qua phố thị Đông Hà

sông ôm bóng phố, như là ôm mơ

đèn khuya rơi xuống đôi bờ

lòng sông lặng giữ, bao giờ phôi pha

 

Sông xuôi về phía biển xa

Cửa Việt rộng mở chan hòa gió khơi

dấu xưa mở cõi một thời

nhà Trần còn đọng, giữa trời nước xanh

 

Người đi chợt thoáng mong manh

Huyền Trân ngoái lại, một lần cố hương

sóng xô trắng cả hàng dương

nước hòa biển rộng, sông vương nỗi niềm

 

                                                  NVT

 

Khe Sanh

        Nguyễn Văn Trình

 

Khe Sanh đồi biếc, suối xanh

cà phê trải rộng nối thành triền xa

gió về lay nhẹ hương hoa

đất đỏ ngan ngát, chan hòa trời mây

 

Mùa hoa trắng nở nơi đây

như mây xuống núi đong đầy không gian

hương thơm dịu ngọt lan tràn

cho lòng lữ khách, ngỡ ngàng bước chân

 

Sớm mai sương phủ xa gần

sườn đồi ẩn hiện, dần dần mờ sương

nắng lên vẽ lối con đường

huyền ảo trải khắp, phố phường Khe Sanh

 

Thác Chên Vênh đổ long lanh

nước tuôn trắng xóa, vờn quanh đá tràn

âm vang, vọng giữa đại ngàn

hoang sơ giữ trọn, muôn vàn tình quê

 

                                              NVT

      Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI   

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914 415 931

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Vết xước / Sông vương nỗi niềm / Khe Sanh

CHÙM THƠ HOẢNG THỊ BÍCH HÀ: Dấu xưa / Vệt nắng chiều / Gửi tri âm độc giả

 


DẤU XƯA

 

Những yêu dấu giờ chỉ còn rất khẽ

Như mây chiều lặng lẽ phía hư không

Con đường cũ qua bao mùa gió bể

Đã bạc màu theo những bước chênh chao

 

Em giờ đã biết giấu mình sau mắt

Không dễ buồn như thuở mới yêu ai

Bao năm tháng góp nhặt thành được mất

Dạy lòng người quen với những phôi pha

 

Anh giờ chắc cũng bình yên đâu đó

Bên một miền thương nhớ khác riêng anh

Chỉ có chút tình xưa mới chớm

Đôi lúc về lay động chút mong manh

 

Ta đã đi qua thời nông nổi

Qua nồng nàn, qua cả những chênh vênh

Nên gặp lại trong chốn nào ký ức

Chỉ mỉm cười nghe gió lướt phiêu du

 

Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy

Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi

Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ

Chạm tim người một tiếng động xa xôi.

 

Saigon, ngày 02/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

VỆT NẮNG CHIỀU

 

Có những chuyện giờ thôi, không nhắc nữa

Vẫn âm thầm như sương mỏng cuối sông

Năm tháng cũ đi qua miền ký ức

Để lòng người lặng lẽ biết bao dung

 

Em đã quen với những mùa lá rụng

Không giật mình trước một thoáng mưa xa

Những vui buồn từng làm tim nghiêng ngả

Đã ngủ yên trong đáy mắt nhạt nhòa

 

Anh có lẽ giữa bộn bề nhân thế

Cũng đôi lần ngoái lại phía sau lưng

Nơi kỷ niệm nằm im như cỏ dại

Mọc xanh hoài trên lối cũ, đường xưa

 

Ta đã sống qua nhiều lần đổi khác

Qua đắm say, qua hờ hững,…lạnh lùng

Hiểu hạnh phúc đôi khi không nắm giữ

Mà là khi buông bỏ thật…nhẹ nhàng

 

Nên nếu gặp giữa dòng đời rộng lớn

Giữa đông người hay cuối một chiều đông

Ta vẫn sẽ mỉm cười như bè bạn

Nghe thời gian khép nhẹ một nhành sông

 

Vệt nắng chiều gần như là đã cũ

Vẫn đôi khi thấp thoáng thật dịu dàng

Như hương bưởi từ một mùa xa ngái

Thoảng qua đời rồi phảng phất, không tan.

 

Saigon, ngày 13/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

GỬI TRI ÂM ĐỘC GIẢ

 

Ai cũng có riêng một niềm kiêu hãnh

Cũng bất cần khi ai đó quay lưng

Ta cũng thế! Khi yêu thì tha thiết

Rất nồng nàn như rượu ấm trên môi

 

Nhưng khi tình quay gót…cũng là thôi

Ta nhẹ bẫng xem người như cơn gió

Trong tim ta thật tình không hề có

Chữ Lụy Tình…đâu đó rất xa xôi

 

Tình chợt đến và đi như chiếc lá

Ai làm rơi mùa thu cũ chiều xưa

Những thương nhớ, cuộc tình ta lưu giữ

Ký ức buồn đem dâng hết cho thơ

 

Tình của ta là thi phú, văn chương

Không có chỗ cho đau buồn vật vã

Ta cất giữ tình yêu làm vốn liếng

Để rãi đều lên câu chữ thi văn

 

Chẳng còn gì để hụt hẫng băn khoăn

Ta dành hết cho nỗi niềm thi tứ

Khi cầm bút là dạt dào cảm xúc

Trải tấc lòng cho tri kỷ đọc chơi.


Saigon, ngày 18/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

(Bài thơ gửi gắm nỗi niềm của tác giả cho bạn đọc tri âm. "Tình" ở đây là ước lệ, có thể dùng chỉ tình yêu, tình bạn, tình quen biết, đối tác, ...nói chung).

 

READ MORE - CHÙM THƠ HOẢNG THỊ BÍCH HÀ: Dấu xưa / Vệt nắng chiều / Gửi tri âm độc giả

QUÊ NGOẠI XƯA CHÌM NƠI ĐÂU / ÔNG NGOẠI EM - Thơ: Lưu Lãng Khách

 


QUÊ NGOẠI XƯA CHÌM NƠI ĐÂU


Xuôi về cửa Đại ngang qua

Nội Nam Ngoại Bắc sông Trà mến thương

Mỗi lần Ba dọa không thương

Em đòi về Ngoại tìm đường qua sông

Ngoại em ở tận đầu Đông

Mỹ Khê sơn Tịnh chắc không lạ gì

Đò ngang bước xuống – một khi

Đặt chân xóm Cửa em đi xóm Tuần

Em thường về những ngày xuân

Ông bà cậu mợ quây quần bên nhau

Người khen đẹp quá đi nào

Kẻ trêu: có nhớ Ngoại đâu mà về

Bãi dừa em đứng đê mê

Lắng nghe tếng sóng vỗ về gần xa

Gió nào dẫn cát vào nhà

Mà đâu đâu cũng chỉ là cát thôi

Em nằm nghịch cát em chơi

Một trời quê Ngoại đã đời tuổi thơ

Cảnh chiều đưa biển vào mơ

Hàng dương như nói biển bờ thương em

Mười năm trở lại em tìm

Đất trời quê Ngoại xưa chìm nơi đâu!

 

Trung hạ 1984

Lưu Lãng Khách



ÔNG NGOẠI EM


Trai duyên hải da đen ngăm 

Dạn dày sóng gió hàm răng trắng cười

Ngoại em dáng dấp tuyệt vời

Râu dài tóc búi mắt ngời ngời sao

Chủ thuyền buôn chuyến gian lao

Kiên Giang-Móng Cái, hết vào lại ra

Dân làng thất học gần xa

Riêng ông nguệch ngoạc khề khà Tàu Tây

Rảnh rang thi phú vui vầy

Kể bằng thơ những chuyện hay ly kỳ

Gần ông mê lắm mỗi khi

Ông ngâm ông hát những gì của ông

Thương thay một sáng mùa Đông

Tự nhiên hai mắt đục hồng kéo mây

Về chiều tăm tối từ đây

Mù hai con mắt nhưng hay lạ đời

Đi còn có gậy chẳng rời

Đồ dùng ông lấy như chơi chẳng phiền

Đêm ngồi đẹp lão như tiên

Em nghe ông kể những miền ông qua

Những thành bại những thương gia

Những vàng son, những xế tà ưu tư…!

Thế rồi một tối mùa thu

Ngoại nhăn vần trán giã từ trần gian

Con về đeo dải khăn tang

Chiều thu trắng xóa hai hàng, Ngoại ơi!…

 

Ngày 20/09/1984
Lưu Lãng Khách

 

 

 



READ MORE - QUÊ NGOẠI XƯA CHÌM NƠI ĐÂU / ÔNG NGOẠI EM - Thơ: Lưu Lãng Khách

CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Không tranh giành / Những ngày xanh / Ngọn lửa

            


        Không tranh giành

                  Nguyễn Văn Trình

 

Hoa Mơ trắng

gió đông thổi

cành khẳng khiu vẫn vững

không lời, chỉ tồn tại

 

Người đi qua dừng bước

nhìn sâu thấy bình yên

cánh hoa rụng, còn chưa héo

tâm hồn theo ánh trăng

 

Thời gian như ngừng lại

một phút lặng im

một giọt sương còn treo

một bông hoa vừa nở

 

Hoa Mơ rơi đất nhận

cành còn, gió cứ thổi

tâm hồn giữ thanh cao

sống như hoa, không tranh giành...

 

                                     NVT

 

Những ngày xanh

              Nguyễn Văn Trình

 

Hoa mận nở trắng ngần

khắp cả vùng xa, gần

cành khô thôi lặng lẽ

mậm đã gọi mùa xuân

 

Giá rét những gian truân

hoa vẫn nở trĩu cành

như niềm vui bé nhỏ

đã lớn lên thật nhanh

 

Từng cánh hoa mỏng manh

từng giọt sương long lanh

sau bao ngày rét buốt

đã hóa những ngọt lành

 

Ai đã qua thác ghềnh

mới hiểu sự chân thành

vượt tận cùng thử thách

để có những ngày xanh

 

                        NVT

 

Ngọn lửa

       Nguyễn Văn Trình

 

Hoa Trạng nguyên thắp lửa

như màu nắng đầu ngày

giữa khoảng trời đang chuyển mùa

một niềm tin khẽ gọi ngày mai

 

Có những điều chưa kịp gọi thành tên

đã chìm vào quên lãng

nhưng hoa thì không

vẫn nở dịu dàng và kiêu hãnh

như nhắc, đừng vội buông xuôi

 

Mỗi cánh hoa là một niềm hy vọng

gửi vào gió những ước mơ xa

dẫu con đường còn nhiều sương phủ

vẫn có hoa dẫn đường

 

Rồi một ngày nhìn lại phía sau

ta hiểu vì sao mình bắt đầu

hoa trạng nguyên như ngọn lửa

nuôi hy vọng, còn cháy trong ta

 

                                   NVT

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Không tranh giành / Những ngày xanh / Ngọn lửa

KHI BÁO CHÍ BƯỚC VÀO CUỘC THANH LỌC TẤT YẾU - Hoàng Thị Bích Hà



KHI BÁO CHÍ BƯỚC VÀO CUỘC THANH LỌC TẤT YẾU

 

Tôi không sống bằng nghề báo nhưng luôn dành cho nghề báo một sự yêu quý đặc biệt. Dù công việc chính là một nghề khác, thỉnh thoảng tôi vẫn cộng tác với một vài tờ báo, có bài được đăng và nhận nhuận bút. Vì thế, tôi có cơ hội quan sát báo chí từ một khoảng cách vừa đủ gần để thấy những giá trị đáng trân trọng, đồng thời cũng nhận ra không ít vấn đề tồn tại.

Vai trò của báo chí đối với xã hội thì không cần phải bàn cãi. Trong nhiều giai đoạn lịch sử, báo chí là cầu nối thông tin, là tiếng nói phản biện xã hội, là nơi lan tỏa tri thức và những giá trị tốt đẹp. Tuy nhiên, cũng như bất kỳ lĩnh vực nào khác, báo chí không tránh khỏi những mặt hạn chế.

Đã có thời xuất hiện tình trạng một số người lợi dụng danh nghĩa nhà báo để gây áp lực với doanh nghiệp hoặc cơ quan nhằm trục lợi. Tôi từng chứng kiến một câu chuyện khá điển hình. Một hiệu trưởng sau cuộc gặp với một nhà báo đã đồng ý chi một khoản tiền khá lớn để đặt bài giới thiệu về trường. Nhưng khi bài báo được đăng tải, nội dung chỉ là những con số khô khan về số lượng giáo viên, học sinh, tỷ lệ khá giỏi, kết quả thi đua... Những thông tin vốn vẫn được đọc trong các buổi tổng kết học kỳ. Giá trị truyền thông gần như không có.

Trong khi đó, một trường học khác lại từ chối lời đề nghị tương tự. Ban giám hiệu cho rằng nhà trường thực hiện nhiệm vụ phổ cập giáo dục cho con em địa phương chứ không kinh doanh dịch vụ nên không cần quảng bá bằng mọi giá. Cách nghĩ ấy, theo tôi, khá thực tế và thẳng thắn.

Tôi cũng từng chứng kiến một tình huống khác khiến nhiều người phải suy ngẫm. Một phụ huynh đến trường đón con nhưng không thấy cháu đâu nên hoảng hốt khóc lóc, làm náo động cả sân trường. Giáo viên và phụ huynh tỏa đi khắp nơi tìm kiếm. Đúng lúc ấy, một phóng viên xuất hiện. Lo ngại sự việc bị đưa tin theo chiều hướng bất lợi khi chưa rõ thực hư, lãnh đạo nhà trường đã chủ động tiếp xúc và đề nghị chờ thêm thông tin. Sau đó mới biết em học sinh được người anh đưa đi dự sinh nhật ở nhà người thân. Sự việc kết thúc như một hiểu lầm. Nhưng câu chuyện cho thấy đôi khi nỗi sợ truyền thông đã tạo nên những phản ứng không đáng có.

Bên cạnh những hiện tượng tiêu cực ấy, báo chí còn phải đối mặt với những thách thức mang tính cơ cấu. Trong thời đại mạng xã hội phát triển từng phút từng giây, báo chí chính thống không còn giữ độc quyền về tốc độ thông tin. Nhiều tin tức xuất hiện trên mạng xã hội trước khi báo chí đăng tải. Không ít bài viết giữa các tờ báo có nội dung tương tự nhau, khiến bạn đọc cảm thấy nhàm chán.

Đáng lo hơn là chất lượng nội dung ở một số nơi có dấu hiệu đi xuống. Có những bài viết dùng từ thiếu chuẩn xác, lập luận hời hợt, tiêu đề giật gân nhưng nội dung không tương xứng. Một số tòa soạn lại tồn tại cơ chế tuyển chọn bài viết nặng về quan hệ quen biết hơn là chất lượng chuyên môn. Khi những bài viết tốt không được đón nhận công bằng, còn những bài viết trung bình vẫn được đăng tải vì lý do khác, chất lượng tờ báo khó tránh khỏi suy giảm.

Hệ quả tất yếu là bạn đọc dần quay lưng. Một cơ quan báo chí sống bằng độc giả thì phải liên tục nâng cao chất lượng để tồn tại. Ngược lại, có những tờ báo được bao cấp nhưng lượng người đọc rất thấp. Điều đó đặt ra câu hỏi về hiệu quả sử dụng nguồn lực xã hội.

Tôi nhớ có thời gian cơ quan tôi đặt mua nhiều loại báo bằng ngân sách. Thế nhưng hầu như không ai đọc. Mỗi lần trực cơ quan, tôi gần như là người duy nhất giở từng tờ báo ra xem. Sau đó, nhân viên thư viện lại cẩn thận lưu thành từng tập theo tháng. Nhiều năm trôi qua, báo chất đầy kho rồi cuối cùng phải thanh lý như giấy vụn. Hình ảnh ấy phần nào phản ánh khoảng cách giữa sản phẩm báo chí và nhu cầu thực tế của người đọc.

Gần đây, báo chí Thành phố Hồ Chí Minh đang trải qua một giai đoạn cải tổ và sắp xếp lại bộ máy. Nhiều cơ quan báo chí được sáp nhập, giảm đầu mối quản lý, hợp nhất nguồn lực, hướng tới mô hình tòa soạn hội tụ. Quá trình này chắc chắn tạo ra không ít tâm tư cho những người trong nghề.

Nhà báo Tiểu Vũ từng chia sẻ: “Với người làm báo, mỗi lần cơ quan sắp xếp, sáp nhập hay thay đổi mô hình hoạt động đều không chỉ là chuyện giấy tờ, tổ chức, biên chế. Phía sau đó còn là công việc, thói quen nghề nghiệp, ký ức với tòa soạn và cả những lo lắng rất thật của từng người.”

Đó là tâm trạng hoàn toàn dễ hiểu. Bất kỳ sự thay đổi nào cũng kéo theo những mất mát nhất định. Nhưng nhìn rộng hơn, sự sàng lọc là quy luật không thể tránh khỏi của thời đại.

Đất nước từng trải qua thời kỳ bao cấp, khi những ngành như thương nghiệp, lương thực thực phẩm được xem là những lĩnh vực "quyền lực". Khi cơ chế thay đổi, nhiều người phải nghỉ việc hoặc chuyển nghề. Không ít người đã tìm được con đường mới, thậm chí thành công hơn trước. Một cánh cửa khép lại thường mở ra những cánh cửa khác cho những ai biết thích nghi.

Ngày nay, sự phát triển mạnh mẽ của trí tuệ nhân tạo đang tạo ra áp lực tương tự đối với nhiều ngành nghề, không riêng báo chí. Kế toán, phiên dịch, ngân hàng, hành chính văn phòng và nhiều lĩnh vực khác đều đang đối diện với nguy cơ tinh giản nhân sự. Đây không phải là vấn đề riêng của nghề báo mà là một xu thế toàn cầu.

Bởi vậy, điều quan trọng nhất không phải là tiếc nuối quá khứ mà là chuẩn bị cho tương lai. Kỷ niệm luôn đáng quý, ký ức về một tòa soạn hay một nghề nghiệp gắn bó nhiều năm luôn đáng trân trọng. Nhưng ký ức không thể thay thế cho năng lực thích ứng.

Cuộc thanh lọc của báo chí hôm nay có thể khiến nhiều người trăn trở, nhưng nếu nhìn ở góc độ tích cực, đó cũng là cơ hội để báo chí trở về với những giá trị cốt lõi của mình: trung thực, chuyên nghiệp, chất lượng và phục vụ độc giả. Cuối cùng, chỉ những cơ quan báo chí thực sự tạo ra giá trị cho xã hội mới có thể đứng vững trong một thời đại cạnh tranh khốc liệt về thông tin.

Saigon, ngày 01/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

Hình ảnh một sạp báo tại một con hẻm đường Nguyễn Thị Minh Khai, quận 3, năm 2017 (ảnh mạng)

 

READ MORE - KHI BÁO CHÍ BƯỚC VÀO CUỘC THANH LỌC TẤT YẾU - Hoàng Thị Bích Hà