Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, June 30, 2026

YouTube: Ca khúc MẸ ƠI CON NHỚ - Mai Hoài Thu phổ thơ PhamPhanLang - Ca sĩ: Đông Nguyễn

 




MẸ ƠI CON NHỚ

Sáng nay nhớ mẹ nao nao
Nhớ sao nhớ quá lệ trào mẹ ơi
Nhớ câu mẹ hát ru hời
Đi theo con suốt quãng đời ly hương

Nhớ giàn trầu trĩu sau vườn
Hàng cau đứng lặng con mương bên nhà
Nhớ cây bông sứ đầy hoa
Mẹ xâu thành chuỗi làm quà tặng con

Con đi mẹ đợi mỏi mòn
Ngày đêm trông ngóng héo hon thân già
Bây chừ mẹ đã rời xa
Trong con còn mãi tiếng ca ví dầu...

phamphanlang

langpham5@gmail.com

READ MORE - YouTube: Ca khúc MẸ ƠI CON NHỚ - Mai Hoài Thu phổ thơ PhamPhanLang - Ca sĩ: Đông Nguyễn

Chùm thơ mùa hạ - Tác giả Hoàng Chẫm: DẠ THƯA / PHIÊN KHÚC MÙA HẠ / TÌM

 

Tác giả Hoàng Chẫm



 

DẠ THƯA

 

Dạ thưa! trăng đã khuyết rồi

Mây trôi lãng đãng mình tôi cạn lời

Chưa tàn một cuộc rong chơi

Lỡ mai cát bụi một đời hoang vu

 

Dạ thưa! tình đã thiên thu

Dốc chiều tuổi đá buồn ru tháng ngày

Lòng ai rơi một cơn say

Đời thêm luân lạc phơi bày khói sương

 

Dạ thưa! mộng vẫn bình thường

Đêm như thác đổ giữa đường trần gian

Nghe con nước cuốn đại ngàn

Xin về ngủ với đêm tàn... hư không.

 

PHIÊN KHÚC MÙA HẠ

 

Em đi sợi nắng buộc mềm

Nửa chừng hương phấn yêu thêm phía chiều

Gót nghiêng dấu nhớ đã nhiều

Chia lòng khúc rẽ bao điều riêng mang

 

Dốc đời phai nụ đài trang

Qua rồi phiên chợ lỡ làng tóc mây

Nghiêng tay níu những vơi đầy

Vịn chiều ngã bóng sum vầy lòng nhau

 

Đành thôi xóa tận cùng đau

Khơi lòng chút mới một màu thanh tân

Đếm đong những cúi mặt gần

Hạt vui bay lại trong ngần tình em.

 

TÌM

 

Ngược đêm em đếm lại ngày

Tìm trong ngập ngụa mắt cay mùa về

Ngược lòng tìm lại cơn mê

Lùa trong cõi vắng một bề riêng mang

 

Nợ em một nửa đêm hoang

Một giấc mơ vụn trễ tràng mùa hoa

Hẹn nhau mùa trái đi qua

Tìm trong dấu ái ngọc ngà mùi thương

 

Ngược chiều hoa trắng vấn vương

Tìm đêm thắp nắng lạ thường giấc mơ

Phiến buồn lên mắt đợi chờ

Qua từng ăm ắp đôi bờ hoài mong.


Hoàng Chẫm

hoangvancham1208@gmail.com

READ MORE - Chùm thơ mùa hạ - Tác giả Hoàng Chẫm: DẠ THƯA / PHIÊN KHÚC MÙA HẠ / TÌM

ANH SẼ TRẢ - Thơ: Lưu Lãng Khách

 

Nhà thơ Lưu Lãng Khách

ANH SẼ TRẢ

 

Anh sẽ trả một khi có thể

Và mừng em không thuộc về ai

Dẫu chết giữa cuộc tình dâu bể

Vẫn không đêm nối tiếng thở dài

Nhưng biết làm sao trả lại đây

Em nào xưa má đỏ hây hây

Thôi thì xin mượn vay son phấn

Trả lại cho em những tháng ngày

Em đang đẹp chứ? Còn duyên chứ?

Khối kẻ thèm ư? Khối kẻ mê!

Chịu buông! Anh chịu buông rồi đó!

Phúc phận ai trao cứ nhận về

Anh không oán trách không hờn tủi

Em khỏi suy tư khỏi ép mình

Chúc em vui tự do bay nhảy

Chẳng được điều chi cũng được tình

Anh mỏi mệt rồi! Tiếng nói chung

Chẳng có nên anh quá lạnh lùng

Bên em mà vẫn cô đơn lạ

Tột đỉnh cô đơn hóa dại khùng

Thôi nhé! Em vui với cuộc đời

Anh về trong giấc mộng xa xôi

Niêm em của thuở ban đầu ấy

Làm chút hành trang giã cuộc người.

                Đầu Xuân 1984

            Duy Toàn Bàu Đình xứ

READ MORE - ANH SẼ TRẢ - Thơ: Lưu Lãng Khách

MÙA VUI / SÓNG BIỂN ĐẢO / TẤM LÒNG VÀNG / CHỜ - Chùm thơ: Hoa Nguyên

 

Nhà thơ Hoa Nguyên

 

MÙA VUI

 

Cuối mùa hái gặt nơi nơi…

Nông phu vác lúa rộn cười

lủng lỉu trái vàng chín ngọt 

Gió vui ru khúc thảnh thơi

 

Phù sa con sông vạm vỡ

an nhiên hoa cỏ rì rào

mát trong khe suối kênh đào

Nước reo vui mùa hớn hở

 

xanh um lô hội, măng tây

Táo đong đưa, giàn nho mẩy

nồng giòn hành tỏi sắt se

Khói đồng cay mắt bếp nhà

 

Nắng trải núi đồi thênh thang

Trai làng trúc tre rắn rỏi

tự hào cõi bờ nguồn cội

vui mùa may mắn tốt tươi

 

Bao đời nay đã vậy rồi!

Đất quê đền đáp đầy vơi thắm tình

 

                               HOA NGUYÊN

 

 

SÓNG BIỂN ĐẢO

 

Sớm mai, trăng sao nhường chỗ

Gà chưa dứt tiếng gáy, mặt trời đã lên

Sóng quê lướt thướt êm đềm  

Rặng dương vẫy hải âu hồ hởi soãi cánh 

Đảo xa nổi chìm rong rau xanh đỏ

Nắng hào phóng trải bờ cát trắng 

 

Trùng khơi buồm căng vang sóng hát    

Bãi cảng cầu tàu bến kè tất bật 

rượi mát khoang đầy ắp bao la

Bè thúng dập dềnh chờ tay chèo vạm vỡ 

Ngực vồn săn chắc dỗ dành

Mồ hôi ròng rã chuyến ra khơi vất vả

 

Cội rễ ngập cường đứng bóng xế chiều 

Chân trời góc bể, ghe neo đợi thủy triều  

chịu nỗi lưng trời, dải hội tụ nhiệt đới

dát vần thơ hoang hoải hồng tươi

Ngọn nồm thổi xa miền quá khứ  

Nhân văn đất liền gói trọn mến yêu

 

Đời ngư dân có khi nhẹ tênh như dải sóng  

đẹp san hô, giọng biển đảo giã giòn

Thuyền tình cập bến sang ngang

Tự bao đời biển sóng tràn thoáng thông

vững chãi biên cương, chí khí ngút trời

mặn nồng nghĩa ân muôn thuở

Ký ức thiêng liêng biển đảo đắp bồi

 

                                   HOA NGUYÊN

 

  

TẤM LÒNG VÀNG

 

         (Trọng kính sư thầy Sùng Đức/

                        Ninh Thuận/ 1975)

 

Bao lần ghé Cửa biển xưa

Nhà chen kín xóm, gió đưa mặn mà

Chùa Sùng Đức tọa Đông Ba

ngang cầu Đá Bạc rẽ qua mé làng

 

Vườn keo phế tích mồ hoang

Bến thuyền tấp nập, sóng tràn vọng chuông

Năm xưa loạn lạc kẹt đường

Cả nhà lánh nạn tựa nương trong chùa

 

Ba Me trung tín thật thà

Thượng tọa, Đại đức đón và cưu mang

nguyện tri ân tấm lòng vàng

Chúng con về thắp nén nhang khấn thờ

 

Tình thương nhân ái vô bờ

đáp đền chẳng trọn, gởi nhờ kiếp sau...

bao la nghĩa cử nặng sâu

Muôn vàn trọng kính bạc đầu khắc ghi

 

cầu xin Phật tổ từ bi

cho các vị hóa chim di về Trời

Đời thường buông thoát thảnh thơi

Tấm lòng vàng đã đầy vơi thăng trầm

 

                                    HOA NGUYÊN

 

  

CHỜ 

 

ngỡ sống thật như mình

và xiết đỗi oai phong

nên chờ mong hy vọng

mãi một thân còm cõi

 

neo bến lở chòng chành

chờ người đến trăm năm

có bao giờ suy gẫm

Sao chưa yêu nồng nàn?

 

Miền đất hứa im ắng

bặt tăm cá bóng chim

tự nhắc thầm mỗi đêm

Hãy chờ thêm lâu nữa!

 

Ngày thơ thẩn sân vườn

Tuổi xuân rơi thánh thót

rao giá đời lịch lãm

Đôi lần nhớ qua thăm   

 

Tình hỡi ôi là tình...

đày lên bờ xuống ruộng 

ôm nỗi niềm ngất ngưỡng

Chiều tí tách sầu buông

 

                  HOA NGUYÊN

 

 

From: NGUYỄN THỊ HOA

Email: <ninhthuanhoanguyen@gmail.com>

49/83A NGÔ GIA TỰ

PHAN RANG, NINH THUẬN

KHÁNH HOÀ (mới)

READ MORE - MÙA VUI / SÓNG BIỂN ĐẢO / TẤM LÒNG VÀNG / CHỜ - Chùm thơ: Hoa Nguyên

YouTube: Nhạc phẩm: DẤU XƯA- Thơ: Hoàng Thị Bích Hà - Sáng tác & trình bày: Nhạc sĩ, ca sĩ Hà Lan Phương.




DẤU XƯA


Những yêu dấu giờ chỉ còn rất khẽ Như mây chiều lặng lẽ phía hư không Con đường cũ qua bao mùa gió bể Đã bạc màu theo những bước chênh chao Em giờ đã biết giấu mình sau mắt Không dễ buồn như thuở mới yêu ai Bao năm tháng góp nhặt thành được mất Dạy lòng người quen với những phôi phai Anh giờ chắc cũng bình yên đâu đó Bên một miền thương nhớ khác riêng anh Chỉ có chút tình xưa mới chớm Đôi lúc về lay động chút mong manh Ta đã đi qua thời nông nổi Qua nồng nàn, qua cả những chênh vênh Nên gặp lại trong chốn nào ký ức Chỉ mỉm cười nghe gió lướt phiêu du Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ Chạm tim người một tiếng động xa xôi. Saigon, ngày 02/6/2026 Hoàng Thị Bích Hà
READ MORE - YouTube: Nhạc phẩm: DẤU XƯA- Thơ: Hoàng Thị Bích Hà - Sáng tác & trình bày: Nhạc sĩ, ca sĩ Hà Lan Phương.

CÁT BỤI – Thơ Lê Kim Thượng


   


Cát bụi
 
1.
Xa quê xứ lạ dung thân
Trong lòng vẫn mãi bâng khuâng trông chờ…
Quê nhà đẹp tựa bài thơ
Sông dài nối những bến bờ chiêm bao
Chiều buông vạt nắng hanh hao
Gió đùa sóng lúa dạt dào mông mênh
Cánh diều no gió thênh thênh
Trời xanh xanh thẳm bồng bềnh mây trôi
Gió lùa mây xuống góc trời
Ráng chiều sắc đỏ chơi vơi dạt dào
Nắng chiều rũ bóng xanh xao
Xô nghiêng chiều tím ngã vào hoàng hôn…
Những ngày chớp biển mưa nguồn
 
Võng đưa kẽo kẹt, tiếng buồn ru con
Lời ru tha thiết héo hon
“Cái cò lặn lội… nỉ non…” chung tình…
 
2.
Một mình thì vẫn một mình
Cô đơn một bóng, một hình đơn côi…
Quê nhà xa cách phương trời
Chôn nhau, cát rốn là nơi thiếu thời
Gom từng chiếc lá vàng rơi
Đếm từng nỗi nhớ đầy vơi thắm đằm
Người đi, đi mãi biệt tăm
Quê nhà là tiếng gọi thầm mà đau
Chỉ là cát bụi mai sau
Cuối đời chỉ thấy một màu thê lương
Nhân sinh mộng ảo vô thường
Trầm luân một kiếp vấn vương làm gì…
Nhớ nhiều ngày ấy Mẹ đi
Rưng rưng nước mắt chia ly không lời
Khói nhang đưa tiễn một đời
Mẹ đi về phía xa vời Tây Phương…
 
Nha Trang, tháng 06. 2026
       KIM  THƯỢNG
 
READ MORE - CÁT BỤI – Thơ Lê Kim Thượng

TRẦM KHÚC HẠ, GIÓ QUÊ, DƯỚI RẶNG HOÀNG HÔN – Thơ Tịnh Bình


   
 
 
TRẦM KHÚC HẠ
 
Không gì mới giấc mơ đời cũ kỹ
Mùa quen hơi tiếng ve hạ trưa mòn
Con mọt gỗ nhai hoài lời đay nghiến
Hạ oi nồng mưa giận dỗi trời không
 
Chiều sót lại vài mặt người hoang hoải
Gió về đâu và nắng về đâu
Chân trời cũ sao lối về đã khác
Trống vắng ơi không bắc nổi nhịp cầu
 
Mây ảo vọng trùng trùng muôn phương hướng
Tiếng chim xưa khắc khoải gọi ta về
Mưa thong thả giọt tẩy trần chiếu lệ
Cõi tạm nào phản chiếu bóng hình ta ?
 
 
GIÓ QUÊ
 
Mát ngọt sông quê phù sa chan vị gió
Lồng lộng trưa hè phơ phất lá tre rơi
Trâu lim dim mắt vờ như say ngủ
Cắn rốn chuồn chuồn dạy bầy trẻ tập bơi
 
Gió nội hương đồng bao đời quê chân chất
Ầu ơ ví dầu... câu mẹ hát ru con
Quang gánh tảo tần quản chi mưa nắng
Muối mặn cay gừng vẹn nghĩa sắt son
 
Cay mắt khói phía hoàng hôn ráng đỏ
Gió chòng chành con thuyền giấy ra khơi
Những đứa trẻ chuồn chuồn thôi cắn rốn
Bỏ sau lưng man mác giọng ru hời
 
Nghe thổn thức niềm quê lay phía gió
Đứa trẻ xa nhà còn bận rong chơi
Gió quê ơi ngập ngừng lời thương nhớ
Dẫu bôn ba xuôi ngược bốn phương trời...
 
 
DƯỚI RẶNG HOÀNG HÔN
 
Neo bóng hoàng hôn ngóng về quê mẹ
Nhớ nước sông quê lấp loáng trưa hè
Vệt bùn cũ nhớ chân người lội ruộng
Quê vẫn lặng thầm dáng đứng bờ tre
 
Lao xao gió trôi về đâu phiến nắng
Khoảng sân rêu ngày thơ ấu vui đùa
Thành giếng cũ tiếng gàu sòng âm vọng
Đêm khép hờ vụn vỡ giấc trăng khua
 
Chiều đong đếm tiếng thở dài lặng lẽ
Nhòa trăng xa như hiu hắt nỗi niềm
Bâng khuâng nhớ nao lòng vạt khói
Sớm mai nào huyên náo chợt bình yên
 
Thăm thẳm mùa trăng hẹn lần hẹn lữa
Gửi cánh chim xa bao nỗi vui buồn
Hơn nửa đời ta lạc loài xứ viễn
Hoài niệm quê nhà dưới rặng hoàng hôn...
 
TỊNH BÌNH
READ MORE - TRẦM KHÚC HẠ, GIÓ QUÊ, DƯỚI RẶNG HOÀNG HÔN – Thơ Tịnh Bình

Friday, June 26, 2026

ĐẤT QUÊ / MÊNH MANG / THIỆT THÀ / CHUYỂN TIẾT - Chùm thơ: Hoa Nguyên

 

Nhà thơ Hoa Nguyên

ĐẤT QUÊ

 

Xuân sang cây cối trổ hoa

Phù sa kênh mương cuộn đỏ

tưới tiêu đồng áng rẫy vườn

Nhựa căng lộc nảy khắp phố

 

Gió ngàn thốc xới mỡ màu

Bao đời miệt mài lúa rau

trúng mùa đắc hàng được giá

khô đất, nắng nhường đổ mưa

 

Vỉa tầng huyết mạch sơn khê

Ụ rơm gốc rạ trăng thề

cày sâu cần lao cuốc bẳm

Dân nghèo gánh nghĩa tình thâm

 

lạnh đêm qua dội vào mây

Mái hiên giọt khi thưa dày

 

Trời buông nắng trải cơ may

hắc mùi rơm rạ cỏ cây đốt đồng

mưa đi cho mát đồi non!

thinh không nóng nhiệt chẳng còn

 

Ruộng nương làng quê thung lũng

ấm áp lòng người dịu vợi  

tan vào đất những đục trong

Vạn nhánh rẽ xuôi hợp nguồn

 

                          HOA NGUYÊN

 

  

MÊNH MANG

 

dạo qua đầm Nại núi Đình

vờn con sóng đuối mảng tình dạt trôi

vớt lên thấy ngạc nhiên tôi!

Nào đâu dám uất ức người mênh mang

 

trả chiều Ninh Hải gió đầm

Giờ thì về với Phan Rang lặng hồn

Trái sầu man mác rơi tuôn

kệ cho thân vẹt sắc mòn hương bay

 

Kìa mênh mang, liệu có hay!

phai hoa úa cánh hao gầy xế trưa

hỏi đòi tặng dấu ấn chưa?

Nếu không chẳng lạc dấu xưa yêu vì

 

Phố bừng sáng, tỉnh thức đi!

Phong trần cố chấp làm chi lẽ thường?

mênh mang rẽ lối tơ vương

Lộ trình kết thúc tạm nương bên lề

 

Gió lên hối hả ngựa xe

mênh mang tiếc nuối trăng thề cô liêu 

Yến về tổ hợp hoang chiều

bỏ tôi lại với sáo diều đơn côi

 

                            HOA NGUYÊN

 

  

THIỆT THÀ

 

Cổng chào, trăng sao đầu ngõ

Hồn neo luống đất vỡ hoang

rời quê mưa dầm nắng cháy

trở về, sen ngát xóm làng

 

Cuối lộ trình, tạm dừng chân

Chợt nghe tiếng lòng tin cậy

đến bao giờ chờ hoài vậy?

Đò ngang bến nước tần ngần

 

Chuông chiều kinh kệ cầu an

Miễu đền đơn sơ tịnh lặng

bén duyên gừng cay muối mặn

tắt lửa tối đèn tương lân

 

Vòng tay rộng mở thênh thang

Tri kỷ tri âm thân ái

nghĩa ơn đong đầy luôn mãi

đậm đà nhân văn sắc thái

 

Tình quê khắc cốt thiệt thà

giữ nét đặc trưng dân dã

 

nhớ mong nhau biết chừng nào!

Nên tình đã thắm nồng sâu 

hẹn ngày gặp lại bên Trời

hỏi một câu có thiệt lời bền lâu?

 

                           HOA NGUYÊN

 

  

CHUYỂN TIẾT

 

Sáng ra chuyển tiết thực phồn

đang tạnh ráo bỗng mưa dồn đám mây

Nắng cam chịu lấp ánh ngày

nhường lời thơ thẩn giãi bày trăng sao

 

xin đừng lơi mối duyên trao

Ngày sum họp chắc còn lâu mới về!

vùi thương nhớ, giấu đam mê

Để thao thức nguyện cùng quê dãi dầu

 

vội mưa xối gột chợ cầu

gắng gồng giữ cái ơn sâu cũng đành! 

Nắng lên hào phóng vượt tầm 

Cây đời tươi rói vươn tràn sức xuân

 

nhẹ nương tháo gỡ chùng căng

khấn Trời uyển chuyển tiết thanh an bình

đưa tình vào cõi huyền linh

thoát cơn giông tố phục sinh hôn hoàng

 

                                        HOA NGUYÊN

 

 

NGUYỄN THỊ HOA

<ninhthuanhoanguyen@gmail.com>

49/83A NGÔ GIA TỰ

PHAN RANG,  NINH THUẬN

KHÁNH HOÀ (mới)

READ MORE - ĐẤT QUÊ / MÊNH MANG / THIỆT THÀ / CHUYỂN TIẾT - Chùm thơ: Hoa Nguyên

THĂM LÁN NÀ LỪA - Thơ: Nguyễn Đại Duẫn

 


Thăm lán Nà Lừa

 

Con về thăm lán Nà Lừa

Ngỡ như hình bóng Người vừa đâu đây

Ngắm nhìn non nước trời mây

Bâng khuâng nhớ Bác tháng ngày Nà Nưa!

 

Con về thăm lán Nà Nưa

Nơi đây ghi dấu năm xưa Bác về

Ngân vang khúc nhạc tiếng ve

Bằng lăng sắc tím trưa hè ngát hoa

 

Tân Trào bóng nắng chan hòa

Suối trong vượn hót chim ca vang rừng

Đình xưa Hồng Thái trầm hùng

Cây đa lịch sử xanh cùng thời gian

 

Hè sang trắng nở hoa ban

Nà Lừa thấp thoáng giữa ngàn suối reo

Con đường lên lán cheo leo

Gió rừng hun hút vờn theo bước Người

 

Đơn sơ mái lá rạng ngời

Vẫn nguyên sàn gỗ một thời dấu xưa

Còn in hình bóng Bác Hồ

Về đây xây dựng cơ đồ giang san

 

Qua bao gian khổ nguy nan

Đêm Người ngồi viết mênh mang núi rừng

Áo nâu rọi bếp lửa hồng

Ngọn đèn tỏa sáng núi sông cùng Người

 

Vì dân vì nước trọn đời

Tấm lòng cao cả - Bác người vĩ nhân

Vào sinh ra tử quên thân

Giữ cho đất nước mùa xuân mượt mà

 

Đường lên độc lập nở hoa

Cách mạng tháng Tám nước nhà vùng lên

Lán Nà Lừa mốc thiêng liêng

Điểm son lịch sử vẹn nguyên muôn đời.

 

Nguyễn Đại Duẫn

51, Nguyễn Hữu Cảnh

Thôn Hùng Phú, xã Quảng Ninh, tỉnh Quảng Trị


 

 

 

READ MORE - THĂM LÁN NÀ LỪA - Thơ: Nguyễn Đại Duẫn

Thơ: Chu Vương Miện - DƯỚI CẦU NƯỚC CHẨY / NẠ DÒNG

 










Chu Vương Miện

DƯỚI CẦU NƯỚC CHẨY

 

tôi sống chốn này không ai biết

tôi bệnh nhiều năm không ai hay

thở dài nghĩ ngợi về nỗi chết

một ngày nào đó xuôi hai tay

thôi thì đồng hương qua đồng khói

thôi thì đồng môn ái hữu miềng

bản tin email toàn quyên góp

1000 năm toàn mùa thu lá bay

giọt máu đào hơn ao nước lã

ao nước lã đậm hơn nước dưới cầu

đứng ngó bên này qua bên nớ

vô tình giòng nước chẩy hơi mau

đọc qua loa nhân tình thế thái

đọc ngược lại thế thái nhân tình

lời nói luôn luôn là bạc vụn

vàng ròng có lẽ miệng làm thinh

tình đời vôi thường là mầu trắng

tinh ròng là ngân nhủ trắng hơn

sách cụ Khổng Khâu toàn nhân nghĩa

mà sao nhân thế lại to mồm?

ba phía toàn là im tiếng gió

một phía chắc là gió nồm nam

 

 

NẠ DÒNG

 

bà già đi chợ cầu bông

vô duyên con ghế nạ dòng đứng chơi

chời ơi chời hỡi là chời

con trai đi lính chết toi dần dà

bọt trong bể khổ tháng ba

hè khô sắp tới toàn hoa móng rồng

bà già đi chợ vừa xong

quay về ruộng đã đòng đòng vươn cao

gió thu vừa thổi cái ào

 

                             CVM

READ MORE - Thơ: Chu Vương Miện - DƯỚI CẦU NƯỚC CHẨY / NẠ DÒNG