Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, April 24, 2026

Thơ: GÓP LỜI BẢN HÙNG CA - Lưu Lãng Khách

 


GÓP LỜI BẢN HÙNG CA

 

Phải chăng từ trước cha Lạc mẹ Âu

Ông cha ta đã làm nên đất nước

Bằng máu - mồ hôi - nước mắt, trên cả bốn ngàn năm

Qua bao phen lỡ bồi mất được

Mới có hôm nay đời rạng ánh trăng rằm

Mới có hôm nay đẹp hình hài gấm vóc

Linh hồn dân tộc mãi được thắp lên

Rực lửa bếp Việt Nam tự hồi khai quốc

Trời đất bao la đầy hoa thơm quả ngọt

Nam Bắc điệp trùng tổ quốc nở đầy thơ

Anh như con chim nhỏ cất cao tiếng hót

Trong bầu trời thi ca đang rực rỡ sắc màu

Cho rừng biển mênh mông non sông bát ngát

Giàu đẹp rạng ngời lung linh mãi ngàn sau

Đất từ đâu? Nước từ đâu?

Có phải đất lớn ra từ dấu chân ông cha vác gươm đi mở cõi

Mang lại nước mỗi ngày ta uống nặng ơn sâu

Không dễ gì ta có được hôm nay

Nói chi xa, chỉ chiến trường Điện Biên Phủ

Đã bao mẹ mất con bao chị mất chồng

Nhưng độc lập tự do ấm no hạnh phúc

Quyết đổi bất cứ giá nào dù máu đổ thành sông

Ôi lịch sử mấy ngàn năm dựng giữ

Biết bao chàng trai cô gái đã hy sinh

Để giống nòi dân tộc được hồi sinh

Để lãnh thổ không còn bóng giặc

Để không còn cảnh lo cơm ăn áo mặc

Vá đụp vá chằng bữa đói bữa no

Cốt huyết Lạc Hồng tô hai chữ tự do

Đã viết nên bản hùng ca bất hủ

Mãi tri ân lớp lớp người bất tử

Sông máu núi xương vì khát vọng hòa bình

Cháu con ơi! Hãy đời đời gìn giữ

Mãi uống nước nhớ nguồn – dựng xây tổ quốc quang vinh.


06/04/2024

Lưu Lãng Khách

 luulangkhach@gmail.com

READ MORE - Thơ: GÓP LỜI BẢN HÙNG CA - Lưu Lãng Khách

Thơ: VỀ MIỀN CỔ TÍCH / VỀ ĐẤT TỔ - Vũ Hùng

 

Tác giả Vũ Hùng

VỀ MIỀN CỔ TÍCH


Hành hương 

đất Tổ 

Phong Châu,

Nghe miền cổ tích nhiệm mầu 

Ngày xưa...

 

Tháng ba xuân chín đã vừa,

Trời xanh ngăn ngắt nắng trưa xuộm vàng,

Thực 

hư 

trầm tích 

hồng hoang

Tự hào 

một thuở 

Văn Lang 

Vua Hùng!

 

VỀ ĐẤT TỔ


Sáng nay Nẫu ngược tàu về Phú Thọ,

Về với Phong Châu Đất Tổ ngàn xưa.

Chẳng biết giờ đã đâm đuống* hay chưa,

Câu hát xoan nghe sao mà yêu thế?

 

Biết có kịp không đến giờ hành lễ,

Rước kiệu lên Đền Thượng đỏ cờ hoa.

Nén hương dâng mong manh làn khói tỏa,

Vững cả lòng đàn con Việt ngàn năm!

 

Nẫu sẽ về làng Cổ Tích xa xăm,

Chỉ cái tên thôi đã trở thành bất tử.

Chuyện nhục vinh trong những giờ lịch sử,

Lại hiện về như nửa thực nửa hư?

 

Trống thúc vang vạm vỡ những kình ngư

Đang bơi sải giữa ngả ba Bạch Hạc.

Nơi các Vua Hùng luyện tập thủy binh,

Giữ bờ cõi cho muôn dân hưởng phúc!

 

Nô lệ ngàn năm đau thương tủi nhục.

Xương máu rơi "muôn thuở vững âu vàng"**

Giờ đất nước vẫn còn bao gian khó,

Nhưng cuộc đời hoa nở đã bao trang?

 

Về Phong Châu Nẫu vượt cả dặm ngàn,

Hôn Đất Tổ bấy lâu nay mong ước.

Tự hào thay cháu conNgười dựng nước  

Dải non sông tươi thắm giữ vẹn toàn!


 Vũ Hùng 

* Đánh trống đồng.

** Thơ Trần Nhân Tông.

READ MORE - Thơ: VỀ MIỀN CỔ TÍCH / VỀ ĐẤT TỔ - Vũ Hùng

Đặng Xuân Xuyến - CHUYỆN CỦA THUẬN - Truyện ngắn

Tavs giả Đặng Xuân Xuyến


Truyện ngắn: 

CHUYỆN CỦA THUẬN       

  

Thuận bằng tuổi tôi, học cùng tới cấp 3 nhưng chỉ chơi thân với nhau mấy năm cấp I. Về vai vế họ hàng thì tôi gọi Thuận là cậu xưng cháu, họ cũng xa xa rồi, cỡ nếu Thuận là con gái có yêu đương với tôi thì trong họ cũng không ai phản đối. Nhà tôi ở xóm Chùa, đầu làng, còn nhà Thuận ở giữa làng, đi bộ đến nhà nhau chắc chỉ hết mươi, mười lăm phút. Ngày học cấp I, Thuận hay rủ tôi vào nhà chơi, cứ gọi tôi là anh xưng em, tình cảm lắm, mà Thuận toàn khen tôi đẹp trai học giỏi rồi đợi lúc tôi phổng mũi vì được khen là Thuận nhẹ nhàng dúi vào tay tôi con dao để băm bèo, cái chổi để quét nhà, quét bếp... Thuận khôn lắm, chả ngây ngô như tôi, như thằng Chủ, thằng Oanh,... Rõ ràng Thuận cao hơn tôi, trắng hơn tôi, đẹp trai hơn tôi, nếu chấm điểm, Thuận xứng đáng điểm 10, còn tôi chiếu cố thì may ra được 5 điểm, vậy mà Thuận luôn nắm tay tôi, chớp chớp mắt nhìn tôi rồi thủ thỉ: - Xuân ơi, ước gì em đẹp trai như anh, sau này em sẽ làm cho khối đứa con gái phải có con với em...

 

Chả bao giờ Thuận gọi tôi là Xuyến, toàn gọi tên khai sinh của tôi là Xuân vì Thuận biết tôi không thích cái tên Xuyến, cái tên dễ nhầm sang tên con gái.

 

Thuận hay dỗi và giận dai lắm. Một bận, hồi học cấp 2, Oanh lỡ tay đánh vỡ con lợn đất của Thuận mà Thuận ê a khóc hơn hai tuần, rồi cạch mặt không nói chuyện với Oanh đến mấy tháng. Gặp nhau, Thuận cứ bĩu môi chê Oanh là thằng hậu đậu, chả có ai thèm chơi. Bận khác, Chủ buột miệng kể Thuận đêm ngủ vẫn còn tè dầm thế là 4 tháng liền mặt cứ xị ra khi gặp Chủ, giảng hòa thế nào Thuận cũng không chịu, cứ một mực: - Sao anh Xuân toàn bênh thằng Chủ thế? Anh Xuân thử đặt là Thuận liệu có chịu được không? Chỉ là tè dầm thôi chứ to tát gì đâu mà cứ đem bêu nhau...

 

Bận nữa, cái Kim bị mụn mọc ở má, hễ gặp là Thuận đưa tay xoa xoa má Kim lâu lắm, giọng cứ xót xa như mụn đấy mọc trên má Thuận. Chủ bảo Thuận chỉ lợi dụng cơ hội để "dê" Kim chứ thương xót gì. Thuận mắng Chủ là xấu tính, bệnh hoạn, suy đồi về tư tưởng rồi cạch mặt Chủ đến nửa năm.

 

Giận dai, dỗi lâu là thế nhưng không phải chuyện gì Thuận cũng giận lâu dỗi dai, còn tùy chuyện, tùy người mà Thuận linh hoạt điều chỉnh. Có bận Thuận giận tím mặt vì Chủ cứ ông ổng trước mặt Kim rằng tối hôm kia Thuận tè dầm, tối hôm qua Thuận sợ ma ị ra quần... Vậy mà sớm hôm sau Thuận đến nhà ngọt ngào bảo Chủ nói với mọi người vì ghét Thuận mới bịa chuyện như thế,... Thuận hứa sẽ dạy Chủ cách cầm tay con gái thoải mái mà không mang bầu, sẽ giới thiệu Chủ vào hội "Hạt Giống Đỏ", sau này tha hồ Chủ thăng tiến... Sau đó Thuận đến tìm tôi thủ thỉ: - "Anh Xuân còn tin Chủ nữa không? Còn bĩu môi chê Thuận nữa không? Thằng Chủ đã thừa nhận vì ghen ghét em mà vu oan cho em đấy!". Rồi xúi tôi nói với mọi người vì đố kỵ, ghen ghét Thuận mà Chủ dựng chuyện như thế... Thuận cũng hứa dạy tôi cách cầm tay con gái thoải mái mà không sợ mang bầu, sẽ giới thiệu tôi vào hội "Hạt Giống Đỏ" để sau này rộng đường thăng tiến, tôi cười lắc đầu thì Thuận bĩu môi: - “Ngu! Người ta tốt mới tạo cho cơ hội....”. Thế là giận tôi đến 6, 7 tháng. Mỗi lần gặp, nhìn tôi Thuận lại bĩu môi rõ dài: - "Ngu lắm cơ!". Rồi nguây nguẩy cái mông, chừng như cố ý cho biết Thuận còn giận tôi lắm!

 

*                     *

 

*

 

Tốt nghiệp cấp 3, giữa lúc tôi, thằng Chủ, thằng Oanh còn chưa biết nên đi làm thuê xứ người hay ở lại quê bám mấy sào ruộng thì Thuận "vụt" biến mất khỏi làng. Oanh nói, nhờ có gia thế nên Thuận lên tỉnh đầu quân vào một chỗ nào đó oai lắm, sộp lắm. Còn Chủ thì khăng khăng khẳng định nhờ tài nịnh gái và cái mã trắng trẻo xinh trai nên Thuận lọt vào mắt xanh con gái nhà quan lớn, đường quan lộ tha hồ mà thăng tiến...

 

Đám cưới Thuận to nhất huyện. Xe hơi đậu san sát từ nhà Thuận ra đến tận chùa làng. Thuận diện comple, tóc xịt keo, đứng cạnh cô vợ mặt lạnh tanh, đài các, đúng kiểu người phố thị. Thấy chúng tôi, Thuận nheo nheo mắt vẻ đắc ý lắm. Ghé sát tai tôi, mắt Thuận lại liếc xéo sang thằng Chủ, thằng Oanh, nói nhỏ: - “Anh Xuân thấy em oách không?”,  rồi hất hàm về phía cô dâu, giọng đắc chí:

 

- Các cậu thấy vợ tớ thế nào? Gái thành thị, con nhà gia thế đấy! Phải có cái tầm, cái "gu" như tớ thì mới "xơi" được ca khó thế này, chứ ngữ như các cậu thì...

 

Thuận cười khẩy một cái rồi nắm bàn tay đeo đầy nhẫn kim cương của vợ dơ lên như thể ban phát đặc ân được chiêm ngưỡng sự giàu sang cho đám bạn quê nghèo.

 

Chưa đầy hai năm sau, Thuận về làng với tư cách "cán bộ lớn trên tỉnh". Thuận bước xuống từ chiếc xe biển xanh, comple phẳng phiu, tay xách cặp da sáng loáng. Cả làng đổ ra xem. Thuận đi giữa đám đông, bắt tay các cụ già trịnh trọng lắm. Vừa nhác thấy tôi và Chủ đứng lóng ngóng bên gốc đa chùa làng, Thuận lạch bạch chạy lại. Nắm chặt tay tôi, Thuận chớp chớp mắt, giọng vút lên:

 

- Eo ơi! Nhìn anh Xuân dạo này phong trần khổ hạnh thế. Ước gì em được tự tại như anh, chứ làm anh cán bộ như em khổ lắm, suốt ngày phải đi họp, suốt ngày phải ăn sơn hào hải vị, phát ngán lên được!

 

Thằng Chủ định lại gần chào Thuận câu xã giao thì Thuận quay sang nhíu mày nhìn Chủ, bĩu môi:

 

- Ồ thằng Chủ! Tao nghe nói mày mới lấy vợ xã dưới xinh lắm. Thế đêm ngủ mày còn... tè dầm như hồi xưa không?

 

Cả đám cười ồ lên, thằng Chủ đỏ mặt, lí nhí: - Cái thằng này... cán bộ gì mà ăn nói chả ra làm sao...

 

Thuận vẫn thế, vẫn cái kiểu dìm hàng bạn bè để đẩy sự sung sướng của mình một cách hả hê.

 

Thuận lôi trong xe ra mấy hộp sâm, mấy chai rượu ngoại đã bong nhãn mác, đưa cho chúng tôi mỗi thằng một thứ rồi bảo:

 

- Cái này tớ được người ta biếu nhiều quá, không dùng hết. Các cậu cầm lấy đem về mà dùng, chứ để tớ lại phải sai mấy đứa giúp việc đem vứt đi thì phí của lắm, mắc tội lắm!

 

Chiều hôm đó, Thuận kéo cả hội vào nhà tôi. Ngồi trên giường, Thuận cởi phăng cái áo vest, nới lỏng cà vạt, dựa lưng vào cửa sổ, chân gác lên thành đầu giường như hồi học cấp 1 dụ tôi cởi trần băm bèo quét bếp, giọng thủ thỉ:

 

- Anh Xuân này, sắp tới em lên chức Phó Ban đấy. Để em sắp xếp anh làm thư ký cho em. Nói thật, người ta phải cầu cạnh, quà cáp biếu xén nhiều lắm thì em mới tạo cơ hội cho đấy....

 

Tôi cười, lắc đầu bảo mình chỉ hợp với nghề lao động tự do thôi.

 

Thuận lại bĩu môi rõ dài: - Ngu! Vẫn ngu như ngày nào! Người ta muốn thăng tiến không được, anh Xuân lại cứ thích bám đít con trâu.

 

Rồi ghé tai tôi Thuận chửi rất khẽ: - Mẹ bố nhà anh, già rồi mà vẫn gà tồ! Ngu lắm! Chả trách anh mãi bị thiên hạ lợi dụng, mãi nghèo.

 

Vừa lúc ấy, cái Kim bồng con đi ngang qua cổng. Mắt Thuận sáng hẳn, đứng phắt dậy, chạy ra đưa 2 tay vuốt má đứa trẻ rồi xuýt xuýt xoa xoa như mụn đang mọc trên má Thuận: - Ôi cái mụn này, giống hệt cái mụn trên má mẹ Kim nó ngày xưa. Tiếc là hồi ấy Kim chả tin...

 

Thằng Chủ lẩm bẩm: - Lại dê! Chả bỏ được tính dê như ngày nào.

 

Thuận quay phắt lại mắng: - Mày thì biết gì về thứ tình cảm thuần khiết. Mày đúng là loại suy đồi tư tưởng!

 

Lúc về, Thuận lại nguẩy mông bước lên xe, miệng lại mủm mỉm cười, mắt lại liếc xéo mọi người. Rồi trước khi đóng cửa, Thuận hạ kính xuống, ló cái mặt trắng trẻo ra bảo: - Anh Xuân này, nhớ đấy, mỗi bận em về là phải có rượu quê ngon mời em đấy nhé.

 

Xe lăn bánh, bụi mù mịt xóm Chùa. Tôi nhìn theo cái xe biển xanh của Thuận, vừa buồn cười vừa thấy lòng nhẹ nhõm. Thuận có làm đến bộ trưởng thì cái tính khôn lỏi, dỗi dai và cái kiểu "anh anh em em" nửa đùa nửa thật để rồi dúi vào tay người khác cái chổi quét nhà, con dao băm bèo, thái khoai chắc cũng chẳng bao giờ bỏ được. Mà thôi, cái làng Đá này nếu thiếu một thằng Thuận cứ thích bĩu môi, thích mắng người khác là "ngu lắm cơ" rồi nguây nguẩy cái mông quay mặt đi cười thầm thì chắc cũng chẳng còn chuyện hay ho gì để mà kể.

 

May mà Thuận làm quan to trên tỉnh ít về làng, chứ làm quan bé ở xã ở làng thì khối người làng Đá phải khổ vì tính khôn lỏi, giận dai của Thuận.

 

*.

 

Hà Nội, sáng 17 tháng 4-2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

READ MORE - Đặng Xuân Xuyến - CHUYỆN CỦA THUẬN - Truyện ngắn

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Gió qua miền nhớ / Chiều Cao Lãnh / Bất chợt lòng ta ngân rung

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Gió qua miền nhớ

 

Sao cứ ngồi suy nghĩ mãi về em

Đêm bối rối trước vầng trăng mờ tỏ

Ở nơi đó, trời đương mùa trở gió

Lá me bay trên góc phố thân quen

 

Lòng cứ bần thần xa vắng ngẩn ngơ

Cơn gió lông bông quên ngày quên tháng

Thổi rối vê tròn chút gì kiêu mạn

Con thuyền xưa đã bỏ bến xa bờ…

 

Sao nuối lòng, còn đọng lại dư ba

Anh đã biết thời gian không trở lại

Lấp láy dấu ngày cuốn mùa đi mãi

Vương vãi ân tình năm cũ lần qua

 

Biết lòng người như con nước chảy xuôi

Trôi mê mãi đâu cần gì bến đợi

Cứ háo hức giữa đôi bờ xanh mới

Con sóng lăn tăn gờn gợn ngậm ngùi

 

Nỗi niềm gì mà thổi mãi gió ơi!

Về nơi đó, có qua lòng phố hẹp

Cứ thong thả, đừng mơ hồ gượng ép

Nhắn giùm ta, lời thương nhớ ngang đời…

 

                                                                                                    

Chiều Cao Lãnh    

 

Có một chiều ngồi nghe lá hát

Bên sông Tiền, đỏ rựng hoàng hôn

Thương một nỗi, cánh cò cánh vạc

Lẽ loi trên sóng nước dập dồn

                    *

Trời Cao Lãnh mướt màu hoa cỏ

Phố bình yên rực rỡ sắc cờ

Kệ cho những cái nhìn méo mó

Cuộc sống còn đọng nét nguyên sơ

                    *

Biêng biếc non tơ, cây trái chín

Lẫn khuất hương, trong gió nồng nàn

Anh ngồi đây, nghe lòng bịn rịn

Lấp lững chiều trong tiếng xự xang

                    *

Em còn đó, chiều trong tóc rối

Mái tóc dài ngày tháng hao vơi

Vạt áo bung giấc mơ gấp vội

Một tuổi nào đang đẫm mộng đời ...

                    *

Hãy cùng anh giẫm lên kỷ niệm

Trên con đường ta đã có nhau

Anh có lỗi, không hề giấu giếm

Để giờ anh gậm nhấm niềm đau ...

 

 

 

Bất chợt lòng ta ngân rung

 

Gặp lại bạn xưa nơi đèo heo hút gió

Xin lỗi bạn, chuyện ngày xưa để ngỏ

 

Trong tiếng cười khỏa lấp bao dung

Hình như vẫn còn đâu đó

Giọt ngắn, giọt thưa trong nắng xế cạn cùng

 

Kẻ bất hạnh cứ loay hoay điều chưa đạt được

 

Bẳn hẳn quay ngang, trong trăm thứ đổ thừa

Rồi cầu mong thánh thần điều mình mơ ước

 

Người làm những điều mình đang có trở nên tốt đẹp hơn

Với niềm vui ngập tràn hạnh phúc

Và nhìn cuộc đời bằng lối sống giản đơn             

         

Lê Thanh Hùng

Bắc Bình, Lâm Đồng

lethanhhung4625@gmail.com

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Gió qua miền nhớ / Chiều Cao Lãnh / Bất chợt lòng ta ngân rung

Thursday, April 23, 2026

Hoàng Thị Bích Hà - HÔN NHÂN MỘT THUỞ TRẦN AI - Truyện ngắn




HÔN NHÂN MỘT THUỞ TRẦN AI

 

Biển Nha Trang có những ngày lặng gió. Nước trong xanh. Nhưng cái lặng ấy không phải lúc nào cũng bình yên. Có những cơn sóng được giấu rất sâu.

Cuộc đời Thục Nhi cũng vậy.

Nhi sinh ra trong một gia đình viên chức, nề nếp ở thành phố Nha Trang. Ba mẹ sống hiền lành, cần mẫn, chăm lo cho con ăn học. Nhi là con gái lớn, tính tình dịu dàng, nói năng cũng nhỏ nhẹ như sợ làm đau lòng ai.

Nàng học sư phạm rồi được nhận nhiệm sở tại trường trung học phổ thông trong thành phố, dạy gần nhà. Một công việc đủ để sống, không dư dả nhưng an ổn. Người ta thường nghĩ những người như Nhi sẽ có một đời bình lặng, như mặt hồ không gợn.

Rồi Nhi lấy chồng. Nàng kết hôn với Nguyễn Tuần Dương nhân viên đo đạc địa chính, nhà ở cách nhà nàng vài cây số.

Một đám cưới không ồn ào, không rực rỡ. Chỉ là hai con người kết lại với nhau, mang theo những kỳ vọng rất giản đơn: có một mái nhà, vài đứa con, và những bữa cơm nóng.

Nhưng đời không là mơ và tình không là thơ.

Tính đến nay, Thục Nhi lấy chồng được mười lăm năm. Trong 15 năm ấy biết bao đoạn trường.

Dương - chồng Nhi - không phải là cơn bão đến ngay từ đầu. Anh ta giống như một vết nứt nhỏ trong bức tường, ban đầu chẳng ai để ý. Chỉ đến khi nước mưa thấm lâu ngày, bức tường mới rạn ra, rồi đổ sụp.

Những năm đầu, Nhi vẫn nghĩ: “Rồi sẽ ổn thôi.”

Nhưng “ổn” là một thứ không tự nhiên mà có.

Anh ta đi làm không đưa tiền lương để vợ nuôi con, mà nếu có đưa vài ba triệu thì vài ngày sau, lấy cớ đi đâu lấy lại gấp đôi, không đưa thì anh ta đánh. Đánh không biết bao nhiêu lần. Hàng ngày có khi đi dạy mà mặt mày Thục Nhi thâm tím, có lần bị đánh đến gãy tay. Ám ảnh bạo lực gia đình.

Có những buổi sáng, Nhi đứng trên bục giảng, giấu đi vết bầm dưới lớp phấn trắng. Học trò nhìn cô- một cô giáo hiền lành, chỉn chu, đâu ai biết phía sau tà áo dài là những mảng tím chưa tan.

Cha mẹ của Dương là tiểu thương buôn bán nhỏ như xay các loại gia vị bỏ mối ở chợ Đầm có 4 đứa con, ba trai, một gái, có hai người đã lập gia đình.

Sau khi kết hôn, thấy dưới nhà chồng cũng đông người. Nên ba mẹ của Thục Nhi mua một miếng đất gần nhà, bỏ tiền ra làm cho con gái căn nhà để hai vợ chồng ở. Những tưởng có tổ ấm riêng, Dương sẽ tu chí. Ngờ đâu, cái mác công chức chỉ là cái vỏ cho một tâm hồn rỗng tuếch và ích kỷ. Rồi Thục Nhi lần lượt sinh được hai đứa con một trai, một gái rất dễ thương. Con cái được bên ngoại đỡ đẫn rất nhiều. Đi đâu mang con qua gửi ngoại. Đi về trễ, ngoại nấu cơm sẵn.

Xe máy anh ta cũng mang đi cầm xài riêng. Thục Nhi phải đi chuộc về. Ngoài ra anh ta còn đi cá độ đá banh, có người về đòi nợ tận nhà. Chiếc xe máy của nàng bị Dương đem cầm. Nhi lặng lẽ vay tiền chuộc về. Chuộc về rồi, hắn lại mang đi. Cái vòng lặp ấy kéo dài đến mức, có lúc Nhi không còn nhớ nổi mình đã chuộc chiếc xe ấy bao nhiêu lần. Không có xe, Thục Nhi phải đi vay tiền mua cho Tuần Dương chiếc xe khác, Dương không những không đỡ đần kinh tế mà còn xem vợ như một "cây ATM" sống. Có nhiều lần dẫn gái đi cà phê, ăn uống quán xá khi thì gần xóm nhà Nhi ở, lúc thì gần trường Nhi dạy. Đồng nghiệp thấy, phụ huynh thấy kể lại cho Nhi. Thục Nhi đau khổ, khóc đẫm nước mắt. Nhưng tự bảo lòng nhịn được chừng nào hay chừng đó cho con lớn lên một đoạn nữa. Ly Dị thì tan đàn xẻ nghé, lỗi mình không giữ cho con một gia đình trọn vẹn.

Gia đình bên chồng thì bênh con trai. Nhất là mẹ chồng. Với bà con trai bà là nhất. Bà nói:

-Con trai tao chuẩn Men lại là công chức địa chính. Con lấy được là phước. Không thiếu gì đứa con gái thích nó. Con phải chiều chuộng chồng. Nấu những món thật ngon cho chồng ăn. Đàn ông mà! Làm vợ phải chịu khó đi. Nó có gái gú gì bên ngoài thì kệ nó, miễn nó còn về nhà là tốt rồi!

Thục Nhi lầm lũi chịu đựng. Ngày đi dạy, tối về bán hàng online, vừa tự ship hàng cho khách để đỡ đồng nào hay đồng đó, chạy đi chạy lại kiếm thêm tiền. Người vừa ốm vừa đen, lấy chồng làm nhan sắc xuống dốc, tàn tạ hẳn đi.

Nhìn con gái mà ông bà ngoại xót lắm!

Rồi có lần Thục Nhi bận họp hội đồng về trễ, điện về bảo chồng cắm cho nồi cơm kẻo con đói. Nhắn qua ngoại có đồ ăn gì mang qua cho chồng và hai con ăn. Bà ngoại chạy sang, hỏi Dương: "Con cắm cơm chưa?"

Chàng rể bảo:

-Tui đây chưa có ai nấu cho mà ăn đây nè, chứ tui mà nấu cho ai!

Câu nói rơi xuống, không ồn ào. Nhưng đủ nặng để làm một người mẹ chết lặng, bầm gan tím ruột. Bà ngoại nhìn thằng con rể mất dạy mà ngao ngán.

Bà nhìn con gái mình, đứa con từng được nuôi nấng trong yêu thương, giờ đây héo hắt như một cái cây bị rút cạn nước.

Tiền kiếm được từ những giờ đứng lớp, từ những đơn hàng online giao vội trong chiều muộn… tất cả đều chảy về một nơi không đáy.

Bà bảo Thục Nhi:

-Con lấy chồng mà khổ quá! Như đày ải, nuôi hai đứa con còn phải nuôi thêm chồng vừa phá, vừa không có trách nhiệm với con. Rồi còn bị đánh đập không thương tiếc, có ngày nó đánh trúng chỗ hiểm mất mạng thì sao?

Không sống được thì bỏ nó đi, rồi mẹ nuôi cháu ngoại cho.

Bạn bè thân tín ai cũng ái ngại cho cuộc lấy chồng khổ ải của Thục Nhi mà không biết khuyên nhủ sao. Có người nói:

-Chừ vô lẽ mà tao nói ra, chứ lấy chồng như mày thà đừng lấy còn hơn!

Mấy cô bạn thân bảo:

-Sai thì phải biết sai ở đâu mà dừng lại hay đi tiếp tùy con tim mách bảo.

Chị Thúy Lan con dì ruột của nàng bảo:

-Nó tệ quá! Bỏ quách đi mà yên ổn nuôi con. Rồi sống cho ra con người. Chồng con gì nó, đã ăn hại lại còn gái gú và đánh đập vợ tơi bời hoa lá. Nói năng thì cục súc. Con cái làm sao có thể trưởng thành trong môi trường độc hại như vậy.

Con trai đầu học lớp tám (cu Kem), con gái nhỏ (bé Gạo) mới học lớp một. Hai đứa con rất ngoan và thương mẹ.

Một hôm cu Kem bảo:

-Bỏ ba đi mẹ! Con thấy mẹ khổ quá, đừng sống với ba nữa, con không muốn mẹ bị đánh!

Câu nói nhẹ như gió mà đầy ắp tình thương và sự thông cảm của con trai. Thấy mẹ bị ba đối xử không ra gì, con đã hiểu và đã đến lúc con nói ra được điều mà lẽ ra Thục Nhi phải hiểu từ lâu. Lòng Nhi như vỡ ra điều gì.

Lần lửa, chịu đựng mãi bao nhiêu lần Dương cầm xe, lấy tiền đi tiêu xài riêng với bồ, có những lần chính mắt Thục Nhi trông thấy, anh ta ôm cô bồ trong một nhà hàng gần trường Nhi dạy. Buồn, đau và thất vọng nhưng Thục Nhi vẫn chưa đủ dũng khí để trực tiếp đưa đơn.

Nhưng không ngờ người chủ động lại là Dương.

Thế rồi Dương lại có cô bồ khác, không biết lần này là người thứ mấy nữa.

Hắn đưa đơn ly hôn, ném xuống bàn:

-Ký đi.

Nhi nhìn tờ giấy một lúc lâu. Rồi ký.

Không nói gì, cũng không khóc nữa vì có lẽ nước mắt đã vắt cạn trong những trận đòn và lối sống buông thả vô trách nhiệm và thái độ phụ rẫy của chồng.

Ngày ra tòa ai cũng mừng cho Nhi đã được giải thoát.

Hôm tòa gọi Nhi lên nhận giấy, tiện thể lấy luôn về hai tờ, một tờ cho chồng. Thế là Dương (lúc này đã dọn về nhà nội ở và dắt cô bồ đã có 3 con về ở cùng, cha mẹ Dương lúc này qua Úc ở với con gái)

Dương chạy lên nhà của Thục Nhi chửi bới quát tháo rất vô lý:

-Giấy chứng nhận li hôn để tao lên tòa lấy, ai mượn mày lấy về!

Nói đoạn cầm tờ giấy đi thẳng ra cửa, chẳng thèm nhìn lại hai đứa con đang ngỡ ngàng trước thái độ kỳ cục của ba nó.

Thỉnh thoảng Dương vẫn ra vào nhà như chốn không người. Chửi bới, gây sự, vô ra tự tiện như nhà mình. Hàng xóm bảo: ly hôn rồi là xem như xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Khi nào nó muốn thăm con thì hẹn ở nhà nội, hay quán cà phê, chở con tới cho nó gặp. Cho đến khi bạn bè khuyên Nhi xây cổng, khóa lại. Ly hôn rồi, không còn quyền tự tiện bước vào nữa.

Một cánh cửa khép lại. Chậm, nhưng dứt khoát.

Thế rồi cuộc sống ổn định trở lại. Thục Nhi chủ động lo cho cuộc sống của ba mẹ con. Họp hành, công việc bận rộn thì nhờ ngoại đón con về và nấu nướng chăm sóc các con. Thục Nhi đã có da có thịt trở lại bởi tinh thần thoải mái. Bây giờ Nhi cũng không bán thêm hàng online nữa, thong thả hơn. Chỉ lo dạy, về soạn giáo án, bày vẻ cho con học.

Qua bạn bè giới thiệu, Nguyễn Chung xuất hiện vào lúc Nhi không còn nghĩ đến chuyện bắt đầu lại.

Không ồn ào. Không vội vã. Anh đến như một khoảng lặng ấm áp mà bình yên- thứ mà Nhi đã thiếu suốt nhiều năm.

Anh hơn Nhi vài tuổi, học bách khoa, làm quản lý trong một cơ quan lớn. Gia đình tử tế. Anh từng có vợ, và đã ly hôn vì phản bội, một vết thương đủ sâu để người ta không còn nhìn hôn nhân bằng sự lãng mạn.

Nhưng anh nhìn Nhi, không phải bằng sự thương hại. Mà bằng sự tôn trọng.

Anh biết hết quá khứ của nàng. Biết cả những ngày nàng phải giấu vết bầm dưới lớp áo dài. Biết cả những lần nàng một mình xoay xở nuôi con.

-Từ giờ, để anh cùng em lo.

Anh Nguyễn Chung rất thương yêu Thục Nhi và hai con.

Cha mẹ anh đến gặp gia đình Nhi. Không phô trương. Không điều kiện. Chỉ có một điều mẹ anh Chung nói, khiến Nhi nhớ mãi:

-Con cứ ở đây nuôi con cho trọn. Khi nào các cháu trưởng thành, con muốn ở riêng hay lên ở với mẹ thì tùy ở con.

Cha mẹ Thục Nhi mừng cho con, ông bà bảo, nếu cần ông bà sẵn sàng nuôi cháu ngoại cho Nhi đi lấy chồng. Nhưng mẹ của Nguyễn Chung cũng từng làm mẹ nên rất hiểu, không nỡ tách mẹ ra khỏi con, để mẹ nuôi con khôn lớn. Không ai bắt Nhi phải chọn.

Lần đầu tiên trong đời, cô được quyền… sống theo cách mình muốn.

Đám cưới nhỏ. Vài mâm cơm, không nhận tiền mừng. Nhi mặc áo dài giản dị. Không rực rỡ như lần đầu, nhưng ánh mắt bình yên hơn. Người ta thường nghĩ tình yêu phải bắt đầu bằng những rung động mạnh mẽ. Nhưng với những người đã đi qua đổ vỡ, tình yêu đôi khi chỉ là cảm giác… được yên.

Chung về ở cùng Nhi. Sửa lại căn nhà cũ. Những vết nứt được trám lại. Cánh cửa được thay mới. Sân trước trồng thêm vài chậu hoa.

Buổi tối, có người chờ nàng về ăn cơm. Không còn những cơn giận vô cớ. Không còn tiếng chửi.

Hai đứa nhỏ dần quen với một người đàn ông không phải là cha ruột, nhưng biết hỏi han việc học, biết sửa xe đạp, biết ngồi nghe chúng kể chuyện trường lớp.

Có những thứ, không cần gọi tên, vẫn hiểu đó là gì. Và đến một lúc nào đó, sau tất cả, người ta chỉ cần một điều rất giản dị:

Một mái nhà yên. Một bữa cơm không tiếng cãi vã. Một người ở bên, không làm mình sợ.

Đã qua rồi những ngày rất dài, rất mệt, tưởng như không đi qua nổi, nhưng rồi “trời ngó lại” (chị em nàng bảo thế).

Chiều Nha Trang lộng gió, Nhi nhìn hai con vui đùa trong sân, bên cạnh là người đàn ông đang tỉ mỉ tỉa lại mấy chậu cây cảnh. Nàng cảm thấy lòng ấm lại phải chăng "đã qua cơn bỉ cực đến hồi thái lai". Nàng chợt nhận ra giông bão của cuộc đời không phải để nhấn chìm con người ta, mà là để gột rửa những gì tăm tối, dẫn lối cho những tâm hồn thiện lương cập bến bình yên.

Saigon, ngày 03/4/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

READ MORE - Hoàng Thị Bích Hà - HÔN NHÂN MỘT THUỞ TRẦN AI - Truyện ngắn

ÂM VANG GIAI ĐIỆU TỔ QUỐC MÌNH - Thơ của Lưu Lãng Khách



ÂM VANG GIAI ĐIỆU TỔ QUỐC MÌNH


Đất nước là gì hỡi em!

Phải chăng là châu thổ sông Hồng, sông Mã

Từ Ngàn Hống – Phong Châu – Cổ Loa – Luy Lâu

Từ Bách Việt muôn xưa vác gươm đi mở cõi

Là con thuyền rẽ sóng muốn vương đến năm châu

Âm vang tiếng trống đồng vượt ra ngoài lãnh hải

Phải chăng đất nước trong em và trong anh

Mang giai điệu tổ quốc quê hương ngân trong hồn ta đó

Xích Quỷ tự vạn xưa cũng từ những gái những trai

Từ Lộc Tục – Thần Long, Sùng Lãm – Âu Cơ

Từ cái nôi nước Việt hát giai điệu giống nòi bất tử

Từ Sơn Tinh – Thánh Gióng – Chử Đồng Tử

Từ Ngô – Đinh – Lý – Trần – Lê – Nguyễn hưng phế thăng 

trầm

Tổ quốc là gì hỡi em!

Mà ta nghe niềm tự hào dân tộc nước mình

Bao thế hệ biết bao người ngã xuống

Để sống mãi tên làng tên núi tên sông

Cho những khúc dân ca, ca dao ngọt ngào giai điệu

Trên lãnh thổ quốc gia của dòng giống Lạc Hồng

Bạch Đằng Giang sóng vỗ dội vào thành quách Cổ Loa -  

Thăng Long

Cháu con còn thấy bóng cha ông bất khuất hò reo

Giai điệu bốn ngàn năm vọng tiếng trống đồng hồn thiêng 

sông núi

Cho đồng cỏ– ruộng lúa – bờ tre thấm đẫm vị phù sa lịch sử

Cùng ngàn sau ngân nga âm vang mãi giai điệu tổ quốc 

mình.

                          Lưu Lãng Khách

 

 

 

 

 

READ MORE - ÂM VANG GIAI ĐIỆU TỔ QUỐC MÌNH - Thơ của Lưu Lãng Khách

THƠ VÀ TÔI - Thơ của Trần Hữu Thuần

Nhà thơ Trần Hữu Thuần



Thơ và Tôi

Trần Hữu Thuần

 

Khi tiếng lòng chợt cất lên xao xuyến,

Nước mắt tuôn, tim thắt quặn, nghẹn ngào,

Hồn ngất ngư trong biển sầu sóng dậy,

Chân gập ghềnh, vấp ngã, bước lao đao,

Ấy là lúc hồn thơ cuộn dâng trào,

Bút chênh vênh, thơ xôn xao vần điệu.

 

Khi con suối âm thầm rong rêu hát,

Bầy Nai hiền gặm cỏ vẽ tranh thêu,

Sao cô đơn, mây bàng bạc cô liêu,

Trăng mộng mị say cầm canh tiếng Hạc,

Ấy là lúc thơ vờn trăng phiêu bạt,

Câu ca dao lục bát thiếp yêu chàng.

 

Khi em tôi tóc huyền buông hờ hững,

Má phớt hồng say men rượu yêu đương,

Mắt long lanh người tình ru lời thương,

Môi phù dung nụ hôn đầu chúm chím,

Ấy là lúc nguyệt cầm ngân cung bậc,

Cho thơ reo bài tình ca du dương.

 

Là thế đó, thơ tiếng lòng không hẹn,

Tìm không thấy, ngăn không được, đến không ngờ,

Không trông mong, chẳng ngóng đợi, chẳng chờ,

Thơ tiếng vọng khi hồn bay Tinh Đẩu,

Reo khi trong, và gầm gừ khi đục,

Rộn rã vui, và rưng rức cơn sầu.

 

Là thế đó, tiếng nói của tinh cầu.

 

(Grand Rapids, Michigan, 14 th. 4, 2026)

READ MORE - THƠ VÀ TÔI - Thơ của Trần Hữu Thuần