Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, February 25, 2026

KHAI SINH –Thơ Trần Mai Ngân


    

Giữa phong phanh cõi người
Tôi lạnh buốt run lên
Có bàn tay không tên
Choàng lên đôi vai gầy
Chiếc áo dệt tầm gai…
 
Giữa chông chênh cuộc đời
Tôi rơi dòng nước mắt
Chiếc khăn thơm dịu mát
Lau khô và ôm chặt
Vỗ về rồi bình minh….
 
Giữa long đong sinh linh
Người gieo vào niềm tin
Cứu rỗi tâm hồn chết
Như đã hóa vàng tôi
Và khai sinh kiếp mới!
 
**Ơn người
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - KHAI SINH –Thơ Trần Mai Ngân

Tuesday, February 24, 2026

PHÙ DU - Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến *

 



PHÙ DU

Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến 


1.

Điện thoại réo. Là số lạ, hắn không nghe. Chuông đổ dài inh ỏi đến chục cuộc, điếc tai, hắn mới chịu nhấc máy.

Vừa mới: - "Vâng. Tôi đây..." đã nghe chát chúa phía đầu dây bên kia: - Đang vần con nào mà mãi mới chịu nghe điện thoại thế?

Hắn nhíu mày, cộc lốc:

- Ai đấy?

- Em đây. Miu Miu bé bỏng đây.

Hắn giật thót người, suýt đánh rơi điện thoại.

Phía đầu dây bên kia phá lên cười, đắc chí: - "Ngạc nhiên lắm phải không? Lát em gửi địa chỉ, tối đến em.". Rồi cụp máy. Hắn thần người. Mặt bạc ra. Mồ hôi rịn trên trán, môi mấp máy không thành tiếng....   

*              *

*

Cửa vừa khép. Nàng lao vào, ngấu nghiến hắn, bàn tay cuống cuồng sục sạo. Hắn đẩy nàng ra, uể oải: - "Anh mệt! Để khi khác." Nàng nhíu mày, nhếch miệng: - "Anh vào tắm đi. Em đợi." Hắn gượng gạo: - "Nhưng hôm nay anh mệt…" Nàng trầm giọng: - "Anh vào tắm đi." Rồi cúi xuống, bật nhạc.

Khẽ nghiêng đầu, hất tóc sang vai, nàng nheo nheo mắt nhìn hắn như thách thức, như khêu gợi.

Điệu nhạc valse “Chúng ta không thuộc về nhau” của Sơn Tùng M.T.P da diết cất lên.

Hắn uể oải vào phòng tắm.

 

2.

Nàng nhặt được chồng trong một tiệc sinh nhật.

Bạn nàng, chủ nhân bữa tiệc, than: - Anh họ tao đẹp trai, giàu có nhưng nhát gái lắm, hơn 30 tuổi rồi mà vẫn độc thân...

Gặp thằng đẹp trai, giàu có mà lại ngờ nghệch chuyện trai gái thì nàng phải tóm. Ngu sao mà thờ ơ!

Nàng tủm tỉm cười với những toan tính.

Khẽ nghiêng người thả thính gã trai độc thân vì nhát gái... Vài tháng sau, nàng thành chị dâu đứa bạn.

Vài năm sau, khi đã lừa được anh chồng đẹp trai, giàu có sang tên khối tài sản đồ sộ, nàng nộp đơn ra tòa để sống với tình yêu đích thực của nàng - Lão Đại Gia giàu có và chịu chơi, duy nhất chỉ có khuyết điểm là tuổi tác nhiều gấp rưỡi số tuổi của bố nàng.    

 

3.

Hắn, là bạn chí cốt của một nhân viên mẫn cán rất được Lão Đại Gia tin dùng.

Gặp hắn trong tiệc rượu Lão Đại Gia chiêu đãi nhóm nhân viên mẫn cán, nàng bị giày vò bởi khuôn mặt đẹp đĩ bợm của hắn. Nàng thèm được chiếm đoạt cơ thể cuộn cơ bắp nhưng mơn mởn nét nai tơ của hắn. Nàng thèm được đôi môi dày dày cong cong hình trăng khuyết của hắn mơn man, chà xát cơ thể. Kinh nghiệm tình trường cho biết, đôi môi hắn là ẩn tướng của kho báu khoái lạc, sẽ cho nàng thỏa thuê ngụp lặn trong những man dại...

Nàng nhẹ nhàng thả thính.

Nàng dịu dàng khêu gợi.

Hắn, gã trai mới lớn chưa biết mùi đàn bà từ từ vào bẫy...

*             *

*

Ném xấp ảnh lên bàn, gã mặt choắt cạ cạ lưỡi dao, thủng thẳng:

- Mày chỉ được phép chọn 1 trong 2. Một là cắt chim. Hai là không cắt chim nhưng phải thỏa mãn nhu cầu sinh lý của Đại Phu Nhân đủ 90 ngày. Chọn một hay hai, mày cũng phải tránh xa Tiểu Phu Nhân. Nếu vi phạm, chúng tao lấy cái đầu của mày làm đồ chơi.

Hắn tái mặt, lí nhí:

- Dạ. Vâng. Em chọn 2 ạ.

Gã mặt choắt rót rượu, đẩy một ly đến trước mặt hắn:

- Nhấm nháp đi để lấy tinh thần phục vụ đại phu nhân.

Hắn cầm vội ly rượu, tay run run.

Gã ngồi bên, mặt nhăn nhúm những sẹo, hất hàm:

- Hết đi, thằng điếm.

Hắn vội ngửa cổ, một hơi cạn đáy.

Rít hơi thuốc rõ dài, rồi nheo mắt khinh bỉ nhìn hắn, gã mặt sẹo đứng dậy, khoát tay:

- Theo tao. Thằng điếm.

Hắn lập cập lên xe.   

*               *          

*

Hắn được chở đến một ngôi biệt thự 2 tầng dạng tân cổ điển, nằm giữa khu vườn nồng nặc mùi hoa sứ. Chưa kịp ngó nghiêng xung quanh, hắn đã bị đẩy vào một gian phòng tối om cùng tiếng cười gằn của gã mặt sẹo:

- Cởi quần áo ra và thể hiện tay nghề đi, thằng điếm.

Một bóng người lao vội về phía hắn.

Hắn lùi lại, né tránh, tay gồng lên, cố đẩy khối thịt đồ sộ ra xa, miệng lắp bắp: - "Bật điện! Bật điện!" Gã mặt sẹo chửi đổng: - "Mẹ mày! Thích sáng à." Và thò tay vào bật điện.

Hắn hốt hoảng khi đối diện với một thân thể lõa lồ, phì nộn, cặp mắt ti hí đang giương lên, hau háu nhìn hắn.

Chóp chép miệng, nước miếng tứa ra từ 2 khóe mép, chảy dài xuống khuôn mặt nung núc những thịt, Đại Phu Nhân sấn đến, nhấc bổng hắn, vất tọt lên giường. Hắn vùng dậy, bỏ chạy. Đại Phu Nhân nhoài người, túm tay, giật lại. Hắn ngã sóng xoài, cằm va vào chân giường, toét máu.

Xốc hắn đứng dậy, Đại Phu Nhân chằm chằm nhìn vào khuôn mặt trắng bệch của hắn rồi hềnh hệch cười...

Nhẹ nhàng hất hắn lên giường, Đại Phu Nhân đổ ập người xuống. Hắn thất thần, nhắm mắt…

*                *

*

Hắn thở phào khi chỉ bị xây sát phần mềm. Vụ “va quệt” với Đại Phu Nhân chỉ để lại vết sẹo nhỏ dưới cằm, phải thật tinh mắt mới nhìn thấy. Khuôn mặt hắn vẫn quyến rũ, vẫn tỏa đủ nét dâm đãng để mời gọi những kẻ khát tình. Hắn nhếch miệng cười, rồi buông tiếng chửi:

- Mẹ con đĩ! Bao giờ mới hết thời hạn 90 ngày. Khốn nạn! Tự dưng lại thành món đồ chơi của con nặc nô biến thái...

Với tay lấy bao thuốc, hắn rút điếu thuốc định châm lửa nhưng nghĩ sao lại vò nát điếu thuốc, rồi nhăn mặt chửi đổng:

- Mẹ đồ đĩ! Vì mày mà đời tao khốn nạn!

Đĩ nào? Là Đại Phu Nhân hay Tiểu Phu Nhân? Hay chính bản thân hắn?

Chuông điện thoại đổ dồn, ing tai khá lâu hắn mới miễn cưỡng nghe máy, rồi buông tiếng chửi:

- Mẹ! Đồ chó!

Hắn quơ vội chiếc áo, đứng trước gương chỉnh trang lại chút nhan sắc rồi bước nhanh ra cửa.   

 

4.

Gã mặt choắt nhét tập Mỹ kim vào túi, hất hàm bảo hắn:

- Ngồi xuống đi. Hôm nay không phục vụ Đại Phu Nhân mà phục vụ một vị khách đặc biệt.

Rồi quay sang bảo gã trai lạ ngồi bên:

- Thằng em nói cụ thể với thằng điếm này. Nó sẽ làm theo đúng yêu cầu của chú.

Gã trai lạ nhìn hắn có chút ngập ngừng, rồi huỵch toẹt:

- Tớ muốn đêm nay cậu ngủ với vợ tớ... Diễn thật sung vào.

Hắn tròn mắt, ngắc ngứ.

Gã mặt choắt lừ mắt:

- Đấy không phải việc của mày.

Hắn chửi thầm. Mẹ chúng mày! Lũ chó! Có thằng chồng nào lại lập mưu đưa vợ vào khách sạn, lừa cho vợ uống thuốc kích dục rồi thuê trai lạ hành lạc để dàn cảnh “bắt tại trận”, ép vợ ký đơn ly dị và “tự nguyện” từ bỏ quyền làm mẹ?! Chỉ có lũ súc sinh chúng mày mới nghĩ ra trò khốn nạn như thế.

Hắn mím môi, tay từ từ nắm chặt.

Gã mặt choắt hiếng mắt nhìn hắn, e hèm một cái, rồi liếc xuống lưỡi dao đang mạnh tay tăng tốc cạ cạ mặt bàn.

Hắn đưa mắt nhìn ra cửa, đầu thấp dần, thấp dần.

*                 *

*

Hắn thở phào..

Hắn đã diễn trọn vai thằng điếm rẻ tiền giúp gã chồng đê tiện đuổi người vợ trẻ tội nghiệp ra đường.

Tạt vào quán bia vỉa hè, hắn uống cạn ba cốc liên tiếp nhưng cái cảm giác nhớp nháp trên người hắn vẫn bám riết không tan. Hắn nhíu mày vỗ vỗ vào xấp tiền, miệng lẩm bẩm: - Nốt vài vụ rồi biến. 90 ngày với mụ nặc nô cũng sắp hết rồi.

Điện thoại đổ chuông. Hắn nhấc máy, cộc lốc: 

- Gì nữa?

Giọng Miu Miu gấp gáp, run rẩy: 

- Anh đang ở đâu? Lão Đại gia biết hết rồi...

Hắn điếng người, loạng choạng suýt ngã. 

Hắn định đứng dậy thì tiếng rít phanh chói tai vang lên ngay lề đường. Một chiếc xe đen trờ tới. Gã mặt choắt cùng gã mặt sẹo bước xuống. Hắn loạng choạng ngã bệt xuống sàn.

Chậm rãi rút lưỡi dao cạ cạ vào thành xe, gã mặt choắt rít giọng: 

- Mày coi lời tao như nước đổ lá khoai à? 

Hắn tái mặt, lắp bắp: 

- Em... em chỉ...

Gã mặt choắt cười nhạt:

- Mẹ thằng điếm, tiền cũng muốn mà gái cũng không buông thì phải trả giá.

*                  *

*

Hắn bị tống lên xe. Chiếc xe đen lao vút đi, bỏ lại quán bia vỉa hè với những ánh mắt tò mò, ngơ ngác.

Hắn nằm co quắp trên sàn xe, mắt trợn trừng nhìn trần xe tối thui. Hình ảnh khuôn mặt phì nộn của Đại Phu Nhân, nụ cười lẳng lơ của Miu Miu và gương mặt thất thần của người vợ trẻ bị hắn làm nhục trong khách sạn cứ xoay vần, nhảy múa trước mắt.

Xe dừng lại trước cổng ngôi biệt thự tân cổ điển quen thuộc. Nhưng lần này, gã mặt sẹo không đẩy hắn vào phòng của Đại Phu Nhân. Hắn bị lôi xềnh xệch vào căn hầm tối phía sau vườn, nơi nồng nặc mùi ẩm mốc lấn át cả mùi hương hoa sứ.

Lão Đại Gia ngồi đó, thong thả nhấp trà. Bên cạnh là Miu Miu – Tiểu Phu Nhân của lão – đang quỳ mọp dưới sàn, tóc tai rũ rượi, khuôn mặt sưng húp. Lão nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến đáng sợ: 

- Mày trẻ, đẹp và diễn giỏi. Nhưng mày quên mất một điều: Con chó được thuê để trông nhà thì đừng có ý định trèo lên giường chủ.

Hắn quỳ sụp xuống, đôi môi dày hình trăng khuyết – thứ vũ khí từng giúp hắn ngụp lặn trong khoái lạc – mấp máy không ra hơi: 

- Đại ca... em sai rồi... cho em một con đường sống...

Lão Đại Gia đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu.

Gã mặt choắt thủng thẳng bước lại gần hắn. Nhìn lưỡi dao sắc lạnh trên tay gã mặt choắt đang từ từ hạ xuống, hắn nhắm nghiền mắt lại. Một cảm giác buốt nhói dội lên rồi hắn lịm đi...   

 

5.

Hắn tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ, đầu óc quay cuồng. 

Hắn không còn ở trong biệt thự, mà trong một phòng trọ tồi tàn. Bên cạnh hắn là một xấp tiền lẻ nát bươm cùng mảnh giấy loằng ngoằng mấy chữ: "Vốn liếng của mày chỉ đến thế. Đi mà kiếm sống đi, thằng điếm."

Hắn nhếch môi cười, nụ cười méo mó trên khuôn mặt vẫn còn vương những nét đẹp trai, đĩ bợm.

Điện thoại trong túi áo bỗng rung lên. Một số lạ hoắc. Hắn run rẩy nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng đàn ông sắc lạnh: - "Ngay ngày hôm nay mày phải biến khỏi xứ này càng xa càng tốt..."

Hắn buông thõng tay, mắt vô hồn nhìn vào khoảng không tối om trước mặt. Hóa ra, tất cả những hào nhoáng, những cuộc mua bán tình dục, những cuộc tình gấp gáp, những xấp tiền đô-la dính đầy mùi nhục dục mà hắn dày công đánh đổi, chung quy cũng chỉ là một kiếp phù du. Đời hắn là một canh bạc, mà ở đó, hắn vừa là con bài, vừa là kẻ thua cuộc trắng tay.

*.

Viết xong sáng 29 tháng 01/2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN 

.

 

READ MORE - PHÙ DU - Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến *

Tưởng niệm Họa sĩ VÕ XUÂN HUY- Võ Văn Luyến

 (Đây là bài viết của nhà thơ Võ Văn Luyến đã viết đăng báo 17 năm về trước và in lại trong tập tiểu luận - phê bình :ĐỐI NGỌN ĐÈN KHUYA - NXB THUẬN HÓA- -2014 của tác giả . Chủ nhân Tri Âm Các post lại để tưởng niệm một họa sĩ tài hoa nhiều người ngưỡng mộ)

VNQT chép từ trang Facebook của nhà thơ Võ Văn Hoa.

 

.

Võ Văn Luyến

QUÊ CỦA HUY

 

Họa sĩ Võ Xuân Huy.

Hình từ website: thethaovanhoa.vn


      Những người chưa hề cầm cọ như tôi thì chỉ biết xem tranh. Nhưng qua 30 tác phẩm triển lãm giữa tháng sơ đông năm qua tại Huế của hoạ sĩ Võ Xuân Huy đã tạo không khí ấm áp và sâu đằm tâm tưởng. Ngôn ngữ hội hoạ của anh khéo dựng dậy trong con người ta tình yêu xứ sở và ngầm đánh thức, trước hết là lòng mình, chớ “di cư sang cõi khác” mà quên đường về. Đó là quê hương. Quê hương mới là mối tình thứ nhất nguyên vẹn, thuần khiết và khi xa rời, mối “tương tư hương đồng gió nội” vừa dịu ngọt vừa da diết không nguôi.

     Cái khác lạ của Huy là không khoác lên mình hào nhoáng mà đâu đó vẫn còn bám víu vào lô - cốt - tinh - thần - thành - thị thời thượng khi không phải máu thịt đời người. Mới hay sự sang trọng đâu phải ở đề tài mà ở hoạ pháp. Tranh của Huy phần lớn thiên về trường phái biểu hiện, đường nét thô mộc nhưng tinh tế trong sự biến hoá giàu tính tương phản và chất ngụ ngôn. Ý nghĩa triết lý vì thế trở nên lung linh sinh động và đầy ấn tượng.

     Nghệ thuật vốn đa sắc. Tranh của hoạ sĩ Võ Xuân Huy cho thấy những suy tư sâu thẳm và khi cần, cũng rất bạo liệt, thách thức với những cọ xát và va đập đời thường. Đêm loạn là sự phản tĩnh, cảnh báo con người trước những dụ dẫn vật hoá. Ngay cả khía cạnh đồng tiền cũng làm trào dâng nỗi xót xa từ những đứa bé bán rong vây quanh “Thượng đế” mắt xanh, mũi lõ. Dường như những gì ở ngoài đời thật bình thường vào tranh của Huy nội tâm bỗng trở nên toả sáng một vấn đề nào đó của cuộc sống: rưng rức những niềm thương hoặc cồn cào con sóng lòng vỗ vào bờ đá, sôi sục tung lên muốn xoá đi những chấm than không đáng có.

     Đánh bạn với Huy, nhiều lúc tôi lẩm cẩm nghĩ rằng anh là con người sách vở, xa thực tế (vì anh nói rất hay về tài tình ông nọ bà kia như đang nói trước học trò của mình) nhưng trong nghệ thuật thì rất nhạy cảm nắm bắt hồn vía của cuộc sống xung quanh và nhờ thế, những thông điệp chuyển tải tác động mạnh vào trí nhớ người tiếp nhận. Mảng tranh tập trung, dồn nhiều tâm sức của anh là miền quê yêu dấu đắm sâu hoài vọng về dòng sông ký ức vàng son một đi không trở lại, “Không ai có thể hai lần tắm nước một dòng sông” - điều mà  triết gia cổ đại Heracolit đã từng nói. Đó là các bức quê I, II, III, IV, v.v...như những nốt láy thanh âm của im lặng. Các hình ảnh quen thuộc kết hợp trong những hình khối, đường nét, màu sắc như: người nông dân, nơm, cá, mèo, diều giấy, con trâu, cái lu, cái gáo...Được tác giả đẩy tới phạm trù mỹ học mang ý nghĩa biểu trưng, cài đặt nên những mâu thuẫn kỳ diệu của sự sinh tồn. Đó là sự đồng hành tồn tại trong đối lập như chú chuột Mickey với chú mèo trong phim hoạt hình của Walt Disney. Nói đối lập lý thú là bởi sự rượt đuổi đến tận cùng nhưng không tạo ra cái ác. Đấy mới chính là con đường tìm tòi lặng lẽ của Võ Xuân Huy và chắc chắn trên hành trình cam go nhưng đầy đam mê vươn tới cái đẹp, thời gian sẽ ủng hộ cây cọ trẻ tuổi, chí lớn này.

        Huế, 1999

        VVL

READ MORE - Tưởng niệm Họa sĩ VÕ XUÂN HUY- Võ Văn Luyến

Monday, February 23, 2026

XUÂN KHAI - Thơ Trần Hữu Thuần

 

Tác giả Trần Hữu Thuần

Xuân Khai

Trần Hữu Thuần

(Khai bút Mồng Bốn Tết Bính Ngọ 2026)

 

Nắng ngập ngừng hanh hanh,

Mây bâng khuâng tầng xanh,

Cây thẹn thuồng nụ mới,

Cỏ ngậm sương long lanh.

 

Xuân ngỡ ngàng chậm bước,

Búp non trồi lao xao,

Mạch sống reo nao nức,

Đất rùng mình lao đao.

 

Bé con má núng nính,

Cụ già răng hom hem,

Em tôi môi hồng xinh,

Len lén mắt ươm tình.

 

Bỗng bừng lên Xuân mới,

Muôn Bướm lượn vườn hoa,

Lòng em vui phơi phới,

Rộn ràng khúc Xuân Ca.

 

Đến rồi, Xuân Đất Trời,

Đến rồi, Xuân trong tôi,

Tình Xuân, Tình Yêu đó,

Chơi vơi, ôi chơi vơi.

 

(Grand Rapids, Michigan, 20 th 2, 2026.)

 T.H.T.

jbtranthuan@hotmail.com

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - XUÂN KHAI - Thơ Trần Hữu Thuần

TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Bầu trời trong đáy mắt / Hoài xuân / Tình mây nước / Tìm về biển cả

 


 

Nguyễn Văn Trình

Bầu trời trong đáy mắt

                  

Bầu trời trong đáy mắt

một vệt xanh mở lối vô cùng

mây bay qua để lại khoảng nhớ

con người giữ lại nết chân thành

 

Bầu trời trong đáy mắt

nắng khẽ rơi thành giọt ấm

chim vẽ đường bay cho mình

gió chạm mi nghe lòng thổn thức

 

Bầu trời trong đáy mắt

chiều rất nhẹ như tiếng thở

phố thu mình đợi hoàng hôn

một vì sao cựa mình thức giấc

 

Bầu trời trong đáy mắt

đêm khâu lại đường chân mây

im lặng nở một đóa quỳnh

và bình minh sáng dần kỳ vọng

 

                              NVT

 

Hoài xuân

   

Xuân vừa đi qua ngõ

nắng mỏng nghiêng bên thềm

gió khẽ lay chồi biếc

lặng ngắm nhìn xuân qua

 

Hoa đào rơi theo gió

phố vắng chợt buồn thêm

bước chân nghe lạc nhịp

nỗi nhớ đầy trong tim

 

Trời xuân trước chiều muộn

mắt tìm giữa mênh mong

đóa mai vàng vừa rụng

nghe mùa xuân dần xa

 

Xuân đi, rồi xuân lại

sao cứ mãi hoài xuân

ta ôm chiều lặng gió

giữ một mùa nhớ thôi

 

                      NVT

 

Tình mây nước

           

Mây ươm nguồn từ nước

nước ru giấc trời xa

hơi sương thành sợi nắng

vắt ngang miền bao la

 

Mây hông màu nắng sớm

nước ôm bóng trăng gầy

xa nhau thành khát vọng

gặp nhau hóa mưa đầy

 

Mưa chở mùa thương nhớ

nước mở cửa phù sa

giông qua miền thinh lặng

nẩy mầm xanh thiết tha

 

Mây tan vào trong nước

nước thành mây bay cao

một vòng quay lặng lẽ

ôm đất trời khát khao

 

                          NVT

 

 

Tìm về biển cả

         

Từ nguồn xanh chảy ra

dòng sông rời núi xa

mây chiều in bóng nước

đá lặng thầm ngân nga

 

Sông đi qua rừng thẳm

lá phủ kín đôi bờ

gió thì thầm rất khẽ

ru miền xa mộng mơ

 

Qua đồng vàng lúa chín

qua mái nhỏ ven đê

ôm trăng vào đáy nước

giữ tiếng ai gọi về

 

Có khi gầy mùa hạn

có khi trắng mùa mưa

vẫn tìm về biển cả

nghe mặn mòi khơi xa

 

                         NVT

 

Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

 

 

 


READ MORE - TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Bầu trời trong đáy mắt / Hoài xuân / Tình mây nước / Tìm về biển cả

CHÙM THƠ XUÂN CỦA TỊNH BÌNH


    

 
ĐÊM GIAO THỪA
 
Sẻ nâu ríu rít xuân sang
Từng đàn én lượn rộn ràng trời xanh
Mơn man cánh gió trong lành
Ba mươi tháng Chạp đã thành Tết chưa?
 
Ngoài hiên vạn thọ đón đưa
Hoàng mai e ấp lưa thưa sắc vàng
Khói vờn đôi ngọn tình tang
Bếp quê tay mẹ nồng nàn hương xuân
 
Quây quần bánh tét bánh chưng
Trầm thơm mâm cỗ rước mừng tổ tiên
Đất trời như thể lặng yên
Tinh khôi thời khắc thiêng liêng giao thừa
 
Chuông chùa chầm chậm xa đưa
Một năm mới đến ngỡ vừa hôm qua
Hân hoan nhạc khúc xuân ca
Buồn vui năm cũ bỗng là chiêm bao...
 
 
NGUYÊN ĐÁN
 
Ngẩng nhìn mây trắng trời xanh
Trăm con chim én chở ngàn điều vui
Đường quê lối phố ngược xuôi
Muôn hoa đua sắc người người hân hoan
Giọt xuân thánh thót mơ màng
Sớm mai nguyên đán trên cành mai hoa...
 
 
TRÊN NHÀNH MAI ẤY...
 
Hẹn gì trên một nhành mai
Tàn cơn đông lạnh lại cài nắng xuân
Tiếng chim như thể ca mừng
Râm ran chồi nụ vang lừng sắc hương
 
Lưng trời én gọi mùa thương
Thơ ngây nắng mới cuối đường cỏ hoa
Vu vơ phiến gió không nhà
Nâng đôi cánh bướm trêu tà áo xuân
 
Chờ chi hoa gạo đỏ bừng
Trên nhành mai ấy là xuân hiện về
Gió đùa ngọn cỏ lời mê
Theo dòng lục bát hẹn thề cùng thơ...
 
                                     TỊNH BÌNH

READ MORE - CHÙM THƠ XUÂN CỦA TỊNH BÌNH