Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, March 13, 2026

NGHE KHÚC NAM AI - Thơ Trần Hữu Thuần



Nghe Khúc Nam Ai

Thơ Trần Hữu Thuần

 

Nhớ thương cuồn cuộn tơ chùng,

Nửa đan gối lẻ, nửa luồn chăn đơn,

Giăng giăng nửa sợi tơ vương,

Sợi tình đứt đoạn, sợi thương thẫn thờ,

Thêm chi sợi ngẩn sợi ngơ,

Bóng ai rờn rợn bên bờ cuồng si,

Men nồng nửa chén lưu ly,

Tay bắt, tay níu, âm ty vô thường.

 

Đàn ngân cung oán cung thương,

Cung vương sợi nhớ, cung vương sợi hờn,

Nam Ai chết lịm tay vờn,

Ai đem tơ cuốn cho hồn tôi đau.

 

Sợi thương luyến ngọn sậy lau.

 

(Grand Rapids, Michigan 12 th. 3, 2026)

T.H.T.

 <jbtranthuan@hotmail.com>

 

READ MORE - NGHE KHÚC NAM AI - Thơ Trần Hữu Thuần

THE ETERNAL INK: A SYMPHONY OF TWO SHORES (BẢN GIAO HƯỞNG VĨNH CỬU: GIAI ĐIỆU CỦA HAI BỜ) - Authors: Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany & Musharraf Hussain, Goalpara, Assam, India





THE ETERNAL INK: A SYMPHONY OF TWO SHORES

 

Authors:

Thi Lan Anh Tran  

Aschaffenburg, Germany

 

Musharraf Hussain

Goalpara, Assam, India

 

Date: 11 March 2026

 

 

 

In the amber glow of a Hasselblad lens,

history is not carved in stone,

but discovered in the gentle friction of a pen.

 

You are the West’s quiet logic;

I am the East’s ancient pulse—

meeting at the confluence

of the Lotus and the Rose.

 

Our love is a postmodern ritual:

a ceremony of syllables

where the Brahmaputra flows into the Rhine,

and the Red River of the North

whispers to the golden fields of Goalpara.

 

We do not inhabit a country;

we inhabit the rhythm

of a shared line of poetry.

 

This is the heritage of the heart:

a borderless map drawn

in the fragrance of old paper

and the promise of new dreams,

 

where two souls become

a single stream of ink,

gently staining the parchment

of eternity.

 

&&&

 

Copyright © 2026

Thi Lan Anh Tran (Germany) & Musharraf Hussain (Assam, India)

All Rights Reserved.

 

&&&

 

BẢN GIAO HƯỞNG VĨNH CỬU: GIAI ĐIỆU CỦA HAI BỜ

 

Tác giả:

Thi Lan Anh Tran

Aschaffenburg, Germany

 

Musharraf Hussain

Goalpara, Assam, India

 

Ngày: 11 March 2026

 

Dưới ánh hổ phách ấm áp của ống kính Hasselblad,

lịch sử không được khắc vào đá,

mà được tìm thấy trong sự chạm khẽ của ngòi bút.

 

Em là tư duy tĩnh lặng của phương Tây;

anh là nhịp đập cổ xưa của phương Đông—

gặp nhau nơi giao thoa

giữa đóa Sen và nhành Hồng.

 

Tình yêu của chúng ta là một nghi thức hậu hiện đại:

một buổi lễ của những âm tiết,

nơi dòng Brahmaputra chảy vào lòng sông Rhine,

và Sông Hồng phương Bắc

thì thầm cùng những cánh đồng vàng của Goalpara.

 

Chúng ta không cư ngụ trong một quốc gia;

chúng ta cư ngụ trong nhịp điệu

của một câu thơ chung.

 

Đó chính là di sản của trái tim:

một bản đồ không biên giới

được vẽ bằng hương giấy cũ

và lời hứa của những giấc mơ mới,

 

nơi hai linh hồn hòa thành

một dòng mực duy nhất,

nhẹ nhàng nhuộm lên trang giấy

của vĩnh hằng.

 

&&&

 

Copyright © 2026

Thi Lan Anh Tran (Germany) & Musharraf Hussain (Assam,

India)

All Rights Reserved.

 

 

 

"চিয়াঁহীৰ চিৰন্তন স্পন্দন: দুপাৰৰ এক সুৰধ্বনি"

 

লেখক:

Thi Lan Anh Tran

Aschaffenburg, Germany

 

Musharraf Hussain

Goalpara, Assam, India

 

তাৰিখ: ১১ মাৰ্চ ২০২৬

 

হেচেলব্লাড লেন্সৰ এম্বাৰ পোহৰত,

ইতিহাস শিলত খোদিত নহয়

ইয়া পোৱা যায় কলমৰ কোমল স্পৰ্শৰ সুৰত

 

তুমি পশ্চিমৰ নিঃশব্দ যুক্তি;

মই পূবৰ প্ৰাচীন স্পন্দন

পদুম আৰু গোলাপৰ

সেই মিলনবিন্দুত আমাৰ সাক্ষাৎ

 

আমাৰ প্ৰেম এক উত্তৰ-আধুনিক আচাৰ

শব্দাংশৰ এক পৱিত্ৰ অনুষ্ঠান,

ব্ৰহ্মপুত্ৰ বৈ গৈ

ৰাইনৰ বুকুত মিলে,

আৰু উত্তৰৰ ৰঙা নদীয়ে

গোৱালপাৰাৰ সোণালী পথাৰৰ সৈতে

নীৰৱ কথা কয়

 

আমি কোনো দেশত বাস নকৰো;

আমি বাস কৰো

এটা উমৈহতীয়া কবিতাৰ ছন্দত

 

এয়াই হৃদয়ৰ ঐতিহ্য

পুৰণি কাগজৰ সুবাসেৰে

আৰু নতুন সপোনৰ আভাৰে আঁকা

এটা সীমাহীন মানচিত্ৰ,

 

দুখন আত্মা মিলি

এটা একক চিয়াঁহীৰ ধাৰা হয়,

আৰু সেয়া মৃদুতে লিখি থয়

চিৰন্তনতাৰ পাতত

 

&&&

 

Copyright © 2026

Thi Lan Anh Tran (Germany) & Musharraf Hussain (Assam,

India)

All Rights Reserved.


&&&

 

Poetic Collaboration Note:


“The Eternal Ink: A Symphony of Two Shores” is a cross-continental poetic collaboration between a Vietnamese poet living in Germany and an Indian poet from Assam. The poem celebrates the meeting of cultures, rivers, languages, and literary traditions—symbolizing how poetry can transcend geography and unite distant worlds through shared imagination and human emotion.

 &&&

Author Bios:

Thi Lan Anh Tran is a Vietnamese poet based in Aschaffenburg, Germany. Her poetry often reflects themes of cultural harmony, memory, and emotional landscapes that bridge Eastern heritage and Western experience.

 

Musharraf Hussain is a poet from Goalpara, Assam, India. His literary works explore nature, philosophical reflection, and cross-cultural dialogue, often blending classical sensibility with modern poetic expression.

&&&

From:

Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran

<Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de>

 



READ MORE - THE ETERNAL INK: A SYMPHONY OF TWO SHORES (BẢN GIAO HƯỞNG VĨNH CỬU: GIAI ĐIỆU CỦA HAI BỜ) - Authors: Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany & Musharraf Hussain, Goalpara, Assam, India

GIỌT / FOREVER - Thơ Lê Thi



Thơ Lê Thi

01- Giọt


 

Giọt cà phê tí tách

Ta đếm sợi thời gian

Em mới vừa hé nụ

Chia tay ngày tuyết tan

 

Giọt chiều lững thững rơi

Khép một ngày nhung nhớ

Cả đại dương cách trở

Nghe tiếng lòng đang say

 

Giọt đêm về tĩnh lặng

Gió bên thềm nghiêng reo

Thuyền xưa và bến cũ

Ngóng đợi người nhổ neo

 

Đêm ấy giọt trăng treo

Nước mặt hồ thủ thỉ

“Ước gì bên anh nhỉ”

Nhưng cuộc đời sang trang

 

Giọt nước mắt muộn vàng

Tưới gầy lên đôi má

Cầu tháng ngày êm ả

Trên giọt tình hai ta

 

02- Forever 

(Thân tặng)

 

Tình yêu vĩnh cửu trường tồn

Thắp lên lửa ấm tâm hồn đôi ta

Đại dương ngăn cách bao la

Tình thương nỗi nhớ quyện hòa tháng năm.

                              Lê Thi

                              thivanle1569@gmail.com

READ MORE - GIỌT / FOREVER - Thơ Lê Thi

BÔNG “CẨM TÚ CẦU” GIỮA GIÓ ĐỜI - Truyện ngắn Hoàng Thị Bích Hà

Tranh của Họa sĩ Lâm Đức Mạnh


BÔNG “CẨM TÚ CẦU” GIỮA GIÓ ĐỜI

Truyện ngắn

Hoàng Thị Bích Hà

 

Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh.

Hồi còn đi học, Ngọc Linh đã nổi bật giữa đám bạn cùng trang lứa. Dáng người cao ráo, mái tóc đen dài buông nhẹ trên vai, đôi mắt sáng và nụ cười hiền khiến ai gặp cũng có cảm tình. Nàng nổi bật lên giữa sân trường như “Bông cẩm tú cầu” giữa vườn hoa sân trường ngày ấy. Nhưng điều làm thầy cô nhớ đến cô không chỉ là vẻ ngoài, mà còn là sự thông minh hiếm có. Linh học giỏi đều các môn, đặc biệt là văn và toán.

Năm lớp mười hai, cô được chọn vào đội tuyển bồi dưỡng học sinh giỏi cả hai môn. Thầy dạy văn tiếc lắm, vì Linh có lối viết sâu sắc, chữ nghĩa chững chạc hơn tuổi. Thầy dạy toán cũng tiếc không kém, vì cô có tư duy logic và nhạy bén.

Đến khi đăng ký thi, đội tuyển Toán thiếu người. Linh nhìn danh sách, nhìn thầy giáo, rồi lặng lẽ nói:

-Thôi, em thi Toán cho đủ đội hình.

Một quyết định rất nhẹ nhàng, nhưng cũng rất… Ngọc Linh: luôn đặt tập thể lên trước mình.

Tốt nghiệp phổ thông, cô thi vào Trường Đại học Kiến trúc TP. Hồ Chí Minh - ngôi trường mà thời thập niên 80 được xem là “cửa hẹp” của bao giấc mơ. Mỗi tỉnh như Hậu Giang chỉ đậu một người, Tiền Giang cũng chỉ một. Có người thi bảy lần mới đậu. Thi vào Kiến trúc khi ấy không chỉ cần học giỏi mà còn cần năng khiếu vẽ, óc sáng tạo và một bản lĩnh bền bỉ.

Ngày nhận tin trúng tuyển, cả xóm rộn ràng như có hội. Người ta bảo: “Con bé Linh giỏi thiệt!” Còn mấy đứa bạn thuở nhỏ xúm xít:

-Bông hoa “cẩm tú cầu” của trường mình mà!

Linh chỉ cười. Cô biết phía trước là một hành trình dài.

Những năm sinh viên ở Sài Gòn là những năm vất vả nhưng đầy ắp đam mê. Linh học say mê như thể sợ thời gian trôi mất. Cô yêu từng bản vẽ, từng mô hình, từng giờ thực hành thức trắng đêm. Bàn tay cô khéo léo, từ nét bút chì đến cách phối màu, từ bố cục không gian đến nghệ thuật sắp đặt, mọi thứ đều hài hòa, tinh tế.

Ra trường, Linh về làm ở Sở Xây dựng một tỉnh. Thời gian đầu, cô chỉ là một chuyên viên trẻ. Nhưng những bản thiết kế của cô luôn gọn ghẽ, sáng tạo và hiệu quả. Công việc dự án hoàn thành đúng tiến độ, đem lại nguồn lợi không nhỏ cho cơ quan.

Người ta bắt đầu nhắc đến cô như một nhân tố nổi bật.

Hai mươi lăm tuổi, Ngọc Linh được cất nhắc lên trưởng phòng, rồi phó giám đốc. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang loay hoay khởi đầu, cô đã đứng ở một vị trí đáng nể.

Nhưng đời không chỉ có nắng.

Sự thăng tiến quá nhanh của cô khiến không ít người ghen ghét. Những lời xì xào sau lưng bắt đầu lan ra như vệt dầu loang. Họ bảo cô được ưu ái, họ đồn thổi đủ điều để hạ thấp năng lực của cô, để mình được cân nhắc thăng chức.

Ngọc Linh không phải người yếu đuối. Nhưng cô là người nhạy cảm. Những lời đơm đặt ấy như những mũi kim nhỏ, không làm cô ngã ngay, nhưng làm cô đau.

Một chiều tan sở, nhìn những bản vẽ còn dang dở, cô thở dài. Rồi cô quyết định.

Cô bỏ ngang.

Sài Gòn lại đón cô trở về, lần này không phải là cô sinh viên năm nào, mà là một người đàn bà từng trải.

Ngọc Linh lập công ty riêng, chuyên về thiết kế kiến trúc và nội thất. Cô tuyển thêm cộng sự trẻ, những người có nhiệt huyết và sáng tạo. Cô làm giám đốc - một giám đốc vừa quyết đoán, vừa tinh tế.

Công việc làm ăn thuận lợi. Những căn nhà do cô thiết kế luôn có dấu ấn riêng: thoáng đãng, nhiều ánh sáng, có cây xanh và sự hài hòa giữa công năng và thẩm mỹ. Khách hàng tìm đến ngày một nhiều.

Cô mua được một căn nhà ở quận Bình Thạnh. Ngôi nhà do chính tay cô thiết kế: nội thất giản dị mà sang, cây cảnh đặt đúng chỗ, sân vườn nhỏ xinh, từng góc đều mang hơi thở của nghệ thuật.

Ai đến cũng trầm trồ.

Về học hành và công việc, đời Ngọc Linh gần như tròn đầy. Cô làm gì cũng giỏi, quyết định gì cũng đúng. Bạn bè bảo:

-Ngọc Linh vừa đẹp vừa giỏi, làm việc gì cũng có quyết định đúng. Chỉ mỗi việc chọn chồng là sai.

Nghe vậy, cô cười chua chát.

Chồng cô - Nguyễn Lập Hồi - không phải kiến trúc sư như cô. Anh là một kỹ thuật viên, lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khó. Mẹ anh làm lẽ, góa bụa, nuôi con trong thiếu thốn. Hồi thường tâm sự về tuổi thơ khổ cực, về những tháng ngày tủi hờn.

Ngọc Linh thương. Cái thương của một người phụ nữ vốn giàu lòng trắc ẩn.

Rồi cô kết hôn.

Nhưng thương không đủ để xây một mái nhà bền vững.

Sau khi cưới, Linh mới nhận ra sự khác biệt quá lớn. Hồi lười biếng, không chí tiến thủ. Anh ta không lo làm ăn, chỉ thích nhậu nhẹt. Mọi việc trong nhà, từ xây sửa, trang trí, chăm cây, bố trí sân vườn, một tay Linh lo hết.

Vậy mà mỗi khi khách đến khen:

-Nhà đẹp quá! Ai thiết kế vậy?

Nguyễn Lập Hồi liền cười, nhận là mình làm.

Linh im lặng. Cô đã quen với sự im lặng ấy.

Khi cô sinh con trai - bé Ngọc Bảo, mọi việc chăm con cũng do cô gánh vác. Từ chọn trường, đưa đón, dạy dỗ, tất cả một mình cô lo. Khi cô muốn cho con học trường tốt, Hồi lại cản, bảo tốn kém, không cần thiết.

Linh nhìn con, nhìn tương lai phía trước, lòng nặng trĩu.

Có những sai lầm có thể sửa. Nhưng cũng có những sai lầm nếu tiếp tục sẽ làm hỏng cả một đời người khác.

Một đêm, khi con đã ngủ, cô ngồi rất lâu trong phòng khách. Sáng hôm sau, cô quyết định ly hôn.

Cô bán căn nhà ở Bình Thạnh, chia đôi. Rồi dắt con về Quận 7 mua nhà mới. Lại bắt đầu từ đầu.

Cô làm lụng chăm chỉ hơn, vừa điều hành công ty, vừa nuôi con ăn học. Ngọc Bảo thông minh, học giỏi, nối nghiệp mẹ theo ngành kiến trúc. Linh dành dụm, cho con sang Anh quốc du học.

Ngày tiễn con ra sân bay, cô chỉ nói:

-Con cứ bay đi. Mẹ ở đây, ổn.

Sau này, Ngọc Bảo về làm việc tại Hà Nội, trưởng thành, chững chạc. Mỗi lần gọi điện, giọng con trai ấm áp:

- Nhờ mẹ hết đó.

Một lần cà phê với bạn, Linh cười nhẹ:

- Nếu còn sống chung với ông, chắc Ngọc Bảo chỉ có nước đi học lớp tình thương thôi.

Câu nói nghe như đùa, nhưng ẩn sau đó là cả một quãng đời gồng gánh.

Giờ đây, Ngọc Linh đã nghỉ hưu. Công ty giao lại cho cộng sự thân tín. Cô sống an nhàn trong căn nhà đầy nắng ở Quận 7.

Sáng sớm, cô tưới cây, nghe tiếng chim. Khi có cảm hứng, cô vẽ tranh. Những bức tranh phong cảnh, những khoảng không gian nội thất mơ mộng, những đóa hoa nhài trắng tinh khiết.

Thỉnh thoảng, cô gặp bạn bè, ngồi cà phê hàn huyên. Có hôm cô đi chùa, thắp nén nhang, lòng nhẹ như mây.

Người ta bảo cô trẻ hơn tuổi rất nhiều. Có lẽ vì tâm thế đã khác: không còn gồng mình chứng tỏ, không còn chịu đựng trong im lặng, không còn phải sống cạnh người không phù hợp.

Một chiều, đứng trước hiên nhà, nhìn nắng rơi trên giàn hoa giấy, cô chợt nhớ lại bạn bè từng gọi ngày xưa:

-“Bông cẩm tú cầu”

Nhưng có lẽ như cô dì của nàng bảo nàng là “bông hoa nhài…thì đúng hơn”!

Hoa nhài không rực rỡ như hoa hồng, không kiêu sa như lan, hương thơm của nó bền bỉ và thanh khiết nhưng đặt nhầm chỗ. Nhưng thôi, dẫu có bước một bước sai lầm nhưng biết dừng lại đúng lúc và rẽ lối để đi tiếp phần còn lại của cuộc đời.

Ngọc Linh mỉm cười.

Cô đã đi qua đủ gió đời, đủ nắng mưa, đủ những lần chọn đúng và một lần chọn sai. Nhưng sau tất cả, cô vẫn là chính mình: một người phụ nữ tài năng, tự trọng, biết đứng dậy và biết buông bỏ khi cần.

Bông hoa năm ấy, giữa miền Hậu Giang, giờ vẫn tỏa hương - theo cách riêng của mình.

Saigon, ngày 11/02/20226.

Hoàng Thị Bích Hà

 

READ MORE - BÔNG “CẨM TÚ CẦU” GIỮA GIÓ ĐỜI - Truyện ngắn Hoàng Thị Bích Hà

HƯƠNG THƠ THÁNG BA




Tháng Ba  luôn là một khoảng thời gian đặc biệt trong năm. Đó là mùa của những cánh hoa vừa kịp nở sau mùa xuân, của những cơn gió dịu dàng mang theo hơi thở của tình yêu của những khởi đầu mới. Trong không gian ấy, thơ ca dường như cũng trở nên mềm mại hơn, lãng mạn hơn, và giàu cảm xúc hơn. Những vần thơ trong tuyển tập này chính là những tiếng nói khác nhau của tâm hồn, cùng gặp gỡ trong một mùa Tháng Ba đầy rung động.

 

Từ tình yêu đôi lứa, những ký ức thanh xuân, đến nỗi nhớ quê hương, lòng tri ân cuộc đời và những suy tư về phận người – mỗi bài thơ là một mảnh ghép của đời sống. Có những câu thơ dịu dàng như nắng sớm, có những câu thơ trầm tư như hoàng hôn tháng ba, và cũng có những câu thơ cháy lên như sắc đỏ của hoa mộc miên. Qua giọng thơ của Quỳnh Tiên, Võ Miên Trường, Lê Yên, Kiều Giang, Nguyễn Đức Quận, Phạm Thanh Nhàn, Ngọc Hoa, Ngô Hải cùng nhiều thi hữu khác, người đọc sẽ bắt gặp những miền cảm xúc rất gần gũi: tình yêu, tuổi trẻ, học đường, quê hương đất nước và những suy nghiệm sâu sắc về cuộc sống.

 

Thơ trong tuyển tập này không chỉ là lời tỏ bày của trái tim mà còn là dòng chảy của ký ức và tri thức. Có những bài thơ gợi nhớ sân trường, phấn trắng và những mùa hoa phượng, có những bài lại mở ra những chân trời suy tưởng về nhân sinh, về vẻ đẹp của thiên nhiên và văn hóa Việt. Tất cả cùng hòa vào nhau như một bản hợp âm của đời sống, nơi tình yêu con người và tình yêu quê hương luôn hiện diện.

 

Với riêng tôi, Tháng Ba còn là tháng sinh nhật, vì thế mỗi năm khi tháng ba trở lại, lòng tôi luôn có một niềm vui rất riêng. Niềm vui ấy càng trọn vẹn hơn khi được đọc những vần thơ của bạn bè thi hữu. Mỗi bài thơ như một món quà tinh thần, một đóa hoa của tâm hồn gửi đến tháng sinh nhật của mình. Đọc thơ trong tháng ba, tôi cảm thấy thời gian dịu lại, cảm xúc sâu hơn, và lòng mình ấm áp hơn trước những tình cảm chân thành của những người yêu thơ.

 

Hy vọng rằng khi mở những trang thơ này, người đọc cũng sẽ cảm nhận được một mùa tháng ba rất riêng: có tình yêu, có nắng gió quê hương, có suy tư về đời người và trên hết là niềm tin rằng thơ ca luôn là nơi tâm hồn con người tìm thấy sự đồng điệu và sẻ chia.  

 

++++ 

KHÚC HÁT GỌI EM VỀ 

(Quỳnh Tiên)

 

Gọi gió cho hạ về 

Gọi nắng cho em về

Gió lên cho môi hồng 

Nắng lên cho mắt nồng 

Biết nói câu thì thầm yêu anh 

Để rồi khi xa cách nhau 

Nắng rọi vai gầy 

Gió rối tóc mây 

Bâng khuâng chiều về 

Không còn tay trong tay 

Biển chờ gió sóng xô bờ giận dỗi 

Núi chờ nắng mây trôi bồng bềnh thổi 

Ngày nào có nhau nồng nàn ngọt lịm bờ môi 

Ta xa nhau rồi nắng gió về đâu ? 

Hoàng hôn chín hoá vàng lên sắc gấm 

Che mặt trời nắng thôi thả bóng mây 

Đêm ghé lại hoá thành đom đóm nhỏ 

Lập loè bay sáng tựa sao sa...

 

++++

 

NGƯỜI DƯNG 

(Võ Miên Trường)

 

Thôi về

trút hết phân vân

Trả đêm

thăm thẳm cuộc trần gian mơ

 

Như chưa

có thật bao giờ

Những xanh xao

thắp

ván cờ dọc ngang

 

Ừ thôi

duyên nợ buộc ràng

Thương hoàng hôn níu

mùa dang díu từng

 

Ngộ ra

thì cũng người dưng

Vỗ câu lục bát

lưng chừng… thế thôi.

 

++++ 

 

MỘT PHIẾN U HOÀI 

(Lê Yên) 

 

Đôi khi muốn lãng quên 

chuyện xưa cũ tưởng là chiêm bao 

đôi khi mây ngủ yên 

mà sao gió cứ lắt lay tim này

bàn tay nắm lấy bàn tay 

nắm lấy ngày mai 

nắm lấy hồn say 

giữa cơn mê đầy

nghe chừng sỏi đá, 

trở mình đánh rơi 

một phiến u hoài 

tìm trong hoang vắng 

ngàn lời hát ru 

tôi đi tìm tôi 

dưới trời nắng mai 

hỏi trái tim gầy, 

còn bao hơi ấm 

khi cuộc tình phai

đêm nay, một mình tôi 

trong căn phòng vắng, 

lời thơ chợt đắng, 

trên vách trắng, 

thời gian vô tình 

gõ nhịp xin một lần, 

cho tôi về kịp bình minh.

 

Lê Yên 10/2/26

 

+++

 

BUÔN HỒ BẾN MƠ

(Bs Hồng Phúc Toi Nguyen)

 

Buôn Hồ sáng nắng, chiều mưa

Tình người dào dạt ngàn xưa đến giờ

Mời người về cặp bến mơ

Có nàng Sơn Nữ ươm tơ đợi chờ.

                     

Bên dòng sông Tóc nên thơ

Buôn Tring thác đỗ trắng bờ suối reo

Chiều nghiêng chút nắng lưng đèo

Tơ hồng theo gió cuộn theo trao lời.

 

+++

 

CHO MỘT NGÀY MAI

(Vĩnh Nguyên)

 

Băng qua đại dương xanh

Em nghĩ gì

Em có nghĩ gì về anh...

Nhìn áng mây chiều pha sắc tím

Em nhớ gì

Em có nhớ gì

miền ký ức ngọt lành...

Băng qua những triền đồi xanh

Vùng đất mới

Em đã mơ sẽ tới

Những khu vườn xinh

đầy hoa trái

Em ước ao

Em có ước ao

Những giấc mơ ngọt ngào

Miền ký ức

Miền ký ức xưa

Thoảng hiện về trong mưa

Em mang nhớ nhung

gửi vào từng con chữ

Em mang giấc mơ

của một người lữ thứ

gửi tâm tình

một thế giới không anh

Em hãy ngủ

để ngày mai thức giấc

Dệt đời mình

bằng những ý thơ say

Dệt đời mình

cùng con chữ xa bay

Kết nối miền thơ

khúc hát yêu thương

kết nối những bến bờ...

 

+++++

 

DÒNG SÔNG THÁNG BA

(Kiều Giang)

 

Tháng ba con thuyền chưa đỗ,

Mạn thuyền. Con nước. Người dưng,

Vàng phai bên trời mấy độ,

Hắt hiu cánh gió ngập ngừng.

Em như sao hôm thần thoại,

Sầu khuya xoá dấu chân trần,

Em đi bờ dâu ngoảnh lại,

Thương ta đôi mắt nợ nần.

Em còn làn da mười sáu,

Gió xuân hôn vạt yếm đào,

Con sáo bên sông đứng gọi,

Ngân hà gửi giọt chiêm bao.

Em còn tóc thơm mười sáu,

Rằm mơ tay nụ hương đời,

Con nước bao giờ trở lại,

Dòng sông xanh đợi bên trời.

Bên này tiếng hát tháng ba,

Dòng sông trời ươm nắng hạ,

Đưa tay ngàn xa chiếc lá,

Duyên ta ngồi khóc bao giờ?

 

+++

 

HÌNH HỌC CỦA SỰ SỐNG

(Nguyễn Đức Quận)

 

Chẳng cần tô vẽ sắc màu tươi

Chỉ mấy đường cong cũng đủ rồi

Mảnh mai đôi nét mờ trên giấy

Mà cả cung đàn bỗng lả lơi.

Nét cọ đưa ngang eo nho nhỏ

Chút run nhè nhẹ phía lưng thon

Chẳng cần thêm nữa vào cho rõ

Vẫn thấy xuân thì tựa trăng non.

Nét cong mềm mại nhẹ như tơ

Ruộng nương, đồi núi hoá thành thơ

Thiên thời, địa lợi ươm hạt giống

Mầm sống đâm chồi giữa ước mơ

  Mấy nét mong manh thành vũ trụ

Cong mềm mà dựng cả nhân gian

Giữa trang giấy trắng không lời nói

Hình học đời người… cứ miên man

 

++++

 

HOA MỘC MIÊN

(minhnghitonnu)

 

Mộc miên như ngọn lửa hồng 

Thắp lên rực rỡ, thêm nồng tháng ba 

Có người để lại mắt yêu 

Và câu thơ đẹp, ngời ngời sắc hương

 

++

  TÔI KỂ CHUYỆN ĐỜI

  (Nguyễn Cường)

 

Tôi kể chuyện đời

trong ánh sao rơi

và lời của gió

 

lời tỏ tình

từ ký ức xa xôi

theo con chữ phơi mình trên giấy

theo ngõ nhỏ cuộc đời giăng bẫy muôn nơi

 

này bạn … này tình … này người tôi yêu dấu

nhận được gì sau cuộc tỉnh say

hay chỉ nỗi cô đơn thầm lặng

chẳng dự phần khóc gió thương mây

 

tôi kể chuyện đời

tôi kể chuyện tôi

chuyện nắng chuyện mưa chuyện trời chuyện bể

dù mọi điều tôi kể

chỉ là gió bụi mà thôi ...

 

+++

 

TÌNH XUÂN

(Văn Thắng)

 

Xuân chạm cành mai đỏ ửng môi,

Gió lùa khe áo gợi duyên rồi.

Trăng nghiêng trước ngõ tình e ấp,

Nắng đậu bên thềm nghĩa nặng nôi.

Mới chớm mà lòng nghe rộn rã,

Chưa gần sao dạ thấy bồi hồi.

Ai đem mầm biếc gieo trong gió,

Để nụ xuân hồng nở khắp nơi.

 

+++

 

VỆT NẮNG CUỐI NGÀY 

(Trần Phú Đa)

 

Em có biết chiều nay mây giăng mắt

Vệt nắng buồn se thắt bước chân đi

Lối mòn xưa vườn cải lạnh ướt mi

Bờ ao cũ thầm thì cơn mưa nhỏ

Viên đá cuội nép mình sau luống cỏ

Ráng cuối ngày hồng đỏ góc trời tây

Vệt nắng rơi mưa lạnh ướt vai gầy

Đêm chùng xuống sương bay mờ xóm nhỏ

Anh tay vin bụi thời gian qua ngõ

Bước phong trần xa cố quận sầu vương

Buổi giao mùa nghe thương đời phiêu bạt

Cánh chim trời xơ xác chậm cánh bay

Nụ hôn tình đọa đày thân lãng tử

Mai sẽ về

từ dạo

nhớ

thương

nhau       

 

+++++++

 

Duyên phận 

(Thiên Di Sg)

 

khi hai ngôi sao chạm nhau

có thể rã tan có thể làm nên điều kỳ diệu

như anh và em

chạm nhau rồi quên lãng

hay hòa âm thành giai điệu bài ca?!

giữa vũ trụ bao la

hai vì sao kết thành một.

như ánh mặt trời toả sáng

trong đêm tối tăm

vũ trụ có trở nên sống động

Hay lu mờ bởi bụi thời gian

có mở ra một cánh cổng

thiên đường

cho bao trái tim tràn cảm xúc

giống như hai vì sao vừa chạm

Chúa có tạo ra họ cho nhau không

khi tình yêu thắp sáng bầu trời tối tăm

là khi trái tim ngân lên giai điệu…

 

+++

 

MẬT ƯỚC 

(Lâm Băng Phương)

 

Em nghe gì… khi nắng hạ lao xao 

Xuân rớt lại bao dư hương phảng phất 

Cánh cửa hạ mở gió lùa ran rát 

Nắng vàng hươm cho sóng mắt em trao.

Em nghe gì… ve cất giọng não sầu 

Phượng sân trường cũng nhôn nhao thắp lửa 

Ở nơi đó đôi ta tình lần lựa 

Giờ quạnh hiu thưa thốt với ai đâu.

Em nghe gì… tiếng mạch nước ngấm sâu 

Len lỏi đất nơi khô cằn hóa đá 

Có bàn tay và mồ hôi lã chã 

Cần lao mỗi ngày cho cây lá thêm xanh.

Em nghe gì… cánh võng nhịp yên lành 

Tiếng ầu ơ… trưa…mơ màng ngon giấc 

Cô Tấm quả thị hương thơm ngào ngạt 

Em bước vào cổ tích thật say sưa.

Có cánh cò vừa bay trong cơn mưa 

Có bờ vai tựa vào khi muốn khóc 

Có cánh diều căng dây mang mơ ước 

Có đôi tay nâng khát vọng bay cao.

Mùa hạ tôi khắc dấu tận uyên huyền 

Khi chợp mắt cơi miên miên nỗi nhớ 

Những kỷ niệm níu theo điều dang dở 

Vẫn thì thào trong mật ước hạ thiên.

 

+++

 

MÀU SIM KỶ NIỆM 

(Phạm Thanh Nhàn)

 

Tháng ba về

Sim đầu mùa hé nụ

Cho ta tìm về màu tím năm xưa

Cội sim già còn đó dưới nắng thưa

Vài cánh hoa mong manh trước gió.

 

Ngẩn ngơ say màu hoa sim dạo đó

Bên triền đồi vắng lặng buổi chiều xuân

Nụ hoa sim chen giữa lá cây rừng

Anh khẽ hái một cành hoa đem tặng.

 

Thôn nữ bên anh mắt buồn lẳng lặng

Dõi xa xăm đến tận cuối chân trời

Trên đồi cao dải mây tím buông lơi

Chiều đổ bóng xuôi về trên bến nước.

 

Anh thả thuyền theo dòng sông nhẹ lướt

Sóng trong lòng như có chút xôn xao

Mới quen nhau mà ngỡ tự thuở nào

Sim đầu mùa tím cả trời mơ ước.

 

Năm tháng qua bao chặng đường xuôi ngược

Mình xa nhau ngày ấy đã lâu rồi

Một cành hoa sim chỉ bấy nhiêu thôi

Vẫn nhuộm tím hồn anh chiều thương nhớ.

 

Tháng ba về để nghe lòng trăn trở

Sim đầu mùa gọi lại những giấc mơ

Anh gói ngày xưa vào những vần thơ

Cho tím mãi màu hoa sim kỷ niệm

 

+++

 

 

GẶP LẠI MÙA XUÂN

(Dạ Ái)

 

Người đàn bà ngồi vặt lá bên đường

Mắt mở to gọi mặt trời thức dậy

Rồi thẩn thờ vuốt thời gian trên tóc

Chờ hong khô từng sợi nhớ thương

Sáng đến chiều đi những nắng những sương

Trái tim cằn khô cõi lòng sa mạc

Âm vọng dặt dìu lời ru gió cát

Người chồng lạc đường cùng đứa con thơ

Sóng biển vô tình dứt đoạn mong chờ

Sửng sờ vết dao chém gan cắt ruột

Kẻ đi biệt tăm,người còn tê buốt...

Chiều lại chiều...

Người đàn bà ngồi vặt lá khô bay

Có khi đã quên tháng lụn năm chầy

Có khi đã quên bầu trời trên đầu xanh ngắt

Có khi đã quên con đường trước mặt...

Chợt có một ngày...

Thời gian diệu kỳ mang lại mùa xuân

Khi có cậu bé qua đường

Xót xa dịu dàng dìu bà đứng dậy

Người mẹ khổ đau bàng hoàng ngỡ thấy...

Đứa con thơ đã thất lạc năm nào

Mặt trời hồng tươi thức dậy xôn xao

Người đàn bà bỗng nhớ ra con đường trước mặt

Cậu bé ngây thơ lau giùm bà nước mắt

Người đàn bà cười...rưng rưng ...

...như vừa gặp lại mùa xuân !

 

+++

 

TIẾNG TƠ LÒNG..

(Giang Tử)

 

Canh dài chạnh nhớ tóc người thương 

Thấp thoáng đêm trăng ửng má hường

Chửa cạn ly tình mơ bóng hạc 

Còn vơi chén nghĩa mộng đời sương 

Mây vờn ngõ trúc đan nhành liễu 

Tuyết phủ thềm loan dệt khóm đường

Gõ nhịp cung sầu đau ký ức

Ai đàn dạ cổ lệ hoài vương.

Lẩy khúc nam bằng gọi tiếng thương

Trầm thanh nức nở đẫm môi hường 

Câu hờn quặn thắt cung hoàng hạc 

Tiếng nỉ tê rần cõi tuyết sương 

Réo rắt xui mưa dầm dáng liễu 

Rưng rưng khiến lệ trải ven đường 

Trời cao biển rộng cùng than thở 

Ánh nguyệt như là tủi cũng vương.

 

+++

 

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

(Lê Đức Lang)

......

Thế là qua được một năm

Nhìn về quá khứ xa xăm… cuối đời

Thế là thêm một tuổi rồi

Còn đâu trai trẻ như thời thanh xuân.

......

Thế là mình tự chúc mừng

Đời ta qua cảnh trầm luân một thời

Thế là phủi sạch bụi đời

Ung dung thư thái làm người vô tư.

......

Thế là ta được thảnh thơi

Hết mơ danh lợi, chẳng lời oán than

Thế là trên cõi trần gian

Ta không vướng bận nợ nần cùng ai.

......

Thế là trên đoạn đường dài

Ta còn một chút hình hài… dị nhân

Thế là cùng bạn dương trần

Ta xin được nói nhiều lần CẢM ƠN.

 

+++

 

THÀNH PHỐ CỦA CHÚNG MÌNH

(Nguyễn Bá Hoà)



Những viên sỏi nắng lách mình qua mùa đông khiêm nhường ánh sáng

những giọt sương màu tím rơi trên ngưỡng chiều khép mi

những chờ đợi sâu hun hút như ngọn bấc lẻn vào ngày đông chí

đôi chim trời tựa vai nhau đón chào bình minh ngập ngừng phía sau đồi cây

tiếng hót vang lên nhịp mùa xuân hòa vào không gian xanh gió

Con phố thật nhiều những bước chân giẫm lên sỏi nắng

thật nhiều những nụ cười bao dung thân thiện nở trong mùa thầm lặng

hàng cây bên đường quen mặt những người qua

và những vòng xe quay đều không biết mỏi

Phố lên đèn lấp lánh sương chiều như mắt em mùa xuân

gió phía sông lồng lộng thổi vào ca đêm bồng bềnh câu hát

cơn dông quá bữa vội đến vội đi chưa kịp ướt nụ cười đôi trẻ

hai người tóc trắng yêu nhau đôi kính mắt ngả màu lặng lẽ

đêm chuếnh choáng say hương phố lẫn hương tình

Thành phố của chúng mình

đường thênh thang bỗng chật ních mùa hoa cuối năm rực rỡ

chuyến xe ồn ã chuyện quê thèm mái ấm gia đình

chẳng phải giao mùa mà nhớ

chẳng phải bận lòng mà thương...

NBH

 

 

+++

 

M Ộ C M I Ê N

(Duy Phạm)

 

Tháng ba về bên khung cửa

Thắp giùm đóm lửa mộc miên

Soi trên niềm riêng một thuở

Rèm mi khép mở ưu phiền

 

Tháng ba ghé qua thành nội

Nhớ hôm bối rối đường về

Tháng ba đi qua vàng vội

Tử kinh còn dỗi sơn khuê

 

Tháng ba la cà trên phố

Kìa em đỏ rộ hoa cười

Rất tươi chín hườm mấy độ

Mây trời trổ biếc rong chơi

 

Tháng ba ru lời kiều mị

Xuyến chi lượn trắng đôi bờ

Tơ trời yêu không kịp nghĩ

Xuân thì đọng nhánh vần thơ

Tháng ba chờ em trước ngõ

 

+++

 

 

HƯƠNG THÁP CỔ

(Ngô Hải)

 

Thập Tháp rêu phong giữa đất trời

Đồ Bàn năm cũ bóng còn phơi

Mây qua mái, hàng trăm năm tuổi

Như giữ hồn xưa , giữ khoảng đời .

Sư tử song hành giữ lối canh

Bao mùa gió bụi phủ rêu xanh

Chuông xa ngân vọng, miền thanh tịnh

Còn lại thiền môn nét tĩnh lành .

Thập Tháp bao đời in dấu Việt

Rêu phong cổ kính vẫn nét thiêng

Thời gian không phủ niềm kiêu hãnh

Tháp cổ trầm tư, đẹp cõi thiền .

Bóng Xuân e ấp màu nắng mới

Áo đỏ ai mềm , dáng thảnh thơi

Nhẹ bước vãng chùa, lòng an tịnh

Cõi Phật tìm về lệ buồn vơi!

Hôm nay, thắp nén hương trầm viếng

Khách tứ phương về , giỗ cõi thiêng

Một ngày tưởng nhớ, qua êm ả

Tâm tịnh an nhiên , chút tĩnh riêng!

Rủ rê cơn gió vô tình

Tháng ba nụ tình còn đó

Đợi người thắp đỏ nguyên trinh

Mộc miên giữ lại môi xinh

về anh viết tiếp chuyện tình tháng ba

 

+++

 

BẮT ĐỀN…

(Diệu Thu)

 

Bắt đền cậu đấy nhé

Làm tớ bối rối rồi

Chỉ một dòng tin nhắn

Bâng khuâng quá cậu ơi!

Bắt đền cậu đấy nhé

Sao đáng yêu thế này

Ân cần từng cử chỉ

Khiến tớ như kẻ say.

Bắt đền cậu đấy nhé

Cứ chu đáo, nhẹ nhàng

Con tim tớ thổn thức

Bao đêm ngày xốn xang.

Bắt đền bắt đền đấy

Nhớ cậu đến cháy lòng

Vần thơ nay tớ viết

Cho dịu nỗi chờ mong!

 

+++

 

MỘT CHÚT THÔI

 (Phamthi Cucvang)



Chút nắng vừa lên ấm cõi lòng

chút buồn xa vắng ẩn vào trong

chút mưa mát khẽ hoa khô héo

chút gió tươi mơn má ửng hồng

chút lửa cháy bừng lên ước vọng

chút tình tàn lụn phủ rêu phong

chút gương soi trắng đêm mòn mỏi

chút ảnh hình phai lệ ứa dòng.

 

 

+++

 

Giao thoa hai nửa cuộc đời,

Tháng Ba nhuộm thắm duyên sâu trọn đời.

Gửi chút hương tình Tháng Ba đến người thương...

 

-----HƯƠNG TÌNH THÁNG BA.-----

((Ngọc Hoa)

 

Tháng Ba tay nắm bàn tay

Dìu nhau qua những đắm say nồng nàn

Vườn nhà trắng muốt hoa ban

Hương bưởi ngan ngát nhẹ nhàng bước chân.

Hoa xoan tím rắc đầu sân

Vương lên mái tóc trong ngần mắt em

Hoa sưa rụng trắng êm đềm

Tựa như dải lụa mềm mềm vai anh.

Lập lòe hoa gạo đầu ghềnh

Thắp lên ngọn lửa bập bềnh nhớ thương

Nắng vàng trải thảm ven đường

Dắt nhau đi giữa ngàn hương đất trời.

Dẫu mai góc bể phương trời

Tháng Ba vẫn giữ những lời sắt son

Tình mình tựa núi tựa non

Hoa xưa vẫn nở vẹn tròn lứa đôi.

Giao thoa hai nửa cuộc đời

Nghĩa tình nồng đượm chẳng rời tay nhau

Dẫu cho bạc trắng mái đầu

Tháng Ba nhuộm thắm duyên sâu trọn đời.

 

++

 

Nắng nhớ ai (Phu Phan)

 

Nắng chiều rơi xuống bờ môi 

Lúm đồng tiền nhỏ - bồi hồi nhớ ai 

Gió chiều hôn nhẹ tóc dài 

Mang theo nỗi nhớ hình hài xa xưa 

Hoàng hôn tím cả sông xưa 

Gợi lên kỷ niệm như vừa ghé qua 

Thời gian lặng lẽ phôi pha 

Chỉ còn nắng cũ thoảng qua tim mình

 

+++

 

SẮC MỘC MIÊN HOANG DẠI 

(Ngọc Oanh)

 

Em lại chờ anh một ngày tháng ba

Khi hoa gạo đã bắt đầu nở đỏ

Cánh Mộc miên chênh chao trong gió

Xuân sắp qua rồi hạ có kịp về không

 

Thả mình theo dòng hoài niệm mênh mông

Con cá dưới sông quẫy mình tung bọt trắng

Bông hoa thả trôi trên dòng sông vắng

Sắc đỏ còn bịn rịn với lời ru

 

Tháng ba về ai bước vội qua nhau

Sắc Mộc Miên cứ đốt lòng như lửa

Còn có ai chờ đợi mùa hoa nở

Như hôm nào chờ gọi tiếng : Đò ơi

 

Đã lỡ rồi màu hoa giữa chừng mây

Xin đừng quên sắc trang đài hoa dại

Nghiêng chiều xuống bóng nắng dần xa ngái

Chút hương mùa hao quyện tấm tình xa

 

Em gửi cho anh tình khúc tháng ba

Mà lời yêu nửa chừng rơi vụn vỡ

Giữa trời cao cánh hoa buồn tắt lửa

Mắc nợ rồi vương lại một vần thơ

 

+++

 

THẦM 

(HoaPhong BinhDuong)

 

Thầm

Trở về phố cũ

Ghé lại mái nhà xưa

Nâng niu từng bước nhỏ

Hỏi hồn mình quê hương

 

Thầm

Đón cơn mưa hạ

Tưới khô cằn hoang vu

Mảnh vườn yêu xa vắng

Bóng người chờ bao năm

 

Thầm

Cười trong tiếng nấc

Nỗi đau nào riêng chung

Ai gieo cơn hoảng loạn

Phút giao thời vô tâm

 

Thầm

Đón mùa Xuân trễ

Cho đất trời tỉnh thức

Sắc hoa chờ muôn thuở

Xoá u hờn vô minh

 

Thầm

Bao năm vời vợi

Tiếng nói nào riêng chung

Tìm về trong sâu lắng

Gọi nhau là anh em 

 

+++

 

TRỞ VỀ THỰC TẠI

(Nguyễn Phi)

 

Sướng khổ buồn vui cạn kiếp qua 

Nhân gian thế thái giữ ôn hoà 

Ngoài kia sóng vỗ tâm luôn tịnh 

Khuất tất hư không gửi gió xa. 

Chén rượu thâm tình trao vẹn nghiã 

Dòng trôi bến tạm cõi ta bà 

Khen chê được mất cần chi luận 

Tận hưởng thiên nhiên đẹp vạn hoa.

 

+++

 

Hơi thở mong manh 

(Dũng Tôn Thọ Dương)

 

Con người chỉ là một hơi thở mỏng

thoảng giữa trời như sương sớm đầu non,

chưa kịp hiểu biết hết về cuộc sống

đã nghe mé chiều khép bóng hôn hoàng

Đời người như bóng câu qua cửa sổ,

một thoáng bay nghiêng sải cánh phù vân,

Ảo ảnh về hạnh phúc và đau khổ

ngoảnh tới ngoảnh lui … đã khuất xa dần.

Ta gom góp lại bao điều được mất,

tưởng sẽ bền lâu như đá thời gian,

nhưng mới đó mà chỉ trong một chớp mắt

đã xuôi tay buông xuống phũ phàng

Có những buổi sáng nghe tim mình đập

biết mình đang hiện hữu giữa trần gian,

nhưng từng nhịp từng giây bị va vấp

nên đôi khi cảm thấy rất trễ tràng

Hơi thở đời người mong manh mà quý,

vì nhờ nó mà ta biết yêu thương,

dẫu cuộc sống này rất nhiều hệ lụy

ta hãy sẵn sàng cho lối vô thường

Nhưng nếu ta vẫn còn với trần gian

thì ta vẫn hãy tiếp tục mến thương

Một buổi sáng đi bộ trên lối nhỏ

Hạnh phúc khi đã gặp một đoá hồng…

 

 ++

 

VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ

Nguyễn Hằng

 

Em về thăm, sân trường chiều tháng sáu

Cánh bằng lăng tím nở một khung trời

Chú chim non trong tán lá rong chơi

Góc thư viện còn thơm mùi trang sách

Em trở về sau bao ngày xa cách

Mà dường như gần gủi lắm Hạ yêu!

Lòng thổn thức, nhớ bạn biết bao nhiêu

Hàng ghế đá thân thương nhiều kỹ niệm

Ký ức đẹp, là khoãng trời trìu mến

Tà áo dài vương bụi phấn bay bay

Tóc cô thầy nửa bạc trắng hao gầy

Cây phượng đỏ khẳng khiu ngoài ô cửa

Em trở về một chiều cùng thắp lửa

Giáo án dày ai đó nợ thầy cô

Những đêm dài thức trắng để ..chấm ,dò

Cho kiến thức đưa em ngày khôn lớn

Chiều nay về, ngang qua trời mùa Hạ !

Hoa tóc tiên phủ trắng lá u sầu

Bất chợt cười ,nhìn mấy chú chim sâu

Đang ríu rít gọi nhau về xây tổ

Tiếng trống trường từng vang lên òa vỡ!

Ngơ ngác tìm một thuở ấy bên nhau

Nắng tháng sáu rơi nhẹ xuống mái đầu

Em níu giữ , mai sau về hẹn ước .

 

+++

 

TÌNH NHÂN BIỂN VÀ TRĂNG

 (Jane Đỗ Hạnh Nhân)

 

 

Biển lao vào Trăng

Ghì chặt mê say

Sóng thì thầm vuốt ve làn tóc rối

Vỗ nhẹ khúc cuồng si

*

Biển hôn vầng Trăng đêm

Ngấu nghiến, khát thèm…

Sóng cởi gió cho Trăng

Ngàn sao đỏ mặt, núi rừng lặng yên

*

Nõn nà Trăng sõng soài

Nhấp nhô đường nét, lửa đêm bập bùng

Sóng cúi đầu tìm phiến đá xanh rêu

Mùi hoang sơ cỏ mật

Bao phủ bởi rừng rậm nguyên sơ

*

Biển bế bổng Trăng lên

Xoay, nâng, quật…

Sóng nhấp nhô từng đợt miệt mài

Trăng đê mê gào thét...giật tim Trời

Làm biển gầm ào

Điên cuồng tan hẳn vào Trăng

Run rẩy đêm

Đất trời nghiêng ngả

*

Sau một đêm cuồng nhiệt

Mây phủ trọn Vầng Trăng

Biển nghẹn ngào nuối tiếc

Trở lại với Mặt trời !

( tác giả : Jane Đỗ Hạnh Nhân 3/2026)

 

+++

 

HUYỄN MỘNG THÁNG BA

 (Ha Thanh Nguyen)

 

Tháng ba về thật tươi vui rạng rỡ 

Xuân còn lưu trên những cánh đào phai 

Ong bướm dập dờn nhịu bước chân ai

Nắng thả mật trên những tà áo lộng...

Tháng ba về ai tìm ai xa vắng 

Tím mắt chiều gom lối mộng từng qua 

Tận đáy lòng còn đọng chút hương hoa 

Buồn man mát nỗi niềm riêng xưa cũ...

Tháng ba về như dáng hình vũ nữ 

Ngạt ngào thơm cùng hương sắc loang xa 

Ru tình yêu những đôi lứa quyện hòa 

Bồng bềnh trôi theo đổi thay vũ trụ...

Tháng ba về cất bước chân du thử 

Lang thang tìm miền ảo vọng huyễn mông 

Mơ giấc đời chạm tới cõi bao dung 

Giữa thực hư vẫn nhẹ lòng thanh thản... ... 

Ôi tháng ba dấu bao điều lãng mạn 

Có nụ lòng ai đó buổi hồi xuân 

Ơi hỡi tình đừng là bóng phù vân 

Để tháng ba mãi là mùa hoa mộng

 

+++

 

ĐÊM TRĂNG 

(Tô công Đáng)

🦩

Ánh trăng sáng ngời

Chiếc lá chao… rơi !

Nỗi buồn ghế đá

Hoàng hôn giục giã không lời

Trời đất mênh mông

Chìm vào hư không

Trăng vàng lấp lánh

Cái vạc vỗ cánh bay rông

Vài giọt sương rơi

Đêm khuya vời vợi

Lần về quá khứ

Nghe lòng thương nhớ đầy vơi

Đêm hoang buông sâu

Một bản trường sầu

Vây quanh ngoại giới

Gió lùa chới với đêm thâu

Sương khói bay bay

Gió lạnh trăng gầy

Mây ngàn gió bãi

Ngàn năm tiêu sái mây bay

 

++++

 

YÊU XA

(Thành Công Lý)

 

Anh thích làm thơ nên ngày nào cũng viết

Đăng lên Face cho nhẹ những u tình

Một ngày hè, duyên tơ mình oan nghiệt

Nhốt đời anh vào một ánh mắt xinh

Mình chưa phải ở hai đầu đất nước

Nhưng giữa hai thành phố đẹp vô ngần

Thương nhau với những vần thơ xuôi ngược

Trao nhau từng lời lẽ đẹp thanh tân

Anh cảm nhận lần đầu yêu xa ngái

Dù không mong một phút chạm tay nhau

Em có biết, tình yêu này chân ái

Xa tục trần, khao khát vốn qua mau?

Gửi em những nụ hôn tình thật ngọt

Sáng, trưa, chiều, đêm ấm áp bên em

Anh vẫn thích nhìn đôi chim đang hót

Lúc bình minh trên những giọt sương mềm!

 

+++

 

TÌNH XƯA

(Ngô Văn Âu)

 

Ngày ấy trải qua lâu lắm rồi

Tôi --em vào độ tuổi đôi mươi

Thâm giao tri kỷ -Yêu chưa tới

Tình cảm đổi trao vẫn rạng ngời

 

Mỗi lần tôi đến nhà em chơi

Suốt sáng thâu đêm rộn tiếng cười

Vô tư trong sáng thời niên thiếu

Giản dị đáng yêu nét đẹp tươi

Bỗng dưng binh lửa dậy non sông

Quê mẹ chiến tranh khói đạn nồng

Tôi theo "du kích "đi biền biệt

Vâng lịnh mẹ cha .Em lấy chồng

Hòa bình về, quê quán gặp nhau

Xóm củ làng xưa đổi sắc màu

Đứng lặng nhìn em bằng ánh mắt

Buồn vui pha trộn những thương đau

 

Giờ đây mái tóc đã bạc phơi

Gian truân khổ cực nữa phần đời

Nằm gai nếm mật thân bươn chải

Nhớ lại ngày xưa --Cũng một thời

Nay đem ký ức viết thành thơ

Những kỷ niệm xưa thể giấc mơ

Hồn nhiên vô lự thời hoa mộng

Rất đổi vô tư --Chút dại khờ

 

+++

 

HUYỄN MỘNG 

(Lê Viết Bường)

 

Chiều em qua đây 

Tóc huyền óng ả 

Mùi hương nền nã 

Như hương ngọc lan

Lòng anh miên man 

Đắm chìm huyễn mộng 

Như từng lọn sóng 

Cứ vỗ âm thầm

Anh mãi trầm ngâm 

Mơ hình tuởng bóng 

Bao ngày trông ngóng 

Mong em ghé vào

Nhưng nào thấy đâu 

Em đà biền biệt 

Người đi xa miết 

Người mãi mong chờ

Một người bơ vơ 

Một người xa thẳm 

Chiều nay buồn lắm 

Nhớ bóng hình xưa

Trời đổ cơn mưa

Tàn cơn huyễn mộng 

Tâm hồn xao động 

Than ôi! Than ôi!

 

++++

 

KÝ ỨC TÂY NGUYÊN

(Lê Triều Hồng Lĩnh)

 

Tháng ba con ong làm mật 

Nhưng cánh rừng xanh đã mất 

Còn lại những nhành khô 

Những thân cây trụi lá trơ vơ 

Tháng ba tôi trở lại buôn làng, 

giờ đã thành khu du lịch 

Những cô gái Tây Nguyên đâu mất 

Những đứa trẻ của buôn làng đã về đâu 

Tôi đứng trên mặt đất cằn khô 

Nhìn ra mặt hồ lung linh bóng nước 

Những căn nhà dài ưu tư trầm mặc 

 Không bóng người trơ trọi buồn hiu 

Những bậc thang bạc thếch vẹo xiêu 

Những mái lá tuột trôi như kiếp người phiêu bạt 

Lão già làng tuổi cao giờ đã mất 

 Đàn cháu con trôi dạt phương nào 

Tháng ba buồn như tiếng khóc  Chơrao

Con chim nhỏ bay về tìm chốn cũ 

Cái tổ nhỏ tan hoang trên cành khô chim đậu 

Bay về đâu khi chiều xế lưng đồi 

Mặt trời nghiêng sợi nắng cũng chơi vơi 

Soi bóng nước những tia buồn hiu hắt 

Tháng ba Tây nguyên mùa ong đi tìm mật 

Giờ chỉ còn những ký ức phai phôi

 

+++

 

MỖI MÌNH TRĂNG 

(Đặng Việt Thy) 

 

Sương làm ướt bóng trăng đơn 

Muôn hoa mở nụ dỗi hờn gió lay 

Phấn hương níu gót chân ngày 

Con ong, con bướm ngấm say quên về 

Em sang đò bữa xa tê 

Thấy đâu trăng ướt dầm dề sương khuya 

Mình anh nhìn nửa trăng kia 

Lơ ngơ nhớ nửa xa lìa giữa không 

Bờ xa xưa, nhớ tuổi hồng 

Nhớ hương hoa bưởi mênh mông giữa chiều

Nặng à ơ... ngã lòng xiêu 

Là em quên hết những chiều ngát hương

 

+++

 

MƠ HOANG 

(Dũng Văn Lê/ Sài Gòn Thơ Thơ )

 

Độc ẩm say đến mê cuồng

Dường như thấy đời hư ảo

Mọi việc sẽ là điên đảo

Vô thường chẳng còn yêu thương

Có thể sẽ thấy thiên đường

Đa phần chỉ là địa ngục

Chúng ta là người trần tục

Đôi lúc vẫn có mơ hoang...

 

++++

 

 

SINH NHẬT TUỔI SÁU MƯƠI MỐT

(Nguyễn Minh Quý)

 

Tháng Ba chạm ngõ đời tôi 

Thêm một ngọn gió thổi trôi tháng ngày 

Soi gương tóc đã pha mây 

Mới hay năm tháng vơi đầy phía sau.

Đi qua bão nổi mưa rào 

Đi qua cay đắng ngọt ngào nhân gian 

Có khi lặng lẽ riêng mang 

Một miền ký ức mênh mang cuối chiều.

Bạn bè còn lại bao nhiêu 

Mỗi lần gặp gỡ càng nhiều nghĩa ân 

Chén trà nhắc chuyện xa gần 

Thấy lòng ấm lại bao lần gió sương.

Tuổi này chậm bước trên đường 

Nghe trong gió nhẹ còn vương tiếng đời 

Một câu thơ viết cho người 

Cũng là giữ chút nụ cười thời gian.

Mai kia dẫu có muộn màng 

Tháng Ba vẫn nở dịu dàng trong tim 

Sáu mươi mốt tuổi lặng im 

Mà nghe cuộc sống dịu êm lạ thường.

 

+++

 

MƯA

(Giọt Thu)

 

Nắng hầm hập chừng như nung chảy mọi thứ, nắng thiêu rụi cỏ dại ven đường. nắng oi bức đến nhễ nhại ...Ngột ngạt quá, tôi bước ra vườn sau hòng mong tìm được chút dễ chịu chứ trong nhà nóng đến tan chảy mất thôi.

Khu vườn không rộng lắm nhưng ba tôi lúc sinh thời đã trồng đủ loại cây ăn quả và chí ít lúc này những tán lá lòa xòa có thể làm dịu cơn khát của tôi vì nắng.

Trời oi nồng và hơi nắng cứ hầm hật như muốn nuốt chửng tất cả và hơn lúc nào hết tôi thèm một cơn mưa. Một cơn mưa đầu mùa để hạ nhiệt. , một cơn mưa để cứu văn biết bao rẫy cà phê đang bị hạn hán kéo dài.Và tôi mong chờ điều ấy sẽ xảy ra. Bởi cả mấy tháng nay các nguồn nước tưới tiêu đã bị cạn kiệt. Những giếng khoan không còn đủ nuóc để những chiếc vòi có thể bung xõa quay tít như những trận mưa. Rẫy gần hồ nước lớn thì còn thấy màu xanh chứ những rẫy vuờn ở trên đồi thì cây cối đã héo rũ vì thiếu nước trầm trọng. Tôi ngồi xuống bên cạnh gốc cây vú sữa to bự, những tán lá vẫn căng tròn nhựa sống tiếp tục quang hợp ...

Lộp độp...lộp độp, tôi giật mình nhìn ngó nghiêng xung quanh. Không phải vòi tưới, vậy là... Tôi đứng trong vuờn một lúc xác định lại..ồ mưa...mưa thật sự.

Cơn mưa không báo trước, trời không hề nổi gió mà chỉ là những giọt nước mát lạnh đang từ tầng không rơi xuống lúc này.

Tôi chạy ù vào đem cất những áo quần trên dây phơi kẽo uớt. Niềm vui khiến tôi nhảy cẫng lên vì vui mừng. Mừng vì thời tiết đã được hạ nhiệt,và không chừng với lượng mưa này nếu mưa kéo dài khoảng cỡ nữa tiếng đồng hồ thôi thì biết bao nhiêu rẫy vườn đã được cứu. Và như vậy là bao nhiêu gia đình bớt đi được gánh nặng lo lắng về mùa màng thất bát Tất cả được cứu rỗi.

Mẹ tôi hồ hởi lấy hũ đậu giống và ngô giống ra xem, bà đổ mỗi thứ ra một cái rá để tìm xem có bị mốc mọt gì hay không. Tôi cũng chộn rộn không kém, .

Nước từ mái nhà chảy tong tong chỉ một loáng là đầy hết xô thùng. Con cún mừng rỡ cứ ngoe nguẩy cái đuôi ríu rít.

Mẹ bảo tôi mưa lớn như thế là đất đủ độ ẩm rồi, nếu kêo dài thêm đến gần tối là coi như thắng lợi. Sáng mai nhà mình sẽ trỉa đậu xanh xen ngô phía duới vườn. Tôi biết kiểu gì mà mẹ chẳng bảo thể, mảnh đất trước nhà năm nào cũng đón trận mưa đầu mùa là trỉa luôn đó thôi.

Trời nhá nhem tối cũng là lúc cơn mưa nhẹ hạt rồi tạnh hẵn. Lũ gà con líu ríu chui ra khỏi đôi cánh của mẹ chạy lon ton từ ngoài vuờn vào. Tôi lấy một bát tấm ngô trộn chung với lúa vung ra khoảng sân. Cả đàn gà to nhỏ tranh nhau ăn. Đợi chúng ăn xong thì lùa về chuồng và đóng cửa cẩn thận. Bầy gà mổ trêu ghẹo nhau ầm ĩ...

Sau trận mưa vàng , không khí về đêm dễ chịu hẳn. Cả nhà quay quanh chiếc bàn gỗ nhỏ ăn cơm và kể chuyện mùa vui. Ngày mai những hạt giống sẽ được gieo trồng hứa hẹn mùa vụ mới. Hoa cà phê sẽ căng mọng bung trắng muốt sau ba bốn ngày nữa. Vậy là ổn cho một khởi đầu trong năm mới.

 

++++

 

HƯƠNG SỮA NON CHO THƠ

(Nguyễn Thị Ánh Hồng)

 

Tôi được sinh ra và lớn lên ở vùng nông thôn Việt Nam, nơi mà thiên nhiên như một cuốn sách đầy màu sắc, mỗi trang đều mang theo âm vang của cuộc sống và hơi thở của đất trời.

Những ngày thơ bé tôi quen thuộc với cánh đồng lúa mênh mông, nơi từng hot lúa chín vàng dưới nắng là những giấc mơ của đất mẹ. Tôi nhớ những buổi chiều dẫn bò dọc theo bờ cỏ xanh, nơi tôi hái từng hạt lúa non, nhấm nháp hương vị ngọt ngào của đồng nội. Từng giọt sữa lúa béo ngậy tan dần trong khoang miệng như một sự khởi đầu âm thầm, nhưng mãnh liệt của những cảm xúc tinh khôi nuôi dưỡng hồn thơ trong tôi.

Chính thiên nhiên là người thầy đầu tiên, là chiếc nôi dịu dàng đưa tôi bước vào thế giới thơ ca.Thiên nhiên không chỉ ban cho tôi tuổi thơ đẹp đẽ, mà còn khơi nguồn cảm hứng vô tận để tôi nhặt nhạnh những mảnh ghép cảm xúc từng chút một cho thơ.

-Nguyễn Thị Ánh Hồng -

Bên thềm trăng

 

+++

 

THÁNG GIÊNG, HÀNH HƯƠNG MƯỜI CẢNH CHÙA
Ghi chép: PHẠM NGA

 

“…Nghiêm nghị trong bộ nâu sòng, các cụ già khấn lạy thật lâu trước tượng Thích Ca. Có cụ không còn thấy đường, có cụ phải nhờ người dìu đến trước Phật đài như cả ngày hôm trước đã nhờ người nhà dìu lên từng bậc đá dọc theo ‘cầu thang’ núi lên chùa…”

 

1.

Ngay sau rằm tháng Giêng, nhóm tụi tôi thực hiện chuyến hành hương 10 ngôi chùa – người Nam Bộ còn gọi là “mười kiểng chùa”, tức “mười cảnh chùa”. Nói là “hành hương” nghe cho nghiêm trang, chứ cái kiểu bốn tên đàn ông đã ở lứa U.60 chở nhau trên hai chiếc Honda 67 cũ (nhưng máy còn khá cứng) rong ruổi hàng trăm cây số từ Sài Gòn ra miền Trung thì giống y kiểu đi “phượt” đường trường của đám thanh niên thôi.

Thêm nữa, nói là “mười cảnh chùa”, nhưng trong chuyến đi thường là tụi tôi ghé hơn mười ngôi chùa, bởi đã lên đường rong ruổi thì kết hợp chuyện lễ chùa với du lịch, tham quan các thắng cảnh tôn giáo luôn.

 

2.

Mở đầu chuyến hành hương bằng xe gắn máy này là những ngôi chùa ở Gò Vấp và Bình Thạnh. Vùng tỉnh Gia Định cũ tiếp giáp với đô thành Sài Gòn (cũ) này vốn có rất nhiều chùa chiền, như các chùa: Dược Sư, Pháp Hoa, Già Lam, Kỳ Quang, Linh Quang, Chưởng Đức, Từ Quang, tịnh thất Trung Tâm, Ngọc Phương tịnh xá, v.v…

Riêng ở khu vực bên phải đường rầy xe lửa xuyên Việt có chùa Từ Quang mới được trùng tu, gần như trở thành một ngôi chùa mới hoàn toàn và rất khang trang. Kết hợp hình nét của cả hai tông Phật giáo, chùa trang trí theo lối chùa Thái Lan (Nam tông), nhưng đồng thời có chạm phù điêu hình rồng bay kiểu chùa Trung Hoa (Bắc tông).

Kế đó, tụi tôi ra xa lộ Biên Hòa (cũ), trước hết ghé đình Phong Phú ở Thủ Đức. Tôi thắc mắc tại sao cứ năm nào cũng là đình Phong Phú? Một anh bạn đã cười:

“Bộ đầu năm ông không muốn giàu, tiền vô như nước hay sao? Chữ Phú trong tên Phong Phú đó!”

Thì ra là vậy. Hèn chi mấy ngày Tết, dân Sài Gòn cứ lũ lượt kéo đến cúng Ông (chắc Ông là thần làng, thành hoàng của xã Tăng Nhơn Phú?) thờ trong ngôi đình hơi xa trung tâm thành phố này, hẳn là do tin tưởng vị nhân thần ở đây có thể phò hộ cho phú quý, giàu sang.

Nhân tiện, nhiều Phật tử còn đi tiếp đến một ngôi chùa cổ, kiến trúc rất đẹp, tên là Phước Thạnh tự, ở bên kia cầu Tân Long, tức cách đình Phong Phú khoảng ba cây số.

Rồi tụi tôi tiếp tục đi Quốc lộ 1 ra miền Trung. Sau những ngôi chùa trên núi Gia Lào (vùng Long Khánh cũ) và ra dinh Thầy Thím cùng Cổ Thạch tự, còn gọi là chùa Hang, ở mé biển phía bắc tỉnh Bình Thuận. Rồi quay lại vùng Bình Thuận Nam, bọn tôi lên núi Tà Cú để vào Linh Sơn cổ tự. Nguyện ước “hành hương mười kiểng chùa” đã viên mãn!

Theo tài liệu, núi Tà Cú chỉ cao 649 mét, nhưng con đường mòn quanh co như đường đèo dẫn lên đỉnh núi rồi dốc xuống một chút ở triền núi bên kia mới dẫn đến chùa Linh Sơn Trường Thọ. Và thay vì mua vé đi cáp treo, tụi tôi chọn cách leo núi để lên chùa…

Những “bậc thang” núi rất hỗn độn: nào những tảng đá to nhỏ, tròn méo đủ kiểu; những mô đất đen đỏ; những khúc rễ cây nằm vắt ngang mặt đường; cho đến những phiến đá chẻ, đá ốp lát được kê xếp khá ngay ngắn. Cứ thế, cái “cầu-thang-núi” hoang dã uốn éo, ẩn hiện dưới tán cây rừng nguyên sinh gồm đông đảo họ mộc, như: sao, bằng lăng, si, vông…

Chừng ba bốn quán nước đơn sơ nằm cheo leo dọc theo đường dốc làm chỗ nghỉ chân cho đám người ướt đẫm mồ hôi. Mấy cụ già chống gậy vượt dốc, hình như không còn đủ sức để đặt thân mình vào mấy chiếc võng mà chỉ ngồi phịch xuống ghế đá.

Nằm thở trên võng một lát, tụi tôi chỉ gọi năm ly nước đá cục, uống với nước suối Vĩnh Hảo mang theo, rồi kêu tiếp món sương sâm – loại sâm mọc trong rừng, ngon mát, quá đã!

Sau một đêm ngon giấc lạ thường ở mái hiên chùa Linh Sơn, bọn tôi hớn hở ra chánh điện lạy Phật, cúng vào thùng công đức. Tôi lại nhẩn nha quan sát…

Vẫn là các cụ già rất đáng kính, đáng nể qua phong thái sùng tín rất sâu sắc. Có cụ không còn thấy đường, có cụ phải nhờ người dìu đến trước Phật đài, như cả ngày hôm trước đã nhờ người nhà dìu lên từng bậc đá dọc theo “cầu thang” núi lên chùa.

Nghiêm nghị trong bộ nâu sòng, các cụ khấn lạy thật lâu. Sự bình an, thanh thản hiện rõ trên nét mặt, trong tiếng nói cười của các cụ, như thể nếu Phật có ban ân sủng, phép màu thì các cụ cũng không hề nóng ruột, mong mỏi phép màu sớm hiện ra.

Chợt nhớ nhà văn Alexis Carrel. Trong tác phẩm L’Homme, cet inconnu (tạm dịch: Con người – một bí nhiệm), ông đã viết rằng khi nhìn những người đau ốm, tàn tật đi hành hương về, điều khiến cho một người vô thần như ông phải cảm kích chính là nét mặt của những người không được phép lạ nào hiện ra cho mình mà vẫn tràn đầy đức tin — hay đúng hơn, đức tin đã thăng hoa.

 

3.

Và đây là điều mà “đoàn” hành hương tụi tôi mong chờ nhiều nhất để đánh dấu kết thúc chuyến hành hương tháng Giêng, viếng “mười cảnh chùa” qua mấy đêm ngày rong ruổi, nhọc nhằn.

Đó là lá bùa cầu an mà năm ngoái bạn tôi cũng đã xin ở ngôi chùa cổ xa xôi này, nay trao lại cho một nhà sư trẻ — người viết chữ Hán rất đẹp — để sư đốt bỏ và viết cho anh em lá bùa mới.

Lá bùa cầu an, cầu tài cho năm mới…

 

  Danh sách các tác giả góp mặt 

1.Quỳnh Tiên 

2.Võ Miên Trường 

3.Lê Yên 

4.Bs Hồng Phúc Toi Nguyen

5.Vĩnh Nguyên 

6.Kiều Giang 

7.Nguyễn Đức Quận 

8.minhnghitonnu 

9.Nguyễn Cường 

10.Văn Thắng 

11.Trần Phú Đa

12.Thiên Di Sg

13.Lâm Băng Phương

14.Phạm Thanh Nhàn

14.Dạ Ái

16.Giang Tử

17.Lê Đức Lang

18.Nguyễn Bá Hoà

19.Duy Phạm

20.Ngô Hải

21.Diệu Thu

22.Phạm Thị Cúc Vàng

23.Ngọc Hoa

24.Phu Phan

25.Ngọc Oanh

26.HoaPhong Bình Dương

27.Nguyễn Phi

28.Dũng Tôn Thọ Dương

29.Nguyễn Hằng

30.Jane Đỗ Hạnh Nhân

31.Hà Thanh Nguyen

32.Tô Công Đáng

33.Thành Công Lý

34.Ngô Văn Âu

35.Lê Viết Bường

36.Lê Triều Hồng Lĩnh

37.Đặng Việt Thy

38.Dũng Văn Lê

39.Nguyễn Minh Quý

40.Giọt Thu

41.Nguyễn Thị Ánh Hồng

42.Phạm Nga

 

READ MORE - HƯƠNG THƠ THÁNG BA