Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, February 25, 2026

HOA QUÊ HƯƠNG - Thơ Trần Hữu Thuần

Tác giả Trần Hữu Thuần


Trần Hữu Thuần 

Hoa Quê Hương


Mơ thấy em, thơm nức hương Hoa Sữa,

Loài hoa chưa quen, chưa biết mặt bao giờ,

Chưa nhìn thấy, chưa nâng niu, chưa tìm gặp,

Chỉ mơ thôi sao nghe nhói trong tim.

Thuở học trò, em lên đê Yên Phụ,

Hay kẽo kịt ra chợ, gánh hàng hoa,(1)

Le Lac của Lamartine (2) thấp thoáng dáng Hồ Gươm,

Cô hái hoa (3) đâu cho anh mãi đi tìm,

Mong rước em về vườn Lan vườn Sứ,

Xây Phượng Lâu, em Lộng Ngọc Tây Thi,

Hòa tiêu khúc gờn gợn sáo Trương Chi.

 

Mơ thấy em, hương Mộc Lan sực nức,

Dáng lay lay như lá vẫy vườn Trúc,

Thôn Kim Long hay Vĩ Dạ quê mình.

Chừng như em đượm Hoa Ngâu Hoa Sói,

Chung trà Sen cha mẹ đón bình minh,

Ve râm ran rộn rã nắng lung linh,

Phấn Hoa Nhãn rắc vàng vườn quê mẹ.

Phượng rực trời, má hồng, em Đồng Khánh,

Anh Quốc Học ngẩn ngơ, tóc thề bay,

“Học trò trong Quảng ra thi,

“Thấy cô gái Huế, chân đi không rời.”(4)

Đò ngang ơi, sao đôi bờ không nối,

Để Văn Lâu bơ vơ mãi, đơn côi.

 

Mơ thấy em, chờn vờn Bông Điên Điển,

Vỏ Lãi lướt mau trên Sông Hậu Sông Tiền,

Vớt con Lóc nồi Canh Chua thêm đậm,

So Đũa đắng nhưng tình ta ngọt lịm,

Em tôi ngoan hơn Bông Súng Bông Bèo,

Tóc em thơm uớp Bông Dừa bờ rạch.

Miền Nam ơi, đơn sơ mà chân thực,

Hoa đồng quê như lòng em hiền thục,

Em trải lòng trong câu hát “Hò ơi,

“Nghe anh em muốn thương nhiều,

“Hoa đà có chủ, khó chiều dạ anh.” (5)

 

Mơ thấy em, người em gái ba miền,

Quê tôi đó, nỗi niềm trong máu thịt,

Đầu Nam Quan, chân Cà Mau xa tít,

Nhuộm tấc đất, mồ hôi, máu tổ tiên,

 

Quê Hương tôi, Ba Miền núi sông thiêng.

 

(Grand Rapids, Michigan 24 th. 2, 2026)

 T.H.T.

jbtranthuan@hotmail.com


(1) Hình ảnh trong Đoạn Tuyệt và Gánh Hàng Hoa của Nhất Linh và Khái Hưng

(2) Alphonse Lamartine, thi sĩ lãng mạn Pháp tk. 18

(3) Ca khúc “Mơ Hoa” của Hoàng Giác

(4) Ca dao Miền Trung.

(5) Câu hò Miền Nam.

  


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - HOA QUÊ HƯƠNG - Thơ Trần Hữu Thuần

LƯƠNG MINH- NGƯỜI MÊ SÁCH, MÊ CHỮ - Hoàng Thị Bích hà

Nhà báo Lương Minh

Có lẽ Lương Minh là người mê sách nhất trong những nhà báo mà tôi từng biết. Anh không những mê sách và còn trân quý chữ nghĩa. Có lẽ vì lý do đó mà anh em chúng tôi có duyên quen biết nhau. Rất tình cờ, có lần tôi dạo một vòng trên mạng chợt bắt gặp bài viết của mình (trên trang tongphuochiep.vinhlong.com) về thể loại phê bình văn học viết về chân dung một nhà văn là bạn bè với Lương Minh. Tôi tò mò đi vào Website đó để xem và đọc các bài viết trên đó. Tôi nhận thấy trang báo trình bày đẹp, nội dung nhân văn, người chủ bút rất tâm huyết trong việc tuyển chọn, trình bày và kết nối giữa bạn viết và bạn đọc trong trang nhà, ngoài ra còn mở rộng giao lưu để tăng phần phong phú và đa dạng cho phần văn học nghệ thuật. Từ đó tôi bắt đầu gửi bài cộng tác. Anh em bạn hữu đều là những tín đồ của văn chương, yêu thích chữ nghĩa nên kết nối fb để cùng làm việc với nhau. Qua hỏi thăm địa chỉ nhận sách để có thể tặng sách cho anh. Hóa ra nhà con gái anh lại ở gần nhà con trai tôi. Vì vậy, khi anh muốn gửi sách cho tôi, chỉ cần anh mang lên để ở nhà con gái, tôi sẽ tới nhận và ngược lại, tôi tặng sách cho anh cũng gửi ở nhà của cháu.

Thời gian sau khi tôi nghiền ngẫm xong hai cuốn: Đời Chợ – Chợ tỉnh Chợ quê, tôi đã viết một bài nhận định qua góc nhìn của tôi về hai tác phẩm này. Đó là một công trình mà hai nhà báo đã cất công đi từng chợ bất kể ban ngày hay ban đêm, có những chợ không ngủ, họ làm việc xuyên đêm thì anh chị cũng phải đi tới tận nơi, quan sát hoạt động của từng chợ thu thập tư liệu, ảnh chụp thực tế, sinh động để viết. Thời gian hàng năm trời mới đi hết tất cả các chợ truyền thống ở TP HCM và các tỉnh lân cận và còn mở rộng ra những nơi mà bước chân hai nhà báo Lương Minh & Các Ngọc từng ghé qua.

Anh em làm việc với nhau qua fb, Email như vậy cũng khá lâu. Vài năm sau tôi mới có dịp gặp mặt anh ngoài đời qua các dịp ra mắt sách của Quán Văn, Sông Quê,…hay cà phê Du Miên mừng sinh nhật bà xã của anh Đỗ Trí. Tôi thường nói vui mà cũng rất thật với bạn bè. Đối với tôi, ai có vợ hay đã có bồ thì mình cứ tầm nhìn xa trên 10 km cho chắc ăn. Khỏi phải hiểu nhầm, văng mảnh mệt!

Vì vậy anh bảo khi nào có dịp mời Bích Hà về Hóc Môn, dự ra mắt tập san Giác Đạo hay cà phê với nhóm bạn anh mà tôi cũng chưa có dịp. Thôi cứ hẹn vậy đã và ghi nhận với lời cảm ơn trước, vừa chưa có lịch cụ thể lại làm biếng đi cà phê không ai bằng và chẳng lẽ từ đây đến cuối đời bận suốt sao?

Hôm trước anh nhắn tôi là sắp xuât bản một cuốn sách về du lịch và bè bạn có nhận định chút về văn chương, chữ nghĩa và các giai thoại ngoài đời vậy mà vui. Ngoài đời thấy anh hiền như ông Phật đất mà thân hình như ông hộ pháp, nhìn dáng người, thấy to con phốp pháp phương phi vậy chứ mặt hiền khô, không biết anh theo tôn giáo nào nhưng tôi có cảm giác anh giống con nhà Phật. Đặc biệt là anh mê sách ghê lắm! Nghe em gái anh bảo là ngay từ nhỏ đã mê sách, ăn rồi cứ chúi mũi vào đọc sách không à! Gia đình ba mẹ cũng có buôn bán làm lụng nhưng anh chẳng phụ được gì vì mãi đọc sách. Như vậy anh cũng may mắn được gia đình tạo điều kiện cho ăn học và thỏa sức với thú sưu tầm sách. Tôi tưởng tượng với một người mê sách như anh, có lẽ nhà anh bây giờ chất sách từ trong ra ngoài kín chỗ. Sách hồi trẻ ở nhà ba mẹ thì để lại cho em gái, khi anh bắt đầu đi học đại học. Khi đi làm, kiếm được tiền là anh dành mua sách phần lớn. Ai tặng sách cho anh thì anh mừng lắm! Sau này có gia đình anh lại gầy dựng những tủ sách mới. Có lần anh băn khoăn:

– Sau này không biết mình trăm tuổi thì để tủ sách lại cho ai?

– Thì anh để trong thư viện nhà thờ của gia đình, lưu lại cho con cháu.

– Ở Sài Gòn rất hiếm có nhà thờ gia đình.

Đó cũng là một băn khoăn lớn không chỉ riêng anh Lương Minh mà cho những người mê sách, trong đó có tôi cả một đời nhặt nhạnh sưu tầm sách, mong rằng con cháu đời sau cũng yêu quý sách và chung tay giữ gìn di sản tinh thần của các thế hệ trước.

Thế hệ người viết như Lương Minh và bạn bè văn thi hữu chúng tôi thì cũng đã vào tuổi nghỉ hưu. Dẫu biết rằng quỹ thời gian phía trước không còn nhiều bằng quãng thời gian mình đã đi qua. Nhưng còn chừng nào vẫn tiếp tục say mê với con chữ, và dành thời gian cho hoạt động văn học nghệ thuật chừng đó. Nhà nước cho nghỉ những vẫn sống với sở thích và đam mê viết lách có lẽ không bao giờ vơi cạn. Với phương châm tự đặt ra là: Còn sống thì còn viết!


Tác giả Hoàng Thị Bích Hà


Chúc anh Lương Minh luôn bình an, sức khỏe hạnh phúc, nhiều năng lượng làm việc và sáng tạo. 

Saigon, ngày 26/7/2025,

Hoàng Thị Bích Hà

READ MORE - LƯƠNG MINH- NGƯỜI MÊ SÁCH, MÊ CHỮ - Hoàng Thị Bích hà

TRỞ VỀ CHỐN CŨ - Đức Bình

Tác giả Đức Bình

Có một quy luật rất đỗi hiền lành và lặng lẽ của đời người, đó là đi cho thật xa, để rồi một ngày nào đó lại muốn quay về chốn cũ.

 

Thuở trẻ, ta háo hức như con nước đầu nguồn, chỉ mong chảy ra biển lớn. Rời Huế, mang theo vài tấm ảnh cũ, những câu dặn dò của cha mạ và cả khát vọng phải trở thành một ai đó giữa đời rộng. Ở giữa thành phố phương Nam luôn sáng đèn, ta quen dần với nhịp sống gấp gáp, với những con đường không ngủ. Nhưng lạ thay, giữa ồn ào ấy, có những đêm rất sâu, ký ức lại khẽ khàng gõ cửa…

 

Ký ức về một buổi sớm mưa dầm bên bờ sông Hương, mặt nước bảng lảng khói sương. Về tiếng chuông từ chùa Thiên Mụ ngân dài, như chạm vào một miền tĩnh lặng trong tim. Về những trưa nắng đứng dưới bóng phượng già trong Kinh thành Huế, nghe ve ran mà tưởng như cả bầu trời tuổi thơ đang trở lại.

 

Ngày ấy, ta yêu Huế mà không tự biết. Thấy Huế chậm quá. Thấy Huế trầm quá. Thấy Huế nhỏ bé quá... Huế như tà áo dài trắng bay trong gió đẹp nhưng mong manh, dịu dàng mà có phần cũ kỹ. 

 

Ta muốn ra đi, muốn sống nhanh hơn, muốn thử mình giữa những điều mới lạ.

 

Rồi thời gian lặng lẽ trôi. Khi tóc bắt đầu điểm bạc, khi bạn bè mỗi người một phương, khi con cái đã tự bước trên con đường riêng, ta bỗng muốn sống chậm lại. Không phải vì hết ước mơ, mà vì đã hiểu: điều quý giá nhất không luôn nằm phía trước, mà thường nằm sâu trong những gì đã từng đi qua.

 

Quay về Huế ở tuổi xế chiều, người ta không trở lại để tìm cái mới, mà để chạm vào cái quen. Chạm vào nhịp cầu cũ. Chạm vào mùi hoa bưởi thoảng trong một khu vườn cuối kiệt. Chạm vào tiếng rao buổi sớm nghe vừa gần vừa xa. Ta đi chậm hơn trên con đường ven sông, nhìn dòng nước lững lờ mà không cần vội vã đến đâu.

 

Ở tuổi ấy, ta thích ngồi lâu hơn bên tách trà. Thích nghe một làn điệu ca Huế mà không bị xao nhãng. Thích đứng lặng trước cổng ngôi trường xưa, nắm tay nhau bên gốc xà cừ cổ thụ nơi chúng mình từng hò hẹn để thấy lại bóng mình của mấy mươi năm trước một chàng trai, một cô gái với bao mộng mơ chưa kịp gọi thành tên.

 

Có lẽ, khi đã đi gần hết một vòng đời, ta không còn cần những trải nghiệm ồn ào nữa. Ta cần sự thẩm thấu. Một chiều hoàng hôn cũng đủ làm lòng lắng lại. Một tiếng mái chèo khua nhẹ cũng đủ gợi cả miền xưa cũ.

 

Huế không giữ người bằng sự náo nhiệt. Huế giữ người bằng ký ức. Mà ký ức thì càng xa lại càng trong. Người ta quay về không chỉ để tìm lại một thành phố, mà để tìm lại chính mình, cái mình hồn nhiên, cái mình chưa kịp mỏi mệt trước năm tháng.

 

Và trong khoảnh khắc đứng bên dòng sông quen thuộc ấy, ta hiểu rằng mình đã đi rất xa để rồi trở về đúng nơi này. Không phải vì Huế thay đổi, mà vì lòng mình đã khác. Trong sự khác ấy, ta biết nâng niu từng nhịp thở chậm rãi của đất trời, từng buổi chiều bảng lảng khói sương, từng tiếng chuông xa mà gần.

 

Có lẽ, khi con người ta đủ đầy những va đập của đời sống, điều mong mỏi nhất không phải là thêm những điều mới lạ, mà là được sống trọn vẹn với những điều xưa cũ nhưng bằng một trái tim đã thấu hiểu và bình an.

 

Huế vẫn ở đó.

Lặng lẽ.

Đợi người…

           Đức Bình



READ MORE - TRỞ VỀ CHỐN CŨ - Đức Bình

KHAI SINH –Thơ Trần Mai Ngân


    

Giữa phong phanh cõi người
Tôi lạnh buốt run lên
Có bàn tay không tên
Choàng lên đôi vai gầy
Chiếc áo dệt tầm gai…
 
Giữa chông chênh cuộc đời
Tôi rơi dòng nước mắt
Chiếc khăn thơm dịu mát
Lau khô và ôm chặt
Vỗ về rồi bình minh….
 
Giữa long đong sinh linh
Người gieo vào niềm tin
Cứu rỗi tâm hồn chết
Như đã hóa vàng tôi
Và khai sinh kiếp mới!
 
**Ơn người
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - KHAI SINH –Thơ Trần Mai Ngân

Tuesday, February 24, 2026

PHÙ DU - Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến *

 



PHÙ DU

Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến 


1.

Điện thoại réo. Là số lạ, hắn không nghe. Chuông đổ dài inh ỏi đến chục cuộc, điếc tai, hắn mới chịu nhấc máy.

Vừa mới: - "Vâng. Tôi đây..." đã nghe chát chúa phía đầu dây bên kia: - Đang vần con nào mà mãi mới chịu nghe điện thoại thế?

Hắn nhíu mày, cộc lốc:

- Ai đấy?

- Em đây. Miu Miu bé bỏng đây.

Hắn giật thót người, suýt đánh rơi điện thoại.

Phía đầu dây bên kia phá lên cười, đắc chí: - "Ngạc nhiên lắm phải không? Lát em gửi địa chỉ, tối đến em.". Rồi cụp máy. Hắn thần người. Mặt bạc ra. Mồ hôi rịn trên trán, môi mấp máy không thành tiếng....   

*              *

*

Cửa vừa khép. Nàng lao vào, ngấu nghiến hắn, bàn tay cuống cuồng sục sạo. Hắn đẩy nàng ra, uể oải: - "Anh mệt! Để khi khác." Nàng nhíu mày, nhếch miệng: - "Anh vào tắm đi. Em đợi." Hắn gượng gạo: - "Nhưng hôm nay anh mệt…" Nàng trầm giọng: - "Anh vào tắm đi." Rồi cúi xuống, bật nhạc.

Khẽ nghiêng đầu, hất tóc sang vai, nàng nheo nheo mắt nhìn hắn như thách thức, như khêu gợi.

Điệu nhạc valse “Chúng ta không thuộc về nhau” của Sơn Tùng M.T.P da diết cất lên.

Hắn uể oải vào phòng tắm.

 

2.

Nàng nhặt được chồng trong một tiệc sinh nhật.

Bạn nàng, chủ nhân bữa tiệc, than: - Anh họ tao đẹp trai, giàu có nhưng nhát gái lắm, hơn 30 tuổi rồi mà vẫn độc thân...

Gặp thằng đẹp trai, giàu có mà lại ngờ nghệch chuyện trai gái thì nàng phải tóm. Ngu sao mà thờ ơ!

Nàng tủm tỉm cười với những toan tính.

Khẽ nghiêng người thả thính gã trai độc thân vì nhát gái... Vài tháng sau, nàng thành chị dâu đứa bạn.

Vài năm sau, khi đã lừa được anh chồng đẹp trai, giàu có sang tên khối tài sản đồ sộ, nàng nộp đơn ra tòa để sống với tình yêu đích thực của nàng - Lão Đại Gia giàu có và chịu chơi, duy nhất chỉ có khuyết điểm là tuổi tác nhiều gấp rưỡi số tuổi của bố nàng.    

 

3.

Hắn, là bạn chí cốt của một nhân viên mẫn cán rất được Lão Đại Gia tin dùng.

Gặp hắn trong tiệc rượu Lão Đại Gia chiêu đãi nhóm nhân viên mẫn cán, nàng bị giày vò bởi khuôn mặt đẹp đĩ bợm của hắn. Nàng thèm được chiếm đoạt cơ thể cuộn cơ bắp nhưng mơn mởn nét nai tơ của hắn. Nàng thèm được đôi môi dày dày cong cong hình trăng khuyết của hắn mơn man, chà xát cơ thể. Kinh nghiệm tình trường cho biết, đôi môi hắn là ẩn tướng của kho báu khoái lạc, sẽ cho nàng thỏa thuê ngụp lặn trong những man dại...

Nàng nhẹ nhàng thả thính.

Nàng dịu dàng khêu gợi.

Hắn, gã trai mới lớn chưa biết mùi đàn bà từ từ vào bẫy...

*             *

*

Ném xấp ảnh lên bàn, gã mặt choắt cạ cạ lưỡi dao, thủng thẳng:

- Mày chỉ được phép chọn 1 trong 2. Một là cắt chim. Hai là không cắt chim nhưng phải thỏa mãn nhu cầu sinh lý của Đại Phu Nhân đủ 90 ngày. Chọn một hay hai, mày cũng phải tránh xa Tiểu Phu Nhân. Nếu vi phạm, chúng tao lấy cái đầu của mày làm đồ chơi.

Hắn tái mặt, lí nhí:

- Dạ. Vâng. Em chọn 2 ạ.

Gã mặt choắt rót rượu, đẩy một ly đến trước mặt hắn:

- Nhấm nháp đi để lấy tinh thần phục vụ đại phu nhân.

Hắn cầm vội ly rượu, tay run run.

Gã ngồi bên, mặt nhăn nhúm những sẹo, hất hàm:

- Hết đi, thằng điếm.

Hắn vội ngửa cổ, một hơi cạn đáy.

Rít hơi thuốc rõ dài, rồi nheo mắt khinh bỉ nhìn hắn, gã mặt sẹo đứng dậy, khoát tay:

- Theo tao. Thằng điếm.

Hắn lập cập lên xe.   

*               *          

*

Hắn được chở đến một ngôi biệt thự 2 tầng dạng tân cổ điển, nằm giữa khu vườn nồng nặc mùi hoa sứ. Chưa kịp ngó nghiêng xung quanh, hắn đã bị đẩy vào một gian phòng tối om cùng tiếng cười gằn của gã mặt sẹo:

- Cởi quần áo ra và thể hiện tay nghề đi, thằng điếm.

Một bóng người lao vội về phía hắn.

Hắn lùi lại, né tránh, tay gồng lên, cố đẩy khối thịt đồ sộ ra xa, miệng lắp bắp: - "Bật điện! Bật điện!" Gã mặt sẹo chửi đổng: - "Mẹ mày! Thích sáng à." Và thò tay vào bật điện.

Hắn hốt hoảng khi đối diện với một thân thể lõa lồ, phì nộn, cặp mắt ti hí đang giương lên, hau háu nhìn hắn.

Chóp chép miệng, nước miếng tứa ra từ 2 khóe mép, chảy dài xuống khuôn mặt nung núc những thịt, Đại Phu Nhân sấn đến, nhấc bổng hắn, vất tọt lên giường. Hắn vùng dậy, bỏ chạy. Đại Phu Nhân nhoài người, túm tay, giật lại. Hắn ngã sóng xoài, cằm va vào chân giường, toét máu.

Xốc hắn đứng dậy, Đại Phu Nhân chằm chằm nhìn vào khuôn mặt trắng bệch của hắn rồi hềnh hệch cười...

Nhẹ nhàng hất hắn lên giường, Đại Phu Nhân đổ ập người xuống. Hắn thất thần, nhắm mắt…

*                *

*

Hắn thở phào khi chỉ bị xây sát phần mềm. Vụ “va quệt” với Đại Phu Nhân chỉ để lại vết sẹo nhỏ dưới cằm, phải thật tinh mắt mới nhìn thấy. Khuôn mặt hắn vẫn quyến rũ, vẫn tỏa đủ nét dâm đãng để mời gọi những kẻ khát tình. Hắn nhếch miệng cười, rồi buông tiếng chửi:

- Mẹ con đĩ! Bao giờ mới hết thời hạn 90 ngày. Khốn nạn! Tự dưng lại thành món đồ chơi của con nặc nô biến thái...

Với tay lấy bao thuốc, hắn rút điếu thuốc định châm lửa nhưng nghĩ sao lại vò nát điếu thuốc, rồi nhăn mặt chửi đổng:

- Mẹ đồ đĩ! Vì mày mà đời tao khốn nạn!

Đĩ nào? Là Đại Phu Nhân hay Tiểu Phu Nhân? Hay chính bản thân hắn?

Chuông điện thoại đổ dồn, ing tai khá lâu hắn mới miễn cưỡng nghe máy, rồi buông tiếng chửi:

- Mẹ! Đồ chó!

Hắn quơ vội chiếc áo, đứng trước gương chỉnh trang lại chút nhan sắc rồi bước nhanh ra cửa.   

 

4.

Gã mặt choắt nhét tập Mỹ kim vào túi, hất hàm bảo hắn:

- Ngồi xuống đi. Hôm nay không phục vụ Đại Phu Nhân mà phục vụ một vị khách đặc biệt.

Rồi quay sang bảo gã trai lạ ngồi bên:

- Thằng em nói cụ thể với thằng điếm này. Nó sẽ làm theo đúng yêu cầu của chú.

Gã trai lạ nhìn hắn có chút ngập ngừng, rồi huỵch toẹt:

- Tớ muốn đêm nay cậu ngủ với vợ tớ... Diễn thật sung vào.

Hắn tròn mắt, ngắc ngứ.

Gã mặt choắt lừ mắt:

- Đấy không phải việc của mày.

Hắn chửi thầm. Mẹ chúng mày! Lũ chó! Có thằng chồng nào lại lập mưu đưa vợ vào khách sạn, lừa cho vợ uống thuốc kích dục rồi thuê trai lạ hành lạc để dàn cảnh “bắt tại trận”, ép vợ ký đơn ly dị và “tự nguyện” từ bỏ quyền làm mẹ?! Chỉ có lũ súc sinh chúng mày mới nghĩ ra trò khốn nạn như thế.

Hắn mím môi, tay từ từ nắm chặt.

Gã mặt choắt hiếng mắt nhìn hắn, e hèm một cái, rồi liếc xuống lưỡi dao đang mạnh tay tăng tốc cạ cạ mặt bàn.

Hắn đưa mắt nhìn ra cửa, đầu thấp dần, thấp dần.

*                 *

*

Hắn thở phào..

Hắn đã diễn trọn vai thằng điếm rẻ tiền giúp gã chồng đê tiện đuổi người vợ trẻ tội nghiệp ra đường.

Tạt vào quán bia vỉa hè, hắn uống cạn ba cốc liên tiếp nhưng cái cảm giác nhớp nháp trên người hắn vẫn bám riết không tan. Hắn nhíu mày vỗ vỗ vào xấp tiền, miệng lẩm bẩm: - Nốt vài vụ rồi biến. 90 ngày với mụ nặc nô cũng sắp hết rồi.

Điện thoại đổ chuông. Hắn nhấc máy, cộc lốc: 

- Gì nữa?

Giọng Miu Miu gấp gáp, run rẩy: 

- Anh đang ở đâu? Lão Đại gia biết hết rồi...

Hắn điếng người, loạng choạng suýt ngã. 

Hắn định đứng dậy thì tiếng rít phanh chói tai vang lên ngay lề đường. Một chiếc xe đen trờ tới. Gã mặt choắt cùng gã mặt sẹo bước xuống. Hắn loạng choạng ngã bệt xuống sàn.

Chậm rãi rút lưỡi dao cạ cạ vào thành xe, gã mặt choắt rít giọng: 

- Mày coi lời tao như nước đổ lá khoai à? 

Hắn tái mặt, lắp bắp: 

- Em... em chỉ...

Gã mặt choắt cười nhạt:

- Mẹ thằng điếm, tiền cũng muốn mà gái cũng không buông thì phải trả giá.

*                  *

*

Hắn bị tống lên xe. Chiếc xe đen lao vút đi, bỏ lại quán bia vỉa hè với những ánh mắt tò mò, ngơ ngác.

Hắn nằm co quắp trên sàn xe, mắt trợn trừng nhìn trần xe tối thui. Hình ảnh khuôn mặt phì nộn của Đại Phu Nhân, nụ cười lẳng lơ của Miu Miu và gương mặt thất thần của người vợ trẻ bị hắn làm nhục trong khách sạn cứ xoay vần, nhảy múa trước mắt.

Xe dừng lại trước cổng ngôi biệt thự tân cổ điển quen thuộc. Nhưng lần này, gã mặt sẹo không đẩy hắn vào phòng của Đại Phu Nhân. Hắn bị lôi xềnh xệch vào căn hầm tối phía sau vườn, nơi nồng nặc mùi ẩm mốc lấn át cả mùi hương hoa sứ.

Lão Đại Gia ngồi đó, thong thả nhấp trà. Bên cạnh là Miu Miu – Tiểu Phu Nhân của lão – đang quỳ mọp dưới sàn, tóc tai rũ rượi, khuôn mặt sưng húp. Lão nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến đáng sợ: 

- Mày trẻ, đẹp và diễn giỏi. Nhưng mày quên mất một điều: Con chó được thuê để trông nhà thì đừng có ý định trèo lên giường chủ.

Hắn quỳ sụp xuống, đôi môi dày hình trăng khuyết – thứ vũ khí từng giúp hắn ngụp lặn trong khoái lạc – mấp máy không ra hơi: 

- Đại ca... em sai rồi... cho em một con đường sống...

Lão Đại Gia đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu.

Gã mặt choắt thủng thẳng bước lại gần hắn. Nhìn lưỡi dao sắc lạnh trên tay gã mặt choắt đang từ từ hạ xuống, hắn nhắm nghiền mắt lại. Một cảm giác buốt nhói dội lên rồi hắn lịm đi...   

 

5.

Hắn tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ, đầu óc quay cuồng. 

Hắn không còn ở trong biệt thự, mà trong một phòng trọ tồi tàn. Bên cạnh hắn là một xấp tiền lẻ nát bươm cùng mảnh giấy loằng ngoằng mấy chữ: "Vốn liếng của mày chỉ đến thế. Đi mà kiếm sống đi, thằng điếm."

Hắn nhếch môi cười, nụ cười méo mó trên khuôn mặt vẫn còn vương những nét đẹp trai, đĩ bợm.

Điện thoại trong túi áo bỗng rung lên. Một số lạ hoắc. Hắn run rẩy nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng đàn ông sắc lạnh: - "Ngay ngày hôm nay mày phải biến khỏi xứ này càng xa càng tốt..."

Hắn buông thõng tay, mắt vô hồn nhìn vào khoảng không tối om trước mặt. Hóa ra, tất cả những hào nhoáng, những cuộc mua bán tình dục, những cuộc tình gấp gáp, những xấp tiền đô-la dính đầy mùi nhục dục mà hắn dày công đánh đổi, chung quy cũng chỉ là một kiếp phù du. Đời hắn là một canh bạc, mà ở đó, hắn vừa là con bài, vừa là kẻ thua cuộc trắng tay.

*.

Viết xong sáng 29 tháng 01/2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN 

.

 

READ MORE - PHÙ DU - Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến *

Tưởng niệm Họa sĩ VÕ XUÂN HUY- Võ Văn Luyến

 (Đây là bài viết của nhà thơ Võ Văn Luyến đã viết đăng báo 17 năm về trước và in lại trong tập tiểu luận - phê bình :ĐỐI NGỌN ĐÈN KHUYA - NXB THUẬN HÓA- -2014 của tác giả . Chủ nhân Tri Âm Các post lại để tưởng niệm một họa sĩ tài hoa nhiều người ngưỡng mộ)

VNQT chép từ trang Facebook của nhà thơ Võ Văn Hoa.

 

.

Võ Văn Luyến

QUÊ CỦA HUY

 

Họa sĩ Võ Xuân Huy.

Hình từ website: thethaovanhoa.vn


      Những người chưa hề cầm cọ như tôi thì chỉ biết xem tranh. Nhưng qua 30 tác phẩm triển lãm giữa tháng sơ đông năm qua tại Huế của hoạ sĩ Võ Xuân Huy đã tạo không khí ấm áp và sâu đằm tâm tưởng. Ngôn ngữ hội hoạ của anh khéo dựng dậy trong con người ta tình yêu xứ sở và ngầm đánh thức, trước hết là lòng mình, chớ “di cư sang cõi khác” mà quên đường về. Đó là quê hương. Quê hương mới là mối tình thứ nhất nguyên vẹn, thuần khiết và khi xa rời, mối “tương tư hương đồng gió nội” vừa dịu ngọt vừa da diết không nguôi.

     Cái khác lạ của Huy là không khoác lên mình hào nhoáng mà đâu đó vẫn còn bám víu vào lô - cốt - tinh - thần - thành - thị thời thượng khi không phải máu thịt đời người. Mới hay sự sang trọng đâu phải ở đề tài mà ở hoạ pháp. Tranh của Huy phần lớn thiên về trường phái biểu hiện, đường nét thô mộc nhưng tinh tế trong sự biến hoá giàu tính tương phản và chất ngụ ngôn. Ý nghĩa triết lý vì thế trở nên lung linh sinh động và đầy ấn tượng.

     Nghệ thuật vốn đa sắc. Tranh của hoạ sĩ Võ Xuân Huy cho thấy những suy tư sâu thẳm và khi cần, cũng rất bạo liệt, thách thức với những cọ xát và va đập đời thường. Đêm loạn là sự phản tĩnh, cảnh báo con người trước những dụ dẫn vật hoá. Ngay cả khía cạnh đồng tiền cũng làm trào dâng nỗi xót xa từ những đứa bé bán rong vây quanh “Thượng đế” mắt xanh, mũi lõ. Dường như những gì ở ngoài đời thật bình thường vào tranh của Huy nội tâm bỗng trở nên toả sáng một vấn đề nào đó của cuộc sống: rưng rức những niềm thương hoặc cồn cào con sóng lòng vỗ vào bờ đá, sôi sục tung lên muốn xoá đi những chấm than không đáng có.

     Đánh bạn với Huy, nhiều lúc tôi lẩm cẩm nghĩ rằng anh là con người sách vở, xa thực tế (vì anh nói rất hay về tài tình ông nọ bà kia như đang nói trước học trò của mình) nhưng trong nghệ thuật thì rất nhạy cảm nắm bắt hồn vía của cuộc sống xung quanh và nhờ thế, những thông điệp chuyển tải tác động mạnh vào trí nhớ người tiếp nhận. Mảng tranh tập trung, dồn nhiều tâm sức của anh là miền quê yêu dấu đắm sâu hoài vọng về dòng sông ký ức vàng son một đi không trở lại, “Không ai có thể hai lần tắm nước một dòng sông” - điều mà  triết gia cổ đại Heracolit đã từng nói. Đó là các bức quê I, II, III, IV, v.v...như những nốt láy thanh âm của im lặng. Các hình ảnh quen thuộc kết hợp trong những hình khối, đường nét, màu sắc như: người nông dân, nơm, cá, mèo, diều giấy, con trâu, cái lu, cái gáo...Được tác giả đẩy tới phạm trù mỹ học mang ý nghĩa biểu trưng, cài đặt nên những mâu thuẫn kỳ diệu của sự sinh tồn. Đó là sự đồng hành tồn tại trong đối lập như chú chuột Mickey với chú mèo trong phim hoạt hình của Walt Disney. Nói đối lập lý thú là bởi sự rượt đuổi đến tận cùng nhưng không tạo ra cái ác. Đấy mới chính là con đường tìm tòi lặng lẽ của Võ Xuân Huy và chắc chắn trên hành trình cam go nhưng đầy đam mê vươn tới cái đẹp, thời gian sẽ ủng hộ cây cọ trẻ tuổi, chí lớn này.

        Huế, 1999

        VVL

READ MORE - Tưởng niệm Họa sĩ VÕ XUÂN HUY- Võ Văn Luyến