Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, June 7, 2026

TÌNH THI HỮU / CẮT RÀO / QUÀ MẬT ONG - Chùm thơ: Vũ Hùng




TÌNH THI HỮU


Chẳng duyên gặp gỡ ở nhà

Gặp nhau rôm rả tách trà Nam Sơn

Nắng trưa vàng rượi An Nhơn

Nghe thơ Đường luật vui hơn mọi ngày

Giàu cảm xúc, ý tứ hay

Chút tình thi hữu đẹp thay thơm hoài!

Vũ Hùng

 

CẮT RÀO


Sáng ra xách kéo cắt rào

Nắng mai vừa hửng lao xao sân vườn

Một giờ tay mỏi ,ê sườn

Bờ rào thẳng tắp một đường đẹp thay!

Hương cau ngan ngat như say

Nghe lòng thanh thản, mây bay lưng trời!

Vũ Hùng

 

 QUÀ MẬT ONG


Sáng chờ chỗ Đại Thiên Hà*

Mật ong quà quý bạn xa gửi vào

Nam non qua phố lao xao

Chang chang nắng đỏ nôn nao cả lòng

Tám giờ mới nhận quà xong

Vespa cứ thế thong dong trở về

Mật ong vài muỗng cà phê

Hoà ly nước ấm uống mê mẩn đời?

Vườn rau, ao cá thảnh thơi

Dưới trăng ngâm ngợi đôi lời thơ quê!

Vũ Hùng

 hutazox@gmail.com

* Tên doanh nghiệp xăng dầu đối diện với khách sạn Golden(phường Bình Định)


READ MORE - TÌNH THI HỮU / CẮT RÀO / QUÀ MẬT ONG - Chùm thơ: Vũ Hùng

NHÀ VĂN TRẦN TIẾT GIANG - DIỄN NGÔN CHIẾN TRANH VÀ Ý THỨC VỀ CỘI NGUỒN - Nguyễn Văn Trình

  


Nhà văn Trần Tiết Giang –

Diễn ngôn chiến tranh 

và ý thức về cội nguồn


Nguyễn Văn Trình

 

   Trong dòng chảy văn học địa phương Quảng Trị sau năm 1975, các cây bút trưởng thành từ chiến tranh đã có những thành công đáng ghi nhận, đáng trân trọng. Họ không chỉ là người chứng kiến, mà còn là chủ thể của trải nghiệm lịch sử. Nhà văn Trần Tiết Giang – Tên thật Trần Kiệm sinh năm 1945, quê: Làng Đơn Duệ, Xã Vĩnh Hòa, Huyện Vĩnh Linh, Tỉnh Quảng Trị (cũ) anh cũng thuộc thế hệ cầm bút như vậy.(Trưởng thành sau 1975) Xuất thân từ một vùng đất tuyến lửa giàu truyền thống cách mạng, và được trực tiếp tham gia vào Quân đội trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước, sáng tác của Trần Tiết Giang hình thành trên nền tảng ký ức chiến tranh và ý thức sâu sắc về quê hương – cội nguồn. Anh đã sáng tác trên nhiều thể loại văn học khác nhau, như: Bút ký, Truyện ngắn, Thơ...và có cả tiểu thuyết, thể loại nào anh cũng đã có những thành công nhất định. Tính đến nay Trần Tiết Giang đã xuất bản được sáu đầu sách: “Đường 9 máu lửa và hoa (Tiểu thuyết lịch sử) NXB Thuận Hóa, 2020; Tuyển tập thơ, Ký, Truyện ngắn, NXB Thuận Hóa, 2023; Những đứa con của rừng (Tiểu thuyết) NXB Thuận Hóa, 2023; Đêm về sáng (Tiểu thuyết) – NXB Thuân Hóa, 2023; Hậu bối của đất (Tiểu thuyết) NXB Thuận Hóa, 2023; Dòng sông, con đường và đất (Tiểu thuyết) NXB Thuận Hóa, 2024; Tình yêu người lính (Bút ký) NXB Thuận Hóa, 2025 ”.


Nhà văn Trần Tiết Giang và nhà thơ Nguyễn Văn Trình


    Nhà văn Trần Tiết Giang trong những tác phẩm đã xuất bản, anh thường tập trung viết về hai chủ đề chính: Diễn ngôn chiến tranh, hình tượng người lính và ý thức cội nguồn về quê hương đất nước. Chiến tranh đối với Trần Tiết Giang như một trải nghiệm sống. Trong các tác phẩm: “Đường 9 máu lửa và hoa, Tình yêu người lính, Những đứa con của rừng” chiến tranh không kiến tạo như một huyền thoại mang tính sử thi, mà được tái hiện từ điểm nhìn của người trong cuộc. Điều này tạo nên một “diễn ngôn nội tại” – nơi ký ức cá nhân hòa quyện với ký ức tập thể, cộng đồng. Ở tác phẩm “Đường 9 máu lửa và hoa” không gian chiến trường Đường 9 hiện lên vừa dữ dội vừa cụ thể. Tác giả tập trung chú trọng chi tiết hiện thực như: Địa hình rừng núi, bom đạn sự khốc liệt của chiến trường. Tuy nhiên đằng sau những miêu tả đó là chiều sâu cảm xúc, nỗi đau sự mất mát và ý chí sinh tồn. Như vậy chiến tranh trong các sáng tác của Trần Tiết Giang không chỉ là sự kiện lịch sử, mà còn là không gian thử thách nhân tính con người.

    Về hình tượng người lính trong các tác phẩm của Trần Tiết Giang chủ yếu anh khai thác ở khía cạnh con người đời thường. Trong “Tình yêu người lính” họ không chỉ là chủ thể chiến đấu, mà còn là những con người mang khát vọng yêu thương, ước mơ và nỗi nhớ. Tình yêu trong chiến tranh được đặt vào thế đối sánh giữa cái mong manh của cảm xúc và cái dữ dội của bom đạn. Điểm đáng chú ý là sự chuyển dịch từ góc nhìn của tập thể sang cái nhìn cá nhân hóa. Chính điều này đã tạo nên chiều sâu nhân văn, và góp phần làm phong phú thêm hình tượng người lính trong văn học thời hậu chiến. Còn trong “Những đứa con của rừng” cho ta thấy một điểm nổi bật trong sáng tác của Trần Tiết Giang là: Xây dựng không gian rừng như một cấu trúc biểu tượng. Rừng không chỉ là bối cảnh địa lý mà còn là không gian sinh tồn, che chở và thử thách con người. Rừng trở thành “Nhân vật thứ hai” – nơi con người được tôi luyện, trưởng thành và gắn bó máu thịt. Cách kiến tạo này cho thấy sự kết hợp giữa chủ nghĩa hiện thực và cảm hứng lãng mạn.

     Đọc những tác phẩm của Trần Tiết Giang ta còn thấy một mảng đề tài khác, được tác giả quan tâm sâu sắc đó là: Ý thức cội nguồn và diễn ngôn về quê hương đất nước. Dòng sông trong sáng tác của nhà văn như một biểu tượng của ký ức. Trong “Dòng sông, con đường và đất” hình ảnh dòng sông đã trở thành trung tâm của biểu tượng. Dòng sông không chỉ gợi nhớ về ký ức mà còn đại diện cho sự nối tiếp mạch nguồn. Nó là con đường, là dòng chảy dẫn về nơi lưu giữ những giá trị văn hóa cốt lỏi của quá khứ và tinh thần đoàn kết cộng đồng. Cách sử dụng biểu tượng như thế, cho thấy ý thức về cội nguồn mạnh mẽ trong sáng tác của nhà văn. Quê hương không còn đơn thuần là không gian địa lý, mà còn là nền tảng văn hóa tinh thần của mỗi con người.

      Điều đáng ghi nhận trong các tác phẩm của Trần Tiết Giang là vấn đề bảo tồn, giữ gìn tên làng và bản sắc văn hóa làng. Tiểu thuyết “Hậu bối của đất” đã đặt ra vấn đề gìn giữa tên làng, một biểu tượng hàm chứa ý nghĩa văn hóa sâu sắc. Đây là một cuộc đấu tranh cam go, quyết liệt để được giữ lại tên làng. Bởi tên làng là ký hiệu lịch sử, là truyền thống văn hóa của làng, là danh dự tổ tiên để lại. Từ góc nhìn văn hóa, cho thấy Trần Tiết Giang là người quan tâm giữ được mối quan hệ hữu cơ giữa cá nhân và cộng đồng, giữa thế hệ hiện tại và quá khứ lịch sử.

       Có thể khẳng định rằng: Trần Tiết Giang là một trong những cây bút văn xuôi trưởng thành từ sau chiến tranh của vùng đất lửa Quảng Trị anh hùng, mang trong mình những ký ức lịch sử và ý thức sâu sắc về cội nguồn quê hương đất nước. Những sáng tác của anh là sự kết hợp giữa hiện thức và trữ tình, giữa ký ức cá nhân và ký ức cộng đồng. Qua đó nhà văn đã góp phần làm phong phú thêm diện mạo văn xuôi hậu chiến của vùng đất lửa Quảng Trị nói riêng, và của cả nước nói chung. Từ sự phân tích, cảm nhận ở trên, cho thấy Trần Tiết Giang là một trường hợp tiêu biểu cho mô hình: “Nhà văn – Nhân chứng” nơi trải nghiệm lịch sử đã trở thành những chất liệu sáng tác văn học nghệ thuật của nhà văn.

 

                  Phường Nam Đông Hà, ngày 6 /6 /2026

                  Nhà giáo – Nhà thơ: Nguyễn Văn Trình

                  Hội VHNT Tỉnh Quảng Trị

READ MORE - NHÀ VĂN TRẦN TIẾT GIANG - DIỄN NGÔN CHIẾN TRANH VÀ Ý THỨC VỀ CỘI NGUỒN - Nguyễn Văn Trình

WHEN YOU ARE WIND, I AM A FOREST / KHI EM LÀ GIÓ, ANH LÀ MỘT CÁNH RỪNG / যেতিয়া তুমি বতাহ, মই এখন অৰণ্য - Thơ: Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

 




WHEN YOU ARE WIND, I AM A FOREST

Authors: Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany)

& Musharraf Hussain (Assam, India)


If you are the wind,

then I will be a forest—

standing still through countless turning seasons,

so that each time you pass through me,

every tree learns to tremble

like a heart discovering the name of love for the first time.

If you are the rain,

I will be the long-thirsty earth,

drinking every drop of you

as if the sky were returning forgotten memories,

and even my cracks would soften

simply because you have come near.

If you are the moonlight,

I will be a quiet night lake,

not daring to ripple,

only holding your reflection—

for even a single moment of your light

is enough to illuminate an entire lifetime.

If you are spring,

I will be a seed asleep beneath cold soil,

breaking through darkness

at the mere whisper of your name,

blossoming into something

no longer bound by reason.

And if you are distance,

I will become an endless road—

walking without fatigue,

only to understand that

some encounters are written

to become destiny itself.

But then I ask myself—

among forests, rain, moonlight, and wind,

what am I?

Perhaps I am only a leaf

that fell at the exact moment you passed by,

meant to tremble once in existence—

simply because your eyes

once found me.

 

Copyright © 2026

Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany)

& Musharraf Hussain (Assam, India)

All Rights Reserved.

 

 

KHI EM LÀ GIÓ, ANH LÀ MỘT CÁNH RỪNG


Nếu em là gió,

thì anh xin làm cánh rừng

đứng yên qua ngàn mùa thay lá,

để mỗi lần em ghé qua

cây lại biết rung lên một nhịp

như tim vừa học được cách gọi tên tình yêu.

Nếu em là mưa,

anh sẽ là đất khô lâu ngày chờ đợi,

uống từng giọt em rơi xuống

như uống lại ký ức của trời,

để nứt nẻ cũng hóa thành mềm mại

chỉ vì em đi qua.

Nếu em là ánh trăng,

anh xin làm mặt hồ đêm tĩnh lặng,

không dám gợn sóng

chỉ để giữ nguyên hình bóng em

dù chỉ là một lần phản chiếu

cũng đủ làm đời anh sáng suốt một kiếp.

Nếu em là mùa xuân,

anh sẽ là hạt mầm ngủ quên trong đất lạnh,

chỉ cần nghe tên em gọi

cũng đủ phá vỡ bóng tối

để nở thành một điều không còn thuộc về lý trí.

Và nếu em là khoảng cách,

anh sẽ là con đường dài vô tận,

đi mãi không mỏi,

chỉ để hiểu rằng

có những cuộc gặp gỡ

được viết ra để trở thành định mệnh.

Nhưng rồi anh tự hỏi—

giữa rừng, mưa, trăng và gió ấy,

anh là gì?

Có lẽ anh chỉ là một chiếc lá

đã từng rơi đúng lúc em đi ngang,

được định sẵn để biết run lên

chỉ vì một lần em nhìn thấy.

 

 

যেতিয়া তুমি বতাহ, মই এখন অৰণ্য


যদি তুমি বতাহ হোৱা,

তেন্তে মই এখন অৰণ্য হ’ম—

হাজাৰ ঋতুৰ সলনিৰ মাজতো নিঃচল থিয়,

যাতে তুমি যেতিয়াই মোৰ মাজেৰে পাৰ হোৱা,

প্ৰতিটো গছেই কঁপি উঠে

প্ৰথমবাৰ প্ৰেমৰ নাম শিকাৰ দৰে হৃদয়ৰ দৰে।

যদি তুমি বৰষুণ হোৱা,

মই হ’ম দীঘলীয়া তৃষ্ণাতুৰ মাটি,

তোমাৰ প্ৰতিটো টোপাল পানী খাই লওঁ

যেন আকাশে পাহৰি যোৱা স্মৃতি ঘূৰাই আনে,

আৰু মোৰ ফাটবোৰো কোমল হৈ পৰে

কেৱল তুমি ওচৰলৈ অহাৰ বাবে।

যদি তুমি জোনাক হোৱা,

মই হ’ম নীৰৱ ৰাতিৰ হ্ৰদ,

লহৰ তুলিবলৈও সাহস নকৰা,

কেৱল তোমাৰ প্ৰতিচ্ছবি ধৰি ৰাখোঁ—

কাৰণ তোমাৰ এটোপাল পোহৰেই

মোৰ সম্পূৰ্ণ জীৱন উজ্জ্বল কৰিব পাৰে।

যদি তুমি বসন্ত হোৱা,

মই হ’ম ঠাণ্ডা মাটিৰ তলত শুই থকা বীজ,

তোমাৰ নামৰ মৃদু ফুচফুচনিতেই ভাঙি ওলাই আহোঁ,

আৰু এনে কিবা ফুল হৈ ফুলি উঠোঁ

যি যুক্তিৰ সীমা অতিক্ৰম কৰে।

আৰু যদি তুমি দূৰত্ব হোৱা,

মই হ’ম অসীম দীঘল এটা পথ—

কেতিয়াও ক্লান্ত নোহোৱাকৈ আগবাঢ়ি যোৱা,

কেৱল এই কথা বুজিবলৈ যে

কিছুমান সাক্ষাৎ লিখা থাকে

নিজেই ভাগ্য হ’বলৈ।

কিন্তু মই নিজকে সুধোঁ—

অৰণ্য, বৰষুণ, জোনাক আৰু বতাহৰ মাজত

মই আসলতে কোন?

 

 

Copyright © 2026

Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany)

& Musharraf Hussain (Assam, India)

All Rights Reserved.






Liên kết: Facebook: Thi Tran Lan Anh:

https://www.facebook.com/Thi.Tran.Lan.Anh

READ MORE - WHEN YOU ARE WIND, I AM A FOREST / KHI EM LÀ GIÓ, ANH LÀ MỘT CÁNH RỪNG / যেতিয়া তুমি বতাহ, মই এখন অৰণ্য - Thơ: Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

MỘT CHUYẾN CÂU XA - Lê Thi

 



MỘT CHUYẾN CÂU XA


  Sáng nay, tiết trời đã vào xuân, không khí mát mẻ, dễ chịu. Tôi nhâm nhi ly cà phê, ngắm từng đàn chim kéo về kiếm ăn: nào cu cườm, họa mi, sáo, sẻ nâu… làm huyên náo cả một góc thành phố. Bỗng chuông điện thoại reo lên.

– Anh đi câu cá không? 

– Ok, em. 

– Anh mặc đồ ấm nhé, 10 phút em qua đón.

 

Tôi vội khoác bộ đồ thu đông, xách theo chiếc ghế xếp rồi bước nhanh ra xe. Trời khoảng 14°C, đủ lạnh để cảm nhận rõ cái se sắt dễ chịu của buổi sớm mùa xuân. Tôi tiện tay lấy thêm mấy lon Coca và hộp bánh.

 

Chiếc xe vừa rời khu dân cư, khung cảnh đã thay đổi choáng ngợp. Thành phố lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những khoảng không rộng lớn đặc trưng của vùng Trung Tây. Hai bên đường mở ra những cánh đồng ngô bạt ngàn, trải dài đến tận chân trời. Chú em vừa mới từ miền Nam chuyển về đây tỏ vẻ ngạc nhiên: 

– Nhìn như biển vậy, anh… 

– Ừ, “biển ngô” đó. Mùa này đang vào giai đoạn xanh tốt nhất.

 

Những hàng ngô cao ngang đầu người, lá xanh đậm rung rinh theo gió, tạo thành từng lớp sóng mềm mại. Con đường thẳng tắp như đường băng, cắt ngang qua những trang trại khổng lồ. Xa xa là những silo cao vút, vài chiếc máy nông nghiệp nằm nghỉ giữa đồng, và những căn nhà nhỏ bé với vài chiếc máy bay đậu trong sân, lọt thỏm giữa không gian rộng lớn, khiến người ta không khỏi tò mò. 

– Mỗi nông trại chắc cả trăm hecta hả anh? 

– Có chỗ cả ngàn hecta. Làm nông ở đây là làm kiểu công nghiệp rồi. Ohio mỗi năm sản xuất khoảng 13–15 triệu tấn ngô phục vụ chăn nuôi, sản xuất nhiên liệu sinh học (ethanol fuel trộn vào xăng E10, E15), chế biến thực phẩm và các ngành công nghiệp khác.

 

Gió lùa qua cửa kính mang theo mùi ngai ngái của lá ngô và đất ẩm – thứ mùi rất riêng của miền đất này. Thỉnh thoảng, vài đàn chim sà xuống rồi lại bay vút lên khỏi những luống cây xanh rì, làm khung cảnh thêm sống động. Xe đang chạy khoảng 130 km/h, thì phải giảm tốc cho một đàn gà lôi vài trăm con băng qua đường như một sợi dây thừng nhiều màu sắc vắt ngang đại lộ. Xa xa, cả đàn chim đậu kín trên dây điện… ta như lạc vào một câu chuyện cổ tích.

 

Chiếc xe cứ thế lướt đi giữa không gian mênh mông và yên bình, như thể cả chuyến đi đang chậm lại để kịp cảm nhận vẻ đẹp vùng đất trước khi bước vào một ngày câu cá đầy hứng khởi.

 

Rời vùng đồng bằng, chúng tôi tiến về phía sông Sandusky River. Tôi tranh thủ kể thêm cho cậu em về địa lý nơi này. 

– Con sông mình đi câu là Sandusky. Nó bắt nguồn từ vùng đồi phía bắc Ohio, chảy hơn 200 km rồi đổ ra hồ Erie. 

– Nó lớn vậy luôn hả anh? 

– Ừ, không quá rộng nhưng rất quan trọng. Vì nối trực tiếp với hồ Erie nên cá di cư theo mùa rất mạnh. Con sông này còn gắn với nhiều câu chuyện lịch sử, thậm chí có cả những truyền thuyết kỳ lạ. 

– Gần tới chưa, anh? Nghe mà em háo hức quá. 

– Đoạn này nổi tiếng nhất là walleye. 

– Cá mắt kính phải không? 

– Ừ. Tháng 3–4 là mùa “walleye run”, cá từ hồ Erie bơi ngược dòng lên đẻ trứng. Lúc đó dân câu kéo về đông như hội.

 

Tôi nói thêm: 

– Ngoài ra còn có smallmouth bass, câu lure rất đã tay vào mùa hè.

 

– Còn catfish?

 

– Channel catfish thì gần như quanh năm, đặc biệt ăn mạnh ban đêm. White bass cũng chạy theo mùa như walleye. Thỉnh thoảng còn có freshwater drum – người ta gọi là sheepshead. 

Anh bạn gật gù:

 – Nghe thôi đã thấy “nghiện” rồi đó anh. Sao anh sành như chuyên gia về cá vậy? 

– Anh nhiều kỷ niệm về vùng sông nước này mà.

 

Gần đến điểm vào sông, chúng tôi ghé một cửa hàng ven đường mua cà phê và ít đồ ăn. Những con đường ngang dọc như ma trận, yên ắng, mang nét rất riêng của vùng quê Ohio. 

– Làm ly cà phê nóng cho tỉnh đi. 

– Cho em thêm xúc xích nữa.

 

Tôi tranh thủ kiểm tra cần câu:

– Anh chuẩn bị phao chì chưa? 

– Rồi, đầy đủ hết. 

– Giấy phép câu cá đâu? 

Tôi khựng lại: 

– Hình như… hết hạn rồi.

 

Chúng tôi ghé vào một cửa hàng dụng cụ câu cá gần đó. Điều khiến tôi bất ngờ là bốn nhân viên đều đã lớn tuổi nhưng vẫn nhanh nhẹn, hoạt bát. 

– Cháu cần mua giấy phép phải không? 

– Dạ vâng ạ. 

– Cho tôi xem ID và đọc bốn số cuối an sinh xã hội. Tổng cộng 69 đô/năm.

 

Một cụ tư vấn mồi, cụ khác hướng dẫn phao, còn cụ “trẻ” nhất – cũng đã 86 tuổi – trực tiếp xử lý thủ tục. 

– Các cụ làm ở đây lâu chưa ạ? 

– Cả đời rồi, con – cụ cười – tổ tiên tụi cụ sống bên con sông này mà.

 

Mua thêm vài món lặt vặt, anh bạn thanh toán cả trăm đô. Đúng là thú chơi này không hề rẻ. Dọc hai bên bờ sông có rất nhiều cửa hàng phục vụ dân câu – từ cần câu, mồi cá đến đồ ăn nhanh. Nhiều khu có chỗ barbecue (BBQ), bàn ghế dã ngoại và nhà vệ sinh miễn phí cho du khách.

 

Đến bờ sông Sandusky River, đoạn gần Bradys Island, khung cảnh mở ra nhộn nhịp. Dòng sông rộng khoảng 60 mét, người câu ngồi kín hai bên bờ. 

– Đông quá, anh! 

– Mùa này là vậy đó, đẹp nhất và sôi động nhất trong năm.

Người ta dàn hàng ngang, có người một cần, có người ba, bốn cần. Tiếng reo vang lên mỗi khi cá cắn: 

– Dính rồi! 

– Kéo từ từ thôi! 

Một con walleye đầu mùa được kéo lên, ánh vàng xanh lấp lánh dưới nắng. Những con cá trê kêu “eng éc” như tiếng heo con. 

– Đúng bài rồi đó anh! 

– Ừ, trúng mùa có khác.

 

Cá white bass và catfish rất nhiều. Có người câu không kịp gỡ. Những con cá trê vàng nặng 3–6 kg, mồi giun là món khoái khẩu. Chỉ sau vài tiếng, ba thùng đá đã đầy ắp. Có người kéo lê dây cá dài 5–6 mét trên thảm cỏ, giống trò kéo mo cau thời nhỏ.

 

Những đàn hải âu sà sát mặt nước, lao xuống giành cá ngay trước cần câu. Người câu vừa ngồi ghế xếp vừa nhâm nhi Coca hay cà phê, tận hưởng không khí như một lễ hội ngoài trời.

 

Chiều xuống, ánh nắng trải lên mặt sông như bạc. Tôi ngồi dưới chân cầu, vừa gỡ cá vừa ngắm dòng nước trôi chậm. Một đoàn tàu chạy ngang qua cầu, dài như con rắn khổng lồ – đếm hơn 300 toa vẫn chưa hết, choáng ngợp sức mạnh công nghiệp Mỹ. 

– Đi câu ở đây đúng là vừa chơi vừa hiểu thêm địa lý đó anh ha. 

– Ừ, không chỉ là câu cá. Đây là cả một hệ sinh thái gắn với hồ Erie và con sông này. 

Anh bạn bên cạnh thở dài: 

– Đêm qua em còn câu ở hồ Erie, giờ vẫn đi tiếp được. 

– Đam mê vậy mới theo nổi. 

Tôi cười: 

– Ở đây người ta sống theo mùa cá. Nhưng thú chơi này không đơn giản – cần thời gian và tiền bạc: tàu, xe, dụng cụ… mỗi chuyến đi tốn không ít. Nghề chơi cũng lắm công phu, phải có đam mê thực sự.

 

Một chuyến đi không chỉ đầy cá, mà còn đầy cảm xúc về một vùng đất rộng lớn – nơi thiên nhiên và con người hòa vào từng mùa nước chảy. Hơn 3.000 con sông, suối trải dài hơn 46.000 km ở bang Ohio – một thiên đường cho người yêu sông nước.

 

Nếu có dịp, mời bạn một lần về Ohio trải nghiệm một chuyến câu cá, để cảm nhận vùng đất này – bình yên, rộng lớn và đầy sức sống. Nơi đây còn có nhiều lễ hội du lịch, với người dân bản địa thân thiện, mến khách.

Lê Thi

    thivanle1569@gmail.com

READ MORE - MỘT CHUYẾN CÂU XA - Lê Thi

Thursday, June 4, 2026

CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM - Thơ: Nguyễn Văn Dòa

 

Tác giả Nguyễn Văn Dòa

CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM


Khoảng đầu thế kỳ mười lăm

Bùi Trành cùng bạn rời làng quê xa.

Hai mươi mốt vị bôn ba

Dừng chân đất tốt, an hòa dựng xây.

 

Mười hai họ lập từ đây,

Câu Lãm tên gọi đổi thay xóm làng.

Bùi, Huỳnh, Nguyễn, Phạm khai hoang,

Trần, Lê, Đào, Đỗ, Trương, Phan, Đặng, Đề...

 

Xây đường phá núi đắp đê

Ruộng sâu đồng cạn đi về có nhau.

Đồng lòng hợp lực trước sau

Một vùng trù phú mạnh giàu yêu thương.

 

Chín xóm sum họp ven đường,

Yên, Cang, Quý, Phó, Chùa, Đồng một bên.

Thượng Nguyên đồi núi êm đềm

Xóm Hòa nghĩa địa lại thêm Hạ Đồng.

 

Trải bao năm tháng bão giông,

Câu Nhi bền vững, vun trồng nghĩa nhân.

Truyền lưu văn hóa cổ tân

Đình, chùa, miếu vũ dần dần tôn trang.

 

Hiếu trung giữ trọn vẻ vang,

Khoa danh rạng rỡ bảng vàng khắc tên.

Danh nhân tài trí dựng nền,

Văn chương võ lược vững bền non sông.

 

Ngàn năm vang mãi tiếng lòng,

Câu Nhi văn vật, rạng hồng trời Nam!


Nguyễn Văn Dòa

Bút danh: Văn Đoàn


Các cháu thiếu nhi đang viếng đình làng Câu Nhi


READ MORE - CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM - Thơ: Nguyễn Văn Dòa

Wednesday, June 3, 2026

NGÀY VỀ TRƯỜNG - Thơ: Nguyến Văn Trình

  


Ngày về trường

       Nguyễn Văn Trình – BD: KA THI

 

Trở về,

sau mấy mươi năm

sân trường vẫn đợi, như miền nhớ ai

ghế xưa phủ lớp rêu phai

hàng phượng đứng lặng, nhớ hoài tuổi thơ

 

Gió chiều,

khẽ gọi ngày xưa

lời thầy năm ấy, như vừa hôm qua

bạn bè lưu lạc phương xa

mà nay hội ngộ, lòng ta nghẹn ngào

 

Bao năm,

tóc đã phai màu

mỗi người một ngã, bể dâu cuộc đời

về đây nghe tiếng ve rơi

mới hay ký ức, chẳng rời trong tim

 

Ngày về trường,

nghe lòng bồi hồi quá

mái ngói nghiêng nghiêng, còn đợi bước chân người

có những ánh mắt, năm nào chư kịp nói

gặp lại nhau rồi, cứ ngỡ giấc mơ thôi

 

Ngày về trường,

thương hàng cây năm cũ

ô cửa xanh, còn giữ bóng thời gian

bạn bè năm ấy, giờ tóc pha sương trắng

mà tiếng cười xưa, vẫn ấm giữa sân trường

 

Những đêm văn nghệ năm nào

tiếng đàn, tiếng hát ngọt ngào còn vang

sân trường ánh mắt long lanh

mà nay yên ắng, nghe thành nhớ thương

 

Nhớ thời vất vả gió sương

vai kề vai, bước trên đường lao động

mỗi người, một chuyện long đong

mặt bè bạn, vẫn không nhạt nhòa

 

Tuổi thơ như cánh chim bay

qua bao năm tháng, vẫn quay về nguồn

có người còn, có người xa mãi

chỉ kỷ niệm, còn ở lại cùng ta

 

Ngày về trường,

nghe tim mình chậm lại

như thấy mình còn áo trắng năm nào

bảng đen phấn trắng, còn thơm mùi kỷ niệm

tiếng trống tan trường, như vọng tận chiêm bao

 

Ngày về trường, xin nâng ly hội ngộ

chào bạn bè, còn gặp giữa nhân gian

mai này dẫu tóc bạc màu, theo năm tháng

vẫn giữ trong lòng, một mái trường thân thương

tuổi thơ tuy đã đi qua

nhưng mái trường, sẽ còn ở lại mãi trong tim...

 

                                                        Đông Hà, 2026

                                                    NVT

 

 

READ MORE - NGÀY VỀ TRƯỜNG - Thơ: Nguyến Văn Trình

CHỦM THƠ LÊ THANH HÙNG: Mỗi ngày em đi học / Ngày xa trường / Tiếng chim lẻ bạn, khan tình gọi mãi / Ríu rít, những tiếng cười con trẻ

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Mỗi ngày em đi học


Ríu rít bầy sẻ nâu hóng hớt

Bên sân nhà ngập nắng ban mai

Em đứng ngắm, nhoẻn cười bất chợt

Xòe tay nghiêng, vạt nắng đổ dài


Bầy chim nhỏ, giật mình dáo dác

Ngẩn ngơ nhìn lo sợ, bay lên

Quầng mây trắng, dường như trôi lạc

Che đôi môi, cong cớn ngọt mềm


Bầy chim bay, vội vàng tụ lại

Lấm lét nhìn, hòa giọng lau nhau

Em bước qua, hương ngày con gái

Gã láng giềng, bước vội theo mau


Đường đến lớp, em hồn nhiên nắng

Ngập ngừng, cho ai cũng ngập ngừng

Yên ả quá, không gian phẳng lặng

Lưng chừng, vạt tóc xõa ngang lưng


Xóm nhỏ, ngày mỗi ngày như thế

Gió đường xa, thay đổi theo mùa

Khép vạt áo, bao điều có thể

Lối đi về, tím ngát hoa mua…



Ngày xa trường


Lời em hát, trong ngày trường tổng kết

Năm học qua rồi, đọng lại buồn vui

Xếp sách vở, những ngày thi mỏi mệt

Tiếng cười trong, xen lẫn nỗi ngậm ngùi


Ngày thong thả, sao còn như hối tiếc

Tiếng ve mồ côi, bất chợt ngẩn ngơ

Cứ thấp thỏm, kìa ai kia có biết

Vạt nắng chao nghiêng, khao khát đợi chờ…


Anh khách lạ, chỉ vô tình lén ngắm

Bồi hồi run, nhìn mái tóc dài suôn

Ký ức ngày xưa, hồn nhiên thấm đẫm

Ngọn gió vu vơ, lay động nỗi buồn…


Lời em hát, cao trào dâng nỗi nhớ

Để chìm trôi trong những nốt hạ âm

Tròn tiếng lắm, lời hẹn ngày gặp gỡ

Thuở xa trường, mới đó mà xa xăm


Anh sống lại một ngày hè sôi động

Có mái tóc dài, trói buột đời trai

Nghe bổi hổi trong lời ca bay bổng

Cứ mãi theo anh, suốt cả dặm dài…


Tiếng chim lẻ bạn, khan tình gọi mãi


Rớt nhịp ba dưới mái hiên thưa

Cô chủ nhỏ, giật mình nhìn ái ngại


Đổ xuống thềm, niềm cảm xúc xót xa

Bâng khuâng ngắm, tiếng chim rơi thảng thốt

Nghe nhịp đời, đồng vọng thiết tha…


Ríu rít, những tiếng cười con trẻ


Lao xao trong giọt nắng đầu ngày

Giọng cô giáo của em hơi nghiêm, nhưng thật nhẹ


Như tiếng mẹ dỗ dành, đưa bé đến trường

Có chiếc lá vội vàng rơi, thật khẽ

Bầy sẻ nâu hóng hớt những giọt sương…


Lê Thanh Hùng

       Bắc Bình, Lâm Đồng


READ MORE - CHỦM THƠ LÊ THANH HÙNG: Mỗi ngày em đi học / Ngày xa trường / Tiếng chim lẻ bạn, khan tình gọi mãi / Ríu rít, những tiếng cười con trẻ