Ngọt Lành1.Quê hương đẹp mãi trong mơTình quê gắn với tuổi thơ xa vờiQuê nhà đẹp mãi ngàn đờiNhớ ngày xưa cũ rong chơi trên đồng…Trời xanh, xanh thẳm mênh môngBức tranh Thủy Mặc dòng sông, con đòBờ sông đợi, bến nước chờCó người viễn xứ bên bờ nhớ xưaQuê nhà mưa nắng hai mùaThảo thơm hạt gạo nắng mưa ngọt lànhNhà nghèo vách đất, mái tranhNồi cơm chín tới, bát canh đậm đàCơm chiều mắm muối ngày quaBình yên, thanh đạm chan hòa vui tươiTri âm chén rượu, nụ cườiXưa nay ai cũng quý người thủy chung…2.Cuộc đời có có, không khôngCòn chăng chỉ một tấm lòng yêu quêBình thường mà lắm đam mêĐể người xa xứ sơn khê ưu phiềnCuộc đời điên đảo, đảo điênVề quê tìm lại một miền thảnh thơiMong gì tìm được một nơiXóa đi phiền muộn một đời chênh chông…Con về nhà đã vắng khôngNhớ hình bóng Mẹ trong lòng xót đauMẹ đi mãi mãi về đâuLung linh nến cháy hai đầu áo quanBàn thờ lặng lẽ khói nhangLòng con quặn thắt bàng hoàng ngu ngơNghẹn ngào nhớ Mẹ ngày thơRưng rưng nước mắt bơ vơ cuối đời…Nha Trang, tháng 07. 2026LÊ KIM THƯỢNG
Văn Nghệ Quảng Trị
TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Saturday, July 25, 2026
NGỌT LÀNH – Thơ Lê Kim Thượng
MƯA Ở NGOÀI KIA, RU GIẤC CHIÊM BAO, CÓ NƠI NÀO HƠN QUÊ HƯƠNG - Thơ Tịnh Bình
MƯA Ở NGOÀI KIA...
Những bước chân gõ trên mái nhà
Tội nghiệp mưa đi lang thang hoài trên phố
Không ngừng hát mãi giai điệu cũ rích
Đêm mơ hồ suy tư
Chiếc bóng rơi trên vách khuya
Dỗ dành giấc mơ mắt ướt
Câu thơ lạnh vùi vào ngực nóng
Vịn vào đâu nỗi lấp lánh buồn
Bức tường câm vờ chẳng nghe lời nức nở
Tiếng dỗi hờn mưa gọi ở ngoài kia...
Những giấc mơ lạnh lùng có mặt
Ta như kẻ ngoài cuộc dửng dưng quan sát
Bối rối nhịp mưa
Chiếc bóng cười khan
Ngỡ thấy mình đâu đó
Lặng im tiếng vỗ một bàn tay...
RU GIẤC CHIÊM BAO
Ạ ời... ngủ nhé tiếng chim
Vườn trưa lá khép
lim dim mắt buồn
Ạ ời... ngỡ lệ mưa tuôn
Lao xao chấm gió
cánh chuồn đỏ au
Ạ ời... ru giấc chiêm bao
Đắng cay hờn giận
khổ đau kiếp người
Bừng con mắt thức lại cười
Nắng lên ngoài nội
cuộc chơi vãng rồi
Tiếng chim vang vọng đầu hồi
Thấy mình thơ bé
bờ nôi ru hời
Trầm mình giữa tiếng gió rơi
Lá về yên ngủ
cội đời lãng quên...
CÓ NƠI NÀO HƠN QUÊ HƯƠNG...
Loanh quanh rồi lại trở về
Ăm ắp nỗi niềm xóm nhỏ
Đời ta cánh chim bạt gió
Có nơi nào hơn quê hương...
Gửi lại lao xao hồn phố
Về thương rau đắng sau hè
Chái bếp la đà khói mỏng
Muôn chiều lặng tỏa đầy vơi
Nghe ai hát lời nho nhỏ
Bờ ao giếng nước hàng lu
Cánh chuồn che hờ vạt gió
Tóc thề mềm mại buông hương
Khúc khích chuỗi cười mưa hạ
Chợt đi chợt đến bâng khuâng
Giọt nắng mơ màng im lặng
Vọng tiếng gà trưa trong ngần
Ráng chiều cõng hoàng hôn vội
Miên man sắc tím nhạt nhòa
Chợt nghe thơm lừng ngõ vắng
Mảnh trời rắc nhớ hoa cau...
TỊNH BÌNH
CHÙM THƠ LƯU LÃNG KHÁCH: Con đường cũ / Cứ ngỡ chưa xa / Chẻ mộng tầm xuân
CON ĐƯỜNG CŨ
Bên đường cũ đứng ngẩn ngơ
Người đi thương đến bây giờ vẫn
thương
Lâu rồi mỗi kẻ một phương
Gió sương có trộm dần hương sắc
nàng
Mưa xô cánh mỏng bướm vàng
Đường bay cô độc chiều tàn chốn mơ
Đường giờ rộng đến bơ vơ
Nhòa phai lối cũ mịt mờ nẻo xưa
Rìa làng gió xót xa đưa
Khói dày một đụn mây thưa mấy chòm
Ngõ nhà ai tối om om
Ngoài cây bóng đổ trong vòm lửa un
Thầm nghe dưới giọt mưa phùn
Dấu chân kỷ niệm còn run trong chiều
Đường vàng lên nỗi cô liêu
Sóng bờ xa vỗ liêu xiêu hồn người
Lá chiều hoang rụng tơi bời
Ru vào lối mộng một lời yêu em.
Tàn thu 1984
Duy Toàn Chợ Chùa
CỨ NGỠ CHƯA XA
Mấy lần hạ lại xuân qua
Xa rồi cứ ngỡ chưa xa hỡi trời
Biệt ly buồn lắm, ai ơi!
Vầng trăng xẻ bóng hướng đời chia
hai
Hoa cau rụng trắng hiên ngoài
Chiều thu chở ắp thơ ngây một thời
Nhớ ngày đếm lá vàng rơi
Nhớ đêm dưới mảnhtrăng ngời đếm sao
Nhớ chiều biển vắng ngọt ngào
Ngàn con sóng chạm khẽ vào em - tôi
Biển xanh ngút ngát mù khơi
Nước trời chung biếc một lời ái ân
Biển hoàng hôn nét thanh tân
Đã xưa như thể mới gần đâu đây
Để chiều gió cuốn về Tây
Ngậm ngùi nghe lá xa cây ngậm ngùi.
Đầu thu 1984
Lưu Lãng Khách
CHẺ MỘNG TẦM XUÂN
Giêng hai bịn rịn qua rồi
Chim thiên di sải qua trời bâng
khuâng
Đêm về chẻ mộng tầm xuân
Thấy tàn phai nhuộm mấy từng thu
đông
Mỏi mòn gió chín trên sông
Ấp mùi hương cũ mãi không gặp người
Trần gian nào vắng nụ cười
Dẫu ngày xuân đã ngậm ngùi bước qua
Vườn khuya trổ muộn bông hoa
Thấy người trong mộng bước ra hẹn
hò.
Tàn xuân 1984
Lưu Lãng Khách
Friday, July 24, 2026
ĐƯA ANH VỀ ĐẤT MẸ - Thơ: Nguyễn Văn Trình
Đưa anh về đất mẹ
Bao năm lá phủ rừng
già
Anh nằm lặng giữa,
sương sa lạnh lùng
Hôm nay đồng đội
trùng phùng
Ôm anh nước mắt, rưng
rưng vui mừng
Đưa anh qua suối, qua
rừng
Con đường gian khó,
không ngừng bước chân
Đồng đội nghẹn khóc,
bần thần
Đón anh về với, đất
lành quê ta
Mẹ già tóc bạc vỡ òa
Ôm hồn con giữa, nhạt
nhòa khói hương
Bao năm, mẹ ngóng
cuối đường
Giờ con đã được quê
hương đón về
Tháng bảy, nắng thắm
bờ đê
Tri ân liệt sỹ, lời
thề sắt son
Anh về yên giấc vẹn
tròn
Hồn anh còn mãi, nước
non nghĩa tình ...
NVT
Tác giả NGUYỄN VĂN
TRÌNH
Bút danh: KATHI
Hội VHNT tỉnh Quảng
Trị - ĐT 0914 415 931
Email:
nguyenvantrinh58@gmail.com
Đ/C: 65B Đường Chu
Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, Quảng Trị
TỨ THÂN-BỐN MẢNH CỦA MỘT TÌNH YÊU VĨNH CỬU - Thơ: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain
Thơ:
TỨ THÂN-BỐN MẢNH CỦA MỘT TÌNH YÊU VĨNH CỬU
Tác giả: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain
Tác giả & bản quyền:
© Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany
© Musharraf Hussain, Assam, India
“Lấy cảm hứng từ áo tứ thân
của Việt Nam — trang phục truyền thống bốn tà, biểu tượng cho vẻ đẹp nữ tính, sự
duyên dáng và lòng thủy chung vượt thời gian của người phụ nữ Việt Nam.”
Giới thiệu về Áo Tứ Thân – Biểu tượng của vẻ đẹp truyền thống Việt Nam
Áo tứ thân là một trong những biểu tượng
văn hóa đặc sắc nhất của người phụ nữ Việt Nam, đặc biệt gắn liền với vùng đồng
bằng Bắc Bộ. Không chỉ đơn thuần là một trang phục truyền thống, áo tứ thân còn
chứa đựng những giá trị sâu sắc về tình nghĩa gia đình, tình yêu thương, phẩm
hạnh và vẻ đẹp trường tồn của người phụ nữ Việt qua bao thế hệ.
Được
thiết kế với bốn tà áo mềm mại — hai tà phía trước và hai tà phía sau — áo tứ
thân mang trong mình ý nghĩa thiêng liêng của “Tứ thân phụ mẫu”,
tượng trưng cho bốn bậc cha mẹ: cha mẹ ruột của người phụ nữ và cha mẹ chồng.
Cấu trúc đặc biệt ấy thể hiện đạo lý biết ơn, lòng hiếu kính và sự trân trọng
những mối dây gắn kết gia đình trong văn hóa Việt Nam.
Bên
dưới lớp áo ngoài duyên dáng là chiếc áo yếm truyền thống cùng
dải thắt lưng lụa mềm mại ôm quanh vòng eo, tạo nên vẻ đẹp vừa
kín đáo vừa thanh tao. Không chỉ góp phần làm nên nét duyên của người phụ nữ
Việt, những chi tiết ấy còn gửi gắm ý nghĩa sâu xa về sự gắn bó, lòng thủy
chung và tình nghĩa bền chặt trong mối quan hệ vợ chồng.
Áo
tứ thân cũng là sự tôn vinh vẻ đẹp và phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam: dịu
dàng nhưng kiên cường, khiêm nhường mà duyên dáng, mộc mạc nhưng cao quý. Bộ
trang phục ấy là biểu tượng của lòng nhân hậu, sự thủy chung, đức nhẫn nại và
sức mạnh âm thầm của người phụ nữ trong cuộc sống thường nhật cũng như trong
việc vun vén mái ấm gia đình.
Qua
hình ảnh áo tứ thân trong bài thơ “The Four-Panel Silk of an Eternal
Love” (Tấm lụa tứ thân của một tình yêu vĩnh hằng), trang phục truyền
thống này không còn chỉ là dấu tích của một thời đã qua. Áo tứ thân trở thành
biểu tượng của tình yêu, di sản văn hóa và những giá trị tinh thần bất diệt vẫn
tiếp tục được lưu truyền qua dòng chảy của thời gian.
Ngày xưa ai bước bên thềm
Mang theo vạt nắng êm đềm tuổi xanh
Tứ thân bốn mảnh mong manh
Mà che giấu cả trời tình trong tim
Quai thao nghiêng bóng bên đình
Nụ cười e ấp gọi tìm duyên xưa
Áo em như cánh võng đưa
Chở bao thương nhớ sớm trưa đợi chờ
Tứ thân chẳng chỉ là tơ
Là hương là sắc, là bờ yêu thương
Là dòng sông chảy vấn vương
Nuôi hồn con gái dịu dàng ngàn năm
Một tà áo cũ âm thầm
Gói bao lời nguyện, bao lần nhớ ai
Dẫu cho mây khuất cuối trời
Trăng tan đáy nước, tình người còn nguyên
Em đi khuất nẻo bình yên
Để ta ở lại giữa miền nhớ thương
Tứ thân còn đợi bên đường
Như em còn giữ một phương tình đầu.
Tác giả & Bản quyền:
© Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany
© Musharraf Hussain, Assam, India
POEM: THE FOUR-PANEL SILK OF
AN ETERNAL LOVE
Authors & Copyright:
© Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany
© Musharraf Hussain, Assam, India
Introduction to the
Four-Panel Dress – A Symbol of Vietnamese Traditional Beauty
The Four-Panel
Dress (Áo Dài Tứ Thân) is one of the most distinctive cultural symbols
of Vietnamese women, especially associated with the Northern Delta region of
Vietnam. More than a traditional garment, the four-panel dress embodies the
values of family devotion, love, dignity, and the timeless beauty of Vietnamese
womanhood.
Designed
with four flowing panels — two in the front and two at the
back — the dress carries a profound meaning known as “Tứ Thân Phụ Mẫu”,
symbolizing the four parents: the woman’s own parents and her husband’s
parents. This design reflects the Vietnamese values of gratitude, filial
respect, and the importance of family bonds.
Beneath
the outer layers is the traditional áo yếm, together with the silk
sash wrapped around the waist, creating both elegance and grace.
Beyond its beauty, this detail represents the deep connection, loyalty, and
enduring devotion found in the relationship between husband and wife.
The
Four-Panel Dress also celebrates the beauty and virtues of Vietnamese women:
gentle yet resilient, modest yet graceful, simple yet noble. It represents
kindness, faithfulness, patience, and the quiet strength of women in both daily
life and family responsibilities.
Through
the image of the Four-Panel Dress in the poem “The Four-Panel Silk of
an Eternal Love,” this traditional garment becomes more than a memory
of the past. It becomes a symbol of love, heritage, and the everlasting values
that continue to live through time.
THE FOUR-PANEL SILK OF AN
ETERNAL LOVE
Title chosen: The Four-Panel Silk of an Eternal Love
(Inspired by the Vietnamese “áo tứ thân” — the traditional four-panel dress,
a symbol of Vietnamese womanhood, grace, and timeless devotion.)
Authors & Copyright:
© Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany
© Musharraf Hussain, Assam, India
Who once walked softly by the porch,
Carrying the gentle sunlight of youth’s embrace?
A fragile four-panel dress she wore,
Yet hid a sky of love within her grace.
The silk tassels swayed beside the temple old,
A shy smile searching for a love once known;
Her dress was like a cradle swinging slow,
Bearing countless memories she had grown.
The four-panel gown was more than woven thread,
It carried fragrance, beauty, and a lover’s shore;
A river flowing deep with tender grace,
Nourishing a maiden’s soul forevermore.
An old forgotten dress in silence stayed,
Holding whispered vows and names she called;
Though clouds may vanish beyond the distant sky,
Though moonlight fades where quiet waters fall,
The heart of love remains untouched and whole,
Beyond the storms of time and fate’s decree;
For true affection never leaves the soul,
It blooms where memories are still set free.
You walked away toward peaceful roads afar,
Leaving me here within a land of longing;
Yet the four-panel dress still waits beside the path,
Like you still guard our first love, softly belonging.
Tác giả & Bản quyền:
© Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany
© Musharraf Hussain, Assam, Indien
____________________________________________________
FaceBook Thi Lan Anh Tran:
https://www.facebook.com/profile.php?id=61559580634541
Tôi vô cùng vinh dự và chân thành biết ơn Ban Quản trị Trường Đại học Văn hóa Victoria & Hòa bình Thế giới, dưới sự lãnh đạo của Giáo sư. Tiến sĩ Mostafa Disouki, người sáng lập và chủ tịch của đại học, vì đã trao cho tôi bằng tiến sĩ danh dự về văn học.
Sự ghi nhận này là
một vinh dự lớn và là sự động viên ý nghĩa cho hành trình của tôi với tư cách
là một nhà văn. Tôi chân thành đánh giá cao sự công nhận của Đại học về đam mê
văn học, sáng tạo, đóng góp văn hóa và cam kết chia sẻ giá trị nhân văn qua lời
nói của mình.
Tôi nhận được vinh dự
danh giá này với sự khiêm tốn, lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm sâu sắc. Tôi
xin được tiếp tục đóng góp tiếng nói của mình cho văn học, văn hóa, hòa bình,
và vẻ đẹp của nhân văn.
Với sự tôn trọng và
cảm ơn chân thành nhất của tôi
Trần Thị Lan Anh
Hướng về ngày TBLS 27/7: KHÚC TRI ÂN THÀNH KÍNH - Thơ: Nguyễn Đại Duẫn
![]() |
| Tác giả thắp hương tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trưởng Sơn, Quảng Trị |
HƯỚNG VỀ NGÀY TBLS (27/7/2026)
Khúc
tri ân thành kính
Tháng
Bảy về đỏ rực những vòng hoa
Gió
nghĩa trang vọng lời ru đất nước
Bao
người lính ước mơ đang còn phía trước
Đã
hoá thân mình giữ trọn non sông
Biết
bao người lính nằm lại giữa rừng xanh
Tên
chưa kịp khắc lên bia mộ
Có
người trở về trong thương tật lặng lẽ
Cống
hiến sức mình lòng sáng một niềm tin
Bao
người mẹ bạc tóc chờ con nhức nhối con tim
Những
đêm dài ngọn đèn khuya không ngủ
Tổ
quốc vẹn toàn từ những người con “bất tử”
Chẳng
tiếc thân mình vì đất nước tương lai
Đất
nước thanh bình bầu trời xanh tươi mãi
Bao
tiếng cười trong trẻo giữa yên vui
Xin
cúi đầu trước anh linh liệt sĩ
Trước
những người dâng trọn tuổi xuân xanh
Thắp
nén nhang bằng tấm lòng thành kính
Dâng
lên người ngã xuống vì quê hương
Máu
các anh tô cờ thêm thắm đỏ
Cho
Việt Nam rạng rỡ giữa yêu thương
Nguyễn Đại Duẫn
51, Nguyễn Hữu Cảnh
Thôn Nam Quán Hàu, xã Quảng
Ninh, tỉnh Quảng Trị
ĐT: 0977194533
<nguyenduanqh@gmail.com>
CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG: Chiều qua Hồng Chính / Tiễn bạn về hưu / Em đã thấy gì, trong đôi mắt trũng sâu / Khi ta chấp nhận những giới hạn của mình

Khu vực Bãi Chùa đầy mơ mộng gần Hòn Hồng –
Ảnh Nhơn Thanh Tuyền -https://phanri.plus/.
Chiều qua Hồng Chính
Chiều Hồng Chính lung linh trong
mưa
Cuộc nhậu trôi dần chuyện ngày xưa
Ai cũng cố chen đời hồi đó
Át lời ca, sênh phách đâm thừa
Chuyện bao đời, năm tháng lần qua
Đau thương, gian khổ đã mờ xa
Cuộc sống bừng lên hương sắc mới
Nồng ấm yêu thương khắp quê nhà
Bạn bè xa, hội tụ về đây
Cùng nhau góp sức để dựng xây
Đất cũ bao dung, đãi người mới
Nắng mới bừng lên sáng mỗi ngày
Ký ức mờ, theo dấu nguôi ngoai
Cháy lòng khát vọng một ngày mai
Ngồi thầm tiếc, mình không còn trẻ
Nhịp thời gian, bóng nắng đổ dài…
Loay hoay, bên bếp lữa hồng tươi
Đảm đang, trọn vẹn dáng em cười
Xởi lởi thân tình, em đãi khách
Trọn niềm vui, quá dỗi thật thà
“Nhịn miệng đãi khách đường xa
ấy là của để chồng ta đi đường”
Tiễn bạn về hưu
Tặng Huỳnh
Văn Vinh
Rồi
sẽ đến ngày từ giã thôi em
Khi
cuộc sống chất chồng thêm tuổi tác
Xếp
gọn lại những tiếng xương tiếng nạc
Công
việc mà, có vệt sáng vệt lem
Về
hưu rồi, nhẹ bẫng chuyện áo cơm
Ông
bà nói, thôi liệu cơm gắp mắm
Đừng
nhắc lại chuyện của mình hồi nẳm
Gió
thổi mây bay, vạt nắng hanh vờn
Hơn
thua gì, những chuyện của ngày xưa
Sai
sót, đâu có thời gian khắc phục
Chuyện
đúng sai, cũng tùy nơi tùy lúc
Thôi
cũng đừng ngồi cắn đắng nhặt thưa
Về
hưu rồi, cùng vui với cháu con
Chơi
dăm bữa, để rồi đi khám bệnh
Bao
nhiêu thứ, ngày xưa mình lơ đễnh
Sao
thảnh thơi, mà sức khỏe mỏi mòn…
Niềm
vui nào cũng có những lo toan
Biết
như vậy, để thản nhiên chấp nhận
Buông
thả hết những ưu tư lận đận
Vui
chuyện của mình, là giúp cháu con…
Em đã thấy gì, trong đôi mắt trũng sâu
Chiều lơi lả, mờ hoàng hôn đắm đuối
Dặm đường xưa, ngập ngời cơn gió
bụi
Đến thăm nhau, lời đã cạn từ lâu
Sao bối rối như một ngày đã cũ
Ơi chiều xanh, treo ẩn ức tình đầu…
Khi ta chấp nhận những giới hạn của mình
Để biến những gì mình đang có trở
nên tốt đẹp
Cuộc sống sẽ an vui, dù cho lợi
đơn, thiệt kép
Hạnh phúc đến mỗi ngày, sẽ như ánh
bình minh
Ta tự do làm những điều mình thích
Thấy cuộc đời này, còn đầy những
phân khúc rộng rinh
Lê
Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm Đồng
NHỚ VỀ EM CÔ GÁI CHĂM PA NGÀY ẤY - Thơ: Nguyễn Đại Duẫn
![]() |
| Hội viên Hội CCB VHNT Quảng Trị chụp ảnh lưu niệm tại Đài ChiếnThắng |
Nhớ về em cô gái Chăm Pa ngày ấy
Mùa
xuân năm ấy tôi vào bộ đội
Người
lính tình nguyện trên đất nước Triệu Voi
Ba
lô bạc màu áo đã sờn vai
Vẫn
oai hùng giữa đại ngàn Trường Sơn vạn dặm
Bản
làng Lào chìm trong sương bảng lảng
Khói
lam chiều mùi nếp mới dịu thơm
Gặp
cô gái Chăm Pa gội đầu bên suối
Tóc
em thơm hương rừng
Tôi
nhớ mùi bồ kết quê nhà
Tôi
còn nhớ mùa khô năm ấy
Giúp
dân bản dựng lại nhà sau những trận bom
Em
đến bên tôi cùng nhóm lên bếp lửa
Trao
nụ cười chan chứa niềm thương
Biết
bao lần dưới ánh hoàng hôn
Cùng
dân bản em băng rừng tải đạn
Đêm
nặng vai gầy tải quân lương không nản
Mắt
em cười long lanh những giọt sương
Rồi
một hôm đơn vị tôi vào chiến dịch
Đường
hành quân mây phủ lưng đèo
Em
đứng lặng bên cây Chăm Pa đang nở
Đôi
mắt nhạt nhoà tay vẫy vẫy trông theo
Tôi
ngoảnh nhìn em trong lòng bao lưu luyến
Mảnh
đất Lào sâu nặng nghĩa ân tình
Bông
hoa Chăm Pa em tặng tôi ép trong sổ nhỏ
Như
bóng hình em theo tôi suốt cuộc chiến chinh
Chiến
tranh lùi xa trời xanh thắm hoà bình
Tôi
trở lại tìm em năm xưa bên dòng suối
Không
thấy em chỉ thấy cảnh vật đã nhiều thay đổi
Nhìn
hoa Chăm Pa lại nhớ đến người xưa
Tình
hữu nghị Việt – Lào sáng đẹp hồn thơ
Son
sắt thuỷ chung như dòng Mê Kông chảy mãi
Tóc
bạc da mồi nhưng người lính năm xưa tâm hồn trẻ lại
Vẫn
nhớ đến em cô gái Lào rạng rỡ Chăm Pa
Nguyễn Đại Duẫn (Hội viên
Hội VHNT Quảng Trị)
51, Nguyễn Hữu Cảnh
Thôn Nam Quán Hàu, xã Quảng
Ninh, tỉnh Quảng Trị
ĐT: 0977194533
<nguyenduanqh@gmail.com>






