KHI TA GẶP NHAU NGOÀI HOÀ BÌNH
(Đào Hồng Tử)
Anh có từng
đi một mình giữa phố
nơi mùi hoa sữa
thấm đẫm hơn mùa?
Anh có từng
nghĩ về tôi
như nghĩ về
chiếc lá xa rời gốc cội?
Tôi nhớ…
lần đầu gặp anh
quê ta đổ máu
chúng ta đứng giữa những mất mát,
giấu mình
và gọi nhau bằng tên.
Anh vào du kích
Tôi vượt rừng.
Thư không gửi
lời không viết,
những điều da diết
chết trong bụng đất.
Chúng ta nợ nhau
một cái nhìn sau cuối.
Gặp lại
giữa hành quân,
mắt chạm mắt
tim không dám thở.
Tôi đã từng hỏi nhỏ:
“Nỗi nhớ lớn hơn súng đạn không anh?”
Hòa bình về,
đất còn đó
mà không anh
khi chiến tranh đã qua
và phố lại xanh như lá cội nguồn.
Có phải chiếc lá nào cũng mọc từ cành xưa?
Tôi đứng lại,
giữa mùa thu Hà Nội,
cầm trên tay một phần đời,
mà không biết…
tim người có còn ở lại Trường Sơn?
><><>
NGƯỜI DƯNG
(Lê Yên)
Ta gặp em ở đâu?
Hỡi người dưng trong tiền kiếp
Lâu rất lâu rồi đó
Thuở đất trời chưa có
Thuở hồng hoang em nhỉ?
Nắng gió luôn bên nhau
Tô hồng lên màu mắt
Vẽ đẹp trái tim người
Ta nợ em gì nhỉ ?
Mà cứ nhớ nhung hoài
Vài cánh nhạn tung cánh
Rơi chạm đáy hồng hoang
Người dưng hời người dưng !
Trái tim anh khao khát
Như trời đêm sẽ sáng
Như tim đỏ trao em.
><><><
TÌNH TRONG SẮC LÁ
(Doãn Bá Phượng)
Nắng thu vàng lá cũng vàng theo nắng
Nắng chao nghiêng nghe lòng quặn tuổi đầu
Thu lại về cho trời đổ mưa ngâu
Xanh thăm thẳm tầng cao mây bảng lảng
Mắt lấp lánh cho tình kia thêm lai láng
Khắc ưu tư vào khung ảnh chung tình
Những giọt hồng cứ chấp chới lung linh
Đời lận đận nên đêm dài lắm mộng
Ta hẹn nhau những thu vàng thoáng rộng
Xếp tình thư vào cặp vở học trò
Không thoáng buồn chẳng vương vấn âu lo
Cùng đối diện tay trong tay nhịp buớc
Nắng lung linh bỗng một hôm gió ngược
Rợp sắc xa mà cứ ngỡ bão bùng
Gió thu về cho sóng nổi tình chung
Đời rộng mở ta bên nhau hò hẹn
Ước mơ sao cho tình mình trọn vẹn
Lá vàng kia cũng khao khát khoe màu
Múa may cùng bao mộng mị thâm sâu
Trong sắc lá có tình mình in dấu
><><><
TÌNH CỜ
(Phạm Thanh Nhàn)
Bất chợt cơn mưa rào, em trú vào hiên vắng
Nơi góc nhà tĩnh lặng, tình cờ anh gặp em
Tóc xõa đôi vai mềm, em thẹn thùng cúi mặt
Tìm nhau qua ánh mắt, lòng bồi hồi ngẩn ngơ…
*
Ôm mộng mối duyên hờ, anh mơ mây chiều tím
Mơ mình thành đôi chim, líu lo bên rừng vắng
Yêu thương trong thầm lặng, rồi ưu tư đợi chờ
Ươm tình mấy vần thơ, thả hồn vào trong gió…
*
Một ngày căn gác trọ, tình cờ em đến thăm
Đôi mắt buồn xa xăm, em nói lời ly biệt
Lòng anh em đã biết, nhưng phải đành chia xa
Chuyện tình những mùa qua, đành chôn vào kỷ niệm..
*
Mây không còn sắc tím, gió thôi ngừng lao xao
Cuộc tình rồi hanh hao, em về nơi xa lắc
Buồn dâng lên sóng mắt, yêu thương rồi phôi pha
Một chuyện tình đã qua, anh gom vào miền nhớ..
*
Anh dấu vào vần thơ, mong ngày sau gặp lại..
Tình em anh giữ mãi, nuôi nhịp đập trái tim
Những khi mây chiều tím, anh gọi thầm tên em
Trang thơ tình gói ghém, chuyện riêng mình ta thôi…
***
Nhớ lại chiều xa xôi, tiễn em rời gác trọ
Anh đi vào sương gió, mong tình cờ gặp em
Chiều nay mưa bên thềm, giao mùa buồn da diết
Yêu thương nào nuối tiếc, theo chiếc lá thu rơi..
><>>><><
NGÀY TA GẶP NHAU
(Nguyễn Văn Khanh)
Ngày ấy ta gặp nhau
Em tuổi tròn đôi tám
Tóc thề chấm lưng thon
Đôi môi xinh tươi giòn…
Ngày ấy ta gặp nhau
Em mắt xanh con gái
Đường về gót chân son
Anh xuyến xao tâm hồn!
Ngày ấy ta gặp nhau
Chớm thu trời xanh biếc
Không gian chiều bình yên
Ta trao câu ước nguyền
><>>
NGÀY TA BÊN NHAU
(Vĩnh Nguyên)
Từ phố biển - một ngày em lên thăm anh
Bạt ngàn màu xanh, đèo dốc uốn quanh
Bạt ngàn cà phê, rừng cao su trong gió gọi
Con suối reo vui, róc rách dưới chân đồi.
Nơi phố núi, có anh vẫn đứng đợi
Nắm tay nhau ta đi giữa ngàn xanh
Sóng biển xanh hòa cùng gió núi
Dạt dào niềm vui, nắng mới đã lên rồi.
Chiều phố núi hương cà phê mời gọi
Đến bên nhau, nồng nàn những khát khao
Em mang theo lời yêu thương của biển
Mối duyên lành ta tha thiết gửi trao...
Biển vẫn hát lời nồng say da diết
Thương nhau rồi, ta viết tiếp bài ca
Giữa điệp trùng ngàn xanh nghe gió hát
Ta bên nhau, nơi đâu cũng là nhà.
><><><><
MỸ THO
(Lê Minh Tân)
Mai xa rồi hương xưa gởi lại
Xót xa phai những hò hẹn lững lơ
Nắng chiều trôi theo dòng xe hờ hững
Lời thì thầm nắm níu hàng me
Mai xa rồi
Giếng nước buồn thiu quán vắng
Ly kem tan từ lúc dại khờ
Dốc cầu Quay ngoái tìm hương mùa cũ
Ngoái lại mông lung phía xa mờ
Mai xa rồi
Nhạt nhòa đèn khuya Tân Mỹ Chánh
Cổng trường xưa chấp chới cánh điệp vàng
Hiu hắt hành lang soi nhòe đôi bóng
Vệt sao tan trong mắt người thương
Mai xa rồi Mỹ Tho buồn tênh
Những cánh sóng lạc nhau cồn cào dòng Bảo Định
Đắm đuối Khuôn viên Lạc Hồng
ngọt ngoan vườn thơm Đạo Thạnh
Mưa hồn nhiên hôn trên mắt môi hiền
Mai xa rồi
Mỹ Tho trời còn mưa mau
Những giọt mưa rơi trong tình cờ cho tay đan thật ấm
Cho chới với hẹn hò cho nụ môi thơm ngọt ngất
Đến tận bây giờ
Đến tận xa mờ
Những con đường xanh ngắt
Những thanh xuân thơm ngát
Ủ dấu chân xưa
Hình như
Giọt chuông chiều loang trong giấc mơ
Tan trong tịch mịch
Nắng mềm lời từ biệt
<><><
TA CHẲNG THỂ LÀM THINH
(Dũng Tôn Thọ Dương)
Nàng thơ ơi, chiều nay ta nhớ
Lâu rồi ta đã mê say nàng
Mấy câu thơ cô đơn nằm đó
Mà sao nàng … biền biệt mất tăm
Ta biết tính nàng hay hờn dỗi
Ta thì giả bộ bận dạo làng
Chẳng ai chịu phần cất tiếng nói
Dù rằng thương nhớ rất hoang mang
Có những chiều thu mấy tháng trước
Ta rầu như kẻ bị lưu đày
Nhớ nàng mà lòng ta ấm ức
Biết làm sao nhắn gió gởi mây
Ta nhớ có lần nàng khẽ hỏi:
“Bữa ni ôn có nhớ tui không?”
Bỗng dưng nàng khiến ta hồ hởi
Nhưng ta lại sợ chồng nàng buồn
Nàng đẹp, thơ đâu cần son phấn
Chỉ cần một thoáng ta nghiêng nhìn
Cũng đủ làm hồn ta chếnh choáng
Cũng khiến câu thơ ta chênh vênh
Có những điều ta từng giấu kín
Sau bao im lặng của riêng mình
Đến khi ta tương tư đổ bịnh
Mới hay…ta chẳng thể làm thinh
Ta biết con tim ta nhiều chuyện
Nhưng ta giả bộ như không thèm
Lòng vẫn mong một ngày tháng chín
Mở cửa đón mùa thu lung linh
Ta hồi hộp chờ nàng trở lại
Để ta trách móc nàng vô tình
Ta vẫn còn đây như nàng thấy
Ta vẫn là ta, một chiến binh
Ta hân hoan rót thêm ly rượu
Tặng nàng, uống cho thế giới hòa bình
Uống đi, cho lửa lòng bùng cháy
Uống đi cho lộng lẫy con tym
><><><
CẢM ƠN ĐỜI TA TỪNG NỢ NHAU
(Quỳnh Tiên)
Cảm ơn đời ta từng nợ nhau
Đôi môi cười khi chưa có màu son
Đứng kề nhau, đôi tay run lạc lõng
Ru tiếng đàn, em khẽ hát vu vơ
Cảm ơn đời ta từng nợ nhau
Chiếc xe đạp cũ, chiều vương nắng
Hai đứa dìu nhau từng bước nhỏ
Tay hững hờ vịn chiếc ghi-đông
Cảm ơn đời ta từng nợ nhau
Lá thư xanh mỏng sau tà áo trắng
Cầm vội vàng, cúi đầu e ấp
Dấu vào ngực sau chiếc cặp đen
Cảm ơn đời ta từng nợ nhau
Chiều thứ Bảy, mây trời che nắng gắt
Dạo phố phường, những hàng me xanh ngắt
Quấn quýt tâm hồn, thong thả bước chân
Cảm ơn đời ta từng nợ nhau
Không tay vẫy, không một tiếng chào
Xa nhau một chiều trong lặng lẽ
Chẳng hiểu vì sao nỗi đau âm ỉ
Thuở măng tơ, nhớ đến bây giờ
Ta gặp lại… trả nhau món nợ
Thành bạn bè, tri kỷ, tri âm
Đời lại reo, mang theo ký ức
Đẹp một mùa thơ, kỷ niệm mối tình đầu…
Xóa nợ rồi… ta chúc phúc cho nhau.
><><><
TÌNH TA NGÀY ẤY
(Hoàng Hùng)
Tan trường năm ấy
Gặp em ven đường
Dắt trâu ăn cỏ
Tôi bỗng vấn vương
Dừng chân hỏi nhỏ
Cô bé nhà ai?
Tóc xõa ngang vai
Nụ cười xinh quá
Chẳng dám nhìn lâu
Em cười quay mặt
Không nói một câu
Dường như em đã
Rồi chiều hôm ấy
Dưới nắng hoàng hôn
Trâu đi chậm bước
Tôi lững thững theo
Theo em một đoạn
Quên cả đường về
Nào hay chân bước
Mà tình đã say
Em dắt trâu về
Buông lời e thẹn
Làm bạn em nhen?
Tôi mừng khôn xiết
Tình nay thắm thiết
Hai đứa chung đường
Bến đỗ ngàn thương
Nợ duyên trọn đời
HỘI AN
(La Trung Dũng)
Em có về thăm lại Hội An không
ngắm mùa thu ở trong lòng phố cổ
những con đường nhỏ nối làng với phố
mùa thu nào ta sánh bước bên nhau.
Hội An vào thu vàng sắc thu phong
cánh buồm trắng chở mây trời Cửa Đại
về giăng tơ trên làng gốm Thanh Hà
kết tụ tinh hoa sắc vàng muôn thuở.
Chiều Chùa Cầu với bao nhiêu hoài niệm
người đi xa về tìm lại dấu xưa
nhịp cầu cong khắc vào hồn nổi nhớ
bao mối tình hẹn gặp gỡ yêu nhau.
Con sông Hoài tiếng sóng vọng về đâu
nước biêng biếc trăng vàng nghiêng bàng bạc
chân trời xa thấp thoáng làng Kim Bồng
khách lữ hành Lễ hội viếng Chùa Ông.
Giếng Bá Lễ neo hồn về phố cổ
Sắc thu vàng ngan ngát vị Cao Lầu
và thoang thoảng mùi hương hoa Trà Quế
mai xa rồi thương nhớ lắm Hội An!
><><>
NGÀY MÌNH GẶP NHAU
(Võ Văn Kế)
Ngày đầu tiên gặp em
Chỉ mỉm cười không nói
Hẹn qua ngày ra đảo
Bềnh bồng nơi xa khơi
Gió mơn man nhè nhẹ
Vuốt sợi tóc mai bay
Em rùng mình bất chợt
Làn gai ốc nổi đầy…
Những đêm ngày mộng mị
Nàng Giáng Hương tươi xinh
Say hồn chàng Từ Thức
Một đoá hoa lung linh.
Trời khiến xui ai biết?!
Mơ màng trong tỉnh thức
Nàng say ngủ miên man
Nghe lòng ta rạo rực.
Rồi mong ước xa xôi
Khung trời vào chung lối
Mãi mãi là của nhau
Thời gian chẳng xa rời.
<><><
GIÓ CHỞ THU VỀ
(Quang Bình)
Bình minh về trên phố biển
Mỹ Khê đón gió giao mùa
Anh đi dọc bờ cát trắng
Nhặt chiếc lá vàng. Hạ trôi.
Biển chiều vi vu gió thổi
Hòa cùng tiếng sóng vỗ bờ
Đà Nẵng hoàng hôn rải nhẹ
Ánh hồng khe khẽ dần buông.
Sông Hàn về đêm lãng mạn
Giọt sương rơi chạm bờ môi
Nghe gió giao mùa xào xạc
Đèn đêm loang loáng sắc hồng.
Anh ngồi quán nhỏ ven sông
Gọi ly cà phê phin đắng
Hương thu trong đêm thanh vắng
Vấn vương từng sợi tơ lòng.
Phố biển nồng nàn sắc nhớ
Sông Hàn e ấp mộng mơ
Bài thơ viết còn dang dở
Bâng khuâng... gió chở thu về.
><><
NGÀY ẤY
(Phu Phan)
Ngày tôi gặp em
trời đã chớm thu
Cơn gió nhẹ đùa
vui làn tóc rối
Mắt ai đó nhìn
nhau thầm muốn nói
Chỉ vô tình
thôi nhé bạn tôi ơi
Từ ngày ấy tôi thường
hay đứng đợi
Làn tóc thơm
đâu đó gió đưa về
Nhớ ánh mắt
ngây thơ mà đáo để
Nụ cười duyên ,
ai chẳng dễ say mê
Từ ngày ấy em
tôi hóa thành thơ
Là nhựa sống là
đam mê cuồng nhiệt
Em là trời xanh
, em là sóng biếc
Là bình minh
đánh thức những vần thơ
Tháng năm ấy âm
thầm trôi nhè nhẹ
Mà trong tôi
thương nhớ cả mùa thu
Ngày gặp em vừa
mới chớm chớm thu
Nay tóc bạc,
bóng người còn trú ngụ
><>><><
NGƯỜI TÌNH ĐÊM HALLOWEEN
(Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Đêm Halloween
Em đến tìm tôi
Gương mặt quỷ cùng tiếng cười ma quái
Bóng đêm dầy đặc tiếng dơi bay
Văng vẳng tiếng hú của bầy ma sói.
Tình yêu bị vướng lời nguyền từ bóng tối ngôi nhà mồ
hoang
Từ đàn bướm ma xanh chập chờn ẩn hiện
Từ những con hồ ly chín đuôi thét gào trong truyền thuyết
Nón phù thủy, áo choàng đen
Đọa đầy thân xác em
Thân xác người con gái tôi yêu có đôi mắt u buồn thánh
thiện.
Tôi ôm chầm lấy em
Hôn lên cổ em
Vết cắn còn đọng máu của con ma cà rồng hung ác
Mặc cho lũ nhện độc đang rờn rợn bò vào tôi
Mặc cho ánh ma trơi đầu lâu phập phồng trên cao
Lạnh lẽo trợn trừng
Lập lòe hắc ám.
Em gỡ mặt nạ quỷ
Lêu lêu cười
Mắt trong veo...
Tôi thảng thốt
Tình yêu em có trước
Hay mặt nạ em có trước?
><><><
THƯƠNG MẤY CHO
VỪA
(Lê viết Bường)
Em có là mùa
thu
Lại về cho liễu
rũ
Từng chiếc lá
xa mù
Chìm sâu tìm giấc
ngủ
Anh mùa hạ ngày
xưa
Chờ phượng hồng
thắm nở
Gởi vào miền
nhung nhớ
Nhưng tình hoài
trong mơ
Thôi thì ta lạc
mất
Dẫu có hẹn ngày
xưa
Bây chừ dầu
thương nhớ
Thương nhớ mấy
cho vừa
><><><
TÌNH THƠ
(Joni Hạnh Dung)
Nhớ đêm đông tê tái
Anh trót đặt nụ hôn
Bờ môi em khờ dại
Sưởi ấm cả tâm hồn
Bởi ngày xưa xa lắc
Em còn quá thơ ngây
Môi em là hoa sữa
Anh chìm giữa đắm say
Em ơi em thật lạ
Ta không nợ gì nhau
Mà sao em bối rối
Khi lễ rước qua cầu
Em thành cô dâu mới
Nguyện ước hoá hư không
Cánh diều bay trong gió
Tiếng ai hát trên đồng
Em đi rồi anh thả
Tình thơ gửi về trời
Mắt môi em ngày nọ
Ngỡ ngàng kiếp xa xôi
MÙA HOA GẠO
(Lê Khánh Nhâm)
Tháng ba trời nổi gió
Hoa gạo đỏ ven đê
Em qua cầu rất lặng
Anh nhìn theo… tái tê
Hoa gạo rơi từng cánh
Đỏ buốt cả chiều quê
Tay mình từng nắm chặt
Giờ buông giữa lời thề
Ta yêu nhau tha thiết
Mà số phận chia đôi
Hoa gạo rơi thêm nữa
Như tim anh vỡ đôi
Mai này em qua bến
Hoa gạo vẫn đỏ trời
Chỉ tình xưa năm ấy
Chết trong mùa hoa rơi.
><><><
THẮP NGỌN LỬA
TÌNH
(Hồng Phúc)
Thời gian không
quay ngược
buổi đầu mình gặp
nhau mang một dấu ấn
hằn sâu vào
trái tim anh
vào tư duy em
Hai tâm hồn đồng
điệu
một tiếng đàn
tri âm
một khúc hát
thinh không
bay qua nửa
vòng trái đất
Ngày ta gặp
nhau
chưa kịp nhấm
hương vị trầu cau
cũng vào mùa
Thu này
mây lang thang
trôi vào miền nhớ
có tiếng chim
rơi xuống tóc em
có vạt nắng đậu
vào vai em, mắt em
đi qua đồi cỏ
may
bất chợt nghe một
khúc hát ru
anh hái tặng em
cành hoa
ta yêu nhau từ
đó
có vầng trăng
soi tình chúng mình
Thời gian không
quay ngược
ký ức đọng lại
như thước phim
đem giấu vào buồng
tim
mùa Thu về lại
xem
chuông nhà thờ
đổ, ta cùng cầu nguyện
thế giới này an
lành
người người hạnh
phúc
Ngày ta gặp
nhau
nắng thơ nhoẻn
miệng cười vào khóm hoa
anh ngồi gỡ những
cỏ may ghim vào vạt áo em
em khâu lại những
giấc mơ đêm rằm
lũ côn trùng đồng
tấu lên bản nhạc đêm
ánh sao soi vào
giấc ngủ
bình minh Thu
thắp lại ngọn lửa tình!
NHỚ QUÊ
(Nguyễn Kiên
Thái)
Những người con
xa quê
Luôn đong đầy nỗi
nhớ
Quê hương là
nguồn cội
Cho con nhiều ước
mơ.
Con khóc tiếng
chào đời
Mẹ cười rơi nước
mắt
Người ru con
bên nôi
Lời yêu thương
da diết.
Quê nuôi dưỡng
tâm hồn
Bồi đắp nên
nhân cách
Để chắp cánh
cho con
Bay cao và bay
xa…
Dẫu đi xa muôn
nơi
Những người con
xa xứ
Luôn hướng về
quê nhà
Mong sớm ngày
đoàn tụ.
CHỈ TẠI HOA CÚC
(Hồng Lĩnh)
Thu về trên con phố,
Điệu blues nhuộm xanh nỗi buồn ..
Em càng nhớ anh nhiều hơn
Dẫu mùa thu cùng em bước qua
những dỗi hờn cô đơn vàng võ
Nhặt chút Xuân thì thả vào cơn gió
Nỗi nhớ da diết đến mong manh …
Tại mùa thu tại em hay tại anh
Lời hẹn đầu âm thầm tan vỡ
Tại hoa cúc chẳng vàng như lời hứa
Hay tại chiều mưa dang dở đợi chờ
Hoa Cúc chẳng vàng như bài thơ
Anh viết tặng em trong buổi đầu gặp gỡ
Bao nhiêu là thương nhớ
Nhờ ánh trăng nói hộ nỗi lòng
Mùa thu vàng, vàng cả lá diêu bông
Luống cải xanh đã trỗ ngồng chưa hái
Sao…người đi chẳng một lần trở lại
Em đã qua thời con gái .. phai tàn
Mùa đến rồi đi như cuộc sống hợp tan
Như lá xanh rồi lại vàng rơi rụng
Em vẫn chờ lời hẹn xưa chẳng cần biết sai đúng
Vẫn đợi anh về …
đi giữa mùa lá rụng gió heo may…
><><><
TỈNH LẺ NGÀY ĐÓ
(Văn
Hi Phan)
Đêm
tỉnh lẻ ngày đó đèn thơ thơ vàng vọt
đẹp
lạ lùng khi hai đứa bước bên nhau
đường
hẹp, hồn mênh mông thắm thiết xiết bao
Người
bên đường bảo nhau đẹp làm sao hai người trong mộng
Thời
gian ngừng lại nghe con tim rung động
Đêm
không trăng đời cũng thanh thoát hữu tình
Đêm
có trăng chị Hằng nén thở lặng thinh
uống
từng nhịp động của hai con tim còn rất trẻ
Gió
với mây nhắc nhau thiên di thật khẽ
Lá
trên cành yểu điệu mỹ miều
Chim
trời thò thẻ hai người yêu nhau
Gió
hôn lên tóc em điệu đàng bỏ ngỏ
Có
lúc mây quên lời của gió
theo
thói quen tụ tập thành mưa
lấy
thân che nhau che mãi chưa vừa
hai
đức ước mem tới bây giờ vẫn nhớ
Nay
tuổi hiếm
mình
không quên che nhau như ngày đó
nghe
tim già còn chắc nhịp lửa yêu
><><><
ĐỢI CHỜ
(Nguyễn Phi)
E ấp nhìn em thương quá chừng
Như thời con gái tuổi đôi mươi
Mai này xế bóng hay hơn nữa
Anh vẫn yêu em trọn một đời!
Tâm thành đã nguyện chẳng lả lơi
Sóng gió bão giông chỉ một lời
Đinh ninh mấy chữ: Say tình thắm!
Nũng nịu nét duyên mãi rạng ngời.
Xa xôi cách trở tình đâu hỡi?
Trống trải hồn anh lạnh chơi vơi
Đêm khuya thanh vắng sao buồn quá!
Mặc gió vờn mây...cảnh ngẩn ngơ.
Tiếng vạc gọi bầy nghe nức nở
Anh ngồi lặng lẽ đếm mưa rơi
Em ơi, có biết anh đang đợi
Mỗi bước em đi... dõi mắt chờ!
CHỜ AI… CHIỀU THU MƯA..
(Nguyen Thi Ngoc Quynh)
Ta nơi đây
Tháng chín
Một chiều thu
Hắt hiu
Chỉ còn là cơn bão
Lòng quạnh quẽ buồn thiu
Ta nơi đây
Chờ đợi
Bão chưa tan
Gió về
Hàng cây khô xào xạc
Cơn mưa dài lê thê
Người từ đâu
Chưa đến
Bước chân nghe
Xa vời
Mong manh như lời gió
Cho ta nhớ một đời
Người nơi nào
Có biết
Ta bây giờ
Cô liêu
Tình thu buồn ngơ ngác
Bơ vơ bóng trăng chiều
Ta nơi đây
Lặng lẽ
Một mình ai
Đón đưa
Sao ta còn chờ mãi
Chờ ai… chiều thu mưa…
MÃI MÃI LÀ TÌNH
NHÂN
(Trương Ngọc
Thanh)
Mối tình đầu
tình yêu của
chúng ta
chớm bắt đầu
từ lúc nào anh
nhỉ
từ thuở
tóc đuôi gà
chân sáo bước
nét mặt thơ
ngây
má phúng phính
tròn
kèm toán_ lý
cho em và cô bạn
rồi mỗi tuần
hai buổi em gặp
anh
chỉ vậy thôi
chứ không là gì
cả
có biết gì
đâu..chỉ hơi thấy nhớ
những buổi nào
anh bận học không đi
chỉ nhớ thôi chứ
không biết là gì
yêu đương ư..chỉ
là điều xa xỉ
cứ như thế ngày
qua như thế!
nỗi nhớ dâng
trào, rộn rã con tim…
như nước biển
vô tình làm dậy sóng
cuốn chúng mình
vào thế giới riêng tư
anh và em hai
tâm hồn rộng mở
kết lại cùng
nhau trọn một mối tình
và cứ thế
chúng mình yêu
nhau nhé!
Mối tình đầu_
tình đẹp của chúng ta
Mãi mãi không
phai đến cuối cuộc đời...
><><
NHẶT KHÚC TÌNH ĐÔNG!...
(Bành Nhân)
Nhặt bên đường từng cánh mỏng hoa bay
Vô tình gợi những tháng ngày êm ả
Cơn mưa cuối, thu tàn buông rỉ rả
Đón nhau hoài về riêng ngả đường quen
Chút suy tư hồn ngây ngất say men
Hương mùa cũ phảng phất len vào dạ
Em có thấy cây không còn trụi lá
Là đông về thu vội vã rời đi
Có lẻ rằng anh ôm mối tình si
Trong ánh mắt có chút gì nhớ nhớ
Mùa đông ấy lần đầu ta gặp gỡ
Tận đông này anh muôn thuở yêu thương
Chợt thoáng lòng rung động nỗi vấn vương
Hoa dâm bụt hai bên đường rực đỏ
Lời nói ngỏ buổi ban đầu còn đó
Đã yêu rồi sao vò võ lo âu
Ta bên nhau quyện thắm mối cau trầu
Đông giá rét đỉnh tình sầu rong ruổi
Thư anh viết lời yêu một lần cuối
Nhớ nhung hoài kỷ niệm chuỗi ngày yêu
Ta nhặt tình thơ trẻ với một chiều
Đưa mơ ước theo cánh diều cao vút
Anh xin hát tặng em riêng tình khúc
Sương lạnh chiều đông mộng phút tương phùng!
CÂU CHUYỆN MÙA ĐÔNG
(Bình Địa Mộc)
Em kể ngày ta gặp nhau - mưa sụt sùi
mùa Đông đã qua tự rất lâu
cớ sao trời còn buồn?
Đôi mắt cha bỏ quên trong bồ lúa
mòn mọt dấu vân tay
chú chuột nhắt tìm gì trong đó
suốt ngày chạy vòng quanh?
Hôm sau - mưa những hạt
sợi nắng sau vườn uốn cong thân đu đủ
nó không hề biết
mỗi sáng mẹ đứng nhìn vạt rau
Kế đó dăm bước chân úng nước
chẳng có ngọn nào dám vượt lên số phận
chẳng có ngọn nào dám ngẩng cao đầu
Em kể ngày ta gặp nhau - đang mùa thu hoạch
bồ lúa bắt đầu nhúc nhích chú chuột nằm duỗi chân
mắt nhắm mắt mở
canh chừng đôi tình nhân
trao nụ hôn bội thu no tròn
Cha ngồi trước sân vót tre đan lờ
mùa Đông nín thinh
gió đánh đàn trên mái ngói rong rêu lách cách
Em nghẹn ngào - đọc thư anh
nét chữ mực xanh đồng ruộng
mỗi dòng một luống cày vạm vỡ
hãy đợi anh về - ngày chiến thắng
Từ đó trở đi - em thôi không kể chuyện
ngày ta gặp nhau lặm vào mùa Đông giá rét
chú chuột nhắt chạy vòng quanh trang cổ tích
in dấu chân hẹn hò - ngày chiến thắng
ướt đẫm giấc mơ
><><>
NGÀY TA GẶP
NHAU
(Bùi Dũng)
Thuở ấy !
Tình cờ ta gặp
nhau
Chiếc quần sooc
và áo pull
Đã nói lên điều
gì đó nhỉ
Trẻ trung em
Tinh nghịch em
Và nụ cười tỏa
nắng.
Lấp ló và vội
vàng núp sau cánh cửa
Một năng lượng
lạ lùng nào đấy
Làm tim anh loạn
nhịp
Thằng bạn ở gần
nhà em
Bây giờ trở nên
thân thiết
Vì hắn là hàng
xóm của em
Mùa hè đó
Bằng những cuốn
tiểu thuyết được trao đổi
Ta gần nhau hơn
Để hẹn hò...
Thời gian trôi
Bao dâu bể bao
lần xa cách
Tưởng kỷ niệm
chỉ là kỷ niệm
Vậy mà một ngày
Ta gặp lại nhau
Chẳng cần hỏi
vì sao
Chỉ thấy bàn
tay tìm đến bàn tay
Như chưa từng
xa cách
Để nghéo tay nhau
Để đường đời
cùng nhau nếm trải
Nhân duyên từ
thuở ấy
Đã đơm hoa kết
trái
Những cuộc gặp
đẹp nhất trong đời
Có lẽ
Là những cuộc gặp
sau bao năm xa cách
Em còn nhớ
không ?
><><
TÌNH CỜ TA QUEN
NHAU
(Nam Trần)
Bỗng một ngày
ta gặp nhau trên phố
Anh lặng nhìn
em mắt ngó đăm đăm
Em giật mình tưởng
anh xin tiền lẻ
Tay ôm chặt
túi, chân bước lăm lăm.
Anh bối rối gãi
đầu cười ngượng nghịu
“Anh không xin
tiền, anh chỉ... xin tim”
Em đỏ mặt: “Ông
này quê thấy sợ”
Miệng thì mắng
mà khóe mắt lim dim.
Phố đông người
rộn ràng trong tiếng gió
Chân anh bị vấp
suýt té vì em
Hai đứa đứng
nhìn nhau cười ngốc nghếch
Tự nhiên thấy đời
ngọt như cà lem.
Từ hôm đó quán
khuya đà có cặp
Một anh khờ, một
cô gái ngây ngô
Chuyện tình yêu
bắt đầu như phim thực
Mãi đến giờ bạc
tóc tình như mơ.
><><
GIỮ NHAU BẰNG MỘT CƠN MƯA
(Võ Thị Như Mai)
Phải chăng đời lắm vị mặn
Nên ta từng ngại bước ra
Giữa nhạt nhòa bao điều lẫn
Hóa ra cũng một sân ga
Đếm những ngày buồn nhàn nhạt
Mặn không ra ngọt chẳng thành
Giữ lòng như con cá nhỏ
Vượt thác đời tìm màu xanh
Dẫu biết duyên là ngẫu nhịp
Mà tim không ngớt lặng rung
Như cơn gió vô tình ghé
Lay hoa rụng phía vô cùng
Em vẫn yêu màu áo ấy
Vẫn tin lời gió dỗ dành
Giữa bao điều chưa đủ ngọt
Tựa vào niềm tin trăng thanh
Nếu có thể, xin anh hiểu
Đời ai chẳng lúc chơi vơi
Qua lờ lợ, qua mặn chát
Mới tìm ra vị của đời
Và nếu mai ta gặp lại
Xin đừng hỏi đã quên chưa
Giữa vô tình, ta hữu ý
Giữ nhau bằng một cơn mưa
