Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, March 12, 2026

VÕ XUÂN HUY, NGƯỜI ĐI XUYÊN BÓNG TỐI - Võ Văn Luyến

 VNQT đăng lại bài của nhà thơ Võ Văn Luyến nhân ngày giỗ lần thứ 10 của họa sĩ Võ Xuân Huy (15/3/2016 - 15/3/2026)


Họa sĩ Võ Xuân Huy tại biển Mỹ Thủy.

VÕ XUÂN HUY,

NGƯỜI ĐI XUYÊN BÓNG TỐI


Không ít người nghĩ rằng đời người khép lại bằng hành trình viễn du trong bóng tối, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Hình hài bằng xương bằng thịt của chính anh trở về cát bụi, đó là thực thế khó cưỡng của quy luật vô thường. Nhưng một hiện hữu khác, vô hình mà mang sức mạnh hơn trăm hữu hình, là anh cầm cây linh trượng đi xuyên bóng tối, đến đâu tỏa phát ánh sáng đến đó. Một thứ ánh sáng trí tuệ được bao quanh bởi những vòng sóng cảm xúc làm cho người ta tự tin , quên đi sự sợ hãi của đau đớn. Đấy là những gì anh để lại cho đời, dưới bất kỳ hình thức nào.

Khi ngụp lặn trong cõi nhớ quên ấy, anh là một trong số hiếm hoi từng ở cõi nhân gian gieo lạ lẫm, bất ngờ từ sự kiện này đến sự kiện khác, bằng sự xuất hiện mới mẻ và gây không ít hứng thú. Non một phần tư thế kỷ dõi theo con đường nghệ thuật tạo hình, mới thấy không chỉ có những gì đã thực hiện mà ở anh luôn ôm áp, luôn hoài thai, luôn chất chứa những khát vọng chóng mặt, những dự án mang tầm nhìn, tầm tư tưởng có tính vẫy gọi và ngẫm ngợi về một cuộc sống mang ý nghĩa tích cực. Anh quan niệm, thực thể tự nhiên và con người không có gì xa lạ, nó ở trong ta và quanh ta, gần gũi thân thiện và gắn bó với đời người như máu thịt. Mặt trời, mặt trăng, vì sao trên cao cùng với hoa cỏ dưới thấp kia là thế giới hiện thực khách quan, tồn tại ngoài ý muốn của con người. Nhưng dưới con mắt và tài nghệ của người nghệ sĩ, nó sinh thành vẻ đẹp của sự tạo tác, tạo nghĩa, tạo ý niệm của thế giới mới: Thế giới độc sáng “xuống đất gặp trời”. Ngỡ tưởng cái thông điệp làng hầm ngủ yên sau chiến tranh lại bừng thức, kết nối quá khứ với hiện tại trong cách tạo đường truyền mang màu sắc hiện thực huyền ảo. Cái cách thăng hoa bay lượn của cánh diều nghệ thuật được điều khiển bằng sợi dây lịch sử “một đi không trở lại”. Cái cách “ôn cố tri tân” truyền thống cách mạng của họa sĩ Võ Xuân Huy bằng lối mở sáng tạo này có thể nói không quá rằng ít ai nghĩ tới và làm được. Sáng tạo là mở đường, là hành xác nếu anh thực sự dấn thân. Sự lười biếng, dẫm chân tại chỗ hay theo lối mòn đồng nghĩa với việc đặt dấu chấm hết. Theo tôi được biết, đến giờ phút này, những người theo đuổi đam mê nghệ thuật tạo hình rất ít ai/ít khi hướng đến nghệ thuật sắp đặt. Dễ thấy trước tiên là sự tốn kém thời gian, tiền bạc lại phi lợi nhuận; trong lúc đó, rất cần đến ý tưởng táo bạo, đến thông điệp, đến sự lựa chọn thời điểm đặt trong sự tương tác, tương giao nhằm khai thác triệt để tiềm năng lợi thế, phát huy tối đa hiệu ứng nghệ thuật đi vào cuộc sống và trở lại, làm giàu giá trị cuộc sống trên một nhãn quan mới mẻ. Đấy là cách tiếp cận hiện đại trên nền truyền thống. Bằng cách này, Võ Xuân Huy cũng đã tạo ra “biến thể” trong tranh sơn mài. Sơn mài truyền thống lấy sơn son thếp vàng làm nền tảng căn bản của sáng tạo nên hầu như người họa sĩ hướng đến tìm tòi khám phá nội dung là chủ yếu. Tất nhiên, cuộc sống không ngừng vận động phát triển, đòi hỏi nghệ thuật bám sát thực tiễn sau những trải nghiệm, chiêm nghiệm, siêu nghiệm. Dầu vậy, cuộc sống thay đổi theo nhiều hướng thuận nghịch, đặt ra nghệ thuật cũng phải đổi thay mới đáp ứng, mới thỏa mãn yêu cầu, nhu cầu tiếp nhận cùng với sự hứng khởi đón nhận. Nhận thức sâu sắc con đường gai chông khó dựng được đài tháp nghệ thuật nếu anh vẫn cặm cụi đi theo lối cũ, nhà nghệ thuật tạo hình của chúng ta không ngại ngần “tháo khoán” những gì đã mặc định để kiến tạo lại. Biến trơn nhẵn láng bóng thành nứt nẻ, lồi lõm, đôi chỗ gần với thô ráp để nói lên sự tàn phá của thời gian, của biến cố, của cuộc sống vốn phơi phóng sự trần trụi tự nhiên nhi nhiên. Có khi, anh còn đưa tranh sơn mài đi xa hơn bằng cách “động” hóa loại hình nghệ thuật vốn “tĩnh” này. Đó là việc tạo tác cánh đồng chữ bằng cách “bắn” vào tranh chữ số chữ viết, chất thải vỏ bia hoặc cây súng bị hoen gỉ được bới lên từ lòng đất nơi cuộc chiến ác liệt từng đi qua. Và anh cho rằng đó là cách kiến trúc “ngữ pháp mới” cho dòng tranh sơn mài. Có lúc tôi nghĩ sự bày biện tâm hồn của người mà theo cách nói của Xuân Diệu là “con chim đến từ núi la./Ngứa cổ hót chơi”. Võ Xuân Huy chơi trò chơi tài hoa, sang trọng không dễ ai cũng nghĩ đến. Họa sĩ luôn hướng đến những gì cao vời cao cả nên dường như không còn rào cản chật hẹp nào gián cách anh với cuộc đời. Quả không hổ thẹn khi nói rằng, hai mươi năm của họa sĩ tài hoa này bằng mấy mươi năm cho người tạo đà bước nhảy quyết định.

Ở đời, có những chuyến đi để trở về. Có những chuyến đi siêu thăng vào cõi khác. Võ Xuân Huy có cả hai. Dù đã vào cõi Vô cùng, nhưng tâm hồn, trí tuệ, di sản sáng tạo của anh mãi còn trong trí nhớ. Trong giao tiếp, anh luôn cho thấy khả năng triết luận những vấn đề nhân sinh sâu thẳm, khéo cù người khác cùng đối thoại, đàm thoại và thường đồng cảm ở sự chia sẻ mà không cần phải khoa ngôn lộng ngữ, cao đàm khoát luận. Không chút nghi ngờ, điều này được nhiều người trong giới trí thức, văn nghệ từng đánh bạn với anh thừa nhận.

Tôi với Huy là bạn vong niên. Một tình bạn, với tôi, khó có được sự thay thế. Mỗi lần tôi vào Huế hay anh ra Đông Hà, không thể không gặp nhau (trừ những lúc bận công hay tư việc khó sắp xếp). Và những lúc ấy, câu chuyện văn chương nghệ thuật dường như khó có điểm dừng. Nó cuốn hút đến độ hơn cả đọc một cuốn sách hay, vì những luận bàn hoặc dẫn truyền đủ để bồi đắp tri thức mới mà đời sống mỗi người không dễ có cơ hội tiếp cận (cả vốn sống lẫn sách vở).

Võ Xuân Huy là người đi xuyên bóng tối. Bóng tối, ẩn tượng của sự mờ mịt che khuất với những ai thuộc trường phái “bi kịch lạc quan” sách vở sẽ sống cầm chừng, sẽ yêu mức độ, nghĩa rằng người ta mãi thụ động kiểu vọng nguyệt “sau cơn mưa trời sẽ sáng”. Anh thì không, sống là cuộc chạy đua thời gian. Tiếc thay, cuộc đua tiếp sức đành dang dở, dù người họa sĩ bồi thấn cho đời nhiều thêm sự giàu có của con mắt và trí tuệ.

16.9.2021

Võ Văn Luyến


READ MORE - VÕ XUÂN HUY, NGƯỜI ĐI XUYÊN BÓNG TỐI - Võ Văn Luyến

Wednesday, March 11, 2026

Youtube: Ca khúc ĐẦU NĂM ĐI LỄ - Thơ: Như Nguyệt - Nhạc: Mai Phạm - Trình bầy: Huỳnh Lợi

 





ĐẦU NĂM ĐI LỄ

Thơ Như Nguyệt




Đầu năm đi lễ

Nắng ấm mây xanh

Chim vui chuyền cành

Vỗ cánh bay nhanh             

 

Sáng nay đi chùa

Nghe thầy giảng pháp

Giảng về từ bi

Chợt thấy nhu mì

 

Bài pháp thật hay

Từ bi hỷ xã

Xin người thứ tha

Tội  lỗi con đầy

 

Đầu năm dâng hương

Kính cẩn cúng dường

Nguyện chẳng sát sanh

Tránh dữ làm lành

 

Đầu năm đi chùa

Tránh chốn lao xao  

Phật ngồi trên cao

Phật quá nhân từ  

 

Đầu năm lễ chùa

Nhàn nhã thảnh thơi

Cuộc đời rong chơi

Chả tội gì buồn               

 

Sáng nay đi chùa

Hớn hở vui tươi

Phật ở trên cao

Nhìn xuống mĩm cười

 

Như Nguyệt

nhunguyet9963@gmail.com



READ MORE - Youtube: Ca khúc ĐẦU NĂM ĐI LỄ - Thơ: Như Nguyệt - Nhạc: Mai Phạm - Trình bầy: Huỳnh Lợi

TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Mây lang thang / Chạm cả yêu thương / Niềm thênh thang / Để lớn thêm một chút

Tác giả Nguyễn Văn Trình


 

Mây lang thang

             

Mây lang thang, người trôi một kiếp

trời rộng thế nhưng lòng người vẫn hẹp

gió muôn chiều thổi dạt cõi nhân gian

người phận mỏng, trời nghiêng bóng mây ngàn

 

Mây lang thang, lòng người muôn ngã

nắng đi qua bóng mây còn ở lại

mây bay giữa trời, người trong nỗi nhớ

bầu trời xanh thẳm mắt ai xám chiều

 

Mây lang thang, đời người vô định

một chút gió thôi đủ đổi thay rồi

mây đang trắng bỗng thành mưa lạnh

sau nụ cười giấu cả vết thương đau

 

Mây lang thang, khoảng trời xanh nỗi nhớ

gió vẫn ru hoài mây chẳng ngừng trôi

mây lặng lẽ như nỗi buồn lặng lẽ

một đời ta phiêu lãng, vẫn đi mãi tìm nhau...

 

                                                 NVT

 

Chạm cả yêu thương

               

Dáng ai đứng thướt tha

như nhánh liễu ven hồ

mền mại mà uyển chuyển

dịu dàng mà bền sâu

 

Ánh mắt ai lặng lẽ

như mặt hồ phẳng lặng

không gợn sóng ồn ào

có màu trời xanh biếc

 

Nụ cười ai khẽ nở

mà chiều thôi hanh hao

mặt hồ thôi khoe sắc

chỉ xanh màu thủy chung

 

Em như liễu ven hồ

cành la đà mặt nước

mà chạm đến bầu trời

và chạm cả yêu thương

 

                       NVT

 

Niềm thênh thang

              

Mặt hồ ôm trăng sáng

gió khẽ lướt mơ màng

sóng ru bờ cỏ vắng

đêm thở nhịp nhẹ nhàng

 

Trăng trải thành dải bạc

nước giữ ánh mênh mang

mây trôi ngang trời lặng

lòng hồ loáng ánh trăng

 

Gió đưa hương đêm ngát

sóng hát khúc dịu dàng

bóng cây nghiêng soi nước

nghe tim mình mênh mang

 

Trăng treo cao lặng lẽ

hồ yên giấu mơ màng

ngàn sao rơi đáy nước

sáng lên niềm thênh thang

 

                             NVT

 

Để lớn thêm một chút

             

Con chim sợ cành cong

một lần rơi đủ hải

để cả đời nhớ mãi

 

Cái cây sợ giông bão

mỗi khi trời nỗi giận

đất cũng hóa lao đao

 

Mặt trời sợ đám mây

chỉ một thoáng sơ sẩy

đã tưởng mình tắt lửa

 

Gió sợ nhất núi chắn

bay đi khắp bốn phương

gặp núi ngăn chùn bước

 

Biển sợ bờ cát mịn

bao con sóng đến nơi

chỉ còn bọt trắng trời

 

Con người sợ nghịch cảnh

khó vượt qua thử thách

chướng ngại cản bước chân

 

Nhưng chim, rồi vẫn đậu

cây vẫn đứng vững vàng

mặt trời càng chiếu sáng

 

Và con người cũng thế

cần vượt qua chính mình

để lớn thêm một chút

 

                              NVT

 

Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị 

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Nam Đông Hà, Quảng Trị.

 

READ MORE - TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Mây lang thang / Chạm cả yêu thương / Niềm thênh thang / Để lớn thêm một chút

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Mùa xuân ở bên rừng / Tình cờ / Thăm rẫy cũ / Chiều chầm chậm đi ngang bờ ngực trẻ / Những chiếc lá khép, gió mơn man vẫy gọi

 

Tác giả LÊ THANH HÙNG

Mùa xuân ở bên rừng

 

Xuân của đất trời và xuân của ai?

Đồi đất đỏ mùa đi theo phiên gác

Yên ắng quá, chỉ tiếng rừng xào xạc

Gió biên cương, đi ngang dọc miệt mài

 

Ánh lửa bập bùng reo nỗi nhớ quê

Nồi bánh tét sôi rì rầm tiếng đất

Tiếng của mẹ cha, một đời tất bật

Vẫn dặn cháu con giữ lấy thói lề…

 

Dõi mắt xa xăm về phía chân đồi

Rừng thấp, lá rung khô trong mờ nhạt

Chợt bên xóm, ngân vang lên tiếng hát

Xuân biên cương, gửi nỗi nhớ về xuôi

 

Bình yên đất trời, mùa xuân đã sang

Anh đứng gác, một tầm xa cảnh giác

Còn đâu đó, những mảnh đời lầm lạc

Vẫn cứ âm thầm, rình rập rẽ ngang…

 

Ngày mới tươi hồng lên sắc lá khô

Khát vọng mới, trên chồi non lộc biếc

Con suối nhỏ, dù khô dòng cạn kiệt

Vẫn tin rằng mùa đến sẽ đầy thôi…

 

Tình cờ

 

Hình như có điều gì

Đang nuối tiếc

Trên dòng trôi

Lặng lẽ giữa cuộc đời

Dồn nén hết

Tháng năm xa

Cách biệt

Bung vỡ òa

Ta gặp lại

Người ơi…

 

Thăm rẫy cũ

 

Nắng và gió tràn lên mái tóc

Tháng năm xanh, khủng khỉnh mồ hôi

Tròn trên má bồ quân chảy dọc

Giọt giọt rơi xuống cát đôi hồi

 

Đồng rẫy cũ, người đi thưa vắng

Đất bạc màu, ngọn cỏ lơ thơ

Trời tháng năm, xanh trong phẳng lặng

Đám mì non, lả ngọn bơ phờ

 

Đường lên rẫy, xa xôi mấy đỗi

Giờ đi xe, thong thả bước chân

Qua lối rẽ, chang chang nắng dội

Sao quay ngang, ngoái lại đôi lần…

 

Con chim sáo lẻ đôi tìm bạn

Đứng chơ vơ dưới tán rừng thưa

Như khản giọng, đồ chừng lơ đãng

Dưới trời trong nắng hạn đợi mưa

 

Nắng và gió ngưng đầy, thốc xối

Em bâng qươ ngắm áng mây trôi

Một nỗi nhớ vô chừng vô đổi

Treo mênh mông, lặng lẽ em ngồi…

 

Chiều chầm chậm đi ngang bờ ngực trẻ

 

Sóng dung dằng níu kéo ánh hoàng hôn

Ngọn gió Lồng trung mơn man thật nhẹ

 

Em ngượng ngùng

Quay ngoắc

Phía không nhau…

 

Những chiếc lá khép, gió mơn man vẫy gọi

 

Bầy chim sâu làm tổ trên cành

Mắt bầy trẻ láo liên soi mói

 

Em giảng gỉai cho chúng nghe: Đất lành chim đậu

Chúng phớt lờ, chỉ chăm chú tiếng chim non

Không biết chủ nhật này đã bay được hay còn…


          Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Lâm Đồng

     lethanhhung4625@gmail.com

 

 

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Mùa xuân ở bên rừng / Tình cờ / Thăm rẫy cũ / Chiều chầm chậm đi ngang bờ ngực trẻ / Những chiếc lá khép, gió mơn man vẫy gọi

HƯƠNG QUÊ - BÀI THƠ CỦA PHƯƠNG NGỮ BẮC BỘ - Dương Diên Hồng

 

Dương Diên Hồng


HƯƠNG QUÊ -

BÀI THƠ CỦA PHƯƠNG NGỮ BẮC BỘ…

 

Tôi đọc “Hương Quê” của tác giả Đặng Xuân Xuyến cách đây khá lâu. Gần đây, đọc lại kỹ hơn. Không phải muốn đền ơn bạn Xuyến đã xem chỉ tay mà thật lòng là thích bài thơ này. Thỉnh thoảng tôi vẫn có cảm hứng bình cho vui, thuận tiện nhất là khi rảnh. Đó là thú “thích thì nhích” đời thường của người dạy Văn, học Văn. 

Bài thơ Hương Quê có nhiều từ mới, đối với tôi, cũng cần đi sâu để hiểu thêm về văn chương của các nhà văn Bắc Bộ…

Hôm nay, thong thả đọc thơ và cảm nhận chút chút…


HƯƠNG QUÊ 


Hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm

Cô bé thậm thò vắt ngang dải yếm

Níu bờ sông

Ơi ời “ra ngõ mà trông”

Vi vút gió đồng...

.

Ngẩn ngơ 

giấc mơ

Níu đôi bờ bằng dải yếm

Chuốt tóc mềm làm gối chăn êm

Áo tứ thân trải lá lót nằm

Gom gió lại để chiều bớt rộng...

.

Thẩn thơ

Tiếng mơ thầm thĩ

“Người ơi...

Người ơi...”

Dan díu lời thề

Ngõ quê líu quíu.

*.

Hà Nội, chiều 31.08.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Bài thơ Hương Quê được viết vào một ngày cuối tháng 8 năm 2017. Đó là lúc đã sang thu. Không hiểu sao đọc bài thơ, tôi lại thấy rất là mùa xuân. Gần đây, tôi đọc được một câu comment của cô giáo Kim Tuyết (cô dạy Anh văn hồi lớp 7) cho bài thơ Tết của mình và nhận ngay được lì xì của cô từ một câu chữa lành rất thấm: “Khi tâm hồn an nhiên thì ngày nào cũng có thể là Tết…” 

Tâm hồn tôi bây giờ đang nhìn về mùa thu mà như gặp một mùa xuân đấy, tuy có chủ quan, nhưng không phải vô căn cứ khi tiếp xúc với bề mặt ngôn từ của Hương Quê. 

Trong đời sống của người nông dân Bắc Bộ truyền thống, ngoài vụ lúa Chiêm Xuân thì vụ MÙA rất là quan trọng. Cây lúa được gieo trồng tầm tháng 5-6 và thu hoạch từ tháng 9-11. Vụ MÙA tuy thời tiết mưa gió nhiều nhưng lại cho năng suất cao. Lúc sang Thu, hương của đòng đòng dậy lên khiến lòng người rộn ràng một niềm vui rất Tết: 

“ Hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm

Cô bé thậm thò vắt ngang dải yếm

Níu bờ sông

Ơi ời “ra ngõ mà trông”

Vi vút gió đồng...” 

Khoan đề cập đến việc dùng nhiều từ láy, khổ thơ này có một từ rất thú vị: “duyềnh”.

“Duyềnh” chắc là một cách phát âm địa phương ở làng quê của nhà thơ, và từ “duềnh” đã chính thức xuất hiện trong từ điển của nhà ngôn ngữ Lê Ngọc Trụ. 

“Duềnh" (còn gọi là doành) là một từ cổ trong văn chương, có nghĩa là vũng nước, dòng nước sâu, đầm nước, hoặc chỗ dòng sông sâu tạo thành vực. Từ này gợi tả cảnh tượng sông nước mênh mông, sâu lắng. 

Và “duềnh” xuất hiện trong Truyện Kiểu vài lần: 

·   “Buồn trông gió cuốn mặt” 

·   “Kiều từ gieo xuống duềnh ngân”

·   “Trong sao châu nhỏ duềnh quyên 

Ấm sao hạt ngọc Lam Điền mới đông”

“Duyềnh quyên” được Từ điển Việt Nam của thầy Lê Ngọc Trụ giải thích: vũng nước có ánh trăng soi lấp lánh, cũng được hiểu là cảnh đẹp thoáng đãng, trữ tình…

Trở lại câu thơ “hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm”, thì từ “duyềnh” có lẽ không còn là hình ảnh một vùng nước loang, mà là một động thái miêu tả cái cách hoạt động của một thực thể khác tác động đến khứu giác và có khả năng lưu giữ những ký ức về làng quê thân thuộc. Đó chính là “hương cốm”. 

Dùng trí tưởng tượng, nhắm mắt lại, người ta vẫn có thể hình dung mùi hương của cốm (lúa non) như loang ra khắp một không gian sáng bừng quanh thân. Ngửi thấy mà như được nhìn cái hương sắc của mùa lúa mới tinh khôi. 

Hương quê quá là quyến rũ! 

Một chút sáng tạo từ ngữ rất thú vị! 

Tôi tin là AI không thể làm được những câu thơ như này…

Bên cạnh hương cốm còn có hương vị cuộc đời. Xuyến tả hình ảnh của cô gái nhà hàng xóm khiến mình liên tưởng đến bài ca dao:

“Thân em như chẽn lúa đòng đòng 

Phất phơ giữa ngọn nắng hồng buổi mai” 

Cô gái ấy đang “thậm thò” phía nhà bên vì đang phơi dải yếm mới giặt trên sào đồ có hai sợi dây mắc song song được ví như đôi bờ sông ngăn một dòng không có nước treo lơ lửng hay trong ánh nhìn của nhà thơ hình ảnh cô bé thoắt ẩn thoắt hiện hình như có một nguồn nước rất phồn thực, căng tràn nhựa sống sau làn dải yếm được buộc chặt như níu giữ đôi bờ - đôi gò bồng đảo gần lại nhau hơn? Mình thích cách nhìn ảo ảnh vừa xa vừa gần này hơn. Hoàn toàn rất thanh tao mà cũng rất thanh tân trong vẻ đẹp làng quê…

Thường thì khi miêu tả cái gì lúc nhô, lúc hạ xuống, người ta dùng từ “thập thò”. Ở đây tác giả lại dùng từ “thậm thò”. Cũng đều là từ miêu tả hành vi thể hiện góc nhìn lén, nhìn mà không thấy rõ nhưng vẫn ngại bị phát giác đã nhìn. Bên trong lớp “dải yếm” là vẻ đẹp rất kín, rất bí ẩn, chính vì có sự lỡ nhìn vào nên ắt hẳn cả người nhìn và người bị nhìn không tránh khỏi thẹn thùng…

Và đặt cảm xúc trong ngữ cảnh câu thơ thì “thậm thò” khiến âm điệu thơ tinh tế, nhẹ nhàng, mang nang… không có tính chất mạnh bạo, vồ vập theo kiểu đang bị cuốn hút đầy dục tính khi đối diện với cái đẹp non tơ, nõn nà…

Ở đây, kế thừa cách nói dân gian khi sử dụng từ láy, nhưng tác giả hoàn toàn có chủ đích khi phối thanh nhằm tạo âm điệu thơ theo cảm xúc rất riêng: nhẹ nhàng, trầm lắng và tinh tế. 

Hương sắc của làng quê dẫn dắt người thơ đến với thanh nhạc. Tâm hồn Đặng Xuân Xuyến cũng náo nhiệt dữ lắm: 

“Ơi ời “ra ngõ mà trông” 

Vi vút gió đồng…”

Thì ra, cái rộn ràng của tâm hồn ao ước chuyện lứa đôi được gửi gắm, nhắc khéo câu đầu của lời gốc bài dân ca Quan họ Bắc Ninh “Ra ngó vào trông”:

“Ngày ngày ra ngõ mà trông.

Bạn không thấy bạn tình không thấy tình.

Vào rừng xe rễ một cây

Muốn đây với đấy cùng nhau sum vầy

Chuồn chuồn mắc phải tơ vương

Đã trót dan díu thời thương nhau cùng.” 

Từ láy “Ơi ời” hạ giọng phối hợp với từ láy “vi vút” nâng giọng cho thấy tâm hồn nhà thơ rất động, có đủ trầm bổng ngân nga…

Khổ thứ hai quả nhiên là sự tiếp nối cái cảm xúc đang “vỡ bờ” của thi sĩ: 

“Ngẩn ngơ 

giấc mơ

Níu đôi bờ bằng dải yếm

Chuốt tóc mềm làm gối chăn êm

Áo tứ thân trải lá lót nằm

Gom gió lại để chiều bớt rộng...”

Những gì được suy đoán ở khổ 1 đã được khẳng định ở khổ 2. Hình ảnh trung tâm trong bức tranh làng chính là cô gái nhà bên. Nàng vừa gần vừa xa, vừa thực vừa mơ, vừa gần gũi ấm áp nhưng cũng không dễ chạm. Thế nên tâm trạng ai kia “ngẩn ngơ” là hoàn toàn hợp lẽ…

Từ “hương cốm” tả thực đến “hương em” lại rất trừu tượng. Hương quê là sự hòa quyện mùi thơm cây lúa với hương con người tan chảy trong mùi hương của mái tóc mềm, dường như có hương bưởi, hương chanh và có cả hương lá chuối được lót thay chiếu cho em nằm phô tự nhiên chiếc áo tứ thân và dải yếm đào trễ xuống đôi bờ phồn thực…

Không chỉ “ngẩn ngơ” chốc lát mà trạng thái như mất hồn này trải dài theo thời gian, không gian. Nhà thơ muốn gần thêm một chút, cho cõi đời bớt rộng, cõi lòng sẽ bớt cô đơn. Mong muốn níu giữ mãi cái không nỡ xa rời dù biết rằng đó là một hình ảnh, một mùi hương thoang thoáng. 

Bức tranh thơ muốn gửi gắm niềm khát khao về những điều thân thuộc,chân chất trong nếp sống văn hóa truyền thống của người Việt. 

Cảnh quê, hương quê hãy cứ thế! Hãy cứ “chuốt tóc mềm làm gối chăn êm”và hãy thong dong trên đồng “áo tứ thân trải lá lót nằm” để thấy thiên nhiên làng quê mới chính là thiên đường trong cuộc sống hiện tại. 

Bài thơ khép lại với âm điệu trìu mến và nồng nàn: 

“Thẩn thơ

Tiếng mơ thầm thĩ

“Người ơi...

Người ơi...”

Dan díu lời thề

Ngõ quê líu quíu.” 

Hàng loạt từ láy gợi hình, gợi âm xuất hiện: thẫn thờ, thầm thĩ, dạn díu, líu quíu, khiến đoạn thơ có vẻ rất tăng động. Nhịp thơ lại dồn dập, hối hả như gọi như mời trở về quê hương cho những cuộc gặp gỡ ấm tình của những “liền anh”, “liền chị” trong đêm trăng quan họ say bất tận quên cả lối về…

“Thầm thĩ” chứ không phải “thầm thì”. “Líu quíu” chứ không phải “líu ríu” bởi đây là cách dùng từ của Đặng Xuân Xuyến. Đặt các từ này trong ngữ cảnh bài thơ, ta thấy tác giả dựa trên yếu tố đồng nghĩa, kế thừa ngôn ngữ chung của dân tộc nhưng dùng theo cách biểu cảm riêng, rất chắt lọc và luôn định hình một ý thức sáng tạo để rót “rượu cũ” vào “chiếc bình mới” cho thơ ca hiện đại, mở rộng trường liên tưởng của những từ ngữ quen thuộc, giúp người đọc có thêm những góc nhìn cảm xúc mới, mở rộng vốn từ cho kho từ vựng tiếng Việt thông qua những phương ngữ của làng quê Bắc bộ. 

*.

Tây Ninh, 11 tháng 3 năm 2026

DƯƠNG DIÊN HỒNG

(Giảng viên trường Cao Đẳng Sư Phạm Tây Ninh)

Địa chỉ: Hẻm 1, Đường Bời Lời, phố Ninh Trung, 

phường Ninh Sơn, thành phố Tây Ninh.

 

READ MORE - HƯƠNG QUÊ - BÀI THƠ CỦA PHƯƠNG NGỮ BẮC BỘ - Dương Diên Hồng

NỖI NIỀM - Thơ Sông Ngàn

 


NỖI NIỀM

Sông Ngàn

 

Trong mơ về lại quê hương

Gót cha in dấu giữa đường cày xưa

Cõng tơi mẹ về dưới mưa

Cánh cò cũng tiễn cũng đưa mẹ về

 

Bình vôi nghiêng mặt ngô nghê

Chỏng chơ vắng mẹ, người về nó vui

Chú vàng quấn quýt tới lui

Gậy tre một góc ngậm ngùi chủ xa

 

Đại dương xa cách quê nhà

Buồn vui quyện lẫn mặn mà hồn quê

Nắng vàng trải xuống bờ đê

Mẹ ơi con đã trở về bao năm

 

Tìm trong sương khói xa xăm

Lúa reo thác đổ người nằm nghỉ ngơi

Rú Gối xa một góc trời

Trăm năm trọn một kiếp người trần gian

 

Chim đùa sương sớm dần tan

Bóng người thiên cổ nắng tràn góc sân

Kiếp viễn xứ con dừng chân

Ngoài kia ngọn gió rít ngân nỗi niềm…


3 h AM ngày 20 tháng giêng.

Sông Ngàn

*

From: Thi Le <thivanle1569@gmail.com>

READ MORE - NỖI NIỀM - Thơ Sông Ngàn

VỀ LẠI MIỀN THƯƠNG - Đỗ Anh Tuyến họa thơ Đặng Xuân Xuyến

Ảnh từ: mia.vn


VỀ LẠI MIỀN THƯƠNG

(Họa bài thơ CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI, NỘI ƠI 

của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến)

.

Con về đây... giữa tuổi đã trung niên
Tìm lại dấu chân xưa vùng Gia Viễn
Dòng sông cũ, sóng tràn trên mặt nước
Đầm Vân Long... vương vấn một câu hò.

.

Ngược lối mòn con tìm đến Cầu Bo
Lời hứa cũ cứ nghẹn ngào nhắc nhở
Bà đi rồi... để lòng con vụn vỡ
Biết ai người dẫn bước lối xưa theo?

.

Tiếng chuông chùa vọng lại phía chùa Keo
Nghe huyền thoại về thiền sư Không Lộ
Nền gạch cũ in dấu hài thuở nọ
Dựng giang sơn... rạng rỡ những trang hùng.

.

Ước một lần mang sức vóc trẻ trung
Ngồi nghe Nội kể chuyện đời dâu bể
Để hiểu thấu chữ Nhân nồng hậu thế
Giữa cõi người... nhân nghĩa mãi lên hương.

.

Dẫu hôm nay ngăn cách những nẻo đường
Gia Viễn, Cầu Bo... mờ sương lối đợi
Nhưng trong dạ vẫn vẹn nguyên tiếng gọi:
Nội đi rồi... con vẫn hướng tâm theo!

*

ĐỖ ANH TUYẾN

Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.

------------------


CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI, NỘI ƠI...

(Tưởng nhớ Nội kính yêu)

.

Con lớn rồi. Đã tuổi trung niên

Vẫn chưa một lần về thăm Gia Viễn (1)

Ngắm cầu Khuốt sóng dồn mặt nước

Đầm Vân Long vời vợi câu hò...

.

Con chưa về thăm lại Cầu Bo (2)

Bao lần hứa? Bao lần con thất hứa!

Nội ơi Nội! Con đâu còn chọn lựa?

Nội xa rồi! Ai sẽ dẫn con theo...

.

Con muốn về nghe chuyện chùa Keo (3)

Những huyền tích về thiền sư Không Lộ

Lập triều Lý từ cơ mưu chùa cổ

Dựng giang sơn viết trang sử hào hùng.

.

Con muốn về với sức vóc trẻ trung

Thăm chuyện tuổi thơ qua lời Nội kể

Cho con hiểu nỗi đoạn trường dâu bể

Chữ Nghĩa Nhân vật lộn giữa cõi người.

.

Con muốn về với muôn nụ cười tươi

Thăm Gia Viễn, thăm cầu Bo cùng Nội

Con nào biết đường về giờ xa lối

Nội xa rồi! Ai sẽ dẫn con theo...

--------

(1) Gia Viễn (Ninh Bình): quê nội của Bà nội.

(2), (3) Cầu Bo (Thái Bình), Chùa Keo (Thái Bình): quê ngoại của Bà nội.

*.

Hà Nội, 26 tháng 10 năm 2024

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

READ MORE - VỀ LẠI MIỀN THƯƠNG - Đỗ Anh Tuyến họa thơ Đặng Xuân Xuyến

Monday, March 9, 2026

VẪN VUI SUỐT KIẾP LÀM ÔNG NGOẠI / CAO / TÔI - Thơ Lưu Lãng Khách

 


VẪN VUI SUỐT KIẾP LÀM ÔNG NGOẠI

 

Chớ bảo rằng ta lòng chẳng toại

Trời trao suốt kiếp làm ông ngoại

Ba nàng công chúa đẹp gia viên

Ngoại nữ ba cô xinh cửa soái

Học giỏi chơi ngoan nỏ thấy phiền

Ngày trông tháng ẵm nào than oải

Con hiền cháu thảo sướng như tiên

Chiều vui muốn trải cùng nhân loại.


Viết cho mùng 09 Tết Xuân BÍNH NGỌ

(25/02/2026), LLK

 

 

CAO

 

Chót vót, trăng sao

Cây đón gió, diều đảo chao

Vực sâu mơ ước, thung lũng khát khao

Vàng son dù sụp đổ, trí lực dẫu hư hao

Nhân cách gian nan danh vị, 

                     tâm hồn tột đỉnh thanh tao

Giấc mộng nam kha tàn gối cổ, 

                     tâm phàm đã thỏa thú tiêu dao.


Viết cho mùng 10 Tết Xuân BÍNH NGỌ

(26/02/2026), LLK

 

TÔI

 

Khoáng dật, đĩnh khôi

Già tự tại, trẻ buông trôi

Yêu người khí độ, ghét kẻ khua môi

Non cao nào lạ lẫm, biển rộng chẳng xa xôi

Đạp lên đau thương mà sống, 

                          trọn đời yên ấm chung đôi

Xót cánh chim côi bời gió lộng, 

                buồn chân ngựa yếu bạt non đồi.


Mùng 8 Tết Xuân BÍNH NGỌ

(24/02/2026) 

Lưu Lãng Khách

 luulangkhach@gmail.com

 

READ MORE - VẪN VUI SUỐT KIẾP LÀM ÔNG NGOẠI / CAO / TÔI - Thơ Lưu Lãng Khách