Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, February 10, 2026

HOÀNG HÔN VÀ BÌNH MINH - Thơ Trần Thị Lan Anh





Tác giả: Trần Thị Lan Anh

Hoàng Hôn và Bình Minh

Lặng lẽ đếm từng bước giữa đời,
Chặng đường dài chỉ có riêng tôi.
Chiều buông nắng nhẹ hôn thềm cỏ,
Tím ngắt hoàng hôn lạc cuối trời.

Đêm lạnh, trăng khuya trong vắt quá,
Lung linh soi rọi dặm đường xa.
Bóng in dài theo nhịp bước nhỏ,
Chỉ mình tôi đếm bước chân ta.

Sương hay nước mắt rơi trên má,
Đôi môi mặn đắng gió chạm qua.
Chân mềm ngã xuống đất sương phủ,
Tôi chìm vào giấc mộng thơ hoa.

Sáng thức dậy bình minh chạm cửa,
Tia nắng vàng chiếu rọi sau mưa.
Mây trắng trôi đi bao cay đắng,
Tự nhủ lòng quên chuyện ngày xưa.

(Tặng những người phụ nữ đi qua giông bão)

Trần Thị Lan Anh,

 Aschaffenburg, Germany

 

 

Sunset and Dawn

Quietly I count each step in life,
A path so long, yet I walk alone.
Afternoon sunlight kisses the grass,
Purple twilight drifts at the sky’s far edge.

Cold night, the moon so clear above,
Shining along the distant miles.
My shadow stretches with each small step,
Alone I measure the rhythm of my soul.

Dew or tears fall upon my cheek,
Bitter lips brushed by the wandering wind.
Legs collapse into the frost-covered ground,
I sink into a dream of petals and poems.

Morning wakes; the dawn touches my door,
Golden rays break through after rain.
White clouds drift, carrying away the pain,
I remind myself to leave yesterday behind.

(For the women who have weathered storms)

Trần Thị Lan Anh, 

Aschaffenburg, Germany

 Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de

 

 

READ MORE - HOÀNG HÔN VÀ BÌNH MINH - Thơ Trần Thị Lan Anh

NƠI THỜI GIAN NGỒI XUỐNG - Thơ Trần Thị Lan Anh

NƠI THỜI GIAN NGỒI XUỐNG

Bài viết cảm hứng từ thị giác do hội thơ Still Waters Poetry (SWP) đề xướng

Tác giả bài viết: Trần Thị Lan Anh, 

Aschaffenburg, Germany

 

Painting: Two Women and Baby
Artist: Nguyễn Tường Lân (1906–1946)


Dưới mái hiên yên tĩnh, thời gian như ngồi xuống cùng họ.
Người phụ nữ khoác màu vàng trầm của nắng cũ, đôi tay mở ra như đang giữ một điều mong manh — không hẳn là bông hoa, cũng không hẳn là lời nói, mà là sự chờ đợi đã quen với im lặng. Ánh mắt chị nhìn xuống, không buồn, không vui, chỉ đủ sâu để cất giữ một đời dịu dàng.

Bên dưới, đứa trẻ ngồi nghiêng, lắng nghe bằng cả thân mình. Em chưa hiểu hết câu chuyện, nhưng hiểu nhịp thở chậm rãi của buổi chiều, hiểu rằng có những điều không cần gọi tên vẫn có thể ở lại. Một cánh hoa rơi vào khoảng trống giữa hai người — nơi ký ức và hiện tại chạm nhau rất khẽ.

Phía sau họ, hoa nở mà không đòi hỏi được nhìn thấy. Những cành lá leo lên bức tường cũ, như những câu chuyện chưa từng được kể, chỉ âm thầm lớn lên cùng năm tháng. Ở góc thấp, một dáng nhỏ khác cúi đầu chơi đùa, vô tư như thể thế giới này chưa từng biết đến mất mát.

 Mọi thứ đứng yên, nhưng không hề trống rỗng. Trong sự tĩnh lặng ấy, có tình yêu không cần lời, có sự chăm sóc không cần hứa hẹn, và có một khoảnh khắc rất con người — nơi ai đó đã từng ngồi như thế, từng lắng nghe như thế, trong một buổi chiều không tên của đời mình.


Nơi Thời Gian Ngồi Lại

Buổi chiều rơi rất khẽ
trên bậc thềm cũ màu nắng phai.
Người phụ nữ ngồi yên,
váy vàng như giữ hộ ánh sáng
của những năm tháng đã đi qua.

Đôi tay chị mở ra
không để trao,
chỉ để gìn giữ
một điều mong manh không tên
có thể là yêu thương,
cũng có thể là lặng im.

Đứa trẻ ngồi thấp hơn,
lắng nghe bằng cả dáng ngồi nghiêng,
bằng ánh mắt chưa kịp hiểu đời
nhưng đã hiểu
sự dịu dàng không cần lời giải thích.

Giữa họ,
một cánh hoa rơi
không ai nhặt,
không ai bỏ quên
nó thuộc về khoảnh khắc này
như ký ức thuộc về lòng người.

Phía sau, hoa vẫn nở
mà không cần ai nhìn thấy.
Dưới thấp, một dáng nhỏ khác
chơi đùa cùng mặt đất,
vô tư như thể buồn đau
chưa từng được học cách gọi tên.

Không ai nói gì.
Và cũng không cần nói.
Thời gian, trong giây lát,
đã ngồi xuống bên họ
lắng nghe sự sống
thở rất chậm,
rất người.

 

Where Time Comes to Rest

Afternoon falls softly
on the old steps, washed in fading light.
A woman sits in stillness,
her yellow dress holding
what remains of the sun from years gone by.

Her hands open—
not to give,
but to keep,
something fragile and unnamed:
perhaps love,
perhaps silence.

A child sits lower,
listening with the whole tilt of the body,
with eyes too young to know the world
yet old enough to understand
a tenderness that needs no explanation.

Between them,
a petal drifts down
neither gathered nor forgotten.
It belongs to this moment
as memory belongs to the heart.

Behind them, flowers bloom
without asking to be seen.
Below, another small figure
plays with the earth,
innocent, as though sorrow
has not yet learned their name.

No one speaks.
And nothing must be said.
For a moment,
time has sat down beside them
listening to life
breathe slowly,
humanly.

Lan Anh, 

Aschaffenburg, Germany 15.01.26

 

 


READ MORE - NƠI THỜI GIAN NGỒI XUỐNG - Thơ Trần Thị Lan Anh

XUÂN QUÊ – Thơ Lê Kim Thượng


  

 
Xuân Quê
 
1.
Người về cùng với xuân quê
Mùa xuân trở lại, người về quê hương
Dẫu cho mưa nắng gió sương
Người quê đón nhận yêu thương chan hòa…
Hừng đông chim ríu rít ca
Mái nhà xưa cũ vỡ òa vui tươi
Nắng xuân về với nụ cười
Mầm non đón ánh mặt trời mong manh
Sông xuân dòng nước xanh xanh
Chiếc xuồng nho nhỏ chòng chành xa xa
Cánh cò bay lả bay la
Bay qua sông vắng, bay xa giang đầu
Đồng xuân xanh thẳm một màu
Một đàn cò trắng, trắng phau trên trời
Đồng xanh thấp thoáng bóng người
Áo nâu, nón lá Mẹ cười… “Ngày xưa.”…
 
2.
Gió xuân nhè nhẹ như vừa
Lách luồn mái lá, đong đưa nắng chiều…
Lưng còng bóng Mẹ liêu xiêu
Khát khao tiếng Mẹ mắng yêu thuở nào
Nhớ nhiều bến nước cầu ao
Tình quê tha thiết thấm vào lòng con…
Chiều buông màn tím hoàng hôn
Ai xui cơn gió thổi hồn trầm tư
Chuông chùa văng vẳng xa đưa
Gió lay cành lá lưa thưa bồi hồi
Cánh diều bay bổng lưng trời
Chiều tà nắng nhẹ, vàng phơi áo màu…
Trăng lên chiếu sáng đêm thâu
Cảnh quê yên ả, về đâu cánh diều
Trăng vàng thả bóng liêu xiêu
Lời ru Đất Mẹ còn nhiều bâng khuâng…
       
                 Nha Trang, tháng 02. 2026
                          Lê Kim Thượng

READ MORE - XUÂN QUÊ – Thơ Lê Kim Thượng

SỐNG MỘT NGÀY VUI / GẶP MẸ TRONG MƠ / TRƯỜNG LÀNG NGÀY ẤY - Chùm lục bát Văn Đoàn (Nguyễn Văn Dòa)

 


SỐNG MỘT NGÀY VUI

 

Một năm trôi, bao nỗi buồn đau,

Người thân mất, lòng quặn thương sầu.

Mẹ yêu dấu nay không còn nữa,

Bóng dáng xưa vẫn mãi in sâu.

 

Thế gian đổi, bể dâu xoay chuyển,

Sinh lão rồi cũng đến luân hồi.

Đời ngắn ngủi, thời gian chẳng đợi,

Chớ u hoài, hãy sống thảnh thơi.

 

Giữ tâm sáng giữa trời giông bão,

Luyện thân khỏe cho bước thảnh thơi.

Sớm thức giấc ngắm ngày tươi mới,

Tối an nhiên trăng sáng bên đời.

 

Dẫu nhân thế muôn vàn biến động,

Hãy ung dung tự tại vui cười.

Một ngày sống là ngày đáng quý,

Đừng để lòng tiếc nuối chơi vơi.

 

Bỏ sân hận, giữ niềm thanh thản,

Vượt chông gai chẳng ngại đường đời.

Một ngày nữa là thêm hạnh phúc,

Sống trọn vẹn để mãi rạng ngời.

 

 

GẶP MẸ TRONG MƠ

 

Đêm nay trăng sáng nên thơ,

Con nằm thao thức, mộng mơ kéo dài.

Mẹ đi xa đã bao ngày,

Mẹ về! Hơi ấm vòng tay ôm mềm.

 

Mẹ cười ánh mắt dịu hiền

Chắc nơi tiên cảnh ấm êm, an lành?

Trần gian tất bật mong manh,

Khổ đau lo lắng, bộn bề Mẹ ơi…

 

Nhớ xưa gian khổ một thời,

Con thơ Mẹ gánh qua nơi chiến trường.

Mẹ đi chợ, đợi bên đường,

Chỉ mong gói kẹo tình thương Mẹ dành.

 

Ngày con đi học xa xăm,

Cơm mo lá chuối, trọn chăm tháng ngày.

Con đau mẹ thức từng giây,

Bàn tay dịu mát, thuốc cay mẹ dùng.

 

Con nên duyên, mẹ lo cùng,

Buồng cau chai rượu vui chung cửa nhà.

Bà con mẹ sống chan hòa,

Thương dâu, thương cháu thiết tha ân tình.

 

Mẹ đi có gặp chồng mình?

Ông bà nội ngoại có thành đoàn viên?

Nếu nơi ấy Mẹ bình yên,

Lâu lâu về nhé, con hiền mong trông…

 

Mẹ cười, rồi bóng dần buông

Giật mình tỉnh giấc, Mẹ không còn rồi…

Dẫu cho vật đổi sao dời

Dáng hình bóng Mẹ suốt đời không quên...

Rằm tháng giêng Ất Tỵ

VĂN ĐOÀN

 

 

TRƯỜNG LÀNG NGÀY ẤY

Thuở xưa tôi học trường làng,

Năm gian thấp bé, rêu vàng phủ quanh.

Tranh tre che tạm mong manh,

Gió lùa, mưa tạt, học hành vẫn say.

 

Thầy cô nghiêm khắc roi mây,

Dạy trò chăm chỉ, dựng xây bao ngày.

Bạn bè áo rách, quần xài

Nhưng lòng ham học miệt mài chẳng quên.

 

Giờ chơi vui nhất mọi miền,

Đánh bi, đôi thẻ, trốn tìm reo vang.

Lớn lên thành đạt lập thân

Làm nên sự nghiệp thơm lừng quê ta.

 

Thời gian gian khổ đã xa

Giờ đây trường mới nở hoa đỏ vàng..

Sân gạch, phòng rộng thênh thang

Thầy cô, bè bạn nồng nàn yêu thương.

 

Dép giày, sách vở cũng sang

Tương lai rực sáng, mở mang dạt dào

Cầu mong đất nước đẹp sao,

Học sinh khôn lớn, tự hào quê ta...
 
Văn Đoàn
Nguyễn Văn Dòa
READ MORE - SỐNG MỘT NGÀY VUI / GẶP MẸ TRONG MƠ / TRƯỜNG LÀNG NGÀY ẤY - Chùm lục bát Văn Đoàn (Nguyễn Văn Dòa)