Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, February 9, 2026

Valentine Duet: VALENTINE NHỚ ANH / VALENTINE MISSING YOU - Thơ Trần Thị Lan Anh

 

Trần Thị Lan Anh

Valentine Duet:  

Valentine Nhớ Anh / Valentine Missing You 🌹

 

Một bản duet lãng mạn, dịu dàng, nơi trái tim và nỗi nhớ hòa quyện. Cùng cảm nhận nhịp tim, ánh trăng và những giây phút yêu thương tinh tế qua từng câu thơ. ❤️

 

A romantic and tender duet where hearts and longing intertwine. Feel the heartbeat, moonlight, and gentle moments of love in every line. ❤️

 

VALENTINE NHỚ ANH

 

Valentine lặng bên thềm,

Tim nghe nhịp đập gọi tên một người.

 

Hoa hồng còn ướp hương môi,

Mà sao nỗi nhớ đầy vơi thế này?

 

Đêm yêu tay chẳng trong tay,

Mà hơi ấm vẫn còn say trong lòng.

 

Phố đông ánh nến bềnh bồng,

Riêng em giữ một trời mong phía người.

 

Trăng treo nghiêng cuối khung trời,

Tơ duyên đã buộc một đời thương anh.

 

Môi mềm chạm giấc mộng lành,

Nghe tim tan chảy trong lành yêu thương.

 

Xuân sang gió vẫn vấn vương,

Nhớ anh thêm cả đoạn đường xa xăm.

 

Đêm nay giữ chút âm thầm,

Cho yêu cháy mãi trăm năm dịu dàng.

 

Nếu mai cách mấy muôn ngàn,

Valentine vẫn ngập tràn bóng anh.

Lan Anh, Aschaffenburg, Germany

 

VALENTINE MISSING YOU

 

Valentine stands quietly by the steps,

My heart hears its beat calling a name.

 

Roses still carry the scent of lips,

Yet the longing overflows so deep.

 

Tonight, our hands are not entwined,

Yet warmth still lingers, intoxicating the heart.

 

City streets float in candlelight,

Alone, I keep a sky of hopes for you.

 

The moon hangs slanted at the edge of the sky,

Fate has tied a lifetime of love for you.

 

Soft lips touch gentle dreams,

Feeling the heart melt in pure affection.

 

Spring arrives, yet the wind lingers,

I miss you along the faraway path.

 

Tonight I keep a little silence,

Let love burn gently for a hundred years.

 

No matter how far tomorrow may be,

Valentine remains full of your presence.

 

Lan Anh, 

Aschaffenburg, Germany

 


 

 

 

READ MORE - Valentine Duet: VALENTINE NHỚ ANH / VALENTINE MISSING YOU - Thơ Trần Thị Lan Anh

XUÂN THA HƯƠNG - Thơ Trần Hữu Thuần

 


Xuân tha hương

Thơ Trần Hữu Thuần

 

Chẳng thấy mai vàng khoe nắng mới

Chẳng nghe pháo nổ đón mùa sang

Chẳng thấy ngây ngất mùi cỏ hoang

Chẳng biết đông tàn, xuân đang tới.

 

Có bánh chưng xanh nhưng thiếu màu đất tổ

Có thịt mỡ dưa hành nhưng ngậm ngùi trên mâm cỗ

Có trầm hương nhưng thiếu lúa thơm hương,

Lời chúc xuân sao nghèn nghẹn thê lương.

 

Tìm đâu ra bóng nàng xuân thuở trước,

Tìm đâu ra tay ngọc vén rèm mai

Tìm đâu ra dáng liễu bước khoan thai

Tìm đâu được tuổi hồng xuân như mộng.

 

Chẳng thấy xuân tiên trong tuyết lạnh,

Chẳng nụ hồng điểm xuyết mấy cành trơ,

Chẳng thấy xuân trên đôi môi bé thơ,

Trong đôi mắt ông bà buồn hiu quạnh.

 

Ôi thế cũng là xuân đó sao?

Giọng mừng xuân chi cho lòng nao nao,

Xuân quê người, bờ môi nghe mằn mặn,

Rượu nào cay cho nhạt nước quê cha?

Hương nào nồng hơn ấm nồng quê mẹ?

 

Chút hương xuân, dù xuân thừa xuân cặn,

Muốn vô cùng, nhưng muốn cũng bằng không,

Nuốt nước mắt nghe trống trải mênh mông,

Xuân ơi xuân, ôm sao được xuân hồng?

 

Trần Hữu Thuần 

jbtranthuan@hotmail.com

(Grand Rapids, Michigan, Canh Dần 2010)

READ MORE - XUÂN THA HƯƠNG - Thơ Trần Hữu Thuần

XUÂN ĐỢI NGƯỜI THƯƠNG / CHỜ EM VỀ GIỮA CHIỀU ĐÔNG - Thơ Đỗ Anh Tuyên

 

Tác giả Đỗ Anh Tuyến

XUÂN ĐỢI NGƯỜI THƯƠNG

 

Anh đứng tựa gốc đào phai trước ngõ

Cánh hoa run khẽ động giấc xuân nồng

Hương đồng nội theo gió vờn mái phố

Cứ xôn xao, da diết ở trong lòng..

 

Chợ huyện vãn, dòng người xuôi hối hả

Mẹ gom về xấp lá, nếp, đậu xanh

Cha tỉ mẩn chuốt nhành đào thắm đỏ

Thiếu dáng em... Tết chẳng thể trọn lành..

 

Mỗi chuyến xe dừng bên thềm xóm nhỏ

Anh dõi tìm một ánh mắt thân quen

Phương ấy lạnh, em có quàng khăn đỏ?

Có mang theo hơi ấm buổi lên đèn?.

 

Gác việc lại, về thôi em, đừng muộn!

Đường xa xôi, sương muối có mờ giăng?

Dẫu cuộc đời vẫn ngược xuôi sớm muộn

Về đi em, anh vẫn đợi dưới trăng..

 

Thèm hơi Tết mình cùng nhau dạo phố

Bát canh măng thơm ngát phút giao thừa

Quà cáp chi khi xuân là nụ nở

Trải lòng anh... em thấu hiểu hay chưa?.

 

Cơm chiều dọn, khói chờn vờn bếp lửa

Mắt mẹ nhòa vì bụi hay đợi con?

Anh đứng đây, giữa mùa xuân gõ cửa

Đợi em về... cho Tết được tròn vuông.


 

CHỜ EM VỀ GIỮA CHIỀU ĐÔNG

 

Tết đã len vào từng ngõ nhỏ

Đào phai hé nụ, sắc xuân sang

Mà sao người cũ còn chưa tới?

Để lạnh vai gầy, bóng đổ ngang.

 

Trời chiều bảng lảng màu mây xám

Chút rét hanh hao cứ chực chờ

Mỗi tiếng còi xe vang đầu ngõ

Lại tưởng là em... cứ ngẩn ngơ..

 

Bánh chưng đã gói, trà đã sẵn

Mứt ngọt thơm nồng đợi bước chân

Đừng để xuân này buồn hiu hắt

Về nhé em ơi, Tết đã gần!

 *.

 ĐỖ ANH TUYẾN

Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình

 

 

READ MORE - XUÂN ĐỢI NGƯỜI THƯƠNG / CHỜ EM VỀ GIỮA CHIỀU ĐÔNG - Thơ Đỗ Anh Tuyên

TẾT ĐOÀN VIÊN - Thơ Nguyễn Văn Trình

 


Tết đoàn viên

       Nguyễn Văn Trình

 

Tết về rộn rã sắc xuân

phố phường mở hội trống lân xa gần

cờ bay rực rỡ trước sân

đình làng vang vọng tiếng lân gọi mùa

 

Mai vàng nắng trải hiên chùa

đào hồng thắm nụ gió lùa mênh mang

lan thơm trong gió dịu dàng

theo chân du khách rỡ ràng đón xuân

 

Cúc vàng nắng tỏa ngoài sân

người chen áo mới bước chân nhẹ nhàng

huệ trắng tinh khiết mơ màng

chuông chùa ngân vọng ngỡ ngàng khói hương

 

Chợ xuân rộn rịp ven đường

bánh chưng, câu đối thân thương nụ cười

trẻ em náo nức vui tươi

pháo hoa muôn sắc, tiếng cười rộn vang

 

Người đi mở hội rộn ràng

xuân mang lộc đến muôn ngàn sắc xuân

tết quê vui đến tần ngần

sum vầy con cháu, quây quần đoàn viên

 

                                           Xuân – 2026

                                                 NVT

Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914 415 931

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

 


READ MORE - TẾT ĐOÀN VIÊN - Thơ Nguyễn Văn Trình

TRƯỚC GIAO THỪA - Thơ Nguyễn An Bình


 


 

NGUYỄN AN BÌNH

TRƯỚC GIAO THỪA

 

Bên nồi bánh lúc giao thừa

Mẹ còn giữ lửa đợi mùa giêng sang

Tận cùng trầm tích thời gian

Sợi bấc chở rét sang ngang giữa chừng.

 

Củi reo tí tách ngập ngừng

Khơi mùi khói bếp thơm lừng bánh quê

Níu chân tôi bước trở về

Giấc mơ tuổi trẻ bộn bề đa đoan.

 

Buồn vui thành hạt sương tan

Đan vào nỗi nhớ muộn mằn trước sân

Không gian lắng đọng muôn phần

Ngược xuôi ký ức bao lần đầy vơi.

 

Nén trầm thơm mãi trong tôi

Thiêng liêng thời khắc xanh ngời sớm mai

Chạm tay nhớ một chỗ ngồi

Còn xanh góc bếp khoảng trời xuân xanh.

15/12/2022

N.A.B.

 

 

 

 

 

READ MORE - TRƯỚC GIAO THỪA - Thơ Nguyễn An Bình

CHỜ NHAU - HÒA CA XUÂN - Thơ Trần Thị Lan Anh

 

Tác giả Trần Thị Lan Anh

Chờ Nhau – Hòa Ca Xuân

Sớm Xuân sang
gió nhẹ thổi qua hiên nhà.

Em đợi
anh cũng ngóng
một bóng hình xa.

Sương mai rơi
lặng lẽ trên lá,
như tình yêu chảy mãi, không phai.

Anh lặng thầm
nhặt từng hơi nhớ,
trong chiều vắng, gửi gió lời thương.

Em thẫn thờ
theo nhịp tim đợi,
ngày mai sẽ gặp nhau, rộn rã bước đường.

Mắt anh tìm em
qua màn sương mỏng.
Môi em mỉm cười
lòng thêm xao xuyến.

Cùng nhịp thở
cùng nhịp tim
tình trao nhau
nhẹ nhàng, không quên.

Xuân qua đi
nắng vẫn vàng trên phố.
Anh và em
vẫn chung nhịp đợi nhau.

Bên nhau rồi
mọi mùa Xuân thêm sâu,
niềm vui tràn khắp
tim rộng mở đón yêu thương.

Trần Thị Lan Anh, 

Aschaffenburg, Germany

 Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de

 

 

READ MORE - CHỜ NHAU - HÒA CA XUÂN - Thơ Trần Thị Lan Anh

Friday, February 6, 2026

Chùm ảnh LỰU PHUN LỬA HẠ - Chu Vương Miện

 





READ MORE - Chùm ảnh LỰU PHUN LỬA HẠ - Chu Vương Miện

TẾT ĐÃ VỀ TRONG LÒNG BẠN HAY CHƯA? - Hoàng Thị Bích Hà




Tác giả Hoàng Thị Bích Hà


TẾT ĐÃ VỀ TRONG LÒNG BẠN HAY CHƯA?

 

Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* cạnh nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Bưởi là con gái Kim Long xứ Mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết. Cứ thế, mùi gừng tươi theo gió sông phóng khoáng mà bay xa, phảng phất cả một khu phố. Cái mùi hương vừa ấm, vừa nồng, vừa thanh tao ấy khiến người ta chợt nhận ra "À, Tết sắp về rồi!"

 


Khi mứt gừng Huế được tỏa ra khắp chợ Tết ở mọi miền, tôi lại thấy cái mùi hương ấy thoảng qua. Nó gợi nhắc về một Tết đang đến rất gần, làm lòng tôi bỗng “nôn nao” một nỗi nhớ da diết về cái thời mà Tết là một hành trình chuẩn bị, đầy ắp những chờ mong và tỉ mẩn.

Với tôi Tết còn về từ trong ký ức xa xưa (khi tôi còn là cô bé 5 tuổi) ở căn bếp của bà nội tôi với dưa hành, dưa món và tiếng giã lá gai (lá gai tươi luộc chín, giã nhuyễn trộn cùng bột nếp dẻo thơm, đường cát ,…) làm nên bánh ít lá gai, nhân đậu xanh, vỏ bánh đen nhánh và ngọt mềm như lụa.

Tết cũng về từ những lời chào nhau của người người con xa xứ mới trở về, lòng người đã nao nao, rưng rưng như gặp lại người thân xa lâu ngày. 

Hôm nay, khi các loại mứt gừng Huế đã có mặt trong các siêu thị, trung tâm thương mại ở Saigon, tôi vẫn nhận ra Tết từ mùi hương quen thuộc ấy... Dù cuộc sống có thay đổi, dù sông không còn trong như trước, nhưng cái hồn cốt của miếng mứt gừng cay nồng ấy vẫn là sợi dây vô hình kéo tôi về với không khí của một thời chưa xa.



Nếu mùi gừng là hương vị, thì hoa giấy làng Thanh Tiên chính là sắc màu đánh thức mùa xuân.

Tết còn về trên những nhánh sông. Trên mặt sông Hương mờ sương, những con đò nhỏ chở đầy chùm hoa giấy của làng Thanh Tiêncó màu sắc dịu dàng, thanh nhã: đỏ thắm vừa phải, vàng tươi nhưng không chói, xanh nhẹ như lá non đầu mùa. Đó là sự bền bỉ của một nghề truyền thống, lặng lẽ gìn giữ hồn Tết qua bao thế hệ, cho một nếp sống tâm linh rất đỗi bình dị của người Huế. Tháng Chạp, người ta mua hoa giấy để thay trên các am thờ bếp hay các am nhỏ ngoài sân thờ cậu cô ngoại cảnh,…(còn trên bàn Phật và bàn thờ chính của tổ tiên là hoa tươi)cho mới mẻ, tinh tươm, chuẩn bị đón Tết. Từng việc thay đổi nhỏ ấy cũng là sự chuẩn bị nghiêm cẩn cho một khởi đầu mới.

Tết, chẳng phải là lúc chúng ta dọn dẹp lại lòng mình, vứt bỏ những muộn phiền cũ kỹ để khoác lên tâm hồn một màu áo mới rực rỡ hơn sao? 

Ngay từ rằm tháng Chạp, hoa tươi, cây cảnh đã bày bán hai bên đường phố. Những chợ hoa ngày Tết ở Phu Văn Lâu, ngã ba đàn Nam Giao hay góc ngã sáu của Huế bỗng trở nên rộn ràng. Và như thế Tết đã tràn ra đường phố một cách rực rỡ. Chao ôi là hoa đẹp khắp nơi! Mai vàng e ấp, cúc vàng rực rỡ, vạn thọ tròn đầy, lay ơn thẳng tắp, những chậu quất, những cây bonsai được uốn công phu và cả những cành đào về từ phía Bắc, khoe sắc giữa lòng cố đô, tạo nên một thứ “hương xuân” đặc biệt. Đường phố trở nên quyến rũ lạ thường, bởi sức sống của thiên nhiên được mang về từ các làng hoa ngoại ô. Người qua lại đông hơn, bước chân cũng như nhẹ hơn. Lòng người phơi phới, như trẻ lại cùng mùa xuân của đất trời. Người Huế đi chợ hoa đôi khi không chỉ để mua, mà để "thưởng" cái không khí xuân, để thấy mình vẫn đang nhịp bước cùng hơi thở của mùa xuân.

Ở chợ, không khí Tết càng rõ ràng hơn nữa. Ở chợ Đông Ba, chợ Bến Ngự, Tây Lộc, Kim Long,… bên cạnh những món mứt, bánh, dưa món đã thành phẩm còn có cả những sạp hàng bán nguyên liệu. Ai bận rộn thì mua sẵn mứt bánh, dưa món cho tiện. Ai có thời gian, lại muốn tự tay chăm chút cho mâm cỗ gia đình, và cũng để duy trì cái “khéo tay hay làm” của người phụ nữ, thì mua nguyên liệu về. Đó cũng là cách người ta truyền lại cho con cháu một thói quen, một giá trị, một cách sống. Tết của những ngày chưa xa, khi mọi thứ còn chậm rãi, khi người ta còn đủ kiên nhẫn để ngồi bên bếp lửa, chờ từng mẻ mứt ráo đường.

Những ngày giáp Tết, gian bếp cũng ấm hơn. Tiếng chảo kêu xèo xèo. Ngào mứt cà rốt, mứt dừa, mứt đậu trắng, … mùi đường tan chảy quyện với mùi gừng, mùi dừa, mùi bột bánh thuẫn mới đổ, thơm ngào ngạt cả một khoảng không gian. Tiếng khuấy mứt đều tay, tiếng khuôn bánh chạm nhau khe khẽ. Người mẹ vừa làm vừa dạy con gái, con dâu cách đảo chảo sao cho khéo để mứt không bị cháy, cách cảm nhận độ đường để mứt “ngậm” vừa phải. Dù bận rộn đến mấy, nhiều gia đình vẫn giữ nếp tự ngào mứt, đổ bánh. Mùi đường sên mứt cà rốt cam rực, mứt dừa trắng tinh khôi, mứt đậu trắng bùi béo… quyện cùng mùi gừng, mùi vani thơm ngào ngạt. Đặc biệt nhất là tiếng "lách tách" của lửa than khi đổ bánh thuẩn. Cái mùi thơm nồng của trứng, của bột, của chút nồng nàn từ bếp lửa hồng làm cả gian bếp trở nên ấm áp lạ thường. Việc duy trì những thói quen ấy không chỉ để có thành phẩm cúng tổ tiên, tiếp đãi khách khứa ngày xuân, mà là cách để người mẹ, người bà truyền dạy lại cho con cháu cái "đạo" của sự tỉ mỉ, lòng hiếu khách và nét đẹp văn hóa truyền thống. Tết ở Huế, vì thế, không chỉ nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở sự sum vầy bên bếp lửa, cùng nhau làm nên những dư vị của mùa xuân.

Tết thực sự về trong lòng mỗi người, từ lúc nào không hay.

Ngoài kia, gió mùa đông bắc vẫn thổi, nhưng trong bếp, mùa xuân đã về từ lâu.

Tết Huế không ồn ào. Nó thấm dần vào từng góc phố, từng dòng sông, từng mái nhà rêu phong. Thấm vào cách người Huế nói với nhau nhẹ nhàng hơn, nhìn nhau lâu hơn trong những ngày cuối năm. Tết cũng là lúc người ta chậm lại, để nhớ. Nhớ người đã xa, nhớ những cái Tết cũ, nhớ một thời rộn ràng của con trẻ chạy chân trần, đá banh trên bờ sông Kẻ Vạn, ngửi mùi gừng thơm trong gió để biết Tết sắp về!

Và rồi, giữa tất cả những chuyển động ấy, tôi tự hỏi: Tết đã về trong lòng bạn hay chưa? Có thể bạn đang ở một thành phố khác, giữa những tòa nhà cao tầng, những con đường rực ánh đèn. Có thể bạn bận rộn với công việc, với những lo toan chưa kịp khép lại trước thềm năm mới. Nhưng chỉ cần bạn dừng lại một chút, lắng nghe lòng mình, biết đâu bạn sẽ nhận ra Tết đã đến từ lúc nào. Từ một mùi hương thoảng qua, một bài nhạc cũ vô tình nghe lại, một tin nhắn hỏi thăm, hay một ký ức bất chợt ùa về.

Tết không đợi chúng ta xong việc mới đến. Tết đến khi lòng người sẵn sàng mở cửa. Khi ta cho phép mình nhớ, mình thương, mình mong, mình hy vọng. Với tôi, Tết Huế luôn là một lời nhắc nhở dịu dàng: rằng giữa bao nhiêu đổi thay của thời gian, vẫn có những điều bền bỉ ở lại. Như mùi mứt gừng phảng phất bên sông Kẻ Vạn năm nào. Như hoa giấy Thanh Tiên vẫn nở trên những con đò sang ngang. Như mùa xuân, năm nào cũng về, chỉ chờ lòng người kịp nhận ra.

Vậy nên, nếu hôm nay bạn chợt thấy lòng mình xao xuyến không vì một lý do rõ ràng, nếu bạn bỗng muốn về nhà sớm hơn, muốn dọn dẹp lại một góc nhỏ, muốn thắp một nén hương cho ấm không gian… thì có lẽ, Tết đã về!

Còn tôi đã có câu trả lời cho riêng mình. Tết đã về trong lòng tôi, không phải khi lịch báo hiệu, mà là khi ký ức về Tết cũ được đánh thức.

Tết với tôi đã về từ những điều giản dị như thế. Nó nhắc nhở rằng, dẫu cuộc sống có hiện đại, có hối hả đến đâu, thì trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người, vẫn cần một bến đỗ bình yên của hoài niệm, của tình thân và của những giá trị truyền thống được gìn giữ qua từng hơi thở, từng hương vị, từng sắc màu của quê nhà.

Saigon, ngày 3/2/2026

Hoàng Thị Bích Hà

habich1963@gmail.com

* Sông Kẻ Vạn ở phía Tây Kinh thành Huế, được đào năm 1814-1815 dưới thời vua Gia Long, nối từ sông Hương qua Bạch Hổ đến sông An Hòa, từng tấp nập chiến thuyền và bến chợ xưa.

 ***

 Mời quý bạn nghe đọc podcast bài: TẾT ĐÃ VỀ TRONG LÒNG BẠN HAY CHƯA? của Hoàng Thị Bích Hà.

 

 

 

 

READ MORE - TẾT ĐÃ VỀ TRONG LÒNG BẠN HAY CHƯA? - Hoàng Thị Bích Hà