Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, May 21, 2026

THƠ CỦA NỮ THI SI NGƯỜI HY LẠP EVA PETROPOULOU LIANOU - Bản dịch tiếng Việt: Trần Thị Lan Anh


Ảnh từ: https://wordcitylit.ca/2022/11/27/2-poems-by-eva-petropoulou-lianou/


Tiểu sử về nữ thi sỹ người Hy Lạp  

Eva Petropoulou Lianou

Eva Petropoulou-Lianou là một nhà văn thiếu nhi và nhà thơ người Hy Lạp từng đoạt nhiều giải thưởng, đồng thời là Đại sứ Hòa bình trong các hoạt động văn hóa quốc tế. Bà từng là nhà báo trước khi chuyển sang con đường sáng tác chuyên nghiệp. Các tác phẩm của bà tập trung vào văn học thiếu nhi và thơ ca, đóng góp cho nhiều dự án văn hóa và hòa bình toàn cầu. Bà đã nhận nhiều giải thưởng uy tín như Books for Peace của UNESCO và Giải thưởng Hòa bình Quốc tế Nelson Mandela. Bà cũng được ghi nhận là ứng cử viên Giải Nobel Hòa bình năm 2024.

Chúng tôi trân trọng giới thiệu tới độc giả Việt Nam chùm thơ gồm 7 tác phẩm của nữ thi sĩ Eva Petropoulou-Lianou. Đây là những sáng tác giàu cảm xúc, phản ánh sâu sắc các vấn đề về con người, hòa bình, tình yêu và nữ quyền trong thế giới đương đại.

Bản dịch tiếng Việt do nhà thơ, nhà kinh tế Trần Thị Lan Anh – hiện đang sinh sống và làm việc tại Aschaffenburg, Đức – thực hiện, với mong muốn chuyển tải trọn vẹn tinh thần và chiều sâu nghệ thuật của tác giả đến gần hơn với bạn đọc Việt Nam.


Eva Petropoulou-Lianou is an award-winning Greek children’s author, poet, and Peace Ambassador. She previously worked as a journalist before becoming a full-time writer. Her works focus on children’s literature and poetry, with contributions to international cultural and peace projects. She has received several prestigious honors, including the Books for Peace award by UNESCO and the International Nelson Mandela Peace Award. She is also noted as a 2024 Nobel Peace Prize nominee.

We are pleased to introduce to Vietnamese readers a collection of seven poems by the poet Eva Petropoulou-Lianou. These works are rich in emotion and deeply reflect themes of humanity, peace, love, and women’s rights in the contemporary world.

The Vietnamese translation was carried out by poet and economist Tran Thi Lan Anh, who is currently living and working in Aschaffenburg, Germany, with the aim of faithfully conveying the artistic spirit and depth of the author to Vietnamese readers.

 

 


Tự do

Tự do,
một từ
mang trong mình mọi ý nghĩa của…

Đó là hạnh phúc
Đó là hòa hợp
Đó là tôn trọng

Nhưng điều chúng ta làm
Con người giết hại con người
Con người thao túng con người

Tự do,
một trò chơi giữa hai con chim không cánh

Tự do,
niềm hy vọng từ hai chiếc bụng đói

Tự do,
Elefteria
mặt trời đang chờ mọc lên…

Trong thời đại chúng ta
trong thế kỷ này

Chúng ta cần một hệ thống giáo dục thứ hai
viết lại những từ ngữ mới
hoặc học lại ý nghĩa của những từ cũ

— Eva Petropoulou Lianou 🇬🇷


Người phụ nữ

Tôi tự hỏi: tôi có tự do không?
Bạn có cảm thấy tự do không?

Không…

Mỗi ngày tôi đi trên con đường đầy khả năng và cơ hội…
nhưng chẳng ai nhìn tôi
vì tôi là một người phụ nữ…

Thật khó nói hết
một người phụ nữ bị sử dụng nhiều đến mức nào

Ngay từ ngày đầu tiên

Người phụ nữ phải nuôi dạy đứa trẻ
phải nấu ăn cho đứa trẻ
phải dạy nó cách nghĩ… nói… hành động…

Rất nhiều điều người phụ nữ phải làm

Nhưng rồi điều gì xảy ra sau đó…?

Người phụ nữ cần
Người phụ nữ mong muốn
Người phụ nữ lên tiếng

Trở thành một sự tồn tại vô hình

Cho đến một ngày
bạn nhìn vào gương
bạn thấy khuôn mặt mình
bạn thấy trái tim mình
bạn thấy cơ thể mình

và bạn không còn nhận ra chính mình

vì bạn đã bị bào mòn
bởi sự từ chối
bởi cô đơn
bởi những con người giả dối
bởi những quyết định sai lầm
không còn niềm tin

— Eva Petropoulou Lianou 🇬🇷


Người phụ nữ

Người phụ nữ,
bạn đang sống
một người mẹ
một người con gái

Những người phụ nữ,
chúng ta tôn trọng nhau
chúng ta nâng đỡ nhau
sức mạnh của chúng ta rất lớn
khi chúng ta ở bên nhau

Người phụ nữ,
một người bạn
không bao giờ rời bỏ bạn trong lúc khó khăn

Người phụ nữ,
sự sáng tạo
thơ ca
nghệ thuật

Người phụ nữ phải được tôn vinh và tôn trọng mỗi ngày 💗🌹🌹

— Eva Petropoulou Lianou 🇬🇷


Chúng ta là con người

Chúng ta là con người
đáng lẽ phải xây dựng quan hệ với con người
không phải “siêu con người”
không phải động vật
không phải người ngoài hành tinh

Chúng ta đáng lẽ phải mang hòa bình đến thế giới hài hòa này

Nhưng mỗi ngày tôi thấy
một người phụ nữ ôm chó mèo
cho ăn, tắm rửa
trong khi trẻ em bị bỏ rơi

Đàn ông nói chuyện với chó của họ về nỗi lo
và thích ở bên chúng
hơn là gặp một con người

Chuyện gì đang xảy ra với xã hội này?

Chúng ta đang trở thành bản sao của chính mình
không cảm xúc
không tình cảm

Chúng ta chỉ chúc mừng “người của mình”
của “bộ tộc mình”

Còn những người khác thì sao?
những người đang làm điều tốt cho thế giới này?

Con người cần được công nhận
cần được hỗ trợ sau đại dịch và những biến động

Nhưng có phải chúng ta chỉ nên sống với chó mèo?
điều đó có thật sự lành mạnh không?

Tôi tự hỏi
chúng ta đang sống trong xã hội nào…

Chúng ta không còn nói chuyện với nhau
và khi nói chuyện thì đầy hận thù
đầy bóng tối trong tim

Hãy thoát khỏi những cảm xúc độc hại
hãy đọc
hãy viết
hãy nhảy múa
hãy cười

Cuộc sống ngắn lắm

— Eva Petropoulou Lianou 🇬🇷


Tình yêu

Tình yêu
là câu trả lời

Tình yêu của chính mình – Vua
Tình yêu của chính mình – Nữ hoàng

Tình yêu
không cần xin xỏ

Tình yêu
là năng lượng cho đi tự do
vượt thời gian

Vũ trụ
ước vọng
giấc mơ

Tình yêu
dạy trẻ em biết cho đi
để khi trưởng thành chúng biết nhận lại

— Eva Petropoulou Lianou 🇬🇷


Những cây cầu vàng

Tôi tìm thấy bạn
vì bạn từng tổn thương

Tôi trân trọng bạn
vì tôi cảm nhận nỗi đau của bạn

Tôi yêu bạn
và che vết thương của bạn bằng bạc
để bạn tỏa sáng

Bạn sẽ tỏa sáng
bạn sẽ không bao giờ vỡ vụn nữa

Tôi sẽ xây một cây cầu cho tất cả những người tổn thương
tôi sẽ dựng những trụ vàng

Không ai còn làm đau trẻ em hay phụ nữ nữa
họ sẽ như kim cương
tỏa sáng

Chúng ta sẽ đứng dậy
và tái sinh trong một thế giới hòa bình

— Eva Petropoulou Lianou 🇬🇷


Ngày xửa ngày xưa… vị Vua không vương quốc

Ngày xửa ngày xưa có một vị Vua không có vương quốc

Mỗi ngày ông thức dậy
và đi dạo trong khu vườn

Chim hót:
“Đây rồi, vị Vua không vương quốc đến…”

Con công cũng lặp lại:
“Đây rồi, vị Vua không vương quốc đến…”

Nhà Vua đi đến hồ nước
xung quanh là hoa hồng, tulip và nhài

Ông nhìn xuống mặt hồ và hỏi:

“Khi nào vương quốc của ta sẽ đến?
Khi nào thời khắc trị vì sẽ tới?”

Nước không trả lời

Nhưng hai con cá cam nổi lên và nói:

“Khi mặt Trời và Mặt Trăng gặp nhau
khi con người ngừng giết hại nhau
khi không còn người nghèo trên thế giới
khi hòa bình thống trị hành tinh này

khi đó…
Ngài sẽ có một vương quốc.”

— Eva Petropoulou Lianou 🇬🇷


Ghen tị

Ghen tị
là khi bạn không hiểu ý nghĩa của cuộc sống

Ghen tị
là khi bạn không trân trọng chính mình

Ghen tị
là xấu hổ khi nhìn cuộc đời người khác
và đố kỵ

Ghen tị
là cảm xúc tồi tệ nhất
nó phá hủy tâm trí và trái tim con người

Rốt cuộc
chúng ta đều ngủ dưới cùng một bầu trời

— Eva Petropoulou Lianou 🇬🇷

 

 

 

-----------------------------------------------------------------


E- Mail: Wirtschaftskanzlei@Dipl-Kauffrau-Tran.de

Dipl.- Kauffrau Thi Lan Anh Tran

 

READ MORE - THƠ CỦA NỮ THI SI NGƯỜI HY LẠP EVA PETROPOULOU LIANOU - Bản dịch tiếng Việt: Trần Thị Lan Anh

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG : Trăng bên đèo Đại Ninh / Đường về qua ngõ cũ / Có mái tóc dài trong gió bay bay / Cây phượng già trong sân trường em

 

Tác giả Lê Thanh Hùng


Trăng bên đèo Đại Ninh

 

Trắng lung đèo, ào ạt trăng

Lô xô lau lách, từng lằn gió đi

Ô hay ngọn gió kiêu kỳ

Ngẩn ngơ trăng, đứng đợi gì người ơi

Bao năm lọc lõi trãi đời

Một mình ngẫm lại, một thời dại khôn

Trăng nghiêng cúi núi bồn chồn

Lọt khe suối hẹp, quanh cồn cỏ hoa

Nhẹ tưng, chiếc bóng nhạt nhòa

Rơi trên lối nhỏ, dấu mòn ngày xưa

Giật mình, gió mẩy đẩy đưa

Hình như ai đó mới vừa qua đây

Dang tay ôm trọn tháng ngày

Còn không? Mộng cũ rơi đầy theo trăng…

 

 

Đường về qua ngõ cũ

 

Ngõ nhỏ đong đầy, một lối quê

Ngập hồn đăm đắm cõi đi về

Mưa giăng cơn bấc, mùa thu đến

Chưa lạnh sao lòng nghe tái tê

 

Người đi, khắc khoải quãng đường xa

Đất khách, cuộc người bao bôn ba

Gió bấc trở chiều nay se lạnh

Mây cố hương từng vệt kỷ hà

 

Theo chiều gió cuộn, thản nhiên bay

Bên triền đồi vắng trắng heo may

Vết chân chim rạn quanh bờ mắt

Đường cong giới tính cũng hao gầy

 

Anh vẫn biết, cảnh cũ người xưa

Đã không còn nữa, bên hiên thưa

Bóng nắng vàng thu, nay cũng khác

Chói gắt nghiêng, xuyên dưới tán dừa

 

Khê đọng bên thềm, lời ru con

Đổ nhịp dồn trong nắng hanh non

Nỗi niềm gì mà như ẩn ức

Gió mùa thu… dường cũng hao mòn

 

Có mái tóc dài trong gió bay bay

 

Để hôm nào, một đời trai vướng phải

Cũng là ngày sóng mắt bắt đầu cay

 

Hoa và nụ, đã qua mùa rồi kết trái

Hình như trong thẳm sâu còn vương lại

Một đóa muộn mằn đang độ mãn khai

 

Cây phượng già trong sân trường em

 

Vẫn e ấp dưới vòm lá biếc

Hé mở sắc hồng, tròn hoa nụ trẻ trung

 

Rung rinh gió như đang thầm tiếc

Một tiếng ve ngân, trong suốt vô cùng

Như những mùa phượng nở, ngày xưa…


          Lê Thanh Hùng

          Bắc Bình, Lâm Đồng

             lethanhhung4625@gmail.com

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG : Trăng bên đèo Đại Ninh / Đường về qua ngõ cũ / Có mái tóc dài trong gió bay bay / Cây phượng già trong sân trường em

TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Nỗi niềm thiết tha / Niềm vui giản dị / Đi qua khắc nghiệt / Hóa thành nhớ nhung / Điều khó nhất / Cân bằng

 


Chủm thơ 

Nguyễn Văn Trình

Nỗi niềm thiết tha

                     

 

Hoa ban nở trắng khắp non xa

mây phủ đèo cao, bay la đà

gió thổi qua rừng như tiếng gọi

chuyện tình (*) còn vọng giữa sơn hà

 

Nàng Ban băng núi vượt rừng già

áo mỏng sương sa ướt nhạt nhòa

tìm dấu người xưa, qua suối vắng

lòng đau vẫn bước, chẳng rời xa

 

Trắng cánh hoa rơi cuối chiều tà

dòng lệ tình yêu, hóa mưa sa

một thuở tình sâu không dứt được

đã thành hoa nở, giữa bao la

 

Ai đến mùa xuân đất Mường La

dừng chân nghe gió hát ngân nga

Hoa ban không chỉ, là hoa nữa

mà hóa nỗi niềm gửi thiết tha

 

                                NVT

(*) Truyền thuyết Hoa Ban: Nói về câu chuyện tình đẹp không thành của đôi trai gái người Thái, nàng tên là Ban, chàng tên là Khum. Họ yêu nhau say đắm, tha thiết nhưng không lấy được nhau.

 


Niềm vui giản dị

              

 

Hoa dâm bụt vàng

màu hoa, rót nắng qua từng nhịp gió

mềm như một khúc ru

 

Sắc hoa vàng dưới nắng

buổi sáng đi ngang qua, ta mang theo ánh sáng ấy

một cách vô tình, như không hề hay biết

 

Niềm vui, không ở nơi bắt đầu

cũng chẳng ở nơi kết thúc

nó đến thật bất ngờ

 

Chỉ ở giữa, khoảnh khắc một cánh hoa vừa nở

và một ánh nhìn vừa chạm sắc hoa

niềm vui thật giản dị...

 

                                                 NVT

 

Đi qua khắc nghiệt

                  

Trước cổng của ngôi nhà cũ kỹ

hoa giấy đỏ nở bung

như một câu trả lời thầm lặng

cho những điều tưởng chừng không thể

 

Mọi sự thường đợi điều kiện đủ để bắt đầu

nhưng hoa giấy thì không

nó bắt đầu, rồi làm cho điều kiện đủ

 

Rễ cắm sâu vào nơi đất nghèo, nhưng hoa vẫn nở

sắc vẫn thắm tươi hồng

hóa ra, giá trị của một đời sống, không nằm ở nơi nó sinh ra

và nơi nó bắt đầu

 

Nếu phải chọn, giữa dễ dàng và bền bỉ

hoa giấy lựa chọn sự bền bỉ

vì, chỉ có những gì đi qua khắc nghiệt

mới thực sự ở lại bền sâu

 

                                        NVT

 

Hóa thành nhớ nhung

                      

Phượng hồng thắp lửa sân trường

gọi hè về giữa con đường ngày xưa

ve ngân từng tiếng nhặt, thưa

lời chưa kịp ngỏ, thành thừa lặng im

 

Hoa rơi đỏ thắm im lìm

chạm vào ký ức như tìm tuổi xanh

bạn ngồi đó mắt long lanh

nhìn nhau không nói, mà thành nhớ thương

 

Mai rồi mỗi đứa một phương

con đường nắng đổ, thôi vương bóng người

chia tay khép lại nụ cười

còn bao giọt nhớ, gửi người tri âm

 

Phượng hồng cháy đỏ âm thầm

nắng hong màu nhớ, lặng thầm ngày xanh

bao nhiêu kỷ niệm trong ngần

theo hoa rơi xuống, hóa thành nhớ nhung

 

                                                 NVT

 

Điều khó nhất

          

 

Hoa dã quỳ, mang theo một nhịp sống

không ai gieo mà vẫn mọc, không ai gọi mà vẫn nở

hoa, không thuộc về sự sắp đặt

 

Gió có thể, làm cánh hoa nghiêng

nhưng không làm thay đổi hướng nở

bởi từ sâu thẳm bên trong

hoa đã chọn một phương trời

 

Con người tìm kiếm hạnh phúc

qua những hành trình dài, gian khổ

còn hoa thì vẫn ở đó và vẫn nở

giữa khung trời riêng của mình

 

có lẽ, điều khó nhất

không phải là đi xa

mà giữ được chính mình

giữa vô vàn thay đổi

 

                                    NVT

 

Cân bằng

        

Không phải ánh sáng

làm hoa súng trở nên đẹp dịu dàng

mà là cách, hoa nở ra từ bùn

 

Hoa vẫn ở đó, giữa nước và trời

giữa có và không

giữa mọi điều đang chuyển động

 

Hoa súng khép lại khi chiều xuống

như một lời từ chối, với thế giới bên ngoài

để giữ lại phần sâu nhất, cân bằng

 

Và ta chợt nhận ra rằng

cân bằng không phải là đứng yên

mà không nghiêng về phía nào

dù lòng vẫn còn sóng...

 

                                     NVT

 

Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI              

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914 415 931

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Nỗi niềm thiết tha / Niềm vui giản dị / Đi qua khắc nghiệt / Hóa thành nhớ nhung / Điều khó nhất / Cân bằng

CHỢ ĐỜI - Thơ Đàm Ngọc Năm

 

 

Tác giả Đảm Ngọc Năm

CHỢ  ĐỜI

 

Có kẻ cần bán, có kẻ mua

Có người cho không, mong kẻ nhận

Lại rất đông người lòng trắc ẩn 

Đứng ngoài xem chuyện của thế gian.

 

Có kẻ đứng đó chỉ “dìm hàng”

Có kẻ ganh đua nhưng dấu mặt

Như mình chẳng quan tâm được, mất 

Chợ đời-phiên chợ của thế gian.

 

Rất nhiều “sản phẩm” cứ tràn lan 

Mua bán, đổi trao theo sở thích 

Tình thân có khi thành xa cách

Lọc lừa, gian dối - Chuyện nắng mưa!

 

Chợ đời vốn có đã từ xưa 

Mặc nhiên nhỏ to nơi trần thế 

Ngoài kia rất đông đang lặng lẽ 

Chờ xem chuyện kết phiên chợ đời.


Đàm Ngọc Năm        

namdnvietsing@gmail.com                                    

          2026

READ MORE - CHỢ ĐỜI - Thơ Đàm Ngọc Năm

Sunday, May 17, 2026

YouTube: Ca khúc ẸM THƯƠNG CUỘC ĐỜI HUẾ - Thơ Nguyễn Thị Hương - Nhạc: Phan Ni Tấn



EM THƯƠNG CUỘC ĐỜI HUẾ

Thơ Nguyễn Thị Hương


Nhớ ngày xa xưa ấy

Mưa ngoài Huế mưa về

Em nghe từng giọt nhớ

Theo chiều trôi lê thê

Nhớ hoài ngày xưa ấy

Em thương Huế ủ ê

Bám trên lưng hoài cổ

Trôi theo gió mưa về

Em thương cuộc đời Huế

Nửa đêm trăng nở thầm

Thức đôi môi nhật nguyệt

Ru Huế giấc ngủ câm 

Anh cười chao lộng Huế

Bàn chân nhúng xuống quê

Anh đi như dứt áo

Mùi sông núi ê chề

Bụi mưa trong Thành Nội

Ướt một góc chân ngày

Phất phơ hương mùa cũ

Theo người sướt mướt bay

Anh bỏ quê đi miết

Để buồn giấc Huế phai

Ai bên cầu đứng đợi

Ai người thương nhớ ai

Anh như là chiếc lá

Mùa bay xa bay hoài

Mùa em ngồi nán lại

Ru Huế ôm mộng phai

Chiều thở ra núi Ngự

Đêm nở ra sông Hương

Huế xưa kinh thành cũ

Thương vắng anh trên đường.

Nguyễn Thị Hương 

https://www.facebook.com/huong.nguyen.thi

READ MORE - YouTube: Ca khúc ẸM THƯƠNG CUỘC ĐỜI HUẾ - Thơ Nguyễn Thị Hương - Nhạc: Phan Ni Tấn

LỜI BÌNH của nhà thơ NGUYỄN DẬU (Long An) về bài thơ NGỠ của Vũ Hùng

  

Nhà thơ Vũ Hùng

NGỠ

Sau mưa dờn dợn trời xanh

Hoa cau, hoa mận đầy cành tỏa hương 

Dạo quanh một lượt sân vườn

Tiếng con khướu hót đầu tường ríu ran 

Mong manh vạt nắng tơ vàng 

Nồm loang rười rượi ngỡ ngàng mùa thu!

VŨ HÙNG

 

LỜI BÌNH CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN DẬU (Long An)


Bài thơ NGỠ của Vũ Hùng như một lời ru vọng về trong nỗi nhớ như một cơn gió chiều thổi nhẹ len lỏi vào tận tâm hồn và bất chợt bầu trời cây cỏ như xanh hơn và trong hơn lòng người như rộn rã những niềm vui bất tận với những khoảng lặng ngỡ ngàng và mong manh như vệt nắng chiều hanh hao trong miền nhớ yêu thương 

Bài thơ là lời tự sự là sự giao thoa trong cái Ngỡ của đất trời của cây cỏ hoa lá được nhà thơ Vũ Hùng tái hiện và sử dụng bằng những biện pháp tu từ giàu ngôn ngữ và âm điệu của một sự Ngỡ đến đáng yêu và suy ngẫm

Nhà thơ đã khéo léo tạo nên những mạch ngầm cảm xúc trong từng câu chữ xen lẫn với vệt nắng chiều và hình ảnh muà thu như bất chợt đưa người đọc về với trạng thái thêm yêu và gần gũi trong cái Ngỡ ngập ngừng khe khẽ như tiếng vọng thời gian mãi vẫn còn lại đâu đây 

Ngỡ là một bài thơ hay giàu ngôn ngữ cảm xúc là tiếng lòng sâu lắng pha lẫn sự nồng nàn trong cái Ngỡ xuyến xao trong cái tâm hồn đồng điệu thi vị hóa cuộc đời và nhân sinh thế thái 

Cảm ơn nhà thơ Vũ  Hùng đã nói hộ lòng mình cho những ai muốn tìm lại trong Ngỡ trong Mơ trong mùa thu với những khoảng lặng trong tâm hồn để ta thấy yêu hơn .

NGUYỄN DẬU

https://www.facebook.com/vu.hung

READ MORE - LỜI BÌNH của nhà thơ NGUYỄN DẬU (Long An) về bài thơ NGỠ của Vũ Hùng