Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, April 30, 2026

TIỀM NĂNG DU LỊCH NƠI THƯỢNG NGUỒN SÔNG THÁC MA (YouTube / Thông tin xã Mỹ Thủy) - NGƯỢC DÒNG SÔNG THÁC MA (Đài TH Quảng Trị)

 




NGƯỢC DÒNG SÔNG THÁC MA

Đài TH Quảng Trị


Sông Thác Ma bắt nguồn từ vùng rừng núi nơi miền Tây Hải Lăng còn có tên gọi là Ô Lâu tả trạch. Không giống như những dòng sông khác, chúng ta thường gặp những con thuyền cắm sào đứng đợi; những ngư phủ tảo tần tung chài buông lưới, Thác Ma lại rộn ràng với những con thuyền hối hả ngược xuôi.

Nhìn dòng nước, chúng tôi chợt nhớ đến câu nói: “Nước trong quá thì không có cá, người kỹ tính quá thì không có bạn”.

Như dòng đời, dòng sông cũng thay đổi theo thời gian. Có những đổi thay thuận theo tự nhiên, nhưng có những thay đổi do tác động của con người. Đón chúng tôi ở bến đò thôn Lương Sơn, xã Hải Chánh, huyện Hải Lăng, ông Vũ Viết Kiền, năm nay gần 70 tuổi, chỉ tay xuống dòng sông và bảo: “Chỗ ni hồi tui 10 tuổi ngày mô cũng lội qua lội về, nhưng bây giờ do khai thác cát sạn, lòng sông sâu và rộng ra, muốn qua thì phải đi bằng đò."

Càng về phía thượng nguồn, dòng Thác Ma cạn và hẹp dần. Để vượt thác, chúng tôi chuyển qua hai con thuyền nhỏ, loại thuyền thân hẹp và dài, được làm bằng kim loại để chống chọi với ghềnh đá và nước xoáy.

Nếu như đoạn sông từ cầu Mỹ Chánh lên Khe Mương, người lái đò thong dong bao nhiêu, thì từ Khe Mương đi về phía thượng nguồn sẽ vất vả bấy nhiêu. “Sông có khúc, người có lúc.”

Càng gần với con thác đầu tiên, nước càng trong và xanh hơn. Chúng tôi có cảm giác như đang lướt đi giữa một bức tranh thủy mặc.

Theo lời người lái đò, hành trình của chúng tôi phải vượt qua 18 con thác với những tên gọi như: thác Rong, thác Qủa, thác Chuối, thác Hoa Lim, thác Trâu Đằm, thác Bãi Chợ….và thác Chơờng.

Người xưa khi đặt tên cho con thác có lẽ đã gắn với đặc điểm của nó. Ví như thác Hoa Lim vì đoạn sông có nhiều cây gỗ lim, thác Bãi Chợ là nơi phu rừng thường gặp gỡ mua bán trao đổi. Lại có con thác hình thù như chiếc bát úp ngược nên gọi là thác Úp Đọi. Hiểu thì thế thôi chứ không ai biết những tên gọi này có từ bao giờ.

 Thử thách thực sự đầu tiên của chúng tôi là vượt thác Úp Đọi. Ai cũng hồi hộp, lo lắng, chỉ vợ chồng người lái đò vẫn ung dung, có lẽ vì họ đã quá tường tận về dòng sông này.

Chồng cầm lái, vợ chống mủi, chẳng một lời mà vẫn hiểu nhau. Nhìn từng động tác dứt khoát, mạnh mẽ của những người lái đò, chúng tôi chợt hiểu vì sao người xưa đã đặt tên là thác Gân, thác Kỳ...

Nhưng tạo hóa cũng công bằng. Sau mỗi con thác, dòng nước lại trở nên bình lặng và bao dung, như muốn dành chút thời gian cho người lái đò được nghỉ ngơi để lấy sức mà đi tiếp.

Có những con thác, chúng tôi phải chung tay để cùng đưa con thuyền ngược nước. Những lúc như thế này mới hiểu hết ý nghĩa của sự sẻ chia, sự đồng sức, đồng lòng.

Cái cảm giác đau rát khi bàn chân chạm vào đá suối, chúng tôi chợt nhận ra rằng mình đã quen đi giày đi dép, và…cũng đã bỏ quê lên phố lâu rồi.

Đến thác Qủa, vợ chồng người lái đò lặng lẽ đưa thuyền vượt thác, còn chúng tôi tranh thủ ghé thăm một cốc nhỏ của một cư sĩ bên sông.

Gọi là cốc, vì chỉ là một ngôi nhà nhỏ bằng cây rừng giữa bốn bề sông nước, núi non. Vị cư sĩ có tên là Nguyên Thông, quê gốc ở làng An Thơ, xã Hải Hòa.

Như lời vị cư sĩ, sau bao năm tháng bôn ba với cuộc đời, nay ông quay về chọn nơi này để được hòa mình cùng cỏ cây, hoa lá và làm bạn tri âm tri kỷ với dòng sông.

Cư sĩ Nguyên Thông giới thiệu với chúng tôi về khu vườn mà ông đã khai phá từ 6 năm nay. Những cây dừa từ Bến Tre đưa về đã bắt đầu xanh tốt. Những cây xoài cũng bắt đầu bói quả.

Mặc dù sống ẩn dật, nhưng tư tưởng nhập thế của đức Phật vẫn là đuốc tuệ soi đường trong mỗi việc ông làm.

Cũng vì thế mà ông đã lặn lội hàng chục cây số đường rừng, tìm mua những chiếc máy bỏ đi, mày mò bắt chúng sống lại để trở nên  hữu ích.

Trước lúc chia tay, hỏi ra mới biết, cư sĩ Nguyên Thông từng là kỹ sư tốt nghiệp Đại học kỹ thuật Phú Thọ -  Sài Gòn.

Đối diện với cốc nhỏ của cư sĩ Nguyên Thông, bên kia sông là ngôi chùa của một vị tu sĩ ở Huế ra tạo lập. Trước cửa chùa có đôi câu đối:

“Gió mát trăng thanh, khoảng khoát bao la, tĩnh lặng thoát tâm hồn.

Non xanh nước biếc, vạn vật hòa ca , mây ngàn không vướng bận”

Vì không có người chăm sóc, khung cảnh thật hoang vắng, tiêu điều. Thế mới biết khi tâm còn động vọng thì dù tiên cảnh cũng không níu giữ được chân người.

Rời thác Quả, chúng tôi hướng đến thác Chơờng, con thác cuối của cuộc hành trình. Đường đi không còn quá xa, nhưng đầy thử thách. Những tảng đá ngầm có thể làm thủng thuyền bất cứ lúc nào. Nhiều lúc chúng tôi phải rời thuyền để đi bộ.

Thác Chơờng chính là con thác đẹp nhất trên dòng Thác Ma - Ô Lâu tả trạch. Giữa lòng thác là một tảng đá rất lớn liền một khối và tương đối bằng phẳng, vì thế mới có tên là thác Chơờng, một biến âm của từ giường.

Xung quanh lại có tảng đá hình thù chiếc ghế như đang đón đợi lữ khách dừng bước nghỉ ngơi, trong khi dòng nước vẫn miệt mài len lỏi chảy qua từng phiến đá như hằn sâu vết chân thời gian. Nước chảy đá mòn.

Chia tay thác Chơờng, lưu luyến trước cảnh đẹp mà tạo hóa đã dày công tạo dựng, có người mang về một cây Đỗ quyên rừng để làm kỷ niệm, còn chúng tôi lại bâng khuâng trước hàng hàng cây vối bên sông. Có lẽ những người lính miền Bắc khi vượt dòng Ô Lâu tả trạch để vào Nam đánh giặc bất chợt bắt gặp cánh hoa vối, lòng sẽ không khỏi bâng khuâng nỗi nhớ nhà, nhớ về bà và mẹ đã nấu những bình nước vối cho mình uống thủa còn tấm bé.

Gần 3 giờ chiều, chúng tôi bắt đầu xuôi dòng Thác Ma. Cứ tưởng vượt thác mới gian nan, vất vả, vậy mà xuôi thác cũng không kém phần vất vả, gian nan.

Vợ chồng người lái đò phải hợp lực để ghìm con thuyền đừng trôi quá nhanh và tránh bị va vào ghềnh đá. Họ như cố đẩy con thuyền ngược về phía dòng chảy.

Dừng chân ở Khe Mương, chúng tôi ghé thăm làng mạc hai bên bờ. Những người dân sống bằng nghề sông nước, giờ đây đã chuyển lên cạn, sống dựa vào rừng và đất đai.

Cùng với cây tre và rừng trồng, những vườn chè của vùng Trầm Sơn, Tân Điền của Hải Sơn; Tân Lương, Vực Kè của Hải Chánh là nguồn thu nhập quan trọng của người dân, tạo nên thương hiệu chè Mỹ Chánh nức tiếng khắp vùng.

Theo các nhà địa chất, vì chảy qua vùng đất nhiều ghềnh thác và truông cát, Thác Ma như được thanh lọc nên dòng nước trở nên ngọt ngào và trong xanh.

Còn với chúng tôi, sau bao phen lên thác xuống ghềnh, Thác Ma trở nên tĩnh lặng, khiêm nhường như một người từng trải.

Chiều về trên sông, thấp thoáng vài con thuyền chài nhỏ bé,  ánh tà dương buông phủ, những rặng tre đôi bờ rủ bóng và màu nước càng trở nên huyền ảo đến mơ màng.

Trong màu nước kia hình như còn in bóng những câu chuyện lập thân, lập nghiệp của các bậc tiền nhân, những người đi trước với nghĩa khí ngất trời.

Sông vẫn trôi khẽ khàng lặng lẽ, như một chứng nhân ôm vào mình những giấc mơ gởi gắm của bao người.







Nguồn: Đài TH Quảng Trị.

Đăng lại trên FB Tin Tức Quảng Trị 365.

READ MORE - TIỀM NĂNG DU LỊCH NƠI THƯỢNG NGUỒN SÔNG THÁC MA (YouTube / Thông tin xã Mỹ Thủy) - NGƯỢC DÒNG SÔNG THÁC MA (Đài TH Quảng Trị)

Huỳnh Liễu Ngạn - ÔM HUẾ VÀO THƠ - Thơ

 


HUỲNH LIỄU NGẠN

ÔM HUẾ VÀO THƠ

 

anh nằm ôm huế vào thơ

hỏi khuya có ánh sao mô hóa rồng

hàng cây phượng đỏ bên hông

tưởng như đã rụng hết bông xuống bờ

 

tháng này huế có vào mơ

cho em chải tóc hong tơ sợi tình

sông hương nước chảy qua sình

nước chia hai ngọn cho mình hai phương

 

niềm thương gởi lại con đường

màu hoa trên áo cứ vương vấn trời

lên đồi bắt nắng thả khơi

bắt cầu qua nhịp nhịp đầy vơi cho gần

 

anh nằm ôm huế sượng trân

bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng

huế mình chừ mãi long đong

nên trăng trong nội vẫn không chịu về

 

anh nằm ôm huế ngủ mê

nửa đêm mưa giọt dầm dề giấc say

trên tay từng đọt ướt gầy

từ năm ngoái đến năm nay vẫn ròng

 

qua đò ngoảnh mặt ra sông

thấy con chim sáo bỏ đông sang đoài

mùi hương còn sót hiên ngoài

để mây núi ngự u hoài ngàn năm.

 

10.3.2026 

HUỲNH LIỄU NGẠN

hiephuynh479@gmail.com

READ MORE - Huỳnh Liễu Ngạn - ÔM HUẾ VÀO THƠ - Thơ

CÁI LÝ NGŨ HÀNH CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Thiên Việt

 


CÁI LÝ NGŨ HÀNH 

CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 Đọc bài TÌM HIỂU VỀ NGUYÊN LÝ CỦA NGŨ HÀNH của tác giả Đặng Xuân Xuyến, cảm giác đầu tiên là sự nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì ông không dùng những từ ngữ đao to búa lớn mà ông viết như đang tâm sự cách nhìn đời qua lăng kính của Ngũ hành một cách tỉnh táo và nhân bản. Ông không nhìn lá số theo kiểu "vơ đũa cả nắm" hay hù dọa bằng những lời tiên tri huyền bí, mà tỉ mỉ bóc tách từng lớp quan hệ giữa Mệnh, Cục, Cung và Sao. Đây chính là một cống hiến thực tế, giúp người học Tử vi thoát khỏi cách đoán mò để bước vào thế giới của sự logic và định lượng.

 

Cái hay nhất của Đặng Xuân Xuyến là ông đã chỉ ra "quyền chỉ huy" của bản Mệnh đối với các vì sao. Trong khi nhiều người coi Tử vi là sự áp đặt định mệnh, ông lại khẳng định: sao có thuộc về mình hay không, mình có điều khiển được nó hay không, tất cả nằm ở mối tương quan Ngũ hành. Ông phân tích các nguyên tắc tương tác một cách rất "đời". Chẳng hạn, khi hành sao đồng hành với hành Mệnh, đó là trạng thái tốt nhất vì "sao đó thuộc về mình, mình hoàn toàn chỉ huy được nó". Lúc này, cái Mệnh không còn là kẻ thụ động ngồi chờ phúc họa, mà trở thành người làm chủ năng lượng xung quanh mình.

 

Ông nhìn nhận về sự "hao tổn" và "đắc lợi" rất thực tế. Ông chỉ ra một góc khuất: không phải cứ gặp cát tinh (sao tốt) là sướng. Nếu Mệnh phải vất vả "sinh xuất" để nuôi ngôi sao đó, thì dù sao có tốt đến mấy, bản thân mình vẫn hụt hơi, kết quả chẳng được toàn vẹn. Ngược lại, nếu hành của sao sinh cho Mệnh, kể cả đó là sao xấu, thì cái xấu đó cũng bị chiết giảm vì nó đã mất sức để nuôi Mệnh rồi. Cách luận giải này cực kỳ nhân văn, cho thấy trong cái rủi có cái may, quan trọng là ta biết mình đang đứng ở vị thế nào.

 

Ông coi Cung an Mệnh giống như ngôi nhà hay môi trường sống. Nếu Cung sinh Mệnh, đó là thế "ngồi mát ăn bát vàng", môi trường đang nuôi nấng, che chở mình. Còn nếu Cung khắc Mệnh, ông thẳng thắn bảo đó là thế "xấu nhất", vì con người phải gồng mình chống chọi với hoàn cảnh nên luôn mệt mỏi, bất lợi.

 

Nhiều người nghĩ Mệnh khắc được Cung là mình giỏi, mình làm chủ. Nhưng Đặng Xuân Xuyến lại bảo: dù có "khắc thắng" thì anh cũng phải tổn hao nguyên khí, giống như đánh thắng một trận đại chiến thì quân mình cũng tan tác, bản thân bị "giam cầm, bó tay không hoạt động được". Cái nhìn này rất "người": không phải cứ áp chế được hoàn cảnh là hay, mà sự thuận hòa mới là gốc của hưng thịnh.

 

Bàn đến Tam hợp Cục – cái thế trận của môi trường xã hội rộng lớn hơn, ông cũng dùng cái lý hưng vượng để định nghĩa thành bại. Nếu thời thế sinh cho mình, mình sẽ hưng thịnh nhất. Còn nếu phải "sinh xuất" để nuôi lại thời thế thì mình bị tiết khí, suy kiệt. Ông xếp hạng rõ ràng cái nào "xấu nhất", cái nào "xấu nhì", không lờ mờ nước đôi.

 

Ông không bắt người đọc tin vào điều huyền bí, mà chỉ rõ: anh mệt mỏi vì bị Cung khống chế, anh vất vả không có công vì đang phải nuôi cái Cục. Cách luận giải này làm Tử vi trở nên gần gũi, là chuyện của "nguyên khí", của "sức khỏe" và sự "hòa hợp". Ông cho rằng một lá số đẹp không chỉ ở những ngôi sao sáng, mà quan trọng nhất là được môi trường (Cung) và thời thế (Cục) bồi đắp.

 

Tóm lại, Đặng Xuân Xuyến đã biến những tinh đẩu thành những "đối tác" năng lượng. Nhờ sự tỉ mỉ, không bỏ sót ngóc ngách nào để soi chiếu qua lý Ngũ hành, ông đã làm "mềm" đi những lý thuyết khô khan, giúp người xem số có cái nhìn tinh tế về từng bước thăng trầm của một kiếp người. Con người trong văn ông không thể sống tách rời môi trường, hoàn cảnh, và sự hòa hợp chính là chìa khóa để tìm thấy bình an trong số phận.

 

Đọc trọn vẹn những trang viết của Đặng Xuân Xuyến về cách ứng dụng Ngũ hành vào Tử vi, cảm giác như ta vừa tìm được một "bản đồ chỉ đường" rành mạch giữa một rừng lý thuyết mênh mông. Giọng văn của ông mộc mạc, viết về Tử vi mà nghe như đang bàn chuyện đời, chuyện người. Ông không coi lá số là một cái gì đó bất biến, mà nhìn nó như một sự tương tác năng lượng không ngừng giữa con người (Mệnh) với hoàn cảnh (Cung) và thời thế (Cục).

 

Cái hay của Đặng Xuân Xuyến nằm ở cách ông nhìn về sự "an thân lập mệnh" của các vì sao. Ông ví cái Cung như nền đất, còn Sao như cái cây trồng trên đó. Nếu đất sinh cho cây (Cung sinh Sao) thì cây mới tốt tươi, rạng rỡ được. Còn nếu Cung khắc Sao, ông bảo đó là thế "xấu nhất", vì cái gốc đã bị lung lay thì dẫu có là sao tốt cũng chẳng còn mấy sức mạnh mà ban phát phúc lành. Cách luận này giúp người xem số không còn bị hoa mắt bởi những ngôi sao sáng chói, mà biết nhìn xuống cái "nền" xem ngôi sao đó có thực sự "đắc địa" hay không.

 

Đến khi bàn về tương quan giữa Mệnh và Cục, ông lại cho thấy một cái nhìn rất thực tế về thời thế. Ông coi Cục như cái khuôn mẫu, cái môi trường xã hội mà mình phải sống trong đó. Nếu Cục sinh cho Mệnh, ông gọi đó là "tốt nhất" – giống như mình sinh ra đã gặp thời, được đời ưu ái, nâng đỡ. Ngược lại, nếu Mệnh phải sinh cho Cục, ông thẳng thừng bảo đó là sự suy yếu. Mình cứ mải miết cống hiến, mải miết "sinh xuất" để nuôi cái môi trường xung quanh thì bản thân mình sớm muộn cũng hụt hơi, kiệt quệ.

 

Ông nhấn mạnh việc xét hành của Sao với hành của Mệnh là quan trọng nhất, vì nó quyết định việc anh có "chỉ huy" được ngôi sao đó hay không. Đặc biệt, tôi rất tâm đắc với cách ông giải thích về thế "khắc thắng". Xưa nay người ta cứ hay tự hào khi mình ở thế thượng phong, là kẻ đi khắc người khác. Nhưng với Đặng Xuân Xuyến, dù anh khắc được Sao hay khắc được Cục, ông vẫn chỉ xếp vào hạng trung bình. Bởi cái giá của sự chiến thắng là sự "giam cầm", là "bó tay không hoạt động được". Ông đưa ra một bài học nhân sinh sâu sắc: sự đối đầu, dù mình thắng, cũng chẳng bao giờ đem lại sự hanh thông thực sự; chỉ có sự tương trợ lẫn nhau mới là con đường dẫn đến hưng vượng bền lâu.

 

Ông nhìn về cung Thân (hậu vận) cũng cực kỳ thực tế. Ông không dùng Mệnh làm chuẩn nữa mà lấy hành của Cục làm gốc. Điều này ngầm hiểu: lúc trẻ anh có thể sống bằng bản sắc riêng (Mệnh), nhưng khi về già, sự thành bại phụ thuộc vào việc anh có hòa hợp với môi trường, với thời cuộc (Cục) hay không. Cách luận giải này giúp "giải mã" cái mê hồn trận của lý số một cách dễ hiểu, biến những khái niệm khô khan thành những bài học về sự cân bằng.

 

Trong phần kết, dù bộc lộ sự khiêm cung khi ví mình như "ếch ngồi đáy giếng", nhưng thực tế Đặng Xuân Xuyến đã làm được một việc lớn: "logic hóa" Tử vi. Ông biến một bộ môn nặng tính cảm tính thành một hệ thống có thang đo rạch ròi. Tóm lại, cống hiến của ông là đã đưa Tử vi trở về đúng nghĩa một bộ môn khoa học dự báo dựa trên sự cân bằng năng lượng. Ông quan niệm người xem số phải biết linh động, không máy móc, và quan trọng nhất là hiểu được cái lý của sự hòa hợp. Đọc những gì ông viết, người ta bớt sợ hãi định mệnh mà biết trân trọng sự nỗ lực và cách ứng xử của bản thân với môi trường xung quanh..

 

*

 

THIÊN VIỆT (tên thật Nguyễn Văn Việt)

Địa chỉ: 119D, KP3 Mai Chí Thọ, An Phú, 

Quận 2, thành phố Hồ Chí Minh.

 

.

READ MORE - CÁI LÝ NGŨ HÀNH CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Thiên Việt

QUÊ NHÀ SAU NĂM MƯƠI NĂM - Thơ của Lưu Lãng Khách

 


QUÊ NHÀ SAU NĂM MƯƠI NĂM

Lưu Lãng Khách

 

Mới đó mà đã năm mươi năm

Sau chiến thắng cuối mùa xuân lịch sử

Từ đứa trẻ buồn vui bên con chữ

Nối gót cha ông anh cũng phất cao cờ

Năm mươi năm đời thơ đẹp như mơ

Không còn mẹ áo vá chằng vá đụp

Không còn em khâu vai mạng đũng

Chẳng còn cha cảnh chân đất đầu trần

 

Năm mươi năm thay đổi diệu thần

Nơi xứ sở đói nghèo lạc hậu

Vui mặt trời lên thuyền về bến đậu

Cánh cò bay - rờn sóng lúa mượt mà

Ruộng đồng bao la – bờ xe nước sông Trà

Ngày đêm ngân nga bài ca đổi mới

-

Anh phiêu dạt muôn phương mang niềm vui phơi phới

Sưởi ấm những lòng già – ngời rạng mắt em thơ

Nghệ sĩ giang hồ từ cõi thực qua mơ

Đâu cũng sông núi quê hương – cũng bến bờ hạnh phúc

 

Nhưng nơi chôn nhau là nơi anh yêu nhứt

Bước rong chơi vui mấy cũng quay về

Thờ mẹ kính cha vái lạy tứ bề

Cung kính ngắm Trà Giang – nghiêm trang nhìn Thiên Ấn

Năm mươi năm – đói nghèo thành quá vãng

Khi nhà máy lọc dầu Dung Quất xứng tầm cao

 

Tóc tuyết sương anh ngồi may thời trẻ

Chắp tuổi thơ vá ký ức dòng đời

Ngày nối tiếp đất trời xuân rạng rỡ

Bến bờ vui mắt lão cũng ngời tươi.

                Cuối giêng Ất Tỵ 2025

                Lưu Lãng Khách

                luulangkhach@gmail.com

 

 

 

 

 

READ MORE - QUÊ NHÀ SAU NĂM MƯƠI NĂM - Thơ của Lưu Lãng Khách

Wednesday, April 29, 2026

KHÓI TRÊN VỊNH VÀ NHỮNG CÁN CÂN VÔ HÌNH - Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ) Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Đức)



KHÓI TRÊN VỊNH VÀ NHỮNG CÁN CÂN VÔ HÌNH

TÁC GIẢ:
Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ)
Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Đức)

Ngày: 08 tháng 4 năm 2026
© Bản quyền thuộc về các tác giả. Mọi quyền được bảo lưu.



Lan Anh:
Tôi nhìn bảng giá dầu nhảy lên từng nhịp
Trong một buổi sáng Frankfurt đầy tin tức
Những con số không biết sợ bom đạn
Nhưng lại đổi hướng từ một dòng thông báo

Một hòn đảo nhỏ giữa vịnh Ba Tư
Bỗng trở thành tâm điểm của những đường cong kinh tế
Không chỉ là dầu
Mà là nhịp thở của chuỗi cung ứng toàn cầu

Ở đây, chiến tranh không chỉ là tiếng nổ
Mà là những dự báo bị viết lại
Những quyết định đầu tư chậm lại
Và những lo âu không gọi thành tên

Musharraf:
Tôi ở Assam, nghe tin qua những khoảng lặng
Nơi ruộng lúa, dòng sông và ký ức cũ
Nhắc rằng bạo lực không bao giờ đứng yên

Tôi không thấy biểu đồ
Nhưng cảm được sự dịch chuyển của bất an
Trong lời người dân
Trong ánh mắt họ khi giá cả thay đổi
Trong những câu chuyện nhỏ về ngày mai

Chiến tranh, với chúng tôi
Không xa như đường biên trên bản đồ
Nó đi vào đời sống bằng những điều rất gần

Lan Anh:
Một cây cầu sụp xuống
Không chỉ là bê tông và thép
Mà là mạch nối của đời sống bị cắt ngang

Một trạm điện bị phá
Không chỉ là mất ánh sáng
Mà là bóng tối lan vào nhịp sống con người

Tôi làm việc với những con số
Nhưng càng nhìn càng thấy
Mỗi con số là một câu chuyện
Không bao giờ được ghi trọn vẹn

Musharraf:
Tôi viết bằng ký ức và ngôn từ
Giữ lại những gì dễ bị lãng quên
Những vùng đất, những con người
Và những tổn thương không tên

Trong chiến tranh
Không chỉ có thắng và thua
Mà còn có những khoảng trống
Nơi đời sống và văn hóa bị che khuất

Lan Anh & Musharraf (đan xen):
Dầu vẫn chảy theo quy luật kinh tế
Nhưng có thể dừng lại bởi lựa chọn con người

Thị trường tìm cân bằng
Lịch sử lại nghiêng về bất định

Và giữa tất cả
Là những con người vô danh
Những người không quyết định chiến tranh
Nhưng phải sống cùng hệ quả của nó

Chúng tôi—từ châu Âu và Nam Á
Gặp nhau trong cùng một nhận thức:

Chiến tranh không chỉ là chính trị
Mà còn là kinh tế
Và là văn chương—nơi con người hiện lên rõ nhất

Lan Anh:
Tôi viết để hiểu những con số
Musharraf:
Tôi viết để giữ ký ức
Cả hai:
Và chúng tôi viết để nhắc rằng
Mỗi biến động lớn
Luôn bắt đầu từ đời sống con người

................................................................

SMOKE ACROSS THE GULF AND INVISIBLE BALANCES

AUTHORS:
Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, India)
Tran Thi Lan Anh (Aschaffenburg, Germany)


Date: April 8, 2026
© Copyright belongs to the authors. All rights reserved.


Lan Anh:
I watch oil prices rise in subtle pulses
Across a Frankfurt morning filled with data and news
Numbers do not fear the sound of bombs
Yet they shift with a single line of report

A small island in the Persian Gulf
Suddenly becomes the axis of economic curves
Not merely oil
But the breath of a fragile global supply chain

Here, war is not only explosions
But forecasts rewritten in silence
Decisions delayed, investments reweighed
And anxieties that remain unnamed

Musharraf:
In Assam, I listen through quiet intervals
Where fields, rivers, and memory together speak
That violence never truly stands still

I do not see charts
Yet I feel the movement of unease
In people’s words
In their eyes as prices change
In small conversations about tomorrow

War, to us
Is not distant like lines on a map
It enters life through what feels nearest

Lan Anh:
A fallen bridge is never just steel and concrete
It is a severed passage of human continuity

A damaged power station is not merely outage
It is darkness spreading into daily rhythm

I work with numbers
Yet the more I look
The more each number reveals a story
Never fully recorded

Musharraf:
I write in memory and language
To hold what time tends to erase
Places, people
And wounds without names

In war
There is not only victory and defeat
But vast silence
Where life and culture are obscured

Lan Anh & Musharraf (interwoven):
Oil flows by the logic of markets
Yet may halt through human choice

Markets seek equilibrium
History drifts toward uncertainty

And within it all
Stand unnamed lives
Those who do not choose war
But must endure its consequences

We—voices from Europe and South Asia—
Meet in a shared awareness:

That war is not only political
But economic
And literary—
Where humanity becomes visible in its fullest truth

Lan Anh:
I write to understand numbers
Musharraf:
I write to preserve memory
Both:
And together we write to remind
That every great disruption
Begins within human life itself


&&&

From: 

FaceBook: Verse Without Border

Thi Lan Anh Tran

READ MORE - KHÓI TRÊN VỊNH VÀ NHỮNG CÁN CÂN VÔ HÌNH - Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ) Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Đức)

YouTube: 2 Ca khúc VẦNG TRĂNG NÀO CÓ LỖI - thơ Quách Như Nguyệt - phổ nhạc Lê Quốc Thắng - VẦNG TRĂNG NÀO CÓ LỖI - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Ngô Quốc Bảo và AI

 


\

Vầng Trăng Nào Có Lỗi


Tự dưng ghét tự dưng thương ai bắt

Thi sĩ buồn thi sĩ ném thơ đi

Thi sĩ ơi, thơ có tội tình gì?

Tại sao chứ, ai nỡ làm anh giận?

*

Anh làm thơ mỗi ngày cho em đọc

Anh bảo là làm thơ cho em vui

Anh ca tụng ánh trăng vàng lủi thủi 

Em đọc thơ thấy cảm động bùi ngùi

*

Mỗi tối tối anh ra ngoài hiên ngắm

Sao trên trời và kiếm mảnh trăng trôi

Anh thấy gì vầng trăng rất lẻ đôi

Nghìn vì sao chỉ một nàng trăng lẻ

*

Tối hôm nay mây hững hờ buồn tẻ

Thương hoa vàng, thương tiếng lá xôn xao

Thương cả gió lòng em quá xuyến xao    

Sao lại ghét? Vầng trăng nào có lỗi?!


Quách Như Nguyệt


Liên kết: 


VẦNG TRĂNG NÀO CÓ LỖI - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Ngô Quốc Bảo và AI

 

READ MORE - YouTube: 2 Ca khúc VẦNG TRĂNG NÀO CÓ LỖI - thơ Quách Như Nguyệt - phổ nhạc Lê Quốc Thắng - VẦNG TRĂNG NÀO CÓ LỖI - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Ngô Quốc Bảo và AI

"TÁM" MẤY CHUYỆN VỀ NỐT RUỒI - Đặng Xuân Xuyến

Ảnhr từ: https://eva.vn/

 

"TÁM" MẤY CHUYỆN VỀ NỐT RUỒI 

 

Sáng mấy hôm trước đi làm lại Căn cước ở trụ sở công an phường, anh công an lớn tuổi nhìn tôi ngạc nhiên hỏi: - "Anh mới tẩy nốt ruồi ở bên cánh mũi trái à?". Tôi ngớ người: - "Không! Mình cũng không biết mũi mình có nốt ruồi.". Anh công an ít tuổi nghe tôi nói vậy cứ tủm tỉm cười nhìn tôi đầy nghi hoặc. Tôi vội phân trần: - "Thật mà! Mình không hề biết mình có nốt ruồi ở mũi và cũng không biết tại sao nốt ruồi đó lại biến mất.". Có vẻ 2 anh công an đều không tin lời tôi nói vì việc một người không hề hay biết về một đặc điểm nhận dạng ngay trên khuôn mặt mình suốt mấy mươi năm là một điều vô lý.

 

Thực ra, nốt ruồi có thể tự mất đi nhưng quá trình này diễn ra rất chậm, thường kéo dài khoảng 50 năm. Theo thời gian, nhất là ở người lớn tuổi, khi cơ thể giảm tổng hợp melanin, nốt ruồi sẽ mờ dần và cuối cùng là biến mất hoàn toàn như một lẽ tự nhiên.

 

Nói về nốt ruồi ở mũi thì theo kinh nghiệm dân gian, với người nam, nếu bên cánh mũi phải có nốt ruồi sẽ là người khoáng đạt, dễ được quý nhân giúp đỡ, đường công danh thuận buồm xuôi gió, tài lộc dồi dào, gia đạo ấm êm. Nhưng nếu nốt ruồi ở bên cánh mũi trái thì người nam đó sống phóng khoáng, không kiểm soát chi tiêu nên có những lúc gặp phải khó khăn về tiền bạc, khiến vài mối quan hệ nảy sinh phiền muộn. Còn nếu là phụ nữ bên cánh mũi phải có nốt ruồi sẽ là người thiếu quyết đoán, dễ để ngoại cảnh chi phối, khiến sự nghiệp và tình duyên đều lận đận, truân chuyên. Ngược lại, nếu nốt ruồi ở bên cánh mũi trái thì lại là dấu hiệu của người phụ nữ khéo léo, đảm đang, biết quản lý tài sản, nhờ thế mà gia đạo được hưng thịnh, tình cảm vợ chồng ấm êm hạnh phúc.

 

Đấy là kiến thức tôi thu lượm được từ việc đọc sách, cũng chưa từng khảo nghiệm vì thật lòng tôi không mặn mà lắm với thuật xem tướng nốt ruồi. Nhưng nếu đúng tôi có nốt ruồi ở bên cánh mũi trái như Căn cước cũ đã miêu tả thì lời luận đoán của cổ nhân về nốt ruồi ở mũi đáng để lớp hậu thế lưu tâm.

 

Nhớ lần cắt tóc trước, anh Hùng thợ cắt tóc cùng phố Nguyễn Văn Trỗi, ngạc nhiên nói với tôi: -"Chú em hay quá. Lỗ tai phải có nốt ruồi, lỗ tai trái lại có lông tơ mịn đẹp. Các cụ nói người như chú là về già được hưởng phúc nhiều lắm.".

 

Theo kiến thức tôi đã thu lượm được thì nam giới có nốt ruồi trong lỗ tai, dù ở bên lỗ tai nào cũng là người thông minh, khỏe mạnh; về già được hưởng giàu sang, gia đình êm ấm.

 

Cụ thể:

 

- Nốt ruồi trong lỗ tai trái: Đây là tướng vượng thê, đắc lộc. Người có nét tướng này là người tình cảm, hào phóng, rất có duyên. Khi kết duyên, cưới được người vợ hiền thảo, sự nghiệp từ đó phất lên như diều gặp gió.

 

- Nốt ruồi trong lỗ tai phải: Đây là tướng của người có trí tuệ uyên bác, hậu vận cực tốt. Nhờ có tư duy sắc bén lại thêm sức khỏe dẻo dai, họ tự tay gây dựng nên cơ đồ, tiền bạc dư dả, hậu vận được hưởng phúc thọ an nhàn.

 

Khi soạn sách về mảng tín ngưỡng tôi chú trọng đến thuật xem tướng tay, tướng mặt vì đó là sở thích của tôi từ thời học cấp 3, còn về thuật xem tướng nốt ruồi thì tôi không mặn mà vì tôi bị bệnh mù màu, không phân biệt được màu trắng với màu hồng, màu đỏ với màu gụ,.... nhất là với các nốt ruồi khi sự chênh lệch màu sắc giữa nốt ruồi đen với nốt ruồi đỏ không nhiều thì tôi không phân biệt được để chiêm nghiệm, khảo cứu, để đưa ra những lời luận đoán chính xác, vì thế tôi ít quan tâm tới ý nghĩa của nốt ruồi trong thuật xem tướng nên các sách về tín ngưỡng tôi soạn chưa có bài viết về luận đoán nốt ruồi.

 

*.

 

Hà Nội, sáng 15 tháng 4-2026 

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - "TÁM" MẤY CHUYỆN VỀ NỐT RUỒI - Đặng Xuân Xuyến

Saturday, April 25, 2026

CHÙM THƠ TỊNH BÌNH


    

 
 CAM LỒ TINH KHÔI
 
Về đâu trăm vạn nẻo đường
Trong veo giọt nước hay sương đầu cành
Vô phiền vô nhiễm vô tranh
Trời cao biển rộng loanh quanh sơn hà
 
Về đâu cát bụi đời ta
Phận sâu cái kiến cỏ hoa thương cùng
Mây trời nhật nguyệt riêng chung
Trăng in đáy giếng đóng khung gương hồ
 
Mịt mờ muôn lối hư vô
Giọt sương bé nhỏ dại khờ đơn côi
Từng hồi chuông vọng xa xôi
Là mưa hay giọt tinh khôi cam lồ
 
Hải triều từng lượn sóng xô
Dấu chân ngày cũ mơ hồ kiếp sương
Hơi tàn giũ sạch ghét thương
Là sông hay biển còn vương vấn gì...
 
 
NIỀM VUI BÉ MỌN
 
Khi mùa xuân đã ngoài tầm với
Đong đưa trên tầng cao sắc lá xanh
Dây thường xuân gọi tôi ngoài cửa sổ...
 
Dẫn tôi vào tinh khôi
Xòe nở tiếng chim buổi sớm
Vạt gió ủ hương bông hoa nào giấu mặt
Có chút bình yên trong tia nắng mai đầu ngày
Mỉm cười gọi tôi đi...
 
Những bước chân xuân xa dần
Lũ bướm ong thôi mê mệt với muôn hồng nghìn tía
Con đường tôi qua
Một chút bụi cát và gai góc
Chẳng nỡ hái bông hoa dại bên đường
Bởi nâng niu niềm vui bé mọn
Dành cho ai đó vô tình ngang qua...
 
 
TỰ TÌNH VỚI LÁ
 
Buổi sáng cầm tay lá nõn
Nghe mây dắt gió về trời
Sương khép ơ thờ mắt ngọc
Dỗi hờn đôi tiếng chim rơi
 
Buồn vui chừng như đi vắng
Lao xao khúc gió gọi mùa
Mỡn xanh tuổi hồn nhiên lá
Chúm chím nụ cười đôi mươi
 
Nhặt tiếng ve trầm nốt hạ
Chạm bờ vai lá nhu mì
Ai thắp lòng ta đọt lửa
Sợ phôi phai những xuân thì
 
Khẽ níu mùa trôi chầm chậm
Trong veo mắt lá sương sa
Thơ ngây đôi tà gió mỏng
Bung biêng bờ lá lụa là
 
Chợt áo mơ phai ngập lối
Ngỡ khúc thu vàng hoan ca
Nhớ buổi cầm tay lá nõn
Đôi lời tình tự thiết tha...
 
 
NGẪU KHÚC TÌNH QUÊ
 
Hoàng hôn tiễn nắng về chiều
Về đâu sợi khói bồng phiêu cuối trời
Sông quê bìm bịp kêu lời
Nghe như man mác đầy vơi nỗi niềm
 
Khêu trăng mờ tỏ lòng đêm
Nỉ non nhạc dế êm đềm khúc quê
Hoa sương giăng trắng triền đê
Ấp e hương bưởi hẹn thề hoa cau
 
Lập lòe đom đóm mặt ao
Ngỡ chi cá đớp lao xao đêm hè
Ai về lắt lẻo cầu tre
Bà ba nón lá nghiêng che dịu dàng
 
Dặn lòng thôi chớ đa mang
Câu hò ngọt lịm tình tang mái chèo
Lục bình hoa tím về theo
Khói lam quyện mái tranh nghèo mà thương
 
Tình quê bao mối tơ vương
Con đò gác bến sông thương tự tình
Cây đa bến nước sân đình
Hồn rơm vía rạ tụ hình quê hương...
 
 
CÂU CHUYỆN DÒNG SÔNG
 
Mãi nghe câu chuyện muôn đời của sông
Đám lục bình dang tay níu nhau trên sóng
Không muốn trôi cũng phải trôi...
 
Đêm qua đôi mắt thức
Tôi nhìn tôi
Xuyên thủng màn đêm
Gã mặt trời như một tên khổng lồ
Không ngừng đay nghiến
 
Viết gì đi chứ ?
Những câu chữ mọc ra từ thính giác
Dòng sông bắt đầu thầm thì câu chuyện
Có loài hoa bèo
Ngàn năm mặc định vô hương...
 
 
RỜI BẾN
 
Chạm bóng đêm giấc chiêm bao vội vã
Xốc lại sao khuya mãi thức giấc bên trời
Nơi ga xép đoàn tàu vừa rời bến
Khoảng lặng im lìm đơn độc sân ga
 
Đành lỗi hẹn bao cuộc đi và đến
Gió miệt mài mở những chuyến bay đêm
Hành trang ta độc hành nơi mê lộ
Biết đâu điểm dừng sao mỗi cuộc ra đi
 
Hoa cứ nở đâu hay mùa quá vãng
Hạt thời gian khe khẽ vết thăng trầm
Ai hát mãi bài hoan ca bất tận
Hay tiếng đoàn tàu nức nở khóc xuyên đêm
 
Đi về đâu những hành trình mỏi mệt
Chật hẹp đường ray bận rộn chuyến đời
Tàu vẫn chạy dùng dằng bờ hư thực
 
Đêm chập chờn cố níu bóng trăng nghiêng
 
Chầm chậm đi thôi giọt thời gian dần cạn
Nhòa nhạt mặt người chưa kịp nhớ đã quên
Cõi vô thường thương ai vừa rời bến
Chợt tiếng còi tàu dừng lại một sân ga...
 
                                                Tịnh Bình
 
READ MORE - CHÙM THƠ TỊNH BÌNH