Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, July 19, 2026

TRILLED AND NOSTALGIC / Đông Từ Biệt / Xốn Xang và Hoài Niệm - Thơ: Md Ejaj Ahamed - Bản dịch tiếng Việt: Thi Lan Anh Tran


Trilled and Nostalgic

Author: Md Ejaj Ahamed, Bengal, India

Copyright belongs to the author

 

 

Winter is saying goodbye,
All are saying, "Spring, welcome!"
Your memories are flying in my mind's sky.
You also welcomed me in your spring's heart.


You also dressed yourself like a spring queen.
Your voice was also like the cuckoo's chant.
Like spring's heaven, you were also serene.
Now I am thrilled and nostalgic.


I am thinking about the mind's and life's mathematics.

 

 


Đông từ biệt (Trilled and Nostalgic)

Tác giả : Md Ejaj Ahamed, Bengal, India

Người dịch: Thi Lan AnhTran, Aschaffenburg, Germany

 

Copyright belongs to the author

 

Đông khẽ nói lời từ biệt,
Muôn nơi cất tiếng đón xuân về.
Kỷ niệm em chấp chới giữa bầu trời tâm tưởng,
Em cũng từng mở rộng trái tim xuân đón anh.


Em khoác lên mình dáng vẻ của nữ hoàng mùa xuân,
Tiếng em trong trẻo như chim cu cất hót.
Dịu hiền như cõi xuân thanh khiết,
Khiến lòng anh vừa xốn xang, vừa hoài niệm.


Anh lặng lẽ ngẫm suy
Về những phép toán của trái tim và của cuộc đời.

 

 

Xốn Xang và Hoài Niệm (Trilled and Nostalgic)

Tác giả: Md Ejaj Ahamed, Bengal, India

Bản quyền thuộc về tác giả

 

Người dịch chuyển thể sang thơ lục bát Việt Nam:

 Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany

 

 

Đông về cất bước chia xa,
Muôn nơi đón lấy xuân qua ngõ đời.

Kỷ niệm bay giữa khoảng trời,
Trong miền tâm tưởng sáng ngời bóng em.

 

Em mang sắc thắm dịu êm,
Đón anh bằng cả trái tim xuân hồng.

Dáng em như chúa xuân trong,
Tiếng ngân thánh thót như dòng chim ca.

 

Êm đềm tựa cõi xuân hoa,
Làm anh xao xuyến, chan hòa nhớ thương.

Lòng ngồi tính những đoạn đường,
Phép đời, phép nhớ, vấn vương lòng người.



***


Tiểu sử ngắn của tác giả:

 

Md Ejaj Ahamed (sinh ngày 26 tháng 2 năm 1990 tại Mahendrapur, Aurangabad, Murshidabad, bang Tây Bengal, Ấn Độ) là một nhà thơ song ngữ, nhà văn, nhà báo, dịch giả, giáo viên, Đại sứ Hòa bình và biên tập viên.

 

Các công trình nghiên cứu đã được xuất bản của ông gồm: Discovery and the Golden Peak of Improvement (Khám phá và đỉnh cao của sự cải tiến) và Exploring New Trends and Innovations in English Language and Literature (Khám phá các xu hướng và đổi mới trong ngôn ngữ và văn học Anh).

 

Các tác phẩm đã xuất bản của ông bao gồm: Swopno Tori, Bangla Sahitya o Cinemaya Goyenda Charitra, Maner Pandulipi, Hrid-Canvas, Antarer Kabyakatha, Paranta Sandhya, Selected Bengali Poems for Humanity & Peace, The Unspoken Words of the Blue PlanetSuyer Danay Vor Ase Neel Grahe.

 

Ông đã biên tập bốn tuyển tập thơ: Kabitar Akash, Kabitar Aranya, Kabitar SagarAntarjatic Dwivasik Kabya (Thơ Song ngữ Quốc tế), đồng thời cũng là người dịch tuyển tập này sang tiếng Bengal.

 

Thơ của ông đã được dịch sang 27 ngôn ngữ trên thế giới. Ông hiện là Tổng Biên tập tạp chí văn học Swapner Vela Sahitya Patrika (Chiếc Bè Ước Mơ).

 

Trong suốt sự nghiệp văn chương, ông đã nhận được nhiều giải thưởng trong nước và quốc tế, bao gồm nhiều bằng Tiến sĩ Danh dự, nhằm ghi nhận những đóng góp xuất sắc của ông cho văn học và sự nghiệp thúc đẩy hòa bình.

 

Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bài thơ "Thrilled and Nostalgic" của anh, được tuyển chọn từ tập thơ The Unspoken Words of the Blue Planet. Bản dịch tiếng Việt do nhà thơ Thi Lan Anh Tran, hiện sinh sống tại thành phố Aschaffenburg (Đức), thực hiện với mong muốn chuyển tải trọn vẹn những rung cảm tinh tế và chiều sâu chiêm nghiệm của nguyên tác.

 

 

Short Biography

Md Ejaj Ahamed (born 26 February 1990 in Mahendrapur, Aurangabad, Murshidabad, West Bengal, India) is a bilingual poet, writer, journalist, translator, teacher, peace ambassador, and editor.

 

His published research articles include Discovery and the Golden Peak of Improvement and Exploring New Trends and Innovations in English Language and Literature.

 

His published books include Swopno Tori, Bangla Sahitya o Cinemaya Goyenda Charitra, Maner Pandulipi, Hrid-Canvas, Antarer Kabyakatha, Paranta Sandhya, Selected Bengali Poems for Humanity & Peace, The Unspoken Words of the Blue Planet, and Suyer Danay Vor Ase Neel Grahe.

 

He has edited four anthologies: Kabitar Akash, Kabitar Aranya, Kabitar Sagar, and Antarjatic Dwivasik Kabya (International Bilingual Poetry), the latter of which he also translated into Bengali.

 

His poems have been translated into 27 languages. He serves as the Chief Editor of Swapner Vela Sahitya Patrika (The Raft of Dreams Literary Magazine).

 

Throughout his literary career, he has received numerous national and international awards, including several Honorary Doctorates, in recognition of his outstanding contributions to literature and the promotion of peace.

 

We are honored to present to our readers your poem "Thrilled and Nostalgic," selected from your poetry collection The Unspoken Words of the Blue Planet. The Vietnamese translation was prepared by poet Thi Lan Anh Tran, who currently resides in Aschaffenburg, Germany, with the aim of conveying the original work's delicate emotions and profound contemplative depth as faithfully as possible



READ MORE - TRILLED AND NOSTALGIC / Đông Từ Biệt / Xốn Xang và Hoài Niệm - Thơ: Md Ejaj Ahamed - Bản dịch tiếng Việt: Thi Lan Anh Tran

THỞ, BAY, TRÔI – Qua Đại Dương / BREATHING, FLYING, DRIFTING – Across the Ocean - Thơ: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain

 


THỞ, BAY, TRÔI – Qua Đại Dương

Trần Thị Lan Anh – Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussain – Goalpara, Assam, India

 

Em cười—

sao rơi vỡ thành hàng nghìn giấc mơ,

trôi lơ lửng giữa mây tím.

Anh lạc—

trái tim bay,

bướm mọc từ lời thì thầm của em.

Nhưng giữa chúng ta

là đại dương dài vô tận—

những con sóng mang tên khoảng cách,

những đêm dài mang tên nhớ.

Em ở bờ bên này của gió,

anh ở bờ bên kia của trăng.

Hai bầu trời khác nhau,

nhưng cùng nhìn một vì sao rơi.

Em thở—

hơi thở bay qua biển,

qua những cánh hải âu,

qua mùi muối của sóng,

đến chạm vào giấc mơ của anh.

Anh thở—

hơi thở trôi qua những thành phố xa,

qua những con đường không ngủ,

đến tìm em

trong khoảng lặng giữa hai nhịp tim.

Bay—

như cánh chim vượt gió,

tình yêu chúng ta

không hộ chiếu, không biên giới.

Trôi—

như dòng nước mang ánh trăng,

chúng ta trôi qua thời gian

mà không cần bến đỗ.

Say—

say trong lời thơ viết nửa đêm,

say trong những tin nhắn

bay qua đại dương lặng.

Tình yêu không tuổi—

chỉ là chúng ta,

vĩnh viễn trôi,

không ngày, không đêm,

chỉ là nhịp thở chung

của mây, gió và giấc mộng.


Trần Thị Lan Anh – Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussain – Goalpara, Assam, India

© Bản quyền tác giả 2026

 


BREATHING, FLYING, DRIFTING – Across the Ocean

Lan Anh Tran – Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussain – Goalpara, Assam, India

 

She smiles—

stars shatter into thousands of dreams,

floating between violet clouds.

He is lost—

his heart takes flight,

butterflies born from her whispering words.

Yet between us

lies an endless ocean—

waves named distance,

long nights named longing.

She stands on the wind’s near shore,

he stands on the moon’s far edge.

Two different skies,

yet both gaze upon the same falling star.

She breathes—

her breath crosses the sea,

through wings of seagulls,

through the salt of waves,

to touch his dreaming heart.

He breathes—

his breath drifts through distant cities,

through sleepless roads,

seeking her

in the silence between two heartbeats.

Flying—

like birds beyond the wind,

our love knows no passport,

no borders.

Drifting—

like water carrying moonlight,

we drift through time

without ever needing a shore.

Intoxicated—

drunk on midnight verses,

drunk on messages

crossing silent oceans.

Love without age—

only us,

eternally drifting,

no day, no night,

only a shared breath

of clouds, wind, and dreams.


Lan Anh Tran – Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussain – Goalpara, Assam, India


© Copyright 2026


Đã đăng trên: 

https://www.facebook.com/groups/1496645155287134/search?q=thi%20lan%20anh%20tran

READ MORE - THỞ, BAY, TRÔI – Qua Đại Dương / BREATHING, FLYING, DRIFTING – Across the Ocean - Thơ: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain

MỪNG NGÀY HỘI LỚP - Thơ: Nguyễn Đại Duẫn

 


MỪNG NGÀY HỘI LỚP

 

Các bạn Y13C Nam Định thân mến!

Chúng mình gặp nhau giữa lòng Hà Nội

Đất Thăng Long ngàn năm văn hiến

Để một lần sống lại với ngày qua

 

Một năm rồi chúng mình chia xa

Mái tóc ai cũng pha màu sương gió

Năm tháng qua biết bao điều nhung nhớ

Gặp nhau đây nụ cười cũng đủ ấm niềm thương

 

Nhớ ngày xưa chung lớp chung trường

Cơm độn mỳ bữa no bữa đói

Chiếc áo Blu là niềm mơ ước mãi

Nên đôi chân cứ sãi bước đường dài

 

Đêm đông về rét buốt thức ôn bài

Sáng dậy sớm vẫn đúng gió đến lớp

Nào bắt mạch, nào tiêm…cái nào cũng thuộc

Để trở thành Thầy thuốc của Nhân dân

 

Rồi mỗi đứa mỗi phương đất trời xuôi ngược

Đứa Tuyên, Thanh, đứa Cao, Lạng,  Lào Cai

Đứa Hà Nội, Bình Trị Thiên, đứa về Phú Thọ

Mang Y đức đến khắp nẻo quê hương

 

Hôm nay giữa thủ đô yêu dấu

Chuyện ngày xưa nhắc mãi không quên

Tiếng gọi mày tao vẫn còn nguyên vẹn

Xoá khoảng cách mấy chục năm xa lớp, xa trường

 

Nào nâng ly mừng ngày hội ngộ

Mừng chúng mình vẫn giữ trọn tình thân

Dẫu cuộc sống mỗi người mỗi khác

Tấm lòng thành luôn nối nhịp yêu thương

 

Xin hẹn nhé đừng để ngày xa cách

Mỗi năm mong được gặp lại một lần

Để sẻ chia vui buồn trong cuộc sống

Để hiểu nhau thêm để còn nhớ mãi

Y 13C khắc dấu ấn trong tim

 

Hà Nội, ngày 10/7/2026

Tác giả: Nguyễn Đại Duẫn (Quảng Trị)

nguyenduanqh@gmail.com

READ MORE - MỪNG NGÀY HỘI LỚP - Thơ: Nguyễn Đại Duẫn

CHÁO BỘT DIÊN SANH - Trương Tam Phong

 

Tác giả Trương Tam Phong


Có lẽ, nhiều người sẽ lướt qua khi đọc tới bốn chữ "Cháo bột Diên Sanh". Có gì mà đọc. Món này báo chí viết nhiều rồi.

Tôi cũng từng nghĩ vậy.

Đến khi ngồi viết về làng Diên Sanh, viết về chợ Kẻ Diên cổ kính, thì có anh bạn nhắn tin: “Tôi mong muốn có một bài viết về cháo bột Diên Sanh. Thấy nhiều người viết mà không đúng lắm, chưa thuyết phục. Kể cả bài của giáo sư vẫn không ra được nguồn gốc của đặc sản.” Tự nhiên, thấy "món nợ" về cháo bột Diên Sanh của mình, coi bộ “khó trả” thật rồi.

Tôi sẽ không viết quán nào ngon. Cũng không phải để chỉ cách nấu. Mà tự nhiên muốn nói mấy chuyện rất vu vơ. Bởi một tô cháo quê mà hóa ra cũng có nhiều chuyện thật. Thôi thì kể theo cách của mình. Biết tới đâu kể tới đó. Không dám nói đúng hết. Chỉ mong, sau khi đọc xong, ai đó sẽ thấy một tô cháo bột không chỉ có con bột, con cá lóc với củ ném ... mà còn có cả một miền quê trong đó.

 



CHÁO BỘT DIÊN SANH

Trương Tam Phong

 

1. Cái tên của món ăn và những cuộc dịch chuyển địa lý

Nói về cái tên. Có lẽ khởi thủy, người ta gọi đơn giản là “cháo bột” thôi, gọn ghẽ như các tên gọi khác như cháo gạo, cháo nếp…

Bây giờ người ta thường gọi là “cháo bột cá lóc”. Sao lại thêm hai chữ “cá lóc”? Ờ, thì thêm cá lóc vào để biết nấu cháo bột với gì chứ. Nhưng nếu hỏi vặn lại, sao không gọi là “cháo bột cá tràu”, hay “cháo bột cá trợn”? Như người Diên Sanh xưa và nay ở vài nơi vẫn gọi con cá lóc đồng to là “cá tràu”, còn nhỏ hơn thì gọi là “cá trợn”.

Đến đây, cái tên lại gợi nhớ tính cách “trợn trạc, xớn xác” của những đứa trẻ lau chau mới lớn, nhất là trẻ trai: “Cái thằng ba trợn!”. Y như những con “cá trợn” hay cựa quậy, nhảy nhót không bao giờ chịu nằm yên vậy!

Cũng như nhiều món ăn dân dã, nếu ăn mãi một cách thì rồi cũng ngán. Cháo bột cá lóc cũng vậy. Có người thích vị ngọt đậm của cá đồng, nhưng cũng có người chê mùi tanh nên ngại ăn. Chính từ trải nghiệm ấy mà người nấu ở Diên Sanh dần tìm ra những cách xử lý rất riêng. Cá làm sạch được ướp với thật nhiều củ ném (nén/hành trắng/hành tăm) giã nhuyễn trong cối đá để tinh dầu thấm sâu vào từng thớ thịt cá, có ngườn rán sơ để giữ thịt săn chắc và khử sạch mùi tanh.

Rồi cũng như quy luật tự nhiên của ẩm thực, khi một món ăn đã quá quen thuộc, người ta lại tìm đến những biến tấu mới. Từ đó, “cháo bột vịt” xuất hiện vài chục năm trở lại đây. Vẫn là những con bột quen thuộc, vẫn là vị ném đặc trưng của Diên Sanh, nhưng vị ngọt béo của thịt vịt đã tạo nên một hương vị khác lạ, đủ để người ta đổi bữa mà vẫn thấy thân quen.

Đi xa hơn một chút, tôi lại thấy thú vị ở cách mỗi vùng đất gọi tên cùng một dòng món ăn làm từ bột gạo. Ở Hải Lăng, người ta quen gọi là cháo bột. Nhưng khi đến vùng Phú Xuân – Huế, món ăn ấy lại mang một hình hài và tên gọi khác: bánh canh Nam Phổ. Từ "cháo bột" chuyển thành "bánh canh", rồi gắn luôn với địa danh Nam Phổ, như một cách khẳng định dấu ấn của vùng đất đã tạo nên hương vị riêng bằng sự sáng tạo nguyên liệu, vẫn là con bột nấu với tôm và cua với cách nêm nếm độc bản. Còn ở Tây Ninh, lại có món “Bánh canh Trảng Bàng”, thì nấu bằng thịt heo vậy.

Quy luật dịch chuyển cái tên của tô cháo bột càng rõ ràng hơn khi nó theo chân người Hải Lăng, người Quảng Trị đi lập nghiệp khắp nơi, nhất là vào các tỉnh phía Nam.

Ở quê nhà, chỉ cần nói cháo bột là ai cũng hiểu. Người trong vùng thì gọi cháo bột Diên Sanh, bởi món ăn ấy đã gắn liền với một ngôi làng cụ thể, một thương hiệu nổi tiếng của chợ Kẻ Diên. Nhưng ra khỏi quê hương, cái tên Diên Sanh dường như quá nhỏ, không phải ai ở xa cũng biết. Đúng hơn, cũng chỉ là “ao làng”, nếu ai đó không quá tự ái để thấy mình cũng chỉ là một làng quê nhỏ bé mà thôi.

Người ta dần gọi là cháo bột Hải Lăng để người nghe dễ hình dung về tầm huyện. Rồi khi phạm vi lan tỏa rộng hơn nữa, cái tên cháo bột Quảng Trị xuất hiện và trở nên phổ biến hơn ở miền Nam. Một món ăn mang theo những lớp tên gọi khác nhau, rộng dần theo bước chân viễn xứ: từ làng lên huyện, rồi từ huyện ra đến cả một tỉnh.

-----------------------

2. Cháo bột có từ bao giờ?

Đang viết tới đây, thì một bạn ở ngay chính làng Diên Sanh cổ nhắn tin: “Có người hỏi cháo bột Diên Sanh có từ khi nào mà mình chưa có thông tin. Phong có biết thông tin này không?”

Làm sao tôi biết được. Thôi thì cũng trả lời cho anh bạn như một cách diễn giải mang tính khảo cứu: Món ăn này có từ khi tiền nhân bắt đầu khai hoang lập làng, trồng cây lúa nước. Giống như mọi miền quê, từ hạt lúa làm ra hạt gạo, rồi nấu thành cơm. Nhưng ăn cơm mãi cũng chán, người ta muốn biến chế gạo thành nhiều món ăn khác để làm phong phú thực phẩm: nào bánh đúc, bánh khoái, bánh in cho đến những sợi bột dẻo dai trong nồi cháo...

Sẽ không bao giờ có một mốc thời gian, một ngày tháng cụ thể nào trong chính sử cho sự ra đời của cháo bột. Nó không phải là sản phẩm mới, một phát kiến rõ ràng. Đó là kết quả của một quá trình tích lũy, giao thoa lâu dài từ nền văn minh lúa nước. Đôi khi, cách làm con bột ấy có thể bắt nguồn từ một làng quê khác du nhập vào, nhưng chính khi dừng chân tại Diên Sanh, với cách nấu đặc trưng của người Kẻ Diên, nó mới định hình nên bản sắc riêng và trở thành thương hiệu.

-----------------------

3. Những câu chuyện dân gian bên bếp lửa

Để lý giải cho sự ra đời của món ăn khi chính sử bỏ ngỏ, người ta thường tìm đến những câu chuyện dân gian. Về cháo bột, trong dân gian xứ Quảng Trị thường lưu truyền hai cách lý giải, hay đúng hơn là hai truyền thuyết mộc mạc.

Câu chuyện thứ nhất kể về một người vợ nghèo thương chồng đi làm đồng vất vả giữa ngày đông giá rét. Trong nhà không còn nhiều gạo để nấu một nồi cơm đầy đặn, chị bèn đem ít gạo còn sót lại đi xay giã thành bột, nhào nặn rồi xắt thành từng sợi dài, thả vào nồi nước sôi nấu cùng con cá tràu (cá lóc) chồng vừa bắt dưới ruộng, nêm thêm nắm củ ném cho ấm người. Món ăn vừa tiết kiệm gạo, vừa giàu dinh dưỡng, lại làm ấm lòng người lao động.

Câu chuyện thứ hai lại mang màu sắc của sự sáng tạo trong lúc ngặt nghèo của một bà mẹ quê. Nhìn đàn con nheo nhóc đói bụng vào mùa giáp hạt, hạt gạo trong hũ đã cạn, bà liền lấy phần bột gạo phơi khô còn sót lại, nhào với nước, xắt nhỏ ra để nấu thành một nồi cháo lỏng, bỏ thêm mớ rau, mớ cá bắt ngoài đồng để nồi cháo được nhiều hơn, đủ cho tất cả các con cùng được no bụng.

Nếu phân tích kỹ dưới góc độ văn hóa, cả hai câu chuyện trên đều chung một mô típ rất đẹp: đó là câu chuyện của tình nghĩa vợ chồng, tình mẫu tử, gắn liền với lao động, sự nghèo khó và đầu óc sáng tạo của người bình dân. Chúng ta không xem những câu chuyện này là chứng cứ lịch sử xác thực, nhưng chúng là những giá trị văn hóa dân gian vô giá. Nó chứng minh rằng cháo bột sinh ra từ gian khó, được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương và sự chắt chiu của người lao động.

-----------------------

4. Vũ khúc viễn xứ và biểu tượng quê hương

Từ nguồn gốc sâu xa đó, cháo bột muôn đời vẫn là món ăn của người nông dân, mang tính đại chúng và bình dân sâu sắc. Nhưng giá trị của nó không dừng lại ở bờ tre gốc lúa làng Diên Sanh. Theo bước chân mưu sinh của người Quảng Trị đi khắp nơi lập nghiệp, tô cháo bột đã trở thành một "đại sứ văn hóa" tự thân.

Ở những đô thị lớn như Sài Gòn hay các tỉnh phía Nam, những gánh cháo bột ban đầu hoặc những quán ăn xập xệ của người đồng hương đã nuôi sống biết bao gia đình nơi đất khách quê người. Đó là chiếc phao cứu sinh kinh tế của những người con ly hương, dùng chính hương vị quê nhà để nuôi con ăn học và có người cũng trở nên khấm khá hơn.

Điều đáng mừng là, hành trình của tô cháo bột không dừng lại ở những quán nhỏ ven đường. Ngày nay, thế hệ trẻ tiếp nối đã biết cách tiếp quản và nâng tầm món ăn của cha ông.

Những người trẻ đầy khát vọng như thương hiệu Cà Mèn và các bạn trẻ khởi nghiệp đã đóng gói, chuẩn hóa và xây dựng thương hiệu bài bản cho cháo bột Quảng Trị, đưa món ăn dân dã này bước vào các siêu thị, bay ra thế giới đến tay những kiều bào xa xứ.

-----------------------

5. Ký ức cháo bột quê

Nói chuyện cháo bột cá lóc mà không nhắc đến một cái tên, thì có lẽ không phải người Diên Sanh rồi. Ở tuổi ngoài sáu mươi, tôi tự xem mình vẫn là hậu sanh của một vùng quê cổ kính, nên sẽ không thể biết được quán cháo nào là đầu tiên ở làng. Nhưng thời tôi còn ở làng, có một quán cháo nổi tiếng đến mức đã thành huyền thoại trong ký ức nhiều người: quán “cháo bột mụ Long”, ở phe Hai làng Diên Sanh.

Gọi là quán cho sang chứ đó chỉ là một ngôi nhà nhỏ, mỗi ngày mụ chỉ bán đúng một nồi cháo nhỏ thôi. Ấy vậy mà đó lại là một quán ăn vô cùng “sang chảnh” thời bấy giờ, vì khách muốn thưởng thức phải ăn theo giờ. Cứ khoảng chín giờ sáng, khi nồi cháo vừa nấu xong và được đưa từ bếp xuống, là đã có sẵn năm đến mười người chực chờ.

Trên tay mỗi người là một cái “đọi” – chiếc tô đất nung đặc trưng của thế hệ trước, được làm theo kiểu hai tầng: tầng trên loe rộng ra, tầng dưới thắt lại một chút. Người ta xếp hàng đưa đọi để mụ Long lần lượt múc cháo.

Cái đọi hai tầng ấy cũng là một nét tinh tế của người xưa: phần trên loe ra là để cháo trong tô mau nguội bớt cho dễ ăn. Khách ăn tại chỗ, ai muốn ăn thêm thì phải ăn thật nhanh mới mong có lượt thứ hai, mà lượt hai ấy cũng thỉnh thoảng mới có, vì mụ phải ưu tiên múc cho người mới đến. Bởi vậy, chưa đầy một giờ đồng hồ sau khi nhấc nồi, cháo đã hết sạch. Ai đến muộn chỉ còn biết … ngậm ngùi hẹn lại ngày mai.

Chính từ cái khéo léo chắt chiu của những người như mụ Long mà cháo bột Diên Sanh có một sức sống mãnh liệt. Cá làm sạch được ướp với thật nhiều củ ném giã nhuyễn trong cối đá để tinh dầu thấm sâu vào từng thớ thịt cá, rồi rán sơ để giữ thịt săn chắc và khử sạch mùi tanh.

Có người từ làng bên, hay cuối làng, người ta đi chợ Kẻ Diên không phải để mua sắm, mà chỉ để ăn một đọi cháo bột mà thôi. Khi nhắc tới chuyện này, cái việc “độc ẩm” đầy thi vị ấy, mới đây thôi, cũng như huyền thoại. Nhắc lại bây giờ, chắc khó có người tin!

Không biết những chuyện vặt này có làm bạn đọc hài lòng hơn. Riêng tôi vẫn nhớ ngày xưa, đến giờ, cha tôi liền sai đi mua cháo bột. Tôi cầm cà mèn, ngồi đợi từ khi nồi nước vừa sôi trên bếp, còn mụ Long thì dùng mấy ống tre đã được lăn bột gạo bên ngoài, mà con trai của mụ ấy ngồi bên vừa nhồi bột, vừa lăn bột cho dính vào ống tre. Từng con bột được cắt đều tăm tắp, nhảy vô nồi cháo đang sôi. Và đợi khi khách múc xong một lượt, thì tôi mới được mụ Long đón lấy cà mèn, múc đầy cho “bữa lỡ” của cha, từ sáng sớm đã ngồi bên lò rèn. Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ đến cái mùi thơm nồng của nồi cháo quê ấy.

Thôi, tôi không kể nữa. Kể nhiều quá lại hết chuyện. Mà chuyện về mụ Long thì chắc nhiều người cùng thời với tôi còn nhớ rõ hơn. Tôi xin nhường phần còn lại cho mọi người.

-----------------------

Kết

Nghĩ lại, những câu chuyện vặt vãnh tưởng như đã lùi sâu vào quá khứ ấy, hóa ra lại là dòng sữa tinh thần nuôi dưỡng tâm hồn của những người con viễn xứ. Tô cháo bột quê nghèo, đi qua những năm tháng thanh bần, không chỉ gói gọn trong vị ngọt của con cá đồng hay mùi thơm nồng cay của củ ném cối đá. Nó chở theo cả một miền ký ức của những buổi chợ Kẻ Diên họp sớm, của những chiếc đọi hai tầng thấm đượm tình làng nghĩa xóm, và cả tiếng nhịp búa đập rèn của cha bên bếp lửa rực hồng.

Thời gian trôi đi, làng cổ Diên Sanh có nhiều đổi thay, món cháo bột cũng đã mang theo bao lớp tên gọi mới để thích nghi với những cuộc mưu sinh trên khắp vạn nẻo đường đất nước. Nhưng dù có bay cao, bay xa đến đâu, dù có xuất hiện trang trọng trong các siêu thị hay ở những đô thị phồn hoa xứ người, thì cái gốc gác mộc mạc, chắt chiu từ hạt gạo quê nhà vẫn mãi là thứ hương vị không thể nào thay thế.

Một tô cháo bột đơn sơ mà ôm cả một đời người, một đời làng. Để rồi mỗi khi nhớ về, ta không chỉ nhớ một món ăn ngon, mà là đang nhớ về một cội nguồn để thương, để kính, và để tìm đường trở về...

Biết đâu, sau bài viết này, sẽ còn có người kể cho tôi nghe thêm một câu chuyện khác về tô cháo bột quê. Và nếu vậy, có lẽ bài viết này vẫn chưa kết thúc...

Sài Gòn tháng Bảy năm 2026

Trương Tam Phong

READ MORE - CHÁO BỘT DIÊN SANH - Trương Tam Phong

Monday, July 13, 2026

CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Một Cửa Việt rất riêng / Cồn Cỏ - Miền bất khuất / Thạch Hãn một dòng xanh / Đông Hà thức giấc


 

Một Cửa Việt rất riêng

                      Nguyễn Văn Trình

 

Bãi cát trắng

nghiêng mình về phía biển

như một lời mời gọi thì thầm

nước trong xanh, xanh đến tận đáy lòng

sóng vỗ nhẹ, ru vào ngày giấc mộng

 

Thuyền cá về

sau bao đêm dài nỗ lực

mang theo mặn mòi của biển

trong từng giỏ cá

tiếng cười vang lên giản dị mà lan xa

bến nhỏ bỗng thành nơi giữ ấm bình minh

 

Du khách tìm đến

như tìm lại chính mình

giữa gió mát và những điều rất nhớ

họ lắng nghe hương biển bằng lặng im

và mang về một khoảng trời

trong xanh Cửa Việt

 

Hải âu bay

viết lên trời những câu chuyện tình lãng mạn

cánh buồm nâu chở nắng ra khơi

biển ở đó muôn đời chẳng nói

nên mỗi lần về

ta lại thấy một Cửa Việt rất riêng

 

                                       NVT

 

Cồn Cỏ - Miền bất khuất

                       Nguyễn Văn Trình

 

Biển xanh hơn mắt trời

soi tận đáy san hô

cá bơi thành nét vẽ

êm đềm một lời mời

 

Rừng xanh ôm gió mát

lá hát chuyện ngàn xưa

nắng rơi qua kẽ lá

thành giọt nắng ban trưa

 

Đất núi lửa trầm mặc

đứng giữa sóng ngàn năm

vết thời gian còn đó

lặng nhìn biển xa xăm

 

Hào sâu còn hơi ấm

pháo cũ ngủ bên đồi

dấu chiến tranh còn đậm

nỗi đau còn chưa thôi

 

Ngọn cờ bay đỏ thắm

đài liệt sĩ nghiêng mình

Cồn cỏ - miền bất khuất

Sáng giữa biển bình minh

 

                          NVT

 

Thạch Hãn một dòng xanh

                             Nguyễn Văn Trình

 

Thạch Hãn dòng xanh, soi trời mây nước

sông uốn lượn, như dải lụa quê nhà

bãi ngô non, thiết tha bao ước vọng

gió đưa phấn hoa, lan mãi triền xa

 

Đập Trấm giữ, một mạch nguồn trong vắt

cho lúa thì con gái, hóa mùa vàng

những cánh đồng mở ra như trang sách

viết ấm no, trên đất mẹ dịu dàng

 

Bỗng ký ức dội về như lửa cháy

tám mốt ngày đêm, lửa đỏ Cổ thành

sông quặn sóng, ôm những điều chưa nói

khói phủ thời gian, dấu vết chiến tranh

 

Có những giấc mơ nằm sâu đáy nước

hóa ánh sao, soi lối bước hiên ngang

máu lặng lẽ nuôi màu xanh đất nước

cho hạnh phúc, xanh mãi khắp non ngàn

 

Hôm nay sông vẫn âm thầm kể chuyện

bằng những chiến công của một dòng xanh

người cúi xuống, nghe nghìn năm sóng vỗ

thấy quê hương lấp lánh, đẹp vô ngần...

 

                                           NVT

 

Đông Hà thức giấc

                    Nguyễn Văn Trình

 

Hiếu giang chảy giữa Đông Hà

êm như câu hát chan hòa tình quê

đôi bờ xanh mướt đê mê

gió ru phố mới (*), vỗ về chiều êm

 

Đông Hà thức giấc êm đềm

bên sông gió nhẹ gọi tên tháng ngày

đường qua, nối những vòng tay

Quốc lộ xuôi ngược đêm ngày Bắc, Nam

 

Đường tàu xuyên Việt âm vang

mang theo thương nhớ, miên man dặm dài

sông trôi nước chảy miệt mài

ra miền Cửa Việt nối dài biển xinh

 

Thuyền đi chở nặng ân tình

xuôi dòng, còn giữ bóng hình quê hương

cảng xưa in dấu chiến trường

một thời bom đạn còn vương đất này

 

Ga xưa dấu tích trưng bày

sân rêu kể chuyện những ngày xa xưa

chuông chùa ngân vọng ban trưa

khói hương lan tỏa như vừa cõi mơ

 

Nhà thờ giữ tiếng tôn thờ

neo lòng phố thị, bên bờ thời gian

Đông Hà đẹp nét dịu dàng

hiền hòa như nước, miên man sông dài...

 

                                Đông hà, tháng 8/2024

 

                                               NVT

(*) Ngày 8/8/2024 tp Đông hà được CP công nhận là đô thị loại II .


Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI              

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914 415 931

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

 

 

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Một Cửa Việt rất riêng / Cồn Cỏ - Miền bất khuất / Thạch Hãn một dòng xanh / Đông Hà thức giấc