Văn Nghệ Quảng Trị
TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Sunday, July 5, 2026
Saturday, July 4, 2026
ĐI ĐỂ TRỞ VỀ TRONG “Ớ Ờ Ơ GỌI MIỀN THƯƠNG NHỚ” - Hoàng Thị Bích Hà
ĐI ĐỂ TRỞ VỀ TRONG
“Ớ
Ờ Ơ GỌI MIỀN THƯƠNG NHỚ”
Từ lâu, du ký đã trở thành một dòng chảy đặc
sắc của văn học thế giới và Việt Nam. Từ The Great Railway Bazaar của Paul
Theroux, On the Road của Jack Kerouac,… đến những tác phẩm quen thuộc với độc
giả Việt như Chân đi không mỏi của Đinh Hằng, Xách ba lô lên và đi của Huyền
Chip hay Ta ba lô trên đất Á của Rosie Nguyễn, mỗi cuộc lên đường không chỉ mở
ra những miền đất mới mà còn là hành trình khám phá chính mình. Đằng sau những
bước chân rong ruổi luôn là những suy tư về con người, quê hương và ý nghĩa của
sự trở về.
Trong mạch nguồn ấy, “Ớ ờ ơ Gọi miền thương
nhớ” (Nxb Thuận Hóa, 2026) của nhà báo - nhà văn Trần Vọng Đức xuất hiện như
một cuộc hành trình mang đậm hồn Việt. Với gần 300 trang sách, tác giả dẫn
người đọc đi qua những vùng đất trải dài trên dải đất hình chữ S, khơi dậy
những giá trị văn hóa, những phong tục, tập quán và những vẻ đẹp bình dị đã làm
nên căn cước của dân tộc. Ở đó, mỗi chuyến đi không đơn thuần là khám phá, mà
còn là một cách trở về với cội nguồn, với miền thương nhớ luôn ngân vang trong
tâm thức người Việt. Đây là một tác phẩm cho thấy sự kết hợp hài hòa giữa lối
viết báo chí giàu tính tư liệu và giọng văn giàu cảm xúc, để lại trong lòng
người đọc những dư ba khó phai về tình đất, tình người trên khắp mọi miền Tổ
quốc.
Cuốn sách được tổ chức thành năm phần rõ rệt:
“Gập ghềnh vùng cao đất Bắc”, “Muôn thuở sông Hồng”, “Cuồn cuộn miền Trung”,
“Nam Bộ mênh mang” và “Rảo bước xứ người”. Điều đáng chú ý thông qua những địa
danh tác giả đặt chân đến - từ Lũng Cú, Hà Giang đến Mũi Cà Mau; từ sông Hồng
thơ ấu đến những dòng sông xứ Huế; từ các nước châu Á đến châu Âu, châu Mỹ -
cho thấy cách ông kết nối mỗi bước chân với những cung bậc cảm xúc khác biệt.
Điểm đặc sắc nhất của Trần Vọng Đức là ông không ghi chép phong cảnh một cách
khô khan mà luôn hướng ngòi bút về con người. Dù là những bữa cơm đạm bạc cùng
người dân tộc vùng cao, cảnh thầy mo A Suông vẫn tin vào cúng bái dù 5 người
con qua đời vì bệnh tật (tr.40), hay nụ cười sơn cước "xóa đi cả cuộc đời
lam lũ" (tr.28), tác giả đều khắc họa sinh động số phận và nhân cách con
người. Ông có một cái nhìn đa chiều, vừa trắc ẩn trước những hủ tục, vừa ngậm
ngùi trước cái nghèo, nhưng cũng đầy tự hào trước sự kiên cường, cần mẫn và tấm
lòng hồn hậu của người Việt ở mọi vùng đất.
Giá trị văn học của tác phẩm nằm ở chất ký sự
pha lẫn hồi ức. Chính lớp hồi ức đan xen trong từng chuyến đi đã giúp tác phẩm
vượt khỏi giới hạn của một cuốn sách ghi chép phong cảnh. Mỗi địa danh không
chỉ là một điểm đến địa lý mà còn trở thành một điểm chạm ký ức, nơi quá khứ cá
nhân và hiện thực đời sống gặp gỡ nhau, tạo nên chiều sâu nhân văn cho tác
phẩm. Đó là lúc giọng văn trở nên đầy trữ tình và ám ảnh, như trong những đoạn
viết về cầu Long Biên, về người cha - nhà văn Trần Thanh Địch. Hình ảnh
"bóng dáng cha thấp thoáng bên cạnh" như một chỗ dựa tinh thần vững
chắc trong mọi bước đường của tác giả đã thực sự tạo nên chiều sâu xúc cảm cho
toàn bộ tập sách. Những giai thoại văn học thú vị như vế đối độc đáo của các
bậc tiền bối: “Nguyễn Đình
ra Đình thi với Nguyễn Đình Thi”/ “Trần Thanh vào Thanh, Địch cùng Trần Thanh
Địch” hay những giai thoại về Hàn Mặc Tử và người thiếu nữ Thương Thương
được lưu giữ trong ký ức gia đình tác giả càng tô đậm thêm mạch nguồn văn hóa
và văn chương chảy trong huyết thống gia đình ông.
“Ớ ờ ơ gọi miền thương nhớ” là một cuốn sách vừa mang giá trị tư liệu, vừa có giá trị văn học nghệ thuật. Những trang viết về các vùng đất giàu thông tin và cảm xúc sẽ mở mang tầm mắt cho độc giả, đặc biệt là những người chưa có cơ hội đặt chân đến hết các miền của Tổ quốc. Chất giọng mộc mạc, chân thành mà sâu lắng của nhà văn Trần Vọng Đức đã chạm đến trái tim người đọc, khiến ta thêm yêu những vẻ đẹp bình dị và đời sống tâm hồn phong phú của con người nơi đây. Điều làm nên nét riêng của “Ớ ờ ơ gọi miền thương nhớ” không nằm ở số lượng địa danh hay độ dài những chuyến đi, bởi du ký về vùng miền vốn không phải là điều mới trong văn học Việt Nam. Cái mới của Trần Vọng Đức là ông không xem chuyến đi như một cuộc dịch chuyển đơn thuần trong không gian, mà biến mỗi hành trình thành một cuộc đối thoại giữa hiện tại với ký ức, giữa cảnh sắc bên ngoài với thế giới nội tâm của con người. Câu kết "tìm một bến đỗ yên lành chính là khao khát muôn thuở của kiếp nhân sinh" (tr.281) đã nâng tác phẩm từ một cuốn du ký thông thường thành một suy ngẫm triết luận về bản thể và lẽ đời.
Có thể nói, thành công lớn nhất của Trần Vọng
Đức là đã khéo léo biến những chuyến đi địa lý thành hành trình nội tâm. Ông
"đi để trở về" với tuổi thơ, với nguồn cội, với những người thân yêu
đã khuất và với những giá trị tinh thần bền vững mà thời gian không thể xóa
nhòa. Chính chiều sâu cảm xúc ấy đã giúp Ớ ờ ơ gọi miền thương nhớ vượt ra khỏi
khuôn khổ của một tập du ký để trở thành một cuốn sách về ký ức, về tình người
và về căn tính văn hóa Việt. Đó cũng là lý do cuốn sách mang lại dư vị lắng
đọng lâu hơn những ghi chép du lịch hay ký sự thông thường.
Tuy vậy, do được hình thành từ nhiều bài viết
độc lập, đôi chỗ tác phẩm vẫn mang dấu ấn của lối ghi chép báo chí với lượng
thông tin khá dày, khiến nhịp kể chưa thật đồng đều. Tuy nhiên, chính sự chân
thành trong cảm xúc và chiều sâu ký ức đã giúp tập sách giữ được sức hấp dẫn
xuyên suốt.
Sau tất cả những cuộc lên đường, tác giả đem
đến cho người đọc không chỉ là một cuốn du ký mà còn là một hành trình ký ức.
Những bước chân rong ruổi qua nhiều miền đất,... và đi thật xa để hiểu thế
giới, nhưng cuối cùng vẫn là để tìm về những giá trị tinh thần thiêng liêng
nhất trong trái tim mình.
Sài Gòn, ngày 22/ 6/ 2026
Hoàng Thị Bích Hà
KHI TÌNH YÊU VẮNG MẶT - Thơ: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain
KHI TÌNH YÊU VẮNG MẶT
Thi Lan Anh Tran — Aschaffenburg,
Germany
Musharraf Hussain — Assam, India
© Bản quyền 2026 — Bảo lưu mọi quyền
1
Khi tình yêu vắng mặt
Đại dương dài thêm vài ngàn con sóng
Nhưng lạ thay
mỗi con sóng vẫn mang một phần tiếng nói của em
về gõ cửa bến bờ anh
vào những đêm không ngủ
Trăng bên này trời Âu
và trăng bên ấy phương Đông
vẫn lặng lẽ nhìn nhau
qua chiếc gương vô tận của bầu trời
Dường như xa cách
chỉ là cách ánh sáng
học cách đi lâu hơn để gặp nhau
2
Khi tình yêu vắng mặt
Những múi giờ trở thành những chiếc cầu
Một người thức
để giữ hộ giấc mơ cho người kia
Một người ngủ
để cất giữ bình yên cho người còn lại
Ngày và đêm
không còn đối lập
mà thay phiên nhau
chăm sóc một mối tình
3
Khi tình yêu vắng mặt
Những dòng chữ học cách nở hoa
Trên màn hình nhỏ
một câu hỏi thăm giản dị
cũng đủ làm sáng lên cả một ngày dài
Có những lúc
chúng ta không nói gì với nhau
Nhưng sự im lặng ấy
lại đầy ắp tiếng bước chân
đang đi về phía nhớ
4
Khi tình yêu vắng mặt
Anh nhận ra
em đã trở thành một phần của thời tiết
Một cơn gió ngang qua
cũng mang theo hương quen
Một đám mây lững thững
cũng khiến lòng muốn sẻ chia
Em không ở đây
mà hiện diện trong mọi điều rất nhỏ
Như hương hoa
không ai nhìn thấy
nhưng làm khu vườn trở nên có thật
5
Khi tình yêu vắng mặt
Khoảng cách không còn là khoảng cách
Mà là nơi lòng tin mọc rễ
Nơi nhớ thương học cách trưởng thành
và thời gian học cách dịu dàng
Chúng ta giống như hai vì sao
đứng ở hai đầu bóng tối
Không thể chạm vào nhau
nhưng vẫn gửi ánh sáng
qua những miền vô tận
Để một ngày nào đó
khi nhìn lại
mới hiểu rằng
tình yêu chưa từng rời đi
Nó chỉ đổi hình hài
thành nỗi nhớ
thành niềm tin
thành một người
luôn hiện diện trong tim mình
dù vắng mặt giữa cuộc đời.
© Bản quyền 2026 — Bảo lưu mọi quyền
WHEN LOVE IS ABSENT
Authors:
Thi Lan Anh Tran — Aschaffenburg,
Germany
Musharraf Hussain — Assam, India
© Copyright 2026 — All Rights Reserved
I
When love is absent,
the ocean grows a thousand waves longer.
Yet strangely,
each wave still carries an echo of your voice,
returning to knock upon my shore
through sleepless nights.
The moon above Europe
and the moon above the East
still gaze at one another
through the endless mirror of the sky.
Perhaps distance
is only the way light learns
to travel farther
before it arrives.
II
When love is absent,
time zones become bridges.
One stays awake
to guard the other’s dreams.
One falls asleep
to keep safe the other’s peace.
Day and night
are no longer opposites;
they take turns
caring for a single love.
III
When love is absent,
words learn how to bloom.
Upon a small glowing screen,
a simple question—
"How are you today?"
can illuminate an entire day.
Sometimes
we say nothing at all.
Yet that silence
is filled with footsteps
walking toward remembrance.
IV
When love is absent,
I realize
you have become part of the weather.
A passing breeze
carries a familiar fragrance.
A wandering cloud
awakens the urge to share a thought.
You are not here,
yet you live within every small thing.
Like perfume in a garden—
unseen,
yet making every flower real.
V
When love is absent,
distance ceases to be distance.
It becomes the place
where trust grows roots,
where longing learns maturity,
and where time learns tenderness.
We are like two stars
standing at opposite edges of darkness,
unable to touch,
yet forever sending light
through immeasurable space.
And one day,
looking back,
we may finally understand:
love never truly left.
It merely changed its form—
into longing,
into faith,
into the quiet presence
of someone who remains within the heart,
even while absent from the world.
© Copyright 2026 — All Rights Reserved
From:
| Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran <Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de> |
THE SECRET OF BLACK - Thơ: Trần Thị Lan Anh
THE SECRET OF BLACK
Thi Lan Anh Tran,
(From: Aschaffenburg, Germany)
She stands beneath the veil of night,
A black dress wrapped in silent light.
Within her heart, untold dreams sleep,
Where hidden vows are buried deep.
Her soul, a moon on tranquil seas,
Illumes forgotten memories.
The whispering wind through folds of lace
Recalls lost years with gentle grace.
She is far more than beauty’s art;
She bears a universe of heart.
Though darkness falls, she does not bend—
Her quiet strength will never end.
A radiant woman softly gleams,
Guarding the self beyond all dreams.
Her truest grace will always be
The love she keeps for her own soul.
Thi Lan Anh Tran
Email: <Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de>
https://mj-iq.com/the-secret-of-black-thi-lan-anh-tran-aschaffenburg-germany/
Tuesday, June 30, 2026
YouTube: Ca khúc MẸ ƠI CON NHỚ - Mai Hoài Thu phổ thơ PhamPhanLang - Ca sĩ: Đông Nguyễn
Sáng nay nhớ mẹ nao nao
Nhớ sao nhớ quá lệ trào mẹ ơi
Nhớ câu mẹ hát ru hời
Đi theo con suốt quãng đời ly hương
Nhớ giàn trầu trĩu sau vườn
Hàng cau đứng lặng con mương bên nhà
Nhớ cây bông sứ đầy hoa
Mẹ xâu thành chuỗi làm quà tặng con
Con đi mẹ đợi mỏi mòn
Ngày đêm trông ngóng héo hon thân già
Bây chừ mẹ đã rời xa
Trong con còn mãi tiếng ca ví dầu...
<langpham5@gmail.com>
Chùm thơ mùa hạ - Tác giả Hoàng Chẫm: DẠ THƯA / PHIÊN KHÚC MÙA HẠ / TÌM
![]() |
| Tác giả Hoàng Chẫm |
DẠ THƯA
Dạ thưa! trăng đã khuyết rồi
Mây trôi lãng đãng mình tôi cạn lời
Chưa tàn một cuộc rong chơi
Lỡ mai cát bụi một đời hoang vu
Dạ thưa! tình đã thiên thu
Dốc chiều tuổi đá buồn ru tháng ngày
Lòng ai rơi một cơn say
Đời thêm luân lạc phơi bày khói sương
Dạ thưa! mộng vẫn bình thường
Đêm như thác đổ giữa đường trần gian
Nghe con nước cuốn đại ngàn
Xin về ngủ với đêm tàn... hư không.
PHIÊN KHÚC MÙA HẠ
Em đi sợi nắng buộc mềm
Nửa chừng hương phấn yêu thêm phía chiều
Gót nghiêng dấu nhớ đã nhiều
Chia lòng khúc rẽ bao điều riêng mang
Dốc đời phai nụ đài trang
Qua rồi phiên chợ lỡ làng tóc mây
Nghiêng tay níu những vơi đầy
Vịn chiều ngã bóng sum vầy lòng nhau
Đành thôi xóa tận cùng đau
Khơi lòng chút mới một màu thanh tân
Đếm đong những cúi mặt gần
Hạt vui bay lại trong ngần tình em.
TÌM
Ngược đêm em đếm lại ngày
Tìm trong ngập ngụa mắt cay mùa về
Ngược lòng tìm lại cơn mê
Lùa trong cõi vắng một bề riêng mang
Nợ em một nửa đêm hoang
Một giấc mơ vụn trễ tràng mùa hoa
Hẹn nhau mùa trái đi qua
Tìm trong dấu ái ngọc ngà mùi thương
Ngược chiều hoa trắng vấn vương
Tìm đêm thắp nắng lạ thường giấc mơ
Phiến buồn lên mắt đợi chờ
Qua từng ăm ắp đôi bờ hoài mong.
Hoàng Chẫm
<hoangvancham1208@gmail.com>
ANH SẼ TRẢ - Thơ: Lưu Lãng Khách
ANH SẼ TRẢ
Anh sẽ trả một khi có
thể
Và mừng em không thuộc
về ai
Dẫu chết giữa cuộc
tình dâu bể
Vẫn không đêm nối tiếng
thở dài
Nhưng biết làm sao trả
lại đây
Em nào xưa má đỏ hây
hây
Thôi thì xin mượn vay
son phấn
Trả lại cho em những
tháng ngày
Em đang đẹp chứ? Còn
duyên chứ?
Khối kẻ thèm ư? Khối
kẻ mê!
Chịu buông! Anh chịu
buông rồi đó!
Phúc phận ai trao cứ
nhận về
Anh không oán trách
không hờn tủi
Em khỏi suy tư khỏi
ép mình
Chúc em vui tự do bay
nhảy
Chẳng được điều chi
cũng được tình
Anh mỏi mệt rồi! Tiếng
nói chung
Chẳng có nên anh quá
lạnh lùng
Bên em mà vẫn cô đơn
lạ
Tột đỉnh cô đơn hóa dại
khùng
Thôi nhé! Em vui với
cuộc đời
Anh về trong giấc mộng
xa xôi
Niêm em của thuở ban
đầu ấy
Làm chút hành trang
giã cuộc người.
Đầu Xuân 1984
Duy Toàn Bàu Đình xứ
MÙA VUI / SÓNG BIỂN ĐẢO / TẤM LÒNG VÀNG / CHỜ - Chùm thơ: Hoa Nguyên
![]() |
| Nhà thơ Hoa Nguyên |
MÙA VUI
Cuối mùa hái gặt
nơi nơi…
Nông phu vác
lúa rộn cười
lủng lỉu trái
vàng chín ngọt
Gió vui ru khúc
thảnh thơi
Phù sa con sông
vạm vỡ
an nhiên hoa cỏ
rì rào
mát trong khe
suối kênh đào
Nước reo vui
mùa hớn hở
xanh um lô hội,
măng tây
Táo đong đưa,
giàn nho mẩy
nồng giòn hành
tỏi sắt se
Khói đồng cay mắt
bếp nhà
Nắng trải núi đồi
thênh thang
Trai làng trúc
tre rắn rỏi
tự hào cõi bờ
nguồn cội
vui mùa may mắn
tốt tươi
Bao đời nay đã
vậy rồi!
Đất quê đền đáp
đầy vơi thắm tình
HOA NGUYÊN
SÓNG BIỂN ĐẢO
Sớm mai, trăng
sao nhường chỗ
Gà chưa dứt tiếng
gáy, mặt trời đã lên
Sóng quê lướt
thướt êm đềm
Rặng dương vẫy
hải âu hồ hởi soãi cánh
Đảo xa nổi chìm
rong rau xanh đỏ
Nắng hào phóng
trải bờ cát trắng
Trùng khơi buồm
căng vang sóng hát
Bãi cảng cầu
tàu bến kè tất bật
rượi mát khoang
đầy ắp bao la
Bè thúng dập dềnh
chờ tay chèo vạm vỡ
Ngực vồn săn chắc
dỗ dành
Mồ hôi ròng rã
chuyến ra khơi vất vả
Cội rễ ngập cường
đứng bóng xế chiều
Chân trời góc bể,
ghe neo đợi thủy triều
chịu nỗi lưng
trời, dải hội tụ nhiệt đới
dát vần thơ
hoang hoải hồng tươi
Ngọn nồm thổi
xa miền quá khứ
Nhân văn đất liền
gói trọn mến yêu
Đời ngư dân có
khi nhẹ tênh như dải sóng
đẹp san hô, giọng
biển đảo giã giòn
Thuyền tình cập
bến sang ngang
Tự bao đời biển
sóng tràn thoáng thông
vững chãi biên
cương, chí khí ngút trời
mặn nồng nghĩa
ân muôn thuở
Ký ức thiêng
liêng biển đảo đắp bồi
HOA NGUYÊN
TẤM LÒNG VÀNG
(Trọng kính sư thầy Sùng Đức/
Ninh Thuận/ 1975)
Bao lần ghé Cửa
biển xưa
Nhà chen kín
xóm, gió đưa mặn mà
Chùa Sùng Đức tọa
Đông Ba
ngang cầu Đá Bạc
rẽ qua mé làng
Vườn keo phế
tích mồ hoang
Bến thuyền tấp
nập, sóng tràn vọng chuông
Năm xưa loạn lạc
kẹt đường
Cả nhà lánh nạn
tựa nương trong chùa
Ba Me trung tín
thật thà
Thượng tọa, Đại
đức đón và cưu mang
nguyện tri ân tấm
lòng vàng
Chúng con về thắp
nén nhang khấn thờ
Tình thương
nhân ái vô bờ
đáp đền chẳng
trọn, gởi nhờ kiếp sau...
bao la nghĩa cử
nặng sâu
Muôn vàn trọng
kính bạc đầu khắc ghi
cầu xin Phật tổ
từ bi
cho các vị hóa
chim di về Trời
Đời thường
buông thoát thảnh thơi
Tấm lòng vàng
đã đầy vơi thăng trầm
HOA NGUYÊN
CHỜ
ngỡ sống thật
như mình
và xiết đỗi oai
phong
nên chờ mong hy
vọng
mãi một thân
còm cõi
neo bến lở
chòng chành
chờ người đến
trăm năm
có bao giờ suy
gẫm
Sao chưa yêu nồng
nàn?
Miền đất hứa im
ắng
bặt tăm cá bóng
chim
tự nhắc thầm mỗi
đêm
Hãy chờ thêm
lâu nữa!
Ngày thơ thẩn
sân vườn
Tuổi xuân rơi
thánh thót
rao giá đời lịch
lãm
Đôi lần nhớ qua
thăm
Tình hỡi ôi là
tình...
đày lên bờ xuống
ruộng
ôm nỗi niềm ngất
ngưỡng
Chiều tí tách sầu
buông
HOA NGUYÊN
From: NGUYỄN THỊ HOA
Email: <ninhthuanhoanguyen@gmail.com>
49/83A NGÔ GIA
TỰ
PHAN RANG, NINH
THUẬN
KHÁNH HOÀ (mới)






.webp)


