Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 9, 2026

Chân dung văn học: TRIỆU KIM LOAN TỪ BỤC GIẢNG ĐẾN NHỮNG MIỀN THƠ - Hoàng Thị Bích Hà




TRIỆU KIM LOAN 
TỪ BỤC GIẢNG ĐẾN NHỮNG MIỀN THƠ
(Chân dung văn học)

Gặp lại chị tại tư gia của một người bạn văn trong không khí ấm áp của buổi tiệc nhỏ cùng những gương mặt thân quen trong giới cầm bút tại TP.HCM. Ký ức ba năm trước lại trở về trong tôi (2023). Khi ấy, nhân dịp về Vũng Tàu ra mắt tập thơ in chung, ấn tượng đầu tiên chị để lại trong tôi là một gương mặt có đôi mắt đẹp, nụ cười tỏa nắng cùng giọng nói ấm áp. Câu chuyện thân mật hôm ấy vẫn xoay quanh cái duyên chữ nghĩa. Chị trao cho tôi và những người bạn văn nghệ hai tác phẩm mới còn thơm mùi giấy: tập tác phẩm thứ 7 và thứ 8 (trong tổng số 9 tác phẩm đã xuất bản, gồm 8 tập thơ và 1 tập cảm nhận văn học).

Ở chị và tôi có nhiều điểm tương đồng: đều là những tín đồ văn chương, xuất thân từ dân học văn rồi đi vào trang viết bằng đam mê cháy bỏng, và đặc biệt là cùng yêu sắc tím. Qua thế giới nội tâm của chị, tôi nhận ra tình yêu trong thơ Triệu Kim Loan luôn nhẹ nhàng, thanh thoát, mang đậm vẻ nền nã của “dân sư phạm”. Không cần đến những biểu hiện quá trực diện mà vẫn đủ sức gợi nên những rung động sâu xa. Chị đến với thơ như trở về một nơi đã cất giữ những mùa hoa, những bóng người, những tiếng gọi và cả những điều tưởng như đã ngủ yên trong ký ức. Triệu Kim Loan, từ bục giảng sư phạm đến cái duyên nợ chữ nghĩa.

Triệu Kim Loan: tên thật Triệu Thị Kim Loan, tuổi Tân Sửu. Quê gốc Hưng Yên, cha mẹ lên Phú Thọ lập nghiệp, chị sinh ra, lớn lên ở quê hương thứ hai này, tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội. Sau thời gian giảng dạy tại Phú Thọ, chị theo chồng vào định cư tại TP.HCM. Dù đã nghỉ hưu một thập kỷ, chị vẫn được mời giảng dạy tại một số trường ở quận Tân Phú.
    Không phải ai học văn, dạy văn cũng bén duyên với sáng tác. Ngược lại, cũng không phải cứ là người sáng tác thì nhất thiết phải xuất thân từ nghề dạy văn. Quan trọng là năng khiếu và đam mê, người viết bằng nỗ lực cá nhân sẽ tiếp cận tri thức theo cách của mình. Kiến thức văn học giúp người ta hiểu và thưởng thức tác phẩm, nhưng sáng tác còn đòi hỏi năng khiếu, rung động và một niềm đam mê đủ bền bỉ. Với người viết, chuyên môn có thể tạo nền tảng, nhưng chính trải nghiệm sống và nhu cầu tự biểu đạt mới là thứ làm nên giọng riêng.

Điều khiến tôi chú ý ở Triệu Kim Loan không chỉ là một hành trình sáng tác khá dày mà còn là phía sau những trang thơ ấy có một người phụ nữ đã đi qua nhiều miền đời: một cô giáo dạy Văn, một người vợ, một người mẹ, một người con của quê hương Phú Thọ, một tuổi thơ từng đi qua ký ức chiến tranh, một người xa quê và luôn tìm đường trở về với quê hương qua thơ.
    Con đường đời ấy phần nào lý giải một điều: trong thơ Triệu Kim Loan, ký ức không bao giờ đứng yên. Nó luôn chuyển động giữa quê nhà và nơi ở hiện tại, giữa tuổi trẻ và những năm tháng đã đi qua, giữa những người còn hiện diện và những người chỉ còn có thể gặp trong hoài niệm.


1. Cô giáo dạy Văn bước vào thơ bằng sự nền nã của một tâm hồn yêu chữ

Không phải cứ học Văn, dạy Văn thì sẽ làm thơ. Kiến thức văn học giúp người ta hiểu và thưởng thức tác phẩm, nhưng sáng tác lại cần một thứ khác: năng khiếu, rung động và trên hết là niềm đam mê. Với Triệu Kim Loan, nghề giáo và tình yêu văn chương dường như gặp nhau ở một điểm: tình yêu đối với con chữ.

Có lẽ vì thế mà trong thơ chị, ngay cả những cảm xúc mãnh liệt cũng thường được đặt trong một giọng điệu tiết chế. Chị không có nhu cầu làm cho cảm xúc trở nên ồn ào. Chị thiên về sự gợi mở, về một cái chạm nhẹ vào ký ức để từ đó người đọc tự nghe phần vang vọng còn lại. Điều ấy thể hiện khá rõ trong thơ viết về mái trường:

 “Bảng đen phấn trắng xuân xanh/ Chuyến đò ngang đã bao lần vượt sông”

Hai câu thơ không cầu kỳ. Nhưng “bảng đen”, “phấn trắng”, “chuyến đò ngang” đã gom được cả một đời nghề nghiệp. “Chuyến đò” là hình ảnh quen thuộc của nghề giáo, nhưng trong trường hợp này nó còn là biểu tượng của thời gian: người thầy cứ đưa những chuyến đò qua sông, còn chính mình thì lặng lẽ đứng lại bên bờ năm tháng.

Ở một bài khác, chị viết:

“Buổi học cuối/ Hành lang rộng thế/ Sao bâng khuâng man mác nụ buồn/ Ghế đá, sân trường, chỗ ngồi ai đó/ Tiếng gọi nào/ Lỗi nhịp tim tôi…”

Cái hay ở đây không nằm ở một câu chữ đặc biệt mà ở cảm giác trống vắng được tạo ra bởi những gì rất bình thường: hành lang, ghế đá, sân trường, chỗ ngồi. Khi một đời người đã gắn bó với mái trường, những vật vô tri ấy cũng có thể mang linh hồn của ký ức. Và khi “mai xa rồi”, người giáo viên không chỉ chia tay một năm học. Chị chia tay một phần tuổi trẻ:

          “Mai xa rồi, tháng năm trôi, có hẹn
               Đủ vấn vương, giọt nắng, gọi ta về”

Thơ về nghề giáo của Triệu Kim Loan, vì vậy, không phải là thứ thơ minh họa cho nghề nghiệp. Nó là sự hồi tưởng của một người đã sống sâu trong nghề, để rồi khi thời gian đi qua, nghề nghiệp trở thành một phần của căn cước tinh thần.


2. Màu tím - một tín hiệu thẩm mỹ trong thơ Triệu Kim Loan

Nếu phải tìm một gam màu có thể dẫn người đọc đi qua thế giới thơ Triệu Kim Loan, tôi nghĩ đó là màu tím.

Phượng tím, hoa xoan, muống biển, thạch thảo, những buổi chiều tím... cứ trở đi trở lại. Nhưng màu tím ở đây không đơn thuần là sở thích về màu sắc. Nó dần trở thành một tín hiệu của cảm xúc: “Tím nhành xoan rắc mỏng lối về”

Một chữ “tím” đặt cạnh “nhành xoan” và “lối về” đã khiến màu sắc không còn chỉ là màu sắc. Nó trở thành màu của con đường trở lại quá khứ.

Ở “Chiều thạch thảo”, chị viết: “Một mình tôi trở lại đây/ Thương vòm thạch thảo tím đầy nỗi em”

Thạch thảo tím và “nỗi em” hòa vào nhau. Hoa không chỉ được nhìn bằng mắt mà được nhìn bằng tâm trạng. Đẹp hơn nữa là hình ảnh muống biển:

        “Em như muống biển đợi chờ
             Để bung tím đến bâng quơ giữa trời”

Muống biển vốn là một loài hoa giản dị, mọc nơi bờ cát, nhưng vào thơ chị lại trở thành một hình ảnh của sự chờ đợi. “Bung tím” không phải là một vẻ đẹp phô trương mà là khoảnh khắc một tâm hồn mở ra giữa khoảng trời rộng lớn.

Có thể nói, màu tím trong thơ Triệu Kim Loan là màu của những gì không còn quá trẻ nhưng cũng chưa bao giờ cũ: nỗi nhớ, sự thủy chung, chờ đợi, hoài niệm và một thứ tình cảm đã đi qua những xao động ban đầu để trở nên sâu hơn.

Bởi thế, “màu tím” có thể xem như một trong những chìa khóa để bước vào thế giới thơ của chị.


3. Quê hương, nơi ký ức luôn có một lối trở về

Sinh ra và lớn lên ở Phú Thọ, Triệu Kim Loan mang theo quê hương vào thơ bằng những hình ảnh rất cụ thể: lá cọ, đồi chè, triền đê, bếp quê, cổng làng, cốm thơm, khói chiều... 

 “Em và trang lưu bút/ Chữ ngập ngừng còn vương/ Áo dài như dáng cọ/ Cong cả miền nhớ thương”

Cây cọ trong thơ chị không chỉ là một hình ảnh của vùng đất. Nó trở thành dáng quê, dáng người, dáng ký ức.

“Muốn gom lại những xa xôi mùa cũ/ Lá cọ mềm còn phong dấu chân quen”

Câu thơ “gom lại những xa xôi” nghe như một nghịch lý. Xa xôi vốn không thể cầm nắm, nhưng ký ức có khả năng biến cái xa xôi thành thứ có thể chạm tới. Chỉ một chiếc lá cọ cũng đủ “phong dấu chân quen”.

Không gian quê trong thơ chị còn có:

“Vòm tre dựng cánh cổng làng/ Lam chiều khói ngát hương lành bếp quê/ Cốm thơm thơm lựng triền đê/ Ngẩn ngơ lối cũ người về hôm nao”

Đó là một quê hương được cảm nhận bằng nhiều giác quan: có màu của lam chiều, có hương bếp, có vị cốm, có con đường và có bóng người.

Quê hương vì vậy không nằm ở những lời ngợi ca lớn lao. Nó nằm trong những gì thân thuộc nhất.

Có lẽ đây cũng là một nét đáng quý trong thơ Triệu Kim Loan: chị không cố làm cho quê hương trở nên “vĩ đại” hơn nó vốn có. Chị để quê hương hiện ra trong dáng cọ, triền đê, bếp khói, mùa hoa. Chính sự bình dị ấy tạo nên sức gợi.


4. Từ ký ức chiến tranh đến bóng mẹ, bóng cha

Trong thế giới thơ Triệu Kim Loan, quê hương không chỉ có vẻ đẹp của những mùa hoa. Phía sau miền ký ức ấy còn có một tuổi thơ từng đi qua chiến tranh.

“Chị em tôi mót ngọn cải ngồng/ Ký ức hãi hùng tiếng còi báo động/ Cầu sập nhà bay, ruộng vườn khét cháy/ Tiếng gọi nào hoảng loạn đêm sâu”

Những câu thơ này khác hẳn sắc tím dịu dàng thường gặp. Ký ức chiến tranh hiện lên qua những hình ảnh trực diện, gắn với đời sống của một đứa trẻ. Không cần những lời bình luận dài, “tiếng còi báo động”, “cầu sập”, “nhà bay”, “ruộng vườn khét cháy” đã đủ mở ra một miền ký ức đau đớn.
    Từ chiến tranh, thơ chị trở về với mẹ.

“Lớn lên từ gánh hàng rong/ Mẹ tảo tần ngày mưa tháng hạn”

Hai câu thơ giản dị đến mức gần như lời kể. Nhưng chính sự giản dị ấy khiến hình ảnh người mẹ trở nên gần gũi.

Ở một nơi khác: “Lời ru khoan nhặt sớm chiều/ Mẹ là cánh gió nâng diều con bay”

Mẹ được ví như “cánh gió”. Một hình ảnh đẹp bởi gió không nhìn thấy nhưng có thể nâng cánh diều. Mẹ trong ký ức của người con cũng vậy: âm thầm, không phô bày, nhưng là sức nâng của cả một đời. Và khi mẹ đã đi xa: “Mười mấy năm khuất bến đời/ Nghe trong gió lạnh chơi vơi mẹ về”

Người mẹ trở về không phải bằng bước chân mà bằng gió, bằng ký ức, bằng sự tưởng tượng của một người con đã mất đi nơi nương tựa.

Với cha, giọng thơ lại có một nỗi đau khác:

“Cha ơi đau khoảnh khắc này/ Phút giây đất lở mây bay chật trời/ Cha đi không kịp dặn lời/ Bão vây gió cuốn rụng rời nỗi con”

Nỗi đau ở đây được đẩy lên bằng những động từ và hình ảnh mạnh: đất lở, mây bay, bão vây, gió cuốn. Nhưng tận cùng vẫn là chữ “con”. Có lẽ đó là điểm khiến những câu thơ về cha mẹ của Triệu Kim Loan có sức lay động: chị không viết về cha mẹ như một đề tài, mà viết từ vị trí của một người con.


5. Mùa thu và những khoảng trời của hoài niệm

Một điều đáng chú ý nữa là mùa thu xuất hiện khá nhiều trong thơ Triệu Kim Loan. Với một người từng đứng trên bục giảng, mùa thu còn là mùa tựu trường, mùa bắt đầu những năm học mới. Nhưng trong thơ chị, thu không chỉ có tiếng trống trường.

“Thu Hà Nội thân thương/ Heo may cười bẽn lẽn/ Sấu hườm như khuy áo/ Liễu rủ ngang mắt buồn”

Thu được nhân hóa, được nhìn qua những chi tiết rất Hà Nội: heo may, quả sấu, hàng liễu. Đặc biệt, “sấu hườm như khuy áo” là một liên tưởng thú vị. Một vật nhỏ bé của mùa thu được đưa vào mối quan hệ với trang phục, khiến cảnh vật trở nên có dáng người.

Ở “Nét thu Hà Nội”: “Thu khẽ chạm níu hờ vai áo/ Phố trầm tư khắc dấu Đô thành”

Mùa thu không còn chỉ là một mùa trong năm. Nó là một cái chạm. “Khẽ chạm” rồi “níu hờ” là những động tác rất nhẹ, nhưng lại có khả năng đánh thức ký ức.

Có lẽ thơ Triệu Kim Loan thường đẹp nhất ở những khoảnh khắc như vậy: khi cảnh vật chỉ cần chạm rất khẽ vào tâm hồn là cả một miền nhớ đã thức dậy.


6. Tình yêu- khi cảm xúc được giữ lại ở phần tinh tế nhất

Nếu quê hương là miền trở về thì tình yêu là miền riêng tư nhất trong thơ Triệu Kim Loan.

 “Giật mình trôi giấc mơ hoa/ Em phơi giọt nhớ vỡ òa nỗi anh/ Đếm bao nhiêu lá trên cành/ Bấy nhiêu hạt nắng trổ nhành tương tư”

“Tương tư” ở đây được diễn tả bằng lá và nắng. Nỗi nhớ không có hình hài nhưng được đếm bằng những gì hữu hình.

Đến “Nhớ anh”, thơ chuyển sang một không gian cô đơn hơn:

“Em nhớ anh trong mỗi sát na/ Những yêu thương lở bồi nụ nhớ/ Căn phòng chật chỗ nào cũng rộng/ Vắng anh rồi/ Con chữ mồ côi…”

“Căn phòng chật chỗ nào cũng rộng” là một nghịch lý giàu sức gợi. Khi có người thương, một căn phòng nhỏ có thể đủ đầy. Khi người ấy vắng mặt, căn phòng bỗng rộng ra bởi khoảng trống.

Và “con chữ mồ côi” là một hình ảnh đẹp. Với một người làm thơ, sự vắng mặt của người thương không chỉ làm căn phòng trống mà còn khiến chính con chữ mất nơi nương tựa.

Trong “Dấu yêu mùa”, nỗi cô đơn ấy tiếp tục:

“Em đối diện - một mình em -độc thoại/ Mở ngăn anh-ký ức bỗng thêu thùa/ Căn phòng rộng chỗ nào cũng gió/ Chỉ riêng em – nỗi nhớ vẫn còn chưa...”

Những khoảng trống trong câu thơ cũng như những khoảng trống trong lòng người. Ở đây, tình yêu không cần đến những biểu hiện quá mạnh. Chỉ một căn phòng, một ngăn ký ức, một chút gió và một người ngồi lại với nỗi nhớ cũng đủ tạo thành một thế giới tình cảm. Đó có lẽ là nét nữ tính khá riêng trong thơ Triệu Kim Loan: cảm xúc được giữ ở ngưỡng vừa đủ để người đọc nhận ra độ sâu mà không bị buộc phải chứng kiến sự phô bày của nó.


7. Một giọng thơ đi từ “mùa” đến “người”

Đọc một số bài thơ của Triệu Kim Loan, có thể nhận thấy một hệ thống hình ảnh lặp lại khá rõ: mùa, hoa, lá, gió, nắng, cọ, dòng sông, mái trường, căn phòng, mẹ, cha, người thương...Nhưng sự lặp lại ấy không nhất thiết là sự trùng lặp. Nó giống như những mô-típ trở đi trở lại trong đời sống tinh thần của một người. Người làm thơ càng sống lâu với ký ức, càng có những hình ảnh riêng luôn tìm đường trở lại trang viết.

“Mùa trôi trôi xoe tròn bóng cọ”. “Tím nhành xoan rắc mỏng lối về”. “Tin yêu nhé nhụy đời ươm mật/ Em hẹn lòng xanh mãi- dốc mùa xanh”

Những chữ “mùa”, “xanh”, “tím”, “nắng”, “gió” tạo nên một bảng màu riêng. Trong bảng màu ấy, thời gian không chỉ trôi mà còn lưu dấu. Mùa trong thơ chị vì thế không chỉ là thời gian của thiên nhiên mà còn là đơn vị đo của ký ức.
    Đáng chú ý, Triệu Kim Loan viết nhiều thể thơ: lục bát, năm chữ, bảy chữ, tám chữ và thơ tự do. Lục bát của chị có độ mềm và thuận miệng:

“Tôi vừa va phải góc buồn/ Cả đêm đợi nắng mà thương nỗi mình”

Nhưng khi chuyển sang thơ tự do, câu chữ lại có khả năng kéo dài theo mạch tâm trạng. Điều đó cho thấy chị không bị đóng khung vào một hình thức biểu đạt duy nhất. Thể thơ được lựa chọn tùy theo cảm xúc và câu chuyện muốn kể.


8. Một người đi qua nhiều mùa nhưng vẫn giữ được màu xanh

Điều tôi thích ở Triệu Kim Loan không chỉ nằm ở những câu thơ viết về hoa tím hay những miền quê đã xa. Đó còn là thái độ của người viết đối với thời gian.

Tuổi trẻ trong thơ chị đã đi qua. Người thân có người đã khuất. Những chuyến đò nghề giáo đã đưa không biết bao thế hệ học trò sang sông. Những mùa thu, mùa hè, mùa thi, những buổi chia tay cứ nối tiếp nhau. Thế nhưng trong sâu thẳm, chị vẫn muốn giữ lại một điều gì đó xanh tươi:

“Tin yêu nhé nhụy đời ươm mật/ Em hẹn lòng xanh mãi -dốc mùa xanh”

Có thể xem đây như một tuyên ngôn nhỏ của tâm hồn thơ Triệu Kim Loan. Đi qua thời gian không có nghĩa là phải sống với màu úa tàn của ký ức. Ký ức có thể buồn, nhưng từ ký ức vẫn có thể nảy lên một màu xanh của tin yêu. Và có lẽ vì thế mà màu tím trong thơ chị không phải màu của sự khép lại. Tím là màu của hoài niệm nhưng vẫn có ánh sáng. Là màu của chiều tà nhưng không phải tận cùng của ngày. Là màu của những điều đã xa nhưng vẫn còn đủ sức làm rung động người đang sống.


Bích Hà và Kim Loan

Triệu Kim Loan bước vào văn chương từ nghề giáo, nhưng chị không dừng lại ở vị trí một người dạy Văn biết làm thơ. Chị đã dần tạo cho mình một miền thơ riêng, nơi có bóng cọ Phú Thọ, có những mùa thu Hà Nội, có hoa xoan, phượng tím, thạch thảo, muống biển: có bảng đen, phấn trắng, sân trường; có mẹ, cha, có chiến tranh và những năm tháng tuổi thơ; có tình yêu và những căn phòng đầy gió khi người thương vắng mặt. Từ những điều riêng tư ấy, thơ chị chạm vào những điều có tính phổ quát: ai cũng từng có một quê hương để nhớ, một người để thương, một mái trường để ngoái nhìn, một người thân để gọi trong giấc mơ và một mùa cũ không biết bao giờ mới thực sự đi qua.

Có lẽ đó cũng là ý nghĩa đẹp nhất của việc làm thơ: biến cái riêng thành cái chung, biến một kỷ niệm của một người thành nỗi nhớ của nhiều người. Và nếu cần tìm một hình ảnh để khép lại chân dung Triệu Kim Loan, tôi vẫn muốn trở về với màu tím. Bởi trong thơ chị, màu tím không chỉ nằm trên cánh hoa. Nó nằm trên những lối về, trong buổi chiều, bên bờ ký ức, trên một chiếc áo dài của tuổi học trò, trong những nỗi nhớ không gọi thành tên. Một màu tím đã đi qua nhiều mùa mà chưa hề cũ. Một màu tím của người đã sống, đã yêu, đã nhớ, đã mất mát và vẫn tin vào những điều xanh tươi phía trước.

Đó có lẽ là màu tím của ký ức - và cũng là màu tím của một tâm hồn thơ.

Sài Gòn, ngày 19/8/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 



 

READ MORE - Chân dung văn học: TRIỆU KIM LOAN TỪ BỤC GIẢNG ĐẾN NHỮNG MIỀN THƠ - Hoàng Thị Bích Hà

NGÀY TA GẶP NHAU










KẾT LẠI CUỘC TÌNH

(Dung Thị Vân)

 

Thế rồi vô tình ta gặp lại

Để thương để nhớ những chiều mai

Rồi chia xa mỗi người một ngả

Lòng bềnh bồng lụy chốn trần vay

 

Duyên xưa vậy đó mà se sắt

Mà kết tình mình lại với nhau

Để bàn tay ấy cùng xiết chặt

Kết lại cuộc tình xưa vá khâu

 

Cứ tưởng duyên tình mình thắm mãi

Bên nhau đếm được đã bao năm

Một sớm một chiều anh đi biệt

Bỏ lại ta nức nở âm thầm

 

Kết lại chuyện mình tình tan vỡ

Bên bờ huyệt lạnh đã tàn hương

Người giờ dưới đất trời than thở

Bỏ ta lầm lũi một con đường


><><><>><>


KHÔNG ĐỀ

(Võ Thị Quỳnh)

 

Mùa hiếu hạnh tỏa sắc lam huyền diệu

Hạnh phúc em được cài thắm bông hồng

Được lễ chùa, được nhặt quả thị thơm

Được nhớ thương bao mùa xanh xưa cũ...


><><><><><


ĐỜI NGỠ NHƯ MƠ

(Lâm Băng Phương)

 

Đời này cứ ngỡ như mơ

Không ngờ vần thơ tìm đến

Lời thơ bộc bạch xao xuyến

Niềm vui ươm quyện vắt vai.

 

Từng ngày gõ nhịp ngón tay

Cỏ hoa mưa mây trăng gió

Sông dài biển rộng giăng thơ

Bổng trầm vi vu dào dạt.

 

Cỏ hoa khuôn chiều ngào ngạt

Ướm thơ vạt nhớ hương nguyền

Tình yêu miên trường khao khát

Khói lam chiều dìu dặt bay.

 

Đàn cò bay lã cuối ngày

Cánh đồng diều xưa căng gió

Ngón nào ngúng nguẩy dại khờ

Ngón nào bỡ ngỡ thơ ngây.

 

Đây rồi hạt nắng chiều phai

Vụng về tay anh thừa thãi

Cầm tay... em cười liếc háy

Đời nầy cứ ngỡ như mơ.

 

Gặp em có phải tình cờ ?

Hữu duyên nên thành tương ngộ

Nhịp tim thụp thình mừng rỡ

Đời nầy cứ ngỡ như mơ.


 <><><><><


TÌNH NGÂY DẠI

(Trần Dung Lucy)

 

Tôi nhớ mãi mùa thu xưa kỷ niệm

Nắng trải dài tô điểm cánh hoa xinh

Bước lang thang nơi phố vắng một mình

Lời hẹn ước lung linh trong đáy mắt

 

Thương nhớ lắm một vòng tay siết chặt

Nụ hôn đầu e ấp chợt nhìn nhau

Giờ rêu phong lối cũ đã phai màu

Đường hai lối niềm đau thêm khắc khoải

 

Hoàng hôn xuống ánh nắng chiều hoang dại

Tình yêu đầu thương mãi tuổi thơ ngây

Nghĩ bên nhau hạnh phúc sẽ đong đầy

Bao kỷ niệm giờ đây thành dĩ vãng

 

Tay quyện chặt bên nhau vầng trăng sáng

Nhớ thật nhiều bóng dáng nhỏ yêu thương

Dẫu bên nhau ta không bước chung đường

Chỉ còn lại chút tình vương trăm mối

 

Ngày xưa ấy anh ra đi rất vội

Ngẩn ngơ buồn ai nối những vần thơ

Cho yêu thương ánh mắt mãi mong chờ

 Còn vương vấn bài thơ chưa đoạn kết

 

Những vần thơ ngày xưa anh thêu dệt

Chuyện tình mình chưa hết nỗi niềm thương

Khép tâm tư canh khuya vắng đêm trường

Ôm nỗi nhớ sâu vương trong giấc mộng


><><><><


NẮNG MỚI

(Ngô Hải)

 

Một sớm lòng anh buồn trống vắng,

Ngồi gom câu chữ giữa chơi vơi.

Tim trống rỗng hoá niềm khát vọng,

Nhặt từng con chữ ghép thành lời.

 

Từ ấy tim anh bừng nắng mới,

Nghe chim chuyền cành gọi mùa sang.

Chiếc lá nghiêng rơi lòng xao động,

Anh nhớ em rất đỗi dịu dàng.

 

Một ngày không gặp tràn nỗi nhớ,

Lòng bỗng dâng đầy gọi tên em.

Đêm xuống tương tư dài thao thức,

Chỉ một ngày xa đã nhớ thêm.

 

Ngày em đến anh yêu cuộc sống,

Yêu quê hương, yêu cả đời thường.

Dệt nắng ban mai thành khuôn chữ,

Dệt tình anh với những yêu thương.

 

Cảm ơn em, cảm hoá đời tôi,

Cho trái tim tôi ấm lại tình người.

Cảm ơn đời cho tôi cất bút,

Nhạc hóa lời – thơ ngân mãi đời


 ><><><><


NGÀY EM ĐẾN

(Tuyết Vân Tịnh Thanh Vân)

 

Ngày em đến âm thầm và lặng lẽ

Trang thơ anh nhè nhẹ lướt từng hàng

Đắm say hồn sao xuyến nghĩ mênh mang

Nghe vương vấn ngỡ ngàng con tim nhỏ

 

Rồi từ ấy những đêm dài trăn trở

Nhịp yêu thương trong hơi thở dâng đầy

Ao ước cùng dạo bước khắp đó đây

Thêu dệt mộng được sum vầy hạnh phúc

 

Lòng nhung nhớ bồi hồi như thôi thúc

Mong ngày về chẳng hụt hẫng dở dang

Cho mùa ngâu không thấm lệ bẽ bàng

Lời hẹn ước đá vàng duyên bền chặt

 

Đường dốc ngược niềm vui hòa nước mắt

Mặn bờ môi sự thật chỉ trong mơ

Ước kề bên thỏa nguyện nỗi trông chờ

Vòng tay đợi thôi sầu lo ngăn cách

 

Chiều trải nắng suối ngàn reo róc rách

Hai mái đầu đã tách biệt rời nhau

Để nơi đâu cũng nhuộm tím một màu

Tình chung thủy cuốn mau lầu ước vọng


  ><><><><


CHUYỆN TÌNH CŨ

(Kiều Huệ)

 

Thời con gái tôi quen người tình Huế

Mẹ dặn dò con chớ yêu người ta

Và bảo rằng trai Huế rất đào hoa

Với các mệ phận làm dâu khó lắm

 

Mẹ còn nói mùa mưa Huế ảm đạm

Hạt lê thê dai dẳng suốt đêm trường

Hoàng hôn xuống chạnh lòng nỗi vấn vương

Chiều hiu hắt bên dòng Hương nhuộm tím

 

"Cầu Trương Tiền sáu vài mười hai nhịp"

Tiếng chuông chùa Thiên Mụ vọng ngân nga

Nghe câu hò não nuột nơi xứ xa

Con nhớ mẹ, nhớ Sài Gòn da diết

 

Tôi giã từ tình đầu trong nuối tiếc

Dù thương anh, lời mẹ dặn phân vân

Nén nỗi đau thổn thức buồn lặng thầm

Nói lời cuối chia tay mắt đẫm lệ

 

Vận nước đổi thay thời gian lặng lẽ

Anh và tôi chưa hề gặp lại nhau

Giữ trong tim kỷ niệm đẹp ban đầu

Tình dang dở là tình tôi nhớ mãi

 

  ><><><><


ANH ĐÃ YÊU AI

(Phạm Thị Bích Quyên)

 

Ngày bên nhau lời dấu yêu mật ngọt

Anh nói yêu em đến hết một đời

Những bài thơ tình chép đầy trang vở

Gọi em xinh như tiên nữ trên trời.

 

Ngỡ rằng em có một thời thơ mộng

Bên cỏ cây và hoa bướm đa tình

Có sớm mai hồng và nắng chiều rực rỡ

Thế giới quanh em muôn màu sắc lung linh.

 

Những bước chân em xôn xao hè phố

Với tà áo dài phấp phới đường mây

Tóc bồng bềnh thả tung bay theo gió

Nụ cười tươi cho bao kẻ đắm say.

 

Đến một ngày thơ anh không còn nữa

Nghe gió heo may xao xác ngoài trời

Tâm hồn thi ca một thời lãng mạn

Biết đâu tìm lời tha thiết người ơi.

 

Ngày cuối tuần không còn hò hẹn

Những vạt nắng vàng rồi cũng tàn phai

Anh không đến mây bay về xa thẳm

Mang theo nỗi buồn về cuối chân mây.

 

Anh đã hững hờ từ bao giờ nhỉ

Tình năm xưa như bong bóng lên trời

Dường như em nghe con tim mách bảo

Rằng anh đã yêu ai đó mất rồi!


   ><><><><


MÙA THU DẤU YÊU

(Thanh Lan Le)

 

Anh gặp em giữa mùa thu nhạt nắng

Dáng thướt tha tà áo trắng thơ ngây

Những năm ấy, bao vần thơ kỷ niệm

Nay thu về… lòng man mác nỗi niềm

 

Anh vẫn ngồi bên hàng cây năm ấy

Lá rụng đầy chạm khẽ những vần thơ

Mỗi chiếc lá như một lời nhắn nhủ

Có một người vẫn giữ một niềm mong

 

Chiều quê ấy, nơi chân trời tím biếc

Hàng cây xưa nghiêng bóng dưới ánh trăng

Anh nghe như tiếng bước chân thầm lặng

Vừa ngang qua rồi khuất giữa sương mờ

 

Lối quen xưa giờ rêu phong phủ kín

Mà dấu yêu còn ở lại trong tim

Những nhớ thương vẫn chẳng hề phai nhạt

Cách xa rồi, tình vẫn đậm trong tim

 

Thời gian cứ lặng thầm trôi như gió

Mấy mùa thu thay lá giữa đời người

Anh vẫn giữ một lời xưa đã hẹn

Dẫu tháng năm sương phủ bạc mái đầu

 

Nếu một ngày em trở lại nơi đây

Xin hãy đứng bên hàng cây năm ấy

Anh sẽ hát bài ca em thích nhất

Và cùng em viết tiếp những vần thơ

 

Rồi một độ thu lại về trước ngõ

Gió heo may lay động bước chân quen

Anh vẫn đợi như ngày đầu hò hẹn

Giữ trong lòng thương nhớ… một mùa thu.


    ><><><><


TIẾC

(Hân Nguyễn)

 

Ném cái liếc em vội vàng đi mất

Ta điếng người như điện giật chân run

Rồi từng đêm cứ mơ tưởng thèm thuồng

Ngày lại ngày, ra trun tìm cái liếc

Hỏi thế gian có bao lần hối tiếc

Cái thẹn thùng, cái liếc mắt tìm nhau

Gặp lần đầu dù chẳng nói một câu

Mà cái liếc cứ hằn sâu nỗi nhớ


   ><><><><


NGÀY TA GẶP NHAU

(Thảo Linh Chi)

 

Một buổi sớm gió Thu về se lạnh

Biếc mi em sóng sánh chở tình đi

Dải lụa đào óng ả thắm hương si

Màu nắng mới ôm ghì bao ước vọng

Ta gặp nhau khi cúc vàng sắc mộng

Cánh hoa vừa khẽ động chút dịu êm

Ghé môi hôn dòng mực tím nghiêng mềm

Lòng thổn thức bao niềm thương ghép lại

Rồi từ đó thắm duyên hồng mãi mãi

Kể cho nhau khắc khoải chuỗi ngày xanh

Áo học trò tinh khiết cuốn trong anh

Tình thuở dại lưu vầng trăng mười sáu

Ngày gặp gỡ em như là chim sáo

Anh như luồng gió dạo giữa thinh không

Giấc mơ xinh hai đứa ủ âm thầm

Vườn hoa trái kết thâm tình đôi trẻ

Ngày gặp gỡ cũng vào mùa hoa nở

Gợi cho mình bao kỷ niệm ban sơ

Nét yêu kiều khắc mãi bóng em thơ.


   ><><><><


NGÀY ANH ĐẾN

(Nguyên Phương Toro)

 

Ngày anh đến

hôm qua

nắng đêm mơ hồ rực rỡ

Giữa bình yên

bỗng dậy sóng tràn

Từ trái tim

tan chảy trái tim kia

Không nắm chặt

nhưng vờn quanh nghẹt thở

Ngày anh đến

thuật ngữ tình yêu ẩn sâu mà nhẹ mở

Chẳng ồn ào

nhưng muôn thuở đằm sâu

Lời dịu dàng

anh giấu tận nơi đâu

Để trong đáy mắt em hôm nào có bóng người hiển hiện

Nụ cười đó

biết bao niềm chân thiện

Cất vội vào lòng

kẻo gió cuốn trôi..

Và từ đấy nắng trải vàng khắp lối

Chở bao điều thật thà anh nhẹ nói

Rất yên bình

ngày anh đến hôm qua


 ><><><>


NGÀY TA GẶP NHAU

(Huyền Trang)

 

Có một ngày tưởng trái tim lặng im

Mà không đâu nó chỉ đang say ngủ

Rộng vòng tay chờ yêu thương vừa đủ

Chờ một người…say đắm…để nên duyên

 

Ngỡ cuộc đời bao vất vả, chuân chuyên

Bao nắng mưa, qua bao mùa giông gió

Nên trái tim nồng nàn luôn để ngỏ

Ngỏ nhớ nhung…ngỏ khao khát…đợi chờ…

 

Em tìm anh…khắc khoải những vần thơ

Tâm hồn ấy trong giấc mơ còn thức

Em cần anh, hạnh phúc này là thực

Khoé mắt cay cũng lấp lánh nụ cười

 

Rồi niềm tin cũng cảm thấu đất trời

Duyên tiền định mình “trốn” đâu cho thoát

Nhận ra nhau sau muôn vàn bão táp

Là tình yêu, cất tiếng hát muôn đời

 

Là tình em chan chứa chẳng xa rời

Qua năm tháng vẫn ngập tràn hy vọng

Vì có anh em trào dâng sự sống

Trọn kiếp này và cả những…kiếp sau…

 

Chuyện tình chúng mình sẽ xoa dịu nỗi đau

Để con người tin tình yêu là…có thật…

Để sau tất cả những đắng cay, được mất…

Trái tim em xứng đáng được…vỗ về…


 

 ><><><><


MÙA THU CHO EM

(Tôn Nữ Thanh Xuân)

 

Anh hái cả mùa thu cho em

Hái cả trời sao trong đêm lấp lánh

Gởi trái tim anh vào mắt em sâu thẳm

Để nói lời yêu bằng những đắm say .

 

Mùa thu cho em có những hàng cây

Có những buổi chiều anh đợi em trên phố

Nhớ dáng ai về...chiều thu lá đổ

Anh ngẩn ngơ nhìn tà áo em bay .

 

Mùa thu về... em ơi có hay

Những cơn gió heo may hôn nhẹ làn tóc rối

Để trái tim anh...giờ bỗng thấy chơi vơi .

 

Bởi tình yêu không thể nói bằng lời

Những ngôn từ yêu thương cũng trở thành vô nghĩa

Chỉ có trái tim anh luôn hướng về một phía

Vẫn cùng chung nhịp đập trái tim em .

 

Sẽ có những hờn ghen ...

Khi bóng hình em dành cho ai đó

Như mùa thu làm xanh từng nhánh cỏ

Anh níu thu về níu cả bóng hình em .

 

Giữa cuộc đời đua chen ...

Anh vẫn mãi mong mình là điểm tựa

Để bờ vai em được thêm lần nữa

Tựa vào trái tim anh như thể chẳng hề xa .



 ><><><><

Lần ĐẦU ĐẾN HUẾ

Phạm Đình Chuân (Trầm Mặc Siêu)

 

Lần đầu đến Huế… lòng nghe lắng đọng

Ngón tay run run chạm vào quá khứ!

Dòng Hương Giang chở nỗi buồn tư lự

Sóng ngàn năm vẫn róc rách đôi bờ…

 

Lần đầu đến Huế… thành phố nên thơ

Lăng tẩm đền đài nghiêng mình trầm mặc

Thiên Mụ in mình nền trời trong vắt

Tiếng chuông ngân… như hoá nỗi vô thường!

 

Lần đầu đến Huế… bên những người thương

Tim vấn vương giữa muôn trùng nỗi nhớ! 

Những ”răng-rứa-mô-tê” thương “dễ sợ “

Sợi tóc mai như trói khách giang hồ!

 

Lần đầu đến Huế… đến với hư vô

Người lính già đứng nghiêm đã hoá đá!

Canh giấc ngủ Quân Vương trùng nơi xa

Mưa tí tách. Sương mềm… vai ướt lạnh!

 

Lần đầu đến Huế… tuổi chẳng còn xanh

Em xuôi Đông Ba hay về Bến Ngự?

Hãy đưa bàn tay cho Anh nắm giữ

Kẻo tình này… vuột mất giữa hư không!

 

Lần đầu đến Huế… ôm nghìn giấc mộng

Giấc mơ nào dịu mát nón Bài thơ?

Trôi giữa Ngự Hà… chở nỗi ơ thờ

Em rất Huế. Huế muôn đời vẫn thế!

 

Biết làm sao…

                     nỗi nhớ dài lê thê.

Nghìn năm trói trăm năm!

                                           Ta vẫn đợi…


  ><><><><


COFFEE HOUSE

(Phuong Thu Nguyen Thien)

 

Coffee House chiều nay mình hò hẹn

Góc ngã tư anh sẽ đứng đó chờ

Đường không rành nên em cứ lơ mơ

Chạy lên xuống vòng qua xong đáo lại!

 

Thoáng bực mình nhưng lòng nghe áy náy

Sợ đợi lâu rồi nổi quạu mất vui

Điện thoại reo....anh hỏi tới đâu rồi

Em trả lời....mắt ngó quanh tìm kiếm!

 

Lần đầu tiên hai đứa cùng nhận diện

Anh nhìn em chẳng thấy một nụ cười

Bước chân theo mà nét mặt không tươi

Lòng thầm nhủ...mười phút sau hô biến!

 

Vì lịch sự anh pha trò luôn miệng

Thật không ngờ em lại hé đôi môi

Đã lâu lắm em chưa nở nụ cười

Ngước đôi mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ!

 

Thời gian trôi sao mà nhanh quá đỗi

Quán thưa người giờ còn lại cặp đôi

Em với anh hai đứa chẳng muốn rời

Thật tuyệt dịu… chia tay đầy lưu luyến!

 

Rồi đêm đến bóng hình anh hiển hiện

Em mơ màng trong giấc ngủ bình yên

Như có ai ru vào giấc mộng hiền

Em cười mỉm dang tay choàng hạnh phúc!

 

Kỷ niệm đó làm sao mà quên được

Của hai người xa lạ đến tìm nhau

Coffee House gặp gỡ mới lần đầu

Ai biết được… chuyện gì sau lần ấy!?


  ><><><><


MÙA THU TRÊN ĐẤT THÁI NGUYÊN

(Nguyễn Thị Hiếu Hảo)

 

Anh đến quê em Đệ Nhất Danh Trà

Trà Thái Nguyên nức tiếng khắp gần xa

  thôn nữ đón chào Mùa Thu mới

Giọt Thu nào đọng lại ngón tay hoa

 

Khúc hát chao nghiêng nương chè xanh ngát

Câu thơ tình níu lại khoảng trời xa

Ánh mắt biếc cùng bầu trời xanh biếc

Chút xao lòng anh đâu nỡ đi qua

 

Em mời anh dừng  bước ghé  thăm nhà

Chén trà em trao toả mùi hương cốm

Sánh quyện tình em  người con đất Thái

Thơm mãi trong lòng lữ khách phương xa

 

Rồi ngày mai anh về chốn quê nhà

Nỗi nhớ khôn nguôi người con gái ấy

Anh trở lại tìm em... anh ở lại 

Mùa thu vàng rực rỡ có  đôi ta


  ><><><><


KẺ TÌNH SI

(Thu Huong Nguyen Thi)

 

Ngày ấy thu vàng rơi trên cỏ biếc,

Gió heo may khẽ vuốt tóc ngang vai.

Ta bước đến, trời thu bừng sắc ngọc,

Bao ánh nhìn say đắm phía bên ngoài.

 

Ta vẫn thế — kiêu sa và lãnh đạm,

Áo trắng ngà phơ phất giữa trời thu.

Đôi mắt biếc chẳng cần ai ca tụng,

Mà bao người đã lạc giữa sương mù.

 

Ta biết chứ — có một chàng đứng đó,

Lặng nhìn ta qua mỗi nhịp đường bay.

Đôi mắt ấy giấu điều chi tha thiết,

Mà ngập ngừng chưa dám nói thành câu.

 

Ta vung gậy — đường cầu cong như nguyệt,

Xé trời thu một nét rất kiêu sa.

Nghe tiếng gọi phía sau mùa lá úa,

Ta mỉm cười… nhưng chẳng ngoảnh nhìn qua.

 

Chàng nghèo ư? Ta đâu cần biết đến,

Giàu hay nghèo, nào có nghĩa gì đâu.

Chỉ một thoáng nhìn nhau, lòng bối rối,

Mà kiêu kỳ chưa chịu nói vì sao.

 

Ta vẫn muốn chàng si tình thêm chút,

Để mùa thu còn một kẻ đợi chờ,

Để mỗi buổi sân golf đầy nắng mật,

Có một người ôm mãi một giấc mơ.

 

Nếu một thoáng ta quay nhìn lại nhé,

Chàng có còn đứng đó giữa chiều sương?

Hay đã mỏi sau bao mùa lá rụng,

Vẫn âm thầm… gọi một bóng người thương?

 

Ta kiêu hãnh — nhưng đâu là sắt đá,

Chẳng qua thôi, ta giấu một chữ tình.

Sợ một ngày, nếu trao rồi tất cả,

Kẻ kiêu kỳ… lại hóa kẻ tình si..!


  ><><><><


TÌNH CỜ

(Sinh Nguyễn)

 

Tình cờ cơn mưa rào xứ Huế,

Em đang hái phượng, nhặt xác con ve,

Anh lang thang chiếc xe đạp giàn cọc cạch,

Em không dù, không nón, lấy vạt áo che mưa,

Trời mưa, phố thưa, người tìm chỗ trú,

Anh dắt xe vội vàng, góc phố trốn mưa,

Trời mưa dây dưa, mưa ướt từng sợi tóc,

Tình cờ, tôi lại tình cờ, em ngước mặt nhìn mưa,

Trời mưa lưa thưa, trời tạnh,

Em lạnh co rúm người, áo ướt mưa,

Tôi hỏi: em đi mô anh đưa về một đoạn,

Dạ về Vỹ Dạ, sợ khác lối anh đi,

Tôi nghĩ như ri: tình cờ hội ngộ,

Nhà tôi đường Hàn Mặc Tử cũng Vỹ Dạ đâu xa,

Lân la một hồi trời tạnh hẳn,

Em cũng chịu lên yên, tôi chở em về,

Anh ơi, nhà em đó rồi tề,

Em bước xuống, ngoảnh đầu cười cảm ơn anh

tốt bụng,

Chiến tranh, rồi lại chiến tranh,

Thời gian qua bao mùa hoa cau rụng,

Có lần tôi đến ngõ, có hàng cau xanh,

Hỏi người xung quanh, gia đình đã đi Mỹ,

Tôi nhìn hai hàng cau thẳng, gió lung lay,

Mắt cay cay, không một lời tạm biệt.


  ><><><><


NỖI NIỀM

( Lê Phương )

 

Anh trở về , Huế đã vào đông

Sắc trời thành Huế đẹp vô cùng

Dừng đồi Thiên An anh chợt nhớ

Sánh bước bên nhau thiệt ngại ngùng

 

Xuôi về Bến Ngự tìm Tôn Nữ

Chẳng thấy em ra cửa mời chào

Hay về Vĩ Dạ quê ngoại nhỉ !

Để đợi trăng về ở ngõ sau

 

" Xin lỗi anh nghe ! Anh hỏi ai ? "

Tôi tìm cô ấy tóc xõa vai

Đôi mắt đượm buồn như cảnh Huế

Nét đẹp trầm tư mãi nhớ hoài

 

" O nớ đi rồi anh biết chưa ?

Cũng Huế vào đông giữa ban trưa "

...Em chờ , Huế đợi răng biền biệt

Và trả lại đây kỷ niệm xưa.....


  ><><><><


THÁNG TƯ HƯ ẢO

(Hàn Tuấn)

 

Ta và Em, một Tháng Tư

Tình trong thoáng chốc

mà như một đời…

 

Tháng Tư về, mưa rớt nhanh

Một đời Em

Một đời Anh

Phù du cuộc lữ

cũng nhừ niềm đau…

 

Ai đi trước

Ai về sau

Đời như giấc mộng cơ cầu

Rồi ra cũng gặp

nói câu

Yêu người…

 

Tháng Tư, hư ảo nụ cười

Chiêm bao

tỉnh giấc mà người

còn mê

Tình theo mắt thoáng

đi về

Chiều loang vạt nắng

lê thê cõi sầu

 

Hỏi rằng cuộc lữ

bể dâu

Bao giờ trả hết

cơ cầu

Tháng Tư?


   ><><><><


NGÀY ẤY

(Hoaphong Binhduong)

 

Gặp nhau ngay ấy xa rồi

Thuở chưa biết lời tỏ tình gọi mở

Chiếc xe đạp dốc dài chân có mỏi

Còn mãi nụ cười vương vấn tình tôi

 

Em ngày ấy tóc dài thơ ngây quá

Tôi hỏi đời chân bước đường yêu

Ngày hai buổi sớm chiều nơi công sở

Trái tim nào sao nhịp đập cùng chung

 

Gặp nhau ngày ấy xa rồi

Đường đôi ngả chỉ tình yêu ở lại

Không gian dối chiều mưa còn vương ướt

Để vai mềm tôi lau mãi nào khô

 

Em giờ đây phương trời có nhớ

Tôi hỏi lá vàng sao rơi mãi chiều nay

Cơn gió nhỏ len vào tâm tưởng

Hạnh phúc vẫn còn chân bước ngõ nhà em

 

Đôi khi ký ức tìm về thì thầm. Nói cho ta nghe về

một mối tình.

 

Có một mối tình không bắt đầu bằng lời tỏ tình

và cũng không kết thúc bằng một lời chia tay.

Rằng ngày ấy. Chỉ là vào một ngày nào đó ta gặp

một người khiến trái tim mình rung động, người

ấy hiểu mình, thương mình và cũng làm mình

đau nhiều nhất.

 

Đôi khi ký ức tìm về nhắc nhớ. Một cuộc chia tay.

Chia tay không phải ai đó phản bội. Chia tay

không phải vì không còn thương. Một chữ duyên

hiện diện. Duy nhất điều không nói ra khi rời xa

chính là vì...ngay từ đầu... ta đã không thuộc về

nhau...!

 

Một chút phôi pha gọi nhau về

Một ngày xa ấy...xa rất xa

Rằng yêu nhau nhé... yêu rất khẽ

Để khói mây chiều...nay đã xa

 

   ><><><><


GIẢ SỬ

(Văn Luân)

 

Thập niên tám mươi của thế kỷ trước

giả sử mà anh biết được em

anh sẽ nhảy tàu -không vé,đói cơm, nhịn nước

sá gì một chuyến giang hồ của gã thanh niên

 

Đêm anh sẽ trọ giữa ga Hoà Hưng

nhìn lên sài gòn thành phố có đầy sao?

sáng sớm mai hẹn em bến Bạch Đằng

sực nhớ ra chẳng biết tìm em nơi đâu?

 

Thập niên tám mươi anh không sợ cướp đường

nhờ dáng tình si ra người hảo hớn

ăn cơm tấm ngủ nhờ gánh hát cải lương

rồi sực nhớ,tìm em khác nào tuổi thơ đi tìm ...cô Tấm

 

Thập niên tám mươi làm gì có xe buýt

Sài Gòn bao la em ở quận nào?

thôi tình thì nhiều mà tiền anh lại hết

anh phải trở về hẹn lại... thế kỷ sau


   ><><><><


CÒN MÃI NỖI NHỚ NHAU

(Việt Thy)

 

Em có thấy ngoài kia cây vàng lá

Mây lang thang rủ nắng trốn đâu rồi

Anh trở lại ngồi chờ hoàng hôn xuống

Trong tím chiều...vắng lặng nhớ xa xôi.

 

Em có nhớ những ngày nhiều lá rụng

Trên hiên yêu qua lại biết bao lần

Chỉ một chút cách xa là thấy thiếu

Nghe cồn cào nhung nhớ với bâng khuâng.

 

Mây sợi gió giăng hoài qua cỗng ngõ

Mấy hạt mưa lất phất làm nhớ hoài

Anh chẳng biết đứng đâu cho khỏi thấm

Chút nhạt nhòa chiều vắng đỡ lẻ loi.

 

Mấy chiếc lá lao xao không mệt mỏi

Bay qua chi bỏ lại những dấu thầm

Cho thương nhớ tuôn tràn trong lặng lẽ

Mãi theo về trong sâu thẳm thậm thâm.


   ><><><><


BẤT DIỆT

(Trần Hương Giang)

 

Với tình ta không ngày không tháng

Không khởi đầu, không có kết thúc

Không lên quá cao, không xuống thấp

Tình thiên thu bền mãi không cùng

 

Tình anh như biển rộng mênh mông

Sóng dạt dào vỗ hoài không dứt

Tình Em là con suối trong ngần

Róc rách chảy qua ngàn khe đá

 

Bao mùa rồi vẫn luôn mới lạ

Nắng chập chờn trên từng phiến lá

Mỗi sớm mai hương ấm nồng nàn

Phả vào hồn tươi mới mênh mang

 

Giữa đường hoa lối rẽ thênh thang

Lối đi nào bàng hoàng hạnh phúc

Đôi tim cùng ngân lên điệp khúc

Con sóng tình vẫn mãi âm vang

 

Không sợ chia xa, không nát tan

Không đi, không mất, nhưng còn mãi

Dẫu cuộc đời muôn vàn tê tái

Tình ta bất diệt giữa vô cùng...


 ><><><><><


GẶP LẠI NHAU LÀM GÌ?

(Minh Liên Quách)

 

Tình cờ gặp lại cố nhân

Thiên thần áo trắng - giai nhân một thời

Một thời kiêu hãnh hoa khôi

Tim anh ngơ ngẩn bồi hồi đợi mong

*

Hôm nay trên phố người đông

Tình cờ gặp lại người thương thuở nào

Giao nhau ánh mắt hững hờ

Bao năm không gặp giã vờ không quen!?

*

Điếng lòng! Người lạ-từng quen

Xót xa nhan sắc phai tàn tháng năm

Phải chăng gánh nặng đời buồn

Khiến em nhuộm phải đời mình đa đoan

*

Bây giờ gặp lại cố nhân

Lạ xa hai kẻ chưa lần quen nhau

Anh về trăn trở niềm đau

Còn em chắc cũng..âu sầu tâm tư !


 ><><><><><


NHỚ VỀ MỘT THỜI XA…

(Võ Miên Trường)

 

Bất ngờ một bình minh

Dịu dàng trong nắng sớm

Đà Lạt hiện dần

sương mù long lanh nách lá

Muốn nhắc anh về kỷ niệm từng qua

Ngày mình bên nhau

Nghe thác Cam Ly kể chuyện

Về thời thanh xuân trèo đèo lội suối

Xẻ núi mở đường

Bao vất vả gian nan

 

Thời mang cả giấc mơ trên vành mũ tai bèo

Người ta bảo con gái thanh niên xung phong

tinh nghịch lắm

Nhưng cả tin và ngơ ngẩn rất lành

Duyên đôi lứa do trời cao sắp đặt

Hay bởi mỗi ngày em vẫn gọi thương ơi

 

Chúng mình đã cùng nhau

từng chặng đường gối mỏi

Giờ Đà Lạt riêng mình em trở lại

Bao kỉ niệm bỗng dìu nhau thức dậy

Ơi những con đường gợi nhớ bước chân quen

 

Đà Lạt hôm nay

bạt ngàn hoa rộn rã

Nở viên mãn cho nắng về tắm gội

Em ướp mình trong dịu dàng sương mỏng

Nhớ về một thời xa…


  ><><><><><


NGÀY NÓI LỜI YÊU

(Nguyễn Đinh Văn Hiếu)

 

Hôm ấy trời không biết nói lời yêu

Anh thấy xanh trong và mây bung sắc

Gió ngả nghiêng ngất ngây chiều phụ họa

Tiếng chim ngân thánh thót ngập đường tơ

 

Mái tóc em dệt thắm đoạn đường tình

Dẫu hoa mắc cỡ thẹn thùng trinh nữ

Anh say đắm ngắm em và suối tóc

Ngỡ thiên thai tiên nữ nhử tim trần

 

Mắt đen tròn anh lặn ngụp mấy khi

Va vấp vành môi rối bời loạn nhịp

Tay đan tay ngực phập phồng nóng rực

Cả trần gian đổ chụp tự bao giờ

 

Hôm ấy lời yêu trời dành hai đứa

Giữa thiên nhiên tràn ngập sắc hương tình

Ta ngây ngất lời bám đầy mật ngọt

Đậu yêu đầu mê lịm cánh môi thơm.


  ><><><><><


TÌM VỀ NƠI GẶP NHAU

(Lê Quang Vui)

 

Lớp học nầy nơi bọn mình gặp nhau

Thời áo trắng

thời ít quên nhiều nhớ

Trang giấy thơm mái tóc dài hương gió

Đôi đứa bạn hiền ngày đó… lạc muôn nơi

 

Ngôi trường nầy trong tâm tưởng đời tôi

Mãi bè bạn thầy cô trẻ trung nguyên vẹn

Góc phố đợi chờ quán quen trưa vắng

Ly rượu học trò, say khước buổi chia ly

 

Cô gái nàng thơ mái tóc phất phơ rồi

Tụi mình về đây tìm ai

ai còn ai mất

Từ chung lớp, rồi chia chung hạnh phúc

Hạnh phúc nhất đời là… vui khổ cùng thương

 

Lớp học ngày xưa một góc đẹp sân trường

Nơi đó, giờ đây… màu thời gian mấy lớp

Vẫn nơi đó là nơi mình yêu nhất

Ơi cái buổi ban đầu mai mãi cất vào thơ

Dù bạn cũ thầy xưa xa hun hút… bụi mờ


<><><><>


NGÀY TÔI GẶP EM

(Trần Phú Đa)

 

Ngày ấy thật xa

Tôi gặp em

Hương mùi bồ kết xõa vai mềm

Ngọn đèn dầu không đủ sáng

Lắng nghe lời tình tự

Khi thôn nghèo chìm giữa bóng đêm buông

Tiếng em hát điệu dân ca xứ Quảng

Hút hồn anh ngơ ngác chút dại khờ

Nước sông Thu trôi lờ lửng đôi bờ

Chuyền hơi ấm ngẩn ngơ môi chín đỏ

Kỷ niệm xưa vượt thời gian còn đó

Xóm làng quê nuôi mượt giọng hò khoan

Lá dâu non chăm nong tằm nhã kén

Hoa gạo đơm bông sương giăng trắng bãi bồi

Ngày tôi gặp em tuổi trăng tròn bối rối

Đêm hẹn hò nghiêng gió thổi lạnh vai

Gốc khế sau vườn cài lời yêu thệ ước

Để chúng mình được loan phụng chung đôi

Nhắc chuyện xưa em thẹn thùng bối rối

Nửa trăm năm dần trôi

như cổ tích

ngọt ngào


<><><><><


 VỀ THÔI ANH, LỠ CẠN GIẤC CHIÊM BAO

(Phamthi Cucvang)

 

Anh lại về sục sạo mảng chiêm bao

thổi bùng em hương trăng gió đêm nào

để dấu yêu xoay vòng miền kí ức

gió đổi mùa thổi tốc ngược tim đau

 

mớ áo tình sặc sỡ buốt vai nhau

thời gian gõ mạnh tung toé cung sầu

nhấn phím đời thanh âm òa tiếng vỡ

bục mảnh ân tình nhíp lại được sao

 

nối chiếc cầu bắt nhịp trái tim xa

có dài mấy đâu, vượt mãi không qua

chẳng cầu tre sao gập gềnh, lắt lẻo

thiếu bước song hành dắt díu đời ta

 

lăn lóc lệ vùi ra gối cạn khô

phủi sạch niềm tin ai nuối tình hờ

nước mắt va nhau lòng chạm nhớ

chìm rồi tiếng nấc giữa hư vô

 

về thôi anh, lỡ cạn giấc chiêm bao


 ><><><><

GIA LAI              

(Hướng Dương)

 

Tiếng cồng chiêng lướt qa đỉnh thác

Xô ngọn nắng chiều trượt dốc núi cao

Vun vút xuyên thẳng tít tắp rừng sâu

Rồi vỡ òa vào trăm con suối nhỏ.

 

Hoa Pơlang thắp ngàn đốm lửa

Sáng bừng gương mặt thung xa

Chim Chơ rao tung cánh qua khoảng không bao la

Giục giã đại ngàn vào mùa lễ hội.

 

Từ cổng trời Măng giang mây về theo gió thổi

Mang lời nguyện ước tới miền đất đỏ bazan

Mối tình son sắt gắn bó em với anh

Dưới mái nhà rông ché rượu cần say lời tình tự.

 

Đôi mắt Pleiku thao thức hoài quên ngủ

Lòng Biển hồ dào dạt vỗ năm canh

Nụ cười Bana ấm áp ngọt lành

Trái tim Tây nguyên phập phồng đêm phố núi.


><><><>




READ MORE - NGÀY TA GẶP NHAU