Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, April 8, 2026

BẾN XƯA HỒ XÁ - Dinh Nhu


BẾN XƯA HỒ XÁ   

Dinh Nhu    

                 

Sông Hồ Xá từ Vĩnh Chấp đang chảy thong dong giữa cánh đồng Vĩnh Long hướng về Vĩnh Lâm, khi đến đây bỗng dưng chuyển dòng ép sát vào mép quốc lộ 1A phía tả ngạn mà tạo ra cái bến nghiêng cho người xuống thuyền vào trung tâm thị trấn. Xong rồi lại bẻ lái rời xa quốc lộ chảy về Châu Thị, nhập vào sông Sa Lung mà đổ ra Bến Hải-Hiền Lương.

Đối diện bến sông phía bên kia quốc lộ 1A là ngã ba trung tâm thị trấn, có con dốc sỏi rộng thênh thang. Ngày mình từ nơi sơ tán Tân Kỳ về vẫn còn dấu tích cái cột đèn bằng bê tông bị bom đánh trơ ra lõi thép to bằng ngón chân cái. Cái cột đèn đầy thương tích nhưng bao năm vẫn sừng sững như một bùng binh ngay giữa tim con đường rộng nhất Hồ Xá thời ấy, dẫn lên trên dốc là sân vận động bên tay trái, tháp nước (đã bị sập) bên tay phải, tiếp theo là đến Trạng Cù, có trường cấp 3A Vĩnh Linh cũ…

 Người Hồ Xá không gọi sông mà là rào. Nó được đào từ thời chúa Nguyễn (có ý kiến là từ thời nhà Hồ), để kết nối mạng đường thuỷ từ Kênh Sen (Thuỷ Liên Cảng)- Quảng Bình vào tận kinh thành Huế. Thế nên từ bến sông Hồ Xá, xuôi xuống sông Sa Lung ra Bến Hải rồi theo Cánh Hòm vào Thạch Hãn. Lại theo Vĩnh Định sang Ô Lâu đến phá Tam Giang mà ngược lên sông Hương là đến Huế.

Khi mình lớn lên thì bến Hồ Xá đã thành một “thương cảng” của thị trấn. Người các xã vùng dưới thường cho thuyền theo sông Bến Hải mà đưa cá mắm lên. Người vùng trên thì men sông Sa Lung mà mang lâm sản xuống. Dân làng mình lên Trường Sơn chặt gỗ lim, gỗ gõ làm cột nhà hay vô Cồn Tiên bứt tranh về lợp mái cũng phải chở bằng thuyền và về cập bến này.

Mình nhớ những chiều hè. Mấy chiếc xe tải, xe con, máy cày, máy kéo của các cơ quan trong huyện lùi ngập nửa bánh để tẩy bụi. Trẻ con thì vùng vẫy bơi đùa. Vui nhất là nhiều vụ tập xe đạp từ trên dốc thị trấn thả phanh rồi hoảng quá cứ lao thẳng xuống sông…

Và bến sông này cũng là nơi mà chỉ sau một mùa hè theo đám chăn trâu trong làng mình đã biết bơi.

Cách bến không xa, chỗ sông bắt đầu ngoặt vào sát quốc lộ 1A có xoáy nước rất sâu, nghe nói hình thành từ một trận lũ lớn ngày xưa. Dân làng mình gọi là Trẹng. Người ta kể dưới Trẹng có con Ma Rà chuyên bắt con nít. Không biết đã có bao nhiêu con nít bị Ma Rà bắt, nhưng mình chứng kiến một cô bé ở gần nhà đuối nước khi tắm sông bị trôi vào Trẹng. Người lớn lặn tìm cả ngày mới vớt được về. Chuyện Ma Rà bắt cả trâu, bò cả ngan, vịt khi bơi qua đó thì nghe nhiều. Kể cả không ít vụ người lớn vì quẫn trí mà nhảy xuống Trẹng cho Ma Rà bắt…

Bến sông xưa giờ không còn nữa. Nơi đó, giờ là một dãy phố thị đông đúc sau khi người ta lấp sông, chỉnh dòng để lấy đất mở rộng đô thị.

Trẹng mất, Ma Rà cũng bỏ đi rồi…

Tính ra đã nửa thế kỷ.

Thế hệ 8X chắc không ai ngờ ngày xưa Hồ Xá cũng có một bến sông. Còn bạn bè thời 6X của mình, có ai còn nhớ bến sông xưa ấy? Có còn nhớ Trẹng hay có biết Ma Rà giờ đang lưu lạc nơi đâu?

Mình vừa về quê, qua cầu Nam Bộ, chợt nhớ bến sông xưa rồi lan man cùng ký ức. Hơn 50 năm rồi, nhớ nhớ quên quên, mà bồi hồi chi lạ!


Ảnh 1: Nhìn từ cầu Nam Bộ, sông xưa nay đã lên đồng, và bến sông đã biến thành phố xá.


Ảnh 2: Cận cảnh khúc sông trước bến, vốn rộng và sâu nằm sát quốc lộ 1A, nay đã bị lấp thành ruộng.

Dinh Nhu

READ MORE - BẾN XƯA HỒ XÁ - Dinh Nhu

LỜI HỨA DƯỚI TRĂNG VÀ NGỰC NÚI - Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Đức) & Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ)

 


LỜI HỨA DƯỚI TRĂNG VÀ NGỰC NÚI

Tác giả:
Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Đức)
Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ)
Ngày: 06 tháng 4 năm 2026

(1)
Tôi đã đến nơi ngực núi—
khắc tên em dưới bầu trời lặng gió,
trăng treo cao như một lời chứng,
rằng tình yêu không mất—chỉ đổi hình.
Gió chạm tim tôi và thì thầm rất khẽ,
như thể em vẫn ngồi đó, cạnh tôi.

(2)
Mây kéo về từ bốn phương xa vắng,
nghe lời hứa chưa kịp nói thành câu—
“Anh sẽ không bao giờ rời xa em,”
nhưng trong lòng vẫn còn điều chưa dứt.
Tên em theo gió thành những vần thơ,
mà nỗi đau vẫn trú mình trong mây xám.

(3)
Núi ôm tôi như ôm một linh hồn lạc,
bảo rằng: “Hãy gửi nỗi đau lại nơi đây,
khi mặt trời lên, chúng sẽ nở thành hoa,
hy vọng sẽ sáng trong mắt người em yêu.”
Nhưng giữa ánh sáng, một góc tim vẫn tối,
như trăng sáng mà lòng người chưa yên.

(4)
Anh nói yêu—nhưng tình còn lối rẽ,
một hình bóng chưa chịu rời đi.
Em đứng đó với niềm tin rất thật,
mà vẫn chờ… một ánh nhìn thôi.
Tình không sai—chỉ là chưa đủ lớn,
để bước qua giông gió cuộc đời.

(5)
Tôi gọi tên em như sông tìm về biển,
mỗi hơi thở đều mang bóng hình em.
Nhưng giữa yêu thương và những im lặng,
chúng ta đứng ở hai bờ chông chênh.
Nếu vội bước qua miền chưa ổn định,
biết đâu ta đánh mất cả đời nhau.

(6)
Em không muốn ngày mai là hối tiếc,
cũng không muốn tim ai phải tổn thương.
Nên em giữ tình mình trong lặng lẽ,
dù nỗi đau chẳng thể gọi thành tên.
Những lời nói đôi khi thành nghi hoặc,
giữa hai người… đã từng rất tin nhau.

(7)
Khi trở về, tôi mang theo áng mây cũ,
màu mắt em trong chiều sâu lặng im.
Nếu một ngày cơn mưa rơi rất nhẹ,
đó là lời hứa tôi chưa nói thành lời.
Em sẽ hiểu—trong khoảng lặng rất thật,
nơi không còn chỗ cho những dối gian.

(8)
Một ngày nữa tôi sẽ về lại núi,
xem nỗi đau đã hóa thành gì—
là hoa nở hay vẫn còn vết cũ,
là bài thơ hay ký ức chưa nguôi.
Tôi giữ chúng như giữ lòng chung thủy,
như giữ em—dù chưa trọn một đời.

(9)
Tình yêu ấy—nếu chưa đủ chân thật,
sẽ như gió thoảng lạc giữa tim người.
Em sợ nhất một ngày anh nhận ra,
rằng anh chưa từng thật sự tìm em.
Nhưng nếu đúng là duyên từ rất sâu,
trăng và núi sẽ thay lời chứng giám.

(10)
Và nếu một ngày ta còn ở lại,
không rời nhau giữa những đổi thay—
thì tình ấy đã vượt qua tất cả:
cả thời gian, cả sinh tử con người.
Giữa trăng sáng và ngực núi im lặng,
lời hứa này… sẽ sống mãi không thôi.

 

 

THE VOW BENEATH THE MOON AND THE MOUNTAIN’S HEART

Authors:
Tran Thi Lan Anh (Aschaffenburg, Germany)
Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, India)
Date: April 6, 2026

(1)
I came to the mountain’s heart—
to carve your name beneath a silent sky.
The moon hung high as witness,
that love never ends—it only transforms.
The wind touched my soul and whispered softly,
as if you were still there beside me.

(2)
Clouds gathered from distant horizons,
drawn by tears I could not hide.
They listened to a promise unspoken—
“I will never leave you behind,”
yet somewhere, something remained unresolved,
and your name drifted through the wind like poetry.

(3)
The mountain held me like a lost spirit,
and said, “Leave your sorrow here—
when the sun rises, it will bloom into flowers,
and hope will shine in her eyes.”
Yet even in light, a shadow lingers,
like a bright moon over a restless heart.

(4)
You said you loved me—yet your heart still wandered,
a shadow you could not let go.
I stood there, certain in my feeling,
still waiting… for just one look from you.
Love is not wrong—it is simply not enough,
to carry us through life’s storms.

(5)
I called your name like a river seeks the sea,
every breath carrying your presence.
Yet between love and silence,
we stand on two unsteady shores.
If we rush through what is still uncertain,
we may lose everything we could have been.

(6)
I do not want tomorrow to be regret,
nor do I want either heart to break.
So I keep my love in quiet stillness,
though the pain cannot be spoken aloud.
Words sometimes turn into doubt,
between two souls who once believed.

(7)
When I returned, I carried fragments of clouds,
holding the depth of your eyes.
And when one day the rain begins to fall,
it will speak the promises I left unsaid.
You will understand the silent truth within me,
where no deception could ever live.

(8)
One day, I will return to that mountain,
to see what became of my pain—
whether it bloomed into something gentle,
or still lingers as an open scar.
I hold it close as I hold my devotion,
as I hold you—though not yet a lifetime.

(9)
If this love is not deeply true,
it will pass like wind through the heart.
What I fear most is the day you realize
you were never truly searching for me.
But if this is a destined bond,
the moon and the mountain will testify.

(10)
And if one day we are still here,
unbroken through all that has changed—
then this love has surpassed everything:
time, and even life and death.
Between the silent mountain and the endless moon,
this vow… will live forever.


&&&

From: Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran 

<Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de>

 

READ MORE - LỜI HỨA DƯỚI TRĂNG VÀ NGỰC NÚI - Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Đức) & Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ)

MƯA TUỔI HỌC TRÒ - Thơ Trần Hữu Thuần

Nhà thơ Trần Hữu Thuần


Mưa Tuổi Học Trò

Trần Hữu Thuần

 

Mưa mãi mưa hoài,

Mưa dài nỗi nhớ,

Xóm vắng quê hương,

Con ngõ thân thương,

Dấu chân tuổi dại.

 

Thuở ấy bấy giờ,

Mẹ ngồi ươm tơ,

Cha cày ngoài ruộng,

Lúa vàng đong đưa,

Cơm sang mùa mới.

 

Đàn trẻ đến trường,

Trường quê xơ xác,

Thầy già run run,

Trẻ thơ ngơ ngác,

Chữ nghĩa mù sương.

 

Thì thùng trống đánh,

Chiều xuống. Tan trường,

Bầy chim tung cánh,

Hẽm vắng lao đao,

Đường về xôn xao.

 

Tuổi ngọc trinh nguyên,          

Không danh không phận,

Không oán không hận,

Lâng lâng thần tiên,

Cánh diều gió lộng.

 

Mưa mãi mưa hoài,

Mưa gọi tuổi thơ,

Mất là quá khứ,

Còn là tâm tư,

Nhớ ôi là nhớ!

 

(Grand Rapids, Michigan 04 th. 4, 2026)

T.H.T.

       jbtranthuan@hotmail.com

 

 

READ MORE - MƯA TUỔI HỌC TRÒ - Thơ Trần Hữu Thuần

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Cơn mưa trái mùa / Chiều Hòa Đa / Như là có cuộc chia tay / Em và bóng đêm / Tháng ba tan trong cơn gió chuyển mùa

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Cơn mưa trái mùa

 

Vạt mây xám ngang trời bay khủng khỉnh

Cơn mưa nghịch mùa ướt sũng tháng hai

Thương cây lúa đồng sâu đương níu vịn

Bông oằn cong trong mưa vỡ đổ dài

 

Em bước vội, đường xa cơn gió giật

Mái tóc dài, mưa đẫm nước rối beng

Tà áo mỏng tưởng chừng như vuột mất

Em đắn đo, từng bước mỏng ron ren

 

Dáng nhỏ liêu xiêu, đường trơn lầy lội

Tất bật chiều, mưa trái vụ bỗng dưng

Choàng tay với những đường cong mờ tối

Quang gánh lệch xô, riu ríu ngập ngừng

 

Ngoảnh mặt nhìn đồng sâu ngân ngấn nước

Thẩn thờ rơi, trên bao nỗi xót xa

Như đọng lại tiếng thở dài thường thượt

Chiếc áo bà ba, khê đọng lệch tà

 

Em lặng lẽ bước qua điều mất mát

Mưa đã tạnh rồi, trời lại sáng trong

Bình thản trôi ngang áng mây bàng bạc

Biết rủi may, sao cứ nặng trĩu lòng…

 

 

Chiều Hòa Đa

 

Đằm thắm chiều trong, mắt em xưa

Dòng sông Cạn trôi về phía cửa

Sóng phù hoa dập dờn lần lựa

Xa vắng chiều thưa tiếng đò đưa

 

Những cây cầu nối phố rung ngân

Trời lộng gió nồm nam thốc xối

Ngọn nắng rớt, vô chừng vô đổi

Cứ hắt lên đôi má bồ quân

 

Đường qua làng Thoại Thủy đông vui

Chợ Hòa Đa lèn con phố chật

Vẫn nồng ấm, tên người, tên đất

Người đi xa, nỗi nhớ ngậm ngùi

 

Con sông xưa đã hết lở bồi

Hồ Sông Lũy, chặn dòng cắt lũ

Những nà bắp, trãi lòng hoa nụ

Phất phới bay, trắng cả xa xôi…

 

Điều gì trong đôi mắt người xưa

Nơi muốn đến, còn trong hoài niệm

Chuông lễ chiều Long Hà đang điểm

Cuộc sống tròn, bóng đổ nhặt thưa…

 

 

Như là có cuộc chia tay

 

Chuyến xe buýt cuối cùng, vãng khách

Thong thả đi qua ngọn đèn đường

Đèn hắt bóng, cửa tròn từng vạch

Lóe sáng ngày, trôi những vấn vương

 

Em luống cuống, sợ mình lỡ chuyến

Tất tả bươn, tóc xõa rối bời

Em ngồi xuống mĩm cười thân thiện

Chiếc áo khoát hờ, vai buông lơi

 

Không biết em về đâu, đêm tối

Con gái, đường xa đi một mình

Anh hỏi thăm, giọng chiều gấp vội

Em nhoẻn cười, không nói lặng thinh

 

Chăm chú cái nhìn, sâu hun hút

Hướng về nơi, từ đó em đi

Nghe vọng lại, tiếng trầm tiếng đục

Hình như là có cuộc chia ly…

 

Em và bóng đêm

 

Đồng lõa

Cho anh ngập ngừng, chơi vơi

 

Mặc kệ ánh đèn khu công viên đằng kia lấp lóa

Dịu êm

Cuống quýt những vòng tay day trở rối bời…

 

Tháng ba tan trong cơn gió chuyển mùa

 

Rừng cây oằn mình trút lá

Tiếng của những người dọn rẫy đón mùa hối hả

 

Trong cái nắng trở mình, cong cả ngọn đồi xa

Em ngước mắt lo âu, nhìn vạt mây đen nằng nặng

Sao rẫy của người, còn nguyên vẹn tháng ba…

 

          Lê Thanh Hùng

          Bắc Bình, Lâm Đồng

                lethanhhung4625@gmail.com

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Cơn mưa trái mùa / Chiều Hòa Đa / Như là có cuộc chia tay / Em và bóng đêm / Tháng ba tan trong cơn gió chuyển mùa

YouTube: Ca khúc NỤ HỒNG XUÂN THẮM - Nhạc Phạm Anh Dũng - lời Thanh Lan - Suno thực hiện

 

READ MORE - YouTube: Ca khúc NỤ HỒNG XUÂN THẮM - Nhạc Phạm Anh Dũng - lời Thanh Lan - Suno thực hiện

Sunday, April 5, 2026

CHỊ NU - Truyện ngắn Hoàng Thị Bích Hà


Hình từ Internet


CHỊ NU

Truyện ngắn

Hoàng Thị Bích Hà


Chị Nu là hàng xóm của tôi ở quận Hải Châu, TP Đà Nẵng. Chị Nu bằng tuổi chị Ba. Hồi đó tôi mười tuổi, chị Ba tôi mười bảy, còn chị Tư mười lăm. Hai người chị của tôi và chị Nu thường chơi với nhau: lúc thì tụm đầu đọc truyện, lúc thì thêu thùa, lúc thì chỉ ngồi kể chuyện vu vơ rồi cười rúc rích. Tôi thì chỉ chạy ra sân chơi ô ăn quan, banh thẻ, nhảy dây với Tép, em gái chị Nu.

Một hôm, chị Ba và chị Tư đi phố về, soạn ra nào len, chỉ thêu, kẹp tóc, giải nón, rồi mấy cái áo lót. Chị Ba gọi tôi:

- Ni vô đây, cho em hai cái áo này. Áo lót sát nách màu da, nửa lưng thôi. Mày cũng nên bắt đầu mặc vào trong để che hai cái “chủm cau” đi là vừa.

Rồi chị xếp thêm bốn cái, gói riêng:

-Của chị Nu với bé Tép. Em qua gọi chị Nu sang lấy giùm chị.

Tôi thắc mắc:

- Sao chị Nu lớn bằng lứa chị Ba, chị Tư mà không mặc áo như hai chị, lại mặc giống em với con Tép?

Chị Tư cười:

-Chị Nu với Tép chỉ cần mặc vậy thôi, vì chị Nu cũng đâu có gì.

Hai chị nhìn nhau cười múm mím.

Lúc đó tôi chưa hiểu. Sau này, tôi mới hiểu cái câu “đâu có gì” ấy, và cả cái biệt danh người ta hay trêu chị: “đứa hai lưng”. Tôi ngẫm nghĩ mãi: rõ ràng chị Nu có một lưng thôi, còn đằng trước là bụng chứ! Lớn lên tôi mới hiểu “hai lưng” là đằng trước, đằng sau đều phẳng như nhau.

Nhưng mãi sau này nữa, khi đã trưởng thành, nhìn lại cuộc đời chị, tôi nghĩ chị “Không phải hai lưng”, mà theo nghĩa bóng không có lưng nào để dựa.

Học xong tiểu học, chị Nu nghỉ vì thi trượt cấp hai. Chị Ba bảo: Nu học dở, tháng nào cũng đội sổ, chuyện học - với nó là cực hình. Nhất là giờ toán, mặt nó tái mét. Nghỉ xong, nó mập lên thấy rõ. Thôi biết đọc, biết viết, bán hàng với mẹ cũng được.

Rồi chị theo mẹ ra chợ Cồn bán bông chuối. Vài năm sau, mẹ chị sang lại cho chị một sạp gia vị khô.

Chị Ba tôi học xong phổ thông vào Y khoa, chị Tư vào Sư phạm. Cả hai sau này nhận nhiệm sở xa, lấy chồng xa.

Chị Nu lấy anh Toàn  ở xóm trên. Anh Toàn cao ráo, từng học sĩ quan Đà Lạt được một năm thì giải thể. Sau 1975, anh bị đưa đi học tập ở một huyện miền núi cách nhà hai trăm cây số. Một năm sau anh được về, nhưng sức khỏe suy giảm, đi cà nhắc vì bị tai nạn lao động.

Ngày cưới, đoàn nhà trai chỉ bưng lễ đi bộ, vì hai nhà cách nhau vài trăm mét.

Về làm dâu, chị Nu sống lầm lũi, đời chị như co lại.

Thời bao cấp vốn đã khó. Mẹ chồng chị là bà Cam lại càng khó tính hơn, vẻ mặt luôn cau có. Hàng tuần Bà Cam hay đi chùa. Nhưng cái tâm bà thì… người trong xóm ai cũng biết. Chó mèo nhà hàng xóm sang sân là đuổi chạy tứ tán. Có lần đàn gà con mới nở nhà ông Vệ chạy qua trước cổng, bà Cam vác đá đuổi ném. Mẹ con gà la quang quác, thất thanh, con gà út chạy không kịp bị trúng gãy chân. Bà Vệ hốt hoảng, xót xa nâng con gà con lên, ức quá nói vọng vào:

-Đi chùa lạy Phật trăm ngàn lạy mà ác quá cũng bằng không. Cái tâm mà ác vậy thì lạy Phật vô nghĩa.

Nhà bà Cam có vẻ khá hơn nhà mẹ chị Nu nên cả bà lẫn anh Toàn đều coi khinh chị và gia đình thông gia. Ở gần mà mẹ chị là bà Hiểu hay mấy đứa em chị chưa một lần được mời vào nhà. Mẹ chị nhớ cháu, chỉ dám đi ngang cửa rồi về.

Anh Toàn gia trưởng, lạnh lùng. Khi chị mang bầu gần sinh đi đứng khó khăn, bụng lặc lè, anh cũng chẳng săn sóc, chỉ sai bảo. Mẹ chồng thương con trai, việc gì cũng để con dâu làm. Bữa cơm, chị đứng lên ngồi xuống hết lần này đến lần khác: khi lấy muổng, khi lấy ớt, khi bồng con một tay, tay kia xới cơm cho chồng, cho mẹ chồng.

Chị Nu nghỉ bán hàng ở chợ từ ngày lấy chồng. Ở nhà, chị bày ra bán tạp hóa. Tôi thỉnh thoảng qua mua, thay vì mua dọc đường tôi ghé chị. Mỗi lần chị cúi xuống lấy hàng, cổ áo rộng trễ xuống, tôi thấy ngực chị phẳng lì, chỉ hơi nhô lên như hai mụn ruồi lớn.

Về nhà tôi thắc mắc với mẹ: ngực chị Nu lép vậy sao có sữa cho em bé bú?

Mẹ tôi bảo:

- Tùy hình thể mỗi người. Kiểu “nắp niêu” đó con. Có sữa thì nó đầy lên một chút, cai sữa thì nó dẹp xuống, tràn ra sát da. Có người thì trĩu nặng, sinh nhiều con chảy xệ như trái mướp.

Mỗi lần thấy tôi, chị Nu mừng lắm, kéo vào hỏi thăm chị Ba, chị Tư. Hồi đó chưa có điện thoại, tôi là cái cầu nối cho chị nhớ về thời con gái.

Trong nhà, chị lúc nào cũng tất tả: bưng cơm, lấy muỗng, thêm ớt,… Một bữa ăn mà chị đứng lên ngồi xuống không biết bao nhiêu lần. Chồng thì ít khi hỏi han, quen giọng ra lệnh. Có con rồi, chị càng giống người làm hơn là con dâu. Chị lép vế một phần vì nhà nghèo hơn, nhan sắc lại thua anh Toàn. Chị ốm gầy, da ngăm, ít cười. Anh thì rất manly, học hành giỏi giang hơn. Có người nói, anh Toàn sa cơ mới chịu cưới chị Nu, chứ thành công đời nào chịu cưới chị. Chị thấp nhỏ, đứng ngang nách anh. Vậy mà chị cũng sinh cho anh ba đứa con: hai trai, một gái.

Rồi anh Toàn mở tiệm bán đồ điện nước, thuê nhà mặt tiền cách nhà hai cây số. Anh bắt đầu đổ đốn, "hoa lá cành" quên đường về bỏ bê gia đình khi quen chị Luyến, một thợ thêu ren làm mẹ đơn thân, mới hai mươi bảy tuổi, da trắng, dáng cân đối. Hai người thường đi thể dục, hẹn hò cà phê mỗi sáng.

Chuyện đến tai chị Nu. Bé Sả (con gái đầu) học lớp tám. Nó rất khôn và biết thương mẹ. Nó bảo mẹ, để đó con có cách đi rình nghe sự tình ra sao đã.

Thế là sáng sớm nó lẻn vào quán ba nó, chui vào ngồi núp sau mấy thùng carton đậy lên trên, phía sau vách phòng, nghe điện thoại của ba. Mỗi sáng, nó nghe ba tâm tình với cô Luyến. Nó về kể lại cho mẹ rồi bàn cách xử lý.

Có bữa nó đứng giữa nhà dỏng dạc tuyên bố:

-Nếu ba không chấm dứt chuyện với cô Luyến, con không để yên đâu. Cô giáo con dạy rồi, hôn nhân chỉ một vợ một chồng.

Còn mẹ chồng chị, bênh con trai:

- Đàn ông, chuyện thê thiếp cũng thường thôi. Có gì mà mày làm quá lên vậy? Xấu chàng hổ ai!

Chị Nu im lặng. Nhưng bên chị đã có đồng minh là con gái của chị.

Hai mẹ con tìm gặp người kia, nói gì không ai rõ. Chỉ biết sau đó, chị Luyến biến mất. Tiệm điện nước vẫn còn, nhưng không còn bóng dáng người đàn bà trẻ.

Nhà chị Nu bớt ồn ào. Mà thực ra cũng chỉ là giọng của bà nội nó với ba nó, thỉnh thoảng nó mới lên tiếng bệnh vực mẹ nó. Con bé đã hiểu chuyện.

Chị Nu vẫn vậy, nhẫn nhịn, buồn buồn. Nhưng có gì đó khác đi. Như một cái cây chịu gió lâu ngày, không bật gốc, chỉ cứng lại.

Tôi lớn lên, rời xóm. Mỗi lần về, vẫn ghé mua vài thứ lặt vặt, chỉ để nhìn chị một chút.

Chị vẫn cười khi thấy tôi. Nụ cười mỏng, hiền, có gì đó như đã chấp nhận hết thảy.

Có những người đàn bà trong đời, không ồn ào, không nổi bật. Họ sống như một cái bóng, chịu đựng như một thói quen.

Nhưng chính họ lại là người quan trọng, chăm lo gia đình và giữ an yên cho mái nhà!

Chị Nu là một người như vậy.

Saigon, ngày 25/3/2026

Hoàng Thị Bích Hà

***

From: <habich1963@gmail.com>

READ MORE - CHỊ NU - Truyện ngắn Hoàng Thị Bích Hà

Thơ song ca: VƯỢT ĐẠI DƯƠNG GỌI TÊN NHAU - Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Đức) & Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ)

 


Thơ song ca:  VƯỢT ĐẠI DƯƠNG GỌI TÊN NHAU

Tác giả: Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Đức) & Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ)

Bản quyền thuộc về các tác giả.

LA:
Em gửi lời qua sóng biển xa,
Gió mang theo nỗi thiết tha của mình,
Nửa vòng trái đất lặng thinh,
Mà tim vẫn đập trong hình bóng anh.

MH:
Anh nghe từng nhịp mong manh,
Từ nơi em ở trời xanh cuối trời,
Dẫu cho cách trở xa vời,
Vẫn chung một nhịp lòng người yêu thương.

LA:
Đêm về em ngắm mù sương,
Nhớ anh như ánh bình thường em mong,
Đại dương rộng lớn mênh mông,
Mà sao chẳng ngăn được dòng nhớ nhau.

MH:
Anh đi giữa những đêm sâu,
Mang theo tên gọi của nhau trong lòng,
Dù cho bão tố ngập dòng,
Vẫn tin một hướng mà mong có ngày.

LA:
Nếu mai gặp lại nơi đây,
Em xin giữ trọn đôi tay dịu dàng,
Qua bao năm tháng ngỡ ngàng,
Tình ta vẫn sáng, nhẹ nhàng như mơ.

MH:
Anh về qua những bến bờ,
Mang theo lời hứa đợi chờ em thôi,
Đại dương dù rộng ngàn khơi,
Cũng không ngăn nổi một lời: “có nhau”.

Cả hai:
Vượt qua sóng gió bể dâu,
Trái tim hai phía vẫn màu yêu thương,
Xa xôi cách trở trùng dương,
Mà trong nhịp đập… chung đường ta đi.

 

 

CALLING EACH OTHER ACROSS THE OCEAN
(A Duet Across Continents)

Authors: Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany) & Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, India)
Copyright: © All rights reserved by the authors

Preface

This duet poem emerges from two distant geographies, where language, culture, and landscape differ, yet the human heart speaks in a shared rhythm. Written across continents, the poem explores how love transcends physical separation—carried by wind, memory, and faith.

The ocean, vast and unyielding, becomes not a barrier but a silent witness to connection. Through alternating voices, the poem weaves a dialogue of longing, resilience, and quiet certainty, reminding us that distance may stretch space, but it cannot diminish belonging.

The Poem

LA:
I send my words across the distant sea;
The wind bears softly all my longing through.
Half of the world lies silent far from me,
Yet in my heart, I still belong to you.

MH:
I hear each fragile rhythm that you send
From where your sky meets horizons of blue.
Though miles divide and distant paths extend,
Our hearts still beat as one—steadfast and true.

LA:
At night, I watch the mist and quiet skies,
And breathe your name in every silent prayer.
The endless ocean stretches to my eyes,
Yet cannot break the bond we always share.

MH:
I walk through nights that echo with your name;
Each step I take is guided by your light.
Through storms that rise untamed, without a frame,
I hold my faith that we shall reunite.

LA:
If one day fate returns you to my side,
I’ll hold your hand and never let it stray.
Through time and distance, changing like the tide,
Our love will bloom in its own gentle way.

MH:
I cross the shores with promises I keep,
With every breath, I vow my heart is true.
No ocean vast, no distance dark or deep
Can turn me from the path that leads to you.

Together (LA & MH):
Beyond the waves, beyond the drifting blue,
Two hearts endure within a single stream.
Though oceans stretch and distant skies accrue,
Our love shall live—eternal as a dream.


Copyright © 2026 by Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain. All rights reserved.

From: Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran <Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de>

 

READ MORE - Thơ song ca: VƯỢT ĐẠI DƯƠNG GỌI TÊN NHAU - Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Đức) & Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ)

Friday, April 3, 2026

SKY HOUSE - Thơ: Sarwat Zabeen Lubna / NGÔI NHÀ TRÊN TRỜI - Lê Thi dịch

 

Sarwat Zabeen Lubna

NGÔI NHÀ TRÊN TRỜI

Thơ: Sarwat Zabeen Lubna – Bangladesh

Lê Thi dịch

 

Một ý nghĩ em vừa loé lên …

Em sẽ xây một ngôi nhà trên trời!

Cọc nhà bằng cầu vồng, nền móng bằng mây

Mái che là những vì sao dát bạc

Quấn trong ánh trăng của Kim Tinh

 

có cả một dòng sông trong hồ chứa

Trong phòng tắm – là biển cả mênh mông

trên khung cửa sổ

Những hạt mưa đang bay bay

Bằng những tia chớp lóe

Em sẽ mang về cả một trời ánh sáng lung linh

 

 

Em sẽ ăn một chút! Nấu một chút thôi

Đan tay ông Mặt Trời kéo về nhanh kẻo muộn

Chẳng cần lời mời, cứ thế mà sang đây.

Em sẽ nhóm bếp mặt trời, nấu món gì thật hấp dẫn

Thấy nóng ư? Ồ, thì sao chứ

Kia rồi lớp sương lạnh phủ đầy sương mai

Chiếc chăn trắng ấy – Cưng sẽ trải ra.

cho những vị khách ghé thăm

Em cũng chuẩn bị kiệu sao lung linh nữa!

 

 

Còn… anh ..

Nếu từ tận cùng Trái Đất xa xôi

Anh thực lòng muốn đến với em

Thì…

Em sẽ nhẹ nhàng làm tan mây

Hạ xuống chiếc cầu thang cầu vồng dệt bằng ánh trăng.

Em sẽ buộc vào đó một lời nhắn:

 

“Người thương yêu nhất của đời mình’’

Nếu anh có thể đến – hãy đến nhé em chờ..

Nhưng nhớ mang theo một ngọn núi, được không?

Mang cả một dòng sông nữa

Và đừng quên một mầu xanh của đất .

 

 

Dọc theo lan can sao

Của mái trời trăng sáng

Hãy trải xuống một rừng hoa Kash trắng muốt.

Trong khoảng sân nhỏ

Của ngôi nhà mây ướt mưa này

Hãy bắt đầu trồng

Những đóa Kadam thơm ngát.

Và trong hồ nước

Thả vài bông Shapla đỏ từ mặt đất lên đây!

 

Rải nhẹ chúng lên

Tấm thảm mây xanh trắng

Mang theo hoa nữa nhé –

Kash, Kadam, và Shapla!

 

 

Và…

Nếu một ngày anh chợt nhớ người dâng

thật sự muốn hơi thở em

Anh thật lòng..

Thì anh cũng biết rồi…

Em chẳng còn cách nào

Trở về thế gian bên dưới nữa!

 

Trong hội chợ huyền ảo

Của những vì sao Saptarshi,

Trong căn nhà nhỏ mộng mơ

Đẫm ánh trăng này…

Ở bên em

Say trong nốt nhạc tình

Sao anh không ở lại … không ở lại cùng em?

L.T

“Đây là tác phẩm đoạt giải trong cuộc thi giữa Bangladesh và Thụy Điển, đồng thời được vinh danh trong một sân chơi văn học quốc tế của hai quốc gia.”


Lê Thi


SKY HOUSE

AUTHOR: SARWAT ZABEEN LUBNA

BANGLADESH

 

I’m thinking…

I’ll build a house in the sky!

With rainbow pilings, cloud foundations,

And Venus-wrapped

silver-moonlit star-canopy!

In the reservoir, there will be a river;

In the bathroom, the sea;

And on the windowpanes, neatly fastened -

The falling rain.

With flashes of lightning,

I’ll bring a flood of light!

 

 

I’ll eat a little! I’ll cook a little!

Clutching Sun-Uncle’s hand in one swift pull,

I’ll bring him along/over- no invitation needed.

I’ll light the sun-stove and cook up something nice!

Feeling a little warm? Oh well! So what?

That snow-chilled fog soaked in dew-

There! That white quilt! I’ll spread it out.

And for the guests who will come,

I’ll arrange star-lit palanquins too!

 

And... you!

If from the far end of the Earth

You truly wish to come to me,

Then...

I’ll melt the clouds softly and lower

The moonlight-woven, rainbow staircase.

I’ll tie to it a request -

“My dearest beloved!

Since you will come - if you can -

Bring along a mountain, won’t you?

Also, bring a river!

And do bring a patch of the Earth’s green too!

 

Along the star-railing

of this open, moonlit canopy,

Lay down a white forest of Kash blossoms.

And in the small courtyard

of this rain-kissed sky house,

Perhaps begin the planting

of fragrant Kadam flowers.

Also, in the reservoir,

Drop a few red Shaplas from the Earth!

 

Scatter it a little on this blue-white

Carpet of clouds.

Bring some flowers too -

Kash, Kadam, and Shapla!

Along the star-railing

of this open, moonlit canopy,

Lay down a white forest of Kash blossoms.

And in the small courtyard

of this rain-kissed sky house,

Perhaps begin the planting

of fragrant Kadam flowers.

Also, in the reservoir,

Drop a few red Shaplas from the

 

And…

If you ever think…

You truly want me,

That you need me,

You already know...

There is no way for me

To return to the world below anymore!

 

In this celestial fair

Of the stars of Saptarshi,

In this tiny, dream-soaked

Moonlit cottage of mine…

With me,

In love -

Why don’t you simply stay?’


&&&

From: thivanle1569@gmail.com

READ MORE - SKY HOUSE - Thơ: Sarwat Zabeen Lubna / NGÔI NHÀ TRÊN TRỜI - Lê Thi dịch