Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Ca Dao. Show all posts
Showing posts with label Ca Dao. Show all posts

Tuesday, March 12, 2024

MỘT BÀI CA DAO VIỆT NAM ĐƯỢC CHUYỂN SANG HÁN NGỮ - Chuyện phiếm của La Thụy



La Thụy đọc trên báo SỐNG của Chu Tử trước 1975 một bài viết ngộ nghĩnh. Bây giờ chỉ còn nhớ một đoạn ngắn về việc chuyển ngữ bài ca dao Việt Nam sang chữ Hán. Post lên chia sẻ anh chị em đọc cho vui...
Bài ca dao nói về “sự đời em cái lá đa” đó mà...
 
“Sáng trăng em ngỡ tối trời
Em ngồi em để sự đời em ra
Sự đời như cái lá đa
Đen như mõm chó, chém cha sự đời.”
 
Bài ca dao được “dịch” sang chữ Hán như sau:
 
“Minh nguyệt ngộ u dạ
Ngã tọa phô thế sự
Thế sự như đa diệp
Hắc như khuyển khẩu
Trảm phụ thế sự...”
 
明月悞幽夜
我坐舖世事
世事如栘叶 
黑如犬口
斬父世事
 
(Ghi lại theo trí nhớ bài viết của Chu Tử đăng trên báo Sống trước 1975)
*
Bài ca dao chỉ gồm 4 dòng lục bát (28 chữ), nhưng “được” chuyển sang thể ngũ ngôn đến 5 dòng (trong đó 2 dòng cuối chỉ có 4 chữ mỗi dòng), nên chỉ gọn 23 chữ thôi. Chữ “đa” (trong cụm từ “lá đa”) chỉ có trong tiếng Việt nên người dịch mượn chữ  (đa) trong Hán tự có nghĩa là “nhiều” rồi thêm bộ mộc để viết thành . Âm Nôm chữ  đọc đúng là “đa”, nhưng  có âm Hán Việt là “di” nghĩa là cây “đường lệ” 棠棣 (theo truyền thuyết).
Người dịch chỉ cà rỡn dịch thôi. Khi chữ Hán không có từ ngữ viết về lá đa, nên chúng ta tạm chấp nhận vậy.


*
Công Tử Hà Đông Hoàng Hải Thủy cho rằng:
 
“Chỉ trong 4 câu thấy có ba hình ảnh gợi cảm: Sự đời, Lá Đa, Mõm Chó. Chuyện théc méc là ‘Sự đời, Lá Đa, Mõm Chó’ ba cái có tội gì mà chúng bị người đe dọa ‘chém cha.’ Oan thay cho Lá Đa.
Em phải mặc váy thì khi em ngồi, sáng trăng suông em tưởng tối trời, em mới để cái sự đời của em ra được. Em mặc quần thì vô phương. Phải viết rõ là em gái quê em mặc váy, em ‘không để nó ra’, nó là ‘cái sự đời’ của em, nó vẫn ở trong đó nhưng vì em ngồi hớ hênh - ngồi bệt mà dạng háng, tức banh hai chân ra - nên người ta nhìn vào, người ta thấy ‘nó’. Viết lại: Em mặc quần thì vô phương. Em mặc váy mà em đứng em cũng không thể để cái sự đời của em ra được.
Đến đây có vấn đề ‘Váy và Quần Con Gái, Đàn Bà’. Sử ghi: Ngày xưa, đàn bà Bắc kỳ mặc váy. Bắc Kỳ đây là từ Ải Nam Quan vào đến tỉnh Quảng Bình. Viết cách khác: từ Sông Gianh trở ra bắc. Từ Quảng Bình vào nam, đàn bà mặc quần. Ngày xưa đây là thời Thực Dân Pháp chưa đến nước Việt Nam. Cũng Sử ghi: Năm 1882 Vua Minh Mạng hạ chiếu, tức ra lệnh:
‘Cấm đàn bà mặc váy’, lại tức: Đàn bà Bắc kỳ phải mặc quần.
 
Tháng Sáu có chiếu vua ra
Cấm quần không đáy, người ta hãi hùng.
Không đi thì chợ không đông.
Đi thì bóc lột quần chồng, sao đang.
 
Lệnh của Vua Minh Mạng không được nữ thần dân Bắc kỳ tuân theo. Vua cấm đàn bà mặc váy, đàn bà Bắc kỳ vẫn cứ mặc váy. Những năm 1947 đến 1950, kẻ viết những dòng chữ này sống trong những làng quê ba tỉnh Bắc Ninh, Bắc Giang, Phúc Yên, thấy tận mắt 90/100 đàn bà miền quê mặc váy. Chỉ môt số cô gái trẻ, sinh sau năm 1930, mới mặc quần.
 
Nhắc lại và nhấn mạnh: Chỉ khi mặc váy đàn bà, con gái mới để cho người đời nhìn thấy cái ‘Sự Đời Lá Đa’. Phụ nữ Á, Phụ nữ Âu Mỹ mặc váy cũng để hở ‘Sự Đời’ như nhau. Chỉ có khác là phụ nữ Âu Mỹ mặc slip, phụ nữ Á châu ở trần. Bà Hillary Clinton khi là First Lady có lần – mặc váy – ngồi hớ hênh bị anh Phó Nháy chụp ảnh bà để lộ cái slip. Từ đó người ta thấy bà Hillary Clinton chuyên mặc quần.
(Theo Công Tử Hà Đông Hoàng Hải Thủy)
 
Nhà nho như Tam Nguyên Yên Đỗ cũng mần thơ nói về cái “sự đời” đó
 
“Đàn bà con gái sắn quần lên
Cái gì trăng trắng như con cúi”
(Nguyễn Khuyến, Chỗ Lội Làng Ngang)
 
Không biết Bùi Giáng vì đọc bài ca dao này nên mới phóng bút chăng:
 
“Bây giờ em để quần đâu
Cỏ trên mình mẩy em sầu ra sao”
 
Hàn Mặc Tử cũng mần thơ như ri:
 
“Tiếng ca ngắt. Cành lá rung rinh
Một nường con gái trông xinh xinh
Ống quần vo xắn lên đầu gối
Da thịt, trời ơí trắng rợn mình…”
          (Thi tập Gái Quê, bài Nụ Cười)
 
Bích Khê cũng không thua chi:
 
“Và ô kìa một tòa hoa nghiêm động
Tay run run hãm lại cánh tình si
Hai tay nàng đã nở ngọc lưu ly
Hai chân nở màu sen ẻo lả
Cho tôi nàng, hãy cho tôi tất cả !…”
                        (Tranh Lõa Thể)
 
Viết lông bông cho vui. Quý bác nào không thích thì bỏ qua nhé!                                                                                        
La Thụy

READ MORE - MỘT BÀI CA DAO VIỆT NAM ĐƯỢC CHUYỂN SANG HÁN NGỮ - Chuyện phiếm của La Thụy

Wednesday, June 27, 2018

“MỘT RẺO CHIỀU” THƠ CA DAO NT, BỨC TRANH ĐẸP LỒNG TRONG CHIA LY BUỒN - Châu Thạch



         
                  Nhà bình thơ Châu Thạch


“MỘT RẺO CHIỀU” THƠ CA DAO NT, BỨC TRANH ĐẸP LỒNG TRONG CHIA LY BUỒN 

                                                            Châu Thạch

Đọc “Tôi: chiếc lá/ Em: chiếc lá/ Bạn bè: từng chiếc lá/ Một khoảnh rừng đã xanh trong nhau” ta như lập tức thấy trước mắt một bức tranh đẹp và sống động. Mỗi linh hồn con người là một chiếc lá xanh thắm và mỗi chiếc lá đại diện cho một linh hồn con người trong khoảnh rừng xanh thắm ấy là hình ảnh của sự sống bình an, hạnh phúc, êm đềm và quyến luyến biết bao.
Những câu thơ  trên đây ngắn gọn, thật là bình dị, bình dị đến độ tưởng không phải là thơ nhưng ngược lại nó là “vô thi”, nghĩa là ở trình độ làm thơ không còn bị gò bó bởi luật làm thơ nữa. Nhà thơ vừa dùng phương pháp tưởng tượng người thành lá, vừa nhân cách hóa lá thành người, khiến cho sự suy nghĩ tưởng như ngộ nghĩnh của một em bé lại phát họa một góc thiên đường đầy sự thân ái trong cuộc sống. Câu thơ “một khoảnh rừng đã xanh trong nhau” với cụm từ “xanh trong nhau” hình dung hoàn toàn sự hài hòa, sự đồng cảm của mỗi cá nhân sống trong xã hội đó. Tuy thế, nếu những câu thơ trên không có những câu thơ dưới đây chắp đôi cánh cho nó, thì nó hoàn toàn không thể bay lên cao được:

                  Và thế đó, gió về ru ta hát
                  Vầng trăng non ngả ngớn lướt qua đầu

Hình ảnh lá và rừng tuy có đẹp nhưng vẫn khô. Sự sống của lá và rừng trở nên đầy ý nghĩa, đầy thi vị khi “gió về ru ta hát” và khi có “Vầng trăng non ngả ngớn lướt qua đầu”. Hai câu thơ đã mô tả cái xã hội có tôi, có em và bạn bè hoàn toàn trong cái nhìn thẩm mỹ của tác giả, vừa văn hóa với ngọn gió đưa về, vừa lạc thú bởi tiếng hát và vừa nên thơ bởi trăng ngả ngớn ở trên đầu.
Cái xã hội ở khổ thơ trên đẹp vô cùng và thánh thiện như trong mơ. Tưởng nó sẽ mãi mãi như thế. Mà thật ra, nếu nó mãi mãi như thế thì bài thơ không còn hay mấy, bởi nó chỉ phát họa một khung đời bình an, thơ mộng thì không làm cho cảm xúc trong con tim người thăng rồi trầm theo nhịp sống được. Bởi vậy nhà thơ đã cho mây kéo về khung trời ấy, cho gió lạnh về và cho lá úa vàng, rồi từ từ rơi rụng hết:

                    Ngày mải miết
                    Rồi thu về lá rụng
                    Miền thênh thang cũng phải úa mất rồi
                    Vàng chín nẻo trăng chìm đêm nguyệt tận
                    Lời chia xa lá rụng tới mềm môi...

Lá rụng có nghĩa là bạn bè chúng ta rụng, rồi em sẽ rụng và tôi cũng sẽ rụng. Khổ thơ quá buồn được đặt ngay đưới một khổ thơ mượt mà bởi hanh phúc. Nhà thơ như một nhạc công tài hoa xuống tông rất bất ngờ một bài ca, khiến cho mọi trái tim người nghe khựng lại rồi dòng nước mắt tuôn trào. Bạn đọc thơ có lẽ không khóc, nhưng biết đâu có bạn nữ nào đó ngồi suy nghiệm rồi cũng rơi nước mắt bây giờ. Tác giả dùng các câu thơ “Miền thênh thang cũng phải úa mất rồi/ vàng chín nẻo trăng chìm đêm nguyệt tận”khiến cả khung trời vừa mới xanh tốt đó trở nên thê lương đến độ, chìm hết trong bóng tôi tận cùng. Câu thơ “Lời chia xa lá rụng tới mềm môi” đem đến một nỗi buồn triền miên và thê thiết. Người ta thường nói “uống rượu mềm môi” vì chữ “mềm môi” chỉ sự đã thèm, thỏa thích. Thế nhưng tác giả dám dùng nó để chỉ nỗi buồn vì không có từ nào hay hơn chữ “mềm môi” trong câu thơ nầy. Người uống rượu uống mãi, uống mãi đến mềm môi làm tê tái cả cơn say. Người chia tay lá rụng trong thơ cũng nói mãi, nói mãi trong tâm trạng u sầu làm tê tái tâm cang. Cả hai đều tê liệt cảm xúc của  mình.Hai người không khác gì nhau, khác chăng chỉ là ở cai lý do và tâm trạng khác nhau của sự mềm môi ấy mà thôi.
Bài thơ “Một rẻo chiều” ngắn, gọn, đem đến cho người đọc một cảm xúc thăng hoa rồi một cảm xúc buồn thê thiết. Đây không phải là một bài thơ triết lý sâu xa nhưng là một bài thơ cho ta cảm nhận sự sống vô thường. Tác giả đã thiết lập những hình ảnh cụ thể nhưng lại lung linh, đưa những chiếc lá xanh tươi và làm cho nó vàng đi, rồi rơi rụng rất đẹp nhưng cũng rất buồn trong mắt, dẩn người đọc thơ vào một bức tranh rừng cây tuyệt đẹp để rồi lập tức lồng nó vào khung u sầu bới vô vàn lá rụng, làm cho người đứng đó tuy ngỡ ngàng mà thú vị,  bởi sự quyến rũ của thơ  có cả trong sự rơi u sầu của lá.

                                                                  Châu Thạch

       
                            Nhà thơ Ca Dao


MỘT RẺO CHIỀU

Tôi: chiếc lá
Em: chiếc lá
Bạn bè: từng chiếc lá
Một khoảnh rừng đã xanh trong nhau
Và thế đó, gió về ru ta hát
Vầng trăng non ngả ngớn lướt qua đầu

Ngày mải miết
Rồi thu về lá rụng
Miền thênh thang cũng phải úa mất rồi
Vàng chín nẻo trăng chìm đêm nguyệt tận
Lời chia xa lá rụng tới mềm môi...

                                      Ca Dao NT


READ MORE - “MỘT RẺO CHIỀU” THƠ CA DAO NT, BỨC TRANH ĐẸP LỒNG TRONG CHIA LY BUỒN - Châu Thạch

Monday, January 29, 2018

CUỐI NĂM ÂM LỊCH - La Thụy cùng thi hữu

       



           CUỐI NĂM ÂM LỊCH 
         (Cảm đề thơ Đá Ngây Ngô)

  Xuân về lâng lâng nào nhờ gió chở
  Đáy cốc vênh hay rượu ngấm ngã nghiêng
  Thèm trái cấm lòng vướng bận nghiệp duyên
  Loan phượng múa tình ai đang khép mở

  Mắt xanh trắng tri âm còn níu mộng
  Bến xuân ơi lưu luyến cõi trời xưa
  Sương khói phủ bâng khuâng xuân không mùa
  Thầm nguyện ước cho nguồn yêu mở rộng

  Ngọn nến ấy lung linh trời ảo diệu
  Hương xưa nào thoang thoảng ủ hồn mơ
  Để ngất ngây tình tràn thơm men rượu
  Hào sảng cười đồng vọng đá ngây ngô
                                             La Thụy 

 
                   HỌA


          CUỐI NĂM ÂM LỊCH

  Ai réo gọi mây chiều không chịu chở
  Để tình say trong chuếnh choáng ngã nghiêng
  Trông ơ hờ một cơn gió giao duyên
  Thầm thì đến êm đềm lờ ngỏ mở


  Trao và nhận ân tình thơ thực mộng
  Mới cũ nào thấp thoáng chuyện nay xưa
  Ủ ấp hương đợi giây phút giao mùa
  Bung tỏa ngát giữa đất trời cao rộng


  Tình yêu ấm trái tim thêm huyền diệu
  Rung đập hoài thôi thúc những ước mơ 
  Nồng nàn thật vui buồn bên chén rượu 
  Gốc dưỡng lòng là lúa nếp hay ngô
                                     Võ Sĩ Quý

 
 
                     KHÉP

  Đóa cúc muộn nặng hiên đời mãi chở
  Nắng hanh hao rải mảnh lụa chiều nghiêng
  Vườn hoa xưa đóa thắm lỡ phận duyên
  Ném khúc nhạc cõi lòng đành thôi mở

 
  Vầng trăng muộn tri âm xa bến mộng
  Khúc xuân ca vướng víu mảnh tình xưa
  Bên triền dâu lá rũ úa theo mùa
  Đêm nghiệt ngã lửa nồng treo khoảng rộng
 
  Vàng xưa ấy xa rồi đêm huyền diệu
  Phiến giá băng phủ kín mảng trời mơ
  Khép lối mộng khép lòng theo men rượu
  Nhấp môi nồng đồng vọng đá ngây ngô
                                             Ca Dao

                TIẾNG VỌNG

  Xuân về đây nước đầy thuyền hoa chở
  Chênh vênh khóc sóng bạc vỗ xô nghiêng
  Dòng trôi xuôi bẽ bàng nợ trao duyên
  Nước ròng lớn lao xao đêm mắt mở 

  Nhớ nhung cay canh tàn bên gối mộng
  Thao thức ơi luyến tiếc kỷ niệm xưa
  Mây bàng bạc rèm châu gió gọi mùa
  Xao xuyến lạnh hồn tôi đang mở rộng

  Trăng đêm ấy ảo huyền ôi kỳ diệu
  Thoảng hương đưa ngây ngất mảnh hồn mơ
  Chung đối ẩm lưng bầu say men rượu
  Vọng tiếng cười vang cả tối ngây ngô
                                  Ngoctuyencp

 
                       VÔ ĐỀ

  Chuyến đò ngang chiều nay người không chở 
  Để ta sầu trên bến nước ngả nghiêng
  Đêm Giao Thừa ta đã lỡ trễ duyên 
  Thì người nhỉ muộn phiền chi xuân mở 

  Quán nước chè dừng chân đêm xây mộng
  Một mình ta nhắc gió lộng năm xưa 
  Chiều hành quân qua bến buổi giao mùa 
  Ta nghe có những hạt mưa trải rộng 

  Tiếng chèo khua vang động nghe huyền diệu 
  Khách qua bờ như chợt tỉnh cơn mơ 
  Hồn gỗ đá chưa bao giờ say rượu 
  Mà chân hoang lạc bước giữa rừng ngô
                                             Ký Gàn

READ MORE - CUỐI NĂM ÂM LỊCH - La Thụy cùng thi hữu