Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 23, 2026

CHÁY - Thơ Trần Thị Lan Anh

 

Trần Thị Lan Anh

“Cháy trong mắt” – một ánh nhìn khẽ chạm vào tim,
và dù thời gian có trôi, vẫn còn đó, âm ỉ:
“Cháy suốt đời một vết mộng chưa gom.”

Lan Anh xin giới thiệu tới quý độc giả một tác phẩm thơ mới.  

Một mối tình không lời, nhưng luôn sống, luôn cháy trong ký ức.

 

CHÁY

 

Cháy trong mắt một lần nhìn rất lặng,

Cháy trên môi một chờ đợi mong manh.

Cháy vào tay nỗi run mềm chưa chạm,

Cháy vào tim vết nhớ chẳng chịu lành

 

Cháy qua đêm bóng hình xưa quay lại,
Cháy trong mơ mùi tóc gió thu sang.
Cháy nơi gối một lời thương còn ngại,
Cháy giữa đời chút ấm áp muộn màng.

 

Cháy theo bước những ngày xưa khờ dại,
Cháy trong tay dư vị buổi tàn phai.
Cháy bên hiên tiếng thở dài rất nhẹ,
Cháy cuối chiều màu nắng úa trên vai.

 

Cháy lên nhớ giữa đôi bờ xa vắng,
Cháy âm thầm như lửa mọc trong tim.
Cháy theo gió dẫu trôi về lãng quên,
Cháy mãi mãi một mối tình kín tiếng.

 

Cháy rồi tắt, nhưng tàn tro vẫn sáng,
Cháy âm ỉ trong kẽ lá, đầu hôm.
Cháy trong mắt người từng thương rất đậm,
Cháy suốt đời một vết mộng chưa gom.

 

Trần Thị Lan Anh

Aschaffenburg, Germany

 

“Burning in the Eyes” — a glance that softly touches the heart,
and though time may pass, it still remains, quietly smoldering:
“Burning for a lifetime, a dream never gathered.”

Lan Anh would like to introduce to dear readers a new poetic work.
A love without words, yet always alive, always burning in memory.

Burning: A Silent Fire of Love

Burning in the eyes with one silent glance,
Burning on the lips in fragile waiting.
Burning into hands, a trembling yet untouched,
Burning into the heart, a scar that refuses to heal.

Burning through the night, past shadows return,
Burning in dreams, the scent of autumn wind.
Burning on the pillow, a word of love still shy,
Burning in life, a warmth belated, fleeting.

Burning along the steps of foolish days,
Burning in the hands, the aftertaste of fading hours.
Burning by the eaves, a soft, whispered sigh,
Burning at twilight, sunlight withering on the shoulders.

Burning in memory, across distant, empty shores,
Burning silently like fire rising in the heart.
Burning with the wind, though drifting into forgetfulness,
Burning forever, a secret love kept.

Burning then fades, yet ashes still glow,
Burning qui
Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de etly in the leaves at dusk.
Burning in the eyes of one once loved deeply,
Burning a lifetime, a dream never gathered.

Trần Thị Lan Anh

Aschaffenburg, Germany

Email:  Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de

 

READ MORE - CHÁY - Thơ Trần Thị Lan Anh

TRẮNG THA HƯƠNG - Lê Thi

 


TRẮNG THA HƯƠNG 

 

   Sáng nay cơn bão tuyết về, như một lời nhắc khẽ mà lạnh buốt của xứ người. Thành phố chìm trong một màu trắng đục mờ, thứ trắng không tinh khôi, mà nặng trĩu nỗi nhớ. Trắng của tuyết, của những phận người tha hương đang lặng lẽ đi qua mùa đông đời mình.

Con đường quen bỗng trở nên xa lạ. Từng đoàn xe nối đuôi nhau bò chậm chạp, 20 km/h mà vẫn thấy chông chênh. Các tài xế căng tròn đôi mắt, không còn nhìn vạch kẻ đường, chỉ lần theo dấu bánh xe mờ nhạt của người đi trước như lần theo số phận. Xe trăm ngàn hay xe vài ngàn bạc lúc này cũng như nhau, cùng cúi đầu đội tuyết, thân mình lấm lem, màu sơn nguyên bản không còn phân biệt được sang hèn.

Dòng người mưu sinh hòa lẫn vào nhau trong cơn bão. Ông chủ tiệm nail thở dài lo khách thưa vì tuyết gió. Người làm xây dựng đứng ngồi không yên, hợp đồng thúc giục mà công việc ngoài trời thì bất lực trước thời tiết khắc nghiệt. Có những nỗi lo rất nhỏ mà rất thật: mấy cụ già tự hỏi sáng mai lấy đâu sức đẩy thùng rác ra lề, rồi làm sao kéo nó vào khi tuyết phủ ngập lối đi.

Tết đang đến. Xuân đang về, ít nhất là trên tờ lịch treo tường. Nhưng ở nơi này, mùa xuân dường như đến muộn hơn trong lòng người. Cuộc sống mưu sinh xứ người vẫn cuốn tất cả vào vòng quay chưa kịp dừng. Bão tuyết, lốc xoáy, cảnh báo liên hồi… rồi cũng phải khoác áo, nổ máy, tiếp tục đi làm. Chưa ai rảnh rỗi để nghĩ đến hoa mai hay bánh chưng, khi mỗi ngày mở thùng thư là thêm một xấp phong bì lạnh lùng réo gọi tiền nhà, tiền điện, tiền bảo hiểm, tiền học, tiền đời.

Tuyết đổ xuống như những thúng muối trắng xóa trút lên đầu ngọn cây trơ trụi. Xe xúc ủi gầm gừ giành giật từng mét đường với tuyết, vừa quay lưng đi, tuyết đã kịp phủ kín lối vừa mở, như thể nhắc rằng con người ở đây chỉ là kẻ tạm trú, ngang qua chợ đời vội vã.

Giữa mênh mông trắng xóa ấy, lòng người bỗng chùng xuống. Nhớ một buổi chiều cuối năm quê nhà, gió chỉ se lạnh, nắng còn vương trên mái ngói. Nhớ mùi khói bếp, nhớ tiếng chổi quét sân, nhớ cái cảm giác Xuân đến không cần phải chống chọi, chỉ cần mở cửa đón vào.

Ở Bắc Mỹ, trong một ngày bão tuyết, Xuân vẫn đang về… nhưng Xuân đi qua rất khẽ. Nó nằm đâu đó trong một nỗi nhớ âm ỉ, trong lời chúc Tết vội vã qua điện thoại, trong giọt nước mắt lặng thầm tan ra cùng bông tuyết trên mi.

Tất cả đều ngập trong tuyết, một màu trắng tha hương. Nỗi lòng những đứa con xa xứ khát khao giọt nắng quê nhà!

Lê Thi 

Bắc Mỹ ngày bão tuyết.

READ MORE - TRẮNG THA HƯƠNG - Lê Thi

Ca khúc CHIỀU MƯA CAO NGUYÊN - Lời: Nguyễn Khắc Phước - Nhạc và giọng ca: SUNO AI

 

 

CHIỀU MƯA CAO NGUYÊN

 

Verse 1:

 

Một chiều đi trên cao nguyên,

Gặp em loài hoa không tên,

Màu hoa dường như hoa tím,

Và mùi hương còn trinh nguyên.

 

Verse 2:

 

Một chièu mưa trên cao nguyên,

Gặp em đội mưa qua hiên,

Tóc em cài nhành hoa tím,

Nụ cười trên vành môi duyên.

 

Chorus 1:

 

Phố cao nguyên nằm,

Dưới mưa dăng hàng,

Em yêu phố chợ miền núi,

Em theo những con đường trơn.

 

Chorus 2:

 

Vẫn luôn tươi cười,

Với bao nhiêu người,

Em yêu trái ngọt miền núi,

Em yêu những nụ hồng tươi.

 

Verse 3:

 

Và thời gian trôi qua mau,

Mưa rơi biết trôi về đâu,

Sông sâu con đò tách bến,

Có một người luôn trông theo.

 

Outro:

 

Nhớ sao dáng người,

Nhớ sao tiếng cười,

Trong tôi có nhành hoa tím,

Trong tôi có nụ hồng tươi.

READ MORE - Ca khúc CHIỀU MƯA CAO NGUYÊN - Lời: Nguyễn Khắc Phước - Nhạc và giọng ca: SUNO AI