TRẮNG THA HƯƠNG
Sáng nay cơn bão tuyết về, như một lời nhắc
khẽ mà lạnh buốt của xứ người. Thành phố chìm trong một màu trắng đục mờ, thứ
trắng không tinh khôi, mà nặng trĩu nỗi nhớ. Trắng của tuyết, của những phận
người tha hương đang lặng lẽ đi qua mùa đông đời mình.
Con đường quen bỗng
trở nên xa lạ. Từng đoàn xe nối đuôi nhau bò chậm chạp, 20 km/h mà vẫn thấy
chông chênh. Các tài xế căng tròn đôi mắt, không còn nhìn vạch kẻ đường, chỉ lần
theo dấu bánh xe mờ nhạt của người đi trước như lần theo số phận. Xe trăm ngàn hay
xe vài ngàn bạc lúc này cũng như nhau, cùng cúi đầu đội tuyết, thân mình lấm
lem, màu sơn nguyên bản không còn phân biệt được sang hèn.
Dòng người mưu
sinh hòa lẫn vào nhau trong cơn bão. Ông chủ tiệm nail thở dài lo khách thưa vì
tuyết gió. Người làm xây dựng đứng ngồi không yên, hợp đồng thúc giục mà công
việc ngoài trời thì bất lực trước thời tiết khắc nghiệt. Có những nỗi lo rất nhỏ
mà rất thật: mấy cụ già tự hỏi sáng mai lấy đâu sức đẩy thùng rác ra lề, rồi
làm sao kéo nó vào khi tuyết phủ ngập lối đi.
Tết đang đến.
Xuân đang về, ít nhất là trên tờ lịch treo tường. Nhưng ở nơi này, mùa xuân dường
như đến muộn hơn trong lòng người. Cuộc sống mưu sinh xứ người vẫn cuốn tất cả
vào vòng quay chưa kịp dừng. Bão tuyết, lốc xoáy, cảnh báo liên hồi… rồi cũng
phải khoác áo, nổ máy, tiếp tục đi làm. Chưa ai rảnh rỗi để nghĩ đến hoa mai
hay bánh chưng, khi mỗi ngày mở thùng thư là thêm một xấp phong bì lạnh lùng
réo gọi tiền nhà, tiền điện, tiền bảo hiểm, tiền học, tiền đời.
Tuyết đổ xuống
như những thúng muối trắng xóa trút lên đầu ngọn cây trơ trụi. Xe xúc ủi gầm gừ
giành giật từng mét đường với tuyết, vừa quay lưng đi, tuyết đã kịp phủ kín lối
vừa mở, như thể nhắc rằng con người ở đây chỉ là kẻ tạm trú, ngang qua chợ đời
vội vã.
Giữa mênh mông trắng
xóa ấy, lòng người bỗng chùng xuống. Nhớ một buổi chiều cuối năm quê nhà, gió
chỉ se lạnh, nắng còn vương trên mái ngói. Nhớ mùi khói bếp, nhớ tiếng chổi
quét sân, nhớ cái cảm giác Xuân đến không cần phải chống chọi, chỉ cần mở cửa
đón vào.
Ở Bắc Mỹ, trong một
ngày bão tuyết, Xuân vẫn đang về… nhưng Xuân đi qua rất khẽ. Nó nằm đâu đó
trong một nỗi nhớ âm ỉ, trong lời chúc Tết vội vã qua điện thoại, trong giọt nước
mắt lặng thầm tan ra cùng bông tuyết trên mi.
Tất cả đều ngập
trong tuyết, một màu trắng tha hương. Nỗi lòng những đứa con xa xứ khát khao giọt
nắng quê nhà!
Lê Thi
Bắc Mỹ ngày bão tuyết.

No comments:
Post a Comment