Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, August 17, 2011

TRƯƠNG LAN ANH - THU SANG



( Gửi em Như Mai)
Mùa thu đã về trên dòng sông quê xanh thắm
Ở bên kia em có biết không?
Sông mỗi mai khẽ khàng chao sóng
Một thoáng mơ màng sương dăng dăng!

Hàng cau vườn mẹ như thầm đứng lặng
Cất quạt mùa sau đợi gió Tây về,
Cây bưởi ru đàn con trĩu cánh
Quả na xanh mở mắt đón thu sang!

Chuyến đò cuối chở mùa hạ đi ngang
Tiếng chim cuốc đã vắng teo gọi bạn,
Mưa ngâu về sông dềnh dàng xuôi chảy
Mang theo cánh lục bình trôi trôi!
Mùa thu đã về đó em ơi
Dịu dàng nàng thu đang may áo mới
Chiếc áo vàng lộng lẫy mùa trẫy hội
Cho đẩt trời xúng xính thu sang!
17/8/2011
READ MORE - TRƯƠNG LAN ANH - THU SANG

PHẠM NGỌC THÁI - CHÙM THƠ MÙA THU


Sau rằm tháng bảy, không khí bắt đầu dịu xuống, bầu trời đầy mây và lác đác có những cơn mưa. Đó là dấu hiệu đất trời đang vào thu, mùa tựu trường cũng là mùa của thi ca. VNQT dự định dành một tuần cho chủ đề mùa thu.

Nói đến mùa thu thì nhiều người liên tưởng đến Hà Nội với “cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thơm nâu”. Đó là mùa thu trong âm nhạc của Trịnh Công Sơn, một người không phải dân Hà Nội.

Có một người sống giữa lòng Hà Nội, là dân Hà Nội chính hiệu, yêu mùa thu nồng nàn và cũng yêu không khí văn nghệ trên trang Blog của chúng ta, từ lâu là độc giả thường xuyên mặc dù anh không là người Quảng Trị. Đó là Phạm Ngọc Thái, người tự nhận là một “nhà thơ tự do”. Anh đã có nhiều thơ và bài bình luận được đăng trên các báo trung ương và địa phương. Các tập thơ của anh đã xuất bản: Có Một Khoàng Trời (NXB Hà Nội, 1990), Người Đàn Bà Trắng (NXB Thanh Niên, 1944) và Rung Động Trái Tim (NXB Thanh Niên, 2009)

Chúng ta xin nhường anh bắt đầu tuần chủ đề về mùa thu bằng chùm thơ do chính tác giả gởi tặng VNQT.



ĐÊM THU PHỐ VẮNG

Đêm phố vắng anh đi hay là em không ngủ?

Thu đến rồi lay động trái tim...

Xào xạc lá, anh nghe, xào xạc lá

Thăm thẳm bóng hình em trong đêm.

Anh dẫn em con đường xưa cũ

Một thời nào từng in dấu chân thon

Trước tình yêu ta hoá thành đứa trẻ

Dẫu mái tóc anh giờ đã hoa sương.

Anh sẽ viết cho ai bài thơ đêm thu vắng?

Tiếng trong khuya em gọi vọng rất xa!

Trên thảm lá lòng ta say đắm

Tha thiết ôm em vì không muốn đêm qua.

Ôi, bài thơ cứ theo anh lang thang trong phố

Kí ức hồi sinh về với tuổi xuân xưa

Em lại ru êm như thưở trẻ

Tấm thân mềm đưa anh vào bến mộng mơ...

Phạm Ngọc Thái

2007



KÝ ỨC MÙA THU

Mùa thu khuấy lên bao kí ức

Xác thời gian trôi trên tóc em

Em đi trong trăng mùa thu thổi gió

Lá vàng rơi mênh mông

Em đi qua mùa thu không gian

Trăng mặc đồi con gái

Nhớ đến lâu cái hương con gái

Nó thơm say và rất nhẹ nhàng.

Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng

Đêm chia tay em dúi cả vào anh

Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố

Mây lãng phiêu mãi không về.

Giờ đây chắc trên đồi thông đó

Gió vu vi và trăng vu vơ

Em đi trong trăng mùa thu thổi gió

Mùa thu lang thang chẳng bến bờ...

1992



SÁNG THU VÀNG

Gặp lại em một sáng thu vàng

Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố

Với trời xanh hồ xanh gió

Gió đưa làn tóc em bay...

Kỉ niệm Bích Đào

Gặp lại em sáng đó bên hồ gió

Sáng thu này trĩu cả hàng cây

Đô thành dịu mát,

Ông lão ngồi bên gốc cây

Bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời

Bà xúc tép váy khều khào nước…

Một thời xa lắc

Em nghiêng chao về một thời xa.

Người con gái đã thành chính quả!

(phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)

Đôi mắt em bóng trúc bay xoà...

Đường phúc hậu vầng trăng đầy nở...

Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!

Sáng thu vàng mông mênh mênh mông

Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ

Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ

Và trái tim cũng không còn.

Sáng thu vàng xang xênh xênh xang

Những con đường xưa tắm hơi em

Môi em cười...hoa lá nát đau thêm

Thời gian trôi cuộc sống buồn tênh

Một mùa thu lá lá

Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ

Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang

Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan...

Phạm Ngọc Thái

1995




PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG

Tà áo trắng em đi qua phố
Mùa thu rơi phủ mắt anh
Tà áo trắng của người sinh nữ
Anh nhìn xác phượng khóc rưng rưng.

Chỉ còn lại con tim rớm đỏ
Áo quệt vào máu rỏ hai tay…
Ôi, mùa thu mùa thu êm ả
Sao lòng anh tơi tả thế này?

Tà áo trắng trôi dưới dòng mây bạc
Lang thang vài cánh bướm bơ vơ,
Áo trắng in ngang trời - sét đánh!
Lưỡi dao nào cào nát tim thu?

Anh cũng có một thời bên áo trắng
Cũng bế bồng và cũng đã ru em!
Cái thời ấy chìm vào xa vắng
Phút gặp lòng đâu hết ngổn ngang.

Thêm một mùa thu, một mùa thu vỡ
Câu thơ nẩy những bông hoa buồn
Thôi, đừng hát để ướt lòng trinh nữ
Em đi rồi! Anh chết cả mùa đông.


9/1994

READ MORE - PHẠM NGỌC THÁI - CHÙM THƠ MÙA THU