Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, December 13, 2025

CHÙM LỤC BÁT VĂN ĐOÀN (NGUYỄN VĂN DÒA) - Hồn quê / Trằm Trà Lộc - Lá phổi xanh / Biển Cửa Tùng - Thiên đường biển xanh / Thánh địa Đức Mẹ La Vang /

Nhà thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Dòa)

 


HỒN QUÊ

 

Trăng lên chiếu rọi sân nhà

Gió đưa nhè nhẹ ngân nga câu hò

Ngoài đồng lúa trổ vàng no

Hương thơm ngào ngạt gọi đò sang sông

 

Nhớ ai tóc xõa bềnh bồng

Bờ vai nghiêng nắng, má hồng thẹn thùng

Trưa hè ve hát tưng bừng

Tiếng quê quen thuộc muôn vùng thiết tha

 

Mẹ ngồi đan áo hiên nhà

Cha chăm luống đất mặn mà tình thân

Dòng sông nước chảy trong ngần

Chở bao ký ức một lần nhớ thương

 

Chiều về nắng tắt bên đường

Khói lam bảng lảng vấn vương quê mình

Ước mơ đất nước thanh bình

Nhân dân no ấm thắm tình quê hương.


 

TRẰM TRÀ LỘC – LÁ PHỔI XANH

 

Trà Lộc trằm biếc giữa trời,

Miền quê cát trắng một thời hoang vu.

Ngàn năm rừng thẳm mịt mù,

Nay thành báu vật thiên thu ban dành.

 

Cây xanh che mát trời xanh,

Nước trong soi bóng long lanh nắng chiều.

Chim muông ríu rít sớm chiều,

Bầy cò sải cánh phiêu diêu giữa trời.

 

Mỗi mùa thu hoạch khắp nơi

Phá trằm lễ hội tiếng cười rộn vang.

Nước xưa xả bớt nhẹ nhàng,

Lòng hồ cải tạo, cá càng sinh sôi.

 

Hè về du khách khắp nơi,

Tìm về sinh thái vui chơi thỏa lòng.

Mát lành rợp bóng cây cong,

Nước trong gió mát thong dong dập dềnh.

 

Giữ gìn rừng thẳm tươi xanh,

Cho quê hương mãi an lành đẹp tươi.

Trà Lộc – báu ngọc rạng ngời,

Muôn đời lá phổi xanh trời quê hương...


 

BIỂN CỬA TÙNG – THIÊN ĐƯỜNG BIỂN XANH

 

Cửa Tùng sóng vỗ dịu êm,

Biển xanh cát trắng bên thềm nắng mai.

Trời trong không chút mây dài,

Gió mang hương biển trải hoài mênh mông.

 

Bazan đất đỏ ven sông,

Cát ôm bờ đá, lượn vòng biển khơi.

Mũi Si, Mũi Láy xa vời,

Như vòng tay lớn ôm trời bao la.

 

Ngày hè nắng rót chan hòa,

Biển xanh mát rượi gọi ta ghé gần.

Dịu dàng sóng vỗ tần ngần,

Nhẹ ru câu hát, ân cần thiết tha.

 

Du khách về với quê nhà,

Đắm trong cảnh sắc chan hòa trời mây.

Thịt trâu xào lá trơn cay,

Hải sản tươi ngọt, lòng đầy vấn vương.

 

Cửa Tùng một cõi thiên đường,

Ai qua một chuyến vấn vương suốt đời.

Về đây tắm biển thảnh thơi,

Hòa trong gió biển rạng ngời niềm vui...

 

 

 THÁNH ĐỊA ĐỨC MẸ LA VANG

 

La Vang thánh địa sáng ngời,

Đức Mẹ hiện đến, lòng người kính tin.

Năm xưa bức hại điêu linh,

Giáo dân lánh nạn giữa miền hoang vu.

 

Lá vằng nước suối sương mù,

Cứu người lữ khách, bệnh thù tiêu tan.

Bóng đa che chở bình an,

Mẹ hiền hiện giữa muôn vàn khổ đau.

 

Lời vàng khuyên bảo thâm sâu,

Ai nương nhờ Mẹ, nhiệm màu ơn thiêng.

Cúi đầu cầu khẩn lòng riêng,

Mẹ luôn đoái đến, lời nguyền chẳng sai.

 

Thời gian xây đắp hình hài,

Nhà thờ đồ sộ tầm vai đất trời.

Đoàn người hành lễ xa xôi,

Về đây cầu khẩn, nguyện lời kính dâng.

 

Trăng soi đồi núi xa gần

Chuông ngân vọng mãi từng tầng trời cao.

Mẹ ban phép lạ dạt dào,

Muôn người lương – giáo, đồng bào an vui.

 

La Vang thánh địa uy nghi,

Tháp chuông cổ kính khắc ghi tháng ngày.

Chiến tranh bom đạn tàn bay,

Vương cung dấu tích vẫn đây muôn đời.

 

Nhà thờ mới giữa mây trời,

Màu xanh thánh thiện rạng ngời không gian.

Mẹ hiền che chở muôn ngàn,

Yêu thương nhân thế, chứa chan ân tình.

 

Linh Đài Đức Mẹ hiển vinh,

Cây đa hình tượng lung linh nhiệm màu.

Mẹ ôm con cái nguyện cầu,

Cứu qua nổi khố , bể dâu an lành.

 

Quảng trường rộng lớn bao quanh,

Giếng xưa nước mát, tượng thành khắp nơi.

Phù điêu chạm khắc rạng ngời,

Ngợi ca Thiên Chúa sáng soi muôn trùng.

 

Ba năm một hội kiệu bưng,

Người người cung kính hành hương mấy ngày

Mẹ ơi ban phước tràn đầy,

Dắt dìu nhân thế dựng xây nghĩa tình.

 

Nguyện cho đất nước thanh bình,

Nhà nhà no ấm, dân sinh đẹp đời

Vương cung thánh địa rạng ngời,

La Vang lưu dấu ngàn đời không phai...

 

 

Văn Đoàn

nguyenvandoa51@gmail.com

READ MORE - CHÙM LỤC BÁT VĂN ĐOÀN (NGUYỄN VĂN DÒA) - Hồn quê / Trằm Trà Lộc - Lá phổi xanh / Biển Cửa Tùng - Thiên đường biển xanh / Thánh địa Đức Mẹ La Vang /

CHỌN CHỒNG - Truyện ngắn Hoàng Thị Bích Hà

   



CHỌN CHỒNG

Truyện ngắn

Hoàng Thị Bích Hà


Nguyễn Thị Mì sinh ra ở một vùng quê nghèo. Cha mẹ quanh năm vất vả, ruộng đồng cằn cỗi nhưng vẫn chắt chiu từng đồng cho con ăn học. Nhờ chăm chỉ và quyết tâm, Mì thi đỗ vào Trường Đại học Kinh tế Đà Nẵng - cánh cửa lớn đầu tiên mở ra trước cuộc đời cô gái thôn quê.

Mì mang nét duyên thầm sở hữu khuôn mặt trái xoan thanh tú, nụ cười trong trẻo, đôi má hồng phơn phớt, làn da trắng mịn và dáng người mềm mại, nữ tính. Giữa giảng đường đông đúc, nàng nổi bật như một nhánh lan rừng lạc vào phố thị.

Trần Văn Việt-lớp trưởng, cũng đến từ một miền quê. Chàng học giỏi, cao ráo, gương mặt sáng sủa, phong thái điềm đạm. Hai người đến với nhau tự nhiên như hơi thở, kết thành cặp đôi đẹp nhất nhì lớp. Bạn bè trầm trồ khen, thầy cô cũng mỉm cười ngầm thừa nhận. Họ đi bên nhau, vừa đẹp đội hình, vừa đúng nghĩa “nam thanh nữ tú”. Những ngày tháng sinh viên, họ dìu nhau trong học tập, chia nhau từng bữa cơm bụi, từng buổi tối học nhóm dưới ánh đèn vàng hiu hắt. Ai cũng nghĩ tình yêu ấy bền như sam, khó gì chia lìa.

Cho đến một buổi chiều.

Buổi chiều gió từ sông Hàn thổi lên, mang theo hơi nước mát lạnh, làm hai hàng cây ven đường xao xác lá. Mì sang chơi nhà một người bạn ở xóm trọ quận Liên Chiểu. Bên cạnh dãy phòng trọ chật hẹp, một căn biệt thự hiện đại hiện ra sừng sững, cổng sắt cao, sân lát đá sáng bóng. Mì đứng lặng, ngước nhìn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác vừa ngỡ ngàng vừa khao khát.

“Biệt thự đẹp quá… hiện đại quá! Ước gì mình được sống ở nơi như thế này…”

Nàng còn đang mải mê ngắm thì Liên- bạn nàng chạy ra, cười xòa:


-Ngắm nhà đẹp à? Gắng học đi, mai mốt đi làm kiếm tiền xây một căn giống vậy!

Hai đứa vào phòng. Trong câu chuyện râm ran, Mì nghe Liên kể về chủ nhà trọ – một gia đình giàu có. Bà Bạch Phê làm ngân hàng, còn ông Lê Bê là một sếp lớn trong ngành tài chính, phụ trách khu vực miền Trung. Gia đình có một cậu con trai cả tên Lê Viết Kê, vẫn chưa lập gia đình.

Từ đó, Mì thường xuyên qua chơi với Liên hơn. Có khi còn ở lại qua đêm. Một hôm, bà Phê sang thu tiền trọ, thấy Mì đang trò chuyện cùng Liên. Bà hỏi han vài câu, biết Mì là sinh viên Đại học Kinh tế, lại xinh xắn, lễ phép, nói năng nhẹ nhàng. Trong bụng bà chợt nảy ra một ý nghĩ: Con bé này mình chấm làm dâu mình được nè! Từ đó bà nhắm Mì cho đứa con trai của mình. Bà biết con bà hơi biếng, nếu bà không ra tay, con trai bà khó có vợ.

Gia đình bà Bạch Phê chỉ có một cậu con trai duy nhất - “hũ mắm đầu giàn”. Hai cô con gái đều lanh lợi, học hành đến nơi đến chốn, đã đi làm và yên bề gia thất. Riêng Viết Kê thì chậm nhất nhà, học hành chểnh mảng. Gia đình đã cố gắng hết cách rồi! Nào là thuê thầy dạy kèm từng môn một nhưng cậu lười lắm, học không vô. Cuối cùng, cậu bỏ học khi chưa xong lớp 9. Ông bà thương con nhưng cũng buồn lòng. Trong thâm tâm bà luôn để ý tìm vợ cho con mình. Gặp Mì, bà rất vừa ý.

Bà khéo léo mai mối, dò hỏi. Còn Mì, thấy bà chủ nhà quý mến mình, lòng nàng cũng nhanh chóng tính toán. Một ý nghĩ hiện lên rõ ràng: Làm dâu nhà này thì đời mình sẽ khác. Giàu có, chức quyền, công việc- tất cả như đã được bày sẵn trước mắt. Việc xin cho nàng một chỗ làm ổn định, với gia thế ấy, chỉ là chuyện trong tầm tay. Bà Phê rủ Mì về nhà chơi. Bước chân vào căn biệt thự, Mì choáng ngợp trước nội thất sang trọng, ánh đèn vàng ấm áp, những món đồ đắt tiền bày biện khắp nơi. Nàng thấy Viết Kê từ trong nhà bước ra: người hơi thấp, đậm, gương mặt hiền lành nhưng không có nét điển trai, phong độ như Trần Văn Việt.

Mì khẽ tặc lưỡi trong lòng:
Thôi kệ! Đời có luật bù trừ. Người ta không đẹp, không giỏi thì người ta giàu. Còn mình và Việt, hai đứa tay trắng, biết bào giờ mới khá! Mới có được cơ ngơi thế này…

Bà Phê rũ nàng qua dùng cơm, những bữa cơm thịnh soạn, những lần bà Bạch Phê dẫn nàng ra phố sắm vòng vàng, bông xuyến, bà cho nàng chọn. Bên cạnh đó ông bà cũng nhắm cho Mì một chỗ làm, sẽ gửi cô con dâu tương lai vào làm kế toán ở công ty xổ số kiến thiết trong thành phố. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức Mì chưa kịp suy nghĩ sâu. Đám cưới được ấn định vào cuối năm thứ ba đại học.

Còn Viết Kê với trình độ lớp 9, vợ đại học, cảm thấy chênh lệch quá nên để “xứng đôi”, gia đình cho Kê đi học bổ túc văn hóa, rồi học đại học tại chức, sau đó xin cho vào quân đội, hưởng lương quân nhân chuyên nghiệp.

Mì lặng lẽ rời xa Trần Văn Việt. Nàng bỏ lại chàng lớp trưởng đẹp trai học giỏi, từ giã những buổi hẹn hò lãng mạn. Những buổi họ bên nhau tay trong tay, những lời hứa hẹn ngày sinh viên… tất cả khép lại khi nàng bước lên xe hoa. Việt đau, rất đau. Nhưng nỗi đau ấy dần lắng xuống.Trong nỗi nghèo mất vợ là bài học đầu đời chàng nhận được. Đó cũng là lý do để cho chàng có chí khí vươn lên với lời hẹn âm thầm trong lòng được khắc sâu: Năm năm, mười năm nữa chàng sẽ là ai và như thế nào, hãy đợi đấy!

Ai dúi vào tay chàng một bài thơ sau. Chàng đọc xong gấp lại, và đi về phía giảng đường.


Đôi mình đôi tình nhân

Vẫn trai tài gái sắc

Anh điển trai, học giỏi

Nhánh lan rừng là em

 

Chúng mình từng yêu nhau

Vâng em hiểu điều đó

Nhưng duyên mà không phận

Chúng ta đành chia phôi

 

Chúng ta từng yêu nhau

Cưới lại là chuyện khác

Trong tay không cắc bạc

Tương lai biết về đâu

 

Em đi lấy chồng đây

Quên em đi anh nhé

Em đã tìm bến đỗ

Lo cho mình ấm thân.

 

Ngày, 12/12/2025

Hoàng Thị Bích Hà

  habich1963@gmail.com

READ MORE - CHỌN CHỒNG - Truyện ngắn Hoàng Thị Bích Hà