Spike, Đứa Cháu Ngoại Đầu Tiên
Như Nguyệt
Bài thơ này Như Nguyệt làm năm 2010, chả
có vần điệu gì cả. Đọc lại thấy …dở ẹt à, nhưng gói ghém khá đầy đủ tình
thương yêu của N dành cho thằng cháu ngoại.
Mời các anh chị đọc bài NN viết về
Spike nha.
Hôm nay làm thơ tăng cháu ngoại của tôi
Thằng cháu ngoan, dễ thương quá đỗi
Nó đang ngồi cạnh tôi, làm bạn với
tôi
Cháu kháu khỉnh, đáng yêu quá đi
thôi
Mỗi lần tôi buồn, nó nhìn tôi thông
cảm,
ngước mắt nhìn tôi như muốn nói: “Tội
gì buồn?”
Tôi ôm nó vào lòng, buồn giảm đi
hơn nửa
Cháu là mưa làm tươi mát tâm hồn!
Cháu ngoại của tôi, thằng nhóc tôi
thương quý!
Nhỏ bằng con mèo, đuôi xù như con cáo
Tai nó vểnh lên, đôi khi nhìn ngổ
ngáo
Lông trắng bốc, mầu tôi yêu thích
nhất!
Bộ lông mịn màng, mềm mại, mượt hơn
nhung
Thương yêu cháu, xiết chặt cháu vào
lòng
Trời mùa đông,cháu ấm ơi là ấm!
Tôi ôm ấp Spike cả ngày không biết
chán
Làm bà của Spike, thấy vui, thấy
bình an
Như Nguyệt
April 2010/May 5, 2021
***********
Spike, đứa cháu ngoại đầu
tiên
Tối hôm qua Thứ Sáu, ngày 5 tháng
Sáu, vào lúc 7:50 tối, con chó của con gái N, là đứa cháu ngoại đầu tiên của N,
đã qua đời. Spike bị ung thư gan, nó ốm nhom ốm nhách, chỉ còn da bọc xương, da nó
vàng khè, mỗi lần nhìn nó, N thấy thương quá, không cầm được nước mắt!
Spike đã chả còn thiết ăn uống gì, “quality of life” đã không còn! Nó đi
khệnh khạng vì không còn đủ sức. Mỗi lần bơm nước cho nó uống, N thấy
răng lợi của nó bị chẩy máu. N cố đút cho Spike ăn, nó đã không còn muốn
ăn, toàn thân run lên bần bật! Con gái N vì thương Spike quá nên đã không
muốn cho cháu N ra đi, cứ nhất định bảo: “Thằng cháu của mẹ còn “fighting”, còn
chiến đấu để sống còn, còn yêu cuộc đời này mà mẹ! “Mỗi lần nằm liệt giường
xong mà tỉnh dậy, Spike ngoe nguẩy đuôi, nhìn happy lắm, rất là cute! Nó
chạy tung tăng theo sau con. Con của con con biết, con hiểu nó mà mẹ. Nó
vẫn có thể sủa được: “Gấu, gấu!” (con gái N nhái lại tiếng sủa của
thằng con trai nó), tiếng sủa yếu ớt, nhỏ xíu rất dễ thương! Nó vẫn nằm
cạnh con mỗi đêm, nằm trên tay của con. Nó không bị đau đớn đâu mẹ, nếu
nó bị đau, con biết mà. Spike chưa muốn chết đâu… Nếu mẹ bị bệnh như thế,
mẹ có muốn con cho mẹ đi không?”. Con gái của N đã nói với N
như thế đó. N bảo con: “Nếu mà mẹ như thế, nếu luật pháp
cho phép, mẹ muốn con cho mẹ ra đi… please don’t let me suffer like Spike
does”.
*Phương An gửi Spike cho N để đi chơi xa. N lo cho thằng cháu trai từng
chút nhưng vừa thoắt cái, đã thấy Spike đi xuống cầu thang. N sợ quá chừng,
không biết Spike có bị té không nữa??!!
Spike -theo thói quen- đã lần đi ra cửa patio để đi tè. N thấy tội
nghiệp Spike quá, thấy xót xa, thương cháu quá chừng! Cháu trai của N bệnh hoạn
như thế mà vẫn còn ngoan, vẫn không muốn đi vệ sinh trong nhà của bà, đã cố lết
từ trên lầu xuống!!!!
N thật tình không muốn thằng cháu
ngoại mà N rất thương yêu phải chết vì đói khát! Không muốn nó kéo dài những
chuỗi ngày đau đớn một tí nào! Thằng cu bị nóng lạnh, bị làm kinh (cả người
nó bị shaking!), ho hen, N hoàn toàn không muốn nó bị chết đi vì kiệt sức, N lại
càng không muốn nó bị chết dần dà, chậm chạp, từ từ… một cái chết kinh khủng,
chết dần chết mòn như thế! N không muốn nhìn thấy Spike của N bị đau đớn
dù chỉ là 1 phút, huống chi bây giờ nó đã quá gầy yếu, mỏng manh… Mỗi khi N bế
nó lên, nó nhẹ như bông! Xương xẩu, xương sườn của thằng bé lòi ra rất là
tội nghiệp! N nhìn vào cặp mắt của Spike, cặp mắt cháu N vẫn sáng, vẫn
tinh anh, đen láy, mở to thao láo.. dường như là cặp mắt của Spike to hơn
xưa nhiều lắm vì khuôn mặt và cả thân người của nó bây giờ bị teo đi, rút lại
chỉ còn chút xíu! Spike còn bị dementia (bệnh mất trí nhớ) nữa… Còn
gì là phẩm chất sống tốt cho thằng cu, thằng cháu cưng của N đây??!! Đây là một
trong những quyết định khó khăn nhất trong đời N. N không nghĩ đến N, N
đã nghĩ cho thằng cháu rất tội nghiệp của mình. N muốn nó ra đi êm ả, nhẹ
nhàng, N không muốn nó phải chịu đựng, phải đau đớn nhiều thêm nữa…
Không muốn hỏi con, N đã gọi phone nói chuyện với nhạc sĩ Nguyễn Tuấn
vì biết anh cũng là bác sĩ thú y. N hỏi ý kiến của anh, muốn biết là
Spike có bị đau đớn gì không và ngỏ ý muốn cho Spike đi một cách nhẹ
nhàng. Anh Tuấn bảo: “Vì anh không khám bệnh được cho nó
nên anh không chắc là nó có bị đau đớn nhiều hay ít nhưng dĩ nhiên là nó sẽ vật
vã, không thoải mái theo lời em kể...nhưng nếu em cho nó đi, trên căn bản là em
giết nó đấy. Sợ rằng con em có giận em không?”
Vì thương yêu, phải, rất đúng đó... N rất thương thằng cháu ngoại này nên N
đã quyết định cho dù biết con gái N có thể không bằng lòng, có thể giận N, oán
giận N một thời gian dài.... Vì mọi người ơi, N không thể chịu đựng nỗi khi thấy
Spike đi lạng qua lạng quạng, đầu lủng la lủng lẳng, thân chỉ còn da bọc xương,
lông rụng gần hết thật là tội nghiệp!
***
N ôm Spike yêu dấu khi bác sĩ chích
cho nó một mũi thuốc để giải thoát khỏi cuộc đời này, bác sĩ bảo tim của Spike
sẽ ngừng đập ngay tức khắc, nếu chậm, cũng chỉ là 1 hoặc 2 giây thôi. Sau
khi chích, ông lấy ống nghe, nghe tim của Spike và nói: “That’s
it! He’s gone! I am so sorry for your loss”. Trước đó, thằng
cháu bé bỏng của N đã được chích thuốc để được thư giãn (relax) rồi, vừa chích
xong là mắt của nó lờ đờ, nằm vật ra rất là bình an, thoải mái rồi!
Ôm thật gọn cháu trong 2 cánh tay mình, N sờ bụng, sờ ngực cháu, thấy Spike vẫn còn nóng hổi, ấm thật ấm! Cả người của nó rũ ra, mềm mại! Cái chết đến nhẹ nhàng quá, một giấc ngủ miên viễn, bình an… no more suffering, no more pain…. Nước mắt N chẩy ra ràn rụa! Vĩnh biệt Spike, ngủ yên nhé cháu yêu, vĩnh biệt my first grandson!
***
Tháng Năm, năm 2004; N đang ngồi ở phòng khách thì Phương An từ cầu thang đi xuống; Annie đã bế con chó, đứa con trai đầu tiên mà nó nuôi, ra trình diện N. Con chó con nhỏ xíu, bé tí, chỉ lớn hơn cái nắm tay 1 chút, lông xù trắng bốc, cặp mắt đen láy, dễ thương ơi là dễ thương! N nghĩ N đã … “fall in love” với nó at first sight! Tuy thế N cũng la con: “Ai cho phép con mang nó về? Mẹ đã nói với con là mẹ bị allergy với lông chó! Mẹ không thích đâu, con cho ai thì cho, mang trả lại cho họ đi. Tại sao con cải lại mẹ, không chịu nghe lời mẹ. Mẹ sẽ mang nó đi cho người ta đó nha, mẹ không thích nuôi bất cứ con vật nào vì lý do sức khỏe của mẹ mà!!! Mẹ nói với con rất nhiều lần! Sao con không nghe lời mẹ??!”. Thời gian đầu, Phương An nghe N nói thế nên sợ lắm, lúc nào cũng nhốt con chó trong phòng ngủ, N nói là nói vậy thôi chứ N thương con chó quá ư đáng yêu này quá chừng chừng, thường hay lấy máy chụp hình để chụp nhiều hình cho Spike. N đặt Spike trong một cái bát lớn đựng trái cây để chụp hình, chụp lúc nó đang ăn, đang ngủ, đang ngồi, đang đi, đang đứng..v.v.. chụp đủ kiểu! Spike lúc đó chỉ bé bằng hai trái cam thôi, nhìn đáng yêu ghê lắm, lông xù ra, lúc đó nhìn Spike giống như một con mèo hơn là chó.
Người bán Spike cho Phương An đã nói dối là Spike sẽ nhỏ hoài, thuộc loại “teacup” nhưng dần dà với thời gian, Spike lớn dần, lớn nhất vào khoảng 5 pounds, size lý tưởng, vừa đủ để ôm mà không sợ bị lọt tay. Cháu cưng của N dễ thương lắm, bế nó vào trong tay là nó nằm yên cho mình bế. Chị Minh của N đến nhà chơi, nằm trên giường, giang tay ra là nó nằm trên cánh tay của chị ngay, không “lạ” gì cả, rất friendly!
Mười một năm có Spike là cháu ngoại
là 11 năm may mắn! Cháu cưng của N rất là thông minh, dễ thương, biết
nghe lời. Điều mà N sợ nhất khi nuôi chó là chó đi bậy trong nhà, nhưng N
đã “train” được cho nó, mỗi lần muốn đi restroom là Spike đến nhìn N, dụi đầu
vào chân N… xong chạy đi về phía cửa patio hoặc nó ngồi hay đứng… ngước nhìn N,
chờ N, đuôi lắc lư, gừ gừ nhè nhẹ trong cổ họng; khi nào N không để ý thì nó sủa
ầm lên, vừa sủa vừa chạy đi để N đi theo; nếu N đang bận và không để ý tới nó
thì nó quay lại sủa tiếp, vừa sủa vừa chạy về phía cửa, ý muốn nói:
“Bà đi theo Spike nè, đi nhanh lên, mở cửa lẹ lẹ lên cho cháu đi… tè…”
Kỷ niệm với Spike… N có nhiều ghê lắm!
Có nuôi chó mới hiểu được tại sao lại có những người thương chó đến như thế!
Nếu không nuôi sẽ chẳng bao giờ hiểu nỗi đâu??!! Lúc trước, khi nghe em của bạn N khóc vì con chó qua đời,
N đã cười, có ý chê, và nói… “Con trai gì mà yếu xìu vậy, chó chết
mà cũng khóc!” Vậy mà giờ này… N đang ngồi kể chuyện về
Spike, vừa gỏ trên phím computer vừa khóc nức nở đây!!! Huhuhu… các bạn ơi… N
đang buồn, đang nhớ Spike lắm lắm
và buồn ơi buồn
ơi... buồn quá đỗi là buồn!
Phương An cưng Spike ghê lắm!
Đi đâu cũng mang theo thằng con cưng của cô nàng. Annie lê thằng bé đi
New York mấy lần, đi Miami..v.v..
Mỗi lần đi chơi xa, phần đông Phương
An đều dẫn Spike theo. Spike ngoan lắm nên đi chơi đâu cũng được.
Khi hai mẹ con N và 1 nhóm bạn của Hảo (cô em N) lên chơi trên San Jose để xem
1 show rất hay trên đó, con gái N cũng mang Spike theo. Spike bị một con chó
Alaska, chó của bạn Hảo, cắn vào tai chẩy máu, N xót ruột quá chừng, lo cho cháu; trong khi con
gái N lại tỉnh bơ à! N lấy thuốc bôi cho nó, ôm ấp cháu vào lòng, thấy thương nó và chỉ sợ nó bị đau, bị
nhiễm trùng.
Cả nhà đi Reno, đi Laughlin, cũng mang Spike theo, may mà Spike ngoan,
không sủa, không làm phiền... hàng xóm, hihi..
Spike chụp hình chung với bà và mẹ ở cây cầu treo Golden Gate, một kỳ quan
trên thế giới ở San Francisco.
Mang tiếng là chó của con N nhưng N
lại là người take care (nuôi nấng, chăm lo) cho Spike nhiều hơn! Phương
An còn trẻ, lo đi học, đi chơi… Spike thường bị bỏ rơi ở nhà với bà ngoại cả
ngày, N gần gủi với Spike nhiều vì N không phải đi làm nên hai bà cháu cứ quấn
quít cả ngày bên nhau. Thằng cu lại ngoan và thông minh, dễ bảo, lại… đẹp
trai với bộ lông mầu trắng tinh mềm mại; trời mùa đông mà ôm nó vào lòng thì thật
là ấm áp… bảo sao mà N không thương Spike cho được chứ?
Con gái N chỉ cho Spike làm trò, nó
thông minh lắm, dậy vài lần là biết ngay. Spike biết “give me
a five”, bảo đứng là đứng bằng 2 chân; bảo ngồi, nằm, lăn 1
vòng, lăn 2 vòng, xoay vòng tròn, lăn đùng ra làm bộ xỉu, shake hand..v.v.. đều
biết làm. Mỗi lần ăn, cậu ấm nhà ta không bao giờ chịu ăn trong bát, lúc
nào cũng lấy tay khều thức ăn (loại khô) ra ngoài cho vung vãi, tung tóe lên rồi
mới chịu ăn. N lười tập thể dục nhưng vì cưng cháu, muốn nó khỏe mạnh nên
N đã chịu khó dẫn nó đi bộ ngoài Miles Square Park. Anh chàng cũng thuộc
loại lười, mỗi lần N bảo: “Spikey, đi bộ, đi bộ với bà!”, là
anh chàng chui xuống gầm giường trốn hổng chịu đi. Ngày nào nóng nực, nó
vừa đi vừa lè lưỡi, thở hồng hộc, coi bộ thảm não lắm! Nó ngước mặt lên nhìn N
như trách móc: “Trời nắng như thế này mà bà cũng bắt Spike đi bộ, cực
khổ quá, mệt thấy mồ,
mệt quá chời đi, bà ơi bà, không hiểu tại sao bà cứ bắt Spike đi ??!!”.
Lúc đi… nó đi uể oải, chán chường, khúc đầu có vẻ hơi cực nhọc, khổ sở nhưng
lúc về, Spike khôn lắm, luôn luôn biết là sẽ được về nhà, luôn luôn chạy về thật lẹ! Có nhiều
lúc N chạy theo bá thở! Cháu cưng của N là… “homeboy” mà, rất thích được ở
nhà. Spike mong về nhà càng sớm càng tốt nên lúc nào cũng chạy thật nhanh trên
đoạn đường về...
Mỗi góc của Miles Square Park là 1
mile, đi 4 miles, Spike đi không nỗi nên đi một khúc đường, N lại phải bế Spike
lên. Nói chuyện với chị Minh của N, N bị chị la: “Nó bé bỏng như thế mà sao N
bắt nó đi nhiều như thế?!!”. N kêu Spike là thằng cu, thằng nhóc…
chị Mai của N đã chọc quê N: “N. nó cứ la lên, thằng cu, thằng cu…cu
ơi cu… nghe ghê quá!!!” (hehehe…).
Tuy không thích đi bộ nhưng Spike lại
rất thích đi chơi. Mỗi lần nghe thấy tiếng chìa khóa, mỗi lần thấy mẹ của
nó hoặc N cầm ví xách tay là anh chàng chạy ngay ra cửa ra vào đứng chờ sẵn.
Có lần mẹ nó đi ra theo lối cửa ra garage; nó bị…quê quá, bị mẹ nó ...lừa nên tức mình sủa ầm
ỉ… Sau lần đó, Spike khôn lắm, thay vì đứng đợi ngay cửa trước hoặc
ngay cửa đi ra garage, nó đứng ngay chính giữa nhà, canh xem N hay “má” của nó
đi lối nào rồi mới chạy theo sau… (khôn quá nhỉ, hihi…)
Mỗi khi mùa hè trời nóng nực,
Phương An hay dẫn Spike ra biển, chỗ bờ biển đặc biệt dành riêng cho chó (dog’s
beach) cho nó bơi, cho nó chơi với mấy con chó khác.
Còn N, N thấy Spike thích đưa mặt
ra hóng gió trên xe nên N hay chìu thằng cháu cưng, mùa hè N thường lấy xe chở
nó đi vòng vòng quanh khu nhà nơi N ở. N kéo hết cửa kính xuống, chạy chậm
thật chậm cho gió đừng mạnh quá! N cho Spike đứng hóng gió, hai chân trước
của nó để vịn lên thành cửa, hai chân sau anh chàng đứng trên đùi của N.
Tay trái N giữ nó, tay phải N cầm vô lăng để lái xe. Gió hiu hiu thổi, thổi
ngược lông mặt của anh chàng, anh chàng nheo nheo mắt lại, phê ra mặt!
Thằng nhóc có vẻ enjoy, thích thú ghê lắm! Thương nó quá chừng đi, vì nó
hay quay đầu lại nhìn N như muốn chia sẻ niềm hạnh phúc, muốn tỏ ra rất ‘appreciated’ bà, như muốn nói với N rằng: “Spike
thích quá, gió mát quá bà ơi! Cảm ơn bà!”, hoặc: “Bà
có thích không? Có thích giống như Spike thích không? Thích quá ha bà
ha? Bà hóng gió mát cùng với Spike, bà nhé”
Có Spike bên cạnh, dĩ nhiên là ấm
cúng, ấm lòng, đỡ cô đơn ghê lắm chứ. Năm 2010; khi N bắt đầu mê anh Còm
(computer), Spike luôn bắt N để nó ngồi trong lòng N, N vừa gỏ computer làm thơ
vừa ôm thằng nhóc. Nhiều khi ôm nó lâu quá, thấy nóng nực quá thì N để nó
ngồi qua ghế kê bên cạnh. Có nhiều khi N thức khuya quá, Spike cùng thức với N nhưng có nhiều lúc đã
chịu không nỗi, nhìn N luyến lưu nhưng cũng đành phải bỏ N ngồi đó, chạy lên lầu
để vào phòng riêng mà ngủ.
Sau này, Spike hư lắm, mẹ nó mà đi
vắng là nó cứ bắt N cho nó ngủ chung, N dang tay ra là anh chàng chễm chuệ nằm
ngã đầu vào vai N. Phần đông N không muốn cho nó ngủ chung, N để nó xuống
đất, chỉ tay về phía phòng nó, la lên: “Go to your room!” mặc dù
không muốn nhưng Spike cũng cố gắng đi ngần ngà ngần ngừ, nhiều khi quay đầu lại
“testing”, nếu thấy N yếu lòng là nó sẽ chạy lại N ngay, đòi bế lên giường ngay nhưng nếu N
“ra uy” la tiếp: “Go
to your room! Go to your… room!!”. Chàng ta hiểu bà nhất định không cho
ngủ chung nên dù không muốn một chút nào, anh chàng cũng đủng đà đủng
đỉnh, đi chậm thật chậm về phòng của anh ta. Thỉnh thoảng, có đôi khi
Spike vừa đi vừa gầm gừ kháng cự, nhưng cháu cưng của N. dễ thương mà, luôn
luôn ngoan hơn hư nên vẫn ngoan ngoản nghe lời.
Phòng của Spike rộng rãi, sạch sẽ nằm
trong nhà tắm riêng biệt trên lầu nhà N. Phòng tắm này lớn đẹp, không có ai dùng, có đệm êm cho
Spike nằm, có để thức ăn và nước lọc sẵn cho nó uống, không gian riêng của
Spike.. Trong phòng này cũng có để thức ăn, thức ăn vặt cho Spike, tủ lớn
có kệ đựng những đồ lỉnh kỉnh như giây dắt chó, sunblock, vitamin, thuốc nhỏ mắt,
thuốc men, kiếng mát, mũ nón, giầy, đồ
chơi cho Spike; có ngăn kéo để quần áo: jacket, áo len, áo mưa, nhiều khăn
choàng cổ (scalf), vài bô áo costume cho dịp lễ Halloween, khăn tắm, áo choàng
mỗi khi tắm xong (N còn chưa có)..v.v..
Con gái N thương con trai của nó nên đi đâu Phương An cũng mua sắm cho thằng
nhóc hết, N nhìn thấy 4 ngăn kéo lớn chất đầy quần áo của Spike mà …tởn thần
luôn!!! Hihihi… mà Spike cũng lạ lắm, khác với mấy con chó khác, nó rất thích
được mặc quần áo. Mỗi lần con gái N cầm áo lên là ảnh chạy lại, dơ chân
ra sẵn để Phương An mặc vào cho nó.
*****
Cách đây 4 năm, con gái N dọn ra
riêng, mang theo thằng con của nó; N buồn và nhớ Spike đến mấy ngày! Đi
ra đi vào thấy vắng vẻ quá! Không còn Spike nằm nhàn nhã trên ghế sa
lông, không còn Spike quấn quít đi theo chân N. Không còn ai đi bộ cùng với
N. Khi đi bộ, Spike cũng rất khác với những con chó khác, nhiều lần N đi
bộ chung với bạn N, Vi Thúy có dắt con chó của nó theo. Con chó của nó hễ
đi 1 tí là dừng lại để… đánh dấu (urine marking), chạy tứ tung, lúc thì đi như
tên bay, lúc thì ghì lại hổng chịu đi. Còn Spike, thằng cu cháu của N, nó
rất ngoan, tướng đi nhìn rất “high class”, rất cao sang, hihi…cách Spike đi,
nhìn cứ như là người mẫu (model) đang trình diễn thời trang vậy đó, hai
cái mông lắc qua lắc lại, mắt nhìn thẳng, bốn chân đi như đang nhẩy ballet, bước nhẹ bưng! N thích nhìn tướng anh
chàng nầy đi lắm, vừa đi thỉnh thoảng chàng vừa ngước lên nhìn N.,
đi tà tà ngang hàng với N. Đặc
biệt là Spike không bao giờ đi … tè hoặc đi # 2 ở ngoài đường cả, chả hiểu tại
sao??! Hễ N đi bộ chung với con gái N, Phương An đi nhanh hơn,
Spike chay theo mẹ nhưng cứ quay đầu lại nhìn N., có ý nói: “Bà
ơi.. đi nhanh lên, Spike đang đợi bà nè… đi cùng 1 lúc, đi chung với nhau cho
vui! Đi nhanh nhanh lên đi bà, nhanh lên, cháu chờ bà!”, “ảnh” còn
ngồi ghì xuống, không thèm đi tiếp để chờ N nữa, đợi N theo kịp rồi mới chịu đi
tiếp tục.
Spike rất có tình có nghĩa… rất trung thành. Tuy N cưng và là người chăm
sóc Spike nhiều hơn mẹ Phương An của nó… nhưng đối với Spike, mẹ của nó vẫn là
nhất; nó thương Phương An, một tình thương vô bờ bến, vô điều kiện, người mà nó
thương nhất trên đời này vẫn là con gái N.!
Mỗi lần con gái của N hoặc N đi đâu
về nhà là nó chạy ra mừng, nhẩy cởn lên, sủa thật to, vẫy đuôi, nhẩy chồm lên mừng
rỡ. Mỗi lần có ai dơ tay lên, giả bộ đánh con gái N hoặc đánh N là nó
binh liền, sủa ầm ỉ, gầm gừ, mắt long lên xòng xọc, như muốn hù dọa người ta: “Chớ
có đụng đến mẹ, đến bà của tôi đấy nhé, tôi sẽ liều mạng cho mà xem!”.
Spike rất thích thảm cỏ lớn trong
khu vườn đằng sau nhà N. Nó hay ra đó nằm ngửa lên cỏ, chà chà lưng lên cỏ,
chà qua chà lại, mặt hân hoan sung sướng… Nó bé tí à, thế mà nếu có con
possum (1 loại chuột rất lớn), mèo hoặc con chó nào khác đi lạc vào vườn nhà N là nó chạy ra sủa inh ỏi đuổi đi.
Có ai lạ lần đầu đến nhà N cũng thế, thằng cu nhà ta chạy ra tận cửa, mặt
gầm gừ dữ tợn, sủa ầm
lên … nó thật sự biết làm nhiệm vụ giữ nhà, trông nhà của nó.
N đã viết quá nhiều về Spike rồi phải
không? Người nào mà chịu khó đọc, đọc đến đây thì chắc cũng hết ...kiên nhẫn
để đọc tiếp rồi!
N nghĩ có thể là do duyên nghiệp,
chứ N thuộc vào loại người
thích... mèo mờ, hihi... Đúng thế, từ bé đến lớn, thú cưng của N là mèo chứ
không phải chó. Con mèo mà N nhớ suốt đời có tên là MiMi. Người ta nói được
mèo cho “nhao” là gia đình chủ sẽ làm ăn khấm khá. Mi Mi đã mang nhao cho
mẹ N đến hai lần cơ đấy. Mấy cô cậu mèo con của Mi Mi quá đỗi dễ thương,
nên khi mẹ N cho đi, N và cô em buồn ghê lắm!
Từ khi biết ra là mình bị dị ứng với lông mèo, lông chó, N đã không bao giờ
nghĩ đến nuôi chó với mèo. Ấy vậy mà gặp Spike lần đầu tiên, N đã “yêu”
cháu ngay lập tức!
Thỉnh thoảng N nhìn sát mặt Spike,
nựng và cười nói với nó: “Kiếp trước bà có nợ Spike không mà
sao kiếp này bà hầu hạ, take care thằng cu một cách rất là vui vẻ thế?”. N
thích ôm nó vào lòng, massage cho nó, gải gải đầu nhè nhẹ cho nó, cảm thấy thương nó vô cùng tận!
N còn tỉa, cắt lông cho cháu nữa vì nó rất sợ đi tiệm, không hiểu tại sao nữa,
có thể người ta đã “abuse” nó chăng nên mỗi lần phải đến tiệm để grooming là nó
có vẻ hãi sợ lắm, run lên bần bật.
***Spike nhớ dai ghê lắm! Em gái N chỉ hù, la nó có 1 lần là
nó … nhớ đời, hễ cứ nghe tiếng của Hảo là nó chạy trốn mất tiêu! Nếu
Spike đã không thích ai, dù người đó, như Hảo chẳng hạn, có cho nó món ăn mà nó
thích nhất là giò (chả lụa), nó cũng khí khái nhất định không ăn là không! Người
lạ mà đưa cho Spike thức ăn, cháu trai của N không bao giờ ăn cả.. Vi
Thúy gặp nó hầu như mỗi ngày để đi bộ chung mà khi đưa thịt gà khô (món khoái
khẩu của chàng) cho nó, nó cũng ngoảnh mặt đi, rất chảnh! Hổng thèm! (hihi… cái zụ này, chắc nó
giỏi hơn bà của nó rùi, hehehe…), bởi thế lúc nào dáng dấp Spike cũng rất vừa vặn,
chưa bao giờ nó bị mập phì…
N thương Spike nên đã viết về
Spike, đã làm thơ cho cháu ngoại. Con gái N than phiền (complain) là sao
N làm thơ cho Spike mà không làm thơ cho cô ấy? Con trai N… có 1 lần đã tỏ
ra ganh tị với Spike. N còn đỡ, N thấy có nhiều người thương chó còn hơn
cả chồng con nữa đó. Vì bạn ơi, chó là bạn thân nhất (best friend) của
người mà. Chó có bao giờ biết cải giả đâu? Tình thương của chó với
người nuôi là một tình thương vô điều kiện, rất trung thành, always be there
for you! Có những khi N cảm thấy
mình đang buồn khổ nhất, Spike đã ngồi bên cạnh N, ngước nhìn N bằng
một cặp mắt rất thông cảm, thương yêu. Nó như muốn nói với N rằng: “Bà
ơi, đừng buồn nữa. Bà buồn mà làm gì? Có Spike đang ở ngay bên cạnh
bà, an ủi bà đây!”, hoặc: “Bà đâu có lonely ở
trên cõi đời này đâu?! Có Spike đây mà. Spike hiểu và sẵn sàng chia sẻ với
nỗi khổ của bà”, hay là: “Chả có gì mà phải buồn cả bà ạ,
đời sống quá ngắn ngủi, vô thường! I am right here, I am always with you!...”
Nước mắt của N lại đổ ra… thấy trống
vắng quá chừng! Đừng trách N thiên vị, con gái N có nuôi thêm 1 con chó nữa,
bạn Phương An cho cô nàng loại chó French Bulldog, chó loại này rất đắt tiền! Cô
nàng chụp hình, quay phim Zoe, có lần “go viral”, cả mấy trăm nghìn người vào
xem, được CNN mua lại video clip đó! Zoe nổi tiếng lắm, ông “dog whisperer” đã liên lạc với Phương An để xin
phép được post hình của Zoe. Ấy thế mà N chỉ thương mỗi Spike, vì các bạn
ơi, có bao nhiêu tình thương, N đã cho đi hết, dành riêng hết cho
thằng cháu ngoại này rồi! Nhớ Spike quá đỗi! N nhớ nó quá! Nhớ cái
mũi nó dài dài, nhiều khi nhìn nó giống như là một chú gấu bé còn con, nhớ cái
đuôi nó xù to lên như con cáo, nhớ tướng Spike đi thật kiêu sang, thật chảnh,
nhớ phong cách của nó lúc nào cũng khoan thai, từ tốn, tà tà… (sao nó giống
ai zị ta?). Bà nhớ Spike, bà nhớ thằng cu, thằng cháu cưng của bà quá,
Spike ơi….
*******
Giấc ngủ này của Spike là giấc ngủ
nghìn thu! “Kiếp này bà có duyên may gặp Spike, kiếp sau mong
cả hai chúng ta đều giải thoát, sẽ chẳng còn gặp nhau nữa nhé”. Mắt
nó khép lại peaceful,
nhìn nó bình thản, rất an nhiên, “Ngủ ngoan nha cháu yêu!”. N
thầm thì nói với Spike, cúi xuống “thơm” 1 lần chót vào trán nó, mùi xà bông hoặc
nước hoa con N xịt cho nó thơm thoang thoảng. “I love you so much
Spike ơi, thằng cu của bà ơi, Spike cưng của bà ơi…. Vĩnh biệt cu
nha. Mong Spike của bà được yên nghĩ, thong dong ở một cõi bình yên miên
viễn nhé”
Như Nguyệt
2015




.jpg)