Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, November 29, 2017

SÔNG TRĂNG -thơ Hoài Hương, nhạc Ái Hoa, hòa âm Võ Công Diên, trình bầy Minh Thảo

READ MORE - SÔNG TRĂNG -thơ Hoài Hương, nhạc Ái Hoa, hòa âm Võ Công Diên, trình bầy Minh Thảo

PHONG NGUYỆT - Thơ Ngũ ngôn (tiếp theo) - Mặc Phương Tử




PHONG NGUYỆT
                                     Thơ Ngũ ngôn (tiếp theo)


1.- Diệu Pháp nào?

Không từ nơi nguồn cuộc sống
Muôn trùng khổ đế thậm thâm
Cành lau nghiêng chiều thực-mộng
Cành lau trắng trời diệu tâm.

2.- Vằng trăng nào?

Giữa ao trời diễm tuyệt
Huyền diệu mười phương mây
Vẫn tròn gương cổ nguyệt
Cõi thơ, cõi Phật nầy.

3.- Cái nhìn

Đốt cháy niềm đau khổ luỵ
Buông tay cuộc hẹn ta bà
Đêm trở bừng cơn mộng tuý,
Chòi khuya nghiêng ánh trăng tà.

4.- Trăng đoàn viên

Lung linh vầng nguyệt cổ
Ngàn sông thoáng hiện trăng
Vẫn RẰM - tròn muôn thuở
Huyền diệu ánh tơ vàng.

5.- Dặm xưa

Bỏ lại dấu chân nguyên thuỷ
Mấy mùa mây trắng trôi xa
Sương đọng chiều hôm mộng mị
Đầu non quang ánh trăng ngà.

6.- Cuối ngàn

Đêm sắm tuồng dâu bể
Sương đọng ngoài hiên trăng
Thêu dài thêm mộng mị
Lạc vầng mây cuối ngàn

7.- Canh trường

Đá mòn phơi lối cũ
Sương rụng nẻo tà dương
Chim về non xanh ngủ
Vầng nguyệt sáng canh trường.

8.- Vẫn nguyên Rằm

Âm vang lời cát sỏi
Tình tự thuở ngàn năm
Theo hoài vầng trăng cổ
Lòng trăng vẫn nguyên Rằm.

9.- Tình trăng sao

Đầy vơi trà mấy bận
Thế sự tuồng lao xao
Mây trắng đường vô tận
Thức-ngủ tình trăng sao.


10.- Tam thiên tụng

Bài kinh tam thiên tụng
Ý kinh vi diệu lời
Cỏ hoa bừng cơn mộng
Mây trắng đầu non trôi.

11.- Rừng Sala

Bình minh thức,
mây lành nổi
Bóng nghiêng vàng sắc cà sa
Thế giới ba ngàn tụ hội
Bình yên theo từng sát na.

12.- Nỗi niềm

Khởi đi từ bao thuở
Qua mấy nẻo hoàng hôn
Chút nắng còn tạm bợ
Phong kín dấu rêu cồn.

13.- Vai gầy

Quảy lên vầng nhật nguyệt
Ngược xuôi chiều gió sương
Nhẹ tênh hồn dâu bể
Nhẹ tênh gánh vô thường.

14.- Sầu rụng

Trái sầu thiên cổ luỵ
Sầu rụng, mấy tiêu dao
Vo tròn cơn mộng tuý
Về ngủ dưới trăng sao.



                                 MẶC PHƯƠNG TỬ
READ MORE - PHONG NGUYỆT - Thơ Ngũ ngôn (tiếp theo) - Mặc Phương Tử

ÁO TÍM BÀ BA - Thơ: Võ Tấn Hùng



ÁO TÍM BÀ BA

Ngỡ ngàng
áo tím bà ba,
Nghiêng nghiêng
Vành nón
Con phà
Cổ Chiên.
Mắt cười lúng liếng
thêm duyên
Bờ vai tóc xõa
thôi miên
Lữ hành.
Sông dài dờn dợn
mây xanh.
Biệt tăm cá lội
Mong manh
Kẻ chờ!

Bình Định, 26.11.2017.

Võ Tấn Hùng
READ MORE - ÁO TÍM BÀ BA - Thơ: Võ Tấn Hùng

GIẤC MƠ HOA - Thơ: Trương Thị Thanh Tâm

Tác giả Trương Thị Thanh Tâm


Giấc Mơ Hoa 
Thơ: Trương Thị Thanh Tâm 
                
Anh giết đời tôi, trong đêm cùng ...
                                nguyệt tận 
Tôi giết đời anh, trong một phút...
                                sa chân 
Trăng đã lặn, tình ta còn non nớt 
Chút díu dan, kết tụ những đêm vàng 

Anh ngơ ngẩn, tôi thẩn thờ...
                               thương nhớ 
Một mảnh tình, chút xíu đã vội tan 
Sao anh, cứ dùng văn từ hoa mỹ 
Cho đời tôi, lấm tấm giọt sương đêm 

Sao anh lại để rơi... từng chữ cuối 
Cho tôi yêu,
            chẳng thèm ngoảnh lại...tìm người 
Anh đã chọn, sao trái tim còn,
                           ngờ vực 
Bướm ong, sao cứ tụ lại...
                          những hương hoa 

Cơn gió đến, cho tôi oằn nỗi nhớ 
Để một chiều...
                       tan tác giấc mơ hoa!

                         T.T.T.T.
                        Mỹ Tho


READ MORE - GIẤC MƠ HOA - Thơ: Trương Thị Thanh Tâm

CHIỀU MƯA NHA TRANG - thơ Trúc Thanh Tâm



CHIỀU MƯA NHA TRANG

 Biển nói gì nhỏ nhẻ
 Mà dào dạt lạ thường
 Mình nói gì, em hỡi
 Sao lòng đầy tơ vương

 Sóng bạc đầu như thể
 Ngàn đời chưa nguôi yêu
 Trần gian chưa tận thế
 Lo gì, mình xa nhau

 Gió ru vào lạc lõng
 Kéo hồn ta mênh mông
 Người đi buồn xa vắng
 Bên kia phố chưa chồng

 Tìm đâu hương, nắng cũ
 Nha Trang chiều mưa lơi
 Mình gặp nhau dẫu muộn
 Nhưng mặn mòi, em ơi!

  Nha Trang, 12/2011
 TRÚC THANH TÂM

 (Châu Đốc)
READ MORE - CHIỀU MƯA NHA TRANG - thơ Trúc Thanh Tâm

HOA HỒNG - Chùm ảnh của Chu Vương Miện







READ MORE - HOA HỒNG - Chùm ảnh của Chu Vương Miện

MÙA XUÂN NÀO ĐÃ ĐI QUA / DÙ SAO TA CŨNG CÁM ƠN EM / SAU MƯA NGỒI NHẬU MỘT MÌNH - Chùm thơ Lê Thanh Hùng



MÙA XUÂN NÀO ĐÃ ĐI QUA

Xem ti vi, thấy gương mặt hao hao
Của người đàn bà, cắn môi bật khóc
Trong tàn chiều, ngồi một mình cô độc
Bên hiên nhà, dưới vòm lá xanh xao
                        *
Đắm chìm trong chiếc bóng của riêng mình
Lặng lẽ ngước nhìn ti vi đang nói
Hình như ngoài kia, có ai đang gọi
Cây lá trong vườn, đứng gió lặng thinh ...
                        *
Chiều cuối năm, bóng nắng trãi mênh mông
Người đàn bà qua những ngày trận mạc
Ngồi bên ti vi, chương trình đang hát
Lẩm bẩm lần theo “Tải đạn, qua sông” ...
                        *
Có một dòng sông, dạt bến xuân thì
Cây sung trắng gốc, một thời con gái
Đội hình đi qua sao còn ngoảnh lại?
Rớt những tiếng cười, sông chảy cuốn đi ...
                        *
Ơi bao mùa xuân, lần tuổi đi qua
Không tiếc nuối gì, những điều đã chọn
Dù thưa vắng dần, những chiều đưa đón
Ngõ hẹp lối mòn, chìm khuất mờ xa
                        *
Sợi nắng cuối ngày, lấp lóa vờn xoay
Có một ngày xưa, reo vang vọng mãi
Chấp hết tháng năm, trĩu đời bươn trải
Ngồi trong chiều nồng dịu nỗi nguôi ngoai ...
                                          X/2016
                                          L.T.H.

DÙ SAO TA CŨNG CÁM ƠN EM

Cùng dưới nắng mặt trời, nhưng ánh sáng mỗi nơi, mỗi khác
Chỉ trong màn đêm, mọi thứ mới như nhau
Em cắc cớ lấy màu đen tô lên bảng đen bỏng rát
Giũ sạch tình anh tướp mướp cũ nhàu
*
Trong thinh không, dường như chấp chứa lời dối trá
Con mắt, công cụ nhìn, lơ đễnh bóng tà huy
Ánh nắng cuối ngày, lướt qua bao người quen, kẻ lạ
Chấp chóa dòng trôi, chất chứa ngậm ngùi
*
Thao thức cuốn quẩn quanh, đêm mộng mị
Giấc mơ hoa, đắm đuối tiếng thở dài
Tiếng hát đong đưa, lời ca cũ kỹ
Khóc chuyện tình buồn, chìm đắm một mai ...
*
Chuyện cũ rích, sao cứ thương vay khóc mướn
Không lẽ thất tình bây giờ, nó ghê gớm hơn cả ngày xưa
Lan man trôi đi bao điều hoang tưởng
Quạnh quẽ chân cầu, đâu tiếng đò đưa
*
Cây cầu mới xây trên dòng sông muôn năm cũ
Con nước ròng, xuôi cạn kiệt về đâu?
Con thuyền xưa, cánh buồm trắng phất phơ bùa chú
Ngọn đèn đường bừng sáng tỏa xa, sao không sáng được dưới chân cầu
*
Chuyện đời đã biết, hiểu hay không cũng mặc nhiên thừa nhận
Bởi giải tỏa chuyện này, sẽ vướng víu đến chuyện kia
Thôi dĩ vãng, quăng một quãng đời lận đận
Gian khó qua rồi, cám ơn mình ta đã sẻ chia ...
                                               L.T.H.

SAU MƯA NGỒI NHẬU MỘT MÌNH

Trống huơ, quán vắng, rượu suông
Một mình ngồi cũng không buồn, không vui
Dấu xa, buông thả ngậm ngùi
Chợt nghe tiếng đất thở mùi quê hương

          Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận
READ MORE - MÙA XUÂN NÀO ĐÃ ĐI QUA / DÙ SAO TA CŨNG CÁM ƠN EM / SAU MƯA NGỒI NHẬU MỘT MÌNH - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Tình Khúc Mùa Thu - Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng- Biểu diễn: Ý Lan 4K

READ MORE - Tình Khúc Mùa Thu - Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng- Biểu diễn: Ý Lan 4K

GÕ CỬA MÙA THU HÀ NỘI - Thơ Nguyễn An Bình





GÕ CỬA MÙA THU HÀ NỘI

Tìm trong màu mắt em trong
Hương sen Tây Hồ thơm ngát
Tiếng sâm cầm trong sương sớm
Mênh mông bờ bãi sông Hồng.

Qua cầu Long Biên thép gỉ
Thấy một Hà Nội trầm tư
Theo em dịu dàng xuống phố
Mơ gì trên những cửa ô?

Tìm trong Hà Nội nồng thơm
Sắc hoa Ngọc Hà xưa cũ
Ai gánh mùa thu qua đó 
Ngậm ngùi lăng miếu ngàn năm.

Tiếng chuông buông chiều lặng lẽ
Se lòng cỏ biếc chân đê
Khẻ chạm vào từng vân đá
Nghe hồn thiên cổ quay về.

Vàng tươi trên từng tán lá
Nắng dịu dàng theo gót em
Mùa thu khẽ khàng tha thiết
Long lanh bóng nước Hồ Gươm.

Gõ cửa mùa thu Hà Nội
Chút tình sương khói mong manh
Mùi cốm vòng trong se lạnh
Nghiêng lòng Hà Nội vào đêm.

                 Nguyễn An Bình
                      8/11/2017

READ MORE - GÕ CỬA MÙA THU HÀ NỘI - Thơ Nguyễn An Bình

CHUYỆN MỘT CHIẾC CẦU - Thơ Thủy Điền





CHUYỆN MỘT CHIẾC CẦU
Ba năm về lại quê nhà
Cây cầu đã khác. Giờ là Xi măng
Ngày em cất bước theo chàng
Qua cây cầu khỉ rộn ràng niềm vui
Lẫn hòa đôi chút bùi ngùi
Mười hai bến nước xứ người đục, trong
May mà bên ấy phải lòng
Buồn, vui có đủ, nhưng chồng chưa chê
Ba năm về lại chốn quê
Cây cầu ngày ấy đẹp, mê vô cùng
Ngỡ rằng. Số phận cùng chung
Cuộc đời sung sướng nơi vùng trời xa
Ai ngờ ! Chỉ mấy năm qua
Biết bao cô gái làng ta thay chồng
Nhìn cầu mà nước mắt long.....
Cầu tre lắc lẻo mà lòng trắng trong
Xi măng khắc tượng hình rồng
Chỉ trong khoảnh khắc vợ chồng chia đôi.
                                              Thủy Điền
                                              28-11-2017

READ MORE - CHUYỆN MỘT CHIẾC CẦU - Thơ Thủy Điền

MỘT MÌNH - Thơ Tịnh Đàm

 
              Tịnh Đàm



MỘT MÌNH 

Vẫn là tôi, một chỗ ngồi
Mắt cay bụi, khói, lâu rồi cũng quen.
Phận người chìm nổi bao phen
Buồn, vui, được, mất - đắng men vị đời.
Về thương lại bóng mây trời
Tháng ngày bay maĩ nẻo vời Vợi xa.
Mộng người, vừa mới hôm qua
Mà sao hư ảnh đã nhòa dáng ai !
Vẫn tôi cùng tiếng thở dài
Buồn trông những Chuyến xe ngoài phố đông.
Bao đêm thắp sáng từng không
Thấy tôi vàng vọt như sông cạn nguồn !
Đến từ đâu giọt mưa tuôn
Giọt rơi xuống phố, giọt buồn trên cây .
Chạnh lòng trong những phút giây
Sầu đong biết mấy cho đầy nỗi mong ?!?

                                      Tịnh Đàm
                            (Hóc Môn, TP. HCM)

READ MORE - MỘT MÌNH - Thơ Tịnh Đàm

GẶP MẶT - Thơ Đỗ Anh Tuyến





GẶP MẶT
(Kính tặng nhà thơ Đặng Xuân Xuyến
                    tác giả bài thơ TÌNH ẢO)

Sao em muốn gặp anh trong đời thực
Sẽ chạm vào sâu thẳm trái tim anh
Sờ soạng xem những vết sẹo đã lành
Hay cứa mãi những vết thương rỉ máu?

Ừ, thì cứ gặp nhau trong đời thật
Để nhìn ra ảo thật cho tường
Để ban mai không còn phủ tinh sương
Cho sóng mãi rì rầm bên cát trắng.

ĐỖ ANH TUYẾN
Thị trấn Thanh Nê 15/11/2017
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê,
huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình
Email: dovantuyenbk@yahoo.com.vn 

READ MORE - GẶP MẶT - Thơ Đỗ Anh Tuyến

CHUYỆN CÂY MƯNG - Tạp bút của Nguyễn Khắc Phước




CHUYỆN CÂY MƯNG 
Tạp bút của Nguyễn Khắc Phươc

Quê tôi có một cái đầm, gọi là đầm Miếu Cô.  Ngày xửa ngày xưa có một cô gái ngày ngày cầm dũi ra đầm dũi cá, rủi thay bị sẩy chân xuống lầy mất tăm mất tích. Nghe nói cô gái linh thiêng lắm nên người ta xây miếu bên cạnh đầm để thờ. Quanh miếu dần dần mọc lên một rú rậm, hầu hết là cây mưng. Mưng thích mọc bên bờ nước và chúng phát triển rất nhanh, cây nào cũng cao lớn. Người dân làng cần củi đốt nhưng họ không dám vào chặt mưng vì sợ cô bắt.

Có một con suối chảy vào đầm phía tây và chảy ra phía đông, vào mùa hè thường trôi lềnh bềnh những đám hoa mưng giống như hội hoa đăng, đẹp không thể tả. Bọn con nít giữ trâu có đứa lấy bông mưng kết thành vòng hoa quàng cổ.

Cái đầm miếu cô và rú mưng  đã được vài trăm tuổi. Đó là khu vực linh thiêng ít ai dám xâm phạm.

Thế nhưng chẳng có gì trên đời này mà tồn tại mãi.

Cách đây chừng hai chục năm, tôi về thăm quê, định ra con suối ngày xưa để câu cá, thì hỡi ôi, không hiểu vì cớ gì người ta đã đập nát miếu cô từ lúc nào. Rú mưng không còn linh thiêng nữa và bà con dân làng tha hồ vào chặt cành lấy củi. Chặt cành vì cây mọc trên đất lầy, nếu lấy gốc thì biết phơi bao giờ cho khô.

Những cây mưng có vài trăm tuổi có sức sống dẻo dai  đến kì lạ. Càng chặt chúng càng đâm nhánh mới. Lại chặt, lại đâm nhánh mới. Chính vì thế nên cây mưng có hình dáng khúc khỷu, uốn lượn tự nhiên, biến thành những cây bon-sai cổ thụ lúc nào không hay.

Có lần gần tết, tôi ngồi uống cà phê bên hè phố thấy người ta kéo cây đi bán,  tôi hỏi mấy thằng bạn: Cây gì trông giống cây mưng ở quê tao vậy, tụi bay? Tụi nó cười ha hả dễu cợt: Cây lộc vừng  sang trọng đáng tiền triệu của người ta mà mầy nói cây mưng cây mững gì, thằng này quê quá. Tôi dòm kỹ thì đúng là cây mưng. Tôi nghĩ bụng, chuyến này mình về quê bứng vài cây mưng ra phố bán thì chắc đủ tiền tiêu tết.

Nghĩ là về quê liền, thế nhưng khi về đến nơi, hỏi ra thì rú mưng đã bị bứng sạch không còn lấy một gốc, chỉ còn trơ cái đầm nông choèn trông rất vô duyên. Bà con kể rằng có mấy người trên tỉnh về săn lùng cây kiểng vào đầm lén đào gốc mưng nhưng bị người đốn củi chặn lại. Họ trả giá rất cao và lúc này chính dân làng đua nhau đào gốc bán cho họ. Họ không gọi những cây này là cây mưng mà là lộc vừng.

Thế là hết miếu cô với những câu chuyện linh thiêng, hết rú mưng rậm rạp vang lừng tiếng chim và tiếng kêu của những con cuốc mùa hè, và thôi rồi con suối đầy hoa mưng đỏ trôi lềnh bềnh.

Đi đến những nhà hàng hoặc những quán cà phê sang trọng, người ta lại trông thấy những cây lộc vừng phơi thân trần sần sùi, đứng rất điệu đàng bên những hòn non bộ với con suối giả, nước chảy róc rách, trên đầu nguồn, hơi nước phun mờ ảo như cảnh thần tiên. Cây mưng lên đời, đã không còn cái chân quê, dường như đang làm bộ làm tịch như những cô gái làng lên tỉnh bán bia mặc váy mini ngắn cũn cỡn, cũng đẹp và khêu gợi chẳng kém gì ai, vừa rót bia vừa xoay xoay chai rất điệu nghệ. Hiếm khi người ta thấy cây mưng ở phố trổ hoa rộ như hồi còn ở đồng quê nếu nó không được trồng bên bờ sông hoặc bờ hồ, cũng như hiếm khi người ta thấy các cô gái bán bia bưng miệng thẹn thùng khúc khích cười duyên như khi ngồi giặt áo bên bến sông.

Những cây mưng quê âm thầm bên đầm được người thành phố mang về tỉa tót, những cô gái quê chân lấm tay bùn được thoa phấn son, ăn mặc khêu gợi, đươc huấn luyện để biến thành món hàng làm giàu cho những người biết cách để móc túi những gã gốc nhà quê mới giàu lên nhờ có công ăn việc làm béo bở tại thành phố.


Chuyện miếu cô tưởng như vậy là hết nhưng tháng Ba âm lịch vừa rồi, tôi nhận được giấy mời từ quê gởi vào: "Trân trọng mời anh về dự lễ khánh thành Miếu Cô vừa được xây dựng xong."

NKP.
READ MORE - CHUYỆN CÂY MƯNG - Tạp bút của Nguyễn Khắc Phước