Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 21, 2011

TRẦN BÌNH – CÁC EM LÀM TÔI NHỚ...



Đỏ rực những chùm Phượng vĩ
Sân trường đầy lên kỷ niệm riêng mình...
Thả tinh nghịch vào điệu cười trong vắt
Các em làm tôi ngơ ngẫn đứng nhìn?

Các em làm tôi nhớ thời mười tám
Mùa Hạ sân trường … nỗi nhớ nông sâu
Có mối tình đầu thuở ngày thơ dại
Bím tóc lơ ngơ nghịch ngợm vô tình
                                                                 

Các em làm tôi nhớ thời đi học
Mộng cài hoa trong chuổi ước mơ
Có những niềm riêng tặng riêng người ấy
Ngõ không được lời
Bí rị …
thành thơ!

Các em làm tôi ngẩn ngơ dĩ vãng
Hoa Niên cổng trường
Thương nhớ đong đầy
Mười tám tuổi khát thèm duyên con gái
Để hồn tôi đắng chát khúc tình ngây.


Các em làm tôi thương nhớ về ai
Những chiều vắng đứng hoài bên cửa lớp
Ngày ấy tôi như kẻ mất hồn
mang dấu kín một  điều không ai biết


Các em làm tôi rộn lên  khao khát 
Ép chặt Bông hoa nơi vở học trò
Cánh Phượng đỏ niềm vui nhút nhát
Len lén nhìn em, len lén mong chờ!?


Các em làm tôi sống lại ngây thơ
Cứ tinh nghịch chơi trò đuổi bắt
Những bài thơ học trò
Muốn tặng em
không được
Một góc đời mang yêu dấu thư sinh


Các em làm tôi xao xuyến đi tìm
Những Câu thơ vụng về mà chân thật
Những lời yêu tôi mang đi dấu cất
Nặng gốc Tim: mười tám tuổi dại khờ!
đắng đót tận bây giờ
Cái thằng tôi tội nghiệp
Tay cầm nhánh hoa tươi
Muốn tặng em mình quá
Mà chỉ vu vơ buồn
Tôi hát khúc vu vơ …

Trần Bình
tranbinhga@gmail.com
READ MORE - TRẦN BÌNH – CÁC EM LÀM TÔI NHỚ...

ĐỘC HÀNH - NHỮNG THỜI KHẮC KHÓ PHAI



"Đi đâu củng nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương"*


Ngày về thăm lại quê hương
Đạn bom cày xới ruộng nương điêu tàn.
Đồng khô lúa cháy cỏ lan
Dòng sông thầm lặng đò ngang cắm sào.
Cây đa bóng mát ngã nhào
Đình làng thờ Họ bom đào hố sâu.
Xác xơ cau, nát vườn trầu
Nối liền thôn bạn cây cầu gãy đôi.
Trường xưa vắng tiếng trống rồi
Tháp chuông xóm đạo cũng thôi rung chiều.
Hàng thông rủ bóng cô liêu
Không gian đen nghịt mây chiều ngừng trôi.
 “Lô nhô mấy ụ bên đồi”
Cụ già khập khậy đang ngồi đốt nhang.
Mấy bà đầu quấn khăn tang
Đỏ hoe đôi mắt hai hàng lệ rơi.
Trong nôi em bé chào đời
Mẹ cha bạc phận xa rời trần gian
Gặp anh chân cụt một bàn
Gãy tay một cánh than van cuộc đời
Gặp em mười sáu xuân thời
Anh ơi! Tâm sự đôi lời đã đi
Anh xem quê mẹ hôm ni
Chiến tranh tàn phá còn chi đâu hè
Bắt tay tạm biệt em nghe
Chúc em sức khỏe hẹn hè năm sau
Nguyện cầu quê mẹ bớt đau
Hòa bình thống nhất có nhau trong đời.
Đi v xóm dưới thăm chơi
Vườn hoang nhà vắng, rối bời  nhện giăng
Nghĩa trang bia nát, tan lăng
Chó mèo vô chủ hung hăng  tha mồi
Bảy hai Quảng Trị quê tôi
Dòng sông Thạch Hãn ngừng trôi ngậm ngùi
Cổ Thành đổ nát thiêu vùi
Nguyễn Hoàng trường cũ bom lùi xóa tên
Bồ Đề say giấc ngủ yên
Cầu Ga gãy nhịp nát đền La Vang
Ngày về lòng dạ xốn xang
Độc hành lạc bước phố làng bơ vơ
Ngày về quê mẹ xác xơ
Khắc lòng ghi mấy vần thơ lưu đời…

            Thành Cổ Quảng Trị, 1972

READ MORE - ĐỘC HÀNH - NHỮNG THỜI KHẮC KHÓ PHAI

LÊ ĐÀN - NHỮNG VẦNG MÂY KHÔNG TRÔI

Nguyễn Văn Trình và Lê Đàn

Nhân đọc tập thơ
"Mây Trắng Bên Trời"
của Nguyễn Văn Trình, 
NXB Thuận Hóa
         

          Những vần thơ của thầy giáo Nguyễn Văn Trình trong tập thơ “ Mây rắng bên trời”  mang đậm chất “Thầy” trong đó, cái chất của nhà mô phạm thể hiện rất rõ trong những bài thơ là những câu chuyện kể về : “Cha tôi”, về “bạn bè, về đứa học trò thi rớt, về em bé nghèo bán bánh mì…” Đó là những vần thơ đạo lý, chan chứa tình người.


          Đặc biệt, những vần thơ thầy viết về :“Bướm trắng hồn nhiên” (cách gọi những em học trò đáng yêu của thầy), đã lấy được nước mắt của một độc giả già như tôi :


“…Đó là bài giảng cuối cùng cho em,/ Mà sáng nay thầy giảng/ và bắt đầu một cuộc chia tay…/ Vội vàng cái buổi chia tay/ Không phải lần đầu sao thầy rưng rức/ Cả lớp nôn nao…một thoáng ngậm ngùi…/ Rồi tiếng cười thay nước mắt”  (Bài giảng giờ chia tay). 


           Tại sao vậy? Một người tuổi đã xế chiều dễ gì có thể khóc chỉ vì một bài thơ tuổi học trò???!!! Vậy mà tôi đã “ướt mi” khi đọc bài thơ trên của thầy. Có một nhà thơ đã xúc động đến tuôn trào giọt lệ khi nghĩ về thời thơ ấu trong lúc đang ngồi một mình giữa canh khuya trọ học nơi thành phố hoa lệ : “Đôi mắt ướt, tuổi vàng, khung trời hội cũ/ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang…/ Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ/ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh” (Tuệ Sỹ). 


         Còn Nhạc sỹ Quốc Bảo dù không ứa lệ nhưng cũng cay cay một chút ấu thơ: “Còn gió mát giữ cho thu vàng/ Còn bát ngát giữ cho xuân tràn/ Còn xa xôi giữ cho nhau hình bóng/ Còn vòng tóc rối giữ cho vai em mềm/ Còn giấy mới giữ cho câu thơ u huyền/ Còn ta, ta giữ lại cho ấu thơ” (Giữ lại cho ấu thơ-Nhạc QB) 


Những vần thơ về tuổi học trò của thầy hay đến lạ:“ Nhớ mùa xanh, lá vẫy môi chào/ Ôi hồn nhiên, ngọt nắng chiêm bao” (Hoài niệm). Pha lẫn một chút “yêu” hồn nhiên chất chứa: “Sao giấu nỗi, tình yêu nén chặt/ Trái tim anh thắp lửa phượng hè ơi” (Ngày tựu trường). Ai bảo thầy giáo trẻ không đa tình?! – Có đấy, nhưng thật là kín đáo : “Mùa cúc tím và những chiều ngóng đợi/ Em dịu dàng ngọn gió cứ đầy vơi” (Chiều An Lạc). 


Cũng có lúc ngồi một mình giữa canh khuya nhưng thầy chỉ tự hỏi: “Em về mây tím hoa mua/ Đường côi mấy nẻo gió lùa hồn anh” (Em về bên ấy). Đôi lúc cái ta đâu khổ xuất hiện trong thơ thầy: “Em về/ Nỗi buồn chan đáy mắt/ Khoảng trời nào màu trắng phủ bông lau/ Ta đau đớn nhặt mưa xâu thành chuỗi/ Cứ ngỡ rằng vương miện của quân vương” (Em về). Bây giờ cái ta đã chuyển sang cái tôi vụt ra khỏi tâm thức tìm kiếm: “Tôi đi tìm em/ Tìm trong ký ức/ Mênh mông, rộng dài nỗi nhớ/ tôi chạm phải trái tim nức nở/ Nghe nhói đau/ Trống vắng./Nỗi niềm…/ Em-Ảo ảnh,/ Còn tình tôi, rất thực” ( Em-Ảo ảnh).

 

Nhưng “đau đớn” đâu dễ gì ngự trị mãi trong tâm tưởng của cái “tôi vốn đáng ghét (?!). Thầy đã biết tỉnh thức quay trở về với thực tại nhiệm mầu, để có những khoảnh khắc thăng hoa toả sáng tuệ giác tinh hoa để viết lên những bài thơ có chữ “AI? hay đến lạ  như:


“Em về…/Để mình ai, trống vắng, đợi chờ”  (Em về)

“Em về chiều hoá mây bay/ Để ai ngơ ngẫn, nỗi này ai mang” (Vô đề 4)

“Ai về ngày tháng chông chênh/ Để ai ở lại thác ghềnh ai ơi”  (Vô đề 5)

“Em,/ Chuyện mưa nắng cuộc đời vẫn thế/ Buồn vui chớp nhoáng đời người/ Khi em vẫn là nỗi nhớ/ Dày vò ai cái thuở xa thương/…Em về cho ai chơi vơi…”   ( Em về cho ai chơi vơi)


Tác giả đã nhắc đi, nhắc lại nhiều lần chữ “Ai?”. “Ai”... có phải là cái tôi đau khổ hôm qua không?! Ai không phải là ngôi thứ nhất số ít trong tiếng Anh, càng không phải là thất tình lục dục (Hỉ, nộ, ái ố, ai, cụ lạc). Ai chơi vơi?! Đâu phải là tôichơi vơi. Đúng như một vị thiền sư đã dạy chúng tôi trong một khoá tu thiền: “Khi thực tập thiền định được một thời gian thì cái tôi (Bản ngã) của quý vị sẽ biến mất trong thời gian mình ngồi tĩnh toạ, lúc đó tâm mình ở trong trạng thái “Định”, cái cảm giác đau hoặc tê chân sẽ biến mất, vì đâu còn cái tôi nữa để mà đau. Các thi sĩ cũng có được trạng thái này lúc sáng tác. Nhưng khi xả thiền thì cái tôi quay trở lại, và cái cảm giác tê chân hay phiền não cũng quay trở về y nguyên như cũ…”  

 
“Ai” có thể là một câu hỏi, cũng có thể là một từ phủ định ai chứ không phải là tôi. Cái tôi vừa mới nói với em rằng nắng mưa là chuyện của trời, “Buồn vui chớp nhoáng đời người”, đành rằng biết như vậy nhưng khi xa em làm sao không nhớ, làm sao không dày vò. Nhưng, như vị thiền sư giảng về Thiền định, nhà thơ đã ở trong trạng thái “Định” cho nên đã biến mất cái tôi bị dày vò, sự dày vò và phiền não tạm thời lùi ra, để nhà thơ đang trong trạng thái nhập định đã “THẤY” cái dày vò, cái chơi vơi, cái đau khổ là của ai đó, chứ không phải của tôi. Thật lạ, và cũng thật diệu kỳ cái khoảnh khắc đó. “Vâng chỉ có nơi đó, nơi đó ta mới thật sự thống khổ triền miên, mới muộn  phiền sảng khoái” (Huy Tưởng). Dù phút giây biến mất cái tôi đáng ghét đó chỉ trong thời gian rất ngắn, nhưng cũng đủ cho nhà thơ có được những vần thơ vượt thoát cái tầm thường nhân thế. Và những câu thơ chơi vơi khiến lòng tôi mê mẫn chơi vơi giùm cho tác giả, tôi đã tìm thấy trong bài thơ chơi vơi sẵn có một giai điệu đẹp, bài hát “ Chơi vơi” hình thành từ bài thơ có nhiều chữ “Ai” ấy.


          Cái chơi vơi ấy thực ra là “của ta”, nhưng ta cứ cho là của ai đi cho nó nhẹ người.Thầy giáo- nhà thơ Nguyễn Văn Trình rất giỏi, vì đã hoá giải được nỗi u sầu nhân thế khi tìm ra được một chữ “AI” trong ngôn ngữ tiếng Việt để thay cho cái tôi hay là cái ta hoặc nói một cách triết học hơn là cái “bản lai diện mục”, tất cả các thứ tên gọi ấy nhiều khi rất đáng yêu, nhưng nhiều khi cũng rất đáng ghét. Tôi đã phổ nhạc liền một mạch 5 bài thơ trong tập thơ đầu tay của thầy trong đó có bài thơ: “Em về cho ai chơi vơi”. Đó có lẽ là cái duyên giữa thơ và nhạc, là cái duyên giữa tôi và thầy giáo-thi sĩ Nguyễn Văn Trình .


          Hành trình của thơ đồng hành cùng dòng chảy của ý và tưởng trong dòng sông tâm thức vốn không ngưng nghỉ. Thơ có sẵn trong tàng thức của mỗi người, nhưng vấn đề là người ta có chịu khó lấy thơ ra hay không?! Khi thầy giáo làm thơ, thầy đã chịu khó lấy ra những bài thơ hay đầy chất “Nhân văn”, những bài thơ của thầy đẹp như những nụ hoa thơm ngát, và tập thơ của thầy sẽ là một vườn hoa đầy hương sắc tô điểm cho cuộc đời đáng yêu này!


          Tôi muốn nhắn nhủ những người thầy giáo từ trước đến giờít,dù nhiều đã từng làm thơ, thì nay quý vị nên ngay lập tức lấy thơ ra, vì nó đã có sẵn ở trong kho tàng thức của quý vị. Khi người thầy làm thơ thì những bài thơ ấy hay lắm, rất hay! Thơ thầy giáo bao giờ cũng mang đậm chất nhân văn và những bài thơ ấy luôn là những bông hoa đẹp.Tôi nói thật đấy! Quý vị thử coi?! Riêng tôi, tôi gọi những bài thơ trong tập thơ : “ Mây trắng bên trời” của thầy giáo- thi sĩ : Nguyễn Văn Trình là những “ Vầng mây không trôi”,bởi những bài thơ ấy luôn day dứt và ám ảnh tôi, để lại cho tôi những ấn tượng khó phai mờ sau mỗi lần đọc.Tôi tin những “ Vầng mây không trôi ” sẽ còn mãi với trời xanh mây trắng !  

                                                      
                                                      Viết tại Đông Hà ngày 10/7/2011

Lê Đàn
READ MORE - LÊ ĐÀN - NHỮNG VẦNG MÂY KHÔNG TRÔI