Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, August 29, 2011

VÕ LÀNG TRÂM - TÌNH RƠI PHỐ CŨ

Trang VNQT đang trở nên sôi động nhờ sự tham gia tích cực của nhiều cây bút đồng hương từ mọi miền đất nước. Bài của Châu Thạch (Đà Nẵng) đăng đầu hôm thì sáng mai nhận được bài "họa nương vần" của Võ Làng Trâm (Nha Trang). Nghĩa là bài Tình Rơi Phố Cũ sau đây chỉ được sáng tác trong một đêm. Thật là thú vị ! Phần bình luận xin dành cho bạn đọc. Xin trân trọng giới thiệu.

Trao về anh Châu Thạch

(Họa nương vần)

Nghe chuyện xưa lòng em như rệu rã
Bao năm trời nhớ mãi giọt sầu rơi
Một quãng đời thương cảm biết nào nguôi
Mùa hạ khô cằn, mùa đông rét lạnh.

Có bạn vui hoặc những lần cô quạnh
Nhớ làm sao dầu nắng lửa sương trăng
Những đêm xưa dự lễ thả hoa đăng
Mà chúng mình thả hồn sông lóng lánh.

Đêm No-el theo anh cùng lễ thánh
Trời về khuya hai đứa sánh vai về
Khẻ cầm tay lòng rung cảm đê mê
Nghe xao xuyến buổi đầu tim rạo rực.

Em được cha khen con chiên ngoan đạo
Khi tuổi đời đã tỏa ngát hương hoa
Có bao chàng tình tỏ cũng thiết tha
Nhưng em vẫn tin anh người duy nhất.

Cũng có lần biết anh đang chờ nói
Nhưng thẹn thùng em tượng đá làm phông
Tuổi mộng mơ mang mãi mối tình hồng
Đứng trước Chúa xin cầu người soi sáng.

Tình chúng con xin đừng cho dĩ vãng
Như Ngưu Lang Chức Nữ hợp hằng năm
Mãi sáng trong vằng vặc tựa trăng rằm
Cho đi trọn tuổi học trò trinh trắng.

Quảng Trị ơi ! những câu hò sâu lắng
Xuôi cùng thuyền trong đêm vắng xa bay
Có hiểu đâu cô bé tuổi thơ ngây
Lời trao gửi của đôi tình vụng dại .

Ngày anh xa em thương hoài khóc mãi
Tháng năm trôi lạnh lẽo suốt mùa mưa
Đường đến trường đâu còn được đón đưa
Và chiến cuộc cũng tràn lan lửa khói.

Khi anh về nghe như lòng sưởi ấm
Hai chúng mình vãn cảnh lại cùng đi
Đồi La Vang em khẻ khép đôi mi
Chờ nụ hôn của bao ngày nhung nhớ.

Bãi Nhan Biều cả vùng hoa cải nở
Hai chúng mình đi giữa một trời thương
Bến đò ngang anh bồng nhẹ lên đường
Mãi trong em nhớ hoài bao dấu tích.

Có bao nơi hai chúng mình vui thích
Giờ còn đâu bởi ngang trái đắng cay
Của chia ly vì lễ giáo đặt bày
Đành mất cả chẳng tìm đâu có nữa.

Quảng Trị ơi ! đã qua thời đạn lửa
Ta nhớ hoài về phố cũ hằng đêm
Của những ngày đôi đứa anh-em
Đã rớt lại chuyện tình nơi phố cũ . . .

Võ Làng Trâm
READ MORE - VÕ LÀNG TRÂM - TÌNH RƠI PHỐ CŨ

CHÂU THẠCH - NHỚ THƯƠNG QUẢNG TRỊ XƯA



Châu Thạch là bút hiệu của đồng hương Trương Văn Trạn, hiện cư ngụ ở địa chỉ 75 Phan Kế Bính, Thuận Phước, Đà Nẵng, ĐT: 0511.3894610. Anh là bạn đọc thường xuyên của VNQT và đây là lần đầu tiên anh "mạo muội" * gởi tác phẩm đến ra mắt bạn đọc.
Xin trân trọng giới thiệu.

NHỚ THƯƠNG QUẢNG TRỊ XƯA


Châu Thạch

Quảng Trị ơi những năm dài ròng rã
Nhớ thương người nước mắt tuôn rơi
Đêm từng đêm thổn thức khôn nguôi
Suốt năm tháng theo hoài cơn gió lạnh.

Ta vẫn nhớ những đêm hồn hiu quạnh
Mãi tìm thơ đi lạc giữa đường trăng
Cổng nhà em mở hé ánh khuya đăng
Tre Thạch Hãn vương đầy sao lấp lánh.

Ta vẫn nhớ những giờ xưa rất thánh
Nguyễn Hoàng tan ta đứng đợi em về
Trái tim rộn ràng! Trái tim si mê!
Ngập hết cả niềm vui, lòng rạo rực.

Ôi con đường Quang Trung,Trần hưng Đạo
Ta một thời làm bướm lượn tìm hoa
Hoa rất nhiều, hoa rất thướt tha
Bướm mơ ước đậu một cành duy nhất

Cành duy nhất là em, hoa biết nói
Đồi La Vang, Thành Cổ đứng làm phông
Dưới chân em nắng rải sợi tơ hồng
Và rêu mốc trên thành cao cũng sáng.

Bao hạnh phúc những lần trong dĩ vãng
Ta theo em con đường dọc bờ sông
Bước em đi xao động ánh trăng rằm
Bên dòng nước có bờ hoa lau trắng.

Chùa Tỉnh Hội tiếng chuông vờn sâu lắng
Trầm hương thơm trên sợi tóc em bay
Ta nhìn em thâu hết vẻ thơ ngây
Về ấp ủ trong buồng tim si dại.

Ta vẫn nhớ trong hồn ta mãi mãi
Dìu em đi trong những ngày mưa
Mắt em đầy như mắt ngọc đong đưa
Môi em thắm lời bay thành hơi khói,

Trời thì lạnh mà hồn ta thì ấm
Say nhìn em vừa nhảy lại vừa đi
Ta nhìn em như hóa mộng trên mi
Ngàn năm vẫn còn in trong nỗi nhớ.

Chùa Sắc Tứ, kỷ niệm hồ hoa nở
Tay em vờn, tượng Phật mỉm cười thương
Cổng Long Hưng trăng rải sáng con đường
Nơi hai đứa cầm tay thành thánh tích.

Những nơi đứng nơi ngồi em ưa thích
Nơi cùng em ăn tô bún thật cay
(Vị cay kia thành mỹ vị suốt đời)
Không có nữa, trong đời không có nữa.

Ôi Quảng Trị, ta hẹn lần hẹn lữa
Người không về để nhớ đến từng đêm
Ta sợ ngày quay lại chẳng còn em
Lầm lũi bước một mình nơi phố cũ ./.

CT

truongvantran@hotmail.com


*"Mạo muội" là từ của tác giả



READ MORE - CHÂU THẠCH - NHỚ THƯƠNG QUẢNG TRỊ XƯA