Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, March 7, 2025

Chùm ảnh HOA THỦY TIÊN TÀU - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào hình để phóng to.






READ MORE - Chùm ảnh HOA THỦY TIÊN TÀU - Chu Vương Miện

VÌ SAO - Tiếng hát Hương Giang - Thơ Phạm Phan Lang - Nhạc Nguyễn Tâm Hàn



VÌ SAO – MỘT KHÚC NHẠC CỦA KÝ ỨC VÀ TÌNH YÊU

Hôm nay, một ngày đẹp trời ở Hawaii. Từ khung cửa kính, tôi lặng ngắm vịnh Kaneohe xanh biếc, nơi những đám mây lững lờ phản chiếu trên mặt nước lung linh như một bức tranh huyền ảo. Trong không gian yên bình ấy, những giai điệu xưa vang lên, mang theo bao ký ức ùa về. Bất chợt, nhạc phẩm Vì Sao do nhạc sĩ Nguyễn Tâm Hàn phổ từ thơ của tôi, với giọng ca đầy cảm xúc của Hương Giang, vang lên, khiến lòng tôi nghẹn ngào xúc động.

Ngược dòng thời gian, khoảng mười năm trước, vào dịp giỗ 30 năm của người chồng vắn số, tôi đã viết hai bài thơ Vì Sao và Mộng Tưởng để tưởng nhớ anh – một người đã ra đi quá sớm nhưng tình yêu và ký ức về anh vẫn mãi khắc sâu trong tim. Trong những dòng thơ ấy là nỗi nhớ khôn nguôi, là những câu hỏi không lời đáp, là niềm tiếc thương day dứt theo năm tháng.

Sau đó, tôi đã chia sẻ những bài thơ cùng hình ảnh buổi giỗ đến một số người bạn Hải Quân cùng khóa 14 với chồng. Không ngờ, trong số đó, nhạc sĩ Nguyễn Tâm Hàn đã đón nhận những vần thơ ấy bằng cả trái tim. Anh kể lại rằng, khi đọc thơ, anh xúc động đến mức không sao chợp mắt. Suốt đêm hôm ấy, anh lặng lẽ chắp nối những cảm xúc của hai bài thơ, để rồi từ đó, Vì Sao ra đời – một bản nhạc trầm buồn nhưng tha thiết, như một lời tự sự từ sâu thẳm tâm hồn.

Hôm nay, giữa khung cảnh thanh bình của biển trời Hawaii, khi giai điệu ấy vang lên một lần nữa, tôi như thấy mình quay về những năm tháng cũ. Nỗi nhớ vẫn vẹn nguyên, tình yêu vẫn đong đầy, và câu hỏi "Vì sao?" vẫn mãi ngân vang trong lòng.

Xin được chia sẻ cùng mọi người nhạc phẩm Vì Sao cùng hai bài thơ đã khơi nguồn cảm xúc cho ca khúc này.


VÌ SAO

Ba mươi năm rồi sao?
Nghe như mới hôm nào
Một buổi mai nắng nhạt
Sóng nộ cuồng vì sao?

Anh đi rồi thật sao?
Thời gian trôi như vèo
Sao lòng còn sầu nhớ
Vẫn thẫn thờ vì sao?

Vắng anh, đời lao đao
Môi nhạt, má bớt đào
Miệng cười, mắt rưng lệ
Lòng hỏi lòng, vì sao?

Anh về trong chiêm bao
Nhìn em như thuở nào
Vòng tay ôm thắm thiết
Tỉnh mộng hỏi, vì sao?

Ba mươi năm rồi sao?
Nỗi nhớ vẫn dạt dào
Vẫn thương về người cũ
Xin đừng hỏi, vì sao?

phamphanlang

MỘNG TƯỞNG

Anh đi, đi mãi không về
Phòng khuê lẻ bóng, não nề thâu canh
Trăng khuya rọi bóng bên mành
Lung linh trên gối, tưởng anh nằm kề

Mùi hương ngày cũ chợt về
Vòng tay ôm bóng, cơn mê vội tàn
Ngẩn ngơ giấc mộng bẽ bàng
Ôm hồn cứ tưởng như chàng còn đây...

phamphanlang

LỜI CUỐI

Thời gian có thể trôi đi, nhưng có những nỗi nhớ chẳng bao giờ nhạt phai. Cảm ơn nhạc sĩ Nguyễn Tâm Hàn đã thổi hồn vào thơ, để những cảm xúc này trở thành giai điệu, lan tỏa đến những tâm hồn đồng điệu. Và cảm ơn những ai đã lắng nghe, đã cùng tôi chia sẻ những phút giây hoài niệm này.

Kính chúc an lành và hạnh phúc.

Pham Phan Lang

27/5/2025

 

READ MORE - VÌ SAO - Tiếng hát Hương Giang - Thơ Phạm Phan Lang - Nhạc Nguyễn Tâm Hàn

THỜI CỦA MẸ - Thơ Đàm Ngọc Năm

Tác giả Đàm Ngọc Năm


Đàm Ngọc Năm
THỜI  CỦA MẸ 

Thuở xưa, Mẹ chẳng nghĩ đến hoa
Của Cha tặng hay các con cũng thế 
Thời bấy giờ điều như không thể 
Cơm áo gạo tiền, đâu nghĩ đến hoa.

Đành mỗi thời một khác, con hiểu mà 
Nhưng cứ nghĩ sao mà thương Mẹ lắm
Suốt một đời, giọt mồ hôi chát mặn
Trên má gầy lăn xuống bờ môi.

Con lớn lên từ vị mặn đó Mẹ ơi 
Những tháng năm lưng còng của Mẹ
Thời bây giờ sướng hơn xưa là thế
Con hiểu mà! Nhưng nước mắt vẫn rơi.
                                       Tháng 3-2025
READ MORE - THỜI CỦA MẸ - Thơ Đàm Ngọc Năm

Nhiều tác giả: NHỮNG CHÙM THƠ TÌNH LẠ THƯỜNG (kỳ 1) - Lê Minh Hiền chuyển ngữ


(Hình minh họa, nguồn: https://owlcation.com/humanities/Analysis-of-Poem-Loves-Philosophy-by-Percy-Bysshe-Shelley)


1. MỘT ĐÓA HỒNG

by Robert Burns (1759-1796)


Như một bông hồng nhung, Ôi! Luve của tôi

bừng nở mơn mịn trong tháng 6 hường;

Như một giai điệu tuyệt vời, Ôi! Luve của tôi

ngọt ngào yêu thương bên đời lạ thường

.

Duyên dáng làm sao, người thương của tôi,
khúc nghê thường mộng mị khôn cùng;
Và tôi sẽ còn yêu em khôn tận, người thương của tôi,
đến ngàn muôn biển cạn non mòn.
.
Biển chẳng cạn bao giờ, người thương của tôi,
và trơ gan cùng tuế nguyệt như non cao kia;
Tôi sẽ còn vô cùng yêu em, người thương của tôi,
trong khi cát bụi hồng trần trên bàn tay năm ngón sẽ chùi qua.


.

Và tạm chia ly nhé, Luve người thương của tôi!
Và tạm chia ly nhé không xa!
Và tôi sẽ lại trở về, Luve người thương của tôi,
Dẫu vạn dặm đường xa.


(2:03 xế chiều) 

Stanton Mar. 2nd, 2025 


A RED, RED ROSE

by Robert Burns 


O my Luve is like a red, red rose

That’s newly sprung in June;

O my Luve is like the melody

That’s sweetly played in tune.


So fair art thou, my bonnie lass,

So deep in luve am I;

And I will luve thee still, my dear,

Till a’ the seas gang dry.


Till a’ the seas gang dry, my dear,

And the rocks melt wi’ the sun;

I will love thee still, my dear,

While the sands o’ life shall run.


And fare thee weel, my only luve!

And fare thee weel awhile!

And I will come again, my luve,

Though it were ten thousand mile.  


https://www.poetryfoundation.org/poems/43812/a-red-red-rose




___


2. EM  YÊU ANH RA SAO... 

by Elizabeth Barrett Browning (1806-1861)


Em yêu người ra sao? Cách nào để em đếm xem.

Em yêu người đến tận cùng sâu, rộng, hay cao

Linh hồn em vẫn vươn đến, dẫu khuất nhìn xa tầm

Cho tới tận cùng tồn sinh và ân sủng nhiệm màu. 

.

Em yêu người đến độ mỗi ngày

qua hầu hết những nhu cầu thầm lặng, từ lúc nắng lên đến ánh sáng ngọn  nến.

Em yêu người tự tại, như con người ta thèm khát ý đẹp lời hay;

Em yêu người thuần khiết, như con người cung nghinh lên lời ca tụng,  

.

Em yêu người bằng niềm đam mê được miệt mài 

Trong những niềm thương nỗi tiếc của em, và bằng lòng tin thánh thiện một thời ấu thơ.

Em yêu người bằng một tình yêu mà em dường như đã đánh mất lâu rồi

Với những thiên thần em đã lãng quên. Em yêu người bằng hơi thở nguyên sơ,  

.

Nụ cười, nước mắt, của cả cuộc đời em; và, nếu Thượng Đế chọn rồi,

Em yêu người nhiều hơn biết bao nhiêu mãi đến sau khi lìa trần một cõi huyền mơ. (4:10 chiều)  

Stanton Mar. 3rd,  2025 


HOW DO I LOVE THEE? LET ME COUNT THE WAYS

by Elizabeth Barrett Browning


How do I love thee? Let me count the ways.

I love thee to the depth and breadth and height

My soul can reach, when feeling out of sight

For the ends of being and ideal grace.


I love thee to the level of every day’s

Most quiet need, by sun and candle-light.

I love thee freely, as men strive for right;

I love thee purely, as they turn from praise.


I love thee with the passion put to use

In my old griefs, and with my childhood’s faith.

I love thee with a love I seemed to lose

With my lost saints. I love thee with the breath,


Smiles, tears, of all my life; and, if God choose,

I shall but love thee better after death.


https://allpoetry.com/sonnet-xliii:-how-do-i-love-thee- 



___



3. TRIẾT LÝ TÌNH YÊU

by Percy Bysshe Shelley (1792-1822)


Bao con suối nhập vào dòng sông

Và những dòng sông ra biển khơi,

Những cơn gió lộng trời cao mãi mãi cùng tận hòa lòng

Với một cảm xúc ngọt ngào đầy vơi;

.

Không có gì trên thế gian này đứng một mình;

Tất cả mọi việc đều theo một quy luật thiêng liêng

Trong một tinh thần hạnh ngộ và yêu thương 

Tại sao người không cùng với em riêng?

.

Kìa xem những ngọn núi hôn lấy bầu trời bao la

Và những con sóng ôm siết lấy nhau;

Không có tiểu mụi nàng hoa nào được thứ tha

Nếu nàng xem thường hiền huynh mình ra sao;

.

Và ánh sáng mặt trời ôm ấp địa cầu

Và ánh trăng hôn lấy biển xanh:

Có giá trị gì với tất cả có tận tuyệt ngọt ngào

Nếu em chưa hề hôn yêu anh? (4:40 chiều)

Stanton Mar. 4th, 2025 


LOVE’S PHILOSOPHY

by Percy Bysshe Shelley 


The fountains mingle with the river
And the rivers with the ocean,
The winds of heaven mix for ever
With a sweet emotion;

Nothing in the world is single;
All things by a law divine
In one spirit meet and mingle.
Why not I with thine?—

See the mountains kiss high heaven
And the waves clasp one another;
No sister-flower would be forgiven
If it disdained its brother;

And the sunlight clasps the earth
And the moonbeams kiss the sea:
What is all this sweet work worth
If thou kiss not me?

https://www.poetryfoundation.org/poems/50262/loves-philosophy 

___ 


4. NGÔI SAO SÁNG

by John Keats (1795-1821)

Hỡi ngôi sao sáng, tôi có vững vàng như ngươi không nhỉ

Không treo cao rưc rở đơn độc trong đêm đen

Và dõi theo, với đôi mắt khôn tận xa vời vợi,

Như thiên nhiên kham nhẫn, thao thức hiền nhân,

.

Thị hiện hiền nhân như những dòng nước luân lưu trong lành hởi

Tắm gội nguyên trinh quanh bờ biển nhân gian địa cầu,

Ngắm trông tận tình trên chiếc khẩu trang mới rơi ra mềm mại

Và bạt ngàn băng tuyết trên những cánh đồng cỏ và bao núi cao

.

Không, vẫn còn vững vàng, vẫn không đổi thay, 

Gối đầu trên bầu ngực tình yêu của ta đang chín mùi khao khát,

Để cảm nhận khôn cùng vàng rơi và căng cơi,

Thức tỉnh khôn cùng trong không còn yên bình dẫu ngọt ngào chất ngất ,

.

Vẫn, vẫn còn nghe hơi thở nàng dịu dàng mãi miết,

Và tồn sinh khôn cùng hoặc ngất ngây lạ thường về cõi chết. (11:27 khuya)

Stanton Mar. 4th, 2025 


BRIGHT STAR*

by John Keats


Bright star, would I were stedfast as thou art—

Not in lone splendour hung aloft the night

And watching, with eternal lids apart,

Like nature's patient, sleepless Eremite,


The moving waters at their priestlike task

Of pure ablution round earth's human shores,

Or gazing on the new soft-fallen mask

Of snow upon the mountains and the moors—


No—yet still stedfast, still unchangeable,

Pillow'd upon my fair love's ripening breast,

To feel for ever its soft fall and swell,

Awake for ever in a sweet unrest,


Still, still to hear her tender-taken breath,

And so live ever—or else swoon to death. 

   https://poetrysociety.org.uk/poems/bright-star/  




*Năm 23 tuổi, John Keats yêu cô bạn hàng xóm xinh đẹp mới 18 tuổi tên là Fanny Brawne. Vì mang trọng bệnh trong người, ông biết mình không thể sống lâu nên giữ lòng kiên định, luôn giữ sự trong trắng cho nàng và dần dần tìm cách xa lánh để nàng quên đi. Mối tình kéo dài được 3 năm cho đến khi John Keats chết (26 tuổi). Bài thơ này John Keats làm để tặng cho Fanny Brawne. 

___


 

5. NÀNG ANNABEL LEE

by Edgar Allan Poe (1809-1849)


Nhiều và nhiều năm trước đây,

Nơi một vương quốc yên bình bên bờ biển xanh,

Có một thiếu nữ sống ở đó mà bạn có thể đã biết cô gái này

Annabel Lee là tên nàng;

Và người con gái này sống hồn nhiên không màng suy tư gì

hơn là việc yêu và được tôi yêu thương.


Thuở tôi còn là một chú bé con và nàng còn là một cô bé con,

Nơi vương quốc bên bờ biển xanh này,

Nhưng chúng tôi yêu nhau với một tình yêu lạ thường 

Tôi và nàng Annabel Lee của tôi

Với một tình yêu lạ thường đến nỗi những thiên thần có cánh trên thiên đường

cũng thèm muốn tình yêu của chúng tôi.


Và đây là lý do vì sao, từ lâu,

Nơi vương quốc bên bờ biển xanh này,

Từ một đám mây ma quái một cơn gió ập xuống, mang theo

nàng Annabel Lee xinh đẹp của tôi;

Vì vậy, người thân cao quý của nàng đã đến

Và chia xa nàng ra khỏi vòng tay tôi,

Để giam cầm thân xác nàng vào trong một mộ phần buồn thảm

Nơi vương quốc bên bờ biển xanh này.


Các thiên thần trên thiên đường, không được hạnh phúc bằng chúng tôi dù nửa phần,

Ghen tị với nàng và tôi

Đó là lý do, Thưa vâng!

(như ai cũng biết, nơi vương quốc bên bờ biển xanh này)

Khi ma chướng từ đám mây ập xuống vào cái đêm kinh hoàng, 

Băng giá và giết chết nàng Annabel Lee của tôi.


Nhưng tình yêu của chúng tôi kiên trinh biết bao hơn cả tình yêu

của nhiều người trước thế hệ chúng tôi

của nhiều người thông thái hơn chúng tôi

Và cả những thiên thần trên trời cao

Cũng như những con quỷ dữ dưới biển khơi

Không bao giờ có thể tách rời linh hồn tôi khỏi linh hồn

nàng Annabel Lee xinh đẹp của tôi;


Vì mặt trăng không bao giờ tỏa sáng, mà không cho tôi những giấc mơ 

có nàng Annabel Lee xinh đẹp của tôi;

Và những vì sao dẫu không còn, nhưng tôi vẫn cảm nhận đôi mắt ngây thơ

của nàng Annabel Lee xinh đẹp của tôi;

Và vì vậy, suốt dòng triều đêm, tôi nằm xuống bên cạnh nàng

người yêu dấu của tôi, người yêu dấu của tôi, cuộc đời của tôi và người vợ của tôi thương yêu tào khang,

Trong cổ mộ của nàng bên bờ biển xanh muôn đời

Trong mộ phần của nàng bên bờ biển xanh thầm thì. (12:32 trưa)

Stanton Mar. 5th, 2025 


ANNABEL LEE

by Edgar Allan Poe (1809-1849)


It was many and many a year ago,

In a kingdom by the sea,

That a maiden there lived whom you may know

By the name of Annabel Lee;

And this maiden she lived with no other thought

Than to love and be loved by me.


I was a child and she was a child,

In this kingdom by the sea,

But we loved with a love that was more than love—

I and my Annabel Lee—

With a love that the wingèd seraphs of Heaven

Coveted her and me.


And this was the reason that, long ago,

In this kingdom by the sea,

A wind blew out of a cloud, chilling

My beautiful Annabel Lee;

So that her highborn kinsmen came

And bore her away from me,

To shut her up in a sepulchre

In this kingdom by the sea.


The angels, not half so happy in Heaven,

Went envying her and me—

Yes!—that was the reason (as all men know,

In this kingdom by the sea)

That the wind came out of the cloud by night,

Chilling and killing my Annabel Lee.


But our love it was stronger by far than the love

Of those who were older than we—

Of many far wiser than we—

And neither the angels in Heaven above

Nor the demons down under the sea

Can ever dissever my soul from the soul

Of the beautiful Annabel Lee;


For the moon never beams, without bringing me dreams

Of the beautiful Annabel Lee;

And the stars never rise, but I feel the bright eyes

Of the beautiful Annabel Lee;

And so, all the night-tide, I lie down by the side

Of my darling—my darling—my life and my bride,

In her sepulchre there by the sea—

In her tomb by the sounding sea. 

 https://www.poetryfoundation.org/poems/44885/annabel-lee 




READ MORE - Nhiều tác giả: NHỮNG CHÙM THƠ TÌNH LẠ THƯỜNG (kỳ 1) - Lê Minh Hiền chuyển ngữ