Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Hoàng Tấn Linh. Show all posts
Showing posts with label Hoàng Tấn Linh. Show all posts

Thursday, March 5, 2015

Đến với bài thơ hay: MÙA XUÂN - Hoàng Tấn Linh đọc thơ Võ Văn Luyến


ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY:  MÙA XUÂN
Hoàng Tấn Linh đọc thơ Võ Văn Luyến


Nhà thơ Võ Văn Luyến
Gương mặt Võ Văn Luyến không còn xa lạ với bạn yêu thơ, nhất là thơ trẻ Quảng Trị, bởi anh đã đến với thơ từ khi còn mặc áo lính, khi đắm mình trên tầng ba trường Đại học Sư phạm những năm 80 của thế kỉ trước. Nhẹ nhàng, trầm mặc, dung dị, cổ kính là biểu hiện thường thấy ở những trang anh viết. Bài thơ Mùa xuân trong tập Sự trinh bạch của ngọn nến, (NXB Hội nhà văn, 2007) là lời xuân ca tình tự đằm thắm, ngọt ngào trong dư vị tiếng nói xuân thì đưa anh đến niềm sống, tình yêu trong sự vần vũ của thời gian.

Đến với Mùa xuân của Võ Văn Luyến, ấn tượng đậm nhất gieo vào lòng người chính là cảm giác lạ. Không câu nệ, không khuôn sáo, anh đến với hương xuân bằng sự lắng đọng của tâm hồn nhạy cảm, tinh tế.

Mùa xuân dắt tay qua đồng cỏ
Nắng vàng như em đủ nhớ một đời
Ta nghêu ngao bài ca du mục
Bầy chim ri rỉa cánh bên trời
Ngọn gió nào kết nên hương lạ
Ta cỗi cây đành vẫy bút thiên di
Em tơ nõn, kiếp ta đòi xanh lá
Cháy trăm năm da diết tuổi xuân thì

Ngày xuân thuần khiết trong thơ là không gian sáng rỡ; rất sáng của một tâm hồn đa cảm. Thế giới xuân như một di ảnh đa tình, đồng cỏ đầy nắng vàng, ngọn gió đậm hương lạ, lộc biếc trên cành tơ nõn, bầy chim ri rỉa cánh bên trời. Vẻ cao rộng vừa xa vừa gần lâng lâng một cảm giác mê hoặc được tạo bởi một thanh âm rất trong, hoặc tưởng chỉ có tâm hồn thi sĩ lắng đọng trước tạo vật.

Vài nét chấm phá bức tranh xuân của anh đã khiến lòng người rộn ràng, thổn thức. Đồng cỏ rộng ươm đầy nắng, chất chứa trong cái dắt tay đầy niềm dấu ái. Mùa xuân dắt tay, bạn nghi ngại gì về điều đó, hãy lắng hồn mình trong khúc ca diệu vợi. Xuân là em, ta bên em đồng điệu song hành; em đưa ta về bên xuân trải rộng. Ta đi trên đồng cỏ xuân, nơi vi diệu của tâm hồn ta là khúc tự tình xuân ca.

Mùa xuân dắt tay qua đồng cỏ
Nắng vàng như em đủ nhớ một đời
Ta nghêu ngao bài ca du mục
Bầy chim ri rỉa cánh bên trời

Xuân ca rạo rực, rộn ràng loa toả trong tâm hồn thi nhân. Hình ảnh nắng vàng như em là một phát hiện lạ, rất lạ khi tơ tình mùa xuân của nhà thơ tan loãng, phân thân trong khúc điệu của xuân. Nắng xuân của niềm dấu ái, nắng đủ nhớ một đời; nắng của sự cảm nhận, sự chiêm nghiệm độc đáo. Độ lắng của ngôn từ được đo bằng sự rung cảm và chan hoà. Trên cao, đàn chim ri rỉa cánh bên trời hay là sự hiện hữu của không gian cao xanh. Bầu trời trong vắt, thanh âm đàn chim rỉa cánh không làm lay động nắng vàng mà ngược lại là sự điểm tô, khắc hoạ thêm một thanh điệu xuân ca. Bức tranh thật đẹp, đẹp cả trong độ lắng tâm hồn thi nhân. Cái ta của tác giả là sự mặc nhiên của cái tôi tự tại; hai tiếng nghêu ngao không dừng lại ở việc thưởng ngoạn mà là sự tan loãng. Ngày lên, xuân đến thật ý vị, mang một dấu ấn khó phai.

Bất chợt trong hương xuân của Võ Văn Luyến là “thanh sắc thời tươi” (Lời thơ Xuân Diệu). Hương xuân thật lạ nhưng đằm thắm: Ngọn gió nào kết nên hương lạ

Ta cỗi cây đành vẫy bút thiên di
Em tơ nõn, kiếp ta đòi xanh lá
Cháy trăm năm da diết tuổi xuân thì

Không gian mùa xuân hiện ra gần hơn, gần đến nội tại tâm hồn tác giả. Lần này em không dừng lại ở nắng vàng nữa mà là sự tơ nõn của lá; lá tơ nõn để ta ngẩn ngơ một kiếp. Sức xuân trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ!. Tôi nhớ, có lần bên bờ sông Đà lặng tờ, Nguyễn Tuân cũng đã dùng hai tiếng nõn búp để diễn tả sức sống, màu xanh đang trỗi dậy của miền Tây Bắc. Võ Văn Luyến thì khác, cái ta (cái tôi hiện hữu của tại ngã) hoá thân vào cỏ cây để lắng mình trong sự tơ nõn, cảm nhận trong từng khoảnh khắc sức xuân đang trào dâng. Tận đáy lòng của tâm hồn yêu đời của thi nhân trỗi dậy bằng ta cỗi cây, kiếp ta đòi xanh lá. Ta lắng mình, ta đi trong kiếp cỏ cây để lắng nghe từng tiếng tơ lòng của mùa xuân đang đến. Chỉ có cỏ cây, chỉ có em tơ nõn mới giữ được hồn ta. Ta bỏ lại tất cả, ta vẫy bút thiên di mà không một ngôn từ nào đánh đổ, mã hoá được kiếp ta đòi xanh lá.

Mùa xuân trong thơ Võ Văn Luyến thật lạ, thật đẹp. Đẹp đến nao lòng, bởi đó là sự hòa hợp giữa hương đất trời xuân ca và độ lắng đến chân xác tâm hồn nhà thơ. Câu thơ cuối hiện ra kết nối tình yêu đất trời và hương xuân của con người. Mùa xuân đã cảm hoá được cái ta ngêu ngao an nhiên giữa nắng của tác giả, đã soi vào gương mặt xuân xanh hương lạ mỗi người.


Tác giả Hoàng Tấn Linh
Xuân lòng. Lòng thi nhân đã hướng về cuộc đời. Nên chăng xuân đất trời cũng là xuân của con người. Ta đi trong xuân, nghe trong đó kiếp xuân thì và cả những gì nhuận sắc nhất ta dâng cho đời. Ngọn lửa tình rạo rực hương xuân rồi sẽ cháy hết, sáng rực lẽ sống cho đời. Phải chăng, đó là thông điệp mà Võ Văn Luyến dành cho cuộc đời, mỗi người vào độ xuân về. Hình ảnh thơ cháy trăm năm da diết tuổi xuân thì một lần nữa đánh thức ở chúng ta ý thức về niềm sống, ý thức về chính mình, tuổi mình trước tạo vật.

Tứ thơ Mùa xuân của Võ Văn Luyến thật nhẹ nhàng, dung dị mà sâu sắc, bằng lặng nhưng lại rất mãnh liệt dữ dội; dường như đó là chuỗi kết nối của những trải nghiệm, bởi ngoài Mùa xuân, anh còn đến với hương đất trời bằng Mùa xuân gõ cửa, bằng Bất chợt mùa xuân, Mẹ ơi xuân đến rồi kìa. Tin rằng những vần thơ đó là minh chứng của tâm hồn tha thiết cháy trăm năm da diết tuổi xuân thì.

                                                        Hoàng Tấn Linh 


Trích từ tập sách: 
ĐỐI NGỌN ĐÈN KHUYA, 
tác giả Võ văn Luyến,
NXB Thuận Hóa,
2014.
(Tác giả gởi tặng)

READ MORE - Đến với bài thơ hay: MÙA XUÂN - Hoàng Tấn Linh đọc thơ Võ Văn Luyến

Friday, January 13, 2012

Hoàng Tấn Linh - NƠI MÙA XUÂN ĐẾN


Nơi  mùa xuân đến
Cánh đồng làng ngấn nước phía xa xăm
Chút se lạnh về đi trong thoáng vội
Vạt nắng xanh non từ ngày cũ
Lời hẹn ước trong veo.


Nơi mùa xuân đến
Giọt sương lúng liếng hẹn hò
Trang vở đi qua những lời yêu năm tháng
Những đam mê không có ngày bất chợt
Nỗi nhớ bao dung.


Nơi mùa xuân đến
Quà của phố lời yêu hoa từ độ
Gió trinh nguyên  khúc du ca tình tự
Trên mờ xa mây tím nhạt bao giờ
Ngày xuân như dài hơn.


Nơi mùa xuân đến
Tình yêu xanh thầm lặng phía hôn hoàng
Những vần thơ lắng nghe mình rất khẽ
Lời mùa xuân thầm thĩ...


HTL

READ MORE - Hoàng Tấn Linh - NƠI MÙA XUÂN ĐẾN

Friday, November 18, 2011

HOÀNG TẤN LINH – LỜI CHIA TAY


Tiễn những học sinh lớp 12 ra trường



Mùa hạ về và em như cây đàn cổ
Những bâng quơ dấu ái cũng qua dần
Mưa và nắng, đỏ và xanh ngày cũ
Từ bên trời thầm thĩ tiếng ve ngân


Chùm lửa cháy nói với em điều đó
Lá xuân thì ủ kín môi nghiêng
Cây bút dở khóc cười bên ô cửa
Da diết nhìn em tuổi ngoan hiền


Nhớ đừng khóc để ngày mai gặp lại
Vùng thương yêu hoa lá cũng về gần
Ô cửa níu xuân thì bên trang vở
Nụ xuân đầu quên nhớ bâng khuâng


Ta sẽ nói: mong em ngày gặp lại
Vì mai kia khi cuội đá trở mình
Ngoan hiền nhé soi mình em sẽ thấy
Mộng sơ nguyên e ấp bóng nguyên trinh

2010
HTL

linhtanhoang@yahoo.com.vn
thpthl@quangtri.edu.vn
READ MORE - HOÀNG TẤN LINH – LỜI CHIA TAY

Tuesday, August 9, 2011

HOÀNG TẤN LINH - NGHE KHÚC DÂN CA



Con ngi bên dc dân ca

Lng nghe tiếng m thiết tha gi thm

Cái cò quyn m vào thân

B nông b cn m ln sao đang

Đng làng cõng nng chói chang

Chnh thương câu lý mênh mang kiếp người

Con đi trong cuc vãng hi

Lòng nghe chát đng quán đi thân đa

Nghe mình lc gia mù sa

Nghe tình trôi gia yên hà n non

Khúc dân ca chy bên con

Quyn quanh đi m sóng cn ngàn sau

Xin đng hát lý thương nhau

Đ nghe lòng m xót đau na đi

Dn lòng cm trái sim rơi

S san cùng m mt li xưa sau


HTL

HoangTanLinh.vnweblogs

READ MORE - HOÀNG TẤN LINH - NGHE KHÚC DÂN CA

Wednesday, May 18, 2011

HOÀNG TẤN LINH - HÁI TUỔI MÌNH THÁNG SÁU

Tháng sáu, ngày vùi trong cỏ

Chiều nghiêng vạt nắng muộn màng

Bất ngờ cơn giông đếm tuổi

Thương mình hai nửa riêng mang


Tháng sáu về trong mắt đợi

Bên song chiếc lá vô tình

Giật mình hạt sương buổi sớm

Vỗ bờ kí ức chênh vênh


Tháng sáu bên trời lộng gió

Ngày lên trong nắng tơ vàng

Dỗ mình nằm nghe cát đợi

Vô tình lá gọi mùa sang


Tháng sáu câu thơ mùa hạ

Bồng bềnh thức đợi ngày lên

Lòng nghe hồn mình trinh nữ

Về trong chiếc lá ngoan hiền.


HTL

READ MORE - HOÀNG TẤN LINH - HÁI TUỔI MÌNH THÁNG SÁU

Tuesday, May 10, 2011

HOÀNG TẤN LINH - THÁNG NĂM



Tháng năm chở ngày giông vào hạ

Ngọn gió Lào quay lưng

Giấc mơ xa hốt hoảng ở trên cành

Cơn nắng bồng bềnh tóc xoã


Ta buông lơi ngày xuân chạm tay ngày hạ

Những khoảng trống vô tình trên vách cũ hương xa

Trên bờ nắng nghe hồn nhiên im đợi

Tiếng ve ran trên cát bỏng quê nhà


Vẫn còn đó lời yêu ngày nắng quái

Tháng năm xa mỏng mảnh phía vô cùng

Lời yêu muộn trôi trên bờ hò hẹn

Em ồ em từ phía ấy cơn giông.


5.2011

READ MORE - HOÀNG TẤN LINH - THÁNG NĂM

Friday, April 29, 2011

HOÀNG TẤN LINH - NẮNG THẬT THÀ

Mai về bên lá ngoan hiền

Còn in màu nắng trinh nguyên cuối mùa


câu thơ nối chênh vênh bờ nắng

hạt sương sa và nguồn cội trên cành

ngày còn nắng chiều đi trong cỏ rối

ngoan nhé em, ta về lại ngày xanh


này ngọn gió từ tâm em có thấy

bờ mi ngoan ngày khép lại tần ngần

chân trần bước những nhu mì ngà ngọc

đời bên kia trong veo mộng nguyên lành


ngày về xa để trăng sao hoài niệm

cánh mỏng sơ nguyên chút môi mềm

trăm năm giật mình ta thảng thốt

dưới chân kia đời lặng lẽ âm thầm


bờ núi cao trong tầm mắt em với

đỉnh sa mù lí lắt gió ngân nga

ta hư hoảng trăm năm về khép nép

này này em, ta nhìn nắng thật thà.


Rằm tháng năm- Canh Dần

26-6-2010

READ MORE - HOÀNG TẤN LINH - NẮNG THẬT THÀ