Thơ Nguyễn Văn Trình trong dòng chảy
văn học đương đại
Quảng Trị
Nhà thơ Lê Đàn
Hội VHNT Tỉnh Quảng Trị
Văn học đương đại Việt Nam là một không gian
sáng tạo giàu bản sắc, xuất hiện mạnh mẽ từ những biến động lịch sử sau năm
1975, tiếp nối giai đoạn đổi mới từ thập niên 1980 và phát triển đa dạng cho
đến ngày nay. Đặc trưng của thơ ca đương đại là sự hòa nhập giữa cá nhân và tập
thể, giữa ký ức và hiện thực, giữa truyền thống và văn hóa bản địa, và cả những
hơi thở chung của thời đại mới. Trong dòng chảy ấy, nhiều giọng thơ của các
vùng miền đã khẳng định được vị trí riêng, đóng góp cho bức tranh chung của thơ
ca Việt Nam đương đại thêm phong phú, trong đó có Nhà thơ Nguyễn Văn Trình, sinh
ra và trưởng thành nơi miền quê Quảng Trị khói lửa mà giàu truyền thống cách
mạng và thơ ca. Tính đến nay, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình đã xuất bản được bốn tập
thơ in riêng:“Mây trắng bên trời” – NXB Thuận Hóa, Năm 2011; “Nắng chiêm bao”
NXB Hội Nhà Văn, Năm 2019; “Bóng chiều rơi” NXB Hội Nhà Văn, Năm 2022; và “Thôi
đành rong rêu”, NXB Thuận Hóa, Năm 2024. Bên cạnh đó, anh còn có rất nhiều bài
thơ in chung trong các tuyển tập văn học địa phương, của Trường Đại học Sư phạm
Huế, có gần hàng trăm bài thơ đăng trên các trang web, các báo, tạp chí của địa
phương và trung ương.

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình và nhà thơ Lê Đàn
Thơ Nguyễn Văn
Trình là một trong những giọng thơ tiêu biểu của thơ ca miền trung – Quảng Trị
với cảm thức sâu sắc về quê hương đất nước, về đời sống con người Quảng Trị
vùng đất gắn liền với lịch sử chiến tranh, khát vọng hòa bình và cả những nỗi
đợi chờ của người miền trung, nơi sở hữu một truyền thống thơ ca sôi động và có
sức lan tỏa rộng rãi. Nhiều nhà thơ sinh ra và lớn lên ở nơi đây đã dệt nên bức
tranh thơ ca mang đậm bản sắc quê hương, trong đó có nhà thơ Nguyễn Văn Trình
đã để lại những dấu ấn đáng ghi nhận của thơ ca đương đại Quảng Trị nói riêng
và cả nước nói chung, từ mảnh đất này - mảnh đất của thi ca và lịch sử.
Cội nguồn cảm
hứng trong thơ Nguyễn Văn Trình là quê hương, là ký ức và thiên nhiên miền
Trung Quảng Trị. Sinh sống và sáng tác chủ yếu ở quê hương, nên tâm hồn nhà thơ
Nguyễn Văn Trình luôn thấm đượm tình quê hương sâu nặng, gắn bó với từng cảnh
vật mộc mạc như: dòng sông, bờ tre, giếng nước và tuổi thơ nơi làng quê chân
chất. Đó cũng là một mảng đề tài lớn trong thơ Nguyễn Văn Trình. Quê hương
không chỉ là yếu tố địa lý mà còn là ký ức, là “nơi trú ngụ” cho cảm xúc và tư
tưởng thơ ca, tiêu biểu cho mảng thơ này có một số bài thơ như: “Thẫn thờ chốn
quê, Chiều trên sông quê, Hồn quê, Thương hoài giếng quê, Mãi bờ tre xanh...”
đã chuyển tải chân thực và tha thiết tình yêu quê hương qua những gam màu ngôn
từ giản dị, mộc mạc, mà giàu cảm xúc, giàu nhạc điệu. Trong bài: “Chiều trên
sông quê”, nhà thơ viết: “Vãn chiều ghé bến sông quê / Ngắm con đò nhỏ xuôi về
cuối sông / Mênh mông năm tháng ngái trông / Nô đùa lũ trẻ dưới sông trưa hè...”
Những hình ảnh bình dị như: “Con đò, dòng sông, lũ trẻ nô đùa”...đã gợi lên bức
tranh miền quê thanh bình, giàu âm thanh màu sắc thiên nhiên và ẩn chứa trong
đó là nỗi niềm man mác, hoài cổ. Đây là điểm khác biệt của thơ Nguyễn Văn Trình
so với một số xu hướng thơ đô thị đương thời. Nguyễn Văn Trình hướng về những
giá trị bình dị nhất của đời sống nông thôn, để từ đó đi đến sự chiêm nghiệm
sâu sắc về ký ức và sự tồn tại của con người.
Ngôn ngữ trong thơ của Nguyễn Văn Trình hiện
đại mà vẫn giữ được sự gần gũi, phong cách thơ của ông cũng vậy, không rập
khuôn máy móc theo chuẩn mực cổ điển, hay thậm chí không lặp lại các thủ pháp nghệ
thuật phức tạp, rối rắm, khó cảm nhận của một số xu hướng thơ đương thời. Thơ
Nguyễn Văn Trình sử dụng ngôn ngữ giàu tính sáng tạo linh hoạt, bình dị mộc mạc
dễ cảm, nhưng giàu hình ảnh gợi liên tưởng sâu sắc, nhịp điệu thơ đầy biến hóa
nhẹ nhàng nên khiến lời thơ vang vọng như giai điệu thân thuộc của đời sống làng
quê thường nhật của con người: “Vẳng nghe sông hát lời quê / Về đây tìm lại đam
mê một thời...” (Chiều trên sông quê) cách nhà thơ kể chuyện bằng thơ không
dừng lại ở việc mô tả, mà còn khai mở chiều sâu cảm xúc, dẫn dắt người đọc bước
vào thế giới nội tâm đầy hoài niệm, suy tư về thời gian, thân phận con người.
Nhờ vậy, thơ Nguyễn Văn Trình vừa biểu đạt được cảm thức cá nhân, vừa phản ánh
được những biểu hiện chung của cộng đồng miền Trung sau chiến tranh, cả trong
thời bình xây dựng và hội nhập.
Thơ Nguyễn Văn
Trình trong dòng chảy văn học đương đại là tiếng nói của Quảng Trị, góp phần “bản
địa hóa” thơ ca đương đại. Trong bản đồ văn học đương đại Việt Nam, vẫn tồn tại
sự phân biệt khá rõ giữa văn học vùng miền với những thế mạnh riêng. Chẳng hạn như thơ
đô thị thường tập trung vào những trải nghiệm hiện tại, bản ngã cá nhân, thơ
miền núi và các vùng nông thôn đồng bằng bắc bộ tập trung vào những biến động,
sự thay đổi nội tại của các vùng quê, còn thơ miền Trung – Quảng Trị thường gắn
với lịch sử chiến tranh khốc liệt, nỗi nhớ quê nhà và nỗi trăn trở về cuộc
sống... Trong bối cảnh chung ấy, thơ Nguyễn Văn Trình là một tiếng nói đại diện
cho văn học đương đại Quảng Trị. Đồng thời góp phần làm phong phú thêm “bản sắc
vùng miền” trong tổng thể văn học đương đại Việt Nam. Không chỉ đơn thuần là
thơ trữ tình, thi phẩm của Nguyễn Văn Trình còn như một bản nhật ký bằng thơ
ghi chép lại nhịp sống và giá trị tinh thần thiêng liêng của cả cộng đồng. Điều
này đặt Nguyễn Văn Trình trong dòng chảy tiếp nối những nhà thơ vừa chân chất,
mộc mạc vừa hiện đại, mới mẻ, sử dụng thơ ca như tiếng nói gắn liền với đời sống
thôn quê, song vẫn mang hơi thở đương đại hội nhập, sâu sắc. Bài thơ: “Phiên
chợ ngày cuối năm” là một minh chứng: “Phiên chợ ngày cuối năm vội vã / Xôn
xao người bán người mua / Náo nức người đi chợ tết / Mẹ già lụm đụm tay xách
nách mang / Thương con thương cháu / Sắm sửa đủ đầy, đợi tết đoàn viên / Ông
già đeo đôi mục kỉnh / Nheo nheo nhìn ngắm cành đào / Ước ao có cành cắm tết /
... / Mấy đứa trẻ lon ton theo mẹ / Mong sao có được mang về, món quà đồ chơi
bằng nhựa / Tay kiếm cung, múa cùng những đứa bạn xóm giềng / Bày trò trận
giả...”
Thơ Nguyễn Văn Trình còn là tiếng nói giao
thoa giữa truyền thống và hiện đại, địa phương và toàn quốc. Thơ đương đại Việt
Nam không chỉ có thơ viết về đô thị, mà còn cần có những giọng điệu thơ, như
thơ của Nguyễn Văn Trình để cân bằng bức tranh thơ ca. Âm hưởng miền quê, tần
số cảm xúc đời thường, sự giản dị mà sâu sắc trong phong cách thơ của Nguyễn
Văn Trình vừa tiếp nối truyền thống văn học dân gian Việt Nam - vốn gần gũi với
nhạc điệu ca dao, vừa đáp ứng được nhu cầu thẩm mỹ đa dạng của độc giả hiện đại,
vừa thể hiện sự tìm tòi về cội nguồn, về ký ức và về tình yêu quê hương đất
nước trong thời đại mới. Bài thơ: “Hồn quê” của Nguyễn Văn Trình là một trong
những bài thơ tiêu biểu nói về tình yêu quê hương, làng nước sâu sắc: “Chiều
quê gió thổi vi vu / Cánh diều bay bổng đưa ru ngọn nồm / Chòm mây tím nhẹ
chiều hôm / Đường làng cốm mới hoàng hôn chớm hè / Bước chân dạo dưới hàng tre /
Mà nghe sâu lắng tiếng ve tự tình / Quê hương cảnh đẹp lung linh / Rộn ràng cảm
xúc nặng tình trước sau...”
Trong tổng
thể văn học đương đại Việt Nam, thơ Nguyễn Văn Trình không chỉ phản ánh quê
hương, mà còn là sự đại diện cho cách tiếp cận thơ ca từ tâm hồn con người
Quảng Trị vừa riêng biệt vừa có giá trị phổ quát. Điều này giúp thơ Nguyễn Văn Trình có được sự ghi nhận không chỉ ở những người yêu thơ và giới nghiên cứu phê bình văn học ở Quảng Trị, mà còn ở giới nghiên cứu phê bình văn học cả nước, nhằm góp phần vào dòng chảy phát triển sáng tạo không ngừng nghỉ của thơ ca Việt Nam đương đại.
Có thể khẳng định rằng: nhà thơ Nguyễn Văn
Trình đã xây dựng được cho mình một phong cách thơ ca riêng khác, đậm nét quê
hương, đã góp phần làm phong phú thêm sắc màu của thơ ca đương đại Quảng Trị
nói riêng và thơ ca cả nước nói chung. Nhà thơ Nguyễn Văn Trình đã kết hợp cảm
xúc cá nhân với những giá trị chung của cộng đồng, đưa những trải nghiệm về
mảnh đất và con người Quảng Trị - miền Trung vào thơ ca trong bối cảnh hiện đại,
bình dị mà sâu sắc. Vị trí của thơ Nguyễn Văn Trình trong văn học đương đại
Việt Nam không phải là sự “nổi loạn” về hình thức, cầu kỳ rối rắm về nội dung
câu chữ, hay cố tạo sự khác biệt về bút pháp nghệ thuật như một số tác giả
khác, mà nằm ở sự chân thành, gần gũi và giàu chiều sâu cảm xúc nội tâm và sự
trải nghiện cá nhân của nhà thơ. Thơ Nguyễn Văn Trình đã tiếp nối và làm phong
phú thêm những giá trị thơ ca truyền thống, khi tiếp xúc với đời sống hiện đại.
Điều đó đã tạo nên một góc nhìn thơ ca riêng khác, giản dị, ấn tượng mà bất kỳ
độc giả nào khi bước vào thế giới thơ của Nguyễn Văn Trình đều cảm nhận được sự
rung động sâu sắc của tâm hồn mình mà thơ ca đã mang lại.
Viết
tại phường Đông Hà, ngày 03 tháng 9 năm 2026
Lê Đàn
---
Tác giả: Nhà thơ Lê Đàn
Phường Đông Hà, Tỉnh Quảng Trị.
Email: ledan30353@gmail.com

No comments:
Post a Comment