Ngọt Lành1.Quê hương đẹp mãi trong mơTình quê gắn với tuổi thơ xa vờiQuê nhà đẹp mãi ngàn đờiNhớ ngày xưa cũ rong chơi trên đồng…Trời xanh, xanh thẳm mênh môngBức tranh Thủy Mặc dòng sông, con đòBờ sông đợi, bến nước chờCó người viễn xứ bên bờ nhớ xưaQuê nhà mưa nắng hai mùaThảo thơm hạt gạo nắng mưa ngọt lànhNhà nghèo vách đất, mái tranhNồi cơm chín tới, bát canh đậm đàCơm chiều mắm muối ngày quaBình yên, thanh đạm chan hòa vui tươiTri âm chén rượu, nụ cườiXưa nay ai cũng quý người thủy chung…2.Cuộc đời có có, không khôngCòn chăng chỉ một tấm lòng yêu quêBình thường mà lắm đam mêĐể người xa xứ sơn khê ưu phiềnCuộc đời điên đảo, đảo điênVề quê tìm lại một miền thảnh thơiMong gì tìm được một nơiXóa đi phiền muộn một đời chênh chông…Con về nhà đã vắng khôngNhớ hình bóng Mẹ trong lòng xót đauMẹ đi mãi mãi về đâuLung linh nến cháy hai đầu áo quanBàn thờ lặng lẽ khói nhangLòng con quặn thắt bàng hoàng ngu ngơNghẹn ngào nhớ Mẹ ngày thơRưng rưng nước mắt bơ vơ cuối đời…Nha Trang, tháng 07. 2026LÊ KIM THƯỢNG
TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Saturday, July 25, 2026
NGỌT LÀNH – Thơ Lê Kim Thượng
MƯA Ở NGOÀI KIA, RU GIẤC CHIÊM BAO, CÓ NƠI NÀO HƠN QUÊ HƯƠNG - Thơ Tịnh Bình
MƯA Ở NGOÀI KIA...
Những bước chân gõ trên mái nhà
Tội nghiệp mưa đi lang thang hoài trên phố
Không ngừng hát mãi giai điệu cũ rích
Đêm mơ hồ suy tư
Chiếc bóng rơi trên vách khuya
Dỗ dành giấc mơ mắt ướt
Câu thơ lạnh vùi vào ngực nóng
Vịn vào đâu nỗi lấp lánh buồn
Bức tường câm vờ chẳng nghe lời nức nở
Tiếng dỗi hờn mưa gọi ở ngoài kia...
Những giấc mơ lạnh lùng có mặt
Ta như kẻ ngoài cuộc dửng dưng quan sát
Bối rối nhịp mưa
Chiếc bóng cười khan
Ngỡ thấy mình đâu đó
Lặng im tiếng vỗ một bàn tay...
RU GIẤC CHIÊM BAO
Ạ ời... ngủ nhé tiếng chim
Vườn trưa lá khép
lim dim mắt buồn
Ạ ời... ngỡ lệ mưa tuôn
Lao xao chấm gió
cánh chuồn đỏ au
Ạ ời... ru giấc chiêm bao
Đắng cay hờn giận
khổ đau kiếp người
Bừng con mắt thức lại cười
Nắng lên ngoài nội
cuộc chơi vãng rồi
Tiếng chim vang vọng đầu hồi
Thấy mình thơ bé
bờ nôi ru hời
Trầm mình giữa tiếng gió rơi
Lá về yên ngủ
cội đời lãng quên...
CÓ NƠI NÀO HƠN QUÊ HƯƠNG...
Loanh quanh rồi lại trở về
Ăm ắp nỗi niềm xóm nhỏ
Đời ta cánh chim bạt gió
Có nơi nào hơn quê hương...
Gửi lại lao xao hồn phố
Về thương rau đắng sau hè
Chái bếp la đà khói mỏng
Muôn chiều lặng tỏa đầy vơi
Nghe ai hát lời nho nhỏ
Bờ ao giếng nước hàng lu
Cánh chuồn che hờ vạt gió
Tóc thề mềm mại buông hương
Khúc khích chuỗi cười mưa hạ
Chợt đi chợt đến bâng khuâng
Giọt nắng mơ màng im lặng
Vọng tiếng gà trưa trong ngần
Ráng chiều cõng hoàng hôn vội
Miên man sắc tím nhạt nhòa
Chợt nghe thơm lừng ngõ vắng
Mảnh trời rắc nhớ hoa cau...
TỊNH BÌNH
CHÙM THƠ LƯU LÃNG KHÁCH: Con đường cũ / Cứ ngỡ chưa xa / Chẻ mộng tầm xuân
CON ĐƯỜNG CŨ
Bên đường cũ đứng ngẩn ngơ
Người đi thương đến bây giờ vẫn
thương
Lâu rồi mỗi kẻ một phương
Gió sương có trộm dần hương sắc
nàng
Mưa xô cánh mỏng bướm vàng
Đường bay cô độc chiều tàn chốn mơ
Đường giờ rộng đến bơ vơ
Nhòa phai lối cũ mịt mờ nẻo xưa
Rìa làng gió xót xa đưa
Khói dày một đụn mây thưa mấy chòm
Ngõ nhà ai tối om om
Ngoài cây bóng đổ trong vòm lửa un
Thầm nghe dưới giọt mưa phùn
Dấu chân kỷ niệm còn run trong chiều
Đường vàng lên nỗi cô liêu
Sóng bờ xa vỗ liêu xiêu hồn người
Lá chiều hoang rụng tơi bời
Ru vào lối mộng một lời yêu em.
Tàn thu 1984
Duy Toàn Chợ Chùa
CỨ NGỠ CHƯA XA
Mấy lần hạ lại xuân qua
Xa rồi cứ ngỡ chưa xa hỡi trời
Biệt ly buồn lắm, ai ơi!
Vầng trăng xẻ bóng hướng đời chia
hai
Hoa cau rụng trắng hiên ngoài
Chiều thu chở ắp thơ ngây một thời
Nhớ ngày đếm lá vàng rơi
Nhớ đêm dưới mảnhtrăng ngời đếm sao
Nhớ chiều biển vắng ngọt ngào
Ngàn con sóng chạm khẽ vào em - tôi
Biển xanh ngút ngát mù khơi
Nước trời chung biếc một lời ái ân
Biển hoàng hôn nét thanh tân
Đã xưa như thể mới gần đâu đây
Để chiều gió cuốn về Tây
Ngậm ngùi nghe lá xa cây ngậm ngùi.
Đầu thu 1984
Lưu Lãng Khách
CHẺ MỘNG TẦM XUÂN
Giêng hai bịn rịn qua rồi
Chim thiên di sải qua trời bâng
khuâng
Đêm về chẻ mộng tầm xuân
Thấy tàn phai nhuộm mấy từng thu
đông
Mỏi mòn gió chín trên sông
Ấp mùi hương cũ mãi không gặp người
Trần gian nào vắng nụ cười
Dẫu ngày xuân đã ngậm ngùi bước qua
Vườn khuya trổ muộn bông hoa
Thấy người trong mộng bước ra hẹn
hò.
Tàn xuân 1984
Lưu Lãng Khách
