Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Phan Minh Châu. Show all posts
Showing posts with label Phan Minh Châu. Show all posts

Wednesday, November 22, 2017

CHIA TAY NHÀ THƠ PHAN MINH CHÂU - Thơ Nguyễn An Bình


                       

Trước hôm đi Hà Nội mấy ngày, tôi có vào thăm nhà thơ Phan Minh Châu ở BV ĐHYD TPHCM. Anh rất vui còn đọc thơ cho nghe. Không ngờ anh lại ra đi đột ngột lúc 19g45’ ngày 21/11/2017 tại quê nhà Nha Trang.







CHIA TAY NHÀ THƠ PHAN MINH CHÂU


Tiễn anh vào cõi hư vô
Cũng là chia cách đôi bờ tử sinh
Người đi một cuộc hành trình
Hai miền Phú-Khánh nặng tình cố hương*.

Miền Trung bão dữ thất thường
Kinh tâm lay động mười phương mịt mờ
Từ đây tắt một hồn thơ
Sao Khuê lưu lạc bên bờ sông Ngân.

Tiễn anh vào cõi vô cùng
Đời như ảo mộng phù vân thôi mà
Từ đây cánh hạc bay xa
Còn thương sợi khói quê nhà anh ơi.

                                Nguyễn An Bình
...
* Nhà thơ Phan Minh Châu quê Phú Yên, sống ở Khánh Hòa Nha Trang.

READ MORE - CHIA TAY NHÀ THƠ PHAN MINH CHÂU - Thơ Nguyễn An Bình

Tuesday, November 21, 2017

NẰM ĐÂY MÀ CHỜ BÃO - Thơ Phan Minh Châu




NẰM ĐÂY MÀ CHỜ BÃO

Xuất viện về mới được mấy hôm
Chưa kịp dọn những tàn tích cũ
Cơn bão số mười hai đã đi vào lịch sử
Cơn bão kinh hoàng cày nát đất Nha Trang
Nhà cửa ruộng vườn cây cỏ tan hoang
Chỉ còn lại với đôi giòng nước mắt
Càng đau xót hơn những ai còn ai mất
Trẻ bơ vơ không cửa không nhà
Vợ mất chồng đàn trẻ dại mất cha
Ôi thống khổ lại càng thêm thống khổ
Chưa kịp nhận phần quà cứu đói
Nhà tan hoang gió lộng nát tan lòng
Bao trâu bò gà lợn cuốn ra sông
Bao ánh mắt với nỗi buồn da diết
Chưa kịp tỉnh thì nghe tin bão đến
Và lần này lại đổ đến Nha Trang
Bao mảnh đời cơ cực lại lầm than
Lại lần nữa chống lưng mà chống bão
Số 14 bão ơi đừng đến nữa
Tôi lạy người hãy thương lấy dân tôi
Mấy ngày qua bao ánh mắt ngậm ngùi
Giọt nước mắt chưa vơi giờ chảy tiếp
Hãy bẻ lái tìm đường sang hướng khác
Lên trường sơn hoặc xuống biển đông
Hãy cho tôi tia nắng nóng màu hồng
Để sửi ấm những cuộc đời lao khổ
Tôi về đây mang vết chàm lỗ chỗ
Đeo bám mình dai dẳng mấy mươi năm 
Biết mai kia nơi đó chỗ tôi nằm
Có còn nữa dập duềnh cơn bão dữ
Chỉ vài tiếng nữa thôi bão tìm nơi di trú
Cơn bão sau hẳn sẽ loạn cuồng
Chung tay lại ta dốc lòng chống bão
Giữ bãi bờ núm ruột của quê hương...

Phan Minh Châu

*****
Hình minh họa do tác giả gởi đến.
READ MORE - NẰM ĐÂY MÀ CHỜ BÃO - Thơ Phan Minh Châu

Friday, November 10, 2017

XIN KHẤT HẸN THÊM MỘT LẦN HÀ NỘI - Thơ Phan Minh Châu

Viết tặng nhà thơ HHT và vợ chồng nhà thơ Nguyễn an Bình trong tạp chí QUÁN VĂN mai lại lên đường đi Hà Nội giao lưu thơ.
Chúc mừng các bạn nhé.



XIN KHẤT HẸN THÊM MỘT LẦN HÀ NỘI

Xin khất hẹn thêm một lần Hà Nội
Đã bao lần ta lỗi những thu xưa
Hà Nội lạnh mùa thu như xé áo
Luồn vào ta trăm cái rét vô bờ
Ta đã đến và ta yêu biết mấy
Những con đường Hà Nội sáng đêm trăng
Tán lá rụng vàng thêm chiều Hà Nội
Tiếng thu buồn vỡ vụn những bâng khuâng
Cô em nhỏ ngẫn ngơ nhìn Hà Nội
Khi mùa thu vừa sóng soãi trên đường
Cớm mùa thu nồng nàn trên cánh mũi
Để ta thèm một Hà Nội yêu thương
Khoát thêm nữa chiếc áo phòng trở giấc
Ta co ro ôm Hà Nội vào lòng
Đi thơ thẫn nghe mùa thu chảy suốt
Trên quảng đường Hà Nội mấy thu xa
Ta nằm lại miền trung miên man gió
Miên man mưa miên man nắng trên đầu
Thèm đâu đó một sớm mai Hà Nội
Nhìn thu hồng mà đỡ nhớ thu xa
Mai anh chị lại tìm ra Hà Hội
Mang yêu thương san sẻ giữa đôi bờ
Cho tôi gởi chút nắng vừa qua ngõ
Trong căn phòng cháy bỏng những ước mơ... 
 
      PHAN MINH CHÂU

       Nha Trang
READ MORE - XIN KHẤT HẸN THÊM MỘT LẦN HÀ NỘI - Thơ Phan Minh Châu

Friday, November 3, 2017

NGÀY BÁO HIẾU (Kỳ 1) - truyện ngắn Phan Minh Châu

  
                           
Tác gỉa Phan Minh Châu
          
                     
     Ông Tư vốn là một thương gia nổi tiếng và là người giàu nhất trong vùng.Thời trai trẻ ông làm đủ thứ nghề và kinh doanh đủ kiểu. Ông làm đâu thắng đó, ít bao giờ thất bại. Năm mươi năm tích có, ông đã có một gia tài khổng lồ, nhà cửa thì mấy mươi cái, xe hơi đôi ba chục chiếc, ruộng lúa thì cò bay thẳng cánh, cuộc sống trong gia đình sung túc và thừa mứa. Ông quyết định về hưu, nghĩa là không làm nữa, ông nghĩ rằng ở tuổi này ông hưởng thụ là được rồi. Ông có tất cả mười người con, trai gái đầy đủ, đứa nào cũng đã có gia đình nhưng không biết làm ăn, tất cả đều một tay ông nuôi nấng.Vợ ông qua đời cũng đã mấy năm nay, ông cảm thấy buồn và muốn đi chu du đây đó, ông khát khao muốn tìm về những người bạn cũ, những người cùng một thời khố rách áo ôm, ông quyết định tập trung con cái lại và chia gia tài cho tụi nó.
    Sáng hôm nay trùng vào ngày chủ nhật, ai cũng rãnh rang, dâu con và cả rể, ông kêu bọn chúng lại và nói rõ tâm nguyện của mình. Đứa nào đứa nấy đều phấn khởi ra mặt, nhìn những bộ mặt hau háu chờ chia tài sản của bọn nó ông bỗng tủi thân và đâm ghét cái đám con vô tích sự của mình. Ông chưa có một ngày hạnh phúc, mọi việc trong nhà đều có người phục dịch, những lúc ông bịnh hoạn ốm đau đều phải nhờ người giúp việc. Trong những lúc ông mang trọng bịnh, mấy đứa con của ông chỉ lướt qua đôi chút và hỏi han qua loa cho có chuyện. Đôi lúc ông   tủi thân, muốn bán mớ gia tài kếch sù và tìm đến một nơi thật xa để sống một cuộc dời ẩn dật, nhưng vì thương con, nước mắt bao giờ cũng chảy xuống, ông không bỏ bọn chúng được, phận làm cha làm mẹ nhắc nhở ông phải làm tròn trách nhiệm với con cái. Sau khi đám con ông đã tập trung đầy đủ, ông quyết định chia đều số tài sản cho bọn chúng và không giữ lại thứ gì. Phân chia xong, ông kêu thằng con trai trưởng đến dặn dò đôi điều rồi quyết định ra đi, nhưng trước khi đi, ông muốn ở với thằng con trai lớn một thời gian để chuẩn bị một số công việc cho bạn bè và bà con, chòm xóm. Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó mà đã gần một năm, ông cảm thấy mình đã già thật sự, ở không thì cũng buồn, tiền bạc thì ông đã giao hết cho bọn nó. Tính đến nay ông đã ngót nghét gần bảy mươi rồi. Ông lấy vợ năm mười bảy tuổi,vợ ông là một người đàn bà hiền thục, đảm đang, sống với bà ấy đã để lại nơi ông nhiều cảm thương và tình yêu sâu sắc. Đôi lúc ông muốn bước đi thêm bước nữa nhưng lại sợ gặp phải người đàn bà không ra gì, nên thôi.Trong thời gian gần đây, ông để ý thấy hình như vợ chồng thằng con trai lớn không màng đến ông nữa, mỗi buổi sáng ông đói thắt ruột mà có thấy đứa nào hỏi han đâu, mỗi bữa cơm chúng dọn cho ông chút đỉnh, nhìn mâm cơm nguội lạnh với chút đồ ăn thừa bọn chúng mới ăn xong, ông đâm ra ngao ngán. Ông buồn chán, những giọt nước mắt bỗng nhiên chảy ra và tràn xuống hai gò má khô khốc, ông bật khóc thật sự. Nhìn lại ngôi nhà lần cuối, cố gom lại bao kỷ niệm nơi căn nhà cũ, nơi ông đã xây dựng gần năm mươi năm và bây giờ để lại cho thằng con trai lớn, ông quyết định ra đi, đi đâu thì ông chưa biết được, nhưng phải đi, không thể cứ ở mãi nơi này để chịu sự khinh khi và ruồng rẫy của vợ chồng thằng con trai lớn. Ông gom quần áo và một số tư trang cần thiết, không có tiền, ông đâm ra lúng túng thật sự.
-Cha đi đâu đó? Thằng con ông mới đi đâu về ghé tạt vào phòng ông.
-Chắc cha phải qua con Ba thăm nó ít hôm, ở bên này ba nhớ mấy đứa nó quá.
-Ừ thì ba đi đi, con thấy được đó. Ba qua cô Ba chơi thời gian rồi đến chú Tư, lâu quá không thấy ba qua, mấy người trách đó. Nghe giọng điệu của thằng con trai lớn, ông cũng đủ hiểu cái bản tính tham lam và bủn xỉn của nó rồi. Nó cứ nghĩ ông đui, ông mù không thấy được cái dã tâm của nó, chưa nói đến con vợ nó, một con nhỏ đanh đá và ngu si, suốt ngày chỉ biết dúi đầu vào mấy sòng tứ sắc, đỏ đen.
-Con cho ba ít tiền...
-Đây xuống chỗ cô Ba cũng gần mà, ba chịu khó đi bộ, tiền nong mà làm gì, mà dạo này tiền bạc trong nhà cũng cạn, con phải bán bớt mấy sào ruộng nhưng chưa thấy ai mua. Thôi ba chịu khó vậy.
Ông cảm thấy đăng đắng trong cổ họng, đúng là thằng trời đánh, thánh đâm, cho nó bao nhiêu cái nhà và mấy mấy trăm mẫu ruộng, giờ chỉ hỏi nó ít tiền mà nó tráo trở như vậy. Ông cảm thấy chân tay rã rời và tưng tức trong lồng ngực, ông phải thoát ra khỏi ngôi nhà này càng sớm càng tốt, đồ quỉ tha, ma bắt, đồ vong ân bội nghĩa, đồ thằng con trời đánh, thằng con bất hiếu. Ông cứ lảm nhảm trong miệng nỗi uất ức kiềm chế bấy lâu nay lại bộc phát dữ dội. Nghẹn ngào và tức tưởi, ông sắp đổ gập xuống sàn nhà, nhưng ông cố gượng, ông phải sống, ông không thể chết được, ông phải sống để thấy quả báo nhỡn tiền, để thấy trời tru đất diệt thằng con mất dạy và bất hiếu.
-Thôi cha đi. Ông quay lại tìm mấy đứa cháu nội, nhưng nhà vắng hoe, ông bước khập khiểng ra cửa. Ngoài trời vẫn đang mưa lâm thâm. Bây giờ đang là đầu mùa đông, những cơn mưa dai dẵng suốt ngày, suốt đêm. Ông bỗng thấy lạnh, bỗng thèm khát một bữa cơm ngon, một gia đình thân mật và một giấc ngủ thật ấm cúng. Ông loạng choạng bước ra cửa. Ngoài trời mưa đang bắt đầu nặng hạt, những tia chớp giáng xuống giữa màn đêm sâu thẳm. Ông lầm lũi bước, những bước chân nặng nề và khó nhọc. Ông quay lại nhìn ngôi nhà lần cuối rồi khệnh khạng bước đi trong cái tối tăm tăm mù mịt. Ngoài trười mưa mỗi lúc mỗi lớn hơn.Trong tiếng sấm điên cuồng và ánh chớp liên tục của màn đêm xám xịt, ông bỗng đổ xuống và bất động.
   -Cô Ba ơi cô Ba. Ra mà coi ông già cô sao nè, tôi thấy ổng nằm gục ở trước xóm, có lẽ đói và lạnh, cô đưa ông già vào giường và đốt lò than sưởi ấm cho ổng đi. Cô nấu cho ổng chút cháo thịt, có lẽ ổng đói và lạnh.
  -Thôi được rồi, mấy người ra đi, để đó cho tui, Ổng khùng hay sao mà mưa gió thế này lại mò tới đây cho được. Có đứa nào đó không? Lôi giùm ổng vào trong góc nhà, lấy cho ổng cái mền rách hôm trước bỏ sau xó nhà, coi còn cơm nguội không? Lấy cho ổng một bát, bỏ ổng chút ít đồ ăn còn để dành cho chó.
   Đó là một người đàn bà bụ bẫm, đỏ da thăm thịt, mặt mày lòe loẹt son phấn, khoác trên mình chiếc váy ngắn ngũn trông rất di hợm. Chiếc váy hơ hớ lộ ra cái bắp đùi trắng nuốt. Đó là cô Ba, đứa con gái ra đời trong những năm tháng ông nhọc nhằn, gian khổ và cam go nhất. Ông cũng suýt phá sản mấy lần vì những trận bão ở khơi xa trong những chuyến hàng ngược Nam, xuôi Bắc. Nhưng hồi đó mọi tình cảm yêu thương ông dành trọn cho đứa con gái ruột rà của mình, chỉ cần xa một ngày ông lại nhớ. Mỗi chuyến đi làm ăn xa về lúc nào ông cũng mua quà cho đứa con gái mà có lẽ ông yêu thương nhất. Ông thiêm thiếp không biết bao lâu rồi chợt tỉnh, bụng đói và khát, ông thèm một bát cháo nóng và một chỗ nằm kín gió. Ông cảm thấy lạnh và bỗng ho khù khụ, tay ôm ngực ông phều phào trong cổ.
 -Nước, cho xin chén nước.
 -Lấy nước cho ổng đi, thấy mà phát mệt, chuyên đi báo đời con cái.
Ông ngước mặt nhìn lên thì không ai xa lạ, đó là đứa con gái mà một thời ông yêu thương đích thực. Nó có khuôn mặt hao hao giống mẹ, chỉ khác cái giọng nói. Mẹ nó hiền thục bao nhiêu thì nó chanh chua, đanh đá bấy nhiêu. Ông cảm thấy đói, cơn đói quằn quại. Hôm qua giờ ông chưa có hột cơm trong bụng, nhưng nhìn bát cơm hẩm hiu và nguội lạnh đang nằm dưới đất thì trong lòng ông bỗng nỗi giận thực sự. Trước mặt ông không phải là hình ảnh đứa con gái ông yêu thương ngày nào mà đó là con đàn bà thối tha dị hợm, ông gượng đứng lên và tìm túi quần áo
 -Quần áo ông để ngoài sân đó, ăn đi, ăn xong rồi thì đi đâu thì đi, đừng lết đến nhà tui nữa. Thấy phát ghét. Ông cố gắng kim hãm nỗi căm phẫn cực độ, đúng là loài rắn độc, đồ thứ con trời đánh. Chụp vội túi quần áo và quơ đôi dép xẹp, ông vùng dậy thật nhanh và quay ra cửa. Ông chay thật nhanh và không quay lại, phía sau lưng ông tiếng chó sủa ầm ỉ cọng với giọng cười thé thé như man dại của con rắn độc, đứa con gái đốn mạt nhất mà ông không ngờ tới. Ông quyết định thật nhanh sẽ không ghé những đứa con còn lại làm gì nữa. Đối với bọn nó, ông đã thừa hiểu dã tâm của từng đứa. Bọn nó chỉ biết có tiền, còn lại dù ông là cha đẻ của bọn nó thì chúng cũng chẳng coi ông ra gì. Ông quyết định đến nhà bạn ông, thằng bạn nối khố đã lâu rồi không gặp. Nó ở cách xa ông gần trăm cây số, ông nhớ lờ mờ nó hành nghề thuốc bắc. Mấy năm trước ông có ghé nhà nó chơi. Ông bạn già có mời ông khi nào rãnh rỗi ghé ổng ở chơi dăm ba tháng. Ông bạn thuốc bắc còn nói với ông rằng không phải ngại ngùng gì cả, bạn bè được gặp nhau và hàn huyên tâm sự thì vui lắm rồi. Nghĩ đến đó ông cảm thấy phấn chấn hơn phần nào. Đến đó may ra ông có thể kiếm được việc làm tử tế và có được bữa cơm đàng hoàng hơn.
  Phải mất hơn một ngày ròng rã ông mới đến nơi.  Ông phải bán đi chiếc nhẫn cưới mà lúc nào ông cũng khư khư bên mình, ông không dám đeo nó trong tay vì sợ những đôi mắt cú vọ của đám con khốn nạn. Nhà bạn ông nằm giữa lòng thành phố. Đó là một tiệm thuốc bắc tương đối lớn. Nhìn tấm bảng hiệu AN SINH ĐƯỜNG to đùng được mắt ngay ngắn trên tầng ba tòa nhà ông cảm thấy yên tâm hơn. Đúng là đây rồi, ông thở phào nhẹ nhỏm và đưa tay gõ cửa.

( Hết phần một)

                        Phan Minh Châu

   
READ MORE - NGÀY BÁO HIẾU (Kỳ 1) - truyện ngắn Phan Minh Châu

Sunday, September 24, 2017

LŨ QUÊ - Thơ Phan Minh Châu


LŨ QUÊ
(Viết cho cơn bão số mười và lũ lụt ở các tỉnh miền Trung)

Tỉnh đã nghèo phố cũng rớt mồng tơi
Dăm sào ruộng chỉ đủ vừa đắp bữa
Trời không thương tháng này mưa xối xả
Những con đường mới đó đã thành sông
Nước đòng đòng chỉ mấy bữa nước dâng
Trời bắt tội hay tội người xả lũ
Chỉ thương quê nghèo nàn không chỗ trú
Đêm dầm mình chống chọi với tai ương
Rẻo đất nghèo chiếc eo nhỏ đáng thương
Cứ vài ba năm lại thành sông thành suối
Nhà lớp lớp lại chìm trong biển nước
Và ruộng vườn trăm thứ bỗng tan hoang
Nhìn đàn em thơ dại bỗng thêm thương
Mai đến lớp! khi nào em đến lớp?
Trường đã ngập cửa nhà trơ cảnh bếp
Chén cơm buồn chưa hết những ngày sau
Nhìn quê mình ngập lụt thấy mà đau
Đã khốn khó lại chồng thêm khốn khổ
Chung tay lại giúp em vài tập vở
Khi ngoài trời đâu đó vẫn còn giông
Quảng Bình ơi vài trận lụt mỗi năm
Người ở phố nhờ nhà cao cửa rộng
Chỉ cánh dân quê đi khơi về lộng
Khi lũ cuồng mới thấm nỗi niềm quê
Khi lũ cuồng phá nát những bờ đê
Dân ra sức đắp lên nhằm tránh lũ
Và cơn bão số mười với sức đi vừa đủ
Xô lệch thành nghiêng ngã những rào che
Vùng đất nghèo phút chốc bỗng u mê
Khi bão lũ đã lồng lên dữ dội
Chung tay lại hảy siết vòng tay lại
Nhốt lũ cuồng bão quét những đêm đen...

    PHAN MINH CHÂU

    Nha Trang, Khánh Hoà.
READ MORE - LŨ QUÊ - Thơ Phan Minh Châu

Tuesday, September 12, 2017

SINH NHẬT MẸ - Thơ Phan Minh Châu



SINH NHẬT MẸ
(Viết tặng mẹ nhân ngày Sinh nhật mẹ và mùa Vu Lan báo hiếu)

Trời Tuy Hoà đang độ vào thu
Con nhớ mẹ nỗi nhớ dài quay quắt
Mẹ tôi đó tháng năm dài tất bật
Sống bên kia nhưng nhớ ở bên này.

Miếng đất nghèo năm tháng với mưa bay
Với bão tố cứ đùn lên lớp lớp
Ở chốn đó nơi khu vườn thơm trái
Có mẹ già bao bọc cuộc đời con.

Nay con về vùng đất mới Nha Trang
Bỏ lại phía sau lưng thời thiếu nữ
Bỏ lại tuổi thơ nơi căn nhà cũ
Bỏ thằng em côi cút giữa chợ đời

Cứ mỗi ngày nghe tiếng mẹ gọi phone
Đường dây đến nơi vùng trời xa thẳm
Mẹ tôi đó tháng năm dài hiu quạnh
Ôm nỗi buồn theo vóc đứa con xa

Trời Cali mỗi buổi sáng đi qua
Nơi thung lũng hoa vàng quanh năm nở
Mẹ chợt nhớ một làng quê, bõng chợ
Một con đường, một núm ruột quê hương

Nhớ những ngày cay đắng với cô đơn
Sống tần tảo suốt năm dài goá bụa
Nhà hết gạo mẹ chạy ăn từng bữa
Để cho con thêm no đủ mỗi ngày

Vùng đất nghèo ruộng lúa với nương khoai
Hằn vai mẹ suốt cuộc đời con gái
Thương đàn con ngây thơ còn bé dại
Mẹ ngậm ngùi trăn trở suốt năm canh

Cha đi rồi… năm tháng chiến tranh
Để lại mẹ bao nỗi buồn sâu thẳm
Một tay chống qua sóng cuồng bão lộng
Một tay chèo qua giông tố phong ba

Rồi năm cùn tháng lụn cũng đi qua
Mẹ cũng đã cho con thời con gái
Cảm ơn mẹ khu vườn xanh cây trái
Cứ ngọt ngào ngan ngát suốt đời con

Cả cuộc đời vất vả với long đong
Mẹ cho hết chúng con thời tuổi trẻ
Con chưa thể một lần sinh nhật mẹ
Chưa một lần… dù chỉ một lần thôi

Chiều Nha Trang nắng ấm với mây trôi
Thu vội vã như cuộc đời của mẹ
Nhặt chiếc lá mới vừa rơi khe khẽ
Chợt ngậm ngùi, chợt nhớ, chợt hoài mong. 

Phan Minh Châu

Nha Trang
READ MORE - SINH NHẬT MẸ - Thơ Phan Minh Châu

Monday, September 11, 2017

THU TRONG LÒNG HAY MÙA THU HÀ NỘI - Thơ Phan Minh Châu



Thu trong lòng hay mùa thu Hà Nội

Sáng nay mở đài xem VTV 3
Cứ nghe nhắc đến mùa Thu Hà Nội
Ở trong lòng ta cũng có mùa Thu
Nhưng Thu khác Thu trong lòng rất tối
Thu Hà Nội có cốm vòng bưởi xanh
Có chiếc lá Bàng rơi trong ngày lặng lẽ
Có mặt Hồ gươm trong một chiều kín gió
Soi lá me bay xuống suối tóc ai buồn
Có những con đường mùa Đông mùa Đông
Cơn mưa nhỏ tán Bàng che nếp áo
Có năm cửa ô ba mươi sáu phố
Có căn gác chong đèn đêm đến đợi chờ ai
Có người phu quét đường nhặt chiếc lá Thu phai
Còn sót lại những mùa Thu năm trước
Có người góa phụ buồn trong căn nhà tối
Ôm mùa Thu vào lòng nghe lại khúc Thu ca
Ơi Hà Nội mùa Thu cồm cộm gió
Hoa Sữa nồng nàn theo vạt áo ai bay
Chiều tan học sương đùn quanh cửa lớp
Góc sân trường ai đứng đợi chờ ai
Góc sân trường sướt mướt một bờ vai
Khi ai đó tiễn mùa Thu qua cửa
Ta bỗng chạnh lòng khi Thu không còn nữa
Trong con mắt đục màu tím biếc của Thu xa.

Phan minh Châu

Nha Trang, Khánh hoà
READ MORE - THU TRONG LÒNG HAY MÙA THU HÀ NỘI - Thơ Phan Minh Châu

Wednesday, July 26, 2017

MỘT LẦN GHÉ ĐẢO TRƯỜNG SA - Thơ Phan Minh Châu



MỘT LẦN GHÉ ĐẢO TRƯỜNG SA

Trên mỗi con tàu xé gió ra khơi
Tôi mới hiểu thế nào là Tổ Quốc
Bóng người lính ngày đêm ôm đất nước
Thương Trường Sa như chính trái tim mình
Tàu dập dình trong một sớm bình minh
Cứ xẻ sóng băng mình trên biển dử
Ngôi sao mai đồng hành trên mũ
Chúng tôi đi ….Tổ quốc chỉ đường
Họ đến đây từ mọi phía yêu thương
Vui sướng, ngọt bùi chung tình lính đảo
Bóng Tiên Nữ ngày đêm lo chống bão
Giông tố mưa sa nên tóc ngã màu
Bốn bề là khoảng trống mênh mông
Trường Sa lớn ôm Trường Sa nhỏ
Đảo An Bang hay là thành phố trẻ
Đêm xập xình lễ hội hát ca
Đảo chập chờn như một đứa con xa
Theo cột mốc cứ mỗi ngày rung chuyễn.
Hởi Đá Tây,Phan Vinh,Tiên Nữ?
Có chạnh lòng khi bão xé An Bang
Những năm dài biễn đảo nhuộm hoàng hôn
Bởi bão dữ xé phần thân Tổ quốc
Chúng tôi đi mang theo từng nhúm đất
Từng giọt phù sa của mẹ đến cho người
Thoang thoáng giọng cười ngạo nghễ đầy vơi
Của người lính ngày đêm canhTổ Quốc
Câu khẩu hiệu (CÒN NGƯỜI LÀ CÒN ĐẤT)
Mong một ngày xương thịt gửi quê hương
Tạm biệt An Bang
Qua Quế Đường theo cột mốc yêu thương
Đảo xanh ngắt một màu xanh của lính
Bóng Hãi Âu đêm ngày chao cánh
Gieo tình yêu thánh thiện xuống cho đời
Chúng tôi về đảo có mồ côi?
Khi biễn đảo một ngày xa Tổ Quốc?
Anh nằm xuống ngôi sao hôm vừa mất
Ngôi sao mai lại chuẩn bị lên đường.


TỔ QUỐC CẦN ĐÃ CÓ CHÚNG CON

Có phải giờ này con đang ngồi trong lớp
Đang tập đánh vần hai chữ VIỆT NAM
Tổ Quốc mình một dải đất yêu thương
Nằm thao thức bao đêm chờ bão dữ
Cơn Bão nghìn năm đã đi vào trang sử
Trang sử hào hùng còn sáng Bạch Đằng Giang
Hưng Đạo Vương đã chặn bão nghìn năm
Bằng cọc nhọn từ rừng tre nước Việt
Và hai bà Trưng đã giữ tròn khí tiết
Để Hát Giang mãi mãi sáng lời thề
Trăm trứng Rồng bay lượn khắp trời quê
Cha ông ta ngày xưa
Vẫn hiện về trong con qua những bài lịch sử
Và biển, đảo của ta.
Đã ghi rỏ trong những bài Địa Lý
Bốn nghìn năm Ấn Chỉ vẫn chưa phai .
Dân tộc chúng ta
Một dân tộc thủy chung và hồn hậu
Lấy nghĩa nhân làm thước để răn mình
Bốn bể năm châu thắm tình bè bạn
Trọng lời thề sau trước vẫn đinh ninh.
Nhưng bão tố nghìn năm xưa đã bắt đầu trỗi dậy
Sóng dập dồn trên biển đảo quê hương
Hoàng Sa,Trường Sa cồn đất nhỏ yêu thương
Đang thao thức từng đêm dài chống bão.
Các anh con
Rời sắc áo học trò để thành người lính đảo
Ngày canh trời đêm chốt biển xa xôi
Nghe sóng gầm nhớ mẹ thuở ru nôi
Mai khôn lớn con làm nên Phù Đổng.
Đất nước ta
Bốn nghìn năm biển dài và đất rộng.
Mỗi bờ tre mỗi thành quách kiêu hùng
Bão phương Bắc có làm nên biển sóng
Vẫn sáng ngời hai tiếng Việt Nam


Phan Minh Châu


Nha Trang, Khánh Hoà.
READ MORE - MỘT LẦN GHÉ ĐẢO TRƯỜNG SA - Thơ Phan Minh Châu

Sunday, July 9, 2017

PHỐ NÚI TÌNH THÂN - Chùm thơ Phan Minh Châu




PHỐ NÚI TÌNH THÂN
(Viết cho huyện Sơn Hoà nhân một chuyến được mời đến đọc thơ xuân.)

Đứng trước biển mà mơ về phố núi
Ta buâng khuâng bên dãi lụa sông hồ
Đâu Dốc Võng đâu Hòn Ngang lẻ bạn
Tháng giêng vàng hanh buổi chợ chiều quê
Tháng giêng sót nhánh mai rừng nở muộn
Tiếng gà trưa gáy vỡ tuổi thơ buồn
Giàn mướp chin nồng hương phơi trước ngõ
Tiếng chim chiều kêu khãn giữa hoàng hôn
Dưới lũng vắng một làng xa ấm lửa
Chợ tàn đông nuối tiếc buổi xuân về
Chiều viễn xứ chạnh lòng thương tháng chạp
Buổi giao mùa sáng lại một màu quê
Trăng đã vỡ sao mùa thu vẫn thức
Trời lên xanh sap bấc vẫn đan chiều
Con dốc nhỏ ngày xưa gom ký ức
Để hương thề lên tím tuổi vừa yêu
Hen gặp lại đêm thơ tình năm cũ
Mượn màu trăng ta thắp nến tự tình
Chút nuối tiếc theo vừng trăng hạnh nguyện
Giữa xuân hồng thương một chút bình yên...
       Phan Minh Châu 


MÀU QUÊ

Em xuống phố mang theo gió núi
Và hương thơm về nơi phía không mùa
Chùm lục bát mẹ ngồi tựa cửa
Ngẫm hương thầm nuối tiếc một chiều xưa
Và mùa xuân dài theo nỗi nhớ
Cụm lục bình tím thẫm bến sông
Trăng đổ bóng xuống đời hương vị lạ
Để chút tình lên tím tháng năm.


RÉT HÀ NỘI

Rét ở đâu rét về dữ thế
Trời hanh hao và rét đến nao lòng
Phố Hầ Nội mùa thu không trở gió
Những con đường lấm láp hạt mưa dông
Những con đường trắng như bến sông
Hoa sữa rải bốn mùa thơm suối tóc
Mượn chén trà xanh thổi hồn qua sóng mắt
Khách đang chờ ... Hà Nội vẫn mưa bay.



CHIỀU TUY HÒA

Bất chợt đổ cơn mưa chiều nay
Trời bổng dỗ nỗi buồn lên mắt phố
Con đường nào em bước trầy bước trật
Vành nón nghiêng bong bong vỡ tâm hồn
Mưa như bấc trắng trời thị xã
Bước chân mềm thon thả bóng mây qua
Quê thì xa mà màu quê đang vội
Mắt em dài nỗi nhớ một làng xa. 


THÀNH PHỐ BIỂN MÙA THU...

Thành phố biển sắc Thu vừa mới gọi
Áo mùa Thu se sắt đến nao lòng
Chiếc lá rụng gieo nhánh sầu xuống tuổi
Tay em gầy hụt hẫng đến chơi vơi….
Thu một thuở nuôi tình em mới chớm
Biển trong xanh soi tóc tháng năm dài
Em cuối xuống biển đời em mộng mị
Để trăng hờn phai sắc nhuốm sương mai
Em xa mãi những lời yêu ma quái
Lời mật trong như cánh kiến hoa vàng
Em chết đứng bên nỗi đau quằn quại
Để tâm hồn năm tháng lửa không tan
Nay trở lai phố người mua ký ức
Biễn vẫn xanh và xanh đến nao lòng
Sống lớp lớp vẫn đè trên lồng ngực
Áp nỗi buồn lên đáy mắt Thu Phong.



THÀNH PHỐ CỦA TÔI

Thành phố của tôi
Tháp cổ đứng nghìn năm đau đáu
Nỗi lòng còn bợn chút chân quê
Dòng sông Ba lũ cuộn đỏ đường kè
Ngôi làng cũ sáng lên màu ngói mới
Hai mươi mốt nhịp cầu
Nối đôi bờ đất bổi
Mắt đèn đêm canh cánh đợi ngày lên
Đỉnh Chóp Chài như chóp mủ bình yên
Năm thao thức canh trời đêm bão dữ
Thành phố của tôi
Những con đường thơm mùi hoa sữa
Vườn nhà ai hương sứ ngát đêm trăng
Đường về quê hun hút mưa giăng
Đất lầy lội sập sình mùa giông tố
Thành phố của tôi
Đêm lành lạnh rủ nhau về cuối phố
Nghe nhạc tình để nhớ những ngày xưa
Giọt cà phê sóng sánh đẫm vần thơ
Chiều tan học đợi em về để nhớ
Thành phố của tôi
Thơm từng chân rạ
Mỗi mùa vàng là mỗi một mùa xuân
Áo cơ hàn mẹ địu gạo trên lưng
Tập con trẻ hát bài ca đất nước
Thành phố của tôi
Đi sau về trước
Lòng thảo thơm ấm nghĩa ấm tình
Hết nghèo nàn cất cánh đón bình minh… 

 Phan Minh Châu

Nha Trang, Khánh Hoà
READ MORE - PHỐ NÚI TÌNH THÂN - Chùm thơ Phan Minh Châu