Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Hoàng Văn Chẩm. Show all posts
Showing posts with label Hoàng Văn Chẩm. Show all posts

Thursday, September 11, 2025

CHÙM THƠ HOÀNG VĂN CHẪM


 


LÀ NHỮNG NGÀY MONG NHỚ
 
Nơi hạt mưa biết đau
Là những ngày mong nhớ
Là những lần bỡ ngỡ
Thương chiếc lá phai màu
 
Nơi hương cỏ còn bay
Là những ngày mong nhớ
Là lần hồn bỏ ngỏ
Tay thơm mềm chân mày
 
Nơi em về mùa đi
Là những ngày mong nhớ
Cho nhau từng hơi thở
Vuốt mặt buổi từ li
 
Nơi bến nước ngày về
Lấp đầy bao mong nhớ
Từng lặng thầm trăn trở
Quay ngược chiều cơn mê.
 
 
NƠI ẤY MỘT TÌM VỀ
 
Phố xa vừa lạ vừa quen
Tìm trong mắt nhớ đan xen lạ thường
Lòng gần níu bóng yêu thương
Bỗng dưng tiếng nấc vấn vương buổi về
 
Vỡ lòng nhau những cơn mê
Xô nhau cho hết bộn bề lòng mơ
Từ em một thuở đợi chờ
Về đây ngó mặt ngẩn ngơ cõi tình
 
Phố xa hao khuyết bóng hình
Ta về vun vén gọi mình thương nhau
Góc riêng trải rộng úa nhàu
Phố chiều nghiêng hết niềm đau xa rời
 
Dặn dò sau cuối một lời
Bay bay mây trắng khung trời hoàng hoa
Nghiêng đời áo lụa phôi pha
Một lần cúi mặt như là tương tư.
saigon 18-03-2024
 
 
ĐÀN BÀ
 
Người đàn bà
với đêm loang lổ
Vẽ mình qua hơi thở
Ngóng đợi những hắt hiu trầm mặc vết chiều
 
Thương nụ cười vỡ vụn
Đau...
hao khuyết những tột cùng
 
Mòn thân em vẽ cuộc đời
Lỡ đa đoan phận chịu lời buồn đau
Dây trầu nát dưới thân cau
Kiếp nào vôi nhạt đã màu phôi phai
 
Nung nấu vết thời gian
cuộc đời như bức màn kéo lên
Vai diễn em không có đoạn kết
 
Bởi vì em đã cũ
Tựa lưng vào đêm hoang nơi miền trầm mặc
Trên đỉnh sầu
Em trượt dài trong vô tận
Cào cấu niềm say mê
Lật nghiêng cảm xúc
Trở về trong từng cánh gió phôi pha
Cầm giữ niềm đam mê
Bồi lỡ bến khuya mời gọi
Em
Giọt sương tan vào đêm.
 
 
ĐI TÌM MÙA THU
 
Một úa phai
bỗng dưng níu lại mùa thu
Thuở vàng hoe... như thêm đau từng ngọn lá
Em đi tìm
Mùa thu đã cũ
Vun vén những vô tình đã hóa ngu ngơ
 
Một kiếm tìm chưa hết chút mong manh
Khi vết xước còn đau
trên cành khô vẫn nuôi xanh màu lá
Như ước nguyện của đời
Tôi đi tìm mùa thu
 
Tôi và em đi tìm mùa thu
Nghe trong lòng đất vời vợi những trầm tích
Như ủ chín những hương men yêu bất tận
Mùa thu lấp lánh
Em khẽ khàng cúi nhặt những dấu xưa
 
Tôi đi tìm mùa thu....
Tìm chi trong mục ruỗng của đêm
Ngỏ lời cùng mùa như thầm mong dâng hiến
Em xếp chồng cao ngất ký ức
Lầm lụi đếm những vết bỏng thời gian...
 
Hoàng Văn Chẫm
READ MORE - CHÙM THƠ HOÀNG VĂN CHẪM

Thursday, June 24, 2021

NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI THẦY KÍNH YÊU: NHÀ GIÁO NHÀ THƠ PHAN PHỤNG THẠCH - Lệ Ái Mai bình thơ Hoàng Chẩm

 

Phan Phụng Thạch (1942-1973)

NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI THẦY KÍNH YÊU!

Thầy giáo nhà thơ Phan Phụng Thạch

 

CÒN TRONG KÍ ỨC

Hoàng Chẩm 

 

Tưởng niệm Thầy tôi

Nhà Giáo nhà thơ PHAN PHỤNG THẠCH

(Trích Di Cảo Thơ và Ký Ức- NXB Hội Nhà Văn 2016.)

 

Cùng thở với đất

Cùng vui hương cỏ quê nhà

Thầy tôi hóa thân thành cát bụi

Bước chân đã xa...

 

Đường bay thấp thoáng bóng Thầy

Bốn mươi năm lẻ còn đây dấu tình

Bên người ngọn cỏ lung linh

Khói sương phủ kín vô minh cõi về

 

Thầy vẫn còn đó

Nụ cười hiền... và đôi mắt trong veo

Thầy bất tận giữa trang đời những học trò một thời tuổi dại

 

Vẫn luân lưu

Dòng lưu bút hồng tháng năm mùa hạ

Như mùa Xuân nuôi lớn 

Những đứa học trò hình hài lớn lên trong cơn bão 

Từ mùa chia tay mang mùi thuốc súng

Quê hương nạn kiếp cuộc lưu đày

Thầy trò theo dòng đời ngược xuôi thân phận

Thầy vẫn còn đó mênh mang một tình yêu

 

Thương là thương

Thương các em như một bầy chim sẻ

Buồn vui đau giữa thân phận trót mang

Đôi mắt Thầy buồn trong tiếng thơ 

Ngóng đợi mùa xuân... về trên quê mẹ

 

Thầy ơi! 

Tiếc mà thương con đường áo lụa....

Thương mà xót đau xa mãi một tâm tình

Thầy tôi ngọn nến mãi lung linh

Như bóng cả giữa mù sương năm tháng

Nghẹn lòng nhớ

Nghẹn lòng thương...

 

Còn đâu nữa!!!

Bóng người Thầy

Đất quê ôm trọn

Vơi đầy tiếng thơ.

Viết tại Quảng Trị

 

Một tấm lòng người ở xa hơn nửa vòng trái đất chưa từng biết tới ngôi trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị đã cảm nhận được bằng bài viết như đang đồng hành với những người học trò cũ chúng tôi. Rất cảm ơn.


 Lệ Ái Mai

 

THẦY -TÔI VẦN THƠ LƯU LẠC

 

 Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn  viết về đời người  vô thường "

"Hạt bụi nào Hóa kiếp thân tôi 

Để một mai vươn hình hài lớn dậy 

Ôi cát bụi tuyệt vời 

Mặt Trời soi một kiếp rong chơi 

Trích "Cát Bụi"

 

   Nhà thơ Hoàng Chẩm của chúng ta  đã viết để tưởng niệm về sự ra đi của người thầy kính mến trong bài thơ CÒN TRONG KÝ ỨC.

 Thi nhân  lặng người  bàng hoàng  thương xót  thấu  hiểu  phải chấp nhận sự thật , Thầy đã ra đi theo lẽ vô thường của tạo hóa, nhưng bởi thầy luôn quá  gần gũi giản dị với lòng thơm thảo mến yêu  học trò và keo sơn gắn bó yêu thương mảnh đất quê hương nên  tâm hồn  thầy  hơi thở của thầy còn ấm mãi trong lòng  thi nhân cùng những học trò nhỏ năm nào, trong vòng tay những người dân trên mảnh đất quê hương Quảng Trị. 

 

"Cùng thở với đất 

Cùng vui hương cỏ quê nhà

Thầy tôi hóa thân thành cát bụi 

Bước chân đã xa"

 

Thầy như chưa từng ra đi, tuy đã hơn bốn mươi  năm học trò của thầy vẫn hội tụ về đây để tưởng nhớ ôn lại những tháng năm được thầy dạy dỗ che chở. Tình thầy còn ấm mãi  vang vọng mãi với sức hồi sinh, niềm vui bình dị trên mọi nẻo đường thân quen.

 

"Đường bay thấp thoáng bóng thầy

Bốn mươi năm lẻ còn đây dấu tình 

Bên người ngọn cỏ lung linh

Khói sương phủ kín  vô minh cõi về"

 

Thầy luôn hòa mình tặng trao trìu mến yêu thương những tinh khôi ngày ấy, đã khắc cốt ghi tâm vào tâm hồn trẻ thơ gắn kết họ như khói hòa trong sương bởi thế với trò nhỏ của thầy

"Thầy vẫn còn đó 

Nụ cười hiền... và đôi mắt trong veo

Thầy bất tận giữa trang đời những học trò một thời tuổi dại "

 Lòng nhân hậu của thầy luôn hiển hiện trên khóe mắt suối  nguồn trong veo tình của bình đẳng chan hòa nhìn vào học sinh nào cũng  một trong ngần như trang giấy trắng tinh chưa từng vướng bụi đời . Chính niềm tin ấy thầy đã chắp cánh cho các em cái tuổi ‘’dại khờ"được mơ ước với sức mãnh liệt hào khí tự tin vào môt chân trời rộng mở đến với tương lai. Tưởng đâu sẽ có một mùa phượng hồng đỏ thắm sân trường trào dâng khát vọng ngày mai xán lạn trong đáy mắt tuổi thơ khi thầy trò chia tay, nhưng thật  đau buồn bất hạnh, thay vào đó là  cuộc chia ly giữa vô phương vô định!

 

"Vẫn luân lưu dòng lưu bút hồng tháng năm mùa hạ

Như mùa xuân nuôi lớn 

Những đứa học trò hình hài lớn lên trong cơn bão ."

 

Những dòng lưu bút những vần thơ như suối nước trong thuần khiết  ngọt ngào của thầy đã tưới mát đã nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ lớn lên và vượt qua tàn khốc đau thương  của thời hoảng loạn tang tóc bao phủ 

 

"Từ mùa chia tay mang mùi thuốc súng 

Quê hương nạn kiếp cuộc lưu đày

Thầy trò theo dòng đời ngược xuôi thân phận 

Thầy vẫn còn đó mênh  mang một  tình yêu "

 

   Nỗi buồn do chiến tranh hai miền đất nước. Đặc biệt quê hương Quảng Trị ngày ấy trường học đã bị san bằng nhà cửa bị hủy hoại bom đạn tàn phá, Quảng Trị đau thương tang tóc, thầy trò ly tán, người dân tha phương, chỉ còn biết phải rời bỏ quê hương để cứu mạng sống mong manh.Trong dòng người ly tán ấy là bao số phận học trò của thầy cũng bị quằn xéo. Nỗi đau quặn thắt của người thầy nhìn lũ trò còn ngây thơ khờ dại đã mất đi mái trường  mất đi quê hương như bầy chim non mất đi tổ ấm bình yên.

"Thương là thương 

Thương các em như một bày chim sẻ 

Buồn vui đau giữa thân phận trót mang

Đôi mắt Thầy buồn trong tiếng thơ 

Ngóng đợi mùa xuân... về trên quê mẹ"

 

THƠ PHAN  PHỤNG THẠCH

"Lòng ta đó như trời thương biển nhớ 

Yêu vô cùng những dáng bước chân chim "

"Rồi bên nhau các em tìm lẽ sống 

Vun xới tình yêu trên đất của lòng 

Cây sẽ xanh và đâm trồi hy vọng 

Các em cùng ta làm lớn quê hương "

 

Dù là trong chiến tranh loạn lạc tất cả còn mờ mịt vô hướng vô định nhưng  thầy vẫn canh cánh một  lòng  đến số  phận  mong manh những mảnh đời  thơ dại, như cánh chim lưu lạc cùng chơi vơi thầy hướng về trò, trò cũng như có giác quan thứ sáu ấp ủ tình thầy làm điểm tựa  để nhen nhóm thắp sáng tia hy vọng trong biển sương mờ... Họ như những nhân vật đáng thương con tim hoảng loạn ngược xuôi  giữa làn bom đạn lưu lạc trong  thước phim Quảng Trị nhưng vẫn vô thức họ cùng nắm bắt  được  nhau trên tần sóng vô hình của tình thầy nghĩa trò. 

 

"Thầy ơi 

Tiếc mà thương  con đường áo lụa 

Thương mà xót đau xa mãi một tâm tình 

Thầy tôi  ngọn nến mãi lung linh 

Như bóng cả giữa mù sương năm tháng "

 

Lời Thầy ân cần sẽ mãi mãi còn vang vọng trong tâm não những học trò. Thầy như cây đại thụ xanh tỏa bóng mát cho tâm hồn.Tất cả  đã  khắc cốt  ghi tâm làm nền móng vững chắc  đế bước vào đời như cội rễ đã ăn sâu vào lòng đất không bão giông nào lay chuyển được chỉ chờ xuân sang sinh chồi xanh, nảy lộc biếc, cành lá xum xuê, tỏa ngát hương dâng đời .

    Bài thơ thầm lặng khép lại cũng với  những vần thơ câu từ mộc mạc chân chất nhất từ đáy lòng sâu thẳm một nghẹn ngào thương tiếc đầy ắp yêu thương.

 

"Còn đâu nữa !!!

Bóng người thầy 

Đất quê ôm trọn 

Vơi đầy tiếng thơ "

 

  Thi nhân khẳng đình lại như một chân lý "Đất Quê ôm trọn" linh hồn Thầy không chỉ ngời sáng mãi mãi trong lòng học trò trên miền đất quê hương Quảng Trị nơi đã  gieo duyên hôi ngộ gắn kết mà thầy chính là tấm gương của người thầy chân chính nhất mực đế thế hệ sau những kỹ sư tâm hồn những con đò tri thức ngày nay và trong tương lai noi theo.

Suối nguồn thơ một khúc ru  êm dịu sâu lắng cảm động .

  Đau nỗi đau đến nghẹn lòng, hồn thơ mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Một dáng thơ HOÀNG CHẨM gần gũi với thiên nhiên mênh mang ,yêu thương thanh tao ,lãng mạn, sóng sánh hòa quyện lắng đọng trong không gian thi nhân nâng niu  từng cánh hoa dại đến cỏ cây ,từ đó  tìm ra chân lý niềm tin yêu hạnh phúc giản đơn cho đời  .Thật ngưỡng mộ .Cảm ơn tác giả  với thi phẩm đẫm tình của một học trò hiếu thảo thành tâm .

Nơi chín suối Thầy giáo trẻ PHAN PHỤNG THẠCH có thể mỉm cười mãn nguyện hài lòng với cậu học trò nhỏ khôi ngô tuấn tú Hoàng Chẩm năm nào!

 

Berlin Germany 

17/72020 

LỆ ÁI MAI

Bài gởi từ: <hoangvancham1208@gmail.com>

READ MORE - NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI THẦY KÍNH YÊU: NHÀ GIÁO NHÀ THƠ PHAN PHỤNG THẠCH - Lệ Ái Mai bình thơ Hoàng Chẩm

Saturday, November 9, 2019

CÒN LẠI TẤM LÒNG - Thơ Hoàng Chẩm





CÒN LẠI TẤM LÒNG

“Dạ thưa Thầy thưa Cô em vẫn mãi là đứa học trò nhỏ !”

Dấu ấn chưa phai của một thời gánh gồng từng con chữ
Phía trước con đường những bước chân son
Nâng con trẻ lên tầng kiến thức
Bụi phấn từng rơi...
Đời giấu tận giữa mỏi mòn

Những người thầy
Tóc đã phai
Phía chiều xuống đếm lần từng tuổi
Vẫn còn trong ký ức
Trang giáo án buồn trong đáy mắt đã hoen
Người đưa đò bao năm tháng miệt mài say lòng từng bến đỗ
Thầy cùng những đứa học trò dẫu đói lòng nhưng tận lực giữa bão giông.

Từ con mắt người thầy các em thơ lòng như giấy trắng
Bài vỡ lòng xuyên suốt một mênh mông
Một mai em lớn khôn có nhớ về lớp học
Nơi nào xa hay gần thầm hỏi
“....Dạ thưa Thầy còn nhớ em không?”

                                                              Hoàng Văn Chẩm

READ MORE - CÒN LẠI TẤM LÒNG - Thơ Hoàng Chẩm

Thursday, December 13, 2018

TỰ TÌNH ĐÊM / CHẠM VỚI HƯ VÔ / TỪ ĐỘ... - Chùm thơ Hoàng Chẩm

Tác giả Hoàng Văn Chẩm
CHÙM THƠ HOÀNG CHẨM 

TỰ TÌNH ĐÊM 

Ta ngược bến sông quê
Tìm em về xuôi bên nớ
Một góc trời chao nghiêng nỗi nhớ hanh hao
Nắng ngủ vùi thềm xưa
loang màu hoa phố cũ
Biết chờ nhau... thức suốt thì thầm với trăng sao

Ta ngược nắng mùa xuân
đưa em về miền nhớ
Rát bỏng với nghìn trùng một thuở chia xa
Chải mái tóc xưa
buông đời quên câu hát
Bay giữa mùa yêu thương còn đó bước về qua

Ta ngược với rạn vỡ
tìm vầng trăng đã khuất
Ngỡ như đêm dài chưa trút cạn niềm đau
Em như giọt sương
lạnh tay mềm môi lặng thầm dấu ái
Bỗng dưng ngút ngàn
trở giấc
vịn tay níu bóng đời nhau

Ta cùng em ngược xuôi
ngày chưa biết nói
Dấu nhàu phai khăn áo đậm nổi
truân chuyên
Hẹn với tháng năm
lật nghiêng bước chân biền biệt
Bất chợt mòn đau
kêu thầm tên người...

xin thôi lãng quên.


CHẠM VỚI HƯ VÔ

Ta xin
chạm với vô thường
Khoanh tay trầm mặc
đo lường nhân sinh

Tháng năm
chạm một cõi tình
Với em độ lượng
gọi mình... rất xưa

Nơi em
đau một giọt mưa
Nghiêng chiều rơi xuống
gửi thưa với đời

Hư vô
sợi khói bên trời
Em về phong kín

một lời bao dung

TỪ ĐỘ...

Từ em nâng cánh thiên di
Mộng về canh cánh người đi thật rồi
Xa nhau luống những bồi hồi
Lạc đường mới biết tình tôi muộn màng

Em quàng ngọn gió sang ngang
Ngày đi níu lại bẽ bàng mà thương
Dường như vỡ một giọt sương
Thầm thì giọt nắng lạ thường... bên nhau

HOÀNG VĂN CHẨM



READ MORE - TỰ TÌNH ĐÊM / CHẠM VỚI HƯ VÔ / TỪ ĐỘ... - Chùm thơ Hoàng Chẩm

Friday, May 4, 2018

KHÚC MẸ - Thơ Hoàng Văn Chẩm

Thức những ngày bên mẹ... hình như thời gian đang kẻ vạch cho Người. 95 cuộc đời Mẹ! Mẹ vẫn đang nghĩ về những đứa con dù đang mòn đau thân yếu...


KHÚC MẸ

Sớm trưa cõng nắng Mẹ về
Trên lưng quang gánh một bề gian nan
Cho đời con chẳng lời than
Dãi dầu sương gió muôn vàn bước chân
Bộn bề khó nhọc quàng thân
Đời qua giông bão bao lần hy sinh
Từ con bú mớm thành hình
Ngọt thơm dòng sữa lênh đênh phận nghèo
Tháng năm mẹ gánh gieo neo
Nuôi con cuối nẻo suối đèo cũng qua
Chống chèo vượt cạn phong ba
Mẹ về vun vén chan hòa yêu thương
Bây chừ tóc mẹ khói vương
Nét hằn trên mặt tỏ tường dấu yêu
Qua đi... Đời Mẹ Đã Chiều
Mênh mông mây trắng bao nhiêu ấm nồng.

                 Hoàng Văn Chẩm
Viết những ngày bên Mạ.tháng 4-2017

READ MORE - KHÚC MẸ - Thơ Hoàng Văn Chẩm

Wednesday, April 25, 2018

QUẢNG TRỊ ƠI! - Thơ Hoàng Chẩm

          Tác giả Hoàng Chẩm


QUẢNG TRỊ ƠI!


Quảng Trị ơi!
Thành Cổ ơi!
Ao nước mắt chan đầy tháng tư
Làm xanh màu cỏ
Non tơ những ngọn ngành
Già cỗi những ngóng trông
Tàn cuộc chiến
Vẫn còn đó người đi không về
Người vợ khóc chồng
Người cha già thương tiếc con mình
Bom rơi đạn lạc một khúc đường
Một thân người vô tội đã hóa thành trầm tích
Gạch đá hoa rêu phong
Người nằm xuống hóa thân trong oan nghiệt
Ta về quê nhà đặc quánh một tháng tư
Ơi Thành Cổ!

                                    Hoàng Chẩm

READ MORE - QUẢNG TRỊ ƠI! - Thơ Hoàng Chẩm

Monday, September 25, 2017

MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA - Chùm lục bát Hoàng Chẩm

Tác giả Hoàng Chẩm

Chùm lục bát Hoàng Chẩm

MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA

Vuốt mặt mấy giọt
Mưa rơi
Tưởng môi người dạo nửa vời...

Buông tay

Nghiêng
Vai đón chút tình bay
Hứng
Mùa tương ngộ giữa ngày bên nhau
Em chia lòng
Tới mai sau
Tóc chiều ru lại mưa mau
Mắt tình
Giấu đêm miền nhớ lung linh
Gối mơ tan....
Ngỡ câu kinh yêu người.

Vuốt thêm giọt để yêu người...... 


TỰ TÌNH CHIỀU

Chiều ơi!
Sông nước....mênh mang
Buổi về neo đậu
Ngỡ ngàng phố quen
Lạ thường chợt nhớ....
Gót sen
Ngày về không hẹn
Như đền ơn nhau.
Bời bời một chút
Ngàn lau
Tháng ba ngó mặt
Lòng đau....buổi về.


CÒN ĐÓ KHÚC RU

Tháng ba đi giữa lời ru
Sông quê đầy ắp một phù sa em
Ta ngồi nghe chút khát thèm
Mùa trăng.... lỡ dại biết em môi hồng
Tháng ba lời ru mênh mông
Giữa đêm rạn vỡ một đồng điệu thương
Nhặt đêm khuya vắng lạ thường
Mộng du níu lấy canh trường trao nhau.....
Lời ru khuất lấp nỗi đau
Giữ thơm sợi nhớ thôi nhàu áo xưa.

HOÀNG CHẨM
READ MORE - MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA - Chùm lục bát Hoàng Chẩm