Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Vĩnh Hoàng. Show all posts
Showing posts with label Vĩnh Hoàng. Show all posts

Friday, November 23, 2018

CON ĐƯỜNG PHẢI ĐẾN - Thơ Vĩnh Hoàng

   
                  Tác giả Vĩnh Hoàng


CON ĐƯỜNG PHẢI ĐẾN

Lòng người oán hận chiến tranh
Tang thương đã trải, dân lành khỗ đau
Ba mươi năm - Nhớ không nào ??
Bài học đắt giá , ghi vào sử xanh
Việt Nam cữa ngõ Biển Đông
Địa dư chiến lược – Ngoài vòng được sao ?
Tầm nhìn thế giới xen vào
Tranh dành ảnh hưởng, ta nào được yên ;
 Dân quyền, lợi nước đặt trên
Để dân tự quyết, Phải nên thế nào
Thuyền nan giữa cảnh ba đào
Vững tay chèo lái, dân trao cho quyền
Giữ độc lập, phải ưu tiên
Muôn người như một, đứng lên diệt thù
Anh hùng liệt nữ ngàn xưa
Giữ gìn nguyên khí, Quốc thù là ai ?
Con đường rộng mở tương lai
Chấn hưng giáo dục, lỗi thời bấy lâu
Đạo đức, nhân ái làm đầu
Khoa học xem trọng, ngỏ hầu tiến lên
Thị trường quy luật tạo nên
Tự cường kinh tế, vững bền bước chân
Bốn hai năm, thoát  chiến tranh
Nỗi đau còn đó, chưa lành được đâu
Làm sao, tránh khỏi đối đầu
Bang giao bình đẳng, chẳng cầu luỵ ai
Cân băng vị thế tương lai
Xem ai là bạn, biết ai là  thù
Không thể cương – Chẳng phải nhu
Tinh thần Dân Tộc, ngàn thu sáng ngời

                                          Vĩnh Hoàng
                                           6-12-2017

READ MORE - CON ĐƯỜNG PHẢI ĐẾN - Thơ Vĩnh Hoàng

Sunday, September 24, 2017

MƠ BUỔI TƯƠNG PHÙNG - Thơ Vĩnh Hoàng


   
        Tác giả Vĩnh Hoàng



MƠ BUỔI TƯƠNG PHÙNG

Từ dạo chia xa, ngôi trường cũ
Nắng bụi thời gian phủ đã nhiều
Ta lại dấn thân, đường sinh tử
Chim bằng bạt gió, nén thương yêu

Bạn bè nhiều đứa, xa ly biệt
Vẫn nhớ thương nhau, chẳng hững hờ
Mối tình áo trắng nay còn hết
Sao lòng hoài tưởng buổi thu sơ

Có dịp quân hành về ngang phố
Trường đã nát tan, cảnh lạnh tênh
Nhói lòng đau đớn, tim tan vỡ
Thầy trò trôi nổi, kiếp lênh đênh

Ta vẫn nhủ lòng, từng ao ước
Tìm lại người xưa, thưỡ chung trường
Gió bụi đẫy xô theo vận nước
Cánh bèo trôi dạt mấy trăm đường

Gặp cảnh cô đơn, đời trống vắng
Muốn cùng san sẻ., với ai xưa
Gởi lòng theo những làn mây trắng
Gió tải ngàn phương,vẫn chưa vừa

Mơ buổi tương phùng chung ly rượu
Cùng thầy bạn cũ trọn niềm vui
Chớm thu hoa cúc vàng trong chậu
Gợi nhớ lòng ta, vướng bùi ngùi

                              Vĩnh Hoàng

READ MORE - MƠ BUỔI TƯƠNG PHÙNG - Thơ Vĩnh Hoàng

Wednesday, December 21, 2016

VĨNH HOÀNG: TÁC PHẨM, TÁC GIẢ - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện.


     
                   Nhà thơ Chu Vương Miện


VĨNH HOÀNG: TÁC PHẨM, TÁC GIẢ

                    M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện.

 

Nhà thơ Vĩnh Hoàng tên thật là Hoàng Vĩnh Thiêm sanh ngày 4 tháng 11 năm 1941 "tuổi Tân Tỵ mạng Bạch Lạp Kim nến chân đèn", chánh quán làng Vĩnh An, xã Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị, học trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị, động viên vào khóa 27 Võ Bị Thủ Đức, ra trường về hai chiến trường ác liệt nhất của Quân Khu 1 là Sư đoàn 3 trú đóng ở Đông Hà Quảng Trị và Sư Đoàn 2 ở Quảng Ngãi," hai địa phương này rất quen thuộc với người viết, "sau 1975 bị cải tạo ở Quân Khu Thừa Thiên, Cồn Tiên. Sau năm 1978 đi kinh tế mới ở Đồng Nai "Biên Hòa" làm rừng làm rẫy, hiện nay cư ngụ ở Sài Gòn.

Thơ văn trước năm 1975, cộng tác chương trình NS/CS, đã xuất bản tập thơ "Tiếng Khóc Quê Hương" năm 1972, sau năm 1975 có thơ đăng rải rác trên các blog VHNT Tiếng Quê Hương, Đất Đứng, Thơ Xuất bản in chung với Hội Lan Đình BR/VT, tự in 2 tập thơ "Tiếng Lòng" Tình Yêu và Cuộc Chiến".

*
Tôi dòm đời khi tưổi sắp 20
dòm tới dòm lui cũng chỉ ngậm ngùi
những người đi trước sầu mang nặng
những người đi sau sầu chưa nguôi ?
(Thơ của thiên tài Sao Trên Rừng Nguyễn Đức Sơn)


Chuyện chiến tranh đã qua, đã tốn quá nhiều giấy mực, xương máu và vô ích, cũng không nên nhắc lại nơi đây làm cái gì ? vừa vô bổ và mất thì giờ , có khi lại không được phép phổ biến vì nhạy cảm,  đất nước chúng ta là nước Nhỏ , không phải muốn làm gì thì làm ? mà phần nhiều lệ thuộc vào nước Lớn "Tiểu tòng Đại, Nhược tòng Cường, Lý thế giã, Thiên giã " (dịch nghĩa " Nhỏ theo Lớn, Yếu theo Mạnh, Cái Lý là như thế , mà Ý Trời cũng như thế) Khổng Tử Gia Ngữ.

Đi vào thế giới thi ca của nhà thơ Vĩnh Hoàng, thật vô cùng vĩ đại và phong phú, thơ như Rừng, càng đọc càng chóng mặt, tối tăm mặt mũi, vừa Hoành tráng lại vừa Tung tráng và Bánh Tráng, ngươi đọc lờ mờ nhân ảnh như người đi đêm, trong lúc vội vàng cũng tạm ghi lại nơi đây những giòng thơ đau thương của một thời kỳ bi thảm hùng tráng của dân tộc.

Mắt em còn xanh
môi em còn thắm
chinh chiến còn dài
đâu dám hẹn ngày mai
( Trích Người Em Xứ Quảng)

dòng Thạch Hãn oằn mình rên xiết
đạn bom rơi làm gẫy đổ nhịp cầu
nước Thạch Hãn thay mầu đỏ rực
ôi đớn đau mà chả trách ai đâu ?
(Trích Như Một Loài Hoa)

Sài Gòn nước chẩy chia hai
ai về Gia Định Đồng Nai thì về
đây Đồng Nai đất đai mầu mỡ
nơi dung thân làm lại cuộc đời
nửa đường đứt gánh chơi vơi
khôn qua Ải Bắc khó về trời Âu
 nghĩ tủi kiếp làm thân trâu ngựa
buồn giận người dạ sói mặt dê
quê hương đành bỏ mà đi
vì chăng chẳng biết  còn gì nữa đâu ?


Thôi cái gì qua đã qua, bạn với tôi cùng chung một tuổi, cùng sống trên hai miền đất Quảng Ngãi và Quảng Trị hai vùng đất cùng khổ của miền Nam, 20 năm chiến tranh, chúng ta may mắn còn sống sót, năm nay cũng tròn 76 tuổi, không tàn tật, còn sống để làm thơ đó là phúc đúc ông bà để lại, cùng lớp tuổi với chúng ta, chiến tranh cũng lấy đi gần hết ? thôi thì thơ hay với thơ dở mà làm cái gì ? còn mạng sống là quí lắm rồi ? thơ Vĩnh Hoàng tự nó đã nói lên được những điều đáng nói, không cần mạ kền, đánh bóng chỉ thêm thừa. Cuối bài viết xin tạm trích một đoạn thơ ngắn của nhà thơ vĩ đại Giang Nam:

"Thủa còn thơ ngày 2 buổi tới trường
yêu quê hương như từng trang giấy nhỏ”
ai bảo chăn trâu là khổ
tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
có những ngày trốn học
bắt bướm cạnh cầu ao
mẹ bắt được
chưa đánh roi nào đã khóc
có cô gái nhà bên
nhìn tôi cười khúc khích
mắt đen tròn thương thương quá đi thôi
(Trích “Quê Hương” của Giang Nam)

 

                                  M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

 

 

        https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEicFL7eEVyQP4ZjwAhJBZVEDhafzvL7Q8VMcsS4D-XHvNc-9MdZa58zIub3aeVx1ig32aja9QVaou804OWVZl1trrQuJwnuGKsC4r-WGjo1OmbACm3woUDEjNjYKvhSauD994b1dGzbyYf9/s320/VINH+HOANG.jpg

                   Nhà thơ Vĩnh Hoàng

 

 

SAU ĐÂY LÀ PHẦN TRÍCH DẪN THƠ VĨNH HOÀNG

 

 

LỜI CHO MẸ

 

Ai về quê tôi Xứ Vĩnh
Nằm bên quốc lộ chín (9) cạnh dòng nước Hiếu Giang
Nơi đó tôi đã sinh ra, lớn lên trên mảnh đất nghèo nàn
Bao kỷ niệm trong tôi còn sống mãi
Nơi đó cha tôi một lần ra đi không trở lại
Người đã vì nước hy sinh
Nơi đó mẹ tôi đã chôn chặt tuổi xuân tháng ngày cô lẻ
Chân lấm tay bùn, tần tảo nuôi con
Nơi đó mẹ tôi đã vượt núi trèo non, chân mòn gót mỏng
Để nuôi tôi ăn học nên người
Mẹ tôi, tất cả vì tôi
Tất cả cho con, đứa trẻ mồ côi cha từ thời tấm bé
Lúc mới lên ba
Bây giờ tôi đã trưởng thành, tôi đã lớn khôn
Dòng máu trong tôi, tiếng nói của tôi dâng tràn tình thương của mẹ
Bỗng một ngày chinh chiến ngập tràn, quê tôi ngút ngàn lửa khói
Mẹ tôi bảo, con hãy đi đi ;
Mẹ biết đâu, đó là giây phút biệt ly, là tiếng nói cuối cùng
Rồi cách biệt ngàn trùng và xa nhau mãi mãi
Mẹ ơi hỡi mẹ ; Nay mẹ nơi đâu ?
Biết làm sao con gặp được mẹ
Mẹ tôi bên nớ, tôi ở bên ni ;
Vì ai gây cảnh biệt ly ?
Hãn Giang có biết, biết vì ai không ?
Một buổi sáng hôm nào, tôi đã mất đi tất cả
Tất cả tình thương cao quý nhất trên đời
Bây giờ còn lại mình tôi
Còn lại trong tôi biết bao đau khổ
Mẹ ơi hỡi mẹ... Nay mẹ nơi đâu ?.
Mẹ ơi ruột cắt lòng đau
Mẹ ơi gắng đợi mai đây con về
Con của mẹ còn đây       
Con sẽ về bên mẹ  /.

 

Vĩnh Hoàng
Bờ nam Thạch Hãn - Tháng 4/1972

 

 

THĂM QUÊ

Bao năm xa cách quê nhà
Hôm nay trở lại thật là đổi thay
Xa xa cao vút hàng cây
Đong đưa theo gió, giang tay vẫy chào
Hồn tôi nghe những nao nao
Bước chân khấp khễnh, lòng xao xuyến mừng
Xanh rờn cây lúa vào xuân
Trắng phau hạt đậu, nảy mầm hôm qua
Màu xanh trải rộng bao la
Phất phơ giàn mướp, rảnh cà đơm bông
Phi lao trỗi nhạc chào mừng
Điện soi ngõ hẽm sáng bừng đầu thôn
Thì thào tiếng nước máy tuôn
Vòi phun trắng xoá, theo mương ra đồng
Dạt dào sức sống trào dâng
Cây xanh, non lá cành chen nẩy chồi
Trắng ngần hoa bưởi vườn ai
Phất phơ theo gió, toả mùi hương thơm
Trời chiều ngả bóng hoàng hôn
Xa xa ai đó dập dồn bước chân ?
Tiếng hò văng vẳng xa gần
Lòng tôi như cả mùa xuân ngập tràn
Bao năm xa cách xóm làng
Hôm nay trở lại, vô vàn sướng vui
Gặp ai cũng nói, cũng cười
Cũng mừng, cũng tủi cũng lời hỏi thăm
Dù cho cách biệt xa xăm
Quê tôi vẫn đẹp, … Ai bằng quê tôi ./.


                               Vĩnh Hoàng


 

GẶP NGƯỜI TÌNH CŨ

 

Tôi đã yêu em, một thời trong dạo ấy
Dù cuộc tình vẫn vậy, nhưng hai đứa xa nhau
Nàng đã lấy chồng, sau những ngày đau khổ
Và từ đó tôi cũng lập gia đình
Vì cuộc sống mưu sinh
Tôi ở xa nàng hơn cả ngàn cây số
Núi sông cách trở
Tình đã chia xa
Bụi thời gian đã che lấp xoá nhoà
Hình bóng ấy đã chôn vào trong ký ức
Mười lăm năm xa cách
Tình ngỡ lãng quên
Hôm nay tôi trở về thăm quê, sau bao ngày nhung nhớ
Tình cờ gặp gỡ người em gái năm xưa
Nàng đã ôm chặt lấy tôi
Nói không nên lời, hai hàng lệ ứa
Như đứa trẻ nũng nịu đòi quà
Tôi bồi hồi xúc động sâu xa
Bao kỷ niệm như cuốn phim chiếu lại                             
Tôi không ngờ , tình yêu tôi sống mãi
Vượt quá thời gian
Sau giây phút gặp nhau, chúng tôi từ giã
Hai người hai ngả, lòng vẫn bồi hồi
Nhưng; tôi tự bảo tôi :
Vì thương nàng phải giữ gin hạnh phúc
Cho nàng và cho tôi
Nghĩ đến vợ tôi, người vợ đáng kính đáng yêu
Đang hướng theo tôi trong những ngày xa cách
Tôi cúi đầu đạp xe một mạch
Sợ hình bóng đuổi theo
Sợ lòng mình mềm yếu
Ôi; Tình yêu ? Tình yêu tuyệt diệu ;
Có mãnh lực phi thường
Mạnh hơn cả đạn bom
Vượt lên trên tất cả
Tình yêu muôn vẻ
Tình yêu muôn màu
Tình lắm thương đau
Tình nhiều nỗi khổ
Hãy giữ tình trong sạch
Hỡi những kẻ đa tình ./.


            Vĩnh Hoàng

 

ĐẠI HẠN

Đại hạn kéo dài chết cả thôi ;
Ngày đêm ngước mắt , những trông trời
Đám mây lơ lửng, toan dừng lại
Trận gió ngược chiều, thổi cuốn trôi
Hạt giống gieo ra, chưa mọc được
Hạt còn giữ lại, để chờ thời
Làm ăn, thời khó ngồi suy mãi
Trời có mưa không, thế hỡi trời ./.

 

                            Vĩnh Hoàng
                                 5/1981

 

READ MORE - VĨNH HOÀNG: TÁC PHẨM, TÁC GIẢ - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện.

Wednesday, November 30, 2016

VÙNG ĐẤT MỚI - Thơ Vĩnh Hoàng


   
          Tác giả Vĩnh Hoàng



VÙNG ĐẤT MỚI

“Sài Gòn nước chảy rẽ hai
Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về”
Đây Đồng Nai, đất đai màu mỡ
Nơi dung thân làm lại cuộc đời
Nửa đường đứt gánh chơi vơi
Khốn qua ải Bắc, khó về trời Âu ;
Nghĩ tủi kiếp làm thân trâu ngựa
Buồn giận người dạ sói, mặt dê
Quê cha đành bỏ mà đi
Vì chăng, chẳng biết còn gì nữa đâu ?
Con đói rách, lòng cha quặn thắt
Vợ ngày đêm nước mắt lưng tròng
Than ôi! Số kiếp long đong
Cuộc đời chôn kín, trong vòng rồi sao ?
Nhớ miền Nam, lòng ao dạ ước
Cũng đánh liều cất bước ra đi
May ra tìm lại chút gì
Dư âm còn sót chưa về hư vô
Ôi! Tiếc công chăm lo đèn sách
Ngày bút nghiên viết lách đã quen
Nửa đường lỡ mối tơ duyên
Bút xưa quên lãng, nay chuyên cuốc cày
Tay đốn ngã rừng cây bát ngát
Chân gót mềm, dẫm nát chông gai
Nước mắt giọt ngắn, giọt dài
Mồ hôi tuôn chảy như ngoài trời mưa
Nào nghề nghiệp thợ cưa, thợ cội
Nào phá rừng, đốt rẫy trồng ngô
Tháng ngày vất vã, đói no
Bây giờ bĩ cực, bao giờ thái lai ?
Tay chai cục, mà vai đã phỏng
Chân gót mòn, đã mỏng hết da
Áo kia rách, chỉ còn tà
Da đen xạm nắng, ôi là nếp nhăn
Lòng bâng khuâng, nhìn mình thay đổi
Bởi thời gian, chớ vội trách ai
Thức lâu mới thấy đêm dài
Rồi ra sẽ biết ai người thế nao !?!

                            Vĩnh Hoàng
                                  1982

READ MORE - VÙNG ĐẤT MỚI - Thơ Vĩnh Hoàng

Monday, November 7, 2016

NHÂN NGÀY 20-11 NHỚ VỀ NHỮNG NGƯỜI THẦY - Vĩnh Hoàng


          
               Tác giả Vĩnh Hoàng


     NHÂN NGÀY 20-11 NHỚ VỀ NHỮNG NGƯỜI THẦY

  Dân tộc chúng ta vốn có truyền thống tôn sư trọng đạo. Xem việc học là tối cần thiết của mỗi con người, phải học khi còn rất trẻ “ Ấu bất học lão hà vi, “ ai dang dỡ việc học ắt tương lai sẽ khổ. Muốn học thì phải có thầy. "Không thầy, đố mầy làm nên"
Nên người thầy dù dạy ít nhiều vẫn là thầy của đời mình "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư". Gương người thầy tối quan trọng, ngoài việc truyền thụ kiến thức văn hoá chữ nghĩa, người thầy phải thể hiện nhân cách, đạo đức mẫu mực để người trò noi theo
Có rất nhiều thầy ta phải chịu ơn và tôn kính suốt đời như cha mẹ ta vậy. Quân, Sư, Phụ "- Người thầy tôi muốn nói, đó là thầy Lê văn Phục" thầy của tôi
 Con đường học vấn của tôi có nhiều trắc trở vì gặp buổi giao thời
Tôi sinh ra và lớn lên tại một làng quê hiền hoà bên bờ nam sông Hiếu nơi đó cha tôi một lần ra đi không trở lại, người đã vì nước hy sinh vào năm 1949 trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Tôi mồ côi cha khi chưa đầy tám tuổi, nhà có hai anh em khi đất nước chia đôi nội tôi cũng chia đứa Nam đứa Bắc
  Năm đó 1954 tôi mới học hết lớp hai. Hai năm chờ đợi hiệp thương vùng tôi ở không có trường học, tôi phải đi chăn bò giúp mẹ. Làng tôi chỉ cách huyện lỵ Cam Lộ non 3km nhưng lại ngăn cách bởi con suối Khe Mây không có cầu qua lại
Khi chính quyền miền Nam ổn định chiếc cầu tre lắt lẻo bắc qua gọi tên cầu Trầm Trụ nối làng tôi với chợ phiên Cam Lộ đó là năm 1956
   Tôi còn nhớ như in vào khoảng tháng 10 khi tiếng trống khai trường đã vang lên hơn một tháng trước đó, tôi cùng 5 anh em trong làng rủ nhau lên trường Cam Lộ xin học. Chúng tôi đến thì trường đã hết chỗ ngồi không xin vào học được
   Vì lớn tuổi đã ý thức việc học cần thiết, nên đứng quanh quẫn ngoài hiên không chịu về. Có lẽ các thầy cũng động lòng nên thầy Lê văn Phục bàn với thầy hiệu trưởng đồng ý cho chúng tôi tự mang bàn kê cuối lớp, cho học ngoại sổ, bởi chúng tôi không có một giấy tờ gì. Học được 2 tháng thầy mới dẫn chúng tôi ra huyện Cam Lộ lập thế vì khai sinh để hợp lệ hồ sơ vào học chính thức. Hồi đó tôi là đứa nhỏ nhất mà đã 15 tuổi, nên tôi phải sụt xuống 5 tuổi mới hợp lệ
     Bây giờ nghĩ lại những nguời thầy đáng kính ấy mình mới thấm thía câu thầy trò là đạo nghĩa cha con. Giá như hồi đó các thầy ngoảnh mặt làm ngơ, thì chúng tôi là những đứa chăn bò có đâu được năm ba chữ để viết lên cảm nghĩ hôm nay
   Khi tôi viết bài này, các thầy cũng đã ra người thiên cổ vì  6 đứa trò dạo ấy chỉ sót lại mình tôi. Tuy thế tôi phải nhớ đến hết đời mình đó là tấm gương tôi mang theo cuộc sống  - Trong tập thơ  “ Tiếng Lòng “ của tôi có bài :

 NHỚ ƠN THẦY
“Sáu đứa mang bàn  học ghé theo “
Thầy thương tuổi lớn tận quê nghèo
Áo cơm mẹ kiếm no hai bửa
Chữ nghĩa thầy cho sáng ánh đèn
Nay dẫu đời con không thành đạt
Nhưng mà ơn ấy dễ nào quên
Gương thầy sáng mãi  soi vằng vặc 
Để lại cho đời những đoá sen ./.
                         Vĩnh Hoàng 
              
     NGƯỜI THẦY CỦA EM TÔI: THẦY HOÀNG ĐẰNG

   Vĩnh Hoàng thăm thầy Hoàng Đằng      

 Thầy Hoàng Đằng với tôi là bạn, là ân nhân của em tôi, thầy cùng học trường Bán Công Đông Hà hơn tôi một lớp, thời gian thầy vào Quốc Học khi ra trường thầy là giáo sư trường Nguyễn Hoàng Quảng trị  - Dạo đó tôi cũng đã khoác chiến y
 Một cơ duyên tôi lại gặp thầy sau mùa hè đỏ lửa
   Vào khoảng nửa tháng 3/72 chiến dịch bắt đầu khai hoả - lúc đó tôi đóng quân gần “Tân Sở” Cam Lộ nơi vua Hàm Nghi lập căn cứ chống Pháp  - Khi căn cứ Ca Rôn bắc đường 9 thất thủ, tôi cũng phải băng đường rừng về Ái Tử lúc đó đạn pháo với tần suất càng nhiều - Quê tôi vùng Cam Lộ quân gp đã tràn vào, làng tôi máy bay đã dội bom, dân chạy tán loạn, người về thị xã Quảng trị, kẻ vẫn bám trụ ở làng. Gia đình tôi chỉ chạy được ông chú và 3 đứa em con bà cô, còn mẹ tôi bà nội, thím và cô dượng đều kẹt lại - Đầu tháng 5/72 Quảng Trị rút quân dân dồn về các trại tạm cư Hoà Khánh, Non Nước Đà Nẳng - Vắng nhà vì bận nơi chiến trường Quảng Tri sau thời gian tôi trở về trại tam cư Hoà Kanh thì biết được đứa em con cô tôi buồn vì mất cha mẹ đã bỏ học  - Tôi đau lòng nghĩ đến việc mình thất học trước đây và liên tưởng đến tương lai em tôi, bây giờ nó còn nhỏ chưa hiểu được, tôi cố gắng an ủi và khuyên nó đi học lại, nó chần chừ và bảo, bỏ học lâu xin thầy không cho
  Sáng hôm sau tôi dẫn nó đến phòng học tại khu F trại tam cư Hoà Khánh, tôi gõ cửa xin gặp thầy - Người thầy ra chào tôi đó là thầy Hoàng Đằng. Tôi mừng quá vì gặp bạn quen nhưng lúc đó thầy Đằng không biết có nhớ tôi không vì đã 10 năm không gặp – Sau lời chào hỏi tôi trình bày hoàn cảnh của em tôi và ngỏ ý xin cho nó đi học lại, thầy vui vẻ nhận lời - Cuối năm 1973 gia đình tôi di dân vào Bình Tuy, em tôi được học trường Thanh Linh (Động đền). Sau năm 1975 nó trở về đoàn tụ gia đình và trở thành người thầy chế độ mới, đó là trò Hoàng Minh Bé của thầy Đằng
Năm 1978 sau khi ra trại cải tạo tôi vào lập nghiệp ở Đồng Nai ,nay là  Bà rịa Vũng tàu
Cũng nhờ duyên văn thơ tôi gặp thầy Đằng trong “Nguyễn Hoàng Chân Dung & Kỷ Niệm” trong "Hương Quê Nhà" và trong trang “VNQT”. Tôi có hoạ thơ thầy - Ơn thì vẫn nhớ nhưng chưa gặp nhau đã 44 năm vì mỗi lần về quê đều vội vã.
Tháng tư năm nay có dịp mẹ tôi ốm, tôi về Đông hà, và đã ghé thăm thầy, bạn Hoàng Thanh Phước cùng lớp thoả lòng ước nguyện - Tuy thời gian gắp nhau quá ngắn nên chỉ trao đổi văn thơ
Trở về Sài gòn thầy gửi email cho tôi và giới thiệu trang nhà “truongdongha.com”, tôi nhận lời và gởi được 2 bài rồi bặt tin gần 2 tháng  vì mẹ ốm ra lại quê không có phương tiện gởi bài
Ngày mẹ tôi mất thầy và bạn Phước có đến viếng chia buồn với gia đình chúng tôi, thầy còn báo BBT đăng lời phân ưu chia buồn trang trọng, thật là tình nghĩa
Thầy Hoàng Đằng là người thầy mẫu mực đầy lòng nhân ái vị tha - với ngòi bút của thầy bây giờ rất cần, vì xã hội nhiễu nhương, đạo đức suy đồi, con người đã mất hết nhân tính, xem nhẹ nhân nghĩa chỉ biết lợi ích cá nhân, cho đồng tiền là trên hết
   Mặc dầu tuổi đã già, đã nghỉ hưu nhưng trách nhiệm với đời còn nặng thầy không thể buông xuôi được - Trong bài hoạ mừng thọ thầy tôi đã viết:
    “ Nhân nghĩa chuyển giao chưa chạm đáy –Văn chương khoáng đạt, vẫn còn mơ”
     "Một đời vất vả vì nhân ái" là thế…
Nhân ngày hiến chương nhà giáo 20/11, chúc thầy dồi dào sức khoẻ để có những bài viết đầy tính nhân văn góp phần cống hiến cho xã hội trong phong trào chấn hưng đạo đức, nâng cao dân trí hiện nay
 ./.
                                                                Sài gòn, ngày 7-11- 2016
                                                                            Vĩnh Hoàng

READ MORE - NHÂN NGÀY 20-11 NHỚ VỀ NHỮNG NGƯỜI THẦY - Vĩnh Hoàng

Friday, December 18, 2015

NGƯỜI EM XỨ QUẢNG - Thơ Vĩnh Hoàng





NGƯỜI EM XỨ QUẢNG

 Em tôi, Em tôi người em núi Ấn, sông Trà
 Em tôi hay buồn hiền dịu, nết na
 Vì chiến tranh tôi còn đi, đi mãi
 Đã mấy thu rồi đành phải cách xa
 Em tôi người em nơi xứ Quảng
 Má em hồng không son phấn điểm trang
 Ngày tôi đi em nghẹn ngào khẽ nói
 Linh hồn này xin gởi trọn theo anh
 Mắt em còn xanh
 Môi em còn thắm
Chinh chiến còn dài
 Đâu dám hẹn ngày mai
 Lỡ ước vọng không thành, tôi không trở lại
 Thương cho nàng, uổng một kiếp hồng nhan
 Em của tôi, một cô gái Việt Nam
 Sống dạt dào tình cảm
 Biết thương giống da vàng
 Em không đua đòi mơ ước cao sang
 Nên em chọn người yêu em là lính
 Gặp quê hương chinh chiến
 Làm lính còn phải đi
 Tình đành xin gác lại
 Tôi còn đi, đi mãi
 Nàng hứa đợi… tôi về
              Vĩnh Hoàng
                   1970

READ MORE - NGƯỜI EM XỨ QUẢNG - Thơ Vĩnh Hoàng

Saturday, December 12, 2015

LỞI TIỄN BIỆT ANH TAM THANH - Vĩnh Hoàng


Tác giả Vĩnh Hoàng



Hôm nay, sắp đến ngày mất của nhà thơ tiền bối đáng kính chính gốc Quảng trị bút danh Tam Thành.

Anh Tam Thành  tên thật là Nguyễn Tiềm người làng Thanh Lê, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, mất ngày 03-12-2011. Anh là một người rất mến quê hương nhưng buộc phải xa quê vào sống ở Vũng Tàu.  Để tưởng nhớ anh, tôi gởi đăng bài Lời Tiễn Biệt, là nén hương của tôi xin gởi về anh.
   
LỜI TIỄN BIỆT ANH TAM THANH
 
Thôi rồi anh đã ra đi
Ngàn dâu xanh ngắt còn gì mà mong 
Hai ta cùng một chữ đồng
Đệ huynh kết nghĩa tấm lòng đã trao
Kể từ ngày ấy biết nhau
Nối tình son sắt dạt dào niềm thương
Anh luôn làm một tấm gương
Để em học hỏi luân thường nghĩa nhân
Vì người quên hết bản thân
Dung hoà bè bạn, tình, ân rạch ròi
Đa tình mang trọn kiếp người
Trước sau như một chẳng lời đổi thay
Tiếng thơ vang vọng còn đây
Cuộc đời chua xót đắng cay đã nhiều
"Lan Đình" vắng bóng anh yêu
Nỗi đau kẻ ở, khóc nhiều người đi
Có sum họp - phải chia ly
Luật trời đã định, tiếc vì nhớ thương
Từ đây hai ngả chia đường
Nhưng trong tâm tưởng vẫn thường có nhau
Người đi trước - kẻ bước sau
Anh về Nước Chúa -  Rợp màu cỏ hoa.

Vĩnh Hoàng
READ MORE - LỞI TIỄN BIỆT ANH TAM THANH - Vĩnh Hoàng

Sunday, June 1, 2014

SÔNG NÚI GỌI TA - Vĩnh Hoàng

Vĩnh Hoàng


Việt Nam, Việt Nam lời thề bất khuất
“Không đổi đất lấy hòa bình”
Ngày xưa L‎y‎ Thường Kiệt đã khẳng khái niềm tin
Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư"
Và đã bốn ngàn năm như thế
Mỗi tấc đất thấm đẫm máu thịt cha ông
Biết bao thế hệ góp công giữ gìn
Chịu nỗi oan khiên áp bức
Một ngàn năm đô hộ  đồng hóa diệt vong
Dưới gông cùm bọn Hán gian bành trướng
Hãy tỉnh ngộ…. Dẫu nay có muộn:
Đừng theo đường “Mãi Quốc Cầu Vinh"
Hàng triệu con tim, tự hỏi lại mình? 
Đã làm điều gì có tội với Tiền Nhân? 
Hãy thương yêu đùm bọc lấy dân
Dồn trí lực – Đánh quân xâm lược
Ai xảo quyệt gạt lường nay đã biết
Nào hữu hảo yêu thương – Nào láng giềng thân thiết
Với "bốn tốt, mười sáu chữ vàng"?
Để rồi:
Ranh giới biên cương dần mòn gặm nhấm
Biển Đông dậy sóng thương đau
Ngư dân mất dần nguồn sống
Lảnh hải chẳng được bình yên
Trăm triệu con dân, nhất quyết đứng lên
Chống giặc ngoại xâm, góp phần tự quyết
Đừng chần chờ, 
Hãy cùng nhau quyết chiến
Dâng trái tim mình cho đất nước quê hương.
                            Vĩnh Hoàng


READ MORE - SÔNG NÚI GỌI TA - Vĩnh Hoàng