Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, March 9, 2013

CHỮ TÂM TRONG PHẬP GIÁO - Lê Hoàng



    
         Học Phật Pháp mình cần phải có cái TÂM chân thật, nhất cử nhất động, nhất ngôn nhất hạnh đều phải chân thật. Kẻ thế tục thường hay một nửa chân, một nửa giả. Nói năng lúc thì có chút thiệt thà; lúc thì đầy giả dối. Người tu đạo lúc nào cũng phải nói thiệt, làm chuyện thiệt; không được nói láo. Mỗi một ý niệm, phải bỏ đi điều lỗi lầm, trừ cái tập khí trong vô lượng kiếp và rán cải đổi nó đi. Cái tội lỗi mình đã làm trong vô lượng kiếp phải sám hối cho hết sạch. Tại sao có kẻ học Phật lâu năm như vậy mà không có một chút linh ứng nào cả ? Bởi vì mình còn bao che cái lỗi lầm của mình, không chịu đem tâm chân thật ra mà tu hành. Cho nên thời gian trôi qua uổng phí mà mình không khai được trí huệ chân chính, không được định lực chân chính. Thời gian trôi qua oan uổng mà mình đạo nghiệp chẳng được thành tựu, đó là điều thật đáng tiếc thay.
      Tu hành sống trong chùa người tu hành cần phải tiết kiệm tất cả những thứ vật chất. Người ta nói rằng: "Ái tích thường trụ vật, như hộ nhân trung châu". Có nghĩa là: Mình quý cái vật thường trụ giống như thử là mình bảo vệ con ngươi trong mắt mình vậy. Đồ vật của chùa như : Gạo, muối, tương, chao v.v... mình đều phải qúy nó, không được lãng phí bừa bãi. Cho đến những cái mà mình dùng, ngọn cỏ, cành cây v.v... đều là qúy cả. Nếu ở cái chỗ nầy mà không cẩn thận chẳng biết tiếc cái phước của mình thì mình làm tiêu hao công đức biết bao. Cho nên cái điều mình tu không bằng cái tội nghiệp mình tạo; cái điều mình đắc không bằng cái điều mình khuyết. Thêm một điều nữa là nhất cử nhất động, nhất ngôn, nhất hạnh mình cần phải không được tổn hại đến người khác. Khi nói thì phải dùng lời lẻ đức độ, không được nói ỹ ngữ, lời thêu dệt, lời dối trá, lời ác ôn, hay lời hai đẵng. Cái miệng là cái mình cần chú ý đặc biệt; thân thì không được sát sinh, không được trộm cắp, không được tà dâm, ý thì không được phạm tham, sân, si. Đừng nên coi trọng tấm thân thịt da trần ai nầy lắm, mỗi tâm, mỗi niệm đừng để bản thân thịt da quá thụ hưởng, quá khoái lạc, đó là điều điên đảo. Nên nghĩ làm sao để xuất ly sáu cảnh giới (Địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, A Tu la, người và trời) luân hồi nầy, làm sao cải biến sửa đổi tập khí của mình, làm sao mà cái tình ái của mình hết đi, không còn nữa thì lúc đó mình mới toại tâm mãn nguyện thành tựu cái đạo quả Bồ ĐỀ được.
       Ngày trước, do tu vô lượng, vô biên công đức, nên Phật mới thành PHẬT được. Chúng ta tại sao chưa thành Phật? Là vì chúng ta chưa tu vô lượng vô biên công đức. Công đức của mình so với ngài qúa chừng sai lệch. Con người chúng ta trong cõi đời này, từ sáng đến tối mình đều tạo thân nghiệp, tạo khẩu nghiệp, tạo ý nghiệp. Hãy xét thử, chúng ta cứ tưởng: Người này không tốt, người kia đối với mình không đẹp, tưởng người nọ đối với mình như vậy, như kia v.v... trong đầu óc bao giờ cũng quanh quẩn những tạp niệm nhức đầu. Có một ngày không nói chuyện thị phi thì giống như một ngày họ mất lẻ sống vậy. Một ngày không nói láo, giống như họ không có cơm ăn, aó mặc, họ cảm thấy rất khó chịu. Cái đeo mặt nạ giả để đi lừa người khác, kỳ thật ở đời này mình lừa được ai! Chẳng những mình không lừa được người khác, mà chính mình tự lừa dối mình. Cho nên chỉ có người ngu si mới đi lừa người khác thôi. Người không thực lòng, không có nhân đức thì lòng dạ đen tối, không giữ quy luật chẳng làm được chuyện quang minh chính đại. Do đó trong sự sinh hoạt hằng ngày giống như kẻ say rượu "Túy sinh, mộng tử", sinh ra trong say đắm, chết trong mộng mị vậy.
       Quan niệm của đạo Phật lấy chữ TÂM để giảng pháp. Cho nên, trong kinh Hoa Nghiêm có dạy rằng:"Phật thị hiện bách, thiên ức chũng âm thanh. Vị chúng sanh, diển thuyết diệu pháp". Có nghĩa: "Phật thị hiện trăm ngàn ức để diển pháp mầu cho chúng sinh "
      Nên chúng ta cần giác ngộ và nghĩ rằng tất cả các âm thanh trên thế giới tất cả đều là tiếng thuyết pháp của Phật. Cho nên nói rằng: "Khe thanh vô quảng trường thiệt,sơn sắc vô phi thanh tịnh thân" Có nghĩa âm thanh  của con suối, con lạch đều là tiếng từ nơi  lưởi rộng dài của đức Phật. Màu sắc của núi không có màu nào chẵng là màu của thanh tịnh pháp thân. Tiếng suối reo, tiếng nước chảy cũng giống như là lời Phật nói diệu Pháp, cái màu sắc xanh của núi cũng là màu của pháp thân khiến kẻ trông thấy sinh lòng hoan hỷ. Nếu hiểu được cái triết lý này thì trên đời, tất cả mọi thứ đều đang nói Pháp cho mình nghe. Người thiện thì nói Pháp thiện, người ác thì nói cái Pháp ác. Con ngựa thì nói Pháp làm ngựa, con trâu thì nói Pháp làm trâu. Nhân duyên nào mà chúng phải làm như vậy. Bởi vì con ngựa hồi xưa, lúc sống nó không hiếu thảo với cha mẹ, cũng không cung kính với các bậc thầy của nó v.v. nên giờ nó phải sinh ra loài súc vật. Nói tóm lại, trì ngũ giới, hành thập thiện thì  mình sinh ra làm người, làm trời. Khi có tham sân, si thì mình đọa ba nẽo ác: Địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh. Cho nên, mọi thứ đều là nhân quả tuần hoàn báo ứng cả. Đó là đạo lý tuần hoàn thiết thực vô cùng.
            "Thanh thanh bích trúc tổng thị pháp thân"
            "Uất uất hoàng hoa vô phi bát nhã"
      Tạm dịch: Xanh xanh trúc biếc đều lộ pháp thân,
                       Lấp lánh cúc vàng không chẵng bát nhã.
      Cho nên, mình phải hiểu thấu đáo chữ Tâm, quan sát cụ thể. Hể hiểu thì có thể buông mọi thứ. Chưa hiểu thì mãi chấp trước.
       Trong chữ TÂM của Phập giáo có thể vượt ra khỏi số mạng!
       Câu chuyện kể rằng: "Khi xưa có một vị họ Viên hiệu Liễu Phàm tên Học Hải, là một danh nho đời nhà Minh, lúc nhỏ chàng hay đọc sách, nhưng phụ thân muốn chàng học nghề thuốc để tế thế cứu người, cho nên chàng liền cải đổi học ngành Y. Về sau, một ngày nọ, chàng gặp một vị tướng số râu dài, nói với chàng rằng "Ngài có mạng làm quan, ngài nên đọc sách để làm quan lớn, vào ngày đó... tháng đó ... thì ngài sẻ đậu tú tài, năm đó ... tháng đó ... thì ngài sẽ làm quan huyện ... bổng lộc đến với ngài rất nhiều. Và cứ thế ngài sẽ được thăng cấp cao ... cho đến năm ngài 54 tuổi ngày 14 tháng 8, đêm nằm ngài sẽ mệnh chung. Suốt đời ngài không có con cái nào cả.
       Do vậy, nên Viên Học Hãi mới đổi môn học, thì qủa đúng như vậy, đúng như lời toán số của vị tướng số. Bởi vì vận mệnh đã an bài cho nên chàng chỉ chờ đợi sự an bài mà không còn nghĩ gì khác nữa. Suốt ngày chỉ du sơn ngoạn thủy mà thôi. Một bữa nọ chàng tới núi Thê Hà, tại đó có một vị thiền sư tên là Vân Cốc. Khi chàng tới bái kiến vị thiền sư này, thiền sư Vân Cốc liền đưa cho chàng một bồ đoàn. Hai người ngồi đối diện như vậy suốt ba ngày đêm, thiền sư cảm thấy rất kỳ lạ hỏi rằng :"Ngài từ đâu đến? Có thể ngồi ba ngày ba đêm bất động chẳng có vọng tưởng, hẳn rằng ngài là một vị kỳ nhân có tu đạo ?" Họ Viên đáp: "Bởi vì, tất cả mọi sự đều do vận mệnh an bài, nên tôi chẵng tham, chẳng cầu, chẳng có vọng tưởng gì cả."
      Vị thiền sư nghe và trả lời: "Tôi tưởng ngài là một bậc phi thường, nhưng hóa ra ngài cũng chỉ là kẻ phàm phu tục  tữ." Họ Viên nghe thế, mới hỏi lại thiền sư : "Sao thiền sư cho tôi chỉ là kẻ phàm phu tục tữ?"
      -"Nếu không phàm phu tục tữ, thì tại sao bị cái vận mênh kia trói buộc ?"
      Họ Viên liền hỏi : "Thưa thiền sư vận mệnh trốn thoát được chăng ?"
      Thiền sư đáp :"Ngài là kẻ thư sinh chuyên đọc sách thánh hiền ngài không biết trong kinh Dịch có câu nói rất rõ ... "Thú kiết kỵ hung .".."nghĩa là tới chỗ tốt, tránh chỗ xấu." Nếu mà số mạng không trốn được thì làm sao nói vậy được? Thú kiết: có nghĩa là đạt tới điều kiết tường, tỵ hung. Có nghĩa là trốn khỏi điều hung dữ. Họ Viên nghe thấy tĩnh ngộ. Lập tức đổi tên mình thành Liễu Phàm (Không còn kẻ phàm phu nữa) luôn làm việc thiện, tích phước tích đức, khiến cho điều vị tướng số nói không còn linh nữa. Viên Liễu Phàm sống đến hơn 85 tuổi, có 3 đứa con.
       Bởi vậy, vận mệnh không phải là nhất định, tốt, xấu, kiết hung cũng không phải nhất định. Cho nên cổ nhân nói rằng "Quân tử tạo mệnh". Người có đạo đức, chính nhân quân tử thì có thể cải tạo được vận mệnh của mình, siêu xuất khỏi cái số mệnh.

                                                               Lê  Hoàng
lehoang32@ymail.com
Nguyên quán: Mai Đàn, Hải Lâm, Hải Lăng, Quảng Tr
READ MORE - CHỮ TÂM TRONG PHẬP GIÁO - Lê Hoàng

TỰ TÌNH - Thơ xướng họa của Trần Ngộ, Lê Chí Phóng, Hồ Trọng Trí

Sông Ô Lâu

TỰ TÌNH

Qua chuyến đò ngang buổi sáng nào 
Thầy trò dan díu nắm tay nhau
Vi vu gió thổi thuyền chênh mạn
Bàng bạc mây trời sóng nước xao
Lên thác hay ơn người đứng mũi
Xuống ghềnh nhớ nghĩa kẻ cầm sào
Lấy ai kể nỗi niềm tâm sự
Bến cũ sông xưa mãi dạt dào.

Trần Ngộ 
Bảo Lộc, Lâm Đồng


Bài họa 1:
TÌNH QUÊ

Tình quê lai láng biết nhường nào
Nghĩa nặng tình sâu vương vấn nhau
Tay bắt mặt mừng vui hội ngộ
Gió ru thuyền sóng vỗ lao xao
Tìm đường mở nước nhờ đưa lối
Đứng mũi qua sông nhớ chịu sào
Cơ hội trăm năm còn phía trước
Trời cho sức lực mãi dồi dào

Lê Chí Phóng (nhà thơ Thanh Phong)
Hải Tân, Hải Lăng, Quảng Trị


Bài họa 2:
THẦY XƯA

Nhớ mãi trường xưa một thuở nào
Thầy trò gần gũi mến thương nhau
Trãi bao năm tháng lòng lưu luyến
Đến tận bây giờ dạ xuyến xao
Thế sự nỗi chìm cùng gió bão
Kiến văn thăng tiến mấy tầm sào
Ân sư nghĩa đệ hằng ghi tạc
Tình cảm thầy xưa vẫn dạt dào

HỒ TRỌNG TRÍ
Kim Long, BRVT
READ MORE - TỰ TÌNH - Thơ xướng họa của Trần Ngộ, Lê Chí Phóng, Hồ Trọng Trí

TƯỢNG ĐÁ - thơ xướng họa của Đặng Quang Long và Ngọc Tình




TƯỢNG ĐÁ
 
Khen ai tạc đá thổi nên hồn
Mỗi nét căng đầy một vẻ son
Đảo nhỏ đôi gò khoe vách núi
Hoa tươi một đóa nép chân cồn
Tay ngà khéo léo khoe vòng nõn
Vẻ ngọc ơ hờ lộ dáng thon
Mặc khách khi qua tình lộng gió
Xôn xao chốn ấy rõ tin đồn.
 
Đặng Quang Long


Bài họa:
NGẮM TƯỢNG

Ngắm tượng người xưa tỏa nét hồn
Môi cười như khẽ thắm màu son
Đôi bồng tròn trịa tràn hoa nắng
Mắt biếc ngẩn ngơ ngập sóng cồn
Đá quý thiên nhiên hòa gió lộng
Ngọc ngà trần tục để mình thon
Nghệ nhân khéo tạc trao du khách
Chiêm ngưỡng no nê, chẳng mắc đồn.

TN 6-3-2013
Ngọc Tình
 
READ MORE - TƯỢNG ĐÁ - thơ xướng họa của Đặng Quang Long và Ngọc Tình

Bình Địa Mộc - MƯU SINH

Bình Địa Mộc (phải) và Ban Mai



hôm qua đi chợ Vườn Lài
cô hàng rau thối dư hai ngàn đồng
về nhà tính toán lòng vòng
tưởng được khuyến mãi nên lòng hoan ca

hôm kia đám cưới bạn xa
gởi phong bì với bó hoa chúc mừng
cô bưu điện lại ngập ngừng
thiếu hai trăm mắt tự dưng xoe tròn

hôm kìa xóm một xe con
của quan trên ghé thăm nom mẹ hiền
đồng thời cho mỗi người riêng
năm chục ngàn để thay phiên trông giùm

hôm nay đến lượt tôi buồn
lương chưa nhận hết sạch luôn tiền dành
gọi điện vay tạm trăm ngàn
bạn cười vang bảo ế hàng từ lâu

đêm về vốc cạn giấc sâu
bụt hiện ra chỉ tiền đầu giường đây
giật mình đụng tấm thân gầy
em trơ xương bởi tháng ngày mưu sinh

kéo chăn đắp vội vợ xinh
vô tình chạm chỗ đã từng lãng quên
thằn lằn tặc lưỡi bờ phên
bỗng quay đầu cắn nát lềnh bềnh khuya ...

Sài Gòn, cuối tháng 2.2013
Bình Địa Mộc
READ MORE - Bình Địa Mộc - MƯU SINH

LẠC LÕNG - Thơ xướng họa của Trần Thị Quỳnh Hoa, Vân Trinh, Trần Ngộ



LẠC LÕNG

Chơi vơi, lạc lõng ngã ba đường
Phải trái đâu người dạ xót thương
Ngóng hỏi trời xanh trời lẳng lặng
Cuối dò suối bạc suối du dương
Chờ mây dẫn lối, da hong nắng
Đợi bạn đưa đò tóc nhuốm sương
Lẩn thẩn quanh mình cây, cỏ, đá
Nào ai hiểu được khối sầu vương.

                              TT. QUỲNH HOA
                              
Họa 1:

EM CÒN LẠC LÕNG ĐẾN BAO GIỜ?
(Họa vận “Lạc Lõng” của Quỳnh Hoa

Lạc lõng bóng ai mấy ngả đường
Tình đời có gởi chút niềm thương
Trời xanh, trời cứ xanh, không nắng
Sông lạnh, sông càng lạnh tiếng dương
Mây nhạt nhòa rồi quên bến cũ
Thuyền lang thang mãi khuất cầu sương
Hỏi cây hỏi cỏ ... bao giờ nhỉ?
Sao cứ hoài vương vấn, vấn vương?!
                              
                                Tháng 01-2013
                                 VÂN TRINH

Họa 2:

ĐỒNG TÂM

Mật đắng mà yêu vẫn ngọt đường
Tâm hòa ý hợp đã thân thương
Thuyền kia thuận gió mòn đông hải
Mái nọ xuôi buồm tát đại dương
Giao ước trăm năm dù dãi nắng
Thề nguyền trọn kiếp dẫu dầm sương
Đồng cam cọng khổ tròn ân nghĩa
Đạo trọng phu thê thị khả vương

TRẦN NGỘ 
Lâm Đồng
READ MORE - LẠC LÕNG - Thơ xướng họa của Trần Thị Quỳnh Hoa, Vân Trinh, Trần Ngộ