Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, March 27, 2023

Chùm ảnh HOA ĐÀO NACTERIN - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào hình để phóng to/







READ MORE - Chùm ảnh HOA ĐÀO NACTERIN - Chu Vương Miện

HỒN QUÊ - Thơ Lê Khánh Nhâm

Nhà thơ Lê Khánh Nhâm

 

HỒN QUÊ


Khói chiều trong mắt cay cay

Hồn quê ấm áp ủ đầy nhớ thương

Xa quê lòng mãi vấn vương

Nhớ hình dáng mẹ con thường lệ rơi


Tuổi thơ ai giấu đi rồi

Cây đa đầu xóm mẹ ngồi hát Ru

Con trâu tắm dưới ao tù

Bồng bềnh cơn gió sang thu lạnh lùng


Tuổi thơ đói bụng ăn sung

Đêm đêm hò hẹn ngủ cùng hằng nga

Vẳng nghe lời ru của bà

Tiễn con ra trận đi xa không về


Lời ru xao xuyến hồn quê

Bà ôm di ảnh não nề sầu đau

Quê hương khói lửa cơ cầu

Tình làng nghĩa xóm thương nhau muôn đời


Quê hương như giọt lệ rơi

Nhỏ vào khoé mắt mỗi người Việt Nam.


1/3/2023

Lê Khánh Nhâm

Họ tên: Lê Khánh Nhâm

Địa chỉ: Xóm 12, xã Nhật Tân, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam 

Email: <huyen031191@gmail.com>

READ MORE - HỒN QUÊ - Thơ Lê Khánh Nhâm

MÙA HÈ ĐỎ LỬA - Thanh Nga

 

Thành cổ Quảng Trị ngày nay.
Ảnh: Hoàng Hiếu, TTXVN

MÙA HÈ ĐỎ LỬA

Thanh Nga

 

Tháng Bảy, nước chảy tràn bờ đê khi phù sa mênh mang theo cơn mưa dâng lên cuồn cuộn từ phía thượng nguồn. Mùa hè vẫn chưa qua, mùa hè vẫn còn đủng đỉnh qua những tầng mây xanh ngắt trên bầu trời cao thăm thẳm. Nếu tính ngày tính tháng thì có lẽ đã thu rồi. Nhưng ta chưa thấy mùa thu, thu ẩn mình đâu đó còn xa lắm! Tháng Bảy, người người ra thăm nghĩa trang, nương theo làn nhang khói bảng lảng mà nhớ về những ngày đất nước còn chiến tranh, nỗi nhớ rõ đến nỗi có thể gọi tên đếm tuổi, một “mùa hè đỏ lửa” ngợp trời.

 

Mùa hè ấy, hai bên bờ Thạch Hãn, dòng sông trôi mênh mang máu nhuộm đỏ dưới sóng ngầm. Những người lính ra trận âm thầm năm ấy, năm 1972, họ cũng từng cảm xúc khi đi qua mùa hạ lỡ gặp cơn mưa rào, họ cũng từng có tuổi thơ ngọt ngào ú tim tìm bạn. Lớn lên rồi họ thành trai tráng, bút sách bỏ ngang, họ lên đường, hàng nối hàng theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc. Mỗi bước chân qua, mỗi bước hành quân là từng tia hi vọng, hòa bình trở về, tiếng cười tràn khóe môi. Ngày đất nước thống nhất có còn xa xôi ai biết được? Những người lính chỉ biết nhìn về phía trước, nhắm thẳng quân thù quên “buổi sáng mát trong”. Họ đi qua biết bao quê hương để lại nỗi nhớ nằm lòng, tình quân dân ấm nồng như ngọn lửa. Người ta từng nói “đất lạ có thể trở thành quê hương nhưng quê hương thì không bao giờ trở thành đất lạ”. Chắc có lẽ bởi thế mà nơi người lính đi qua, họ đã mang bên mình rất nhiều quê hương trong ngăn trái tim nhỏ.

 

Có một mùa hè khi nghe ông tôi kể. Lúa chẳng kịp vàng trên cánh đồng đợi chín, loài chim xơ xác mỏi cánh bay. Trên những hàng cây, loài hoa không còn thắm nở. Một mùa hè đỏ lửa, không phải phượng hồng bung nở đợi mùa thi. Mà bởi vì chiến tranh, cả một bầu trời toàn mùi thuốc súng. Quê hương có con sông Thạch Hãn, nước đôi bờ máu đỏ ngậm ngùi trôi. Để bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị, để lá cờ sao vàng phấp phới bay trong gió, biết bao người lính đã phải hi sinh.

 

Mùa hè ấy cái nóng nung trời, nóng vì quê hương giặc tàn chưa hết, nóng vì tiếng máy bay đạp gió rẽ mây. Cây chẳng kịp xanh đã rơi cành khẳng khiu trụi lá. Cả một vùng Thành Cổ, cỏ cháy khét từ khi cỏ còn non. Những anh lính trẻ từ khoa văn của trường Tổng Hợp, khuôn mặt anh có cả một mùa xuân, khi tia nắng non nhảy nhót trên mắt môi lấm tấm nụ cười. Những chàng lính cũng lem luốc dần như màu cỏ cháy ở nơi đây, câu thơ họ viết bằng mực xanh trên tờ giấy trắng, đút vội vàng trong túi ngực rồi cầm súng trong tay ngắm bắn quân thù. Lẽ ra ngày ấy, nếu không có chiến tranh, người lính trẻ hẳn đang ngồi đâu đó trên sân trường mùa hạ, chàng sinh viên thư thả ngắm lá điệp vàng rơi, hay mênh mang bên câu thơ chưa kịp nói thành lời, để tỏ tình với một nàng thiếu nữ.

 

Nhưng mùa hè ấy họ ở đây, trên chiến trường này chẳng có gì ngoài khắc nghiệt. Chỉ gang tấc khi ngay cả cái chết, cũng giống như chẳng có lằn ranh. Giặc bắn vào tim người lính khi tuổi còn xanh, thì người mẹ ở quê nhà cũng linh cảm mà ngẩng đầu lên nhìn trời hè đau thắt. Người lính vừa hát vừa hò hôm qua đến nay đã không có mặt, đồng đội chôn mình rồi tự nhủ ai sẽ chôn ta? Còn tình yêu chàng gửi nơi quê nhà, một chiếc khăn tay thêu nhành hoa đỏ, thêu cả hai chữ “đợi chờ” trong đó. Ngày trở lại biết bao giờ mà ngó mà trông? Người con gái ở quê nhất định chẳng chịu đi lấy chồng, cứ ngóng đợi khi hòa bình lặp lại, chàng lính trẻ trở về, thiếu nữ thành cô dâu? Nhưng chàng có về đâu! Cả một màu mây bỗng xám ngắt trên đầu. Nghĩa trang nào khắc tên anh trên đó? Những câu hỏi mãi còn bỏ ngỏ, chẳng ai đáp hồi để hờ hững theo tháng năm trôi.

 

Câu thơ viết vội đút vào túi ngực áo, giặc ngắm bắn vào tim, bắn nát cả bài thơ. Người đồng đội lúc ấy liệu còn có thời gian để vẩn vơ, nghĩ rằng ai sẽ có mặt trong bài thơ đó? Là người mẹ, hay người em gái nhỏ, mênh mang theo mây trời ai còn hỏi được nữa đâu? Chỉ có trời vẫn xanh và những hố bom sâu, như con thú há mồm nuốt trôi cả chiều hè lộng gió. Chiến tranh và dòng sông có trôi đi cùng thời gian xa xôi?

 

Thạch Hãn chiều tháng Bảy, những mái chèo khua nhẹ nước mênh mang. Đàn chim bay liệng trên bầu trời xã cánh, mùi súng đạn chẳng còn ở đây, nhưng cỏ non vẫn mọc trên đất này. “Cỏ non Thành Cổ, một màu xanh non tơ”, những người lính lỗi hẹn mãi mãi không trở về, anh ký tên mình trên một bài thơ, máu nhuộm bài thơ lời xa bay. Máu xương anh đã hòa tan ở nơi này, trên mộ anh vươn mọc một nhành cây, những chiều hè cứ nghiêng mình reo hát. Tên anh đã thành tên Đất Nước, chẳng cần khắc ở bia mộ trong nghĩa trang.

 

Biết bao chiều hè rải nắng vàng, chiến tranh có thực sự qua đi khi nỗi buồn còn se sắt. Người ở lại đã già trên môi mắt, vết chân chim còn đếm vệt thời gian. Cả đất nước tôi sẽ luôn réo gọi với mây ngàn, sự hi sinh của các anh vẫn vẻ vang ngày ấy. Một ngày hè nắng dội lên như cháy, vẫn thao thiết bài thơ màu hoa đỏ thiên di.

 

Thanh Nga

Thôn Lựa, Việt Hùng, Quế Võ, Bắc Ninh.

thanhnga00387@gmail.com

 

READ MORE - MÙA HÈ ĐỎ LỬA - Thanh Nga

Du ký: HÀ NỘI THÁNG 2-2023 - Quách Như Nguyệt

Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa phong toả đường về
... 

(thơ Nguyên Sa)

 

N đang vừa ngồi gỏ phím computer, vừa nghe tiếng mưa rơi, mưa thật lớn, dường như mưa rơi hoài không chịu dứt!  


Ở California, nổi tiếng rất ít khi có mưa (dễ bị hạn hán) vì thế mới có bản nhạc “It never rain in Southern California”.  Ấy thế mà từ tháng Hai năm nay cho đến bây giờ là tháng Ba, ngày 21 tháng 3; California đã và đang có những trận mưa tầm tả, còn có tuyết nữa chứ. Trời lạnh giá!


 N rời Cali ngày 19 tháng Hai để bay về Việt Nam chơi. Hà Nội chưa bao giờ dễ thương như thế so với hai lần trước N viếng thăm Hà Nội.  Trời mát mẻ, nắng không gắt, gió hiu hiu...dễ chịu quá chừng! Khách sạn N ở nằm ngay trong phố cổ nên chỉ cần đi bộ là đến Hồ Hoàn Kiếm, đi bộ tà tà là đến tiệm ăn “Chả Cá Lão Vọng”, chợ Đồng Xuân, phố đêm...

 

Lần này là lần thứ năm N về Việt Nam chơi và cũng là lần N ở Việt Nam lâu nhất, cả tháng trời.  Mọi khi N đi Cam Bốt, đi Thái Lan, đi Đại Hàn, đi Nam Dương rồi mới ghé Việt Nam, ở Việt Nam lâu nhất là 3 tuần. Lần này đặc biệt, N chỉ đến Việt Nam và chỉ ở tại Việt Nam.


Em gái và bạn N “booked” tour đi Sapa, Hà Giang, Ninh Bình, Mộc Châu, Cao Bằng Lạng Sơn trên miền Bắc.  Cô bạn N về Việt Nam chơi cách đây 6 tháng nên cô nghĩ là cô “biết” nhiều, rành về những tours đi chơi nên đã book on line.  Thật ra thì không phải thế!!!  Không phải thế đâu!!!

 

Tụi N đến khách sạn khoảng 9 giờ, khách sạn ở trên một con đường tối om. Hãng tour đã không “confirm” với khách sạn nên khách sạn đã không giữ phòng cho tụi N.  May mà họ có một phòng trống cho tối ngày hôm đó. Sáng hôm sau, tụi N phải dọn qua một khách sạn khác được hơn, trên một con phố sáng sủa, nhộn vui hơn.  Ba người nhóm N đi dạo phố, kiếm chỗ đổi tiền. (Khi bạn về VN, muốn đổi tiền được giá, bạn nên tìm đến những tiệm vàng bán nữ trang để đổi).  Thấy có bà bán bánh đa kê, N mừng quá, mua ngay.  Hồi còn nhỏ, thỉnh thoảng mẹ của N làm cho ăn món này và N rất thích.  Qua Mỹ, bạn N thấy N thích nên đã làm cho N ăn 2 lần và còn cho hột kê để N tự nấu lấy nhưng vì tính lươi huyền nên N đã cứ để đó chứ không chịu nấu.  Sau đó, em N thấy quả mã thầy (người Nam gọi là củ năng) quá tươi ngon, ăn thử rất ngọt nên cũng đã mua.  Hà Nội nổi tiếng về cốm, cốm dẽo và thơm thật là thơm; thế là tụi N mua, mua cốm, bánh cốm, xôi cốm, bánh khoai, bánh giò, bánh cam (người Bắc gọi là bánh rán), bánh vòng, hột dẻ..v.v... chỉ nội buổi sáng ngày hôm đó.


 

Xe bán bánh đa kê

 

Thường đàn bà như N mà về Việt Nam, ngoài việc thăm bà con, họ hàng, bạn hữu, ngắm cảnh, chụp hình, mua sắm thì chỉ có...ăn, ăn và ăn.  N ăn vì thích thử xem mùi vị họ nấu có khác bên Mỹ không, ăn vì kỷ niệm, hihiihiii.. nhớ đến những món ăn mà hồi còn bé mình ăn nên ...ăn; vì thế mỗi khi về Việt Nam chơi, bảo đảm N lên cân. Khổ thế đấy, N đã mũm mĩm sẵn rồi mà mỗi khi về không hiểu sao N lại bị giữ nước trong người, người cứ “phù” lên, chân bị sưng, mặt phính ra nên so với dân VN, N cảm thấy mình to nhớn wá chừng chừng! 

 

Vì cứ đi tour lên vùng thượng du nên N ở Hà Nội tất cả khoảng có 5 ngày.  Cô bạn N đã book không đúng, cứ đi Sapa rồi lại về Hà Nội, rồi từ Hà Nội đi Hà Giang, lại từ Hà Nội đi Ninh Bình, cứ phải quay về Hà Nội...  Các bạn nếu có book tour, đừng book như thế nhé, nên book tour đi hết vùng Tây Bắc rồi hẵn về Hà Nội, muốn đi vùng Đông Bắc thì cũng nên book tour đi hết vùng Đông Bắc, để đỡ cực khổ bị đi về lại Hà Nội nhiều lần, bị ngồi trên xe bus quá lâu!! Xe bus rất chật chội nên N thấy cực khổ quá, không thoải mái chút nào!

Hà Nội ba mươi sáu phố phường
Lòng chàng có để một tơ vương

Chàng qua chiều ấy qua chiều khác

Góp lại đường đi: vạn dặm đường  (thơ Nguyễn Bính)

 

Ngồi ở trên xe bus đi đường xa, N để nhạc nghe, nghe những bản nhạc về Hà Nội, không hiểu tại sao thấy thấm thía, thấy hay hơn những lúc khác rất nhiều

 


Vào gần cuối tháng Hai, Hà Nội có những con đường nở đầy hoa như hoa gạo, hoa ban thật đẹp!


 

Hoa ban, N chụp gần hồ Hoàn Kiếm

 

 


Hoa gạo

 

 


Đang ngồi trên xe xích lô đạp, N chụp vội tấm ảnh này.

N thấy hay hay vì cô gái này ngồi có một mình nhìn ra hồ Hoàn Kiếm. 
Sự đơn lẻ của cô -với N thôi nha- nhìn rất ư là ...nghệ thuật 
😊

 

 

 

Một góc phố Hà Nội

 

 

 


Nhiều nhiếp ảnh gia chọn Tháp Rùa làm đề tài chính. N hổng phải là

nhiếp anh gia nhưng N cũng thích chụp hình Tháp Rùa.  Tiếc là không có

máy chụp hình xịn (N không muốn vì nặng quá), N chỉ chụp bằng I-phone

 

 



 

Vài chiếc lá đỏ mùa thu còn sót lại trên cành

 

 


 

 

 

Những cô cậu bé tí này được cho đi chơi ở Hồ Hoàn Kiêm

 

 

 

Cầu Thê Húc

 




 

 

N chụp tấm ảnh này cũng từ xa xa.


 

**** Buổi chiều, 3 đứa tụi N đến ăn ở một nhà hàng chay sang trọng

Chuyến đi chơi này, N ăn chay khá nhiều vì em gái N ăn chay trường được

hơn 22 năm.

 


Cầu thang đi lên nhà hàng đã đẹp rồi ha các bạn
Cô nàng này, em gái N, là cô nàng chuyên ăn chay đó


 


  



Thức ăn lạ, ngon; trình bầy đẹp!


Ưu Đàm ở Hà Nội có lẽ là nhà hàng ăn đắt nhất ở Việt Nam mà tụi N đến ăn. 
Nói là đắt nhưng cũng chỉ có khoảng $60 đô cho 3 người. Nếu là ở bên Mỹ, N
nghĩ phải mất ít nhất $200 đô

 

Còn tiếp...

Quách Như Nguyệt

March 21, 2023

READ MORE - Du ký: HÀ NỘI THÁNG 2-2023 - Quách Như Nguyệt