Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Lê Lam Hồng. Show all posts
Showing posts with label Lê Lam Hồng. Show all posts

Monday, January 18, 2016

MÙA BÀNG LÁ ĐỎ - Tản văn Lê Lam Hồng





TẢN VĂN
                                                MÙA BÀNG LÁ ĐỎ

1.     Tôi mãi  ngẩn ngơ với màu đỏ lá bàng trong sân trường vào những ngày nắng nóng. Cả một vòm lá xanh hôm nào, trải qua những cơn gió biển; qua những ngày nắng gắt, rồi một sáng mai từng chiếc lá chợt ửng vàng. Cành lá nhuộm bao đêm với sương lạnh, với ngọn gió nhẹ rì rào điều chi chẳng rõ. Để rồi sáng nay, cả một góc sân trường ngập trong màu đỏ của lá bàng rơi đầy lối đi…

2.     Lá bàng nhỏ chở tâm trí tôi ngược dòng bến nhớ. Buổi giao mùa, những chiếc thiệp hồng xinh xăn gởi về đất mẹ như nhắn nhủ bao điều… Trên cành khẳng khiu, một lớp chồi lá non mơn mởn chào đời, vẫy vẫy chào ánh nắng ban mai. Bàng xoè rộng tầng tầng lớp lớp cái ô xanh, che nắng che mưa cho lũ học trò quê chơi trò nhảy dây, chơi “ô ăn quan” với những tiếng cười hồn nhiên, trong trẻo. Hoa bàng nhỏ xíu, những chiếc nhuỵ bé tý rơi rơi đầy cả mái tóc lúc nào không hay. Những chùm trái xanh lấp ló, đung đưa sau từng chùm lá… Những chiếc rễ bàng to bằng cổ tay, chạy ngoằn ngoèo trên mặt đất. Qua mùa mưa, mùa bàng chín thơm lừng. Trái bàng chín ăn vỏ ngoài hơi chua và chát. Nhưng ruột của nó ẩn sâu trong lớp vỏ cứng thì ăn béo ngậy, khó quên !

3.     Từng đợt gió lồng lộng từ biển đưa về. Từng đợt lá bàng thi nhau trút xuống; bay ào ào, lả tả trong nắng chiều quê. Có những chiếc là rơi thẳng xuống một hơi về ngay gốc. Có những chiếc lá dường như còn luyến tiếc với cành, xoay xoay mấy vòng rồi mới chịu đáp xuống. Có những chiếc lá nhỏ, gió thổi bay một quãng xa. Nó cố ngoái nhìn lại rồi mới rơi nhẹ xuống đám cỏ gà… Lá rụng về gốc, về cội; hoá thành đất mỡ màu, tiếp thêm sự sống  cho những mầm xanh. Lá lặng im bởi đã làm tròn phận sự. Chắc nó chẳng ân hận điều gì ! Khi còn sắc xanh, là bàng  đưa bàn tay che nắng. Khi đỏ thắm sắc hồng, lá bàng thầm lặng nằm bên gốc cội ngày xưa…

4.     Mùa bàng lá đỏ !
Buổi giao thời giữa mùa nắng và mùa mưa. Màu nắng chốn quê minh nồng nàn đến lạ ! Lá bàng đỏ thẫm như màu của hoàng hôn thuở nào khi “thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa”. Dọc con đường viếng mộ mùa này, những chiếc lá bàng rơi rơi, xào xạc. Có ai nghe thấy không; vọng lời của người xưa nhắc nhở. “Con người có Tổ, có tông. Như cây có cội, như sông có nguồn”. Cỏ cây, hoa lá cũng có nguồn, có gốc, có cội.

 Mùa bàng lá đỏ, mùa của những tiếng lòng hướng về gốc cội quê hương…

                                                       LÊ LAM HỒNG
                                                           
………………………………………………………….
Lê Đức Đồng
Trường THPT Chuyên NT Minh Khai- Sóc Trăng


READ MORE - MÙA BÀNG LÁ ĐỎ - Tản văn Lê Lam Hồng

Monday, January 11, 2016

NHỚ HOÀI THỜI CƠM ĐỘN - Tản văn Lê Lam Hồng





Lê Lam Hồng

NHỚ HOÀI THỜI CƠM ĐỘN

Tản văn

Miền đất trung du quê tôi, miền Tây xứ Nghệ bao đời được ví von là nơi “chó ăn đá, gà ăn sỏi” bởi điều kiện thiên nhiên vô cùng khắc nghiệt. Mùa đông thì giá lạnh như cắt da cắt thịt. Mùa rét đã đến, hồi ấy không có đầy đủ chăn ấm nên người dân dùng những tấm tranh được đan bằng gốc rạ, dày cả ba, bốn tấc; trải chiếu lên, đắp chăn chiên (loại chăn mỏng) mà vẫn còn rét. Mùa hạ thì dư dả gió Lào vừa nóng vừa khô với cái nắng như ai đổ chảo lửa lên đầu. Xưa người dân quê tôi có “sáng kiến” chống nóng là chặt tàu lá chuối xanh rồi nằm lên đó. Hoặc những trưa hè quá oi ả, mọi người vào hang đá trong núi để trú nắng, nghỉ ngơi giữa tiếng ve và tiếng chim quanh mình.

Nhà thơ Chính Hữu viết “Quê hương anh nước mặn đồng chua/ Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”- hình ảnh “nước mặn đồng chua” ở đâu thì không biết nhưng hình ảnh “đất cày lên sỏi đá” là chỉ có ở vùng đất quê tôi. Đất trên đồi lổn nhổn đá ong, đá sỏi. Đất đồi trồng được cây chè và ngon với nước vàng thơm bởi chất đất, khí hậu… Bên cạnh đó là những rẫy sắn xanh tươi; cây khẳng khiu nhưng cho củ nhiều và sắn nướng chín vàng ươm, thơm ngào ngạt...

Nhưng thiên nhiên bao giờ cũng hào phóng, đã “đền bù” cho quê tôi dòng sông Lam như dải lụa xanh mát, dịu dàng. Bãi bồi hai bên sông là món quà vô giá của thiên nhiên. Sông bồi bên nào thì bên ấy hưởng, coi như trời đất ban tặng cho mình. Chẳng may, sông lở bên nào thì bên ấy phải chịu. Vì thế có câu ca dao “Con sông bên lở bên bồi/ Bên lở thì đục, bên bồi thì trong”.

Mùa nào thức nấy, cả cánh đồng xanh tươi màu ngô non, màu xanh khoai lang; màu xanh của đậu, lạc… Sau mùa lụt, cánh đồng càng thêm sức sống bởi phù sa mà sông đưa về. Những thửa ruộng bên thung lũng, bên những dòng suối cũng lên xanh màu lúa.

Nhớ nhất là mùa cơm mới tháng năm, tháng mười. Hiện nay vẫn còn tục cúng cơm mới ở vùng quê tôi. Hạt gạo còn thơm mùi sữa lúa, độn cùng khoai lang vừa thu hoạch ngoài đồng. Bắc nồi cơm lên, khi cơm sôi là để khoai đã cắt từng khoanh nhỏ vào. Hương gạo, hương khoai hòa quyện vào nhau, tỏa mùi thơm dễ chịu, hấp dẫn.

Có thể hồi ấy, đang tuổi ăn tuổi lớn nên cơm độn khoai bao giờ ăn cũng ngon, cũng hết nồi cơm mẹ nấu. Mà thức ăn chỉ là “cây nhà lá vườn” như vừng, lạc, nhút, tương ; nét đặc sắc không lẫn vào đâu được của vùng quê “tương cà là gia bản” !

Quên sao được cơm độn sắn non bà nấu thuở nào. Sắn non được cắt từng khúc ngắn, cho vào khi cơm đang sôi. Bỏ thêm nhúm muối nhỏ vào cho đậm đà hương vị. Mùi sắn non cùng mùi cơm gạo mới sao hấp dẫn thế? Sắn trồng đất đồi đá ong, đất đỏ cho củ có mùi thơm hấp dẫn lắm.

Những ngày mưa, mẹ mang sắn lát phơi khô hoặc khoai lang xắt lát ra độn cơm. Vào mùa thu hoạch trời nắng; sắn, khoai lang được xắt lát mỏng phơi khô. càng được nắng thì sắn lát, khoai lát càng thơm, càng trắng. Xong cho sắn lát vào chum sành, có đậy lá chuối khô chống ẩm; để dành ăn trong những ngày mưa, ngày giáp hạt.  

Nhà có cha mẹ và sáu người con chỉ có chừng một lon gạo; còn lại là khoai, sắn lát. Đun lửa cho cơm sôi lên, khoai hoặc sắn lát lần lượt bỏ vào. Lấy đũa trộn đều và đậy nắp lại. Khi cạn nước, cời tro than nóng và đưa nồi cơm xuống vần xoay đều cho cơm chín.

Chờ hơi cơm bốc lên thơm nhè nhẹ, dùng đũa bếp ( đũa cả) xéo khoai, sắn cho nhuyễn chung cùng gạo. Một nồi cơm thơm và cả nhà trò chuyện vui vẻ trong hương vị miền quê dân dã ngàn đời… Nhưng ngon nhất, thơm nhất là cơm độn khoai lang vừa thu hoạch, đưa ngoài đồng về. Khoai còn tươi, vỏ tím ngát (gọi là khoai lang mật; khi nấu chín, để nguội, mật khoai tứa ra).Đặc biệt hương vị khoai lang mới còn nguyên mùi nhựa không dễ gì quên được khi đã được ăn vài lần.

Cơm độn ngô cũng là một kỷ niệm khó phai mờ trong ký ức thế hệ chúng tôi. Trước hết, ngô được đem ra giã nhỏ bằng cách đổ vào cối và dùng sức người giã. Cối giã bao gồm một cối đá chôn xuống đất; một cần cối và một mỏ cối ( còn gọi là chày) được làm bằng thân cây duối già.

Một dàn cối gồm bốn cái cọc đóng xuống đất, hình chữ nhật. Cần cối được lắp vào hai khe của hai cọc trước. Người giã đứng đằng sau, đạp xuống rồi thả chân cho chày nện xuống cối đá. Một người ngồi bên, đưa tay cho ngô vào đều và phải luôn nhanh tay lẹ mắt; nếu sơ sẩy là bị chày nện trúng bàn tay…

Giã xong, dùng sàng sàng lại chọn những mảnh ngô nhỏ; trôn chung cùng gạo. “Công thức” trộn là ba gạo bảy ngô (cứ ba lon gạo thì trộn chung bảy lon ngô). Vui nhất là chiều thứ bảy, nhà nào cũng thình thịch tiếng cối giã ngô cho con mang đi ăn trong một tuần.
Mảnh ngô lớn hơn thì để ăn độn ở nhà. Do ngô đã giã nhỏ nên khi nấu, đều chín cùng gạo. Nồi cơm độn đỏ một màu ngô trông đẹp mắt. Cơm độn ngô có vị ngọt của ngô, vị thơm của gạo; ăn riết rồi quen và thích ăn cơm độn ngô…

Cuộc sống đổi thay, nhà nhà đều dư dả lúa gạo; cảnh ăn cơm độn không còn nơi làng quê. Bây giờ ăn cơm gạo trắng, nhiều khi thấy rất nhạt miệng vô cùng. Gạo được xay, đánh bóng trắng thì còn đâu “vỏ cám” bổ dưỡng, chỉ là ăn xác gạo thôi !

Ngày xưa, cơm độn – suy ra cho cùng, lại là sự phối hợp khoa học để bổ sung các chất dinh dưỡng cho cơ thể. Trong ngô, khoai, sắn, đậu có nhiều loại vitamin cần thiết mà trong gạo không có được. Vậy mà ngày ấy, chúng tôi vẫn lớn lên, thân thể chắc nịch, chạy nhảy, đá bóng tối ngày…mà không biết mệt.

Nghe đâu ở Hà Nội, có quán cơm độn để mọi người nhớ về một thời gian khổ. Nhưng cũng nghe nói thì dù “bắt chước” nhưng vẫn không ngon, không “đậm đà” bằng cơm độn “thứ thiệt” ngày xưa!

Nên chăng, mỗi tuần chúng ta cùng nấu một nồi cơm độn để ‘đổi món”; bổ sung chất cho khẩu phần ăn hàng ngày. Cơm độn ngày xưa mang hương vị quê hương, mang tình thương của bà của mẹ nên dù sống ở phương trời nào; mùi cơm độn khoai, độn sắn, độn ngô luôn phảng phất quanh mình khi chúng ta cùng ngược dòng năm tháng ấy…
                                                                LÊ LAM HỒNG

……………………………………………………………..
Lê Đức Đồng- Trường THPT Chuyên NT Minh Khai- Sóc Trăng
leducdongst@gmail.com




READ MORE - NHỚ HOÀI THỜI CƠM ĐỘN - Tản văn Lê Lam Hồng

Sunday, January 10, 2016

CƠM NẮM TRÊN ĐỒNG - Tản văn Lê Lam Hồng




Lê Lam Hồng

CƠM NẮM TRÊN ĐỒNG

Tản văn


Với thế hệ chúng tôi, sống trên miền Bắc vào thập kỷ sáu mươi của thế kỷ XX, món cơm nắm đi làm đồng không bao giờ quên được bởi nó mang dấu ấn của một thời gian khổ nhưng luôn đầy ắp niềm vui… Cơm nắm trên đồng; giản dị, đơn sơ thuở ấy sao mà ngon, mà nhớ hoài đến thế ! Hay tuổi ăn tuổi ngủ chúng tôi ngày ấy luôn luôn có nhu cầu nạp “năng lượng” để lớn lên từng ngày ?

Nói đến cơm nắm, trước hết là nói đến cái mo cau thân thuộc. Tàu cau rụng xuống, bà nội cắt lấy phần mo cau; phần sống và lá thì bó gọn lại, làm chổi quét sân vào mỗi sáng mỗi chiều. Dùng dao sắc lột dọc theo thớ vỏ cứng bên ngoài. Xong ta sẽ được phần mo phía trong mềm và thơm dìu dịu hương hoa cau. Phơi mo cau được nắng để vật dụng này luôn được khô ráo, sạch sẽ, thơm tho và cất nơi cao ráo.

Để chuẩn bị cho ngày mai làm đồng cả ngày; Mẹ thức dậy sớm từ lúc gà gáy lượt đầu để nấu cơm. Mà hồi ấy chỉ có cơm độn “trường kỳ” quanh năm. Mùa nào độn thức nấy. Lúc thì độn khoai tươi còn thơm mùi nhựa khoai từ bãi sa bồi mới đưa về, lúc thì độn khoai khô xắt lát thơm ngào ngạt. Lúc thì độn ngô, nhìn vàng hực cả nồi…

Mẹ lấy mo cau, dấp nước sạch. Đợi một lúc thì mo cau nở ra, trở nên mềm mại. Sau khi dùng đũa cả xéo qua xéo lại cho lượng cơm ít ỏi nhuyễn vào khoai, mẹ xúc ra mo và bắt đầu nhồi mo cơm cho thật chặt. Nước uống là nước chè xanh đựng trong quả bầu nậm lớn phơi khô, lấy lá chuối khô làm nút. Mẹ lấy miếng lá chuối khô sạch; gói món lạc, vừng ( hai thứ rang chung lên cùng muối hột, giã nhỏ thêm một ít đường nếu có) mang theo làm thức ăn.

Mo cơm, gói lạc vừng được bỏ vào cái bao vải nhỏ, mang theo cùng gánh gồng lên đồng nhổ lạc, bẻ ngô cho hợp tác xã. Cả cánh đồng râm ran không ngớt tiếng nói cười, tiếng bẻ ngô rào rào của các anh, các chị và của các bà. Vui nhất là đi nhổ lạc trên đồng. ai cũng “tận dụng” đòn gánh, cây nhỏ mang theo làm cái lều trú nắng. Mọi người gom cây lạc vào, ngồi trong lều mà rứt củ ra, bỏ vào thúng cho đầy. Nghe chừng đã giữa trưa, mọi người ngừng tay để ăn cơm vì làm công việc chân tay mau đói bụng lắm.

Nắm cơm được mở ra. Mẹ lấy dao cắt thành từng khoanh tròn, dày cỡ nửa đốt ngón tay. Gói vừng lạc trải ra. Mọi người cầm từng khoanh cơm mịn chắc, thoang thoảng mùi khoai, mùi hương mo cau và chấm với vừng, lạc ăn ngon lành.

Có ăn cơm nắm trên đồng vào buổi trưa thế này mới thấm thía cái ngon, cái ngọt ngào của nó. Vị ngọt của khoai, vị bùi của lạc, vừng quyện vào nhau thật hấp dẫn. Loáng một cái, bữa cơm nắm đã xong. Món nước chè tươi lúc này thật đắc địa. Uống từng ngụm thơm lừng để giải khát, để tan biến mêt nhọc trong cái nắng chói chang của trưa hè…

Cơm nắm trên đồng, hoài niệm đã lùi xa cùng năm tháng nhưng tôi không thể nào quên được …
                                                                                      LLH

Lê Đức Đồng
Trường THPT Chuyên Nguyễn Thị Minh Khai- Tỉnh Sóc Trăng
leducdongst@gmail.com


READ MORE - CƠM NẮM TRÊN ĐỒNG - Tản văn Lê Lam Hồng

Saturday, January 9, 2016

Tản văn: XÔN XAO GIÓ VỀ - Lê Lam Hồng

Lần đầu gởi cho VNQT:



Lê Lam Hồng

XÔN XAO GIÓ VỀ

Tản văn

1.            
Có lẽ chỉ có nơi miền quê miền Tây Nam bộ mới có những cơn gió gọi xuân về như thế. Khi bốc lên thì lồng lộng thổi, khi xuống cung trầm thì nhè nhẹ, hiu hiu . Cả miệt vườn, miệt ruộng đều có gió rập rờn. Gió từ biển hào phóng, mang hơi mát khơi xa, làm dịu mát những trưa nắng mùa hanh khô đồng bãi.

Khi những tờ lịch cuối cùng đi xa cũng là lúc gió ào ào trở về như khao khát được bay xa. Người quê tôi gọi là gió Tết bởi cái Tết đang đến từng ngày, khiến lòng người nao nao đến lạ.

Gió nổi lên từ từ rồi vụt ào từng đợt là khi con nước lớn. Văng vẳng đâu đây tiếng chim bìm bịp trong đám dừa nước ven sông. Con nước tự bao đời, rất hiền lành mấp mé bên nhà, bên bến nước bờ sông. Nương lặng thầm theo con mương, tưới đẫm phù sa, vun bồi cho màu xanh những vườn cây trái. Gió mang hơi mát từ dòng sông Mẹ; thứ hơi mát nguyên chất, trong lành làm cho hồn người luôn sảng khoái mỗi sớm mai.

2.            
Gió Tết về cũng vào lúc cánh đồng mang tấm áo lụa vàng. Cả cánh đồng rực lên một màu vàng tươi, óng ả. Gió chạy dọc chạy ngang, tạo nên những đợt sóng vàng rào rạt. Gió giục lúa chín mau khi chân ruộng đã được người nông dân xiết nước. Đi trong gió đồng, ta nhận ra mùi hương sữa lúa chín; một mùi hương ấm áp, lâng lâng. Hạt lúa vàng ủ biết bao mật ngọt phù sa, ủ biết bao mưa nắng và uống bao giọt sương trời để dâng cho con người mùi hương quyến rũ, kỳ diệu- mùi sữa nồng nàn của đất Mẹ yêu thương. 

Gió Tết về đưa phất phơ từng ngọn khói trên đồng. Cả đời cây lúa chẳng nhận về mình điều gì. Lúa gặt rồi còn gởi lại rơm thơm cho cánh đồng, cho cây cỏ. Ngọn khói  thơm theo chiều gió đưa về  khắp miệt vườn; mùi rơm rạ ngày mùa quyện hòa trong hương phù sa châu thổ. Ai từng qua cánh đồng mùa khói, nhộn nhịp tiếng cười vui của người lao động; hẳn nhớ mãi mùi thơm huyền diệu  từ những đụn khói trắng như mọc lên từ cánh đồng. Ngỡ chừng mấy trăm năm, khói đốt đồng của cha ông khai phá miền đất mới ngày xưa vẫn còn âm ỉ; lan tỏa mùi quê dân dã tới bây giờ …

3.            
Gió Tết về giục giã hàng so đũa đâm bông trắng như những ngọn đèn lấp lóa đung đưa giữa vòm xanh. Bông so đũa nấu canh chua với cá rô đồng thật tuyệt vời. Những chú cá rô chỉ to bằng hai ngón tay nhưng mập tròn vì chúng thích ăn lúa chín và thịt thơm đến lạ. Mùi bông so đũa giao hòa cùng mùi cá rô đồng mới hấp dẫn làm sao! Dưới gốc xoài mát rượi, gió rì rào trên đầu; bữa cơm gạo mới ngày mùa sao mà ngon đến thế!

Gió Tết về  gợi lên bao nỗi niềm của bao người con xa xứ. Một ngày về quê thôi cũng đủ thỏa lòng. Thắp nén nhang thơm lên bàn thờ Tổ Tiên chợt nghe lòng ấm lại. Dẫu xa quê đi tới tận chân trời góc bể, mỗi khi lắng nghe gió Tết về lòng bỗng thấy xôn xao …                      
 LLH


Lê Đức Đồng
Trường THPT Chuyên NT Minh Khai- Sóc Trăng
ĐT: 0913848734
leducdongst@gmail.com
               


READ MORE - Tản văn: XÔN XAO GIÓ VỀ - Lê Lam Hồng