Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, September 7, 2025

CHÙM THƠ THÁNG 9 CỦA ÁI NHÂN



     ÁI NHÂN
     Tên thật: Bùi Cao Thế
     Hội viên hội VHNT Hưng Yên
     Hội viên hội NVHN
     SỐ 84- ngõ 27 Long Biên 1 – Phường Bồ Đề - HN
     
 

XANH MƠ
 
Thu vàng cúc nở hoa vàng
Giọt trăng luênh loáng hân hoan mắt cười
Xốn xang thao thiết lòng người
Miệng hoa roi rói khoe mười ánh trăng
 
Dịu dàng thơ hóa tay măng
Vuốt ve lên trắng da căng má hường
Cây mơ mọc giữa vô thường
Ngát xanh mơ ước thiên đường ái ân
 
Kiếp người đâu chỉ phù vân
Yêu thương nhau nhé vẫn gẫn dẫu xa
Rộng dài trời đất bao la
Trái tim nhân ái nở hoa dâng đời

 
THU MẮT NÂU
 
Lang thang tìm mùa thu
gặp mắt nâu thăm thẳm
heo may xanh
thiên thanh mê đắm
 
Nắng đong đưa
mặt ao cá quẫy
nỗi buồn cong
lá đánh võng lưng mùa
 
Lững lờ dòng sông
chập chờn sóng lúa
mướt mát trăng thanh
mênh mông gió hát
 
Em lỡ thì xuân
đắng cay chua chat
thu vợi vời…
trong khao khát mắt nâu.

 
BỘI MÙA
Kính tặng các thầy cô giáo vùng cao
 
Sáng bừng trong mắt trẻ thơ
Hân hoan chân sáo, giấc mơ dịu dàng
Bên hiên ngơ ngác bướm vàng
Lắng nghe cô giảng, chang chang nắng hè
 
Chân trần vượt suối, băng khe
Mưa nguồn bất chợt lũ về mênh mông
Sớm nào giá rét mùa đông
Vượt đèo hun hút gió mông mênh lùa
 
Sư gieo cội phúc trên chùa
Cô gieo con chữ bội mùa tương lai.
 
 
NẮNG LÊN
 
bão dông ùn ùn ập tới
cánh cò chới với trong mưa
lúa đồng chín chưa kịp gặt
nước đâu đến ngập nóc nhà
 
mưa ròng chan chan nước mắt
hoang tàn xơ xác thê lương
Miền trung lũ chồng lên lũ
mênh mông nước cả ngập đường
 
mái trường liêu xiêu trong gió
bản làng tan tác xót xa
thương bé trò nghèo bán trú
ngập trường, sách ướt, đường xa
 
mai rồi nắng lên ấm áp
chung tay dân nước dựng nhà
sửa sang trường mình vững chãi
điểm mười đỏ thắm như hoa

 
ẤM ÁP TÌNH NGƯỜI
 
Dông bão, mưa rừng, lũ réo
Cuồn cuộn, cầu trôi, trường sập
Bản làng tan tác
Quặn lòng đau thắt ruột gan…
 
Bão chồng bão, mưa chan chan
Cây cối ngổn ngang, núi rừng trở dạ
Cửa nhà chìm trong đất đá
Ngầu ngầu lũ ống… thê lương!
 
Gà đậu nóc nhà há miệp hớp sương
Nước cả ruộng nương mất trắng
Đàn bà dắt con ngược lên dốc nắng
Đàn ông chèo chống, dìu đỡ người già
 
Mưa bão đi qua hoang tàn đổ nát
Bộ đội, công an bới tìm người thất lạc
Cây cối xác xơ ngơ ngác
Trần trụi cành trơ những dấu móc hỏi trời
 
Đồng bào ta ơi! một đời lam lũ
Mưa bão đi qua lại trắng tay rồi
Dân, Đảng đồng tâm người người chung sức
Bầu bí thương nhau truyền thống ngàn đời
 
Nhà mới khang trang ấm áp tình người
Bếp lửa bập bùng, vòng xòe hạnh phúc
Trong trẻo tiếng khèn, hội mùa nô nức
Trường mới xây rồi… thẳng lối đến tương lai
 
ÁI NHÂN

READ MORE - CHÙM THƠ THÁNG 9 CỦA ÁI NHÂN

GIỌT TRẦM VU LAN, NGÓ VỀ QUÊ MẸ, KHÚC RU TÌNH MẸ - Thơ Tịnh Bình

 


GIỌT TRẦM VU LAN...
 
Mẹ yêu con... Lẽ tất nhiên vẫn thế
Bởi ngàn đời nước mắt cứ chảy xuôi
Tình rộng lớn chẳng bao giờ đong đếm
Nghĩa mẹ công cha như núi ngất trời

Con khôn lớn trong vòng tay ấm áp
Nên vóc nên hình từ huyết mẹ tinh cha
Bao sương gió mẹ gánh gồng tất cả
Con vào đời nâng đôi cánh bao la

Nhưng năm tháng cứ trôi về phía trước
Mẹ già rồi... Bạc trắng mái đầu cha
Con kiêu hãnh tự cho mình tài giỏi
Những bước chân xa mãi một mái nhà

Cha già rồi... Mẹ sao mà lẩm cẩm
Thật là phiền con ngao ngán thở than
Nuôi cha mẹ con đếm đong ngày tháng
Công biển trời bao lai láng đành quên
 
Mẹ già rồi... Đâu "dám trách" con ơi!
Cha lặng lẽ thu mình vào một góc
Chữ hiếu là chi? Con chưa được học
Tháng Bảy giọt trầm... Bật khóc đóa Vu Lan...
 
 
NGÓ VỀ QUÊ MẸ
 
Ngó trời mây lướt thênh thang
Nắng rơi khuất lối cũ càng ngày xưa
Bâng quơ một thoáng hương đưa
Ngỡ mùi tóc mẹ những trưa gội đầu

Tiếng gà thầm vọng về đâu
Lâm thâm mưa rớt giọt ngâu đầy thềm
Trăng mờ nào tỏ lòng đêm
Dầu hao bấc cạn êm đềm lời ru

Sao trời hớp giọt sương thu
Mẹ ngồi đan áo vọng phu rét về
Hoa trăng trắng nở triền đê
Cành tre chim hẹn lời thề nỉ non

Cái cò cái vạc lòng son
Gừng cay muối mặn vẹn tròn trước sau
Giọt sầu giọt tủi lặn vào
Chắt chiu bùi ngọt nhường trao về người
 
Bao đời nước mắt chảy xuôi
Đời con chỉ một mặt trời mẹ thôi
Xuân qua xuân lại bồi hồi
Sợ cơn gió rụng mồ côi nắng vàng

Ngó về quê mẹ xốn xang
Nhà xưa cảnh cũ lòng càng buồn hơn
Chín chiều quặn thắt từng cơn
Bếp vờn bồ hóng
Khói hờn quạnh hiu...
 
 
KHÚC RU TÌNH MẸ
 
Sông đi... đi đến phương nào?
Rộng vòng tay biển ôm nhau vào lòng
Mưa trời gieo giữa hư không
Bao giờ về lại thong dong mây nguồn
 
Cánh đồng hờ hững khói buông
Gục đầu bông lúa thầm ươm mùa vàng
Đồng dao thơ bé vương mang
Cái cò cái vạc ao làng đục trong

Cánh đồng và một dòng sông
Khúc ru tình mẹ nghẹn lòng quê hương
Chân trời góc bể về thương
Dây bầu dây bí thiên đường tuổi thơ...
 
                                        Tịnh Bình

READ MORE - GIỌT TRẦM VU LAN, NGÓ VỀ QUÊ MẸ, KHÚC RU TÌNH MẸ - Thơ Tịnh Bình

CHÍN VỘI – Thơ Lê Kim Thượng


   


Chín Vội
1.
 
Gặp nhau ngày ấy Em – Anh
Tình yêu sét đánh mà thành dài lâu
Tình yêu chín vội, đậm sâu
Nồng nàn mình đã với nhau giao hòa…
Gom màu nắng đẹp hoàng hoa
Ướp hương trinh nữ rải tà áo bông
Em giờ mắt biếc môi hồng
Lời yêu thỏ thẻ tình nồng trong thơ
Em giờ ươm mộng dệt mơ
Tóc bay theo gió ngẩn ngơ đôi bờ
Chờ nhau chin đợi, mười chờ
Thầm thì em nói: “Em giờ của anh
Tình mình riêng chỉ có mình
Tim em ngự trị bóng hình anh thôi…”
Nhớ thương, thương nhớ khôn nguôi
Ông Tơ, Bà Nguyệt buộc đôi chúng mình...
 
2.
 
Phút giây lắng đọng lòng mình
Bồi hồi thương nhớ bóng hình người mơ
Nhớ em, nhớ đến thẫn thờ
Lòng buồn anh viết bài thơ muộn màng
Còn đây hai chữ “Hợp – Tan”
Sắt son dang dở, đá vàng dở dang
Cuộc tình lắm nỗi ngỡ ngàng
Trời đang nắng gắt, vội vàng đổ mưa
Còn đâu ngày ấy…  Ngày xưa…
Cái thương, cái nhớ nắng mưa tiêu điều
Đường tình em rẽ ngược chiều
Cho anh phải nhớ, phải yêu trọn đời
Mùa về hoa Phượng đầy trời
Hương thầm nhắc nhở một thời bên em
Tìm em như thể tìm chim…
Em đi biệt xứ biết tìm phương nao…
 
                    Nha Trang, tháng 09. 2025
                            Lê Kim Thượng

READ MORE - CHÍN VỘI – Thơ Lê Kim Thượng