Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, January 13, 2026

TRANG THƠ TRẦN THỊ LAN ANH - Cánh Bướm Mộng Du /' Nửa Chờ, Nửa Gửi / Thở, Bay, Trôi

 

Nhà thơ Lan Anh

CÁNH BƯỚM MỘNG DU

“Cánh bướm mộng du” không kể chuyện, mà gợi cảm xúc, để lại dư âm man mác về một tình yêu đẹp, mong manh và vĩnh viễn ở lại trong miền nhớ.


Bướm là một cánh mộng du
Bay qua miền nhớ, giữa trời vi vu
Mách cho tôi biết, em chờ quá lâu
Thu vàng lá rụng… lá về nơi đâu

Cánh rừng trải ắp nỗi sầu của em
Sương giăng lối cũ, chiều buồn rơi thêm
Tôi đi tìm bóng dáng êm đềm
Chỉ còn nghe lá gọi tên trong gió

Bướm ơi, nếu có bay ngang
Nhắn dùm tôi chút dở dang thu vàng
Một thời yêu, một thời mơ
Giờ chỉ còn tiếng gió hững hờ

Em như nắng cuối hoàng hôn
Tôi như chiếc lá trôi nguồn xa xôi
Tình là mây… tan giữa chân trời
Bướm là mộng, người là khói

Em ngồi đếm gió heo may
Thì thầm hỏi lá… bao giờ thu thôi rơi
Nếu còn gặp lại… xin em cứ cười
Để tôi còn được… mộng du cùng người

Lan Anh

 

NỬA CHỜ, NỬA GỬI

(Ghi lại nhịp rung rất khẽ của hai tâm hồn: không lời hứa, không hẹn ước lớn lao, chỉ là cùng đi chậm để duyên kịp nở.)

 

Em đứng ở giữa màn đêm

Nghe nhịp thơ thả rất mềm của anh

Gió đưa tiếng bước dịu thanh

Như mang một chút hơi anh trở về

 

Em chẳng giữ giấc ngủ mê

Chỉ giữ nhịp thở gửi về yên bình

Một đời em trải buồn thinh

Đủ sâu để biết chân tình mong manh

 

Anh nói bước nhẹ qua nhanh

Em nghe gió cũng nghiêng thành chở che

Nửa mùa em đã ngang che

Giờ thêm nửa nhịp gió se mở dần

 

Em từng gói lại bâng khuâng

Cất trong ngăn cũ mấy lần chớm đau

Đêm nay trăng xuống mái sau

Em soi thấy lại sắc màu lung linh

 

Nếu anh mang ánh bình minh

Em xin gửi lại chút tình nguyên sơ

Không trao vội nhánh mộng mơ

Trao làn tóc rối hững hờ nắng say

 

Anh không hứa buổi chiều nay

Em không hẹn những điều bay quá lời

Ta đi chậm giữa đêm vơi

Để duyên kịp nở một thời… biết thương

 

Nên này… một khẽ mở đường

Khi nghe hương gió nhắc vương tên mình

Em ngồi chờ giữa không thinh

Giữ cho anh nửa lòng mình… ghé sang

Lan Anh

 Aschaffenburg, Germany

 

 

THỞ, BAY, TRÔI

 

Em cười

sao rơi vỡ thành hàng nghìn giấc mơ,

trôi lơ lửng giữa mây tím.

Anh lạc

trái tim bay,

bướm mọc từ lời thì thầm của em.

Tình yêu không tuổi

chỉ là chúng ta,

vĩnh viễn trôi,

không ngày, không đêm,

chỉ là nhịp thở chung

của mây, gió và giấc mộng.

 

Trần Thị Lan Anh

Aschaffenburg

Germany

Email: Wirtschaftskanzlei@Dipl-Kauffrau-Tran.de

 

READ MORE - TRANG THƠ TRẦN THỊ LAN ANH - Cánh Bướm Mộng Du /' Nửa Chờ, Nửa Gửi / Thở, Bay, Trôi

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Đưa em qua phố mới / Có một tiễn đưa / Ta nhận ra nhau trong những điểm tương đồng / Cây sứ trắng ngọc ngà


Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Đưa em qua phố mới


Một góc tình lặng lẽ trôi êm

Phố vắng, đèn khuya dựng bóng đêm

Im ắng quá, tầm cao phố mới

Ngọn gió đi rong, quẩn bên thềm

                     *

Phố của anh và phố của em

Ngổn ngang xen từng mảng trắng đen

Đang lẩn khuất, sắc màu sáng tối

Nước đọng còn nguyên những váng phèn

                     *

Phố cũ ngày xưa đã nối dài

Nhưng vẫn còn giật gấu vá vai

Khúc khuỷu, đường cong đầy sỏi đỏ

Khoát lên phố mới một hình hài

                     *

Anh nắm tay em, bước ngập ngừng

Ngượng ngùng chi? Mà chợt quay lưng

Em không nói, chỉ cười lỏn lẽn

Mắt gượng tìm môi, kìa bỗng dưng ...

                      *

Phố mới trẻ trung, đang dỡ dang

Tươi trong sức sống mới căng tràn

Nồng ấm một vòng tay bổi hổi

Vô tình đọng lại, gió thời gian


Có một tiễn đưa


Mấy bữa nay, người ta rì rầm bàn tán

Chuyện em ra ngoại quốc lấy chồng

Việc sướng, khổ sao mà biết được, chỉ có nỗi buồn xa xứ mênh mông

Mây trắng phương nào, cuối trời bay bãng lãng

                          *

Một bầu trời xanh trong rất thật

Đôi mắt mẹ già, ngong ngóng phía trời xa

Bên bầy em ngồi, đang nhấp nhổm nhấp nha

Em luống cuống trước bao điều được mất…

                          *

Giăng mắc một nỗi buồn lóng lánh trượt qua

Giã biệt cánh cò, đồng sâu đương thì son rỗi

Em lặng lẽ bước trên mặt cắt của xã hội

Vẫn đau đáu âm thầm, vọng tiếng trở mình của hạt phù sa

                          *

Mẹ cứ loay hoay đống hành lý, xem có quên gì không

Em mang theo những gì, khi quê hương để lại

Có hay không, một quãng đời gấp gãy

Xanh ngắt buổi hồng hoang, gió lộng bên sông ...

                           *

Rũ sạch váng phèn, anh vội vã đưa em đi một quãng đời

Đứng lóng ngóng bên cửa sân bay Tân Sơn Nhất

Anh lặng lẽ, trong buổi người đông đất chật

Thôi trái đất này tròn, cầu chúc em an lành hạnh phúc em ơi ...


Ta nhận ra nhau trong những điểm tương đồng


Sao lại không tôn trọng những điều mình khác biệt

Có những chuyện mà ai cũng biết


Mà cứ đắn đo, tỵ nạnh lần quanh

Dòng chảy cuộc đời, xuôi dòng trôi mãi

Vượt qua khó khăn, xây dựng cuộc sống mới an lành


Cây sứ trắng ngọc ngà


Đổ xuống hiên thưa, một vạt hoa long lánh

Những giọt sương khuya, như còn bịn rịn vỡ ra


Lặng lẽ loang tan theo nắng sớm

Có một nét môi cong, đong đưa sắc lạnh

Cho gã bên kia đường, đứng ngẩn ngơ xa…

     Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Lâm Đồng

lethanhhung4625@gmail.com

    


READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Đưa em qua phố mới / Có một tiễn đưa / Ta nhận ra nhau trong những điểm tương đồng / Cây sứ trắng ngọc ngà