Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, February 14, 2026

MÙA XUÂN LẺ ĐÔI - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn


 

HUỲNH LIỄU NGẠN

MÙA XUÂN LẺ ĐÔI

 

về nghe

sầu chất lên cây

con sông 

nhánh cỏ 

cũng gầy theo em

 

rồi mai

đến hẹn ngõ thềm

em đi 

bước mỏi

chân mềm nhịp khua

 

đếm từng

ngày tháng đong đưa

ngỡ như

trời cũng

đổ mưa vào lòng

 

năm cùng 

tháng tận chờ mong

tình em

theo ngọn

gió đông thật rồi

 

ngoài kia

sầu chất lên ngôi

để mùa 

xuân phải

lẻ đôi một đời.

 

12.1.2026

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

Mai nở đầu Xuân. (Ảnh: Tác giả)

 

READ MORE - MÙA XUÂN LẺ ĐÔI - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

ĐỌC "NẮNG CHIÊM BAO" CỦA NGUYỄN VĂN TRÌNH - Nguyễn Hoàn

 


Đọc “Nắng chiêm bao” của Nguyễn Văn Trình

Nhà báo Nguyễn Hoàn

      Phó GĐ  Sở TT-TT Quảng Trị

Chủ tịch Hội VHNT Tỉnh


    Nguyễn Văn Trình là giáo viên dạy Văn cấp 3, hiện anh là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị. Anh từng có thời gian tham gia Quân đội Nhân dân Việt Nam từ những năm đầu của thập niên tám mươi. Nguyễn Văn Trình sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo Quảng Trị đầy gió Lào cát trắng, tại: Làng Lạng Phước, Phường Đông Lễ, Thành phố Đông Hà. Cũng như bao người con khác trên mảnh đất đầy nắng gió này, Nguyễn Văn Trình đã từng trải qua thời kỳ bom đạn, khói lửa của chiến tranh ác liệt. Bên cạnh công việc dạy học, với sự nghiệp trồng người cao cả, anh còn tham gia sáng tác thơ văn nhằm ghi lại nhật ký tâm hồn mình và góp phần làm phong phú thêm công việc dạy văn.

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình


      Nhà thơ Nguyễn Văn Trình đến với thơ văn từ rất sớm, ngay từ những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường và những tháng ngày trong quân ngũ, anh đã sáng tác thơ. Sau khi xuất ngũ trở lại trường Đại học Sư Pham – Huế, Nguyễn Văn Trình càng có thêm cơ hội để sáng tác thơ hơn nữa. Với sự đam mê và nỗ lực sáng tạo, năm 2011 Nguyễn Văn Trình đã cho ra mắt tập thơ đầu tay: Mây trắng bên trời” do Nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành. Tập thơ vừa ra mắt bạn đọc, anh em giới văn nghệ sĩ tỉnh nhà vui mừng tiếp nhận và đánh giá cao. Nhà thơ Võ Văn Luyến, ThS Ngữ văn, Giảng viên Trường CĐSP tỉnh Quảng Trị, trong lời giới thiệu tập thơ này đã viết: “Lặng lẽ viết, lặng lẽ tự tình với những con chữ tí tách nẩy mầm yêu thương và khát vọng, Nguyễn Văn Trình đến với thơ bằng hiển tâm của người mang sứ mệnh chở đạo. Chính thiên chức nhà giáo - thi sĩ đã giúp anh hái được những bông thơ sắc thắm bên trời. Và người đọc sẽ thấy nhiều vẻ đẹp khi dạo vườn thơ của anh ”.  Còn nhà thơ - nhạc sĩ Lê Đàn thì cảm nhận: “Riêng tôi, tôi gọi những bài thơ trong tập thơ “Mây trắng bên trời” của thầy giáo - thi sĩ Nguyễn Văn Trình là những vầng mây không trôi, để lại cho tôi những ấn tượng khó phai mờ sau mỗi lần đọc. Tôi tin những vầng mây không trôi ấy sẽ còn mãi cùng với trời xanh mây trắng”.  Nhà giáo, ThS Ngữ văn Nguyễn Minh Hoàng GV Trường THPT Lê Lợi, Đông Hà cũng cùng nhận định: “ Đọc thơ Nguyễn Văn Trình tôi rất thích những lời tự tình man mác, hào hoa mà thấm đẫm tình người. Với tập thơ “Mây trắng bên trời”, anh đã góp vào vườn thơ những bông hoa đẹp đầy hương sắc, giàu ý vị tình đời tình người, rất đáng trân trọng ! Tôi tin những vần thơ của anh luôn là những lời tâm tình thủ thỉ mà lắng đọng sâu xa trong lòng bạn đọc…”. 

    Còn bây giờ, tôi đang cầm trên tay bản thảo tập thơ thứ hai của nhà thơ Nguyễn Văn Trình: “Nắng chiêm bao”. Một tập thơ dày dặn với gần cả trăm bài thơ, được lựa chọn kỷ lưỡng trong mấy mươi năm làm thơ của mình, mới thấy Nguyễn Văn Trình cần mẫn và thận trọng như thế nào trong từng bài thơ của anh khi viết ra. Trong tay bạn đọc, có thể có đến hàng trăm tập thơ và hơn thế nữa. Nhưng bạn đọc sẽ dễ dàng nhận ra từng gương mặt thơ riêng biệt không ai giống ai. Nhà thơ Nguyễn Văn Trình cũng là một gương mặt thơ riêng biệt như thế. Đọc tập thơ “Nắng chiêm bao” của nhà thơ Nguyễn Văn Trình, tôi thấy hiện lên rất rõ từng chủ đề rành rọt trong tập thơ này, như: Nghề giáo - mái trường - học sinh, tình yêu thời áo trắng sân trường, tình cảm gia đình, hình ảnh người lính, Quê hương đất nước

    Nhà thơ Nguyễn Văn Trình trước hết là một nhà giáo, nên mảng thơ viết về nghề giáo, mái trường, học sinh đồng nghiệp…thể hiện đậm nét trong thơ anh. Đó là những bài thơ khá hay, khá xúc động được bạn đọc yêu mến, như các bài thơ: Nghề giáo của tôi, Bài giảng giờ chia tay, Ngày tựu trường, Hãy nuôi dưỡng ước mơ, Trường em - trường trung học Lê Lợi …

      Nghề giáo vốn là nghề rèn chữ dạy người, đó không chỉ là một nghề đơn thuần mà còn là cả một sự nghiệp trồng người cao cả: “Lặng xuôi năm tháng trồng người / Bảng đen phấn trắng con đò nặng mang / Làm nghề giáo khó khăn nặng nhọc / Đời mãi vui say đắm yêu nghề ” (Nghề giáo của tôi). 

    Hình ảnh mái trường dấu yêu, nơi anh đã từng công tác và giảng dạy cũng đi vào thơ với niềm tự hào và yêu mến, được các nhạc sĩ phổ nhạc, có bài đã trở thành bài ca truyền thống của nhà trường. Bài thơ: Trường em - trường trung học Lê Lợi là một bài thơ hay được nhạc sĩ Trần Kiềm phổ nhạc: “Trường em / Lớp lớp cây non mầm xanh vươn cao / Áo trắng tỏa về rực nắng xôn xao / Trường em / Chắp cánh ước mơ giữa khung trời rộng mở / Cờ đỏ tung bay, có ngọn cờ đào dựng nghĩa Lam Sơn / Trường em Lê Lợi anh hùng …”. Những bài thơ anh viết cho học trò yêu quý của mình cũng tạo được sự đồng cảm sâu xa trong lòng học sinh và đồng nghiệp: Hãy nuôi dưỡng ước mơ, Bài giảng giờ chia tay, Ngày tựu trường…

      Hãy nuôi dưỡng ước mơ là bài thơ giàu tính triết lý, thể hiện sự trăn trở của người thầy trước muôn vàn ngã rẽ cuộc đời đầy sóng gió của các em, hãy tin và hãy yêu cuộc sống này bằng sự nuôi dưỡng những ước mơ cao đẹp: “Dẫu chưa có những điều mơ ước / Em ơi, đừng tuyệt vọng / Cho dù ước mơ kia chỉ là mơ ước / Nhưng là ngọn nến cuối đường hầm / Thôi thúc người ta vượt qua bóng tối / Ước mơ như ngọn lửa soi đường / Đốt lên niềm tin, hy vọng, tương lai…”. Hoặc: “Cuộc sống có muôn vàn cái đích vươn tới / Hãy chọn cho mình một lối đi riêng / Em sẽ thấy cuộc đời này đáng yêu biết mấy / Trời trên đầu vẫn xanh / Đất dưới chân vẫn bình yên nồng ấm”.

      Cả một đời dạy học có biết bao thế hệ học trò, thì có bấy nhiêu cuộc chia tay bịn rịn: “Đó là bài giảng cuối cùng cho em / Mà sáng nay thầy giảng / Và bắt đầu cho một cuộc chia tay /…không phải lần đầu, sao thầy rưng rức ” (Bài giảng giờ chia tay)

      Nhà thơ Nguyễn Văn Trình có một quãng đời áo trắng sân trường rất đẹp, với những mối tình trong trắng thơ ngây. Tình yêu tuổi học trò trong thơ của anh cũng đẹp, trắng trong và thơ ngây như thế. Những bài: Nắng chiêm bao, Em về tinh khôi, Ngày tựu trường, Em về cho ai chơi vơi …

Em về bên ấy chiều nay / Một trời thương nhớ heo may một trời / Câu ca mái nặng chơi vơi / … Em về buốt tím hoa mua / Đường côi mấy nẻo gió lùa hồn anh(Em về bên ấy)  Hoặc: “Em về cho ai chơi vơi / Em về cả đất trời diệu tím / Tà áo em bay chiều tím cổng trường / Ôi dĩ vãng nhuộm tím màu lưu luyến / Em về cho ai chơi vơi(Em về cho ai chơi vơi).

      Nhà thơ Nguyễn Văn Trình không chỉ là một nhà giáo, mà anh còn là một người lính, một cựu chiến binh Quân đội Nhân Việt Nam, nên hình ảnh người lính hiện lên trong thơ anh chân thực sinh động, bởi anh là người trong cuộc. Điều đó được thể hiện qua những bài thơ: Chiều biên cương, Với biển đảo quê hương, Người lính Biên phòng Cửa Việt, Khúc tình ca người lính đảo Cồn Cỏ

    Người lính nơi tuyến đầu Tổ quốc, bảo vệ biên cương lãnh thổ, họ là những người chịu nhiều thiệt thòi, vất vả, hy sinh. Người lính từng ngày, từng giờ phải đối đầu với kẻ thù xâm lấn biên giới, sẵn sàng đánh trả bằng mọi giá, kể cả máu xương của mình, để bảo vệ từng tấc đất biên cương Tổ quốc và sự toàn vẹn lãnh thổ: Chiều biên cương, sương lam mù tối / Ba lô vai súng thâm u rừng già / Dấu chân người lính đi qua / Đường tuần tra, cheo leo hun hút / Cơn mưa chiều trút nặng đôi vai / Không làm nản chí thân trai / Đã quyết một lòng non sông bảo vệ: / Vẹn toàn lãnh thổ biên cương...” (Chiều biên cương).

     Người lính Hải quân ngoài biển đảo, nơi đầu sóng ngọn gió trong thơ Nguyễn Văn Trình hiện lên kiên cường dũng cảm. Họ xem biển đảo là nhà, là quê hương, thân thuộc như ngõ xóm đường làng, quyết tâm bảo vệ từng tấc biển, tầng trời của Tổ quốc yêu thương: “Biển đảo quê hương hình hài đất nước / Gần gũi yêu thương như ngõ xóm đường làng / Ta quyết giữ hàng trăm hải lý / Thuộc chủ quyền biển đảo Việt Nam / Để ngư trường mãi mãi của ta / Hoàng -Trường Sa biển đảo là nhà / Đã bao đời ông cha gìn giữ …(Với biển đảo quê hương ). Không chỉ người lính Hải quân, mà người lính biên phòng cũng là hình tượng đẹp trong thơ Nguyễn Văn Trình: “Những người lính biên phòng Cửa Việt / Trăm quê riêng về ở một đồn chung / Đoàn kết yêu thương như một gia đình / Chung trách nhiệm: Canh bờ giữ biển(Người lính biên phòng Cửa Việt).

     Quê hương - Đất nước là một mảng đề tài lớn được đề cập khá nhiều trong thơ ca, mỗi nhà thơ khi đến với đề tài này lại có cách tiếp cận và thể hiện riêng. Nhà thơ Nguyễn Văn Trình cũng không ngoại lệ, anh viết về đề tài này khá nhiều và theo phong cách riêng của mình, cả tập thơ “Nắng chiêm bao” đã có hơn một nửa số bài thơ là những bài thơ viết về tình yêu quê hương đất nước. Những bài thơ anh viết về quê hương mình, nơi chôn rau cắt rốn đọc lên tràn đầy cảm xúc, nghe thật da diết càng thêm yêu quê hương: Thành phố ngã ba sông, Đông Hà ngày mới, Huyền sử một dòng sông, với biển Cửa Tùng, Vĩnh Linh lũy thép lũy hoa Thành phố Đông Hà trung tâm tỉnh lỵ quê nhà được anh khắc họa khá đậm nét trong chùm thơ quê hương của mình: Đông Hà, thành phố ngã ba sông / Em biết không / Thành phố mình đáng yêu là vậy / Chỉ bảy năm thôi, mà biết bao thay đổi / Đại lộ Hùng Vương vươn dài từng con phố / Những tòa nhà nối nhau san sát / Tầng thấp, tầng cao tạo dáng phố phường / Có ngôi chùa cổ kính thân thương / Tiếng chuông ngân mỗi sớm, mỗi chiều / Đông Hà phố gợi niềm yêu quê da diết / Phương trời nào cũng nhớ một ngã ba sông   (Thành phố ngã ba sông). Hoặc: Tôi yêu Đông Hà tự thuở nào thơ dại / Thành phố muôn đời ngự trị trong tim / Từ thuở cấp hai, cấp ba thời còn đi học / kỷ niệm nào lưu dấu tuổi học đường…(Đông Hà ngày mới).

     Quê hương là cội nguồn của mọi cảm xúc thăng hoa sáng tạo, dù đi đến địa danh nào trên quê hương mình, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình cũng có những câu thơ, bài thơ tha thiết, dạt dào tình yêu quê hương: “Khi anh về với biển Cửa Tùng / Biển mặn khiến lòng anh xao xuyến / Gió hát xôn xao lồng lộng bến bờ / Bãi Nữ Hoàng, thiết tha bao nỗi nhớ …” (Với biển Cửa Tùng).

    Tình yêu quê hương chính là mạch nguồn của tình yêu đất nước. Là thầy giáo dạy văn, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình lại có những tháng hè rong ruổi đến khắp mọi miền quê tươi đẹp của đất nước. Đến đâu nhà thơ cũng có những cảm xúc để lại, qua một số bài thơ: Hà Nội trong tôi, Chiều lên Tam Đảo, Tam Đảo mây, Chiều Đại Lãi, Đại Lãi vào xuân, Chiều Đà Lạt, Với Đà Lạt, Chiều Sài Gòn, Nắng Sài Gòn, Chiều Vũng Tàu, Đến Nha Trang, Phú Quốc đảo ngọc, Cần Thơ gạo trắng nước trong, Hạ Long Tiên cảnh, Cõi thiêng Yên Tử, Sa Pa mây trắng, Thắng cảnh Ninh Bình, Về Phan Thiết, Chiều Hải Phòng, Thành phố Hoa Ban, Đà Nẵng nắng vàng biển xanh, Mặn mà Huế thương, Với Quy Nhơn, Về Rạch Gía, Hà Tiên truyền thuyết, Phố đèn lồng  và còn nhiều bài thơ khác nữa.

    Hà Nội trái tim hồng của cả nước, thủ đô ngàn năm văn hiến, thành phố vì hòa bình, một lần đến đây và một lần trở lại, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình đã ghi dấu cảm xúc đằm sâu: “Hà Nội trong tôi giấu bao niềm ký ức / Dạo chơi ba mươi sáu phố phường / Sao nghe vương vấn nhớ thương trong lòng / Chùa Trấn Quốc, Đường Đê La Thành / Chợ đêm, phố cổ, Ba Đình, Hồ Tây …/ Để người đi luyến lưu bao nỗi nhớ / Ngày trở về, ghi tạc những vần thơ …(Trong tôi Hà Nội).  Đến với Sài Gòn, thành phố rộng lớn và thú vị cho bất cứ ai lần đầu tiên đặt chân tới đây, phải choáng ngợp trước vẻ đẹp của “Hòn ngọc Viễn Đông”. Bên cạnh nét đẹp hiện đại sôi động của thành phố, còn có những không gian kiến trúc cổ kính thơ mộng như: Trụ sở UBND thành phố, Dinh Thống Nhất, Chùa Việt Nam quốc tự, Nhà thờ Đức Bà, Bưu Điện trung tâm, Chợ Bến Thành… Sài Gòn với hơn ba trăm năm thành lập là một khoảng thời gian không dài đối với một đô thị lớn trung tâm, nhưng Sài Gòn đã thực sự trở nên một miền đất phồn hoa đô hội với những sắc thái văn hóa đa dạng, làm say đắm bao hồn thơ: Chiều Sài Gòn đẹp đến say mê / Vẻ đẹp của phồn hoa đô hội / Đẹp cảnh đẹp người Hòn Ngọc Viễn Đông / Chiều Sài Gòn trời đất mênh mông / Gieo ai nỗi nhớ, con tim tìm về(Chiều Sài Gòn).          

     Còn với những thắng cảnh của quê hương đất nước, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình cũng đã có những bài thơ như mời gọi du khách tìm về thưởng ngoạn. Tam Đảo là một địa danh như thế: “Tam Đảo bồng bềnh, Tam Đảo mây / Không bãi không bờ mây tựa biển / Một màn sương trắng, mây núi mây / Dốc đèo uốn lượn kìa ba đỉnh / Thiên Thị, Phù Nghĩa tả hữu vây / Đỉnh Trung Bàn Thạch đầy sương sớm / Thác Bạc, Chùa Vàng khách khách say …(Tam Đảo mây). Dẫu biết rằng, tình yêu quê hương đất nước có viết đến bao nhiêu vẫn chưa cho là đủ, nhưng qua những bài thơ viết về đề tài này, ta thấy Nhà thơ Nguyễn Văn Trình đã phần nào nói được tình yêu sâu nặng của mình với quê hương đất nước, mà không phải n thơ nào cũng dễ dàng làm được điều đó. Với tư cách là một người đọc, xin chúc mừng và cám ơn nhà thơ về tình yêu cao đẹp này.

    Tác phẩm thơ, tự thân đã làm nên những phong cách riêng của n thơ và thể hiện đặc điểm trầm tích văn hóa của vùng đất. Thơ Nguyễn Văn Trình đã có sẵn những điều đủ để tạo nên những sẻ chia tha thiết với bạn đọc cùng đồng hành sáng tạo. Bởi nghệ thuật là sự sáng tạo không ngừng nghỉ. Chúc mừng Nhà thơ Nguyễn Văn Trình và chúc mừng sự ra mắt tập thơ thứ hai: “Nắng chiêm bao” của anh, đã góp thêm những bông hoa đẹp vào vườn thơ đầy hương sắc của Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Trị nói riêng và nền văn nghệ tỉnh nhà nói chung.

      Với tâm hồn đa cảm của một người yêu thơ tâm huyết, nặng nợ đa mang với thơ với đời, và với bút lực dồi dào của mình, tôi cũng như bạn đọc tin rằng trên con đường sáng tạo nghệ thuật của mình, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình sẽ tạo dựng được một chân dung thơ có phong cách riêng biệt và đầy khả ái ! Và những “chiêm bao” thơ của anh không như giấc mơ qua mà sẽ còn đọng lại, vương vấn, mơ màng…  

                                                        

                                  Viết tại thành phố Đông Hà, Ngày 20/4/2019 

                                                                NH

                                              

 

READ MORE - ĐỌC "NẮNG CHIÊM BAO" CỦA NGUYỄN VĂN TRÌNH - Nguyễn Hoàn

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Mùa xuân trở lại / Lời hẹn hôm nào / Chầm chậm chân chiều trôi trên sông / Hoa mắc cỡ, níu chân người khách lạ

 

Tác giả Lê Thanh Hùng

Mùa xuân trở lại

 

Có một mùa xuân đã xa

Vẫn chảy tràn trong ký ức

Thấp thoáng, đôi bờ hư thực

Sóng đời từng lớp lần qua

 

Còn nguyên mộng tưởng xa xôi

Em giờ môi xanh tóc rối

Ngọt ngào, đắng cay, chìm nổi

Trôi trong những cuộc đôi hồi

 

Phiếm nắng đổ dài thềm rêu

Vẫn tiếng bàn chân gấp vội

Còn đâu tiếng cười son rỗi

Vờn trong hoa nắng trở chiều

 

Vẫn biết nhịp thời gian đi

Hải hà, dặm đời dâu bể

Sao còn ngẩn ngơ như thế

Quẩn quanh rối bước xuân thì…

 

Xuân về, nắng mới bao dung

Người cũ hồn nhiên trở lại

Dắm dẳng mơ hồ vướng phải

Ngày xưa trong suốt vô cùng…

 

 

Lời hẹn hôm nào

 

Nắng đã lên rồi, em đến chưa

Ngượng ngùng chi, đâu phải ngày xưa

Nhớ dắt theo em, vài đứa trẻ

Kẽo lạc đường đi lại đổ thừa

 

Trời xanh trong, biển rộng mênh mông

Con đường xưa mở rộng khúc cong

Bãi vắng bây giờ đông tấp nập

Mua bán xôn xao đến rộn lòng

 

Đứng một mình, anh cứ loay hoay

Xem chừng vướng víu đôi bàn tay

Đăm đắm chiều xa, hun hút nắng

Chầm chậm rơi nghiêng, buổi cạn ngày

 

Lâu lắm anh về phố, ngỡ ngàng

Nặng lòng sao, một nỗi đa mang

Nghe nói theo chồng, em ở đó

Muốn gặp lại nhau, có muộn màng?

 

Mới đó mà hơn bốn mươi năm

Miên man thao thiết, lời hỏi thăm

Cứ lẩm nhẩm hoài, tin nhắn gửi

Nơi hẹn ngày xưa, dấu lặng thầm…

 

 

Chầm chậm chân chiều trôi trên sông

 

Chiếc xuồng quán lắc lơ, dập dờn con sóng vỗ

Thuyền “cầm động” những vui buồn hé lộ

 

Hắt hiu buồn trên khói sóng mênh mông

“Con em” giữ thuyền, ngồi khoanh tay bó gối

Ngước mắt nhìn xa, phố xá ngẩn ngơ lòng…

 

Hoa mắc cỡ, níu chân người khách lạ

 

Cứ dung dằng tím mãi không thôi

Những chiếc lá khép, sao lại còn hoài nghi quá

 

Đâu mất rồi

Mùa xuân tuổi trẻ, dấu chân ai

Bước dung dăng trên cỏ, dáng trang đài…

 

          Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Lâm Đồng

      lethanhhung4625@gmail.com

   

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Mùa xuân trở lại / Lời hẹn hôm nào / Chầm chậm chân chiều trôi trên sông / Hoa mắc cỡ, níu chân người khách lạ

VÌ SAO TA DỄ KHÓC VÌ NHỮNG NGƯỜI KHÔNG XỨNG ĐÁNG - Nguyễn Toàn Thắng

 

 Nguyễn Toàn Thắng

VÌ SAO TA DỄ KHÓC VÌ

NHỮNG NGƯỜI KHÔNG XỨNG ĐÁNG

 

Trong hành trình đi qua những đổ vỡ, có lẽ câu hỏi khiến chúng ta ray rứt nhất chính là: Tại sao mình lại có thể yếu lòng đến thế vì một người vốn dĩ chẳng hề xứng đáng? Có những giọt nước mắt rơi xuống, nóng hổi và đắng ngắt, không phải vì đối phương quá quan trọng hay vĩ đại, mà bởi vì trái tim ta đã trót trao đi quá nhiều mà chẳng nhận lại được bao nhiêu. Ta đau không hẳn vì họ tốt đẹp, mà vì ta đã từng dốc lòng tin rằng họ sẽ tử tế. Ta khóc không hẳn vì họ đáng giá, mà vì ta đã đặt để vào họ quá nhiều kỳ vọng, để rồi khi thực tại phũ phàng ập đến, ta bàng hoàng nhận ra mình vừa đánh mất cả một bầu trời hy vọng.

 

Kỳ thực, con người thường không đau vì sự thật hiện hữu, mà đau vì những ảo tưởng vừa tan biến. Chúng ta thường có thói quen tự vẽ ra một chân dung mỹ miều về ai đó, tự tay khoác lên họ chiếc áo của sự tử tế và tình yêu chân thành. Chúng ta yêu cái hình bóng mà mình tự thêu dệt nên hơn là yêu chính con người thật của họ. Để rồi khi họ sống đúng với bản chất, khi họ đối xử tệ bạc hay thờ ơ, ta lại ngỡ như mình bị phản bội. Nhưng có lẽ, sự thật đau đớn nhất không phải là họ đã thay đổi, mà là ngay từ đầu, ta đã nhìn họ bằng đôi mắt quá đỗi bao dung của sự hy vọng.

 

Chúng ta dễ khóc vì một người không xứng đáng bởi lẽ ta đã quá quen với việc yêu bằng cả tấm lòng, quen với việc nhẫn nhịn và tha thứ đến mức quên mất giới hạn của chính mình. Một trái tim lương thiện và đa cảm thường có xu hướng tự trách mình trước khi dám trách cứ người khác. Giữa những cơn đau, ta thường tự vấn: "Liệu có phải mình chưa đủ tốt?", "Mình đã làm sai điều gì để họ đối xử như vậy?". Trong khi đó, sự thật đôi khi giản đơn đến tàn nhẫn: người kia chỉ đơn giản là không đủ trân trọng ta, hoặc họ vốn dĩ không có khả năng thấu cảm những gì ta đã trao đi.

 

Cũng có những lúc, giọt nước mắt ấy chảy ra không phải vì tiếc nuối một người, mà vì ta xót xa cho phiên bản của chính mình trong quá khứ – một phiên bản đã từng vô tư, chân thành và rạng rỡ đến thế. Ta tiếc những buổi chiều đợi chờ mòn mỏi, tiếc những lời quan tâm chưa bao giờ được hồi đáp, tiếc cả những đêm dài thức trắng chỉ để lo lắng cho một người chưa từng đặt ta vào danh sách ưu tiên của họ. Nước mắt ấy, thực chất là sự thương xót dành cho chính mình, cho những nỗ lực vô vọng đã bị vùi lấp dưới sự vô tình.

 

Điều đáng buồn nhất không phải là việc bị làm tổn thương, mà là cảm giác ta vẫn cố chấp bám víu vào một mối quan hệ đã cạn kiệt nhựa sống. Vì sợ cô đơn, sợ cảm giác phải bắt đầu lại từ con số không, sợ khoảng trống mênh mông khi một bóng hình quen thuộc rời đi, ta chấp nhận ở lại nơi khiến mình đau đớn nhất. Ta tự huyễn hoặc bản thân bằng những lời an ủi rẻ tiền rằng chỉ cần mình cố thêm một chút, chỉ cần mình kiên nhẫn hơn, đối phương sẽ vì cảm động mà thay đổi. Nhưng tình cảm vốn dĩ là chuyện của hai người, nó không bao giờ có thể nảy mầm và lớn lên chỉ bằng sự chịu đựng đơn phương của một phía.

 

Tuy nhiên, bạn cần hiểu rằng, mỗi giọt nước mắt rơi xuống cũng là một lần trái tim được gột rửa khỏi những bụi bặm của sự lầm tưởng. Khóc không phải là biểu hiện của sự yếu đuối hay bi lụy, mà là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy bạn đã sống và yêu một cách trọn vẹn nhất có thể. Sau những cơn nức nở, điều quan trọng là ta có đủ tỉnh thức để nhận ra rằng: một người không biết trân trọng ta thì vĩnh viễn không xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất mà ta có.

 

Đến một giai đoạn nào đó trên con đường trưởng thành, chúng ta sẽ học được cách đặt bản thân lên vị trí ưu tiên. Ta sẽ nhận ra một chân lý giản đơn: yêu đúng người sẽ không bao giờ khiến ta phải hoài nghi về giá trị của chính mình. Một mối quan hệ lành mạnh giống như một bến đỗ bình yên chứ không phải là một chiến trường đầy rẫy sự hoài nghi và nước mắt. Người thực sự xứng đáng sẽ không bao giờ để bạn phải khóc trong cô độc, cũng chẳng để bạn phải tự hỏi liệu mình có đủ quan trọng trong cuộc đời họ hay không.

 

Khi bạn đủ mạnh mẽ để nói lời dừng lại và đủ tỉnh táo để buông tay, bạn sẽ thấy những giọt nước mắt từng rơi vì người không xứng đáng chính là những bài học đắt giá nhất. Chúng dạy ta cách để yêu bản thân mình hơn, dạy ta biết cách từ chối những gì không phù hợp. Bởi suy cho cùng, trong cuộc đời rộng lớn này, người cần được bạn nâng niu và trân trọng nhất chưa bao giờ là một ai khác ngoài kia, mà chính là trái tim đang đập trong lồng ngực bạn.

 

 NGUYỄN TOÀN THẮNG

Địa chỉ: Nhà 11B, ngách 59, ngõ 176 Trương Định

quận Hai Bà Trưng, thành phố Hà Nội.

Email: nguyentoanthang77@gmail.com

Gởi từ:  BAOTHANG_XUANXUYEN DANG baothang_xuanxuyen@yahoo.com.vn

READ MORE - VÌ SAO TA DỄ KHÓC VÌ NHỮNG NGƯỜI KHÔNG XỨNG ĐÁNG - Nguyễn Toàn Thắng