Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, February 23, 2026

XUÂN KHAI - Thơ Trần Hữu Thuần

 

Tác giả Trần Hữu Thuần

Xuân Khai

Trần Hữu Thuần

(Khai bút Mồng Bốn Tết Bính Ngọ 2026)

 

Nắng ngập ngừng hanh hanh,

Mây bâng khuâng tầng xanh,

Cây thẹn thuồng nụ mới,

Cỏ ngậm sương long lanh.

 

Xuân ngỡ ngàng chậm bước,

Búp non trồi lao xao,

Mạch sống reo nao nức,

Đất rùng mình lao đao.

 

Bé con má núng nính,

Cụ già răng hom hem,

Em tôi môi hồng xinh,

Len lén mắt ươm tình.

 

Bỗng bừng lên Xuân mới,

Muôn Bướm lượn vườn hoa,

Lòng em vui phơi phới,

Rộn ràng khúc Xuân Ca.

 

Đến rồi, Xuân Đất Trời,

Đến rồi, Xuân trong tôi,

Tình Xuân, Tình Yêu đó,

Chơi vơi, ôi chơi vơi.

 

(Grand Rapids, Michigan, 20 th 2, 2026.)

 T.H.T.

jbtranthuan@hotmail.com

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - XUÂN KHAI - Thơ Trần Hữu Thuần

TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Bầu trời trong đáy mắt / Hoài xuân / Tình mây nước / Tìm về biển cả

 


 

Nguyễn Văn Trình

Bầu trời trong đáy mắt

                  

Bầu trời trong đáy mắt

một vệt xanh mở lối vô cùng

mây bay qua để lại khoảng nhớ

con người giữ lại nết chân thành

 

Bầu trời trong đáy mắt

nắng khẽ rơi thành giọt ấm

chim vẽ đường bay cho mình

gió chạm mi nghe lòng thổn thức

 

Bầu trời trong đáy mắt

chiều rất nhẹ như tiếng thở

phố thu mình đợi hoàng hôn

một vì sao cựa mình thức giấc

 

Bầu trời trong đáy mắt

đêm khâu lại đường chân mây

im lặng nở một đóa quỳnh

và bình minh sáng dần kỳ vọng

 

                              NVT

 

Hoài xuân

   

Xuân vừa đi qua ngõ

nắng mỏng nghiêng bên thềm

gió khẽ lay chồi biếc

lặng ngắm nhìn xuân qua

 

Hoa đào rơi theo gió

phố vắng chợt buồn thêm

bước chân nghe lạc nhịp

nỗi nhớ đầy trong tim

 

Trời xuân trước chiều muộn

mắt tìm giữa mênh mong

đóa mai vàng vừa rụng

nghe mùa xuân dần xa

 

Xuân đi, rồi xuân lại

sao cứ mãi hoài xuân

ta ôm chiều lặng gió

giữ một mùa nhớ thôi

 

                      NVT

 

Tình mây nước

           

Mây ươm nguồn từ nước

nước ru giấc trời xa

hơi sương thành sợi nắng

vắt ngang miền bao la

 

Mây hông màu nắng sớm

nước ôm bóng trăng gầy

xa nhau thành khát vọng

gặp nhau hóa mưa đầy

 

Mưa chở mùa thương nhớ

nước mở cửa phù sa

giông qua miền thinh lặng

nẩy mầm xanh thiết tha

 

Mây tan vào trong nước

nước thành mây bay cao

một vòng quay lặng lẽ

ôm đất trời khát khao

 

                          NVT

 

 

Tìm về biển cả

         

Từ nguồn xanh chảy ra

dòng sông rời núi xa

mây chiều in bóng nước

đá lặng thầm ngân nga

 

Sông đi qua rừng thẳm

lá phủ kín đôi bờ

gió thì thầm rất khẽ

ru miền xa mộng mơ

 

Qua đồng vàng lúa chín

qua mái nhỏ ven đê

ôm trăng vào đáy nước

giữ tiếng ai gọi về

 

Có khi gầy mùa hạn

có khi trắng mùa mưa

vẫn tìm về biển cả

nghe mặn mòi khơi xa

 

                         NVT

 

Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

 

 

 


READ MORE - TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Bầu trời trong đáy mắt / Hoài xuân / Tình mây nước / Tìm về biển cả

CHÙM THƠ XUÂN CỦA TỊNH BÌNH


    

 
ĐÊM GIAO THỪA
 
Sẻ nâu ríu rít xuân sang
Từng đàn én lượn rộn ràng trời xanh
Mơn man cánh gió trong lành
Ba mươi tháng Chạp đã thành Tết chưa?
 
Ngoài hiên vạn thọ đón đưa
Hoàng mai e ấp lưa thưa sắc vàng
Khói vờn đôi ngọn tình tang
Bếp quê tay mẹ nồng nàn hương xuân
 
Quây quần bánh tét bánh chưng
Trầm thơm mâm cỗ rước mừng tổ tiên
Đất trời như thể lặng yên
Tinh khôi thời khắc thiêng liêng giao thừa
 
Chuông chùa chầm chậm xa đưa
Một năm mới đến ngỡ vừa hôm qua
Hân hoan nhạc khúc xuân ca
Buồn vui năm cũ bỗng là chiêm bao...
 
 
NGUYÊN ĐÁN
 
Ngẩng nhìn mây trắng trời xanh
Trăm con chim én chở ngàn điều vui
Đường quê lối phố ngược xuôi
Muôn hoa đua sắc người người hân hoan
Giọt xuân thánh thót mơ màng
Sớm mai nguyên đán trên cành mai hoa...
 
 
TRÊN NHÀNH MAI ẤY...
 
Hẹn gì trên một nhành mai
Tàn cơn đông lạnh lại cài nắng xuân
Tiếng chim như thể ca mừng
Râm ran chồi nụ vang lừng sắc hương
 
Lưng trời én gọi mùa thương
Thơ ngây nắng mới cuối đường cỏ hoa
Vu vơ phiến gió không nhà
Nâng đôi cánh bướm trêu tà áo xuân
 
Chờ chi hoa gạo đỏ bừng
Trên nhành mai ấy là xuân hiện về
Gió đùa ngọn cỏ lời mê
Theo dòng lục bát hẹn thề cùng thơ...
 
                                     TỊNH BÌNH

READ MORE - CHÙM THƠ XUÂN CỦA TỊNH BÌNH

ĐẶNG XUÂN XUYẾN: TIẾNG THỞ DÀI CỦA BI KỊCH NHÂN SINH - Đỗ Anh Tuyến

 

Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến

ĐẶNG XUÂN XUYẾN: TIẾNG THỞ DÀI

CỦA BI KỊCH NHÂN SINH

 

Trong dòng chảy của thi ca đương đại, bài thơ "Tôi lại thở dài ngó xa xăm" của Đặng Xuân Xuyến hiện lên như một nốt trầm mặc, đầy ám ảnh về thân phận và sự lỡ dở của tình yêu. Bằng một bút pháp cổ điển kết hợp với cái nhìn hiện thực đầy xót xa, Đặng Xuân Xuyến không chỉ kể lại một câu chuyện tình buồn mà còn dệt nên một bức tranh tâm trạng, nơi thời gian và không gian không còn là thực thể vật lý mà trở thành những lớp lang của bi kịch nhân sinh.

 

TÔI LẠI THỞ DÀI NGÓ XA XĂM

.

Tôi xa làng Đá đã nhiều năm

Từ độ người ta tuổi chớm Rằm

Cái tuổi xúi người say má thắm

Thả hồn mơ mộng mãi xa xăm

.

Tôi nhớ, người ta một cuối năm

Giữa chiều mưa ấy rét căm căm

Mặc tôi thảng thốt chặt tay nắm

Vẫn nhẹ lắc đầu ngó xa xăm.

.

Tôi biết người ta với làng Chằm

Ân tình riêng nặng đã nhiều năm

Người ta lại giỏi cam chịu lắm

Mặc kẻ làng Chằm biệt biệt tăm.

.

Tôi về làng Đá mỗi cuối năm

Nhìn người hóa đá giữa đêm Rằm

Tuổi xuân tự lấp sâu vạn dặm

Tôi lại thở dài, ngó xa xăm...

*.

Hà Nội, 26 tháng 01 năm 2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Sức hấp dẫn đầu tiên của tác phẩm nằm ở nghệ thuật kiến tạo hình ảnh và xây dựng tứ thơ độc đáo. Đặng Xuân Xuyến đã khéo léo khai thác tứ "Vọng phu" nhưng đặt trong bối cảnh đời thường, không mở ra theo chiều rộng của không gian mà xoáy sâu vào chiều âm của số phận, khiến nó trở nên gần gũi mà buốt nhói. "Làng Đá" – từ một địa danh hành chính cụ thể – qua dòng thời gian đã biến chuyển thành một biểu tượng nghệ thuật: sự hóa thạch của nỗi đau. Hình ảnh "Người hóa đá giữa đêm Rằm" là một nhãn tự đắt giá, lột tả sự tàn nhẫn của thời gian. Ở đó, người phụ nữ không hóa đá trên đỉnh núi cao để thiên hạ chiêm bái, mà họ "tự lấp sâu vạn dặm" tuổi xuân của mình ngay giữa lòng làng quê, trong sự im lặng của lòng thủy chung lầm lạc. Đây là một bước chuyển mình về tư duy nghệ thuật. Sự "hóa đá" ở đây không phải là sự thăng hoa thành huyền thoại, mà là một sự "tự lấp sâu vạn dặm" của tuổi xuân. Tác giả đã nhìn ra một bi kịch hiện đại: con người ta không chết đi, nhưng họ tự đóng băng đời mình trong sự cam chịu và những giá trị đã lỗi thời.

Để chuyển tải tứ thơ ấy, Đặng Xuân Xuyến đã xây dựng được những cặp hình ảnh đối lập đầy ám ảnh. Hình ảnh "má thắm" của tuổi trăng tròn đối diện với cái "ngó xa xăm" vô định ngay từ khổ đầu đã dự báo về một sự lệch pha giữa sức sống thanh xuân và định mệnh u buồn. Đặc biệt, chi tiết "thảng thốt tay chặt nắm" trong chiều mưa "rét căm căm" là một nhãn tự đắt giá. Chữ "thảng thốt" ở đây không chỉ là trạng thái tâm lý mà là một hành động vật lý mang tính biểu đạt cao; nó cho thấy sự chới với của một người đang cố níu giữ cái thực tại đang tan rã. Đối lập với sự "thảng thốt" ấy là cái "nhẹ lắc đầu" – một hình ảnh tĩnh lặng nhưng có sức công phá mạnh mẽ hơn mọi lời cự tuyệt. Đặng Xuân Xuyến đã dùng cái "tĩnh" để chế ngự cái "động", dùng sự im lặng để biểu đạt sự tuyệt vọng cùng cực. Chính sự "giỏi cam chịu" mà nhà thơ nhắc đến không đơn thuần là lời ngợi ca phẩm hạnh, mà là một tiếng thở dài phê phán những lề thói, những ân tình cũ kỹ đã vô tình giam cầm biết bao kiếp người.

Cái hay của tứ thơ còn nằm ở sự dịch chuyển điểm nhìn. Từ cái nhìn khách thể của người đi xa trở về, tác giả chuyển dần sang sự đồng cảm và cuối cùng là sự đồng điệu trong nỗi đau. Câu kết "Tôi lại thở dài, ngó xa xăm" là một sự lặp lại có chủ đích, hoàn tất vòng lặp của bi kịch. Nếu cái "xa xăm" của người phụ nữ là sự chờ mong kẻ biệt tăm, thì cái "xa xăm" của thi sĩ là sự bất lực trước sự tàn nhẫn của thời gian và lòng người.

Trong chỉnh thể của bài thơ "Tôi lại thở dài ngó xa xăm", Đặng Xuân Xuyến không cầu kỳ trong việc dụng chữ bằng những thuật ngữ tân kỳ, nhưng lại đặc biệt thành công trong việc kiến tạo một hệ thống ngôn ngữ giàu tính gợi hình và một tứ thơ mang đậm hơi thở của bi kịch nhân sinh. Ngôn ngữ và hình ảnh trong tác phẩm này không tồn tại độc lập mà đan cài chặt chẽ để phục vụ cho một ý đồ nghệ thuật nhất quán: sự hóa thạch của nỗi đau.

Khổ thơ cuối là một sự thăng hoa của cảm xúc nhưng lại hạ cánh trong một hiện thực tàn khốc. Hình ảnh "Nhìn người hóa đá giữa đêm Rằm" là một ẩn dụ đầy sức nặng. Làng Đá không còn là tên gọi hành chính, nó đã thấm vào máu thịt, vào số phận của con người. Người phụ nữ ấy, sau bao năm tháng đợi chờ, đã tự hóa thạch chính tuổi xuân của mình. Cụm từ "Tuổi xuân tự lấp sâu vạn dặm" gợi lên một sự hy sinh tự nguyện nhưng vô vọng, một sự tự chôn vùi cái tôi cá nhân vào hố sâu của định kiến và lòng thủy chung lầm lạc.

Điểm đáng chú ý nhất về nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ là hệ thống vần "ăm" (năm, Rằm, thắm, xăm, căm, nắm, Chằm, tăm, dặm) được gieo xuyên suốt tác phẩm. Trong ngữ âm tiếng Việt, vần "ăm" là một âm đóng, tạo cảm giác tù túng, quẩn quanh và bế tắc. Việc lặp lại âm hưởng này không chỉ tạo nên tính nhạc cho bài thơ mà còn tạo ra một không gian tâm lý chật hẹp, nơi nhân vật trữ tình và cả người phụ nữ kia đều bị giam cầm trong những ký ức không lối thoát. Bên cạnh đó, cách sử dụng các từ láy như "căm căm", "thảng thốt", "biệt biệt tăm" đã đẩy cao tính biểu cảm, làm đậm thêm cái lạnh lẽo của không gian và cái dài dặc của thời gian.

Kết thúc bài thơ, tác giả lặp lại hành động "ngó xa xăm" nhưng lần này là cái nhìn của chính chủ thể trữ tình. Nếu cái "xa xăm" của người phụ nữ là sự chờ đợi vô định, thì cái "xa xăm" của nhà thơ là sự bất lực trước vòng xoáy của nhân duyên và số phận. Tiếng thở dài của Đặng Xuân Xuyến không chỉ dành cho một mối tình đơn phương, mà là tiếng thở dài cho những kiếp người tự buộc mình vào những giá trị xưa cũ để rồi tàn héo trong thầm lặng.

Bằng việc sử dụng ngôn ngữ giàu nhạc tính và xây dựng những hình ảnh có sức nặng biểu tượng, Đặng Xuân Xuyến đã nâng một câu chuyện tình lỡ dở lên thành một suy tưởng về thân phận. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một cá nhân mà là bản cáo trạng nhẹ nhàng nhưng buốt nhói về những lề thói, những ân tình cũ kỹ đã vô tình chôn vùi biết bao kiếp người trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Có thể nói, với "Tôi lại thở dài ngó xa xăm", Đặng Xuân Xuyến đã thành công trong việc nâng một câu chuyện riêng tư lên thành một suy tưởng mang tính nhân văn sâu sắc. Bài thơ không chỉ chạm đến trái tim độc giả bằng sự chân thành, mà còn khẳng định bản sắc của một cây bút biết cách dùng những ngôn từ giản dị để chạm tới những vỉa tầng sâu kín nhất của tâm hồn con người.

*

ĐỖ ANH TUYẾN

Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình

 

READ MORE - ĐẶNG XUÂN XUYẾN: TIẾNG THỞ DÀI CỦA BI KỊCH NHÂN SINH - Đỗ Anh Tuyến

VỆT XUÂN

 




Mùa xuân trở lại, mang theo nắng ấm, gió hiu hiu và hương hoa phảng phất khắp không gian như thôi thức những cảm xúc êm đềm trong lòng người. Trong chùm thơ lần này, từng câu chữ như một lăng kính nhỏ của đời thường: mái tóc hong nắng chiều, nụ cười khẽ hé, những bước chân rộn rã hay lặng lẽ giữa làng quê, nỗi nhớ người xưa trong chiều giao thừa hay những khoảnh khắc bình yên bên gia đình. Thơ ghi lại sắc xuân bên ngoài và có sự bồi hồi của ký ức và tình yêu đời thường. Từng bài thơ là một khúc nhạc xuân, vừa dịu dàng vừa sâu lắng khiến ta bỗng thấy lòng nhẹ nhàng, ấm áp, như được sống chậm lại giữa cuộc đời vội vã. Tôi như lạc vào một miền mùa xuân đầy màu sắc của tình yêu, hy vọng và sự trở về với cội nguồn hòa quyện cùng hương hoa, nắng mới và âm vang của những khoảnh khắc đáng trân trọng. Mỗi câu chữ đều nhắc nhở rằng xuân ở ngoài hiên nhà và trong tim mỗi người, trong những giây phút đoàn viên, những rung động đầu năm và trong những ký ức ngọt ngào không thể phai. (VTNM)


HONG TÓC MÙA XUÂN

 

Nắng chiều xuân chợt dịu dàng

Cho em hong tóc bên hàng Tường Vi

Để em thêm chút nhu mì

Một thời con gái xuân thì buồn trôi

 

Tóc dài thôi rẽ đường ngôi

Vấn vương áo lụa bồi hồi hồn ai

Trong chiều từng sợi tóc bay

Cho em dáng dấp liêu trai nồng nàn

 

Mai này lỡ bước sang ngang

Nhớ ai đành phải bỏ làng đi xa

Một đời thương nhớ quê nhà

Nhớ người hong tóc chiều tà ngày xuân

 

Nhớ ngày xưa, nhớ cố nhân

Câu thơ cứ mãi bần thần rưng rưng

Bao mùa qua đến dửng dưng

Nhớ ai hong tóc mùa xuân năm nào

 

Trách duyên hẩm, lỡ nhịp cầu

Để nay ngồi ngẫm bể dâu đời mình

Ngày xưa sợi tóc vô tình

Trăm năm tôi mãi lặng thinh chốn này

 

Từng ngày nhấp chén rượu cay

Chắc em nay tóc thôi bay lâu rồi?

Áo xưa giờ hết tinh khôi

Tôi rưng rức nhớ một thời đã xa…

 

Hoài Nguyễn

 

++

 

GIỮ GIÙM ANH NGÀY XUÂN

 

Phảng phất ngoài kia mưa nhẹ bay

Trời chiều gom tụ một màu mây

Con chim về đậu cành hoa giấy

Thả giọng oanh vàng nghe ngất ngây

 

Hình như anh thấy ở nhành mai

Đêm qua ủ mộng giấc mơ dài

Tình cờ mai biết anh đang nhớ

Vội mở mắt cười, nét kiêu sa

 

Mấy em đi chợ về qua ngõ

Kể lại ngày xuân thuở học trò

Con bướm vàng vờn bên áo trắng

Rụt rè giấu kỹ một vần thơ

 

Chiều nay, chiều của Mùng Ba Tết

Em giữ giùm ta nét xuân nồng

Chớ để đời thơ anh tan hết

Theo chiều mưa lạnh giữ hư không

 

Ôm chăc ngày xuân lại cho anh

Mai ơi!! Mãi thắm ở trên cành

Cho anh tươi lại ngày xuân chín

Có bước em về giữa mùa xanh

 

Nguyễn Mộng Phát

 

++

 

KHÉP CỬA

Gió xuân  nhẹ  lùa qua tóc mỏng

Qua bàn tay ấm suốt mùa đông

Em khép cửa

 đóng lại buồn năm cũ

Mở bình yên

đón nhận mắt xuân nồng

Tay chặt xiết vòng ôm mùa yêu chậm

Môi tìm môi

tóc rối chạm trăng sao

Thương từ đâu

một giọng nói hôm nào

Đọng lại trong em lời tự tình tha thiết

Em khép cửa nhốt trái tim cùng nhịp

Mở khung trời ra thế giới riêng anh

Hát ngân vang cho thấu tận trời xanh

Ngọn gió thiện lành tay em níu lại

 

Cho ngày mới  hoa lòng ta thức dậy

Ánh sáng diệu kỳ

soi rõ  bước chân nhau

Thời gian không chờ được kiếp sau

Nên cứ luyến lưu nhau như buổi đầu tan chảy

Khép an yên vào giấc mơ êm ái

Chếnh choáng tha nhân    vừa đủ cơn say

Thì  anh nhé

ta cùng tin vào vũ trụ

Nhoẻn môi cười

khoe đón nụ tầm xuân …

 

Nguyên Phương

 

+++

 

XUÂN HỠI XUÂN

 

Nắng ấm cành mai hé nụ cười

Bồi hồi lắng đọng ánh xuân tươi

Âm vang xuân đến ngày vui mới

Bước nhịp êm đềm có nắng vui

 

Xuân đến ngàn hoa nhịp cánh bay

Xuân đi xuân để nét hoa gầy

Xuân về ôm ấp mùa vui vậy

Xuân đến rộn ràng tay nắm tay

 

Liễu rũ ngàn hoa đón đợi xuân

Xuân về nắng ấm bớt gian truân

Xuân vui xin để tình xuân thuận

Xuân hát lời yêu gió ngập ngừng

 

Xuân đẹp má ai thấy muốn cưng

Xuân mùa hoa nở lộc rưng rưng

Xuân đến xuân đi lòng cao hứng

Xuân nhớ tình ai xuân hởi xuân!

 

Doãn Bá Phượng

 

++

 

LỐI NHỎ

 

Nếu bước đi

Tôi sẽ tìm lối nhỏ

Để vào đời và nhìn ngắm những đoạn đường xa

Nếu bước đi

Đâu đó gập ghềnh

Đường sỏi đá có thể tìm về vùng hoa hương lạ

Nếu bước đi

Giữa nắng cháy da, đồng khô, đất rạn

Mỗi giọt mồ hôi nghe mặn ấm tình người

Ai bỏ lại nụ hồng sau môi đỏ

Một chút vấn vương cho chân cứng, đá mềm

Nếu bước đi

Nơi thị thành đèn giăng cao hoa lệ

Chút cúi nhìn tưởng nhớ lặng im

Để chút hy sinh bao năm tháng luỵ phiền

Hoàng hôn chợt xuống cho bình minh sẽ đến

Nếu bước đi

Lúc chân chùn, gối mỏi

Một bờ vai, ánh mắt tiếp niềm tin

Dù hạnh phúc nhỏ nhoi hay mòn mỏi

Dòng sông nhỏ sẽ chảy về biển cả

Nếu bước đi

Tôi sẽ tìm lối nhỏ

Quốc lộ trải dài, rộng mở từ sỏi đá biết gọi tên nhau...

 

Hoaphong Binhduong

 

++

 

NGÀY ĐÔNG ĐỌC KIỀU

 

Trang Kiều trắng tóc Nguyễn Du

Lời thơ bỏng cháy âm u đất trời

Sông Tiền Đường lành lạnh trôi

Bao máu lệ

Bao kiếp người

Long đong.

 

Kiều đau bạc cả má hồng

Cung đàn trắc trở mãi bồng bềnh vang

Đa tài, đa sắc, đa đoan

Đa sầu nhân thế

Đa mang nhân tình

Buồn Kim Trọng, trách Thúc Sinh

Kẻ hời hợt hứa, người linh tinh thề

Phong ba vùi lấp nẻo về

Bóng ma lưu lạc tái tê, bàng hoàng.

 

Nụ đào nát giữa tham quan

Hết lầu Ngưng Bích

Lại đàn Khuyển Ưng...

Câu thơ lệ ứa giữa chừng

Câu ca dao cũng ngập ngừng

Nghẹn đau

Kìa ai áo rộng, mão cao

Điếc câm giữa tiếng thét gào dân sinh...

 

Thương nàng ngồi trước bình minh

Tạ nhau còn một chữ trinh

Đá vàng

Mười lăm năm dẫu giải oan

Vẫn nghe quặn buốt đôi hàng lệ rơi

Khóc ai ngang dọc chống trời

Gươm đàn gãy gánh

Luân hồi về đâu?

Trải qua bao cuộc bể dâu

Giọt đau chẳng vỡ

Chữ sầu còn vương…

 

Kiều xưa vượt cõi đoạn trường

Ta nay vượt sóng Tiền Đường

Tìm ai?

 

Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

+++

 

NHỮNG ĐƯỜNG CONG

 

Em sinh ra

Tất cả đã cong rồi

Nhành hoa bưởi sau vườn

Liềm trăng nghiêng đáy giếng

Con đò râm ran gái hàng chè sang chợ huyện

Những tràng cười cong cả gió sớm mai

 

Con đê làm duyên lượn theo dáng sông cài

Những tà sóng ướm hờ lên cánh bãi

Tháng ba rét đi còn cố quay trở lại

Vẽ phượng vẽ rồng lên sắc tím vồng xoan

 

Khi tóc em dài

Gió đã biết thổi cong

Và mùi hương ủ hoàng hôn thơm mãi

Anh chờ cuối lối trăng

Em không trở lại

Đường về nhà em uốn mấy khúc thật buồn

 

Em ghi lại bờ cong của bóng đêm vườn

Hay làn bổng trầm điệu dân ca, chèo, lý

Dáng chiêm chín trên đồng làng

Hay tiếng mùa bình yên lặng lẽ

Hay nhịp nhàng đồi núi hiện xa xa

 

Em ơi em

Đất nước Việt Nam ta

Thong thả một đường cong

Bên bờ Thái Bình Dương thêm dịu dàng, lộng lẫy

Bao thế hệ gửi dáng mình làm nên bờ cong ấy

Ôi! Diệu kì

Những người mẹ

Những người em...

 

Nguyễn Ba

 

+++

 

NGÀY TẾT

 

Mù sương

Dặm sáng

Sớm mồng hai...

Nhớ bấc

Nàng bân

Rét đậm ngoài...

 

Cu gáy

Mời nường

Năm mới lại

Chim gù

Gọi bạn

Đến lai rai...

 

Lạnh trời

Tuấn mã

Phi vân tới...

Đất nở

Đào hoa

Ngồng nhuỵ phơi!...

 

Ngày tết

Qua nhanh

Người trẩy hội

Nàng Xuân

Lòng rộn

Mở môi cười...

 

Son Ta

 

+++

 

TRƯỚC CỬA MÙA XUÂN

 

Kề bên là cánh thắm

Môi hồng mai nắng trao

Ngất ngây tình thất thập

Thuở ban đầu xôn xao

 

Kề nhau như mộng mị

Én đồng điệu bay ngang

Ngọ tung bờm vượt sóng

Ta rong chơi địa đàng

 

Ân sủng đâu hằng bữa

Bụi trần lánh màu tiêu

Kề mùa Xuân trước cửa

Thơm ngần cung bậc yêu.

 

Nguyễn Nguyên Phượng

 

+++

 

TẾT QUÊ NGƯỜI

.

tết quê người

không tiếng pháo giao thừa

không tiếng gọi tổ tiên

cho dù tự huyễn

trái đất này một mái nhà chung

.

duy chỉ nỗi buồn

là chung cho tất cả

những phận người mong manh cỏ lá

che chiều nào cũng hứng đủ bão dông

.

tết quê người

cũng rượu cũng hoa

cũng khói hương vương vấn quanh nhà

đêm ba mươi

một mình phố vắng

lang thang hoài

nặng bước đường xa

.

những ý nghĩ theo nhau xuống dòng

trang thơ vẫn im lìm bất động

con chữ lạc loài

con chữ

lưu vong

.

tết quê người

như chưa từng có tết

hành trang đời

khuyết một mùi hương ...

.

Nguyễn Cường

 

+++

 

XUÂN

 

Sóng biển thì thầm báo tiết xuân

Em nghiêng vai đón nụ tầm xuân.

Mắt vui lúng liếng màu nắng hạ

Chân rộn vô vàn ánh chiều xuân.

Xao xuyến mơ về từng kỷ niệm

Nguyện thề mộng với cánh thư xuân.

Hỏi người xa cách muôn trùng ấy

Có về tao ngộ kịp tuổi xuân ?

 

Kare Kim

 

+++

 

XUÂN VỀ

                

Mỗi độ Xuân về nắng dịu êm

Vàng xanh tím đỏ cánh hoa mềm

Trên hàng vạn thọ đơn sơ nở

Lối cổng mai đào thắm mượt chêm

Vẫn đó ông đồ soi giấy mực

Còn đây liễn đối đặt chân thềm

Năm buồn Ất Tỵ mình quên nhé!

Bính Ngọ mong rằng khởi sắc thêm.

 

Thảo Linh Chi

 

+++

 

EM VẼ TÊN EM

 

D ịu dàng nét chữ nết người

I n hình dáng nhỏ nụ cười mến thương

Ê m đềm như hạt sương vương

U yển chuyển khúc hát vấn vương lòng người.

 

T hu sang rạng rỡ bên đời

H ương cơm bếp ấm rạng ngời tình thân

U ốn câu văn tự chuyên cần

Tháng Tám hoa nở, thanh tân dịu hiền.

 

D õi nhìn đôi mắt to tròn

I n tình chân thật, vàng son tấm lòng

Ê m đềm môi thắm nụ hồng

U sầu gói lại, nhẹ bồng cánh thơ.

 

T hu về dệt mộng bình yên

H ương đời lan tỏa, dịu hiền nết na

Ủ đầy hạnh phúc quanh ta

Diệu Thu rạng rỡ, mặn mà tình thân.

 

Phạm Thị Diệu Thu

 

++

 

MƯA XUÂN

 

Hạt mưa nhẹ du ca

Giọt đùa rơi xuống phố

Dịu xoa từng cánh hoa

Như lời ru mẹ dỗ

 

Mưa khát vọng bình an

Buông ướt vương trên áo

Rơi xuống đất khẽ khàng

Cuốn trôi bao phiền não

 

Mưa xanh mướt mầm cây

Mưa vờn trên ngọn cỏ

Hạt mưa lất phất bay

Như đùa vui cùng gió

 

Mưa giăng mắc lối về

Sắc mai vàng nở rộ

Lửa hồng ấm hương quê

Cánh chim đang về tổ

 

Nguyễn Chơn Viễn

 

+++

 

Thơ khai bút đầu năm

 

Xuân này nhớ xuân xưa

Xuân về nghiêng bóng nắng

Trên những đoá cúc vàng

Chậu hồng nằm duyên dáng

 

Dưới những khóm hoàng lan

Xuân về cho nắng mới

Nằm phơi mái hiên nhà

Hoa hướng dương sáng chói

 

Chiếc áo vàng thướt tha

Cành mai vừa hé nụ

Gọi bước chân ong về

Giọt sương còn ấp ủ

 

Long lanh giấc xuân quê

Em xưa bên song cửa

Tóc thả đón hương trời

Áo mềm bay gió lụa

 

Nụ cười đẹp chơi vơi

Anh ngày xưa lính tráng

Gác xuân bên góc trời

Nhớ làn môi son thắm

 

Ngọt ngào Hạnh em ơi

Những ngày xưa dĩ vãng

Một mối tình tuyệt vời

Đôi ta thật lãng mạn

 

Ngọt ngào yêu mãi thôi

Kỷ niệm như mây trắng

Trôi chậm giữa trời xanh

Một thời tình say đắm

 

Còn nguyên vẹn trong lành

Xuân về từng đôi én

Bay về đâu núi rừng

Anh ngồi ôn kỷ niệm

Mà hồn mình rưng rưng

 

Dũng Tôn Thọ Dương

 

++

 

XUÂN ĐẾN ƯỚC ĐOÀN VIÊN

 

Xuân đã về trên những đoá Đào Mai

Sao em ngẩn ngơ đứng chờ ai đó…

Gió thỏ thẻ hỏi rằng” chắc bạn nhớ

… hình ảnh người xưa đi mãi không về…”

 

Tình cảm chân thành của hương vị đồng quê

Mùa lúa chín, mùa dưa gan thơm ngào ngạt

Lá mía cho đường dòng mật ngọt yêu say

Đâu ai biết vì sao em mong đợi

 

Chầm chậm bước đi nhìn xa vời vợi

Thoáng hiện nụ cười”Em hãy yên tâm”

Xuân đến Xuân đi theo nhịp điệu thời gian

Đào Mai thắm nở Tình Yêu Mùa Xuân thắm thiết

 

Người có xa nhau cả một đời luyến tiếc

Nên mãi chờ… Xuân đến Ước Đoàn Viên .

 

Huỳnh Kim Thoa

 

+++

 

K H Ú C X U Â N S A N G

 

giao mùa

rét

dửng dưng... xa

hôm qua

Tết đã la cà phố đông

 

sớm mai sợi nắng cong vòng

thả

dung nhan xuống sắc trong trẻo

ngời

 

Xuân thi

miệng mím chi cười

đào mai tiến tửu rót mời thi nhân

 

Xuân xa bỗng hóa nhiên gần

giao thừa gõ cửa chúc trần gian vui

 

Duy Phạm

 

+++

 


XUÂN TÌNH     

           

Này em xuân gõ cửa rồi

Nào cùng ngồi giữa bồi hồi đêm sâu

Nói nhau nghe những dạt dào

Chuyện hôm qua, chuyện ngày sau lâu bền

 

Này em xuân mới chạm nền

Lại đây mà tựa vai bên vai này

Ngắm đàn chim trắng đang bay

Về nơi xa với dặm dài yêu thương

 

Này em xuân đã tới vườn

Đừng buông tay nhé trên đường nhân gian

Dù đời còn lắm bất an

Có anh, xin cứ dịu dàng bước chân

 

Này em xuân đã vào sân

Phất phơ mưa bụi tần ngần mắt nâu

Nhẹ ôm quên hết buồn đau

Bỏ sau lưng những úa nhàu đa đoan

 

Này em, xuân cũng vừa sang

Lá non tơ gọi đất đang cựa mình

Huống chi hai đứa rập rình

Ra giêng chung bếp ấm tình trăm năm

 

Hoàng Chương

READ MORE - VỆT XUÂN