Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, May 3, 2026

Hoàng Thị Bích Hà - “TRÂU ĂN MỘT ĐỒNG MÀ CON ĐÓI CON NO” - Truyện ngắn



“TRÂU ĂN MỘT ĐỒNG MÀ CON ĐÓI CON NO”

Truyện ngắn 

Hoàng Thị Bích Hà

 

Như Nguyệt là hàng xóm của tôi. Con trai chị - cháu Phạm Thành Phong vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp kỹ sư chất lượng cao của Trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Riêng Như Nguyệt, mừng đến nỗi suốt đêm không sao chợp mắt, lòng xôn xao một niềm vui khó tả.

Đó không chỉ là thành quả học tập của con, mà còn là sự đền đáp xứng đáng cho bao năm tháng chị cố gắng, nỗ lực đồng hành cùng con với tấm lòng của một người mẹ. Mừng con thi đậu trường con yêu thích. Đó cũng là những năm tháng hai mẹ con gồng gánh mà đi.

Sáng hôm sau, ông ngoại gọi điện sang bảo:

-Con có vô Sài Gòn thì tới nhà của cậu Hải mà trọ. Nói với cậu ấy, cho cháu ở nhờ để đi học.

Như Nguyệt đáp:

- Dạ thôi ba, để con đưa cháu vô rồi tính.

Cúp máy, chị vẫn ngồi yên một lúc lâu. Thẫn thờ nhìn xa xăm, lòng bỗng đau như chạm vào quá khứ.

Nghe chị kể, tôi ngạc nhiên:

-Có sẵn nhà đó, sao không cho cháu ở, đỡ được bao nhiêu tiền trọ?

Nguyệt không trả lời ngay.

Nụ cười trên môi chị chợt tắt. Một khoảng lặng rơi xuống. Chị nhìn ra ngoài sân, nơi có cây cau thấp, thân lấm tấm những vết sẹo cũ của thời gian và bão tố. Chị nói với tôi:

- Không dễ thế đâu, nàng ơi.

Tui mừng vì con đậu đại học tốp đầu, chất lượng. Mừng! Nhưng lòng cũng đầy lo lắng. Nỗi lo cũng lớn dần theo từng bước chân con sắp đi xa. Tiền trọ, tiền ăn, tiền học..., Nhưng tui sẽ cố gắng lo cho con.

Chỉ lo những ngày con đi xa, ấm lạnh không có mẹ bên cạnh. Nhưng có lẽ để con ra với đời mới mau trưởng thành.

Những năm tháng tuổi thơ nghèo khó chợt ùa về.
 

Rồi rồi chị kể, chậm rãi như lần giở lại từng lớp ký ức đã cũ mà chưa hề nguôi.

-Ba tui… ổng đã bỏ mẹ con tui từ khi tui mới hai tuổi, anh Hai lớn nhất cũng mới mười tuổi, chị ba 5 tuổi, em trai nhỏ nhất mới ba tháng tuổi. Ông theo người đàn bà khác, Lúc ấy mẹ tui mới ba mươi tuổi, Một mình mẹ dắt bốn đứa con về quê ngoại Phong An, (cách Huế chừng hai mươi cây số) sống lay lắt bằng nghề ruộng, rẫy.

Về làng quê cũng nghèo. Mẹ cực khổ nuôi con bằng rau cháo qua ngày. Anh em tui cố gắng học, nhưng học được chừng nào hay chừng ấy, chứ không thể tới bờ tới bến. Anh Hai học hết lớp chín đành nghỉ, ở nhà làm phụ mẹ nuôi em. Chị Ba gắng gỏi lắm cũng chỉ đến lớp mười một rồi xin đi làm công nhân. Còn tui, học hết phổ thông, đành gác lại giấc mơ đại học, đi học may để mưu sinh. Đứa em út chọn con đường ngắn hơn: học trung cấp thú y rồi ra làm ở trạm xã. Còn cha tui, như một con nước khác chảy về phía đời sống của riêng mình.

Ông là một sĩ quan. Sau biến cố năm 1975, ông đi “cải tạo” hơn ba năm. Trở về, việc đầu tiên ông làm là tìm lại người tình của ổng. Rồi ông tìm mẹ tôi để nói phải trái về việc kết thúc. Cuộc ly hôn chóng vánh chưa được bao lâu cũng vừa kịp cho một hành trình khác: sang Mỹ theo diện HO cùng người đàn bà đã khiến ông rời đi năm xưa. Rồi ba tui dắt vợ mới của ổng qua Mỹ.

Ngày rời Huế để vào Sài Gòn, ông mang theo cả va li tiền. Còn vợ cũ và bốn đứa con thì ở lại, trắng tay.

Từ đó, ổng cắt liên lạc với mấy mẹ con.

Mẹ tui một mình nuôi con trong cảnh khó nghèo. Ngày xưa, ba đi lính, gia đình theo chân ổng. Có con thì khai sinh để được hưởng lương con. Mẹ chỉ việc nội trợ, chăm sóc ông bà nội và các con. Vậy mà đùng một cái, ông bỏ ngang, chia tay vợ con khi đã tìm được tình yêu mới. Từ bữa nớ, tụi tui không còn nằm trong phần đời của ba tui nữa.

Mấy mẹ con dắt díu nhau về quê ngoại, sống tiếp trong thiếu thốn và nỗi buồn phụ bạc. Mẹ tui gầy như chiếc lá khô vì buồn, nhưng vẫn ráng làm lụng nuôi con. Mẹ bảo: các con là động lực sống của mẹ.

Mười năm sau, từ Mỹ ông trở về. Không phải để bù đắp, mà chỉ để thăm cha mẹ già. Bốn anh em Nguyệt được gọi lên. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, vài câu hỏi xã giao, rồi ai lại về với cuộc đời nấy.

Ổng chẳng hỏi gì đến mẹ tui. Rồi mấy năm sau, ổng về lại Huế mua đất, làm nhà. Ổng bảo: “Đi Mỹ vậy đủ rồi, nay về Huế dưỡng già.” Gia đình mới của ổng nay ở khu đô thị cao cấp An Cựu. Thằng con trai út của ổng với vợ sau là Thế Hải vừa đậu đại học năm ngoái, ổng liền bay vào Sài Gòn mua cho nó một căn nhà ngay quận Ba. Vì thế mà ổng mới bảo Thành Phong vô Sài Gòn xin ở nhờ cậu Hải.

Tui nghe mà im. Có những chuyện, nghe thôi là đủ.

Tui là con gái của ổng mà chẳng được ổng thương, nói gì đến cháu. Nên thôi! Biết rằng lúc này, sự giúp đỡ dù từ ai, nếu thật lòng cũng đều đáng quý. Biết là ở trọ thì phải tiền đóng, gạo góp mà ăn, chẳng dễ gì nhờ vả. Nhưng tui không thấy an toàn cho con.

Còn về phần tui, Như Nguyệt chậm rãi kể tiếp: tui học được, nhưng vì hoàn cảnh nên phải đi đường vòng. Sau phổ thông, tui đi làm thợ may để sống. Khi kiếm được chút đỉnh, tui mới thi vào Cao đẳng Sư phạm, thực hiện ước mơ làm cô giáo còn dang dở. Thực ra tui thích Đại học Sư phạm, khoa Sử, nhưng không dám mơ. Nghĩ rằng học cao đẳng cho nhanh, ba năm ra trường đi dạy. Rồi tui ra trường, xin được một trường huyện. Dạy được hai năm thì gặp anh Phạm Tiến, lúc đó đang làm thợ nhôm, xây dựng trường. Hai đứa quen nhau, một năm sau thì cưới.

Nhà Tiến ở Vĩ Dạ. Ba Tiến là thầy giáo về hưu. Mẹ chồng đã mất. Trong nhà còn mấy cô chị và em chồng, người làm giáo viên, người làm y tế cộng đồng. Chỉ có Tiến hoc chưa xong 12, nghỉ ngang đi học thợ nhôm. Tiến hiền, nhưng vô tâm. Đi làm xa, nửa năm mới về, khi đưa tiền, khi không. Tuy nhiên, anh ta có một ưu điểm: không gái gú, chỉ nhậu thôi. Còn mấy mụ o chị em chồng thì do dảnh lắm. Khó tính, hay kiếm chuyện. Bố chồng cho vợ chồng tui một miếng đất độ năm mươi mét vuông sau vườn, xây cái nhà để ở, nhưng không cho chủ quyền. Muốn ở thì ở, chứ mua bán cầm cố là không được.

Mẹ chị vẫn ở quê, ngày một yếu đi. Như Nguyệt đều đặn chạy xe về thăm. Năm ngoái, mẹ chị trải qua mấy cơn thập tử nhất sinh. Người cha năm xưa có đến bệnh viện một lần, trước khi bà mất đúng một ngày.

Mẹ mất, chị như mất cả bầu trời. Chị thương mẹ lắm! Nếu không có mẹ chèo chống nuôi con, bốn anh chị em bây giờ ra sao? Khi cha đã bỏ mẹ, thì đồng nghĩa với việc ổng cũng bỏ luôn con:

-Có người làm cha vẫn có trách nhiệm nuôi con, nhưng ba tui thì không (chị kể). Trong khi ba đứa con của ổng với vợ sau sống êm ấm như trên nhung lụa.

Nguyệt cười, mà ánh mắt buồn, nhìn xa xăm như ngược về miền ký ức:

Chị nhìn tôi, giọng trầm xuống:

-Nàng thấy đó, con ổng mới đậu đại học Sài Gòn, ổng tức tốc bay vô mua nhà cho ở liền. Còn tui, cũng là con ổng nhưng không có cái phước ấy.

Nhớ một câu nói của dân gian có câu: “Trâu ăn một đồng mà con đói, con no.” Nghịch lý là vậy!

Sau mấy năm, gặp lại chị kể: "Con trai đầu của tui Thành Phong học xong Đại học Bách khoa, có việc làm ổn định tại Vũng Tàu. Con gái út, Bích Nguyệt cũng rất giỏi, tốt nghiệp Đại học Ngoại thương Sài Gòn, nay làm ở quận Ba. Tui vẫn đi dạy. Chồng tui vẫn đi làm thợ ở tỉnh".

Tôi mừng cho chị, xuất thân đáng lẽ không đến nỗi côi cút, vậy mà cũng lao đao. May mà còn có mẹ!

Như Nguyệt đảm đang, chịu khó như mẹ. Và bây giờ, trời không phụ lòng người: các con đã thành công.

Hiện nay, gia đình ba Như Nguyệt vẫn ở cùng thành phố với nàng ấy, nhưng cha con ít gặp. Nói đúng hơn, có gặp thì cũng vì lý do nào đó chứ chẳng mặn mà gì.

Năm ngoái, tôi về Huế, Như Nguyệt dẫn tôi lên nhà nội (ở phía chùa Linh Mụ trên cách chừng nửa cây số). Chúng tôi thăm lại mảnh vườn xưa. Ông bà nội đã qua đời. Bên cạnh nhà nội là căn nhà của mẹ con Như Nguyệt hồi nhỏ, lúc ba chị chưa bỏ đi và mẹ chị và ba anh em chưa dạt về nhà ngoại. Nay nhà cửa xuống cấp, chỉ còn mảnh vườn với vài cây cối. Thỉnh thoảng, Như Nguyệt lên cuốc cỏ, chặt lá dong về gói bánh, khi thì chặt chuối ba lùn về dú chín cho con ăn. Chị bảo:

-Tuần trước, tui có gặp ba tui cũng lên vườn chặt buồng chuối đem về cho vợ con ổng.

Hai cha con đứng cùng một vườn.

Chào nhau mấy câu.

Rồi người này quay lưng, người kia cúi xuống chặt tiếp buồng chuối.

Như chưa từng là ruột thịt của nhau.

Sài Gòn, ngày 10 tháng 4 năm 2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

READ MORE - Hoàng Thị Bích Hà - “TRÂU ĂN MỘT ĐỒNG MÀ CON ĐÓI CON NO” - Truyện ngắn

TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Tình như sắc tím / Thuở uyên ương / Sao lòng tím buốt / Vẫn hồng niềm tin

 


Nguyễn Văn Trình

Tình như sắc tím

                

Chiều loang, tím cả đồi sim

gió hong kỷ niệm lặng im cuối ngày

mây buồn trôi dạt heo may

mang theo sắc tím, đan dày nhớ thương

 

Em qua lối nhỏ ven đường

tóc mây chạm gió, còn vương cuối chiều

mắt buồn chứa nỗi cô liêu

mà nghe tím buốt, những điều sao quên ?!

 

Anh về gom nắng mới lên

nghe trong nức nở gọi tên dịu dàng

tình như sắc tím mơ màng

không phô rực rỡ, luôn mang chân thành

 

Dẫu cho năm tháng lênh đênh

hoa sim còn tím, chông chênh đất trời

em người ít nói, kiệm lời

mà gieo thương nhớ, một đời khó phai...

 

                                               NVT

Thuở uyên ương

                

Bằng lăng nở tím, dọc ven đường

gió nhẹ đưa hương khắp bốn phương

ve mãi ngân sầu mùa chia biệt

gọi hè về giữa những yêu thương

 

Áo trắng hôm nào thương, dễ thương

lưu bút trao tay nét mực hường

chưa kịp nói lời, ôi đã nhớ

mà nghe lòng dạ hóa tơ vương

 

Một ánh mắt nhìn, vội nhớ thương

đã làm thao thức suốt đêm trường

tình đầu e ấp như cơn gió

thoáng đến rồi đi bao vấn vương

 

Bằng lăng tím buốt cả sân trường

chỉ biết người xưa đã khác phương

kỷ niệm sinh viên, như cánh mỏng

rơi hoài nỗi nhở, thuở uyên ương

 

                                      NVT

                      

Sao lòng tím buốt

                 

Hoa mua nhuộm tím, cả chân đồi

gợi nhớ tình ai gió mây trôi

lối nhỏ chiều mưa mờ bóng cũ

người đi, để lại nỗi đơn côi

 

Ta bước qua, niềm thương nỗi nhớ

buông dần chuyện cũ, chẳng còn mơ

từ đây khép lại thời thơ dại

một tiếng chuông chiều, vọng ngẩn ngơ

 

Hoa vẫn âm thầm, cánh cánh rơi

mà lòng lắng lại nhớ một thời

người xưa dáng cũ, mờ nhân ảnh

một thoáng mây bay khuất cuối trời

 

Chiều xuống nỗi buồn, lại đầy vơi

hoa tím ngoài kia vẫn gọi mời

ta nguyện an nhiên, như gió núi

sao lòng tím buốt, chẳng hề vơi... ?!

 

                                       NVT

 

Vẫn hồng niềm tin

                

Lộc vừng vừa mới buông hoa

đỏ như ký ức, la đà hương bay

người đi qua những tháng ngày

mới hay hạnh phúc đong dày giản đơn

 

Một đời xuôi ngược cô đơn

tìm đâu cho thấy nguồn cơn yên bình

hóa ra trong một gia đình

có bếp lửa nhỏ, có tình người thân

 

Hoa buông chẳng đợi ngày xuân

như đời chẳng đợi, bước chân quay về

ai đi muôn dặm sơn khê

cũng mang nỗi nhớ, tìm về đoàn viên

 

Lộc vừng còn nở khắp miền

dạy ta giữ lấy, căn nguyên của lòng

giữa bao biến động đục trong

ấm như sắc đỏ, vẫn hồng niềm tin

 

                                         NVT

 

Chỉ còn mùi hoa bưởi

                         

Chiều nghiêng xuống

khu vườn đầy hoa bưởi

mùi hương tỏa lan, giữa khoảng trời yên tĩnh

anh chợt nhận ra, trái tim mình ấm lại

 

Có lẽ tình yêu

cũng giống mùi hoa bưởi

không cần gọi tên

chỉ cần cảm nhận, thế là đủ

 

Em vẫn đứng đó

như mùa hoa bưởi nở

ánh mắt trong veo, như giọt nắng đầu ngày

khiến mọi âm thanh lắng xuống

chỉ còn mùi hoa bưởi

 

Nếu một ngày

gió mang hương bưởi đi xa

anh vẫn tin, mùa xuân còn ở lại

và vẫn tin

tình yêu thơm ngát ngọt lành

 

                                   NVT

 

Mùi hoa sữa

         

Đêm giữ mùi hoa sữa

như giữ điều xưa cũ

khó có thể rời xa

một nỗi nhớ bao la

quay về và khẽ chạm

 

Ta đứng giữa lặng im

nghe lòng mình thổn thức

gió gọi mùa xa xôi

mang nỗi niềm chưa nói

lạc vào giấc mơ trôi

 

Chỉ một mùi hoa sữa

mà cả bầu ký ức

ùa về như cơn mưa

tắm mát thêm niềm nhớ

ướt nhòa tháng năm xưa...

 

                            NVT


Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI              

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị 

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị


 

READ MORE - TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Tình như sắc tím / Thuở uyên ương / Sao lòng tím buốt / Vẫn hồng niềm tin

HẸN VỚI HƯ KHÔNG - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

Hiình từ inkythuatso.com


HUỲNH LIỄU NGẠN

HẸN VỚI HƯ KHÔNG

 

có lần hẹn với trời mưa

em không đến dù đã trưa nửa ngày

có lần hẹn với hàng cây

lá bay như thấy vòng tay ai chờ

 

có lần hẹn với trăng mơ

em đi bỏ lại vu vơ đôi lòng

có lần hẹn với hư không

em đi bỏ lại dòng sông một mình

 

một mình anh cũng chênh vênh

nên dòng sông ấy lênh đênh xa bờ

cứ nghiêng mái tóc phỉnh phờ

để che chút phận ngu ngơ giữa đường

 

có lần hẹn với tơ vương

để tìm dấu vết thiên đường nơi đâu

mới hay trăng đã bạc đầu

đã theo con nước chìm sâu quên về

 

sương bay đầu ngõ hoa thề

như trong cõi mộng trầm mê của đời

có lần hẹn với ngàn khơi

thấy em tóc thả vai lơi mượt mà

 

thấy em cá lặn chim sa

tưởng như là bóng tiên nga trên trời

anh về đếm lá sao rơi

bao nhiêu lá bấy nhiêu lời anh thương.

 

6.3.2026

HUỲNH LIỄU NGẠN

hiephuynh479@gmail.com

READ MORE - HẸN VỚI HƯ KHÔNG - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn