Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, September 20, 2025

PHỞ VIỆT GiỮA LÒNG NƯỚC MỸ - Lê Thi

 




PHỞ VIỆT GiỮA LÒNG NƯỚC MỸ 

Lê Thi

 

    Giữa một chiều thu lành lạnh ở Ohio, tôi ngồi trong một quán phở Việt nhỏ nép mình bên góc phố, mùi nước dùng bốc lên ngọt ngào như đưa tôi quay ngược thời gian. Bên ngoài cửa kính, lá phong đỏ rực rơi nhẹ như thể đang rụng xuống ký ức – ký ức về Huế, về em, và về những ngày xưa cũ mà tôi đã mang theo suốt mười năm tha hương.

    Tôi nhớ bát phở đầu tiên mình ăn cùng em, khi còn là sinh viên nghèo ở Huế. Sáng mưa lất phất, em kéo tôi vào một quán nhỏ trong con hẻm Nguyễn Huệ. Bàn gỗ cũ, tường quét vôi xanh đã bong tróc, nhưng bát phở thì thơm lừng, nước dùng trong veo mà đậm đà, hành lá xắt nhỏ thơm nức, lát thịt bò mỏng mà mềm như tan trong miệng. Em bảo: “Phở là món ăn của yêu thương – nấu phở phải kiên nhẫn, như giữ gìn một mối tình.” Tôi cười, lòng dạ non trẻ chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ thấy vui vì được ăn cùng người mình thương. Những buổi chiều tà  đan tay em nhìn ngắm dòng Hương lững lờ bao lời thề hẹn….

    Thế mà đã mười năm.

   Hôm nay, trong quán phở nơi đất khách, tôi lại gọi một bát phở tái nạm, như ngày ấy. Vợ chồng chủ quán là người Quảng Ngãi, sống ở Mỹ gần ba mươi năm. Cô kể, nước dùng ninh từ xương bò trong mười tiếng, không dùng bột ngọt – vì “đã là phở Việt thì phải giữ đúng hồn Việt.”

    Tôi xúc động. Không chỉ vì hương vị bát phở làm sống dậy bao hồi ức, mà vì trong từng sợi bánh phở, từng miếng thịt bò, tôi thấy cả một niềm tự hào – niềm tự hào của người Việt nơi xứ người, gìn giữ từng món ăn như giữ lấy  hồn quê, giọng nói của chính mình.

    Người Mỹ đến đây ăn phở, họ gọi nó là “Vietnamese beef noodle soup.” Nhưng với tôi, phở không chỉ là món ăn. Phở là ký ức, là nỗi nhớ, là tình yêu, là bản sắc. Là cả một quê hương gói trong một bát nước dùng nghi ngút khói. Là nơi hội ngộ yêu thương.

    Tôi ngồi đó, húp từng muỗng nước phở như uống lại năm tháng đã qua. Nhớ em. Nhớ Huế. Nhớ những buổi sáng mưa phùn, tay em lạnh, nắm tay tôi đi ăn phở. Em giờ ra sao? Có còn ăn phở vào sáng chủ nhật không? Có khi nào, giữa chốn nào đó, em cũng nhớ đến một bát phở xưa và một người cũ?

   Giữa Ohio – nơi cách quê hương nửa vòng trái đất, tôi bỗng thấy lòng mình ấm lại. Ước ao giá như có bàn tay và hơi ấm ấy, bởi dù xa đến đâu, chỉ cần có một bát phở, là có thể tìm về một phần quê nhà. Phở Việt – không chỉ là món ăn, mà là hương hồn đất mẹ, là sợi dây nối tôi với nơi tôi đã từng yêu, từng sống, từng đau đáu nhớ thương.

    Tô phở giữa Saigon Restaurant & Bar trỗi dậy trong tôi cả một miền ký ức, khi ông chủ tình cảm tiếp đón nồng hậu và khuyến mãi ly cà phê sữa đá .

    Và tôi tin, dù có đi đâu về đâu, chỉ cần còn có người nấu phở Việt giữa lòng thế giới, thì người Việt mình – và cả những câu chuyện yêu thương, những hoài niệm – vẫn sẽ còn được kể lại, âm ỉ, tha thiết, như vị ngọt thanh trong bát phở ngày xưa.

    Cảm ơn những con người tha hương mang ẩm thực Việt ra khắp thế giới, để cho bè bạn được thưởng thức món ăn mang đậm bản sắc và hồn Việt. Cảm ơn tình cảm, thời gian ông chủ đã dành cho tôi trong buổi sáng thu về hôm ấy.

     Cleveland thu 2025

    Lê Thi

    <thivanle1569@gmail.com>

READ MORE - PHỞ VIỆT GiỮA LÒNG NƯỚC MỸ - Lê Thi

Chùm thơ CẢM THU - Hoàng Thị Bích hà



Hoàng Thị Bích Hà

CẢM THU 


Hình như thu đã về ngang ngõ

Chiều chạm trên vai quá dịu dàng

Heo may như dáng hình tri kỷ 

Của một mùa thu xưa rất xưa.


Saigon, ngày 15/9/2025

***

Mùa cứ trôi thật lẹ

Âm thầm nhẹ như không

Chợt nhìn qua mái tóc

Tháng ngày lưu ở đây!

Saigon ngày 18/5/2025


***

Chiều nay nhặt được chú ve con

Tưởng có trong tay cả mùa hè

Ai ngờ phượng đã xa màu nhớ

Nghe tàn lá rụng phía mùa thu.


Saigon ngày 18/5/2025

Hoàng Thị Bích Hà



VỀ VỚI MẸ


Ai muốn làm trẻ nhỏ 

Hãy về bên mẹ mình 

Dù bạn có là ai 

Tuổi đời đâu sá kể 


Mẹ sẽ chăm chút bạn 

Từ giấc ngủ miếng ăn 

Vỗ về vẫn ân cần 

Như thuở còn thơ bé 


Nếu ta về bên mẹ 

Sẽ mãi là trẻ thơ 

Dù tóc đã bạc phơ 

Vẫn ngu ngơ bên mẹ 


Trời còn cho sức khoẻ 

Thì mẹ vẫn chăm con 

Còn mẹ- còn bóng cả

Che mát cho đời con.


Saigon, ngày 19/01/24

Hoàng Thị Bích Hà

habich1963@gmail.com




READ MORE - Chùm thơ CẢM THU - Hoàng Thị Bích hà