Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Mai Lĩnh. Show all posts
Showing posts with label Mai Lĩnh. Show all posts

Monday, May 30, 2016

QUẢNG TRỊ ĐI NHỚ VỀ THƯƠNG - tập sách ảnh của Phạm Đình Quát





Trên 10 chuyến đi từ TP HCM đến Quảng Trị trong mọi thời tiết, từ mùa đông mưa phùn gió bấc, đến mùa hè gió Lào nóng bỏng, mùa mưa dầm lầy lội, từ Ô Lâu, Hải Lăng với đồng lúa mênh mông đến Hiền Lương, Gio Linh với giếng cổ Gio An kỳ bí và những đám ruộng xà lách xon xanh rờn, từ thượng nguồn sông Thạch Hẫn đến núi rừng Lao Bảo, bằng tình yêu quê hương đậm đà tha thiết, Mai Lĩnh vừa ra mắt đứa con tinh thần đầu tiên, đó là bộ ảnh với gần 200 ảnh nghệ thuật với tựa đề: Quảng Trị Đi Nhớ Về Thương.

Trong những năm làm việc cho báo Chip và sau đó là Thời báo Kinh tế Sài gòn, Mai Lĩnh đã ôm ấp ý tưởng phải làm một cái gì đó cho Quảng Trị, nơi anh đã sống suốt thời thơ ấu, nơi đầy ắp kỷ niệm thân thương với gia đình, bà con xóm giềng, bạn bè, thầy cô, nên ngay khi vừa được nghỉ hưu, anh đã dành toàn tâm trí và thời gian để thực hiện ước mơ của mình.

Cầm máy ảnh từ những năm 1970, Mai Lĩnh là người rất cẩn trọng về tác phẩm của mình. Mỗi tấm ảnh phải lột tả được vẻ đẹp thiên nhiên, nếp sinh hoạt, nét văn hóa, lịch sử, lễ hội, ẩm thực … của người dân Quảng Trị, được chụp lúc ở một thời khắc, góc máy thích hợp nhất, được anh và các một số nhiếp ảnh gia và họa sĩ thân hữu cùng chọn lựa.

Nhà thơ Đỗ Trung Quân có câu: Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi / Quê hương nếu ai không nhớ / Sẽ không lớn nổi thành người.” Nỗi nhớ quê không chỉ thoáng qua mà đêm đêm hình ảnh quê hương thường hiện về trong giấc mộng, như Vũ Hoàng Chương đã viết: “Tâm hương đốt nén linh sầu / Nhớ quê dằng dặc ta cầu đó thôi.” Thế thì đây, Quảng Trị Đi Nhớ Về Thương sẽ là những hình ảnh từ trong giấc mơ của bạn được hiên thực hóa và đang nằm trong tay, thỏa mãn niềm khao khát bấy lâu. Từ đây, trên quê hương thứ hai, trong những buổi họp mặt cà phê với bạn bè, bạn có thể chứng mình rõ ràng rằng Quảng Trị không phải là nơi nghèo nàn khô hạn, trái lại, trù phú, xanh tươi, hiền hòa và đẹp một cách lãng mạn. Khi xem tập ảnh này, con cháu các bạn chắc chắn sẽ hãnh diện về quê cha đất tổ và sớm muộn gì chúng cũng về thăm. Biết đâu một ngày nào đó du khách ghé thăm Thành Cổ sẽ ngạc nhiên thấy tập sách ảnh đẹp về Quảng Trị này được bày bán ở quầy hàng lưu niệm, liền mua ngay một cuốn để kỷ niệm và rồi tìm cách trở lại để viếng thăm. Cũng có thể vì tấp sách này mà sở Du Lịch Quảng Trị nghĩ ra những tua đi thuyền ngược dòng Thạch Hãn hay xuổi về Vĩnh Định, ngược dòng Ô Lâu (như tác gỉa tập sách này đã từng đi) để ngắm đến mãn nhãn một vùng trời nước bao la và thưởng thức những món ăn đặc sản đánh bắt từ vùng đầm phá còn vẻ hoang dã nguyên sơ.

Để có tập sách này, hãy liên lạc với tác giả Mai Lĩnh Phạm Đình Quát qua Email tumienbien@gmail.com hoặc qua điện thoại số 0905137328. Nếu ở trong nước, bạn chỉ tốn 200 000 đ kể cả tiền gửi qua bưu điện.

Trân trọng giới thiệu tập sách quý đến bạn đọc,
Nguyễn Khắc Phước








READ MORE - QUẢNG TRỊ ĐI NHỚ VỀ THƯƠNG - tập sách ảnh của Phạm Đình Quát

Friday, February 5, 2016

Monday, August 31, 2015

VÀI HÌNH ẢNH TRÊN ĐƯỜNG LÊN BA LÒNG - Mai Lĩnh


Cafe Phong Sơn, thị trấn Krong Klang, huyện Dakrong, Quảng Trị.










Đi Ba Lòng, mới tới cầu Khe Cau, Nguyễn Hiếu kêu mỏi... chân, không chịu đi nữa! Lái Honda mà mỏi chân?! Té ra sau lưng có "cảnh" đẹp!








Chạy hơn 100km dưới bầu trời âm u, thỉnh thoảng mưa lất phất... để lên tới bến đò Ba Lòng; trong bụng khó vui. Nhưng từ vị trí cách Ba Lòng đã nhìn thấy ngọn núi "bí ẩn" khiến mình mất ăn mất ngủ bao lâu nay.


READ MORE - VÀI HÌNH ẢNH TRÊN ĐƯỜNG LÊN BA LÒNG - Mai Lĩnh

Monday, August 10, 2009

CHÙM ẢNH - Mai Lĩnh


Cơi trầu

















Xế chiều

























Bà lão bán chanh





















Chợ chiều


















Ngọt ngào


























Bà Chín






XEM THÊM

Photo Gallery 2
READ MORE - CHÙM ẢNH - Mai Lĩnh

Sunday, October 5, 2008

MẸ TÔI - Tản văn của Mai Lĩnh




Mẹ tôi
Mai Lĩnh

Người thầy đầu tiên, người đã giáo dục tôi làm người là một phụ nữ mù chữ. Đó là mẹ tôi. Càng lớn khôn, từng trải, tôi càng nghiệm ra mẹ là người-thầy-suốt-đời của tôi. Ơn sinh thành tựa trời biển, ơn dưỡng dục càng lớn lao vô vàn.

Mẹ tôi sinh ra trong một gia đình nông dân ở vùng quê nghèo ven sông Hồng, bên bờ Hát Giang - một con sông chỉ còn lưu lại tên tuổi trong sách vở - đã bao đời sống nhờ lúa, ngô, khoai. Mẹ tôi không được học hành, không biết lấy một chữ trong quyển Tam tự kinh, không ráp được vần với những con chữ A, B, C… trong sách quốc ngữ; mẹ tôi chỉ được học làm người bằng lời dạy của cha ông và tiếp thu kiến thức qua những câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ trong kho tàng văn học dân gian. Thế thôi.

Vậy mà cuộc sống lặng lẽ, giản dị của bà lại thể hiện bao điều mà tôi đã mất thì giờ tìm tòi, nghiền ngẫm những điều tưởng như cao siêu trong sách vở.

Không một lời răn nào cho con cái về nền nếp, gia phong, không một lời khuyên các con về ý thức trong quan hệ gia đình và xã hội, nhưng cách sống của mẹ tôi đã giúp con cái hấp thụ những bài học từ tấm gương của bà. Một tấm gương về đức "nhẫn" và hạnh “trên kính, dưới nhường”.

o0o

Những thành tựu khoa học, kỹ thuật luôn hứa hẹn đem lại cho loài người một cuộc sống văn minh, một xã hội công bằng. Lao đầu vào học tập để mong có một cuộc sống khá hơn về nhiều mặt so với thế hệ cha ông là điều biết bao thanh niên hằng mong, ấp ủ. Rồi lại lao vào đời với những tính toán khôn ngoan để giành phần thắng trong cuộc sống, hầu mong đạt sở nguyện hay lấp đầy tham vọng. Đến một lúc nào đó, bỗng dưng người ta thấy hụt hẫng khi nhìn lại mình.

Mỗi lần như thế, tôi lại chợt nhớ đến hình ảnh người mẹ suốt đời lặng lẽ sống, lặng lẽ hy sinh. Hy sinh cho gia đình, cho chồng, cho con dường như là lẽ sống, là cách để bà vượt lên trên những hỷ nộ ái ố trong cuộc nhân sinh. Hy sinh - đó là từ tôi nói về mẹ - nhưng tôi chắc một điều là chính bà không hề nghĩ đến chuyện hy sinh mà coi đó như một lẽ thường, cái lẽ sống không cần phân tích, lý giải; và biết đâu, bà đã tìm thấy hạnh phúc của người “tri túc”. Điều này thật không dễ nhận ra.

Mẹ tôi đã sống giản dị đến mức tẻ nhạt, nhưng tôi đồ rằng không dễ dàng để có thể sống như thế. Phải chăng, văn hóa nông thôn Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX - mà ngày nay chúng ta thường nhìn về thời ấy với vẻ thương hại, tội nghiệp cho sự lạc hậu của xã hội ngày ấy - đã tạo ra cái hạnh sống giản dị như mẹ tôi? Có thể bà đã không thể sống giản dị như thế nếu được học hành và đọc được những tư tưởng, học thuyết trong sách từ Khổng, Lão... đến Marx, Engels hay Sartre, Heghen, Krisnamurti, Hermann Hesse v.v...

Mọi thứ triết lý ấy chỉ có tác dụng để cho con người cãi nhau suốt đời, chẳng ai chịu ai... để thỏa mãn cái sân si "chỉ mình tôi đúng" của con người. Chưa kể chuyện người ta nhân danh "triết lý", "chủ nghĩa" này nọ để xúi đồng loại giết nhau vì không chịu quy phục.

Cập tuổi lục tuần, mồ côi mẹ gần 30 năm rồi, tôi như vẫn bơi giữa biển u mê về cái lẽ sống đơn giản của mẹ tôi. Thêm một mùa xuân, lại thêm một tuổi, tôi viết những dòng này như một nén hương tưởng nhớ mẹ với sự hổ thẹn của một người con - vẫn tưởng là mình may mắn hơn mẹ - vì từng được cắp sách đến trường.


(Nha Trang - Xuân Ất Dậu)






XEM TIẾPPhoto Gallery 1
READ MORE - MẸ TÔI - Tản văn của Mai Lĩnh