Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, July 6, 2012

NIỀM AN VUI - Nguyễn Nguyên An


Tác gỉả (áo trắng , bên phải)  và nhóm từ thiện



Bước vào Hoa giáp, tôi mời đạo tràng chùa Tri Lễ tụng kinh. Em tôi bo: “Sinh nhật mà tụng kinh!”. Tôi cười: “Dâng tổ tiên một biến kinh”. Trời mưa, đạo tràng xa đến chỗ tôi, ai cũng ướt. Tôi xúc động! Họ là những người nhặt chai bao (đồng nát), nghèo nhưng tâm tu học Phật pháp giàu. Vài gia đình được sự giúp đỡ của Nguyễn Hoàng Minh Loan (Trà My) 184 Tôn Thất Thiệp, Huế. Quỹ từ mẹ và các em của chị bên Mỹ gửi về cho người nghèo. Nhà Trà My làm quạt thư pháp. Trên lầu thờ Phật, hàng tháng ngày mùng Tám âm lịch đạo tràng Ba Mươi chùa Tây Lộc, Huế đến tu học. Dạo Tết, chị mua nếp, đậu xanh, đậu phụng san sẻ cho nhà nghèo. Tôi cũng có phần, khi chị xúc nếp cho tôi, chị đọc câu thơ cuối trong bài thơ của tôi:

BÍ ẨN CỦA BIỂN

Tôi tập rỗng lặng
Lòng cứ đầy lên bao điều ước
Chạm trống không và ngại trắng tay

Tôi cố làm thật đầy
Loanh quanh có có không không
Đời vẫn cạn, tay trắng, trắng hơn

Tôi hỏi lòng biển
Sao biển không bao giờ cạn
Biển trả lời:
Hãy biết ban cho

Trong Tết, anh Thọ chồng Trà My cho tôi chiếc xe đạp. Ra Giêng, con trai chị bị mất xe đạp. Vợ tôi bảo tôi đem chiếc xe đạp cho con chị. Chiếc xe này nhiều lần muốn đi. Hôm con gái tôi đi học, quên ở trường, ông Kiên cai trường tiểu học Thủy Xuân cất qua đêm. Ông thường giữ hộ áo ấm, mũ học sinh quên. Rồi, thằng con tôi (tâm thần phân liệt thể nhẹ) đạp xe đi xem pháo hoa đêm Ba mươi Tết, nó gửi xe, trở ra tìm chỗ gửi xe không ra, đành đi bộ về nhà lúc 3 giờ. Mùng Mười đồn Công an Phú Thuận trả xe đạp cho tôi, sau khi tôi viết Giấy nhận xe và trả lời vài câu nghiệp vụ. Vừa rồi, con tôi bị mất xe đạp. Vợ tôi điện tôi hay khi tôi tu trên Cốc riêng: “Phúc bị mất xe đạp...”. Tôi trả lời: “Mừng cho họ có thêm vài lon gạo. Họ nghèo mới ăn cắp”. Trước đây, nhà tôi bị mất xe đạp, tôi hùng hùng hổ hổ đi tìm. Nay thế lại hay. Vợ tôi, một giáo viên tốt bụng, thấy học trò trời rét ăn mặc phong phanh, kiếm áo ấm cũ cho. Tháng trước, trò Hoài Bắc, bố nằm viện, mẹ Hoài Bắc gửi nhờ cô giáo, vợ tôi chở về nhà ăn trưa, nấu nước tắm, chải tóc, chiều chở em đi học, hơn 1 tuần. Mẹ Hoài Bắc xin gửi tiền ăn. Vợ tôi không nhận…

Ông Trương từ Mỹ về gửi Trà My 400USD, tiền của thầy Nguyên Kim ở chùa Cổ Lâm, Seattle, WA.USA, gửi về làm từ thiện. Trà My cùng anh Thọ, chị Huệ, chị Hòa và tôi đi cúng dường. Đến chùa Tây Lộc mời những người nghèo đến phát tiền. Bà con mỗi người mỗi cảnh, Anh Nguyễn Thọ ở 142 Lương Ngọc Quyến, Huế, có con 4 tuổi, chờ mổ tim ở Bệnh viện Trung ương Huế, chị Trà My phân anh 400.000 đồng. Anh Thọ nói: “45 triệu để mổ tim, em đã xin đủ, giờ mong các Bác sĩ giúp thêm ít thuốc thang thôi”. Nguyễn Bảo Lộc ở phường Trường An, tâm thần, được 20USD. Ông Nguyễn Đình Phụng đạp xe thồ ngang qua, vào xin, được tặng 100.000 đồng. Tôi hỏi ông Đặng Ngọc Chữ ở La chữ, huyện Hương Trà: “Sao chú biết đây phát tiền mà đến?”, “Cô Trà My gọi điện thoại. Thỉnh thoàng cô gọi đến nhận tin, khi nhận gạo”.

Chúng tôi lên chùa Đức Sơn - Trung tâm Nuôi dạy Trẻ Mồ Côi (NDTMC), cách Huế 7km, phường Thuỷ Bằng, thị xã Hương Thuỷ, tỉnh Thừa Thiên Huế, thường xuyên nuôi dưỡng trên dưới 200 em nghèo, mồ côi, tuổi từ sơ sinh đến trưởng thành. Xưa, chùa Đức Sơn (1964) là một Niệm Phật đường, các ni cô khai phá, tu bổ, xây dựng. Niệm Phật đường thành chùa Đức Sơn và một Cô nhi viện nuôi dạy trẻ mồ côi. Mấy chục năm qua sư cô cô Minh Tú vẫn duy trì quà tặng cho các em mồ côi, nhà nghèo và khuyết tật trong vùng. Cụ thể, niên khóa 2011-2012, tặng trường Tiểu học Thủy Xuân, 30 bộ áo quần mới giúp học sinh nghèo…Chúng tôi được gặp sư cô Minh Tú, cúng dường Trung tâm 200USD. Nhóm từ thiện tiếp tục lên chùa Trầm Hương...

Tôi tự tu thiền từ năm 1972, không minh sư, bị mắc thiền bệnh “Rối loạn nhân cách” nói nhiều, thờ ơ với cuộc đời. Trà My khuyên tôi đi chùa, học pháp, theo đạo tràng đi tụng kinh… Mẹ của chị gửi cho tôi tháng 200 VNĐ cùng 02 lít dầu hỏa khuyến tôi tu học và giữ đèn đỏ suốt 24/24 giờ trên hai bàn thờ Phật. Chị kể lời của ni cô Hiền Diệu: Cô tụng kinh nhiều khi cô không hiểu hết nghĩa của kinh. Tuy nhiên cô thấy như dùng chiếc rá múc nước, mỗi lần múc nước chiếc rá không giữ được nước nhưng sạch hơn.”. Anh bạn tôi, một nhà thơ thiền, bảo tôi; “Sống sạch, viết  sạch”. Tôi từng nhặt của anh một cái bóp đựng hơn 3 cây vàng và tám triệu đồng tiền mặt, trả lại anh, thành bạn anh từ đó. Giờ nghe lời dạy của ni cô, tôi tập tụng kinh, tự dùng rá múc nước rửa tội mình và tập sống sạch, viết sạch.
Chúng tôi đi làm từ thiện, đem ít nhiều niềm vui đến với người, người vui mình cũng vui. Tôi nghĩ, cho đi để rỗng lặng, khi rỗng lặng mới đựng được đầy an vui…

NNA




Địa chỉ liên lạc: NGUYỄN VĂN VINH (NNA) - 50 Trần Thái Tông, Huế -Tel: 01688971486
READ MORE - NIỀM AN VUI - Nguyễn Nguyên An

KHOẢNH KHẮC CHƯA HỀ RƠI - Đình Thu



Ném một nửa ý tưởng về phía biển
Chừa lại một chút cho riêng mình
Những lo toan chập chờn
Suy nghĩ chạy dọc theo chiều thẳng đứng
Rồi tan vào mênh mông

Đại dương khát miền sóng vỗ
Con thuyền tìm bến neo duyên
Giấu vào xanh thẳm
Cánh buồm trôi xa lắc

Chiều lưng chừng rơi
Nắng cởi trần rong chơi trên cát
Dã tràng ôm nguyên miền cảm xúc
Mang theo lời biển hát

Khoảnh khắc !
Chưa hề …
Rơi
Ở phía thời gian.


                               Đình Thu
Trại sáng tác  VNQĐ, Tuy Hòa, Phú yên
dinhthubank@yahoo.com.vn
READ MORE - KHOẢNH KHẮC CHƯA HỀ RƠI - Đình Thu