Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Võ Cẩm. Show all posts
Showing posts with label Võ Cẩm. Show all posts

Monday, May 6, 2024

TRẦN ĐĂNG ĐỨC VỚI MỘT VỤ TAI NẠN KINH HOÀNG VÀ MỘT CÁI KẾT CÓ HẬU - Võ Văn Cẩm

 

 


TRẦN ĐĂNG ĐỨC VỚI MỘT VỤ TAI NẠN KINH HOÀNG 

VÀ MỘT CÁI KẾT CÓ HẬU

01/04/2024.

 

Vào giữa năm 2018 Tại khu du lịch Hồ Tràm (Bà Rịa Vũng Tàu), một vụ tai nạn điện cao thế xảy ra kinh khiếp. Nạn nhân là 3 công nhân điện người Quảng Trị.

Tin ấy làm tôi xót xa vô cùng vì họ là người quê tôi, còn rất trẻ. Chắc họ không được may mắn đến giảng đường Đại học như những người con Quảng Trị khác?

Tin ấy làm tôi mất ngủ. Tôi gọi cho Hoa khôi du lịch VN năm 2016 Ngọc Hiệp. Tôi nghĩ Ngọc Hiệp sẽ là người có khả năng mang lại niềm vui và hạnh phúc cho những người bất hạnh.

Hiệp là một người đẹp có sức cuốn hút, kết nối những nhà doanh nghiệp có tâm huyết, bao dung rộng lượng. Trước mắt tôi, Hiệp đã làm được nhiều việc mà tôi khâm phục và quý trọng. .

Sáng hôm sau, Hiệp gọi cho tôi và gởi địa chỉ, mời gặp nhau để trao đổi hướng giúp đỡ.

Chúng tôi đã có mặt ở giường bệnh tại Bệnh viện Chợ Rẫy khá sớm trước giờ BS khám bệnh.

Tai nạn xảy ra làm một người chết, một người bị thương nhẹ nằm giường bên. Một người không còn tay, chân đó là Trần Đăng Đức quê Gio Sơn, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị.

Vì điện cao thế làm cháy da, nên trên thân người và tay chân đen thui. Tôi không cầm được nước mắt khi nhìn thân xác một thanh niên bảnh bao, trắng trẻo hiện chỉ còn chưa đầy một mét. Tay chân bị cột vào 4 góc giường. Tiếng rên la làm mọi người thương xót, phải tránh xa, và làm con tim tôi đau nhói.

Tai nạn của Đức qúa khủng khiếp. Phần đau thể xác, phần nghĩ về tương lai, về phận người đen bạc, nên Đức xem giường bệnh là của riêng mình. Anh la hét tự nhiên.

Ba mẹ Đức chị từ Quảng Trị vào rất sớm. Anh chị còn rất trẻ, tràn trụa những giọt nước mắt, ruột gan quặn đau, không biết giúp con điều Quá đau xót, anh chị không cầm nỗi cảm xúc, không dám nhìn thẳng vào đứa con bất hạnh, đành ngậm đắng nuốt cay tránh ra hành lang mỗi lúc Đức la hét.

Trước sự đau thương tận cùng. Mẹ Đức đến ôm tôi như muốn chia sẻ và gởi gắm một điều gì?

Trong hoàn cảnh xót xa ấy được lan ra trên nhiều trang báo, trang mạng, đến với nhiều tấm lòng rộng mở. Nhiều hội đoàn trong và ngoài nước quan tâm.

Tình thương yêu chia sẻ đã động viên khuyến khích Đức vững tâm vượt qua nghịch cảnh.

Mấy năm sau, tôi đến tiễn Trần Đăng Đức về quê nhà, khi một công ty thiết bị dành cho người tàn tật người Đức giúp cháu hoàn thành đôi chân và tay giả với một chi phí khá lớn.

Những sự cảm thông, những hành động tiếp sức thương yêu chia sẻ của một số anh em Cựu HS Nguyễn Hoàng có tâm huyết cũng làm cho Đức vơi bớt nỗi đau.

Vào nhà máy chuyên sản xuất những thiết bị phục vụ người khuyết tật, với hàng chục công nhân lành nghề, nhiều cán bộ tâm huyết trí tuệ, những thiết bị hiện đại của nhiều nhà khoa học, tiếp sức cho những phận người mất mát bất hạnh.

Tôi có nhiều bài viết về Trần Đăng Đức để động viên, khuyến khích Đức vượt qua nỗi đau bất hạnh của đời mình.

Tôi nhận nhiều cuộc gọi, nhiều tin nhắn của nhiều nhà hảo tâm của Đức và gia đình nhiều năm qua.

Nếu không phải là người có bản lĩnh như Đức thì câu chuyện coi như chấm dứt và cuộc đời đến đó mà thôi!

Nhờ sự thương yêu đùm bọc, sự chia sẻ về tinh thần lẫn vật chất. Đức tự tin, vượt qua nhiều nỗi đau tận cùng của một con người. Tôi tin Đức sẽ vượt qua nghiệt ngã và làm được những gì Đức ước vọng.

Một đêm đã khuya ở quê nhà, tiếng điện thoại gọi. Tôi bắt máy.

-Thưa bác, cháu là Đức đây…

-Bác Cẩm đang ở Quảng Trị đây.

-Bác về quê hả? Cháu sắp cưới vợ.

Tôi ngồi bật dậy khi đón nhận một tin vui lớn.

-Ngày nào? Lúc nào?  Ở đâu?

Đức trà lời:

- Ba mẹ cháu sẽ gọi cho bác ngay.

Tôi chờ. Tiếng điện thoại vang lên. Tiếng một người đàn bà trung niên nghe rất dễ thương:

-Thưa bác Cẩm, cháu là mẹ Đức đây. Nhân ngày 02/04/2024 này có đám hỏi của cháu Đức. Xin mời Bác ra dự. Sự có mặt của Bác là một niềm vui và hạnh phúc lớn cho gia đình cháu. Gia đình mong muốn gặp Bác. Tôi chần chừ rồi nói:

-Xin chúc mừng. Tôi sẽ cố gắng. Ngày mai tôi trả lời nghe chị.

Sáng sớm hôm sau, tôi gọi điện thoại báo tin vui này cho Trị, hội trưởng Ái hữu Cựu Học sinh Nguyễn Hoàng Quảng Trị tại Sài Gòn để hỏi ý kiến và cách hành xử.

Trị vui vẻ khi được nghe tin mừng và nói sẽ có quà cho Đức trong ngày cưới sắp tới.

Theo dự kiến, tôi về Huế dự đám cưới một đứa cháu theo cuộc gọi của vợ. Vì ra chung vui với Đức, tôi báo vào trễ.

Nghĩ về cuộc hành trình lên tới Nam Đông, Cồn Tiên, Dốc Miếu khi tuổi tác đã cao, sức khỏe không còn nhiều trong điều kiện phương tiện khó khăn, thời gian eo hẹp, lại phải đi dưới cơn nắng gắt của mùa hè xứ gió Lào khiến tôi không khỏi lo ngạị.

Tuy nhiên tôi chuyển cảm xúc mình qua hướng tích cực. Cuộc đời này ta còn lại gì ngoài tình thương yêu, niềm vui và hạnh phúc. Một số người mưu cầu danh lợi, họ thường tìm thấy một điều nào đó có lợi cho mình, là cúi đầu, không suy nghĩ. Việc này tôi đã gặp quá nhiều trong đời sống thường ngày. Tôi từng chung sống với họ.

Tôi quyết tâm đến chia sẻ niềm vui này với cháu.

Tôi gọi cho thầy giáo Lê Văn Ân và bạn Nguyễn Đình Hạnh ở Đông Hà để thông báo chuyến đi này. Ai cũng vui vẻ đồng tình ủng hộ.

Hạnh là một người bạn thân, một thầy giáo có tiếng ở vùng Đông Hà . Chúng tôi bên nhau trong những lần tôi về quê hoặc những lần làm tài xế cho Hạnh khi Hạnh vào Sài Gòn.

Riêng thầy giáo Ân tôi quen qua một buổi tiệc với Hoa khôi Ngọc Hiệp mới vài năm thôi. Thầy Ân là một thầy giáo Anh văn ở trường Chuyên Lê Quý Đôn, Đông Hà, sau thầy du học ở Úc. Thầy về dạy ớ trường Cao Đẳng Sư phạm, mở Trung tâm Ngoại ngữ rất sớm.

Ngoài nghề làm thầy giáo Ân còn là một nhà kinh doanh, có mối quan hệ với nhiều tập đoàn nước ngoài, con cái anh đều thành danh. Anh vẫn đứng vững trên bục giảng cho đến ngày về hưu.

Trong buổi tiệc năm nào, thầy Ân từng gọi cho một người học trò là BS Trưởng Khoa Cấp cứu BV Quảng Trị, theo đề nghị của tôi để giúp cho một Cựu HSNH đang nằm cấp cứu về tai biến.

Nhờ vậy mà sau đó tôi biết BS giỏi này là con Lê Văn Tôn bạn thân tôi. Tôn đã qua đời nhiều năm. Rồi quen thân với thầy từ đó.

Quý mến tôi, thầy Ân vui vẻ nhận lời chở tôi và Nguyễn Đình Hạnh ra dự đám hỏi của Đức tại Cồn tiên.

Chiều 01/04/2024 tôi ra Đông Hà để có những cuộc vui mà gần 60 năm nay mới ngủ lại đêm để ngày mai ra Cồn Tiên như dự định.

Rất tiếc Hạnh không khỏe, thầy Ân tiếp khách ở Lào về, không như ý nguyện. Tôi đến thăm nhà người em con bà cô ở một khách sạn nhỏ mà nhiều lần ra Đông Hà tôi không có thời gian đến. Nay chú đã 85 tuổi, người khỏe mạnh nhưng trí nhớ kém.

Chú không nhận ra tôi. Vợ chú nhắc vài lần. Khi nhớ ra, chú ôm lấy tôi với những giọt nước mắt lằn dài trên má.

Chú gọi con chở đi ăn tối. Tôi dành đêm nay cho người em cô cậu này.

Anh em ngồi tâm tình cho đến 10 giờ đêm.

Như chương trình, 6 giờ sáng anh Ân đón tôi đi ăn sáng. Một quán bún bò bên vệ đường ở An Lạc, quê hương anh.

Ngon quá. Tôi nói với cô chủ quán như vậy.

6giờ 45 xe lăn bánh theo bác Google. Tôi gọi cho Đức hướng dẫn đường về điểm hẹn.

7giờ 10 tôi có mặt ở nhà Đức sau khi dò dẫm theo con đường làng ngoằn ngoèo cuối thôn. Gia đình đón tôi và thầy Ân như một vị khách quí. Cả nhà ùa ra khi chúng tôi xuống xe.



 

 


Nhìn đoàn xe chuẩn bị, mà mừng cho Đức và gia đình.

Nhà Đức khá khang trang ở một thôn làng hẻo lánh tận min núi Gio Linh. Sân nhà lợp tôn khá đẹp ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Đúng 7giờ 30 đoàn xe khởi hành về làng Trúc Khê trên Quốc lộ 1A thuộc quận Cam Lộ.

Từ cầu Trúc Kinh, theo con đường nhỏ, ngoằn ngoèo khá xa dưới cơn nắng rát mặt. Ngồi sau xe tôi, Đức cầm điện thoại trên khuỷu tay và liên hồi gọi điện thoại cho vợ báo tin nhà trai trên đường về, sắp đến điểm này điểm kia. Cậu nói vui, vô tư và đầy ấn tượng, lộ vẻ vui mừng, sung sướng.

Đôi lúc Đức kể cho chúng tôi nghe cái cảm xúc lần đầu gặp gỡ ở một điểm hẹn.

Đúng giờ nộp lễ như giao ước, nhưng kiểm tra lễ vật còn thiếu con heo quay nơi cửa hiệu đặt hàng tận chợ Nam Đồng. Mọi người đứng đợi dưới cơn nắng không dưới 38 độ. Thay vì nhờ cửa hàng mang về thì ba Đức lái xe trở lại.

Đứng nhiều giờ Đức không chịu nổi. Phần trong nhà gái đã đợi quá lâu. Tôi với Đức vào xin lỗi do xe lễ vật trở ngại nên xin phép vào chậm.

Hơn nửa giờ làm thủ tục nghi lễ. Cơn nắng gắt dưới mái nhà tôn làm ai nấy mệt lả.

Gia đình Đức mời bà con dùng cơm trưa khá thịnh soạn. Vợ chồng Đức đến chào khách với lời cảm ơn.

Nhìn Đức kẹp ly bia nơi khuỷu tay đến từng bàn tươi cười vô tư, rất dễ thương.

Không làm theo những nghi thức như hiện nay, lễ hỏi và lễ cưới gộp. Nên sức khỏe của Đức khó khăn lại khó hơn.

Vì sợ phiền thầy Ân nên buổi tiệc chưa hoàn mãn, tôi phải cáo từ để có thời gian vào Huế.

Gia đình Đức tiễn tôi và thầy Ân trang trọng quý mến đầy tình thương yêu và hẹn gặp chúng tôi trong ngày cưới sắp tới.

Thầy Ân chở tôi về nhà thầy, nghỉ lại cho đến 16 giờ mới đi uống cà phê, ăn tối rồi chia tay.

Tôi gọi cho Nguyễn Xuân Rạng một sinh viên trường Hành Chánh Quốc Gia. Rạng là một SV năng nổ của CLBSVQT Nay là một cán bộ nòng cốt của Sớ Nội vụ cùng vợ chồng bạn hiền Nguyễn Hữu Hoàng đi uống cà phê.

20giờ tôi mới về tới nhà.

Ở nhà thầy Ân, tôi tranh thủ viết bài này tại phòng khách của con trai anh. Nhìn bức hình con anh treo tường như một nghệ sĩ bên cô vợ người Myanmar xinh đẹp.

Một kỷ niệm khá dễ thương với một chuyến đi đầy ân tình và ấn tượng.

Tôi đã làm được một điều lý thú, tôi thấy vui và tự hào bên một thanh niên bất hạnh, gặp một tai họa kinh hồn với một cái kết có hậu. Tôi không có lời nói chia tay với bà con, mà chỉ có lời chúc dành riêng cho Đức: 

-Chúc vợ chồng cháu được răng long đầu bạc. Trăm năm hạnh phúc. Gặp vạn sự an lành. Chúc đạt mọi điều ước nguyện. Sớm có cháu nối dõi tông đường, hướng tới một cuộc sống tươi sáng đầy thuận lợi.

 

Võ Văn Cẩm

 

 

 

READ MORE - TRẦN ĐĂNG ĐỨC VỚI MỘT VỤ TAI NẠN KINH HOÀNG VÀ MỘT CÁI KẾT CÓ HẬU - Võ Văn Cẩm

Sunday, April 14, 2024

VIẾNG THỦ PHỦ VƯƠNG TRIỀU NGUYỄN: TÂN SỞ... – Võ Cẩm



Quảng Trị là vùng đất văn vật, địa linh, mang nhiều dấu tích lịch sử, nhưng cũng chịu nhiều tai ương, thiên tai bão lụt và hứng chịu nhiều đau thương trong chiến tranh. Quảng Trị một mảnh đất anh hùng, nhiều dấu tích mà khách du lịch trong và ngoài nước mong ước đến viếng như:
   * La Vang.
   * Thành Cổ.
   * Cầu Hiền Lương.
   * Bãi Tắm Cửa Tùng.
   * Địa Đạo Vĩnh Mốc.
   * Tân Sở Thủ phủ.
   * Khê sanh.
   * Tà Cơn. Làng Vây.
   * Cửa khẩu Lao Bảo.
 
Đây là những địa danh mang dấu ấn lịch sử, nó còn là những thắng cảnh của quê hương. Nơi đây đủ những yếu tố tâm linh, di tích lịch sử, làm cho khách du lịch không uổng công tham quan. Và chắc chắn lưu lại trong họ những chuyến đi thú vị.
 
Chuyến về quê lần này có nhiều thời gian, may mắn được đi nhiều nơi và tham gia nhiều cuộc chơi vô cùng thú vị. Những ngày sắp trở lại Sài Gòn tôi được các thân hữu cho tham quan một nơi mà nhiều năm tôi mơ ước. Đó là một khu di tích lịch sử do Vương triều Nguyễn để lại.
  
Thầy giáo Ân gọi điện thoại cho tôi sau buổi dự đám hỏi của Trần đăng Đức tại xã Gio Sơn mà thầy làm tài xế. Một trai trẻ sau một tai nạn kinh hoàng không còn tay chân.
  - Bác Cẩm có rảnh đi Thủ phủ Tân Sở chơi không?.   
Nghe tên quá quen thuộc vì nơi này tôi mong ước đến mà chưa thực hiện được.Tôi cảm ơn.
  - Ok anh, tôi rất muốn đến khu di tích này lắm.
  - Lúc nào đi?.  Anh Ân trả lời.
  - Tùy Bác chọn.
  -  Ngày mốt được không?.
Thầy Ân.
  - OK.
 Tôi gọi điện thoại cho Hoàng tấn Trung thư pháp.
  - Trung rảnh không? Ngày mốt đi Cùa rồi Tân Sở?. Trung nói:
  -  Ok anh. Tôi cũng chưa có dịp đi tham quan nơi này?.
 
Sáng sớm ra Đông Hà gặp Phạm Văn Thạch từ Sài Gòn ra. Sau bữa ăn sáng chúng tôi lên Cọ Dầu uống cà phê với anh Ngụ và anh Tuấn.
Trước cuộc hành trình tôi gọi cho Nguyễn Đình Hạnh, vì Thạch trở về Đà Nẵng. 
Vừa lúc ấy Trung đi taxi từ Thị xã ra.
 

Thầy giáo Lê Văn Ân trường Cao Đẳng Sư phạm Quảng Trị đón chúng tôi rồi đón anh Phan Văn Sinh nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản Trị Công ty Thượng mại Tỉnh, một thổ địa vùng này và anh mời tham quan khu vườn rất đẹp của anh ở Cùa. 
Thầy Ân cho xe trực chỉ Tân Sở .
 
Tân Sở là vùng đất thuộc thôn Mai Đàn xã Cam Chinh, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Nằm ở độ cao 200 mét giữa một thung lũng trù phú, thời kháng chiến đây là một mật Khu trong quần thể chiến khu Ba lòng. 
Những năm chiến tranh, đây là vùng tranh chấp ác liệt. Có nhiều đơn vị TQLC, Delta của Mỹ và Căn cứ Biệt kích VNCH. Nơi đây có sân bay lớn, may bay vận tải C130 có thể hạ cánh.
Xã Cam Chính đã được phong tặng Xã anh hùng năm 1971.
 
Từ Đông Hà theo đường Quốc lộ 9 khoảng 10km rẽ trái khoáng 12km. Đây là vùng đất 3 dan khá màu mỡ. Chung quanh có những ngọn núi cao bao bọc. Phía Đông Nam thoai thoải, con đường duy nhất dẫn vào khu căn cứ này
Một con đường không lớn nhưng khá êm, hai bên đường có nhiều rừng cây rất mát. Ở đây có một đoạn đèo không cao lắm.    
Qua khỏi đoạn đèo, anh Sinh chỉ ngôi nhà 1tầng  loang lổ vì thời gian và bom đạn nằm bên trái, giới thiệu cho chúng tôi biết đây là vùng đất do Ông Nguyễn văn Đông từng làm tỉnh trưởng tỉnh Quảng Trị chiếm giữ. Đó là Cằn nhà một tầng lầu kiên cố, đẹp và lớn nhất tỉnh thời ấy.
 
Tôi cũng không nghe anh nói tại sao ông Đông chọn nơi này, xây dựng ngôi nhà lớn như thế?. Phải chăng đây là quê ông?. Hay vùng đất này có nhiều muông thú, an toàn để ông săn bắn?.  
Anh Sinh đưa chúng tôi đến nhà anh để tham quan. Phía trước nhà có quán cafe do anh và một người bà con đầu tư.  
Quán là một ngôi nhà rường 3 Gian hai Chái. Chạm trổ tinh vi. Những cây  Cột gỗ lim gần bằng một vòng tay của tôi. Có lẽ đây là ngôi nhà rường đẹp nhất vùng đất này.
  
Vào tham quan vườn nhà anh. Ngôi vườn rộng khoảng 1 ha với nhiều loại cây ăn trái, nhiều loại hoa rất đẹp, có hồ nước nhiều cá koi, thiết kế hình Bản đồ Việt Nam. Có dòng nước trong chảy với một chu kỳ khép kín. Vườn Có tường cao kiên cố bao quanh. 
Ấn tượng nhất là hòn non bộ bằng một tảng đá tự nhiên, rất lớn, cao khoảng 3 mét bề ngang chừng 4 mét giữa một không gian thoáng mát.  Anh không biết hòn đá này có từ bao giờ. Chúng tôi xem đây chỉ là hòn non bộ, có nhiều cây bon sai, nước chảy róc rách, một âm thanh diệu kỳ giữa rừng cây ăn trái.   
Anh Sinh đến gần và giải thích thêm về những kỳ bí của tảng đá tự nhiên này.
 • Nếu đứng nhìn thẳng ta sẽ nhận ra ngay đầu một con đại bàng đang vỗ cánh.
  • Nếu đứng nhích về phía trái tảng đá, ta sẽ nhận ra đầu một con sư tử. Tảng đá tự nhiên nên anh không biết có bàn tay một nghệ nhân nào tham gia không?.
 
Sau cốc cafe. Anh đưa chúng tôi thêm một đoạn 3,4 cây số thì đến khu di tích Tân Sở.
Nhìn về phía phải một dãy nhà dài vừa được tu tạo chỉ vài năm gần đây, được xây dựng trên một khu đất hơn 30 ha.


Chúng tôi được anh Sinh dẫn vào tham quan. Một thanh niên khá bảnh bao đang quản lý khu di tích này. Vào trong có nhiều hương án thờ Vua Hàm Nghi, Quan phụ chánh Nguyễn Văn Tường, Tôn Thất Thuyết và 2 vị quan có công lớn với Triều đình.

   
                              
Người quản lý rất lịch lãm và giới thiệu về công trình này. Đây là di tích Quốc gia cần được bảo tồn và gìn giữ. Ra trước cổng, chúng tôi chụp hình lưu niệm. Lúc này một nhà thầu xây dựng cho chúng tôi xem bán thiết kế cổng chính công trình sắp xây.  
Anh quản lý mong rằng Nơi di tích này sẽ được nhà nước quan tâm tu tạo lại các hạng mục, xứng tầm di tích lịch sử, di sản Quốc gia.
 
Trên đường trở về, anh Sinh đã chiêu đãi nhiều món ăn đặc sản gà đồi của xứ núi rừng này. Ở quán cafe, anh kể cho chúng tôi nghe nhiều câu chuyện về những bà mẹ đã từng chiến đấu ở vùng chiến khu này.
 
Sách Sử nói nhiều về Chúa Nguyễn và Vương triều Nguyễn. Về công và tội gần 400 năm cầm quyền.   
Năm 1558 khi Nguyễn Hoàng vào trấn Thuận hóa. Ái Tử Quảng Trị là Kinh đô của Triều Nguyễn. Khi dời đô vào Huế thì Ái Tử trở thành Cựu Dinh.  
Năm 1778 kinh thành Huế thất thủ thì Tân Sở là thủ đô của Vua Hàm Nghi. 
Từ 1954 đến 1975 Trong thời kỳ chiến tranh, một lực lượng Cách Mạng gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cũng lấy Tân Sở làm Thủ phủ.   
Sau 1975 nhà nước vẫn chưa xác minh được công tội của Triều Nguyễn. Nên trường Trung học Nguyễn Hoàng, một ngôi trường công lập đầu tiên ở Quảng Trị bị xóa tên.  Nhiều thầy cô giáo, học trò và Cán bộ đã nộp đơn nhiều chục năm qua xin đặt lại tên trường nhưng chưa được giải quyết.
 
Trong cuộc hội thảo lịch sử năm 2008 tại Thanh Hóa. Nhiều tham luận của nhiều nhà sử học trong và ngoài nước đã có kết luận của nhà Sử học Chủ tịch hội sử học Việt Nam Lê Văn Lan:
"Trong các triều đại, việc xây dựng đất nước thì Chúa Nguyễn và Vương Triều Nguyễn có công lớn nhất".
 
Khi Pháp xâm lược Việt Nam, Triều đình Huế lo sợ nên tìm cơ sở khi thoái Triều. Tân Sở Cam lộ, một vùng đất rất đẹp cây cối xanh um. Triều Nguyễn đã chọn vùng đất này làm bản doanh.
  Năm 1883 quan phụ chính Nguyễn Văn Tường đã khởi công xây dựng.
  Năm 1885 vừa xong thì Triều Đình Huế thất thủ.   Ngày 05/07/1885 Vua yêu nước Hàm Nghi đã dẫn đòan Tùy tùng ra Thành Quảng Trị
 * Ngày 06/07 đã vào thành
 * Ngày 09/07 rời Thành lên Căn cứ Tân Sở.
 * Ngày 10/07 đến Tân Sở.
 * Ngày 11/07 Pháp gởi thư mời vua Hàm Nghi về kinh trị vì ngai vàng, nhưng nhà vua và Tôn Thất Thuyết từ chối. Nhà vua kêu gọi cả nước kháng chiến và ban bố "Hịch Cần Vương ".
 * Ngày 18/07 đại quân vua rời Tân Sở ra phía Bắc.
 * Ngày 20/07 Quân Pháp chiếm Quảng Bình chặn đường nên đại quân trở về Tân Sở ngày 22/07.
 * Ngày 26/07 đoàn quân hộ giá vua Hàm Nghi rời Tân Sở theo đường Mai Lĩnh lên Đakrông qua Lào.   
Mãi đến năm 1888 thì nhà vua bị bắt đày qua Algerie và mất ở đó. Hài cốt một vị vua yêu nước đã được đưa về quê nhà chưa?.
Còn hài cốt của cụ Nguyễn Văn Tường đã đưa về Việt từ lâu. 
 
Nhiều năm qua khi về quê, tôi đi nhiều nơi để biết vẻ đẹp của quê hương, biết nhiều về các danh lam thắng cảnh. Lần này thực sự tôi mãn nguyện khi đến thăm Tân Sở. Chiêm bái và đốt nén nhang cho một vị vua đã hy sinh vì Đại Nghĩa.
 
Cảm ơn thầy giáo Ân, anh Sinh đã dành cho tôi một chuyển đi vô cùng ý nghĩa và cho nghe bản nhạc "về thăm Tân Sở" của con trai anh là nhạc sĩ Phan anh Tiến.
 
10/04/2024.
Võ Cẩm

READ MORE - VIẾNG THỦ PHỦ VƯƠNG TRIỀU NGUYỄN: TÂN SỞ... – Võ Cẩm

Tuesday, October 24, 2023

QUỸ KHUYẾN HỌC CỰU HSNHQT tại SÀI GÒN 30 NĂM NHÌN LẠI - Võ Văn Cẩm


Tác giả Võ Văn Cẩm


QUỸ KHUYẾN HỌC CỰU HSNHQT tại SÀI GÒN. 

30 NĂM NHÌN LẠI (1992 - 2022)

"THAY LỜI TRI ÂN"

Võ Văn Cẫm


Quảng Trị là một tỉnh nhỏ, cách Huế khoảng 60 km về phía Bắc. Trước năm 1950 con em Quảng Trị muốn học Trung học phải vào Huế. Chỉ có con nhà giàu, con quan lớn mới có điều kiện học hành.

Năm 1952, một ngôi trường Trung học Công lập độc nhất tại tỉnh Quảng Trị được thành lập. Do một nhóm nhân sĩ, trí thức, quan lại ở tỉnh khởi xướng như: Ông Hồ Văn Hải, ông Hồ Duy Tình, Ông Nguyễn Văn Triển, ông Phan Quang Đãi, ông Nguyễn Hữu Hiệt, ông Hoàng Trọng Thuần, ông Thái tăng Liên, ông Nguyễn Văn Cổn, ông Hồ Tiềm, ông Đoàn Lỗ Bửu... nhằm đáp ứng nhu cầu học tập của con em mình. Đó là Trường Trung Học Công lập (Đệ nhất và Đệ nhị cấp) Nguyễn Hoàng (tiền thân là trường Trung hoc Tư thục QTrị 1951).

Sau nhiều biến cố, trường di dời nhiều nơi như Hải Lăng, Non Nước, Hòa Khánh (Đà Nẵng). Ngôi trường thân yêu chỉ tồn tại chưa đầy 25 năm thì mất tên vào năm 1975.

Người đóng góp công sức, tri tuệ lớn nhất là Thầy Thái Mộng Hùng, người 18 năm làm Hiệu trưởng.

24 năm ấy trường đã đào tạo biết bao thế hệ học trò, đóng góp nhiều nguồn nhân lực hữu ich cho quê hương Quảng Trị nói riêng và Việt Nam hay Thế giới nói chung, dù họ ở bên này hay bên kia.

Năm 1975 học trò Nguyễn Hoàng như đàn chim vở tổ, đã bay khắp mọi miền đất nước, khắp năm châu, bốn bể.

Trong nhiều năm lưu lạc, những năm tháng đói nghèo, dù ở đâu, họ đã có ước nguyện gặp nhau để hàn huyên, để chia sẻ, để có dip sống lại tuổi thơ của mình, để tri ân ngôi trường mà minh đã học, để cám ơn những bậc tiền nhân gầy dựng, cám ơn thầy cô đã dạy dỗ, cám ơn vùng đất diệu kỳ, vùng đất học, vùng địa linh nhân kiệt Quảng Trị, vùng mà Chúa Tiên Nguyễn Hoàng dừng chân khởi nghiệp, mở đầu cho Chúa Nguyễn và Vương Triều Nguyễn mở mang bờ cõi về phương Nam, thống nhất đất nước từ Ải Nam Quan đến tận Mũi Cà Mâu khi vua Gia Long lên ngôi (1802).

Mãi tới 18 năm, sau nhiều năm trăn trở, Cựu Học Sinh Nguyễn Hoàng Quảng Trị tại Sài Gòn (Cựu HSNHSG) mới biến ước mơ của mình thành hiện thực.

Vào năm 1992, một nhóm thầy cô và cựu học sinh Nguyễn Hoàng đang sinh sống tại TP HCM và vùng phụ cận như: Anh Lê hữu Thăng, Nguyễn Bảo, cô Nguyễn Thị Thanh và nhiều CHSNH như: Nguyễn Văn Vinh, Nguyễn Đặng Mừng, Nguyễn Đặng Kỳ, Hồ Sỹ Kỹ, Hồ Sỹ Mừng, Ngô Bá Cương, Võ Văn Cẫm, Lê Cung Bắc, Duơng Văn Tường-Sâm. Nguyễn Thị Kim Loan, vợ chồng Lê Đình Thị Thành-Cương... đã họp mặt tại nhà cô Thanh, đường Nguyễn Thông, Quận 3. Buổi họp chuẩn bi cho lần họp mặt đầu tiên của CHSNHSG mừng xuân 1993.

Trưởng ban tổ chức là anh Lê Hữu Thăng, phó ban là anh Nguyễn Bảo, các thành viên dự họp là các uỷ viên.

Vào thời đó khó khăn đủ bề, cả về tài chánh lẫn an ninh. Ai cũng nghèo khó, phương tiện đi lại chỉ bằng xe đạp, chưa có xe bus, mấy ai có xe gắn máy?.

Người ở phương này kẽ ở phương kia, muốn trao đổi một vấn đề gì phải đến gặp nhau mới trao đổi thông tin, làm gì mà có điện thoại, Facebook, Email, Zalo, Messenger, tin nhắn như bây gìờ.

Anh Thăng, anh Bảo muốn thông báo tin tức phải đạp xe hàng chục cây số, từ nông trường An Hạ, Bình Chánh về quận Phú Nhuận, Bình Thạnh. Thông tin được truyền miệng cho nhau.

Anh em chúng tôi chẳng bao giờ nề hà khó nhọc, ai làm được gì thì làm, không so hơn tính thiệt. Chúng ta mới thấy được sức mạnh của sự ĐOÀN KẾT, THƯƠNG YÊU, CHIA SẺ. Đây chỉnh là MỤC ĐÍCH YÊU CẦU của BLL.

Buổi họp mặt Cựu HSNHSG đầu tiên, tổ chức tại nhà Bảo Tàng Quân khu 7, đường Hoàng Văn Thụ, Quận Tân Bình.

Anh Nguyễn Đặng Mừng tài trợ bia hơi, một loại thức uống cao cấp thời bấy giờ.

Được thông báo cho nhau, bằng phương tiện rỉ tai và truyền miệng, từ người này qua người kia, làm gì có thư mời hay điện thoại như bây gìờ.

Sáng hôm đó mọi người đến rất sớm, đông ngoài sức tưởng tượng của Ban Tổ chức chúng tôi, khoảng gần 150 người.

Không khí buổi họp đầy nghĩa tình đồng môn, bạn bè lâu ngày gặp nhau, người này hỏi thăm người kia, tay bắt mặt mừng. Phòng họp chật hẹp, 2 MC Hồ Sĩ Mừng và Dương Tường không làm sao điều khiển được buổi họp.

Khi Lê Cung Bắc lên chia sẻ cảm xúc thì máy tăng âm bị hư, coi như buổi họp mặt hôm ấy biến thành buổi gặp mặt.

Buổi họp mặt đầu tiên gây một ấn tượng đẹp. Ngay anh Thăng -Trưởng ban tổ chức - cũng không phát biểu hay thông báo được gì.

Buổi gặp mặt đầy yêu thương và đầm ấm, bạn bè thầy cô cứ bịn rịn, quyến luyến không muốn dứt, dù thời gian đã trưa.

Tan buổi họp mặt, Ban tổ chức họp rút ưu khuyết điểm.

Chỉ mấy tháng sau thì anh Lê Hữu Thăng được xuất cảnh, để lại một gánh nặng cho anh Bảo.

Vì tình đồng môn, anh Bảo cùng chúng tôi trải lòng gánh lấy trách nhiệm vô cùng nặng nề ấy.

Dù khó khăn muôn bề, vì tình thương yêu, chúng tôi đã tổ chức tiễn anh Thăng lên đường tại nhà Mẫu giáo Thành phố đường Trần Quốc Thảo quận 3, và kỳ vọng sự quan tâm giúp đỡ của anh trong thời gian khó khăn khi anh qua Mỹ ?.

Anh Bảo tổ chức họp bàn chương trình hoạt động cho lần họp mặt kỳ tới 1994.

Ban LL Cựu HSNHSG có mặt từ lúc ấy, gồm có:

* Trưởng Ban LL anh Nguyễn Bảo.

* Phó ban anh Nguyễn Văn.Vinh, Ngô Bá Cương,.

* Phó ban phụ trách học bỗng và tương tế anh Võ Văn Cẫm.

* Các anh HS Mừng, HS kỹ, NĐ Mừng, NĐKỳ, DV Tuờng, Lê Văn Hoàng,... là uỷ viên.

Khi Ban LL giao cho tôi trách nhiệm nặng nề ấy, tôi nhiều lần từ chối nhưng không được.

Các anh cho việc chia sẻ, giúp đỡ đồng môn là việc làm vô cùng ý nghĩa, và đó là mục đích yêu cầu, là nội dung chính của buổi họp mặt của chúng ta.

Vào thập niên 1990, hầu hết chúng ta còn nghèo, còn gánh nặng gia đình con cái. Tôi và anh Bảo nhiều lần bàn bạc, tìm nguồn quỹ giúp các cháu Sinh Viên, con Cựu HSNH đang học Đại học, Cao đẳng và Trung học chuyên nghiệp tại Thành phố HCM, để phát vào dip họp mặt Xuân 1994 tại nhà khách Công đoàn Dầu khí ở Thanh Đa (có 05 suất, mỗi suất 500.000₫.). Chúng tôi vận động ông Trần Đàm.

Lần họp mặt ấy có bà Tôn Thất Dương Thanh và ông Hồ Tiềm tham dự.

Lúc đó nghèo lắm, chúng tôi đi gỏ cửa các mạnh thường quân, các nhà hảo tâm ở trong nước như:

Ông Trần Đàm, Nguyễn Đặng Hiến, Lê Văn Hải, Nguyễn Đạo Khoẻ, Trần Lộc, đặc biệt có Cựu HSNH Trần Quang Đỗng là nhà tài trợ chủ lực trong quỹ học bổng chúng ta ngay từ những ngày đầu.

Chúng tôi còn vận động những mạnh thường quân ở nước ngoài như: Anh Hoàng Kiều, Hoàng Hữu Ly, Nguyễn Khắc Dỏ, anh chị Nguyễn Thị Sen-Trần Đình Khương trong chương trình học bỗng Fraternité Canada.

Cũng trong thời gian này anh Hoàng Kiều tài trợ "Một thế hệ Y khoa" gồm 10 sinh viên Y Khoa, 500 USD/1 SV/năm.

Chúng tôi thay anh Hoàng Kiều làm thủ tục tiếp nhận với các tiêu chuẩn:

* Gốc Quảng Trị.

* Tốt nghiệp trở về quê làm việc.

* Giúp đỡ cho thế hệ đàn em.

(Chương trình này được người nhà anh HK phát được 03 năm thì ngưng vì nhiều nguyên do khách quan).

Hiện nay thế hệ vàng này đều là cán bộ đầu ngành hay giám đốc BV.

Vào thập niên 2.000, Cựu HSNH có kinh tế khá lên, con cháu một số gia đình thành đạt, biết chắt chiu, có tấm lòng rộng mở, biết san sẻ, dù không giàu có nhưng luôn chung tay tiếp sức với chúng tôi như:

Anh chị Nguyễn Văn Xiễn, Lê Đình Ân, Thái Hòa Thuý An, Đặng Duy Định, Tường Sâm, Đức Nhàn, Lộc Lê, Hằng Ngung, N Văn Ta, anh Trần Quang Đỗng...

Còn có các anh chi ở nước ngoài như: Chị Trương Phương, Nguyễn Lịch, anh chị Nguyễn Thị Sen-Trần Đình Khương, Ngô Ngọc Hồng...

Quỹ khá lên mỗi suất trợ cấp là 1triệu/sv.

Vào thập niên 2010.

Nhiều Anh chị có tấm lòng vẫn tiếp tục giúp quỹ khuyến học và san sẻ nhiều Cựu HSNHSG có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, hoạn nạn.

Ngoài ra có thầy cô mỡ lòng như: gia đinh thầy Cố Hiệu Truởng Tôn Thất Dương Thanh, thầy Lê Văn Quýt, thầy Hồ Sĩ Châm, thầy Cao Xuân Yên, thầy Thanh Bá, thầy Sấm, cô Thanh, cô Tránh, cô Hồng, cô Táo, cô Tương.

30 năm qua, năm nào chúng tôi cũng tổ chức gặp mặt, lúc nơi này mai nơi kia và chưa lần nào thiếu vắng việc trợ cấp học bổng.

Những cây lành trái ngọt chúng ta ươm trồng, nay đã ra hoa kết trái, hầu hết đã thành danh: kỹ sư, bác sỹ, tiến sĩ, giám đốc, có nhiều cháu quay lại giúp quỹ như:

* Cháu Nguyễn Quang Thắng giúp cho 1SV con Cựu HSNH mồ cội cả cha lẫn mẹ, tài trợ suốt thời gian học ĐH, mỗi nặm 6 triệu.

* Cháu Phan Thi Minh Nghĩa (GĐ Cty nước ngoài)

* Cháu Trần Đoàn Ngọc Trân. (Trong luận án Tiến Sĩ Y Khoa ở Mỹ cháu có lời cảm ơn cựu HSNHSG.)

Cháu Cam Ly, ngoài tiền giúp quỹ, cháu còn tài trợ máy vi tính.

Và cũng thời điểm này BLL quyết định trợ cấp 1suất là 1.500.000₫/sv.

30 năm làm khuyến học và tương tế, Ban LL Cựu HSNHSG đã phát gần 1.800 suất trợ cấp HB cho con em Cựu HSNH và SVQT, hàng chục trường hợp khó khăn, bệnh tật. Có nhiều cháu nhận suốt thời gian Đại học, sau đại học.

Ngoài các suất trợ cấp HB đã phát trong 30 năm qua, chúng ta còn có nhiều phần quà dành cho các cháu, mỗi lần dự họp mặt CHSNH ở Hàm Tân, Đồng Nai, Bà Riạ Vũng Tàu, Quảng Trị...

Chúng tôi còn có những phần quà dành cho tài năng trẻ QTrị như cháu:

* Cháu Phạm Huy giải 3 Thế giới "Cánh tay Robot do Intel tổ chức ở Mỹ 2019".

* Cháu Phan Đăng Nhật Minh" cháu bé Google" đạt giải nhất Đường lên Đỉnh Olympia 2018.

* Gần đây, chúng tôi còn gởi quà cho 4 cháu con em QTrị dự thi giải Olympia khu vực và Quốc tế.

Số tiền vận động quỹ Học Bỗng gần 1.600.000.000₫.

Một số tiền khá lớn, công sức này do tất cả chúng ta, do nhiều đời Ban LL và những Đồng môn có tấm lòng, những nhà hảo tâm, trong và ngoài nước.

Quỹ KH do thủ quỹ giữ. Người điều hành nhận và duyệt hồ sơ với sự giám sát của Ban LL. Cấp phát vào ngày họp mặt hằng năm.

Những năm số lượng lớn. Đặc biệt nhiều năm anh chị NTSen + GS Trần Đình Khương trao tặng quỹ học bổng Fraternité lên đến 140 suất phải nhờ TS Ngô Hướng mượn Hội trường Đại học Ngân Hàng để tổ chức phát, trong đó có nhiều SV do CLB SV Quảng Trị giới thiệu.

Một điều tự hào, thế hiện lòng tự trọng và tương thân tương ái của Cựu HSNHSG, trong 30 năm qua chỉ có 1 số ít con Cựu HSNH tại SG nhận trợ cấp Học Bổng , còn lại dành hết cho các cháu con Cựu HSNH ở quê nhà hay ở tỉnh khác.

Công lao lớn nhất là anh Trần Quang Đỗng, anh Trần Đàm, anh Hoàng Kiều, HHLy, anh chị Nguyễn Thị Sen Trần Đình Khương, LĐÂn, Nhàn Đức, Hòa An, Camly. ... Là những người có tấm lòng vàng, đã sát cánh với chúng tôi trong suốt chặng đường dài và khó khăn nhất. Các anh chị còn hứa sẽ tiếp tục giúp quỹ trong chặng đường còn lại.

Trong 17 năm làm Trưởng Ban LL, anh Nguyễn Bảo (hay thầy Bảo) luôn luôn đồng hành với chúng tôi và hiện nay anh vẫn rất tâm đắc với chương trình này.

Thời còn thơ dại, chính anh Đỗng là người học trò mà anh Bảo thương yêu và giúp đỡ, nên anh Đỗng đã thể hiện lòng tri ân của mình.

Tôi xin đại diện cho Ban Liên Lạc Cựu Học Sinh Nguyễn Hoàng Quảng Trị tại Sài Gòn (CHSNHSG), đại diện các Đồng Môn có con em nhận HB, các cháu SV, các anh chị đuợc trợ cấp khó khăn trong suốt thời gian vừa qua. Xin gởi đến quý thầy cô, quý mạnh thường quân, quý nhà hảo tâm, quý anh chị có tấm lòng trong và ngoài nước đã chung tay, tiếp sức với chúng tôi trong 30 năm qua lời cảm ơn sâu xa và lòng tri ân vô hạn.

Các cháu nhận trợ cấp HB, nay đã thành danh, công lao to lớn ấy chắc chắn có công tiếp sức của quý vị. Xin chúc quý vị dồi dào sức khỏe, thân tâm thường an lạc, vạn sự cát tường.

Đến nay con cháu cựu HSNH vẫn còn nhiều, các cháu đang đứng ở Giảng đường ĐH, hoàn cảnh khó khăn.

Ban LL sẵn sàng dang tay giúp các cháu thế hệ thứ 3 ngoan, học giỏi hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, nên vẫn cần sự giúp đỡ của quý Thầy Cô, các nhà hão tâm và các đồng môn có tấm lòng.

Xin trân trọng cám ơn quý vị.

Saì gòn 15 /9/2022.

Võ Văn Cẩm



READ MORE - QUỸ KHUYẾN HỌC CỰU HSNHQT tại SÀI GÒN 30 NĂM NHÌN LẠI - Võ Văn Cẩm