TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Showing posts with label Trầm Thiên Thu. Show all posts
Showing posts with label Trầm Thiên Thu. Show all posts
Tuesday, February 21, 2017
Saturday, September 17, 2016
Tuesday, August 16, 2016
Sunday, August 7, 2016
Thursday, March 10, 2016
Saturday, February 27, 2016
Wednesday, February 3, 2016
Wednesday, January 20, 2016
Nhạc và thơ của Trầm Thiên Thu
THƠ :
THÁNG GIÊNG
Tháng Giêng, anh làm thơ yêu em
Người con gái có trái tim trinh nữ
Thơ anh nồng nàn đến thế
Vẫn bất lực, khôn xiết những vần yêu
Tháng Giêng, anh hát lý thương nhau
Trời nắng pha lê trong trẻo mơ ước
Mùa Xuân về đất trời ấm áp
Nảy lộc biếc đầu cành tháng Giêng
Men thơ làm hồn anh nghiêng
Em có say men tình khi mùa tới?
Phố phường nhộn nhịp khiến anh đắm đuối
Cảm ơn tháng Giêng ngồn ngộn tứ thơ
LỤC BÁT THÁNG HAI
Mơn man gió mát thánh Hai
Giọt Xuân vương lại những ngày quê hương
Ánh trăng tỏa sáng yêu thương
Nhẹ nhàng lục bát vô thường êm ru
Hình như một chút tương tư
Còn vương đọng lại bên bờ trái tim
Ngày xưa đâu thể đi tìm
Dòng thời gian đã xa xăm quá rồi
Qua Giêng rồi tới tháng Hai
Bồi hồi ký ức chuyện ngày xưa xa…
TRẦM THIÊN THU
Monday, January 18, 2016
Tuesday, January 5, 2016
Saturday, December 12, 2015
BÓNG NHỎ GIÁO ĐƯỜNG - Trầm Thiên Thu
Mỗi dịp Giáng Sinh
về, từ khoảng nửa thế kỷ qua, người ta đã khá “quen” với ca khúc “Bóng Nhỏ Giáo Đường” của NS Nguyễn Văn
Đông, nhưng bài này được ông ký với bút danh Phượng Linh. “Bóng Nhỏ Giáo Đường”
có thể là một ngôi thánh đường nhỏ bé và đơn nghèo, cũng có thể là bóng dáng
người yêu bé nhỏ, một cô nàng nào đó...
Không biết tôi có
“duyên nợ” gì với NS Nguyễn Văn Đông hay không mà ngay từ hồi đó, tôi đã cảm
thấy “hợp” với nhạc của ông, nhất là bài “Mùa Sao Sáng”. Từ thuở còn là thiếu
nhi, tôi thường nghe nhạc nhiều qua làn sóng phát thanh ngày xưa, hầu như nghe
cả ngày lẫn đêm, cứ rảnh là nghe, có lẽ nhờ vậy mà tôi biết được nhiều “tên
tuổi” thời đó.
Khoảng hơn 20 năm
trước, có người muốn biết tông tích NS Nguyễn Văn Đông, người này không biết
tìm ông ở đâu nên mới hỏi Hội Âm Nhạc, không hiểu sao người ta lại cho số điện
thoại của tôi, dù tuổi tôi và tuổi NS Đông chênh lệch nhau nhiều. Lạ thật!
Vả lại, ngày xưa người
ta in những tờ nhạc nhiều lắm, trên các làn sóng giới thiệu rõ ràng tên tuổi
tác giả chứ không như ngày nay, người ta thường giới thiệu tên ca sĩ chứ tác
giả chẳng được coi ra gì, dù tác giả là người “thai nghén” và “sinh ra” tác
phẩm. Chính “cha đẻ” lại bị lãng quên! Ngược lại, trên đài phát thanh hoặc
truyền hình, ngày nay người ta “vô tư” giới thiệu bài hát nào đó “của” ca sĩ
này, ca sĩ nọ, chứ không phải của nhạc sĩ. Ngôn ngữ sai bét nhè như thế mà
người ta không chịu sửa. Tệ thật! Làm văn hóa mà xem chừng lại phi văn hóa quá
đỗi!
“Bóng Nhỏ Giáo
Đường” là ca khúc được NS Nguyễn Văn Đông viết trong thời chiến, với tâm trạng
một binh sĩ tác chiến nơi chiến trường xa. Giáng Sinh đang đến gần, nỗi nhớ nhà
và nhớ người yêu da diết, người lính “thăm dò” thế này: “Có ai về miền quê lửa khói cho tôi nhắn vài câu, cách xa lâu rồi không
biết em còn giận hờn anh nữa thôi. Chuyện ngày xưa hai đứa thương
nhau trong đêm nhiều sao sáng, dưới lầu chuông anh khắc tên nhau
chung trong lời khấn xin chan chứa niềm tin”. NS Đông rất thích sao
sáng, chắc hẳn sao sáng có gì đó đặc biệt lắm. Đúng vậy, không đặc biệt sao
được, vì đó là đêm Con Chúa giáng sinh, và lại là “mốc” kỷ niệm lúc hai người
chính thức “là của nhau”.
Tình yêu đã lên
ngôi, hạnh phúc tràn trề, kỷ niệm đẹp lắm. Thế nhưng niềm vui lại không trọn
vẹn: “Có ai ngờ tình yêu ngày đó gieo
ngang trái sầu lo, lửa binh lan tràn hai đứa đôi đàng mộng đẹp kia vỡ tan”.
Không phải tại chàng hay nàng, mà tại chiến cuộc. Người buồn, cảnh có vui đâu
bao giờ! Vì thế, từng hồi chuông giáng sinh ngân vang niềm vui thì lại hóa sầu
bi: “Từng hồi chuông tha thiết bi ai vang
trong mùa quan tái, tiếng cầu kinh khe khẽ thôi vang khi quân giặc giẫm
tan ngôi thánh lầu chuông”. Lòng buồn nhưng anh lính vẫn tin tưởng mà cầu
nguyện. Có lẽ ít người dùng từ “quan tái”, nhất là ngày nay. Quan tái là quan
ải, chỉ nơi biên cương, bờ cõi. NS Đông “chơi chữ” khi sử dụng cụm từ “mùa quan
tái”, ý nói người lính đang phải làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc nơi biên giới xa.
Kỷ niệm ùa về khi
Giáng Sinh về, không chỉ kỷ niệm vui mà còn cả kỷ niệm buồn: “Nhớ mãi ngày ấy quân cướp xô bừa hạ gác
chuông, nước mắt em tuôn xót xa quỳ trên đống tro tàn”. Con gái mau nước
mắt là chuyện bình thường, nhưng cô người yêu của anh lính đã khóc vì gác
chuông bị quân địch phá đổ. Chính gác lầu chuông đó là nơi anh lính đã chính
thức tỏ tình với nàng.
Và rồi chính anh
lính cũng đã góp công sức làm lại gác chuông nhà thờ ngày ấy. Kỷ niệm như còn
mới nguyên: “Nhớ mãi ngày ấy anh góp tre
dựng lại gác chuông, với trí ngây thơ vững tin tầm vông giữ Nhà thờ, kỷ niệm
của chúng ta!”. Gác chuông ngày xưa đơn giản thôi, nhất là lại ở vùng quê,
tre hoặc tầm vông là vật liệu chính khi xây dựng nhà cửa, tất nhiên với nhà thờ
thì cũng vậy thôi. Gác chuông là phần không thể thiếu ở các nhà thờ, và nó cũng
không thể thiếu trong ký ức yêu của hai người. Thế mà chiến tranh đã nhẫn tâm phá
vỡ! Đúng ra thì không phải lỗi của chiến tranh mà là tội của những người gây ra
chiến tranh.
Thời gian cứ vô tình
trôi, kỷ niệm vui buồn cũng theo anh lính trên mọi chiến tuyến: “Mấy năm rồi buồn vui ngày đó theo anh giữa
trời sông, dẫu xa phương trời nhưng sống muôn đời chuyện lầu chuông thuở
xưa. Và từng đêm anh chắp hai tay xin cho tình yêu đó thấm nhuần trong tay Chúa
ban ơn anh xây lại gác chuông trên kỷ niệm xưa”. Cái hay của người
lính là “chất đạo đức” không vì khổ cực mà phai nhòa, ngược lại còn tăng thêm,
anh chứng minh qua việc cầu nguyện hàng đêm, khi không gian và thời gian trở
vào tĩnh lặng, dù có thể tiếng bom đạn vẫn không ngừng kêu xé không trung…
Niềm tin vẫn còn thì
tất cả vẫn còn. Bóng nhỏ giáo đường nằm sâu là lẩn khuất ở miền quê, nhưng bóng
đức tin lại to lớn, có thể che rợp cả bầu trời rộng và lòng người.
Lạy Chúa, xin thêm đức tin cho chúng con!
TRẦM THIÊN THU
(*) Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông sinh ngày 15-3-1932 tại quận
1 (Saigon), nguyên quán ở Lợi Thuận, Bến Cầu, Tây Ninh. Năm 1946, gia đình gửi
ông vào trường Thiếu sinh quân Việt Nam ở Vũng Tàu. Ông có các bút danh khác
là Phượng Linh, Phương Hà, Vì Dân và Đông Phương Tử. Ông là
một nhạc sĩ của dòng nhạc tình ca Việt Nam, tác giả của nhiều ca khúc tân
nhạc nổi tiếng như Chiều Mưa Biên Giới, Hải Ngoại Thương
Ca, Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp, Ai Đi Ngoài Sương Gió, Bóng Nhỏ Giáo
Đường, Chiều Mưa Biên Giới, Cay Đắng Tình Đời, Bẽ Bàng,... Ngoài ra ông còn là
soạn giả của một số tuồng cải lương thịnh hành như Tiếng Hạc Trong
Trăng, Nửa Đời Hương Phấn.
Ông là Truởng Đoàn văn nghệ Vì Dân với thành phần ca
nhạc sĩ tên tuổi như Mạnh Phát, Minh Kỳ, Hoài Linh, Thu Hồ, Quách Đàm, Minh
Diệu, Khánh Ngọc và các nghệ sĩ danh tiếng như Kim Cương, Vân Hùng, Ba Vân, Bảy
Xê, Trần Văn Trạch, diễn viên điện ảnh Trang Thiên Kim… Từ năm 1958, ông là
trưởng ban ca nhạc Tiếng Thời Gian của Đài Phát Thanh Saigon, gồm những danh
ca, nhạc sĩ danh tiếng như Lệ Thanh, Hà Thanh, Minh Diệu, Khánh Ngọc, Mạnh
Phát, Thu Hồ, Quách Đàm, Anh Ngọc...
Ông còn là giám đốc hãng băng đĩa nhạc Continental và
Sơn Ca nổi tiếng, cộng tác với những nhạc sĩ tên tuổi như Lê Văn Thiện, Văn
Phụng, Nghiêm Phú Phi, Y Vân,... Hai cơ sở của ông cho ra đời nhiều chương
trình tân nhạc cũng như cổ nhạc gồm các vở tuồng và cải lương. Chính
Nguyễn Văn Đông là người đã tiên phong thực hiện album riêng cho từng ca sĩ mà
trước đó chưa từng ai làm. Ông đã thực hiện loạt băng nhạc Sơn Ca nổi tiếng
trong đó có Khánh Ly (Sơn Ca 7), Thái Thanh và Ban nhạc Thăng Long
(Sơn Ca 10), Lệ Thu (Sơn Ca 9), Phương Dung (Sơn Ca 5 và 11), Giao
Linh (Sơn Ca 6), Sơn Ca (Sơn Ca 8)... và một số album riêng cho nhạc sĩ
Trịnh Công Sơn. Ca sĩ Thanh Tuyền là một trong các học trò của NS Nguyễn Văn
Đông.
Thưởng thức ca khúc “Bóng Nhỏ Giáo Đường”: http://www.youtube.com/watch?v=2MD_lTLNZgsWednesday, August 26, 2015
Ca khúc và thơ của Trầm Thiên Thu
CỔ TÍCH TUỔI THƠ
Tôi trở về khu vườn tuổi thơ
Góp nhặt ký ức
Tìm dòng cổ tích
Vu vơ như ngày xưa
Thấp thoáng cô bé Lọ Lem
Thấp thoáng cô Tấm
Thoang thoảng mùi thị chín
Cá bống có lên ăn cơm vàng?
Tôi đếm tuổi thơ bằng lá bàng
Buổi sáng có giọt sương chưa tan
Trong suốt và nho nhỏ
Còn đọng trên ngọn cỏ
Một thoáng trở về
Tôi lại phải ra đi
Lẩn quẩn vòng danh lợi
Chuyện áo cơm mòn cả thi ca
TRẦM THIÊN THU
Sunday, April 12, 2015
Wednesday, March 11, 2015
Monday, February 9, 2015
CỎ MAY - truyện ngắn Trầm Thiên Thu
Cỏ may
Ngày xưa
hóa thành kỷ niệm. Kỷ niệm quay quắt mãi trong tôi. Kỷ niệm vẫn ngọc ngà dù
bâng khuâng. Ôi cái thời còn “17 bẻ gãy sừng trâu ấy”…!
Vừa dừng xe trước cổng,
tôi chợt thấy một người đi bộ cùng lề nhưng ngược chiều về phía tôi.
– Cô bé ơi! Cho tôi hỏi
thăm.
Nghe tiếng “cô bé”, tôi đã
muốn lộn ruột lên rồi.
– Cái gì? Tôi như vậy mà
bé hả?
– Không phải. Thôi thì… cô
lớn vậy.
– Ông hỏi gì? – Giọng tôi
khô như ngói.
– Cô biết quán cà-phê Tầm
Duyên ở đâu, làm ơn chỉ dùm.
Tôi “nực nội” không chịu
nổi. Chỉ tay lên trên cổng, tôi đanh đá:
– Mắt ông có so le không?
Tấm biển lớn thế kia mà không thấy?
Hơi ngước lên, hắn dợm cặp
kính cận:
– Xin lỗi cô, tôi sơ ý vì
vội. Nhờ cô chỉ giúp nhà bà Tư Huỳnh.
– Đó, ông đi tới thêm
khoảng 40m nữa. Bên trái, nhà cổng xanh.
– Cảm ơn cô.
Thứ người gì vô duyên
không chịu được. Cái thị trấn nhỏ bằng bàn tay này, nửa quê nửa tỉnh, có gì mà
không biết chứ? Nước đó có mà… ế vợ. Vô phước mới lấy lầm “của nợ” đó.
o0o
Nhà trường thông báo đổi
giáo viên sinh ngữ, tôi tò mò hỏi nhỏ Khuyên:
– Ê, giáo viên Anh văn mới
là thầy hay cô, mày?
– Thầy.
– Sao mày biết?
– Thế mới hay. Muốn tao làm mai không?
– Con
lạy mẹ. Đùa vừa thôi. À, mà ổng có điển trai không?
– Coi
tạm được. Mà mày hỏi làm gì? Kỳ!
Chuông reo vào học. Tiết
đầu. Cả lớp hồi hộp chờ giáo viên mới. Tôi hết hồn hết vía khi thấy thầy hiệu
trưởng chỉ tay cho “ổng” đi vô lớp tôi. Cả lớp lao xao đứng chào. Ông trầm
giọng mà không có lấy nửa môi cười, dù chỉ là nhếch mép (chắc hẳn thuộc loại ế
vợ khó tính).
– Các em ngồi xuống. Tôi
được chuyển công tác về đây và phụ trách môn Anh văn lớp này. Nghe nói lớp 11A
khá lắm.
Cả lớp rào rào như mưa:
– Vành Khuyên giỏi Toán,
thưa thầy.
– Tầm Duyên giỏi Anh văn
lắm, thầy ơi!
– Thôi, các em trật tự đi.
Có tiếng vọng lên:
– Thầy cho chúng em biết
tên ạ!
– À,
xin lỗi các em. Tôi quên. Tôi là Nguyễn Việt Nam.
Cả
lớp lại lao xao:
– Tên
thầy hay quá. Nghe rất… Việt Nam.
Cuối
lớp có tiếng nam sinh xen vào:
– Em tên America, thưa
thầy.
Lúc này ổng mới chịu hơi
nhếch mép. Được nước, lớp lại ồn lên:
– Thầy bao nhiêu tuổi ạ?
– Ba mươi. I’m out of date
(1).
– No, You’re still young,
not old (2).
– Thầy có wife chưa?
Ổng khoát tay:
– Cả lớp trật tự. Chuẩn bị
kiểm tra bài cũ nha.
Tự nhiên tôi run lạ. Trống
ngực đánh liên hồi. Nhỏ Khuyên kề tai tôi nói khẽ:
– Thầy là anh họ tao đó.
– Hèn chi…!
Tay thầy đưa xuống, rồi
đưa lên chầm chậm, và bất chợt dừng lại.
– Đỗ Lê Tầm Duyên.
Chúa ơi! Cái vần D quái
quỷ. Tôi thầm nguyền rủa. Nghĩ đến hôm trước, tôi càng run dữ tợn, mặt tái nhợt
như trúng gió. Nhỏ Khuyên hỏi:
– Sao vậy, Duyên?
Tôi lắc đầu, thở dài như
trút “độc khí” trong người ra rồi cầm vở lên kiểm tra. Nhìn cặp mắt kiếng mà…
thấy ghét! Thấy tôi, thầy nhẹ giọng:
– Oh, you’re Tầm Duyên?
(3)
Thầy quay lên bảng viết: “Yesterday, I meet a young girl is beautiful
but furious” (4). Thầy nói:
– Em coi có gì sai không?
“Dễ ẹc”, tôi nghĩ. Tôi
biết ổng “chơi” tôi. Tôi càng lấm lét đứng như trời trồng.
– Em làm bài đi.
Tôi ấp úng:
– Thưa… thầy, “meet” phải
ở quá khứ là… “met”, và sau girl phải có… đại từ quan hệ là… “who”.
– Tốt. Mời em về chỗ. Let
bygones be bygones (5).
Nghe thầy nói vậy, tôi
thấy nhẹ mình hẳn đi như trút được ngàn cân. Coi lầm lì vậy mà… cũng được!
o0o
Thời gian trôi thật nhanh.
Tôi chẳng biết mình “không bình thường” từ bao giờ. Nhỏ Khuyên và tôi thân nhau
từ hồi học cấp I. Hai đứa thường rủ nhau lên đồi phía sau thị trấn dạo chơi vào
những buổi chiều đẹp trời. Thi thoảng có cả thầy Anh văn đi nữa. Dọc con đường
mòn lên đồi mọc đầy cỏ may. Mỗi khi về là tha hồ mà nhặt. Nhặt không xuể phải
lấy dao mà cạo. Cỏ may hoang dại mà lại thơ mộng. Hay chỉ thơ mộng với tôi?
Thầy bình dị chứ nào có gì hấp dẫn, vậy mà tôi lại thấy mến thầy lạ thường. Hay
tại tôi có chút máu văn chương nên “mê” những bài thơ thầy đăng báo?
Chỉ một tuần nữa tôi đi du
học tự túc. Nghĩ đến ngày xa xứ, tôi cảm thấy buồn da diết, cộng thêm điều gì
đó vu vơ khó tả. Chiều nay chủ nhật đẹp trời, thầy cùng tôi lên đồi. Không có
nhỏ Khuyên vì nó đi công chuyện đột xuất. Nắng vàng nhạt. Cỏ may khẽ lay trong
gió hiu hiu. Bất chợt tau tôi chạm phải “vật thể lạ”. Tôi run nhẹ, xao xuyến
đầu đời con gái.
– Chiều buồn quá hả Duyên?
– Dạ.
Ngưng một chút, tôi tiếp:
– Mai mốt… thầy… nhớ viết
thư cho… Duyên nha.
– Em phải viết trước mới
biết địa chỉ chứ?
– Dĩ nhiên rồi. Nhưng…
anh… anh nhận thư là phải viết cho Duyên liền đó.
– Lỡ bận không viết ngay
được thì sao?
– Bận cũng phải viết. Nếu
không… “người ta” không học nổi đâu. Viết nhiều mới chịu đó!
Anh chỉ khẽ gật đầu. Người
gì mà lúc nào cũng trầm mặc, lạnh lùng như vậy đó! Ghét thì ghét mà sao tôi
thấy rất buồn khi xa anh. Đôi tay tôi đau nhẹ trong tay anh. Không hiểu sao hôm
nay anh lại “liều” đến vậy. Tay tôi cứ ngoan ngoãn nằm gọn trong tay anh.
– Em ráng học để mai mốt
về giúp ích cho đất nước, em nhé!
Tôi “dạ” rất khẽ. Sao anh
không nói gì khác? Con gái thường khó hiểu đã đành, anh là con trai mà sao cũng
khó hiểu vậy? Tôi muốn nói nhiều nhưng ngại vì là con gái. Ai lại…? Anh không
hiểu hay cố ý không hiểu động thái con gái?
o0o
Chuyến bay sắp cất cánh.
Vẫn không thấy anh đâu. Nhỏ Khuyên chạy đến vội trao cho tôi lá thư:
Tầm Duyên
mến,
Hãy giữ
nhánh cỏ may này như một kỷ niệm nhỏ nhoi và đơn sơ nhất. Và hãy thông cảm cho
một người không đến tiễn em được vì lý do nào đó khó nói. Chúc em đi bình an và
học giỏi. Hy vọng nhánh cỏ may sẽ là nhánh may mắn cho em trên con đường tương
lai trong những ngày xa xứ.
See you
again, (6)
TẦM DUYÊN
Sống mũi tôi chợt sè cay.
Và hình như có vị mằn mặn ở đầu môi. Có một loại cỏ không tên giống như cỏ may
đang nhẹ găm vào trái tim tôi, vừa nhoi nhói vừa êm ái. Lẽ nào…!?
o0o
Sau năm năm xa xứ, tôi trở
về quê hương khi tiết trời đang vào xuân. Hoa cỏ có vẻ cũng tươi đẹp hơn. Nắng
như tơ vàng óng ả. Không biết anh ở đâu. Không nghe Nhỏ Khuyên nói gì, mà hỏi
thì… ngại thí mồ! Tôi đã báo tin trước cho anh cả tháng trời kia mà? Lá thư
cuối anh gởi cho tôi cách nay đã gần một năm qua. Anh rất khác những người tôi
đã gặp. Trong anh có điều gì đó huyền bí quá. Tuy anh khô như cát sa mạc và
lạnh như nước đá cục, thế mà tôi vẫn thấy nhớ nhớ gì đó. Hình như vẻ băng giá
của anh đã làm tim tôi hóa mềm. Nghịch lý kỳ lạ! Lẽ nào câu anh nói lần kiểm
tra “Let Bygones Be Bygones” như lời tiên tri của anh sao? Không. Cỏ may vẫn
mọc đầy mà!
Khoảng trống trong tôi
không thể lấp đầy. Những bước chân vô tình cứ đưa tôi đi. Ngọn đồi xưa thay đổi
nhiều với thời gian và mưa nắng, nhưng cỏ may vẫn lay lay trong gió như vẫy gọi
kỷ niệm, vẫy gọi ký ức, nhưng thời gian không quay trở lại! Tôi mơn man những
nhánh cỏ dại mà nghe lòng mình chợt hoang vu, vàng võ như vạt nắng cuối chiều.
Có lẽ nhờ anh mà tôi đã thay đổi, nữ tính hơn, không ngang bướng như ngày xưa
nữa. Tôi chợt cười một mình.
Đã một tuần qua vẫn không
thấy tin anh. Tôi càng thấm buồn dù trời đang vào xuân. Buổi chiều, Khuyên ghé
nhà tôi và bắt tôi hứa đủ thứ. Tôi bực mình và hứa đại cho xong. Khuyên cười
nhìn tôi và đưa tôi lá thư ngắn gọn:
Tầm
Duyên,
Nghe
Khuyên nói em về nhưng anh còn chút việc chưa xong. Ba ngày nữa anh sẽ về thăm
dì Tư Huỳnh, nhỏ Khuyên và nhất là để gặp em. Tầm Duyên đừng giận anh nha!
NGUYỄN VIỆT NAM
Tôi không giấu được niềm
vui. Tôi cười và nhìn Khuyên. Bất chợt tôi ôm Khuyên:
– Cảm ơn mày!
– Cảm ơn suông vậy sao?
Đền ơn cái gì cho tao chứ?
Tôi nhéo Khuyên:
– Con nhỏ này! Ghẹo tao
hả?
Xa xa vọng lại giai điệu rộn ràng ai đó vừa bật lên, tiếng ca nhẹ nhàng
và ngọt ngào: “Anh cho em mùa xuân, nụ
hoa vàng mới nở, chiều đông nào nhung nhớ…” (7).
– Ê Khuyên, lên đồi chơi
với tao chút, tới tối về ha?
– Không. Mày đi một mình
đi.
– Thôi mà, năn nỉ mà, đừng
làm eo với tao chứ!
Hai đứa tung tăng lên đồi.
Mùa xuân đang về êm đềm và diệu kỳ. Tình yêu cũng nhiệm mầu như một phép lạ.
Lòng tôi chợt giao mùa. Hình như trời đất cũng giao thừa sớm…
TRẦM THIÊN THU
(1) Tôi đã già. (2) Không, trông thầy còn trẻ. (3)
Ồ, bạn là Tầm Duyên? (4) Hôm qua tôi gặp một bạn gái trẻ, đẹp nhưng hơi dữ. (5)
Chuyện cũ hãy cho qua. (6) Hẹn gặp lại. (7) Nhạc : Nguyễn Hiền, Thơ :
Kim Tuấn.
Friday, June 6, 2014
HỒN PHƯỢNG - thơ Trầm Thiên Thu
Cứ đến hẹn lại lên
Mùa Hè về thong thả
Em vẫn ngồi lặng lẽ
Chăm chút một mùa thi
Ngời ngời những ước mơ
Em một thời thiếu nữ
Hy vọng và ý chí
Vững bước vào tương lai
Nâng giọt nắng trên tay
Miên man hồn Phượng đỏ
Đơn sơ mà kỳ lạ
E ấp tuổi thanh xuân
Khúc nhạc Ve râm ran
Ru êm đềm kỷ niệm
Có chút gì xao xuyến
Theo nhịp mưa đầu mùa
TRẦM THIÊN THU
Tuesday, February 4, 2014
GIÓ XUÂN - THAO THỨC MÙA XUÂN - thơ Trầm Thiên Thu
Mơn man làn gió nhẹ
Thoang thoảng mùi vị Xuân
Cõi lòng chợt lâng lâng
Xuân chạm dần vào Tết
Gió đong đưa điệu nhạc
Vang vọng khắp gần, xa
Lay lay những đóa hoa
Cả đất trời bừng giấc
Gió êm đềm ru tết
Nhớ tiếng Mẹ ru xưa
Ca dao quyện vào thơ
Thành mùa Xuân nước Việt
Câu hò vẫn da diết
Văn hiến bốn ngàn năm
Mãi là quê Việt Nam
Vẫn da vàng, máu đỏ
Dù gần đây, xa đó
Đâu ai có thể quên
Gió Xuân Việt rất hiền
Tấm chân tình tha thiết
TRẦM THIÊN THU
THAO THỨC MÙA XUÂN
Mai nở vàng báo tin mùa Xuân mới
Nhìn én bay, nghe chộn rộn trong lòng
Bầy em nhỏ khoe áo mới xênh xang
Người yêu nhau bồi hồi niềm mong đợi
Vui Xuân này biết còn vui Xuân tới?
Hãy trao nhau tình mến thương dạt dào
Mùa Xuân sang, dịp tha thứ cho nhau
Hạnh phúc này, người ơi, đừng lãng phí!
Xuân đoàn tụ nhưng vẫn vương nỗi nhớ
Xuân tưng bừng vẫn có khoảng bâng khuâng
Bao triết lý thâm sâu giữa đời thường
Nên mùa Xuân vẫn có niềm thao thức
Xuân sẽ đi, Xuân không chờ ai hết
Cứ cười tươi, cùng hát khúc ca Xuân
Thiệp trao nhau đầy mơ ước nồng nàn
Quyến luyến nhau, đó là Xuân hạnh phúc
TRẦM THIÊN THU
Monday, January 6, 2014
Saturday, December 28, 2013
Monday, December 9, 2013
KHOẢNG ĐỜI - Trầm Thiên Thu
Chuyện đời chỉ thấy dở dang
Niềm vui không trọn, bâng khuâng tháng ngày
Trăm năm kiếp khổ đọa đày
Xác mòn, hồn cũng như gầy guộc theo
Cuối năm chộn rộn bao điều
Sáng lo, trưa nghĩ, buổi chiều phân vân
Ngày chồng chất tháng đầy năm
Vòng-hai-mươi-bốn qua dần, dần qua
Chuyến đời lãng đãng mơ hồ
Chết theo nốt nhạc, câu thơ… nặng lòng!
TRẦM THIÊN THU
Thứ Sáu, 6-12-2013
------------------------------ ---
– Tel : 0908.277 511
TramThienThu@Gmail.com,
TramTh ienThu@Musician.org
Subscribe to:
Posts (Atom)





















-page-001.jpg)
-page-001.jpg)
