![]() |
Lan Anh |
Мусакун Сатыбалдиев (Musakun Asangulovich Satybaldiev) là nhà thơ, nhà văn và dịch giả người Kyrgyzstan, sinh năm 1950 tại làng Saru, huyện Jety-Oguz, tỉnh Issyk-Kul (Kyrgyzstan). Từ nhỏ, ông bị khuyết tật và không thể học chính quy, nhưng tự học chữ viết và bắt đầu sáng tác. Từ tuổi trẻ, ông đã xuất bản các tác phẩm trên báo chí và dần trở thành tác giả của nhiều tác phẩm văn học — trước tiên là thơ, sau đó là văn xuôi.
Đến nay, ông đã xuất bản khoảng 15 cuốn sách, bao gồm thơ, tiểu thuyết và các bản dịch, đồng thời làm việc tại các tòa soạn báo, biên tập và chuẩn bị xuất bản sách của các tác giả khác (137 cuốn sách do ông biên tập). Ông là thành viên Hội Nhà văn Quốc gia Kyrgyzstan, đã đoạt các giải thưởng văn học như “Chiếc bút vàng”, và được trao danh hiệu “Công dân danh dự của làng Saru”.
Một số tác phẩm của ông đã được dịch ra nhiều ngôn ngữ trên thế giới, bao gồm tiếng Nga, tiếng Anh, tiếng Mông Cổ, tiếng Thổ Nhĩ Kỳ và các ngôn ngữ khác.
Hôm nay, Lan Anh xin gửi tới bạn đọc tác
phẩm của mình và của ông Мусакун Сатыбалдиев:
“Khoảng cách im lặng”.
Bài thơ này của Lan Anh đã được nhà thơ Мусакун Сатыбалдиев dịch sang hai ngôn ngữ khác nhau: tiếng
Kyrgyz và tiếng Nga.
Dưới đây là bản tiếng Việt và bản tiếng Nga.
Khoảng cách im lặng
Không ai nghe thấy tiếng vỡ
Chỉ là một buổi sáng
Cà phê không còn ấm
Và ánh nhìn trượt qua nhau như người lạ
Chúng ta vẫn ở đó
Trong cùng một căn phòng
Nhưng khoảng cách
Đã học được cách im lặng
Những cái chạm quen thuộc
Trở nên thừa thãi
Nụ hôn đặt lên môi
Không còn biết tìm đường về tim
Tình yêu không rời đi vội vã
Nó nguội dần
Như tro tàn sau lửa
Vẫn còn hình dạng
Nhưng chẳng còn hơi ấm
Chúng ta ngủ cạnh nhau
Mang theo những giấc mơ khác hướng
Ngoài cửa sổ
Mùa đông đến
Không cần báo trước
Không có lời chia tay
Chỉ có sự chấp nhận
Rằng đôi khi
Điều đau nhất
Là khi tình yêu vẫn còn tên
Nhưng không còn sự sống
Lan Anh
Вьенамдык
акын кыз Лан Андын бир ырын котордум:
Лан Ань
ЧЫЙЫРЫГУУ
Сынганын бир нерсенин,
Уккан жок бир дагы жан.
Кофе да калган муздап,
Демейки жаңы аткан таң.
Кездешти көздөр - көзгө,
Баштагы жылуулук жок.
Бир бөлмө ичиндебиз,
А бирок, тартылуу жок.
Жабышты жаман адат,
Үйрөндүк сөз катпоону.
Табылга кылдым окшойт,
Көөдөндү сага ачпоону.
Ээринден өбүшүүнүн,
Кумары жок болду эми.
Кайтуучу жол табылбай,
Жүрөккө жетпейт деми.
Сүйүүбүз соолуп барат,
«Дүрт» этип өчкөн оттой.
Сезимдин түпкүрү бош,
Табы жок калган чоктой.
Жаштыктын төрүндөмүн,
Көрүнбөйт бирок, жигер.
Жатсак да жанаша, бир,
Максаттар башка түгөл.
Күттүрбөй келди кыш да,
Эч кандай кечирим жок.
«Жылт» этет сүйүү дале,
А бирок, жашообуз жок.
18.01.16.
Которгон Мусакун Сатыбалдиев

