Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Độc Hành. Show all posts
Showing posts with label Độc Hành. Show all posts

Wednesday, June 15, 2016

NHỮNG NGÀY ĐAU - thơ Độc Hành và Nguyễn Hữu Lộc



NHỮNG NGÀY ĐAU

Lâm bệnh nặng cả tuần lơ sữa cháo
Kiếp độc hành không bạn chẳng bà con
Liệt cả người nhưng tim nhịp vẫn còn
Tai nghe động mà mắt không mở được
Giọt lệ buồn lấn mi lăn má ướt
Tủi phận đời dòng ấy cứ tươm hoài
Nằm co ro phòng lẽ chẳng có ai
Mang phận bạc muôn đời gặp khổ cực
Đầu choáng váng mà hồn ta náo nức
Chút văn chương thức dậy tự bao giờ
Cố gượng cười phăn lại mấy vần thơ
Dầu có đúng đích thực hay là ảo
Chiếc thuyền teo đang gặp cơn gió bão
Sóng dập mình nghiêng ngã giữa trùng khơi
Phút nầy đây sắp khép kín cuộc đời
Gửi trần thế vần ngọc chúc vạn sự…

ĐỘC HÀNH 
ĐỒNG NAI, 16/6/2016.

Bài họa:

NHỮNG NGÀY ĐAU

Tôi đau quá mấy ngày không cơm cháo
Nằm lê liệt trên mảnh chiếu cỏn con
Xin miếng nước người ta bảo chẳng còn
Đầu choáng váng không sao ngồi dậy được
Mình thì nóng ran mồ hôi đẫm ướt
Miệng đắng  khô cứ nuốt nước miếng hoài
Không viên thuốc chẳng biết cậy nhờ ai
Mà hôm nay trong cảnh nghèo cơ cực
Lòng nặng trĩu mà hồn nghe náo nức
Trên đôi mi lệ ướt tự bao giờ
Tôi gượng cười ngâm thử mấy vần thơ
Như trút cả tâm hồn vào mộng ảo
Đời tôi chỉ bao lần cùng gió bão
Vượt ngàn trùng ngoài biển hận xa khơi
Như hôm nay có chết cả cuộc đời
Tôi chỉ tiếc chưa làm tròn phận sự

NGUYỄN HỮU LỘC 
QUẢNG NGÃI





READ MORE - NHỮNG NGÀY ĐAU - thơ Độc Hành và Nguyễn Hữu Lộc

Friday, August 29, 2014

NGÀY TRỞ VỀ - thơ Độc Hành



NGÀY TRỞ VỀ

Trời mùa hạ trở về thăm quê cũ
Nắng chang chang không mũ trên đầu
Cho mặt trời đốt cháy thương đau
Thiêu trụi hết mạch sầu vương vấn dạ
Trời mùa hạ trở về thăm mồ mả
Nén hương thơm tưởng nhớ mẹ cha
Chốn trần gian con tần tảo phương xa
Xin cầu nguyện suối vàng say giấc ngủ
Trời mùa hạ trở về thăm bến cũ
Dòng sông xưa tắm mát một thời
Vẫn soi gương lồng bóng mây trời
Vẫn chải tóc lũy tre xanh còng ngọn
Trời mùa hạ thăm cánh đồng xanh nỏn
Thời ấu thơ thường bắt dế thả diều
Ngắm mà thương cánh đồng lúa phì nhiêu
Lòng sung sướng quê mình thôi khốn khổ
Trời mùa hạ trở về thăm quê cũ
Điện bừng lên, đường sá hết bụi bay
Nhà khang trang, trường trạm cũng đổi thay
Cầu lắc lẻo, nay bê tông cốt thép
Ngày trở về trông quê ta giàu đẹp
Bà con ta sức khỏe vẫn dồi dào
Vườn trĩu quả, gà chật trại, cá đầy ao
Dạ thôi sầu, tự hào về quê cũ

                         ĐỘC HÀNH
READ MORE - NGÀY TRỞ VỀ - thơ Độc Hành

Friday, December 20, 2013

CUỘC CHIẾN RỪNG XANH - thơ Độc Hành

 Cảm tác theo bài TIẾNG CỦA RỪNG - thơ CHÂU THẠCH



Thỏ đang chơi bỗng chạy vào hang trốn
Lá trên cành gió cuốn đã lìa xa
Con sơn dương hoảng hốt chẳng lấy đà
Phóng qua suối nửa chừng rơi lặn chết
               
Anh sư tử phi nhanh người lả mệt
Cánh đại bàng ngưng vỗ nát chim sâu
Chú voi điếc -  đứng im lăng cúi đầu
Nhìn rắn rít thịt da tan máu đổ
                 
Một tiếng ầm từ đằng xa vang nổ
Thú rừng xanh tán loạn chạy hoảng hồn
Cành phong lan tươi thắm biến héo hon
Cây đại thụ cắt gốc nằm ỉnh bụng
                 
Rồi tối đến vầng trăng khuya đã rụng
Rọi nhìn xem cuộc chiến giữa rừng hoang
Hồn thương đau tâm trí mãi bàng hoàng
Chứng minh cảnh rừng vàng nay trơ trụi
                  
Sáng bình minh ánh dương ra an ủi
Nụ hôn nồng đem ấm lại lòng nhau
Thoa dịu rừng – muôn thú bớt thương đau
Cả sơn lâm nay trở thành địa ngục
                    
Màu xanh rừng – nay thay trắng từng khúc
Tiếng chim kêu thú múa hết nghe âm
Tiếng máy cưa thác đổ cứ la gầm
Sơn lâm ơi! sao mà lắm thảm khốc

ĐỘC HÀNH


READ MORE - CUỘC CHIẾN RỪNG XANH - thơ Độc Hành

Monday, December 9, 2013

Thơ tự sự: NHẬT KÝ DÒNG ĐỜI - Độc Hành



Tuổi thơ học chẳng đến đâu
Mới thành chữ lễ, văn sâu lỡ làng
Nhà nghèo bút mực dở dang
Rời trường cấy lúa trồng lang mấy mùa
Nhìn đời thấy lắm thiệt thua
Xin cha lên phố bơi đua bạn bè
Photo, chớp ảnh học nghề
Canon, pentax luôn kề bên hông
Áo quần, giày dép láng bong
Chiều chiều ra phố thả dong chớp hình
Tan trường mấy nữ học sinh
Thấy chàng chớp ảnh cứ nhìn mãi mê
Rủ nhau đến dưới gốc me
Chớp chung mấy tấm hè về tặng nhau

Thời gian thắm thoắt qua mau
Mậu Thân (sáu tám)* người đâu tràn về
Bỏ Thành tránh đạn về quê
Tuổi vào “quân dịch” một bề lo âu
Ở nhà trốn lính chăn trâu
Được hai năm phải ra đầu quân ngay

Năm năm đi khắp đó đây
Chiến trường cát bụi gió mây phủ đời
Phước đức để lại mấy đời
(Bảy lăm)** trận chiến khắp nơi thoát còn

Hòa bình gặp lại vợ con
Sau ngày giải phóng tuổi còn thanh niên
Ngày đêm thân chẳng được yên
Đâu cần thì có thanh niên sẵn sàng
Đầu tâm luôn cứ bàng hoàng
Việc gì nguy khó gọi chàng “ngụy quân”
Mình mang hai vế vào thân
Ngày đêm thường trực mấy tuần trăng qua
Tuổi thanh - thể xác ông già
Đêm nằm suy nghĩ chẳng ra phương nào

Sáng ngày đài báo tin rao
Muốn cho no ấm tiến vào (Trung Du)***
Nghe tin chẳng mấy ưu tư
Ghi tên đăng ký Trung Du đi liền

Đi kinh tế mới “Cồn Tiên”****
Xăm mìn phát rẫy tiếp liền mấy năm
Đông về rét lạnh không chăn
Gió Lào nắng nóng hàng năm hạ về
Vùng cao cuộc sống thảm thê
Năm năm kinh tế rủi kề bên thân

Vào năm “tám mốt”*****đầu xuân
Bỏ kinh tế mới tần ngần ra đi
Tuổi Mèo sao lắm suy vi
Ly hương đổi xứ ra đi đường dài

Vào nam trú tại Đồng Nai
Đất lành chim đậu mãi hoài đến nay
Mấy năm đầu cũng trắng tay
Thăng trầm may rũi đắng cay đủ điều
Nghĩ đời như sợi dây diều
Mong manh trước gió e tiêu mạng mình

Đất trời phò hộ thương tình
Bình an sức khỏe chí tình làm ăn
Vượt qua mọi sự khó khăn
Hôm nay rủi biến, may lăn vào nhà
Sáu ba tuổi mới an gia
Dưỡng sinh buổi sáng, chiều tà xướng thơ
Bonsai điêu khắc trong giờ
Bạn hiền thỉnh thoảng bất ngờ ghé thăm
“Olong - Hoàng Đế” cứ châm******
Nhân sâm mỹ tửu mới dầm chiết ra
Hàn huyên tâm sự ngâm nga
Ngồi ôn dĩ vãng năm qua khổ đời
Cuối đời mới tạm thảnh thơi
Hàng năm du lịch đi chơi mấy lần
Nha Trang, thành phố, Huế thân
Bà con nội ngoại xa gần cũng thăm

Chữ nhân, chữ hiếu trăm năm
Bia lăng cha mẹ xây năm vừa rồi
Bài thơ nhật ký dòng đời
Bút lưu con cháu hiểu đời cha ông...

                      
Nuôi con từ thuở long đong
Vợ chồng hạnh phúc bướm ong đầy đàn
Cháu con nội ngoại hai hàng
Trai đầu nông nghiệp – thứ nàng thợ may
Trai ba trung cấp “tiện phay”
Gái tư đại học cô này “toán tin”
Gái năm đại học “sử” kinh
Trai sáu đại học “chế hình” ô tô
Đi ra ai cũng hoan hô
Nhà nghèo con cái có cô có thầy
Aó quần có chị thợ may
Muốn thông -  tin, toán cô bày dạy cho
Xe hư có chú ô tô
Danh lam muốn biết hỏi cô sử này
HONDA ốc vít muốn thay
Nhanh chân gọi cậu “tiện phay” sẳn sàng
Nhà nghèo nhìn dáng cũng sang
Comle ca vạt giày mang tiệc tùng
Ngày thường áo vẫn đóng thùng
Sáng café quán chiều lùng mát xa
                       Tối ca  nhạc sống ngân ga                            
Khuya dậy thể dục cả bà lẫn ông
Sáu ba da thịt đỏ ong
Như là bốn chục má hồng chạy theo
Từ nay thóat cảnh đói nghèo
Đêm về ông mụ ôm eo ngáy khì.
Bài thơ nhật ký lưu ghi
Để con cháu hiểu – sau khi lìa trần....

ĐỘC HÀNH 

1*(Tết Mậu Thân 1968)
2**(năm 1975)
3***(trung du là vùng kinh tế mới)
4****(CỒN TIÊN – địa danh vùng kinh tế mới)
5*****(năm 1981)
6******(trà Olong và trà HOÀNG ĐẾ)

                   ****




READ MORE - Thơ tự sự: NHẬT KÝ DÒNG ĐỜI - Độc Hành

Monday, December 2, 2013

Thơ vui: ĐỜI PHONG LƯU - thơ Độc Hành




Dẫu cho nợ kéo nợ đòi
Phong lưu vẫn giữ cái nòi phong lưu
Dẫu ai nói ngựa nói cừu
Nợ kéo thì kéo phong lưu vẫn còn
Hẹn nợ miệng nói rất giòn
Mượn tiền miệng nói cũng ngon như chè
Chú ơi! Tôi nói chú nghe
Cho tôi mượn đỡ mốt về trả cho
Tôi vay chú khỏi cần lo
Bốn năm ngày nữa đem vô trả liền
Cảm thông chú vội lấy tiền
Còn trăm ngàn nữa đi đường được không?
Cám ơn chú đã hết lòng
Chừng này đi được hai vòng tiền xe
Thưa cô chào chú con về
Bây giờ ra đó đón xe tận nhà.

***

Nói láo nói dốc cho qua
Xuống “câu lạc bộ” kêu gà kêu bia
Kêu ba bốn đứa nhậu lia
Hết gà tới mực còn bia xã dàng
Bây giờ coi bộ cũng sang
Tiền thì vay mượn xài toàn ba ba
Thằng nào cũng muốn làm cha
Mau kêu nhỏ đó đi ra tính tiền
Đứa khen cô đó có duyên
Đứa khen cô đó như tiên dáng trần
Đứa chê cô đó cù lần
Tôi khen cô đó có phần dễ thương
Lời khen gia mật tăng đường
Mấy thằng quỷ sống mà thương nỗi gì?
“Mới hai mươi mốt”- đòi ghi
Nợ nần gian díu li bì quanh năm
Cần tơ ai nỡ giết tằm
Cho tôi ký đỡ mầy trăm lấy lời
Phong lưu suốt cả cuộc đời
Ăn chơi trọn kiếp trọn đời phong lưu?

                                 Độc Hành


READ MORE - Thơ vui: ĐỜI PHONG LƯU - thơ Độc Hành

Thursday, November 28, 2013

Thơ vui: XA RƯỢU - thơ Độc Hành





Rượu ơi tôi giã từ anh
Đừng gần nhau nữa thỏ thành sói hoang
Có anh chân bước hai hàng
Xa anh đi đứng vững vàng dễ thương
Có anh tôi ngủ giữa đường
Xa anh tôi ngủ trên giường vợ ngoan
Có anh cháy ruột cháy gan
Xa anh sức khỏe bình an đời người
Có anh thiên hạ chê cười
Xa anh mắt lại sáng ngời như sao
Có anh tay búa tay dao
Xa anh khỏi chảy máu đào tâm can
Có anh chén bát nát tan
Xa anh bàn ghế đàng hoàng mới toanh
Có anh đời mới đứt phanh
Xa anh đời cũ trở thành giấc mơ
Có anh gió đánh rách cờ
Xa anh gió thoảng phất phơ cờ hồng
Có anh công việc chất chồng
Xa anh mọi việc công, nông vẹn toàn
Có anh pháo mã khoan khoan
Xa anh xe tốt thẳng hàng tấn công
Có anh đường thẳng đi cong
Xa anh vượt suối băng sông vững vàng
Có anh sạch bạc hết vàng
Xa anh nhà cửa đàng hoàng khang trang
Có anh phát tục khắp làng
Xa anh ăn nói dịu dàng nhỏ nhen
Có anh mũi chảy mắt ghèn
Xa anh mắt sáng như đèn “manson”
Có anh như cẩu ướt lông
Xa anh tựa giống con công vũ trường
Từ nay tôi chẳng vấn vương
Giã từ bạn rượu là đường thăng hoa.

ĐỘC HÀNH




READ MORE - Thơ vui: XA RƯỢU - thơ Độc Hành

Tuesday, November 19, 2013

ƯỚC MƠ - thơ Độc Hành




Quê tôi ma túy không xài
Vợ chồng chỉ có sinh hai là vừa
Rượu chè không uống say sưa
Honda tốc độ chạy vừa mà thôi
Quê tôi cờ bạc giảm chơi
Mại dâm trộm cướp khắp nơi giảm dần
Hộ nghèo xóa bớt xuống dần
Vùng sâu, miền núi giàu lần tiến lên
Tuổi cao, phụ nữ thanh niên
Dưỡng sinh thể dục thường xuyên tập rèn
Học sinh quyết chí sách đèn
Cố công học tập giấy khen đầy nhà
Vệ sinh công cộng tư gia
Giữ gìn sạch sẽ từ xa đến gần
Nâng cao dân trí toàn dân
Đoàn kết xây dựng tương thân cộng đồng
An ninh trật tự tư công
Đề cao cảnh giác canh trông từng giờ
Bài thơ mơ ước, ước mơ
Quê hương sạch đẹp như tờ giấy tinh.


                                              Độc Hành
READ MORE - ƯỚC MƠ - thơ Độc Hành

Friday, October 18, 2013

BÃO - thơ Độc Hành




Quê tôi bão lũ tràn vào
Nước dâng lai láng khác nào biển đông
Lúa, ngô lũ cuốn theo dòng
Mít, xoài sét bửa nát lòng tan tim
Tiêu, điều bay lượn như chim
Mái  tôn chạy trốn –  mãi tìm không ra
Vịt, gà đi dạo đường xa
Bão về không kịp - hóa ma từng đàn
Đường đi, phố chợ lũ tràn
Giao thông bế tắc – khách hàng vắng tanh
Vùng trời giông bão hoành hành
Chim bay gãy cánh -  trời xanh đổi màu
Bão về gieo cảnh thương đau
Lũ đi để lại môt màu trắng tang.

ĐỘC HÀNH


READ MORE - BÃO - thơ Độc Hành

Friday, August 16, 2013

BẾN CŨ SÔNG XƯA - thơ Độc Hành




Chiều về ra đứng bờ sông
Một mình lặng ngắm khoảng không đất trời
Khi xưa tôi có một thời
Nhiều đêm trăng sáng chơi bời nơi đây
Một thời vui thú thơ ngây
Người đi xa cách giờ đây chỉ còn
Bến xưa cỏ mọc xanh non
Nắng mưa sóng vỗ bào mòn không lưa
Về đây đứng dưới cơn mưa
Ngậm ngùi thương tiếc người vừa đi xa
Người vừa rời cõi ta bà
Tôi về hoài niệm chan hòa lệ rơi
Dù xa ở tận phương trời
Sông xưa bến cũ nhớ đời không quên.

Độc Hành
READ MORE - BẾN CŨ SÔNG XƯA - thơ Độc Hành

Monday, August 5, 2013

BƯỚC ĐẦU CUỘC SỐNG MỚI - PHẦN 2 - Độc Hành

Ảnh từ trang FB của trường THPT Sông Ray
(facebook.com/thptsongray)


Trước và sau ngày đất nước thống nhất, hàng ngàn bà con Quảng Trị đã rời bỏ quê hương lên đường vào miền Nam để tìm đất sống. Độc Hành là người trong cuộc đã chịu biết bao khó khăn trong buổi đầu khai hoang lập ấp để tạo dựng cuộc sống trên miền đất mới. Bằng những vần lục bát giản dị, anh kể lại đầu đuôi câu chuyện để chia sẻ với bà con Quảng Trị ở quê nhà và hy vọng để lại cho con cháu bài học “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm” (Thơ HTT)



Đầu năm tám mốt tôi về  (1)
Sông Ray, Tân Lập bốn bề cỏ lan
Đường đi dốc suối gian nan
Trại chòi rải rác đốt than vài người
Hoàng hôn buông xõa sương rơi
Tiều phu xuống núi gợi lời làm quen
Quê tôi Đồng Tháp bông sen
Còn mình ở tận Hà Tiên lên làm
Huế thơ Quảng Trị, Quảng Nam
Cao Bằng, Thanh Hóa, Sông Lam, Thái Bình
Tiền Giang, Rạch Giá, Tây Ninh
Tam miền tứ xứ người Kinh, người Tày
Châu Ro, Nùng, Mán về đây
Lần đầu bỡ ngỡ sau này bạn thân
Hòa lòng đoàn kết quyết tâm
Khai hoang, xẻ núi phá lâm trồng màu
Sớm khuya đau  ốm có nhau
Cá cơm cùng hưởng, cháo rau chia cùng
Ngọt bùi cay đắng ngậm chung
Màn trời chiếu đất ngủ cùng bên nhau
Ba mươi -  đèn đóm, đèn sao
Ước mơ đêm sáng, ngày vào mười lăm
Rừng hoang  rú rậm tối tăm
Không đèn không đuốc mấy năm liên hoàn
Bước đầu vào taị  miền nam
Rừng thiêng nước độc gian nan đủ điều
Đêm nghe khỉ hú , vượn kêu
Ngày đi phát rẩy “vắt”đeo đầy mình
Dầu cho gặp lắm chuyện kinh
Khó khăn khắc phục chí tình làm ăn
Tám hai cho đến tám lăm (2)
Khai hoang phục hóa nhiều năm chưa thành
Bắp mì, đậu phụng, đậu xanh
Mới vừa có củ thú dành nhau xơi
Kéc chim bay lượn khắp trời
Trên cành khỉ nhảy heo thời đất hoang
Phá tan rẫy ruộng mùa màng
Hè thu cho đến xuân sang thất mùa
Bà con đói rách te tua 
Sông Ray ngày ấy đắng chua vô vàn 
Thiếu ăn, thiếu mặc đủ đàng
Có anh nãn chí bỏ làng ra đi
Anh nào quyết chí kiên trì
Rau bay, khoai chụp, môn, mì,  « gà treo »
Dù cho kiếp sống đói nghèo
Bền lòng kiên nhẫn sơn keo chẳng rời
Mồ hôi máu đổ tả tơi
Quyết tâm xây dựng cuộc đời an cư
“Tám lăm cho đến chín tư   - ” (3)
Sông Ray chào đón dân cư tới nhiều
Đất đai màu mỡ phì nhiêu
Rừng hoang phá sạch diệt tiêu thú rừng
Lưới cài bẩy đặt canh chừng
Tối về đốt lửa sáng trưng núi đồi
Bình minh chó rảo khắp nơi
Khỉ, heo, rắn, rít quê tôi không còn
Mì khoai bắp đậu lên non
Bà con vui vẻ chăm nom cây trồng
Mùa về nặng hạy trĩu bông
Nông dân phấn khởi ra đồng hăng say
Chào mừng thị trấn Sông Ray
Rừng hoang, rú rậm hôm nay sáng ngời.
Sáng ngời -  tỏa ánh nguyệt ngời
Sông ray  nhiều chuyện nhớ  đời không quên
Bạn thân -  nhiều bạn xóa tên
Say sưa giấc ngủ nằm bên suối ngàn
Sông ray thuở ấy gian nan
Rừng  thiêng nước độc thân mang bệnh trầm
Dược y thiếu thốn gan thâm
Nghĩa trang chưa có nằm ngâm nơi nầy
Thương người số phận gió mây
Khai rừng đốn củi đằn cây lên mình
Mẹ ơi! Ba tiếng làm thinh!
Tương lai chưa thấy chôn mình rừng hoang
Vào rừng tìm kiếm măng non
Hỏng chân té suối, vợ con trông chờ
Đất ngươì xứ lạ bơ vơ
Không về vợ dại con thơ khóc thầm
Một thời xẻ núi phá lâm
Bình minh chiếu sáng chí thâm xa rồi
Nhớ thương tâm dạ rối bời
Sông Ray ngày ấy nhớ đời không quên.
Sông Ray ánh sáng bừng lên
Công trình công cộng dựng nên hoàn thành
Sông ray tiến mạnh tiến nhanh
Phổ thông trung học hoàn thành “lẻ ba”(4)
Con em khỏi phải đi xa
Học sinh phấn khởi quê nhà đổi thay
Đường quê láng bóng hôm nay
Nắng không còn bụi, mưa bay hết sình
Tối về điện sáng quê mình
Vùng sâu miền núi thị thành khác chi
Nhà thương! Bác sĩ đông y
Ngày đêm thường trực lo chi nhức đầu
Bến xe sẳn có từ lâu
Khách đi Hà Nội, Cà Mau sẵn sàng
Chợ đò đủ hiệu đủ hàng
Cửa nhà kiến thiết gấp ngàn lần xưa.
Trời quang sáng lạng sau mưa
Ánh dương thị trấn rọi đưa quê nhà
Địa hình  - địa chính phân ra
Nay tôi trực thuộc xã nhà LÂM SAN
An cư lạc nghiệp thịnh an
Bà con trong xã bạt ngàn vườn tiêu
Cà phê xanh ngát vườn điều
Bán buôn chợ sáng chợ chiều dựng nên
Điện về tối lại sáng lên
Tô thêm nét đẹp trông nên trữ tình
Đường quê hết bụi hết sình
Học sinh phấn khởi quê mình đổi thay
Từ nay áo trắng tung bay
Đến trường thoải mái rèn mài bút nghiên
Tiểu học nâng cấp liên miên
Trung học xây dựng nối liền ủy ban
Trạm y bưu điện sẳn sàng
Thông tin khắp xóm xã làng đều nghe
Cống cầu xây khắp suối khe
Giao thông tiện lợi đủ xe chở hàng
Từ nay ai đến Lâm San
“Cà phê tiêu sọ” tặng mang làm quà
Lâm San miền núi vùng xa
Hôm nay đổi mới hóa ra thị thành.

(1)Vào miền Nam đầu năm 1981.
(2) Từ 1982 đến 1985.
(3) Từ 1985 đến 1994 
(4) 2003

ĐH  
dochanh75@gmail.com         


READ MORE - BƯỚC ĐẦU CUỘC SỐNG MỚI - PHẦN 2 - Độc Hành