Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Trần Bình. Show all posts
Showing posts with label Trần Bình. Show all posts

Wednesday, January 6, 2021

KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ - Võ Thị Như Mai đọc thơ Trần Bình

 

Nhà thơ Trần Bình

KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ

Võ Thị Như Mai

(Nhân đọc tập thơ Cảm xúc gọi tên, NXB Thuận Hóa, 2020 của nhà thơ Trần Bình.)


Tôi hay nghĩ về những cuộc chiến tranh theo cách diễn giải riêng của mình. Tôi nghĩ về những người lính nói chung, những gì họ đã trải qua và sự hòa nhập của họ ở thời bình. Dĩ nhiên tôi không đề cập đến những điều quá to tát, những từ ngữ như chính nghĩa và phi nghĩa, tôi nghĩ đến xúc cảm và thân phận người lính. Chiến tranh là hoạt động đáng tiếc nhất của loài người: giáp lá cà, tang thương, nỗi kinh hoàng. Nó ảnh hưởng trực tiếp lên những người cầm súng. Về một mặt nào đó, chiến tranh cũng trang bị cho người lính tình đồng đội, một ý nghĩa hi sinh tranh đấu nào đó, tạo cho những người lính trẻ trưởng thành hơn nhiều và có cái nhìn về cuộc sống vị tha hơn khi quay về hòa nhập với thế giới thời bình.

Những người lính trẻ, mười tám đôi mươi, chưa từng xa nhà, có rất ít kinh nghiệm về khoảng không gian bao la ngoài kia nói gì đến chết chóc. Đối với họ, chiến đấu là một sự hòa quyện xúc cảm của kinh nghiệm chiến trường và hình thành nên những trải nghiệm khi về nhà. Nếu theo đúng quy trình, những người lính khi trở về, họ cần được trải qua hàng loạt chương trình mang ý nghĩa hàn gắn (healing) và chữa trị vết thương lòng (treatment) theo đúng nghĩa của nó. Họ cần được hỗ trợ dài hạn để đảm bảo sức khỏe trí lực (mental health) và thể lực (physical health) bằng các hoạt động tư vấn tâm lý (psychological consultation) và thể dục thể thao (sport and physical activity). Tôi phục những người từng là lính của quê hương tôi. Bởi họ trở về tự lập, tự hàn gắn vết thương lòng, tự xoay sở, giữ cân bằng xúc cảm và tâm lý, thiết lập cuộc sống tốt nhất có thể.

Đọc nguyên một tập thơ lẻ là điều không dễ dàng gì vì trong cái lẻ có cái thống nhất và trong cái thống nhất có điều rất riêng của người viết. Tôi đọc Cảm xúc gọi tên (NXB Thuận Hóa, 2020) của Trần Bình theo cách cảm nhận riêng của mình và không hiểu sao xuyên suốt tập thơ tôi nhìn thấy một dòng chảy khá nhịp nhàng của một tâm hồn thơ bình dị, một tấm lòng đáng trân trọng, một trái tim thương yêu, những trở trăn thời cuộc và nhất là những lời tự sự của một người lính trở về.

Đi qua thời trai trẻ, ai cũng mộng mơ và những kỷ niệm đẹp. Kỷ niệm tươi hồng về mái trường thân thương, về một mái tóc dài óng ả. Kỷ niệm ngày hè nắng vàng vơ vẩn dạo bên sông, thấy một nụ hoa đẹp xinh giữa ánh nắng tươi hồng. Nụ hoa qua cái nhìn của người lính cũng khác thường hơn cả. Cũng có thể cái tên của loài hoa là súng, nên chàng trai nghĩ đến một viên đạn bắn lên. Thú thật nếu là tôi thì sẽ chẳng bao giờ liên tưởng một loài hoa nào với mùa chiến chinh, có lẽ do tôi chưa từng qua chiến đấu. Và cũng có khi chàng trai nép mình bên bờ giậu. Tự thấy mình dại khờ, cái dại khờ của một thi nhân. Để rồi tự an ủi mình với những cố gắng hết mình của bản thân, cuộc sống sẽ mĩm cười với những ai cố gắng.

Cái thời tuổi rất hồn nhiên; Cái thời trang vở ép mềm hương tươi; Xe đạp là xe đạp ơi; Cho tôi về lại một thời ngẩn ngơ - Tôi trở lại mái trường xưa đi học; Nghe hàng cây xao lá gọi tên mình; Thương bè bạn có người không về kịp; Nên ngập ngừng ai đó nhắc tên ai - Bên bờ ao nhà; Sáng sớm nay chợt gặp; Những cánh Súng đỏ tươi, khoe sắc! Người đời đặt tên cho em như thế; Có lẽ vì những nhú hoa như viên đạn bắn lên, nở bung cánh mỏng, từ ao sâu, từ bùn lầy, em lặng lẽ khoe nét nhu mì toàn bích! Như con gái tuổi thanh tân, ngọt ngào; Những cánh hoa nở về đêm, đủ đậm một nét duyên; Cho bình minh toả nắng - Thuyền duyên ngơ ngác nửa vời; Nghẹn ngào khóc giữa chơi vơi bãi bờ; Tôi ngồi với những câu thơ; Chợt nghe đắng chát dại khờ Thi nhân - Chỉ còn đá với thời gian; Cho ta tìm lại cội nguồn … Đá ơi!

Cội nguồn của một con người không thể không nhắc đến làng mạc quê hương. Không thể không nhắc đến mẹ ba đã từng ngày vất vả nuôi ta khôn lớn. Để định hình trong ta một niềm tin thẳng thớm. Niềm tin yêu cuộc đời chắt chiu từ nghĩa mẹ công cha. Ngay cả khi nhắc đến người cha, chàng trai trẻ không quên ông đã từng xông pha trận địa. Niềm vui của phụ huynh là được thấy con mình thành nhân vẹn tròn theo nhiều nghĩa. Để nhọc nhằn một đời chẳng đáng là bao.

Miếng ăn hòa mồ hôi mẹ những dặm dài thon thắt; Chữ nghĩa trong đầu là những hạt lòng thôi thúc từ Cha - Mẹ ngồi đếm bước thời gian; Buồn vui đắng ngọt đeo mang một đời; Chiều nay nước mắt mẹ rơi; Hạnh phúc ngọt phía chân trời của con - Nhắc nhớ một thời của ba; Cây súng, cây đàn ra trận; Cả đội văn công giới tuyến; Giờ đây ai mất , ai còn...!

Tuổi trẻ đánh dấu điều đáng nhớ trong giai đoạn đi tìm một nửa của mình. Giai đoạn của những cảm xúc thoáng qua và rung động trước lung linh cái đẹp. Vẻ đẹp dịu dàng của một người con gái. Thấp thoáng ẩn hiện hình bóng một giai nhân. Giai nhân dễ thương với ý tưởng trong ngần, và lơ lửng như buổi sớm nắng lên dịu dàng hương sắc thắm. Nàng có thể lướt qua nhanh chẳng bao giờ ngoảnh lại. Nhưng cũng có thể chính nàng từ bỏ cuộc chơi. Cho tình thâm đôi lứa lên ngôi. Để người lính trẻ ngày xưa bắt đầu dựng xây tổ ấm. Thế rồi chàng dang tay giữa bầu trời cao rộng. Tôi đã tìm thấy cội nguồn trong màu mắt em xinh. Để tháng ngày trôi qua dệt nên câu chuyện tình. Câu chuyện tình đẹp hơn bao giờ hết.

Giá như mình còn trẻ; Giá như tiếng đàn kia đốt được lên; Và em nữa, đam mê bùng cháy hết; trong cô đơn vĩnh cửu của thanh âm - Có gì không em, có gì không em; Mùa Bách Hợp ngõ lời đau dáng trúc; Ta dìu nhau về lan man vương khuất; ờ thì xa đau một nét nồng nàn - Rồi sẽ qua đi những ngày gian nan; Chân trời mở ra mật hương cuộc sống; Ta dắt nhau về qua miền hy vọng; Hạnh phúc ngọt đầy trong ước ao nhau!

Câu chuyện tình đẹp hơn bao giờ hết. Vì cuộc sống này cần lắm tình yêu. Tình yêu đơm bông kết trái đẹp đẽ biết bao nhiêu. Ngày xưa được mẹ dạy ba răng, bây giờ làm ba dạy dỗ chăm nuôi con cháu. Chăm nuôi bằng cả tinh thần và niềm yêu thương thẩm thấu, đầu tư vào giáo dục, đồng hành cùng con. Trao cho con sự tự tin giữa biển cả núi non. Làm bầu bạn và dạy dỗ yêu thương hết mực

Con hãy quên những gì cần quên; Để đón nhận những gì cần đón nhận! Cái quí giá nhất trên đời chắc chắn không phải là vàng bạc; Nên con đừng mất công đi tìm kiếm nó làm gì -Tuổi thơ con đã tuyệt vời; Cùng lo toan giữa ngậm ngùi mẹ cha! Bây giờ cây đã trổ hoa; Bây giờ con đã vươn ra cội cành.

Phần cuối tập thơ tác giả dành riêng cho nỗi lòng người lính. Như Mai để các bạn tự đọc và suy tư. Mình chỉ để ý đến xuyên suốt tác phẩm rải rác những trăn trở đau đáu u uẩn tàn dư. Cuộc chiến tranh chưa bao giờ ngừng để lại vết thương trong lòng người đã từng chinh chiến. Văng vẳng bên tai tiếng gọi đồng đội đầy yêu thương trìu mến, và nghĩ đến thân phận mình còn may mắn rời khỏi chiến trường K, để trở về quê nhà xây dựng cuộc sống giữa quê hương bao la. Chỉ những người từng trải qua mới biết.

Đêm huyền diệu rực lên màu Cổ tích; Những tri ân trao gởi phía vô cùng; Ngàn vạn nến, hoa một triền sông đỏ; Đồng đội ơi! Có phải các anh không - Tôi đi cùng anh một chiều khói nhang; Chiến trường xưa giờ không còn dấu vết; Con suối cạn, triền rừng xanh hoang hút; Vái tay xin giữa mờ mịt linh hồn - Bám víu những điều trời đất linh thiêng; Đau đáu mấy mươi năm buồn thương chát mặn; Bám víu cái sơ đồ của nhà ngoại cảm; Anh đặt lòng tin vào sự rủi may - Hình như gió hát rưng rung; Hình như mưa khóc trên từng mộ bia; Còn bao đồng đội chưa về; Bao người nằm lại không nề tuổi tên - Những gương mặt con gái trẻ măng; Chưa một lần môi hôn, chưa một lần hò hẹn; Nhịp Tim đập cùng cung đường lửa đạn; Xả thân mình cho những chuyến xe đi...

Khi người lính trở về, những tưởng cuộc sống cứ thế bình dị trôi bên vợ con và dăm thoáng mộng mơ xa xôi. Nhưng một ngày kia đám mây màu xám kéo đến. Ôi những đám mây lâu lâu giáng xuống những người tôi quý mến, có phải vì mây muốn thử lòng sức chịu đựng của người đã từng qua phong ba. Cho đến nay thời gian đã trôi qua, đám mây xám cuối cùng cũng lặng lẽ kéo đi nhường sân chơi cho bầu trời xanh trong chiếu sáng. Tôi mong anh vượt qua cơn bạo bệnh một cách hoành tráng, quay trở về với gia đình và thơ. Cuộc sống lắm khi cho ta những bất ngờ. Hãy mạnh mẽ cho CẢM XÚC GỌI TÊN sáng mưa xuân hay chiều quạnh quẽ. Xin được chào đón tập thơ với tất cả nhiệt tâm của một bạn đọc và chúc anh vui nhé.

Võ Thị Như Mai


Nguồn: leminhquoc.vn

Tác giả Võ Thị Như Mai gởi liên kết bài qua Messenger.

READ MORE - KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ - Võ Thị Như Mai đọc thơ Trần Bình

Tuesday, January 5, 2021

Ý NGHĨ VỤN VỀ SỐ PHẬN -Thơ: Trần Bình - Chuyển thể tiếng Anh: Võ Thị Như Mai

 

Nhà thơ Trần Bình


Ý NGHĨ VỤN VỀ SỐ PHẬN

Thơ: Trần Bình

In trong tập CẢM XÚC GỌI TÊN-2020

Chuyển thể tiếng Anh: Võ Thị Như Mai


Tất thảy chúng ta sinh ra trên đời rất ngẫu nhiên

Và số phận cũng ngẫu nhiên

                   đưa đẩy con người đến những bến bờ …

Nào ai có thể chọn quê hương cho mình

Cũng như việc chúng ta không thể chọn nguồn cội.

 Ngẫu nhiên ngày mẹ cha yêu nhau

định hình một sinh linh

Có ngôi sao vô tình xoẹt ngang định mệnh

Con gái, con trai,

Đàn ông, đàn bà...

kẻ bình thường, người  tài năng...

sống bên nhau mà thành DÂN TỘC

Những tín niệm tưỡng chừng ai cũng có thể nói ra

Rằng ta lớn lên từ câu hát ru của mẹ

Từ thơm vương  khói đốt đồng cha về

Sấp ngữa những giọt mồ hôi

Gửi ước mơ  vào ca dao, cổ tích

Hoài bảo dựng nên luỹ thành ĐẤT NƯỚC

Có thể bạn đang có một nơi chốn để đi

NHƯNG KHÔNG NGẪU NHIÊN BẠN CHỌN NƠI CHỐN TRỞ VỀ

 chúng ta ai cũng cố gắng học hành và nuôi hoài bảo kiếm một công việc

ngoài đồng ruộng

Sẵn sàng bỏ lại quê nghèo

Mơ đến chân trời phố thị

Những đứa trẻ lớn lên từ đất, từ làng

Đo thành đạt bằng sự vượt thoát khỏi đường cày, dẽ mạ

;Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời

Người nông dân quê tôi nuôi con bằng cả gia tài của họ

Cái gia tài chắt chiu từ sự thắt lưng buộc bụng

đánh dổi cả đời mình gian khó

Không bao giờ biết đến khái niệm nghỉ hưu

Có thể bạn đang có một nơi chốn để yêu

Có thể một lúc yếu lòng bạn mang mặc cảm xuất thân từ vườn ruộng

(Ta vẫn gặp quá nhiều những con người cố giấu thân phận mình

Rất đông những kẻ giả cầy nhận vơ gốc gác;

chưởi Cha không bằng pha tiếng

Mà vẫn có quá nhiều sự sẵn lòng quên tiếng mẹ cha?)

Ôi! người nông dân vĩ đại

là nhân dân của Đất nước hiền hoà

Họ lạ xa với những tham nhũng biễn lậu

Những nhiễu nhương sự đời

Không giàu có để thấy mình thấp bé

Lại không thấp bé bao giờ trước sự hy sinh

Xung quanh tôi những bà con thân thuộc

Đi hết đời chưa vượt qua nghèo cực

Những người nông dân  tảo tần

Kiếm được đồng tiền ướt vã mồ hôi.

 thiếu đủ cùng lo toan

Những giấc mơ hiền từ bên thửa ruộng

theo nhịp ngày bình yên.

Những đứa trẻ cõng trên lưng mùa màng

Đường đến lớp nặng nỗi niềm cha mẹ

Cái thời giá cả leo thang

Đồng tiền bát gạo nhọc nhằn trần ai

...

Tất thảy chúng ta được sinh ra trên đời rất ngẫu nhiên

Và số phận cũng ngẫu nhiên

đưa đẩy con người đến những bến bờ...


SOME RANDOM THOUGHTS ABOUT FATE

Vo Thi Nhu Mai


All of us are born in the world very randomly

And fate is also random

drifting people to different shores

We cannot choose our hometown

neither our origins.

The day our parents meet

shaping our existence

A star of our fate in a distance

Daughters, sons,

men and women...

ordinary people, talented ones ...

live side by side forming A NATION

We all think of those conceptions

That we grow up from our mother’s lullaby

from the aromatic of burning straw in dad

sweat dripping down on land

That we send our dreams into folk songs and fairy tales

With the ambition of shaping the COUNTRY

You may have a certain destiny

Though you may not be able to pick a place of return

We all try to learn and nurture our ambition

of working in a place rather than the field

We are not hesitant to leave our shadow

behind the small village and heading to town

Those children growing up from the remote

Measure their success by getting out of the plough

Our farmers “face down the ground, back up the clouds”

Sacrifice all they possession to their child’s future

Their possession accumulated from saving every cent

From giving up their whole life with little expense

They have no intention of retirement

You may have a loving place to love

You may be the one with the inferiority complex

of your rural origin

(So many out there trying to hide their backgrounds

Many out there cover up their accent

willing to give up their original language)

For our great farmers

The great cizitens of our nation

Away from cheating and corruption

of the turbulent society

Not too wealthy to feel the inferior

Nor too inferior with such dignity

Around me are my relatives

At two third of life, still get stuck

Their life is a bit stuffed up

They are farmers working so hard

Earning to make ends meet

Their genuine dreams are around their field

Its rhythm is peaceful and chilled

Those children carrying with them the crops

Their way to education filled up with their parents’ care

the cost of living is increasing here and there

It is rough all around their life

All of us are born in the world very randomly

And fate is also random

drifting people to different shores.


READ MORE - Ý NGHĨ VỤN VỀ SỐ PHẬN -Thơ: Trần Bình - Chuyển thể tiếng Anh: Võ Thị Như Mai

Monday, April 13, 2015

CÙNG EM ĐẾN VỚI BÀ NÀ - Chùm thơ Trần Bình


  



CÙNG EM ĐẾN VỚI BÀ NÀ

Cùng em lên với Bà Nà
Một vùng trời đất dăng hoa đỉnh rừng
Thần tiên cảnh trí lạ lùng
Ngợp trong hương sắc, chập chùng cõi mơ

Xa kia là phố lô nhô
Gần bên mây trắng nhởn nhơ lượn vòng
Lên cao, cao đến tận cùng
Bốn mùa thời tiết về trong một chiều

Thả hồn qua ô cáp treo
Phố lao xao với núi đèo mênh mông
Hè chang nắng, vội tàn đông
Xuân ngời sắc … đã Thu vàng trầm ưu

Những con đường dốc ngoằn nghoèo
Chùng chân mỏi gối mà leo giữa trời
Khéo khen Thiên tạo tuyệt vời
Nối tình yêu với con người dựng xây

Nói cùng em giữa ngàn mây
Rằng yêu nhau mấy ngất ngây cho vừa
Nén hương thắp dưới cửa chùa
Quan âm tịnh độ cầu cho chúng mình…
                                              2013.



TA VỀ TRẢ LẠI NGÀY XƯA CŨ 

                              Tặng anh Võ Văn Luyến


Qua bến Đông Hà, chiều vội vã
Một khúc sông quanh mấy cụm thuyền
Ta ngồi vơ vẩn trong yên ả
Bạn hữu tìm nhau, nhắc đến tên

Rơi rơi Khoảng Gió  nghe tình lặng
Hạt nhớ  đầy lên mỗi chén vơi
Người đi, phố xá mình thêm lạnh
Mưa ướt lòng nhau khúc tình đời

Ta say An Lạc - làng Hoa kiểng
Một chút mưa, sương nhạc lả lơi
Khách lạ về đây ngồi vãn cảnh
Lãng đãng chiều... 
mây gió Bãi bồi

Ta về trở lại ngày năm cũ
Một triền quê
xao xát giọt lòng
Người đi có nhớ mùa tình tự
Ai thả hồn thơ bên bến sông?

                       
18/9.TB

NGÀY CUỐI NĂM … AN LẠC
                          Quí tặng: Dượng C.
             
Con ngược Đông Hà về thăm dượng
Lạnh cóng bàn tay rét cận ngày
An Lạc mấy vườn Bông trổ muộn
Tết đến ngoài kia mà chẳng hay

Có những cành Mưng không phát lộc
Vườn nhà thất bát bởi mưa ngâm
Hoa tết mấy loài không nở kịp
Như là ông Trời không cho Xuân

Con về phụ dượng dăm ba bữa
Mang cả lên xe đến chợ làng
Một ngày An Lạc no tròn mắt
Thắm đẫm màu Hoa và sắc hương

Mấy chậu Cúc vàng phơi áo mới
Cuối ngày sắp sẵn hết ra sân
Dượng bảo năm nay Hoa có giá
Tiếc nỗi mười mươi được một phân

Chuẩn bị Tết Xuân từ năm ngoái
Vui buồn theo nhịp thở chồi non
Những nụ ấp iu, cành chớm búp
Chăm chút tỷ tăn cho mấy ngày.

Năm nay Đông giá dài hơn chút
Dân xứ làng Hoa bận rộn thêm
Nghề Hoa cũng phải công phu lắm
Được mất đem so cùng rủi hên!

Thôi thì đã Tết, Hoa theo Tết
An Lạc rực lên ngày cuối năm
May mắn mấy ngày qua đợt rét
Dượng cười: Công bỏ chút cho Xuân! 

                Làng Hoa  An Lạc -cuối năm.
Trần Bình 
Gio An- Gio Linh
0935 959 405

READ MORE - CÙNG EM ĐẾN VỚI BÀ NÀ - Chùm thơ Trần Bình

Saturday, June 21, 2014

NÓI VỚI CON TRONG NGÀY SINH NHẬT - thơ Trần Bình



Tác giả Trần Bình

Sinh nhật năm nay 
là ngày con ra trường,
Ba mẹ thở phào nhẹ nhỏm
Rằng: Con đã lớn!

24 năm chắt chiu
Từ yêu thương dành dụm
con trắng trong quả ngọt
thành chàng trai
Vươn vai 
đứng thẳng 
ngững đầu...

Phía trước không ai rãi thảm hồng cho con đi
Con phải tự mình bước chân lên mặt đất
Mặt đất không phẳng bằng như trong câu thơ của ba
Sẽ có rất nhiều đèo dốc
và thậm chí là những hố sâu...
Con cần phải vượt.

Quả đắng đầu tiên con nếm trãi
Là đồng tiền có chân
Mọi Lý thuyết tốt đẹp trở thành giáo điều
Ngay từ cái điểm con xuất phát.

Nhưng con ơi
Không phải cái gì đồng tiền cũng có thể mua
Chân lý không hoàn toàn thuộc về kẻ mạnh
Khi nói về Hạnh Phúc
Nó giản đơn như cây trái vườn nhà
Như nụ cười của mẹ, của ba...

Con hãy quên những gì cần quên
Để đón nhận những gì cần đón nhận!

Cái quí giá nhất trên đời chắc chắn không phải là vàng bạc
Nên con đừng mất công đi tìm kiếm nó làm gì
Con phải sống sao cho
Ngững đầu mà không hổ thẹn.
Hãy biết thương yêu và chia sẻ
Rồi con sẽ thấy cuộc đời trọn vẹn niềm vui.

Cái khó nhất là biết vượt chính mình
Con không thể ngồi trông chờ bất kỳ ai đưa tay cho con nắm cả
Đừng bao giờ "ôm gốc Sung đợi quả"
Con phải biết tự-làm-ra-cái-của-đời con!

Giá trị thật của con người không đo đếm ở sự giàu sang
Mà chính từ việc con người ta làm gì cho tình yêu cuộc sống
"Mọi lý thuyết sẽ mãi là màu xám"
Nếu con không biết đớn đau, và yêu thương từ chính trái tim nóng của mình

Dũng cảm lên, con trai!

                                             20/6/2014
                                            Trần Bình
READ MORE - NÓI VỚI CON TRONG NGÀY SINH NHẬT - thơ Trần Bình

Saturday, June 15, 2013

TRONG MƠ - Vĩnh Hoàng họa thơ Trần Bình


Họa thơ “Lạ lùng” của Trần Bình
TRONG MƠ

Đêm qua mơ thấy bóng em
Nhớ sao, quay quắt, dáng quen ban đầu
Hình như tóc đã thay màu
Cuộc trần vất vã, cơ cầu ai hay

Ôm choàng tay nắm chặt tay
Hồn như lãng đãng mộng ngày ngoạn du
Một thời tình thắm xa xưa
Bỗng dưng thoạt mất, nghe chua chát lòng

Dang tay bứt mối tơ hồng
Đời chia hai ngã, nhạt nồng quặn đau
Không còn duyên phận với nhau
Ôm sầu trôi nỗi, nhạt màu kiếp hoa

Ông trời buộc vậy thế a
Thôi đành bất lực, tưởng là trò chơi
Cuộc tình định mệnh của tôi
Thuyền xa bến cũ, biển trời ngu ngơ

Vì tôi nặng nghiệp yêu thơ
Đa tình lãng mạn, thẩn thờ khi yêu
Tơ rung khúc nhạc mỷ miều
Tiếng ngân trăng rụng, gió chiều vẫn vơ ./.

Vĩnh Hoàng



LẠ LÙNG

Lạ lùng chưa! Tôi nhớ em
Như là cái tuổi mới quen thưở đầu
Mà nay sương tóc phai màu
Nỗi niềm năm tháng dãi dầu nào hay
Lạ lùng tay nắm bàn tay
Tôi như tìm lại cái ngày mộng du
Em không là của ngày xưa
Mà tim tôi đập nhịp tơ nhịp lòng
Hồng nhan đã bạc má hồng
Truân chuyên một kiếp vợ chồng phận đau
Còn chi nữa để cho nhau
Thuyền quyên ván lật nát nhàu đời hoa
Chao ôi duyên phận thế a
Để em xoay vật ta bà mà chơi
Em làm tôi xấu hổ tôi
Sân si chau chút để rồi ... ngẫn ngơ
Ông trời bắt tội làm thơ
Cho quen người đẹp, cho khờ khạo yêu
Lơ ngơ lạc chốn mỹ miều
Quàng xiên bút mực mấy điều vu vơ ./. 

Trần Bình


READ MORE - TRONG MƠ - Vĩnh Hoàng họa thơ Trần Bình

Wednesday, March 27, 2013

NHỮNG CẢM XÚC GỌI TÊN - Thơ Trần Bình

Trần Bình


Tặng: Ngọc Sương, Hồ Huy, Võ Minh Hoàn và Hồng Nhung


Chỉ còn 4 chúng ta là những vị khách cuối cùng
Tách cà fê vắt kiệt mình nhỏ giọt
Và Tiếng đàn Sương vang lên thánh thót
Đêm dài sâu hơn
Trên căn gác Hồng Nhung…

Bắt đầu là "Triệu đoá hoa Hồng" em tấu nhạc tưng bừng
Giọng hát của Huy ngân  lên ma lực
Và cái lắc vai của Hoàn chiêm nghiệm xa xăm
Thi sĩ gỏ leng keng, muổng thìa, cốc chén…

Những tưởng chưa từng nghe ai hát Trịnh mềm hơn
Những tưởng duyên dáng cô chủ hàng răng khễnh
Và những ngón tay tài hoa lựa phím
Và những đắm mê trói buộc hồn anh
Để một chút vỡ oà
tinh khiết…
trong lành…!

Day dứt ơi! Những nuối tiếc tìm về
Giá như mình còn trẻ
Giá như tiếng đàn kia đốt được lên
Và em nữa, đam mê bùng cháy hết
trong cô đơn vĩnh cửu của thanh âm…

                                              Đêm 28. 11
                                        (Cà fê Hồng Nhung)

Trần Bình
(Gio Linh)
READ MORE - NHỮNG CẢM XÚC GỌI TÊN - Thơ Trần Bình

Sunday, March 17, 2013

LÃNG ĐÃNG TÌNH THƠ - Trần Bình



LÃNG ĐÃNG TÌNH THƠ

1. LẠ LÙNG

Lạ lùng chưa: tôi nhớ em
Như là cái tuổi mới quen … thuở đầu 
Mà nay sương tóc phơi màu
Nỗi niềm năm tháng dãi dầu nào hay…

*

Lạ lùng tay nắm bàn tay
Tôi như tìm lại cái ngày mộng du
Em không là của ngày xưa
Mà tim tôi đập nhịp tơ nhịp lòng

*

Hồng nhan đã bạc má hồng
Truân chuyên một kiếp vợ chồng phận đau
Còn chi nũa để cho nhau
Thuyền quyên ván lật nát nhàu đời hoa

*

Chao ôi duyên phận vậy a
Để em xoay vật ta bà mà chơi
Em làm tôi xấu hổ tôi
Sân si chau chút để rồi … ngẩn ngơ

*

Ông trời bắt tội làm thơ
Cho quen người đẹp cho khờ khạo yêu
Lơ ngơ lạc chốn mỹ miều
Quàng xiên bút mực mấy điều vu vơ




2. TRÓI BUỘC

"Nếu một ngày em trở nên lộng lẫy
Anh có đi tìm mộc mạc không anh?*
Rất có thể đằng sau câu đường mật
Những si mê cứ trói buộc ngon lành

Bỡi cái giống đa tình thôi em ạ
Chút lẵng lơ, lúng liếng ... chút vậy mà
Đời được mất sá chi ngày thanh sạch
Cứ mê ly đến bạc tóc, mồi da

Để hiện hữu trong anh, em là nhất
Dẫu đôi khi trăng gió hửng hờ nhau ...
Và say đắm cũng đắng cay mặn nhạt
Và tình yêu cứ thế mãi xanh màu


 * 2 câu thơ của Chị Chủm


THƠ TÌNH HAI CÂU 

1.   Tình yêu là cái chi chi
      Để hồn ta cứ đôi khi lạc vần ?

2.   Thơ tình viết nhiều cũng nhạt
      Lời yêu nói lắm cũng nhàm

3.   Những kẻ nói nhiều về yêu
      Chính họ chẵng hề biết yêu

4.   Đừng bao giờ tin con gái 
      Khi họ bắt đầu chớm yêu

5.   Những thằng con trai lẽo mép 
      Tình chúng bao giờ cũng hẹp

6.   Tôi viết ngàn câu tình tơ 
      Không dưới ngàn câu chẵng thật 
     
TRẦN BÌNH
Gio Linh
READ MORE - LÃNG ĐÃNG TÌNH THƠ - Trần Bình