Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, January 11, 2026

CHIỀU RƠI PHẬN NGƯỜI - Trần Thị Lan Anh,

 

Trần Thị Lan Anh

CHIỀU RƠI PHẬN NGƯỜI

Trần Thị Lan Anh,

Aschaffenburg, Germany


Chiều rơi xuống, phủ đầy những phận người đã từng yêu, từng hi vọng, và từng thất vọng. Những khoảnh khắc ấy như những chiếc váy cưới rách nát trong gió mưa, xếp lại phía sau lưng đời, vừa đẹp vừa xót xa. Mỗi người đi qua những nẻo đường riêng, quen với gió lùa và cả những cơn bão bất chợt của cuộc đời. Họ bỏ lại phía sau những mong đợi chưa trọn vẹn, những tình cảm thừa thãi mà chưa ai nhận ra. Có người mang nỗi buồn cả mùa đông, có người vá víu trái tim với tấm chồng đã phai màu, và có những người đứng lặng nhìn tóc mình rụng trong đêm dài, chờ một tin nhắn từ người cũ mà biết rằng có lẽ chẳng bao giờ đến.

Đàn ông thường quen những chuyến đò đi qua bến lạ, hẹn hò trăm câu nhưng chẳng nhớ hết khuôn mặt, chẳng giữ nổi lời hẹn. Đàn bà thì khác, họ quen một nhịp câu duy nhất, và khi cơn đau chạm tới, đau ấy thấm vào cả đời, thấm vào từng ký ức, từng giấc mơ chưa trọn. Có những người bưng kín nụ cười, ôm gối ngủ mà trong lòng chất đầy những lời thề chưa thành, những hi vọng đã bị chôn kín. Có những người đi giữa phố đông, trên con đường quen thuộc sau giờ tan làm, mà hồn vẫn lạc bước, quên cả lối về, quên cả chính mình trong dòng người hối hả.

Chiều chôn những lời thề, chôn cả tuổi ngọc và những mê muội tình yêu mà con người trao đi một cách trọn vẹn. Có những người một kiếp sống lặng thinh, chưa từng oán hận, chỉ âm thầm xót xa. Họ yêu, họ thương, nhưng không dám nói, không dám đòi hỏi, để rồi mọi thứ trôi qua như cơn mưa nhè nhẹ, lặng lẽ và thấm vào lòng. Có người cưới vội để quên đi một người hôm qua đã phụ mình, có người trở nên vô tình để khỏi phải đau thêm lần nữa với những mối tình dở dang. Có người đứng giữa lỡ làng, làm mẹ đơn độc, đối diện với những cơn mưa cuộc đời mà không có bờ vai ai để dựa.

Thương nhất là những kẻ ngày xưa yêu trọn đời, tin trọn tình, nghĩ rằng chẳng ai có thể thừa thãi trong đời mình. Họ yêu, nhưng tình yêu ấy chẳng còn nguyên vẹn khi thời gian trôi đi, khi con người đổi thay, khi những lời thề xưa bị quên lãng. Chiều trôi qua, phận người cũng trôi theo, và chẳng mấy ai còn giữ nổi một lời yêu xưa. Chỉ còn gió thổi như mưa, rơi vào những kẻ từng thừa niềm tin, từng trao đi trọn trái tim mà không nhận lại gì, hoặc nhận lại sự cô đơn trống trải.

Mỗi con người đều mang theo mình một câu chuyện chưa kể, một vết thương âm thầm, và một chút hy vọng mong manh. Trong chiều rơi, tôi nhìn thấy đủ mọi gương mặt, đủ mọi số phận – từ người đàn bà bươn chải với cuộc đời, người đàn ông lạc lối giữa những chuyến đò tình ái, cho đến những đứa trẻ lớn lên mà chưa kịp biết tình yêu là gì. Mỗi số phận đều đặc biệt, đều mang trong mình những niềm vui và nỗi đau, những sự hy sinh và những mối tình chưa trọn vẹn.

Tôi nhớ một chiều cuối tuần, ngồi một mình bên quán cà phê cũ, nhấm nháp ly cà phê nóng và nhìn ra phố vắng, nơi từng cùng anh đi bộ qua hàng cây vàng. Tiếng lá rơi xào xạc dưới chân như nhắc nhở về những điều đã mất, về những phận người từng trao đi niềm tin trọn vẹn. Cái cảm giác cô đơn ấy vừa quen vừa lạ, vừa buồn vừa đẹp, khiến tôi nhận ra rằng tình yêu không chỉ là nhận lại mà còn là trải nghiệm, là bài học sống và là cách con người học cách trân trọng từng khoảnh khắc.

Những chiều như thế dạy tôi rằng, phận người chẳng bao giờ bằng phẳng. Nó vừa đẹp đẽ, vừa xót xa, vừa mong manh nhưng cũng đầy kiên cường. Ai cũng từng yêu, từng thất vọng, từng cô đơn. Nhưng cũng chính những vết thương, những ký ức chưa trọn vẹn ấy làm nên sự trưởng thành, làm nên cách con người học cách yêu lại, học cách buông, học cách trân trọng những khoảnh khắc còn lại.

Những khoảnh khắc ấy, dù nhỏ bé, cũng đủ khiến trái tim xao động. Tôi nhìn những người đi qua đời nhau, những tình yêu đến rồi đi, những người lặng thinh chịu đựng mà chẳng oán than. Họ là minh chứng cho sự đa dạng của cuộc đời, cho thấy rằng nhân sinh không chỉ là những niềm vui, mà còn là những nỗi đau, những mất mát, những điều chưa trọn vẹn. Và trong từng khoảnh khắc ấy, con người lại học cách trưởng thành, học cách yêu và sống trọn vẹn hơn với bản thân.

Chiều rơi xuống, và trong tôi dâng lên cảm giác vừa xót xa, vừa dịu dàng. Tôi thấy mình trong những phận người ấy – từng yêu, từng tin, từng trao đi cả trái tim – và cũng học cách buông bỏ, học cách đi tiếp mà vẫn giữ được những ký ức đẹp nhất. Bởi lẽ, yêu không chỉ là nhận lại, mà còn là cách trải nghiệm, là cách trân trọng từng phút giây và từng con người đi qua đời mình.

Cuộc đời, giống như những chiều rơi, không cho phép chúng ta giữ tất cả. Nó cho đi, lấy lại, thử thách và dạy chúng ta cách trân trọng từng khoảnh khắc. Mỗi lời thề, mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt đều trở thành một phần của ký ức, một phần của trái tim, và một phần của nhân sinh. Những phận người như vậy, dù cô đơn, dù mất mát, vẫn đẹp đến mức khiến người ta phải dừng lại và chiêm nghiệm.

Và tôi hiểu rằng, tình yêu, dù trôi qua hay bị lãng quên, vẫn dạy ta bài học về cuộc đời. Nó dạy ta kiên nhẫn, dạy ta biết hy sinh, dạy ta trưởng thành và trân trọng. Nó dạy rằng, trong mỗi phận người, dù nhỏ bé hay lớn lao, đều có câu chuyện riêng, đều có nỗi đau và niềm vui, đều có những chiều rơi nhưng cũng đầy ánh sáng hi vọng.

Chiều trôi qua, phận người cũng trôi theo, nhưng trong lòng mỗi người vẫn còn những ký ức, những bài học, và những trái tim đã học cách yêu, cách buông và cách tiếp tục bước đi. Gió thổi, mưa rơi, và tôi nhận ra rằng, trải nghiệm ấy – dù đau, dù cô đơn – chính là điều làm nên giá trị nhân sinh, làm nên sức sống nội tâm, và làm nên trái tim con người, biết yêu và biết sống đến tận cùng.

T.T.L.A.

Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de

READ MORE - CHIỀU RƠI PHẬN NGƯỜI - Trần Thị Lan Anh,

Chùm thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Dòa) - XUÂN QUÊ HƯƠNG / TẾT NĂM NAY / CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM / DÒNG SÔNG QUÊ MẸ

 

Tác giả Văn Đoàn

XUÂN QUÊ HƯƠNG

 

Xuân về rộn rã bao ngày

Trời xanh mây trắng tràn đầy sắc hoa

Ô Lâu nước chảy hiền hòa

Lững lờ soi bóng mặn mà quê hương.

 

Mênh mang bãi sắn, ruộng nương

Cánh cò chao liệng vấn vương nắng chiều

Làng Câu Nhi đẹp mỹ miều

Nhân dân no ấm, tình yêu vươn dài.

 

Tôn vinh bậc chí nhân tài

Bùi Dục Tài đó, sáng ngời sử xanh

Nghĩa trung một dạ thanh danh

Giúp dân, giúp nước lòng thành sắc son.

 

Trần Hoàn tiếng hát véo von

Nhạc tình lan tỏa nước non ân tình

Xuân về rộn rã thanh bình

Người người đón Tết, vui mừng tương lai.

 

Cầu xây nối những bờ vui

Bắc ngang duyên dáng, sáng ngời niềm tin

Quê hương rộn rã thanh bình

Xuân về nắng ấm, ân tình bao la...

 


TẾT NĂM NAY

 

Tết năm nay làm thơ

Viết bao chuyện vu vơ

Mong trời đừng mưa rét

Để thế gian được nhờ.

 

Tết năm nay có tang,

Nhớ Mẹ mãi gian nan.

Trăm năm đời vất vả,

Ra đi thật nhẹ nhàng.

 

Tết nay chẳng muốn rời

Ngồi lặng nghĩ chuyện đời.

Mỏng manh như sương khói,

Trôi qua tựa mây trời.

 

Tết năm nay cầu mong,

Sức khỏe mãi vẹn tròn.

Đầu óc luôn sáng suốt,

Giúp gia đình sớm hôm.

 

Cuộc đời sao vô thường,

Thay đổi thật khôn lường.

Hôm nay còn tay nắm,

Mai đã hóa khói sương.

 

Sống đời luôn tùy duyên,

Không tranh giành bạc tiền.

Chỉ cần lòng thanh thản,

Trọn kiếp sống bình yên.

 

Tết năm nay lặng thầm,

Gửi niềm tin xa xăm.

Xuân đến lòng khấn nguyện,

Mọi người mãi an tâm.

 

Mồng một Ất Tỵ Mưa dầm gió lạnh.

 

 

CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM


Khoảng đầu thế kỳ mười lăm

Bùi Trành cùng bạn rời làng quê xa.

Hai mươi mốt vị bôn ba

Dừng chân đất tốt, an hòa dựng xây.

 

Mười hai họ lập từ đây,

Câu Lãm tên gọi đổi thay xóm làng.

Bùi, Huỳnh, Nguyễn, Phạm khai hoang,

Trần, Lê, Đào, Đỗ, Trương, Phan, Đặng, Đề...

 

Xây đường phá núi đắp đê

Ruộng sâu đồng cạn đi về có nhau.

Đồng lòng hợp lực trước sau

Một vùng trù phú mạnh giàu yêu thương.

 

Chín xóm sum họp ven đường,

Yên, Cang, Quý, Phó, Chùa, Đồng một bên.

Thượng Nguyên đồi núi êm đềm

Xóm Hòa nghĩa địa lại thêm Hạ Đồng.

 

Trải bao năm tháng bão giông,

Câu Nhi bền vững, vun trồng nghĩa nhân.

Truyền lưu văn hóa cổ tân

Đình, chùa, miếu vũ dần dần tôn trang.

 

Hiếu trung giữ trọn vẻ vang,

Khoa danh rạng rỡ bảng vàng khắc tên.

Danh nhân tài trí dựng nền,

Văn chương võ lược vững bền non sông.

 

Ngàn năm vang mãi tiếng lòng,

Câu Nhi văn vật, rạng hồng trời Nam!

 

DÒNG SÔNG QUÊ MẸ


Ô Lâu nước chảy hiền hòa

Nguồn Trầm, Thác Mã ngân nga núi rừng

Gặp nhau Mỹ Chánh hợp dòng

Trở về bến cũ tình không đợi chờ.

 

Sông trong vắt, nước lững lờ

Vân Trình xuôi chảy đến bờ biển xanh.

Phá Tam Giang gió mát lành

Mênh mang sóng nước trong xanh muôn đời.

 

Bên sông tích cũ còn nơi

Cây đa bến đợi một thời yêu thương.

Chàng trai khăn gói lên đường

Lời thề ước hẹn vẫn vương bóng người.

 

Hội Kỳ, Phước Tích đôi nơi

Làng xưa mái ngói một thời rêu phong.

Đôi bờ ruộng lúa mênh mông

Cá tôm đầy bến, hương đồng lan xa.

 

Ai về bến cũ ghé qua

Nghe câu chuyện cũ thiết tha nghĩa tình.

Ô Lâu nước chảy lặng thinh

Như câu hát vọng ân tình quê hương...


               Văn Đoàn (Nguyễn Văn Dòa)

READ MORE - Chùm thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Dòa) - XUÂN QUÊ HƯƠNG / TẾT NĂM NAY / CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM / DÒNG SÔNG QUÊ MẸ

QUÊ MIỀNG - Thơ Chu Vương Miện

Đường vảo làng Phương Lang, Quảng Trị.
Ảnh: Phạm Đình Quát.


QUÊ MIỀNG
Chu Vương Miện

quê miềng Ba Bến nông hều
bè tre bè nứa ngược chiều nước lên
nhìn về Bồ Bản, Trung An
làng chài làng biển con thuyền con cua
nhìn nhau dư tháng đủ mùa
đủ năm chưa chẵn nên chưa ngỏ lòng
Một vòng xuân hạ thu đông
anh theo lính trận nhiều năm trụ rừng
mới hay em đã có chồng
làm dâu xứ nẫu tháp đồng tháp thau
tháp vàng tháp bạc chộ nhau
mà ta hai ngả sông Cầu sông Ba
quê miềng ngoài nớ bao xa
anh về thăm lại Đông Hà phố xưa
con sông qua những men dừa
đường xuyên Lào Việt còn bưa tiếng gào
tình anh phơi áo bên rào
gió bay lật đật mặt ao bèo nhèo
Hạnh Hoa còn đứng vói theo
hoa xoan nở tím bên hào lũy xưa
tình ta mưa gió cợt đùa

Chu Vương Miện 
Tên thật: Nguyễn Văn Thưởng
Bút hiệu khác: Phương Hoa Sử
Sinh năm 1941, tại Phục Lễ, Thủy Nguyên, tỉnh Kiến An.
(nay thuộc Hải Phòng).
Hiện cư ngụ tại Rancho Cucamongo, Cali., USA.

READ MORE - QUÊ MIỀNG - Thơ Chu Vương Miện

Lời tựa cho tập thơ nhạc VỀ NGHE GIÓ HÁT của VĨNH NGUYÊN - Hoàng Thị Bích Hà

 


“VỀ NGHE GIÓ HÁT”

Tập thơ nhạc của Vĩnh Nguyên

Lời tựa của Hoàng Thị Bích Hà


Trong sự nghiệp "trồng người" tại Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk, thầy giáo Nguyễn Vinh (bút danh Vĩnh Nguyên) đã ấp ủ và cho ra mắt một đứa con tinh thần đặc biệt: tập thơ nhạc Về nghe gió hát”. Tác phẩm là một bức tranh toàn cảnh về cảm xúc, là tâm sự của tác giả, được vẽ nên bằng hai màu sắc chủ đạo: Thơ và Nhạc, là sự kết tinh của những rung cảm chân thành từ trái tim người thầy giáo -nghệ sĩ Vĩnh Nguyên, tên thật Nguyễn Vinh, hiện là giảng viên Trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk sẽ mang đến cho người đọc, người nghe một không gian nghệ thuật hòa quyện giữa thơ và nhạc. Ở đó, mỗi câu thơ là một giai điệu, và mỗi nốt nhạc lại cất lên như tiếng thì thầm của hồn thơ.

Trong nhịp sống hôm nay, khi con người nhiều khi bị cuốn vào giữa những ồn ã, xô bồ, thì “Về nghe gió hát” của Vĩnh Nguyên như một khoảng lặng dịu dàng - để ta được trở về với chính mình, với tiếng lòng, với quê hương và những ký ức thân thương. Cao Nguyên, miền đất ấy như cứ gọi là về, trong tim người nghệ sĩ để trở thành thi ca. Và một điệu gió cứ thổn thức, trong tâm hồn lại hóa thành âm nhạc. Tập thơ nhạc Về nghe gió hát” của tác giả Vĩnh Nguyên chính là hành trình trở về ấy, nơi ký ức, hiện tại và những rung cảm tinh khôi nhất được kết tinh bằng lời thơ và nốt nhạc.

Tập sách mở ra trước mắt bạn đọc là hai thế giới song hành. Phần thơ như một khu vườn đa sắc, nơi ta bắt gặp "Ban Mê nắng vàng giăng khắp lối/ Thơm hương cà phê sau cơn mưa chiều nay" đầy quyến rũ. Ở đó, có hình bóng thân thương của "dáng mẹ - Liêu xiêu quanh quẩn sau vườn", có nỗi nhớ mong manh trong "vạt nắng sót rơi chiều cuối thu". Thơ Vĩnh Nguyên giản dị mà day dứt, chạm đến những miền ký ức thiêng liêng và triết lý an nhiên giữa bộn bề: "Hãy tìm vui cho mình/ Đùa chơi cùng nốt nhạc ".

Tập sách gồm hai phần:

Phần 1- Thơ:  
Là những bài thơ được viết bằng nhiều thể loại - từ lục bát truyền thống, bốn chữ, năm chữ, thơ tự do… nhưng dù ở thể thơ nào, vẫn thấm đượm tình yêu tha thiết với cuộc đời, con người và mảnh đất Ban Mê đầy nắng gió.
Những câu thơ mộc mạc mà đằm sâu cảm xúc từ lục bát, ngũ ngôn,… đến thơ tự do, Vĩnh Nguyên dẫn người đọc qua những cung bậc cảm xúc khác nhau. Đó là nỗi nhớ da diết về "dáng gầy của mẹ", "dáng cha lưng còng dấu hỏi"; là tình yêu say đắm với Ban Mê trong "nắng vàng" và "hương cà phê"; và cũng là những chiêm nghiệm sâu sắc về sự an nhiên, tìm niềm vui giữa bộn bề cuộc sống.
“Trở về Ban Mê nắng vàng giăng khắp lối
Thơm hương cà phê sau cơn mưa chiều nay”
(Yêu em từ Ban Mê)

Hay khi tác giả viết về nỗi nhớ, về bóng hình xưa:

“Em tìm trong vạt nắng/ sót rơi chiều cuối thu/ Hình hài xưa nhỏ nhắn/ Ngây thơ nét yêu kiều”
(Hồng phai)

Từ đó, người đọc nhận ra rằng thơ của Vĩnh Nguyên là những lát cắt chân thật của đời sống, là cảm xúc được chiết ra từ yêu thương, hoài niệm và cả những lặng lẽ suy tư về phận người.Và trong từng vần thơ, vẫn luôn le lói một niềm tin, một lời nhắn gửi đầy nhân văn: “Trong bộn bề cuộc sống/ Hãy tìm vui cho mình/ Đùa chơi cùng nốt nhạc/ Vài con chữ linh tinh”
(An nhiên)

Phần 2-Nhạc: 

Gồm có 34 nhạc phẩm là 34 cung bậc cảm xúc khác nhau về tình yêu, quê hương. Từ những giai điệu say đắm trong "Bài Tango tình yêu" đến nỗi niềm hoài niệm trong "Thương nhớ quê nhà", và đặc biệt là tình cảm đau đáu với mảnh đất Tây Nguyên qua "Ban Mê trong tôi""Cùng anh về với Ban Mê""Tình yêu Ban Mê". Âm nhạc của Vĩnh Nguyên chính là tiếng lòng người nhạc sĩ được phổ thành giai điệu, để mỗi bài hát không chỉ ngân lên mà còn được lắng đọng lại.  34 ca khúc là 34 câu chuyện được kể bằng giai điệu. Chúng ta nhận thấy một tình yêu sâu đậm của thầy giáo, nhạc sỹ Vĩnh Nguyên dành cho vùng đất Tây Nguyên qua hàng loạt ca khúc: "Ban Mê trong tôi""Cao Nguyên say""Tình yêu Ban Mê". Bên cạnh đó là những khúc tình ca, những bản dạ khúc và cả tình cảm còn thể hiện sự chào đón, khi tỉnh nhà được mở rộng sau sát nhập thành quê hương thứ hai qua ca khúc “Đắk Lắk - Phú Yên chung một mái nhà”.

Những sáng tác đầy tâm huyết đó, cho thấy một tâm hồn của một người dành tình yêu tha thiết cho âm nhạc, cho quê hương, và cho cuộc sống.
Những ca khúc như “Ban Mê trong tôi”, “Cùng anh về với Ban Mê”, “Khúc hát yêu thương”, “Chút tâm tình gửi Krông Bông”, “Thương nhớ quê nhà”, “ Đăk Nông trong tôi”… vang lên như tiếng gọi thân thương của miền đất cao nguyên lộng gió, và là tiếng nói của một trái  tim của thầy giáo, nghệ sỹ. Với tác phấm “Về nghe gió hát”, Vĩnh Nguyên không chỉ viết thơ để hát, mà còn hát để thơ được bay xa. Đó là sự giao hòa giữa trí tuệ của người thầy, tâm hồn của người nhạc sĩ, và tình cảm của một người đã công tác, gắn bó với xứ Ban Mê và luôn tha thiết với tình đất, tình người nơi đây. Có thể là quê hương hay là nơi đến để lập nghiệp và gắn bó suốt cuộc đời mình cũng để lại nhiều kỷ niệm và đầy ắp yêu thương.

Tác phẩm Về nghe gió hát”, là một hành trình kép: Một hành trình đi vào thế giới nội tâm với những vần thơ tự do, phóng khoáng nhưng cũng đầy chiêm nghiệm về quê hương, gia đình và những triết luận nhẹ nhàng về lẽ sống an nhiên. Đây là một hành trình lan tỏa qua 34 ca khúc đầy cảm xúc, nơi tình yêu với Ban Mê, với biển, với quê hương được cất lên thành lời. Từng câu thơ, từng nốt nhạc đều thấm đẫm hơi thở của đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ và tình yêu tha thiết với con người, mảnh đất nơi đây. Mong rằng bạn sẽ tìm thấy trong tập sách nhỏ này một chút đồng điệu, một giai điệu thân thương, và một chốn bình an để trở về.

 Về nghe gió hát” không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là món quà tinh thần đầy ý nghĩa, gửi gắm tình yêu cuộc sống, yêu con người và yêu quê hương sâu sắc của tác giả. Vĩnh Nguyên đã gửi gắm tất cả tâm hồn mình vào trang sách. Hy vọng rằng, khi cầm tập thơ nhạc này trên tay, bạn sẽ tìm thấy một chút bình yên "về nghe gió hát", để thấy lòng mình nhẹ nhàng và ấm áp.

Hãy đến với tác phẩm “Về nghe gió hát” bằng tấm lòng rộng mở và trái tim yêu thương để lắng nghe vẻ đẹp của tiếng gió cao nguyên, của tình yêu, của  ký ức…và hơn hết là tiếng lòng của một tâm hồn luôn rung cảm trước vẻ đẹp của tình yêu và cuộc sống.

Chúc mừng tác giả Vĩnh Nguyên và hy vọng tập thơ nhạc sẽ đến tay được nhiều độc giả yêu nghệ thuật.

Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc yêu thi ca và âm nhạc.

Saigon, ngày 11/11/2025
Hoàng Thị Bích Hà



READ MORE - Lời tựa cho tập thơ nhạc VỀ NGHE GIÓ HÁT của VĨNH NGUYÊN - Hoàng Thị Bích Hà